Nhóm chúng mình

Thầy Chân Pháp Khả           

 

Nhóm chúng mình kỳ lạ lắm, phải không anh?         

Tôi sửa soạn ra đây, là một dòng tâm đẹp


Một góc an lành, một lời xin phép


Chép thành câu, thành chữ, để nuôi nhau.

        

Nhóm chúng mình, thiên lý rộng đến đâu?

Quen nhau mười năm, hoặc chỉ vài ba tháng  

Có cốc nước gừng, chia nhau mỗi sáng


Có chén trà thơm, ngưng đọng những mùa yên.      

        

Mỗi người là một bức tranh riêng


Đâu phải đi chung là hiểu tận tường mong ước       

Cái muốn nơi anh, tôi dễ gì thấu được


Cả vũ trụ muôn màu, tâm thức ấy anh mang.

        

Vậy mà cùng nhau đi một quãng thiệt là xa     

Dáng vẻ đôi vai đã trở thành quen mắt lắm    

Dung dị giữa đời, hết lòng cùng mưa nắng      

Cõi tâm hiền, đâu ngần ngại lúc cho đi.  

        

Nhóm chúng mình, đơn giản có vậy thôi


Tự nhiên thấy thân nhau hơn như năm tháng

Đời giàu có, những buổi trời hửng sáng


Đồi xanh cao sương sớm đợi bình minh.         

        

Ngày vui đó, ngày ưu tư cũng đó


Lạ lùng như trang gió thổi lời kinh


Như mắt theo mây, để sông núi nghiêng mình         

Mà cúi xuống trước vòng quay nhận thức.      

        

Nhóm chúng mình, bắt buông từng dấu hỏi    

Em có nhớ không, ta đã trả lời chưa?


Chờ đến khi nao, lòng dạ ấy yên vừa


Tâm thức tự vẽ một đường đi thoát lối. 

 

Có những dáng hình, tưởng nhiều nhưng là một

Họ trở thành nhau ngày nào đó chẳng hay     

Cách nói, cách đi, cách nhìn nhận thế gian này         

Chung một niệm thương yêu, đầy hy vọng.    

        

Anh đã biết, lời ai từng mở lối


Chạm đáy linh hồn, nơi sâu nhất nguồn tâm


Dù nhớ hay quên qua ngần ấy những thăng trầm    

Chẳng lẽ cứ lòng vòng trong đại thể!     

        

Nhóm chúng mình, tìm cho ra thế giới


Mà anh, tôi, sông, núi,… chẳng ngoài nhau     

Cuộc sống này vơi bớt những thương đau      

Một khối lớn sẽ chữa lành thương tích lớn.    

        

Anh ngồi lại, tìm dòng tâm nguyên thủy


Tôi thấy bên đời, vạn chất sáng nuôi nhau      

Vũ trụ chan hòa, không trước không sau         

Cách sự thật đây còn bao nhiêu hơi thở nữa.

        

Nhóm chúng mình, giữa tuổi hoa lối ngõ        

Nơi dòng sông chia hai nửa hoàng hôn  

Còn nhau đây, can đảm những tâm hồn

Thầy được thấy các con mình, là tri kỷ.