Thử tìm dấu chân trên cát

Tuyên ngôn của con người không khuất phục

các anh chống chúng tôi

chỉ vì chúng tôi muốn làm lắng xuống căm thù

trong khi các anh mưu toan

dùng căm thù làm sức mạnh

 

các anh nguyền rũa chúng tôi

bởi vì chúng tôi không chịu nhận lời

đi dán nhãn hiệu trên con người

để chĩa họng súng đem ngòm vào đó

 

các anh lên án chúng tôi

bởi vì các anh không xử dụng được máu xương này

để trang trải nợ hận thù tham vọng

bởi vì chúng tôi nhất quyết đứng về phía con người

chống lại bạo lực và bảo vệ đến cùng sự sống

các anh thanh toán chúng tôi

bởi vì chúng tôi chỉ chịu cúi đầu

trước tình yêu và lẽ phải

bởi vì chúng tôi nhất quyết không chịu đồng nhất loài người

với loài lang sói.

 

Bài thơ này có vẻ như là lời tuyên ngôn xác nhận lại lập trường trước những đe dọa của bạo lực từ hai phía. Tôi chọn bài này để cuối tập cũng là để mượn lời thầy ca ngợi những trái tim quả cảm như thầy Quảng Đức, Nhất Chi Mai, Thích Thiện Minh, Vũ Hoàng Chương… còn biết bao nhiêu tâm hồn nhân đạo nữa mà ta biết tới hoặc chưa biết tới. Đất nước còn thì những người như thế vẫn còn và tiếng gào thét của súng đạn hoặc của cuồng tín không thể nào che lấp được tiếng nói của những con người đã biết đặt tình thương yêu nhân loại lên trên mọi tham vọng và mọi chủ nghĩa. Như tác giả Dấu Chân Trên Cát đã nói: “Yêu nước thì dễ, yêu người mới khó.” Tôi nghĩ: “Thực ra, nếu yêu người không được thì làm sao yêu nước được?”