Tiếp nối một nụ cười

Ban biên tập xin phép được trích đăng một vài trong số rất nhiều lá thư của quý bác, quý anh chị và các bạn gửi về mừng Ngày Tiếp nối của Sư Ông Làng Mai. Chúng con xin tri ân tấm lòng thương kính của tất cả quý vị đối với Sư Ông chúng con và xin kính chúc quý vị luôn là sự tiếp nối đẹp của Sư Ông trong từng hơi thở và bước chân bình an của mình!

 Tiếp nối một nụ cười

Trong một thời khắc nào đó, con chợt nhận ra, con muốn tiếp nối nụ cười này. Và chỉ vậy thôi là đủ.

Sư Ông là một người không hoàn hảo nhưng điều kỳ diệu là con người không hoàn hảo ấy vẫn hạnh phúc… như thường.

Sư Ông đã vẽ nên một bức tranh vô cùng đẹp đẽ về dòng chảy của yêu thương. Bất diệt trong sinh diệt, mênh mông, vĩnh cửu, một dòng chảy đầy lôi cuốn khiến những ai hòa mình vào cũng thấy được trái tim mình tràn ngập yêu thương. Con đã thấy và đã nghe nhiều người chia sẻ, chỉ trong một vài phút gặp gỡ Sư Ông và các thầy cô của tăng thân Làng Mai, họ đã lập tức cảm thấy bình yên hơn, tĩnh lặng hơn. Dòng chảy của tuệ giác và yêu thương không chỉ là hình ảnh thi ca, nó có thật và đã được thể hiện ngay trong giờ phút hiện tại, bây giờ, ở đây. Vẻ đẹp ấy đã chăm sóc và nuôi dưỡng hạt giống Hiểu và Thương trong con, cho con một chốn về, vững chãi như núi xanh, thảnh thơi dường mây trắng.

Giờ đây con mang trong lòng ước nguyện khoác lên người chiếc áo nâu sồng hùng lực, chắp tay búp sen, đi từng bước thảnh thơi, thở từng hơi thở nhiệm màu. Để con có thể làm một mầm xanh không ngừng vươn mình lớn dậy, tiếp nối được nụ cười của Sư Ông, tiếp nối được nụ cười của chính con, tiếp nối dòng chảy không ngừng của Bi, Trí, Dũng, một dòng chảy luôn dang tay đón nhận, chăm sóc và dưỡng nuôi tất cả mọi người, mọi loài.

Ngày tiếp nối của Sư Ông, khắp nơi rất nhiều người đã và vẫn đang chuyên chở nụ cười Sư Ông đến muôn phương trong đại dương bao la của tình người. Con xin nguyện cho nụ cười đó luôn mãi mãi thanh tân!

Đồng Mẫn

Về đây bên Bếp Lửa Hồng

Sư Ông kính thương  !

Hôm nay con viết những dòng này để kính thăm sức khỏe của Sư Ông thôi vì con nghĩ ngày nào cũng là ngày Tiếp nối của Sư Ông rồi, chúng con tiếp nối Sư Ông trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi suy nghĩ lành, thiện.

Con biết chắc chắn là khi con thở ba hơi thở chánh niệm và bắt đầu viết những dòng này là Sư Ông đã  có mặt bên con rồi. Từ gần ba năm nay con đã thực tập thấy Sư Ông biểu hiện dưới mọi hình thức như trời xanh, mây trắng, hoặc qua các quý thầy, quý  sư cô hoặc nghe các bài pháp thoại  Sư Ông giảng là con thấy như mình đang được ngồi trong pháp hội đó rồi. Những lúc thiền hành con cũng mời Sư Ông cùng đi với con nhưng con biết là lúc nào con đi trong chánh niệm thì Sư Ông mới ở bên. Con thực tập chưa giỏi nên vẫn bị đi trong thất niệm đấy ạ, những lúc đấy con biết là Sư Ông đã đi  vượt qua con rồi và con lại trở lại với hơi thở và bước chân chánh niệm để  lại được “tay Thầy trong tay con”.

Con có chia sẻ với quý thầy là con biết đến đạo Phật  muộn quá, nửa đời người mới bắt đầu học Phật pháp –  xong gặp được pháp môn Làng Mai còn muộn hơn. Quý thầy có an ủi là chị cứ tu tập tinh tấn thì không lúc nào là muộn cả. Hơn nữa, Phật tử cư sĩ cũng là một phần của tăng đoàn mà. Lúc đầu thực tập đi và thở, con cứ bị lúng túng lắm. Trong một buổi pháp đàm ở xóm Trung  con có chia sẻ với thầy Pháp Đăng là: thưa thầy, con tập trung vào hơi thở thì quên mất  bước chân, còn chú ý đến bước chân thì con không thưởng thức được trời xanh, mây trắng hay những bông hoa đẹp như lời Sư Ông dạy. Thầy Pháp Đăng dạy con là “ai  mới tập cũng thế đấy,  chị hỏi rất thiết thực, cứ từ từ tập từng giai đoạn, khi nào nhuần nhuyễn thì kết hợp tất cả với nhau. Nhiều lúc Sư Ông đang thiền hành cũng dừng lại để thưởng thức trời xanh, mây trắng cho sâu sắc và  trọn vẹn rồi Sư Ông mới đi tiếp”. Con rất cố gắng tập đi và thở nên mỗi lần về Làng Mai hoặc về Học viện (Viện Phật học ứng dụng châu Âu – EIAB ở Đức) được đi thiền hành cùng đại chúng con rất hạnh phúc. Con thầm cảm ơn Sư Ông và  pháp môn Hiện pháp lạc trú mà Sư Ông đã  chỉ bày cho chúng con, giúp chúng con chuyển hóa rất mau và thấy hạnh phúc liền.

Trước đây ngồi thiền con có nhiều vọng tưởng lắm, khó tập trung để đưa tâm trở về với thân, sau rồi có tiến bộ hơn cũng chỉ được vài hơi thở là … thở thôi. Con tự nghĩ chắc Sư Ông sẽ buồn vì có thiền sinh dốt thế này nên con nghĩ ra bài kệ để thở theo, như là Sư Ông đang nhắc nhở vậy:

“Thở vào con thấy Sư Ông,
Thở ra con thấy dòng sông hiền hòa.
Thở vào gặp Bụt Thích Ca,
Thở ra con được là hoa bên Ngài”

Và thế là cũng ổn ạ.

Chúng con là Phật tử cư sĩ nên hàng ngày có nhiều sự giao tiếp, đôi khi có những sự bất như ý lắm, những lúc đó con nhẩm hát bài: “Lời qua mà tiếng lại, giải quyết mà chi đâu, sao không dừng lại, kẻo hố mà thêm sâu  … ”  của  Sư Cô Chân Không là mọi việc cũng ổn luôn.

Hè năm ngoái chúng con về Làng và có thưa với Sư cô Chân Không là chúng con muốn thành lập tăng thân để khuyến tấn nhau tu tập. Sư Cô có khuyến khích và cho những lời pháp nhủ đồng thời cho cái tên là  BẾP LỬA HỒNG  để tăng thân quây quần cho ấm áp giữa trời Âu lạnh giá này. Chúng con vô cùng hạnh phúc và vui vì hình như Sư Cô có gửi gắm một sự … tiếp nối.

Con có bài thơ nhỏ cho tăng thân của chúng con, con đọc cho Sư Ông nghe nhé :

Về đây bên BẾP lửa hồng 
Tăng thân tu tập, gieo trồng yêu thương. 
An vui chỉ có một đường, 
Niết bàn, Giải thoát Bụt thường dạy ta 
Bên nhau hát khúc thiền ca 
Hơi thở chánh niệm, vào ra khỏe người. 
Cùng nhau học THỞ và CƯỜI 
Hiểu sâu, thương lớn cho đời bình an! 
Học sao để sống thanh nhàn 
Làm người  vô sự giữa ngàn vì sao.
Học theo nếp sống thanh tao, 
Diệt trừ phiền não, bước vào cửa KHÔNG 
Về đây vui BẾP LỬA HỒNG 
Tăng thân sum họp, mặn nồng thương yêu!

Sư Ông kính thương! Con có đôi dòng để kể về tăng thân và sự tu tập của chúng con để Sư Ông  vui vì thấy sự tiếp  nối của  Sư Ông là mãi mãi, không ngừng nghỉ.

Chúng con kính chúc Sư Ông nhiều sức khỏe!

Trân kính

Con _ Tâm Nhuận Hương

Con đã có đường đi
Con kính bạch Sư Ông!
Con kính thưa quý thầy, quý sư cô.
Pháp danh của con là Tâm Suối An. Con hiện đang sinh sống và làm việc tại thành phố Hải Phòng, Việt Nam. Một thành phố thuộc phía Đông Bắc của đất nước hình chữ S. Thành phố chúng con có rất nhiều chùa và cũng không ít người theo đạo Bụt. Trong khu con sinh sống cũng như trong gia đình con, mọi người cũng biết đến đạo Bụt nhưng hầu như chỉ là khái niệm và hình tướng của đạo Bụt, còn thực chất thế nào thì mọi người cũng không có cơ duyên được hiểu rõ. Con nhận thấy là con rất may mắn khi được biết đến Sư Ông và đang trên con đường hành trì những pháp môn mà Sư Ông đã trao truyền cho chúng con.
Tuy con mới biết và thực tập Pháp Môn Làng Mai được gần một năm nay, nhưng sự chuyển hóa trong thân tâm con rất lớn. Giờ đây con đã thật sự cảm nhận được những giây phút an lạc trong thân tâm khi ngồi thiền, khi thiền hành hay chỉ cần ngồi ngắm nhìn những thứ rất quen thuộc xung quanh con. Con cảm thấy có hạnh phúc trong khi làm việc. Và con cũng dần dần nhận ra những tập khí xấu, những suy nghĩ đang xuất hiện trong tâm. Con theo dõi và để nó lắng xuống. Nhờ đó mà con có khả năng truyền được chút ít năng lượng bình an đó sang cho những đứa con của con, sang gia đình con. Và khi có những vấn đề phát sinh xung quanh con, con đón nhận với tâm bình an hơn, hòa bình hơn. Tâm lý bạo động trong con cũng lắng xuống dễ dàng hơn khi con nhận ra nó đang ở trong con.
Con thật sự rất may mắn khi đã được tu học với quý thầy, quý sư cô trong các khóa tu do tăng thân tổ chức. Con được chứng kiến, cảm nhận và tiếp nhận năng lượng bình an từ quý thầy, quý sư cô và toàn thể đại chúng. Việc đó giúp con có thêm nhiều năng lượng bình an hơn để tiếp tục tinh tấn trong sự thực tập.
Con cũng rất may mắn khi được thực tập chung với những thành viên khác của Tăng thân Hải Phòng. Chúng con đang trên đường xây dựng một gia đình tâm linh thật sự với sự nâng đỡ yểm trợ, và tin tưởng chia sẻ mọi vấn đề không những liên quan đến sự tu học mà cả những vấn đề cuộc sống cá nhân.
Nhân ngày Tiếp nối của Sư Ông, chúng con đã ngồi lại với nhau chia sẻ những hoa trái đã thu hái được trên con đường thực hiện sự tiếp nối của Sư Ông, cũng như những vướng mắc còn đang trong quá trình chuyển hóa. Chúng con cũng tin tưởng gia đình chúng con sẽ tiếp nối được những tuệ giác mà Sư Ông đã trao truyền cho chúng con và sẽ là những cánh tay nối dài để mang trí tuệ, lòng từ bi như biển rộng của Sư Ông đến với những người sống xung quanh chúng con.
Con kính chúc Sư Ông mong chóng hồi phục sức khỏe, kính chúc quý Sư Thầy Sư cô và toàn thể tăng thân Làng Mai dồi dào sức khỏe, bình an và hạnh phúc.

Cùng Thầy rong chơi

Thưa Sư Ông,

Con có một ước mơ, một ước mơ lớn nhất đời con là được gặp Sư Ông tại tu viện Làng Mai – Pháp. Con thèm được nắm bàn tay Sư Ông dạo chơi trong rừng mai nở trắng, thả bước thong dong qua cánh đồng hướng dương rực sắc và ngồi yên trên thảm cỏ nhiều cúc dại, địa lan… Con sẽ kể cho Sư Ông nghe nhiều chuyện nghịch ngợm của bọn trẻ ở trại trẻ mồ côi, của những đứa học trò, về những chuyến rong ruổi thú vị và đọc mấy ghi chép cảm xúc ngây dại của con! Sư Ông sẽ mỉm cười và lắng nghe con phải không? Con thèm đứng giữa trời phương Tây chắp tay búp sen và cúi chào Sư Ông bằng tất cả tấm lòng của con!

Đó là một ước nguyện, một khát khao cháy bỏng trong lòng từ hơn năm năm về trước, khi con đọc cuốn “Đường Xưa Mây Trắng” và biết được Sư Ông là ai. Mọi thứ khổ lụy, buồn thương, sợ hãi trong con dần dần được tháo gỡ qua những trang sách và hướng dẫn thực tập của Sư Ông về chánh niệm: làm thể nào hiểu cho sâu, thương cho rộng, cho bền bỉ; dừng những tham đắm, trôi lăn để hạnh phúc với những gì mình đang có (tri túc)… Con biết ơn Sư Ông đã truyền trao những hạnh phúc giản đơn nhưng đánh động sâu dày đến đời sống của con!

Con nhớ bức thư vào cuối tháng 12/2012, đó là một trong những bức thư con đã gửi và nhận lại hồi âm của Sư Ông. Biết bao hạnh phúc chảy thành giọt trên gương mặt con. Con đã nức nở như đứa trẻ, vừa cười vừa khóc như thể không còn điều gì trên thế gian này có thể đánh gục con nữa. Đến tận bây giờ từng từ ngữ của Sư Ông vẫn biểu hiện rõ ràng trong tâm thức con. Con đặt bàn tay lên ngực để nghe nhịp thở, nghe những rung động tràn về và con rất biết ơn. Phút giây này và mọi phút giây khác nữa trong đời sống của con, con sẽ thật quý trọng. Con thở và mỉm cười cho con và cho cả Sư Ông nữa, vì Sư Ông có trong con nên con cảm thấy bình an, được Hiểu – Thương, được bảo hộ, được nhắc nhở sự chánh niệm trong việc làm, nếp nghĩ và được hoan hỷ dung thứ những vụng về, thất niệm.

Trời Việt Nam đang thu và rả rích những cơn mưa…

Trong niềm bình an, con ngồi viết. Kính mừng tuổi 90 của Sư Ông…

Con,

Chuông Mây – Hồ Bé Linh

Tri ân Thầy

Ngày 9 tháng 10 năm 2016
Nam Mô Đức Bổn Sư Bụt Sakyamuni!
Con kính bạch Sư Ông,
Mỗi mùa thu về thì hàng đệ tử chúng con đều hướng về Sư Ông với lời chúc chân thành trong  ngày Tiếp nối của một bậc trưởng lão đại sư. Năm nay cũng không ngoại lệ, nhưng với mỗi năm đi qua thì niềm hoan hỷ của chúng con  ngày càng to lớn khi ý thức được niềm hạnh phúc khi còn sự hiện diện che chở tâm linh của Sư Ông. Cũng ví như chúng con là những đứa bé trẻ đang đi trên đường tối mực mà được một vị đại từ bi thắp đuốc dẫn dắt chúng con đi. Vì thế, trước hết, trong ngày tiếp nối của Sư Ông, chúng con gửi lời thành tâm tri ơn sự dạy dỗ của Sư Ông qua nhiều năm tháng:
Thu về thiên địa đổi thái hòa
Cây lá chuyển màu khoe sắc thắm
Gió thổi thảnh thơi đẩy hương thơm
Thấy lá mỏng manh nhớ rễ sâu
Ngửi vị nòng hương thương đất mẹ
Cũng ví chúng con như chiếc lá,
Dựa vào cổ thụ nẩy non mầm,
Mong kẻ vun bồi thêm đất ấm
Nhờ thiện nông phu công tưới tẩm
Nhớ ơn nuôi dưỡng nghĩa tình thâm.
Người bồi đất ấm dòng họ Thích
Mỗi ngày nuôi lá tâm chí Nhất
Để lá tươi lên rạng tính Hạnh
Cổ thụ con nương trong pháp Thiền
Nông phu thân ái được nhận Sư.
Vâng, với sự chỉ dạy tận tình của Sư Ông qua những bài pháp thoại đầy tình thương, qua những nét chữ đầy ý nghĩa, hay qua những hành động thật tích cực, chúng con cũng rất hoan hỷ nhận thức rằng mình cũng là một sự tiếp nối nho nhỏ của Sư Ông, cũng là một thành viên trên con đường chánh niệm trong tăng thân tứ chúng. Nhận thức như thế, chúng con xin được nỗ lực hơn nữa để thực tập chánh niệm trong từng giây, từng phút cho xứng đáng là một sự tiếp nối có ý nghĩa của Sư Ông. Kính chúc Sư Ông sức khỏe an khang để tiếp tục dẫn dắt chúng con trên con đường thực tập chánh niệm này, để tiếp tục đốt đuốc, chỉ đường cho những ai lạc bước.
Nâng bút, chúng con kính gửi thư này trong đầy tình thương và niềm an lạc đến Sư Ông.
Nam Mô Bồ Tát Hoan Hỷ Tạng.
Phật tử pháp danh Phổ Hiền kính viết.

 

Thư cho Tí

Xóm Mới, ngày 10 tháng 3 năm 2016

Tí thương của chị,

Sáng nay dậy sớm, chị tập thể dục một chút rồi ngồi viết cho Tí đây. Chị đang "làm biếng". Tí có biết làm biếng là gì không? Ở Làng Mai, làm biếng tức là mình có thời gian riêng cho mình, để trở lại sống trong nội tâm của mình, không có thời khóa  biểu chính thức để đi theo, mình tự ra thời khóa biểu cho riêng mình. Mấy ngày nay, chị làm biếng hết cỡ luôn. Chị cho phép mình "ngủ nướng" một chút và chơi với màu nước, vẽ những bức tranh mà mình yêu thích. Chị biết cái chuyện vẽ vời này lắm, khi nào mình có hứng mình mới vẽ được, cũng như viết văn, viết thư vậy. Dù mình không phải dân chuyên nghiệp mình cũng vẫn cần hứng như thường. Qua cơn hứng rồi thì thôi, có ai kêu mình làm, mình cũng lơ đi.  Chắc Tí cũng vậy phải không, bởi Tí là … họa sĩ chuyên nghiệp mà. Với chị, hai ngày là đã đủ, vậy nên hôm nay chị mới bỏ ra được để viết thư cho Tí đây.

Chị thấy khi tâm chị thảnh thơi thì khi vẽ chị rất vui, chị thưởng thức việc mình đang làm trong quá trình vẽ chứ không hướng nhiều đến kết quả. Vậy mà kỳ diệu lắm Tí ạ. Kết quả thường khá hơn là khi chị cố chăm chăm lo mình vẽ không đẹp trong khi vẽ.

Thực ra chị định viết thư cho Tí khi nhận được tin Tí thi đậu vào đại học nhưng lu bu mãi. Viết thư cho Tí, chị muốn dành thời gian đàng hoàng, ngồi thảnh thơi, kể chuyện cho Tí nghe, chứ thời gian chút ở đây, chút ở kia thì chị thấy không đủ Tí à.

Vừa rồi chị được tham dự khóa tu dành cho người xuất gia, mỗi năm tổ chức một lần tại Làng Mai. Đó là thời gian các thầy các sư cô được tu tập chung mà không có người cư sĩ, giống như mình đóng cửa, củng cố lại nội bộ và lấy lại năng lượng vậy đó. Quanh năm ở Làng lúc nào cũng có cư sĩ tới tu tập với mình nên khóa tu xuất sĩ rất cần thiết để các thầy các sư cô có thời gian cho chính mình một chút.

Trong khóa tu xuất sĩ, chị đã khóc khi nghe một sư cô chia sẻ. Tí biết không, sư cô có một người em trai và một thầy khác cùng quê với sư cô cũng đi xuất gia. Thầy ấy đi xuất gia đã lâu lắm, đã trở thành một thầy lớn và rất giỏi. Rồi sau đó cả em trai của sư cô và cả thầy đều lần lượt rời tăng thân. Khi ấy, sư cô đã rất buồn và nghĩ có lẽ quê sư cô không có duyên để có những người xuất gia thành công, và sư cô lo sợ là mình rồi cũng sẽ không thành công. Khi ấy sư cô cảm thấy rất bơ vơ. Ở trong nhà, mình có anh hay chị lớn, khi mình có chuyện gì thì anh, chị lớn của mình đỡ đần cho mình. Khi anh chị mình giỏi giang, dễ thương thì mình rất là an tâm và an ổn. Tí là anh lớn nên trong trường hợp của Tí thì có ba mẹ ông bà đỡ đần cho Tí. Ở trong chùa cũng vậy, mình nương vào những vị đi trước, mà nếu vị đó ở cùng quê hương của mình thì lại càng tuyệt vời, bởi vì thường thường khi đi tu mình có hạnh nguyện xây dựng quê hương, giúp người thân biết tu tập để cho cuộc sống có thêm niềm vui, làm vơi nỗi khổ.

Vì vậy khi thầy lớn ấy rời tăng thân, sư cô buồn và thấy mình mất đi một nơi nương tựa. Rồi sư cô nghĩ nếu mình cũng ra đi thì những sư em đi sau rồi cũng sẽ không có chỗ nương tựa như mình. Vì vậy sư cô đã phát một nguyện lớn là sư cô phải là một người xuất gia thành công. Một ngày nào đó, sư cô cũng sẽ trở thành một sư cô lớn, và khi đó sư cô có thể làm chỗ nương tựa cho các em nhỏ của mình.

Nghe sư cô chia sẻ như vậy, chị đã khóc đó Tí à. Tí đừng cười chị "mít ướt" nha. Chị có cái "bịnh" đó. Cái bịnh là hễ tiếp xúc với cái gì đẹp là chị khóc. Khóc vì nó quá đẹp, nó quá lành. Chị khóc khi sư cô chia sẻ còn vì chị nhớ lại mình là người xuất gia đầu tiên và duy nhất của gia đình. Tí cũng như chị, lớn lên ở một làng quê (đúng ra là nửa quê nửa chợ). Chùa làng vài ba cái, thầy trú trì nào cũng có vợ con ở chung phía sau chùa. Đạo Bụt mình được "nhìn thấy" là một đạo Bụt tín mộ, đạo Bụt dành cho người chết, hoàn toàn không có liên hệ gì với người sống. Chỉ khi nhà nào có người mất thì mới rước thầy về tụng kinh thôi. Nhà mình thì lại còn không có cả cái đó. Nhà mình khi ông cố của Tí mất thì có cả một dàn nhạc với kèn trumpet. Vì vậy với gia đình mình, đạo Bụt mà chị đang tu tập thật là xa lạ. Ngay cả Tí cũng thấy vậy có phải không?

Chị sống xa nhà từ khi Tí chưa sinh ra. Vì vậy thỉnh thoảng chị mới có dịp gặp Tí. Mỗi lần chị về thăm nhà là mỗi lần chị thấy Tí lớn lên. Hồi nhỏ Tí không phải là một đứa bé hiếu động. Tí có thể ngồi chơi một mình lặng lẽ hàng giờ với những đồ chơi đơn giản như những chiếc vỏ sò. Nhìn Tí ngồi chơi chị thấy rất hạnh phúc. Bây giờ, Tí cũng không phải là một người trẻ có khuynh hướng ồn ào và nhiều bè bạn. Mỗi chiều, thấy Tí lên thắp hương bàn thờ, chị vui khi thấy Tí vẫn giữ được cái đẹp truyền thống đó. Thắp hương là một cách để mình tiếp xúc với ông bà tổ tiên, để ý thức mình chính là sự tiếp nối mầu nhiệm của các vị, để thấy mình đang mang các vị về tương lai. Trong mình đang có những cái đẹp, những tính tốt của các vị, đồng thời trong mình cũng có những cái chưa đẹp, những khổ đau mà liệt vị đã trao lại cho mình qua nhiều thế hệ. Thắp hương như thế mình sẽ thấy lòng ấm áp lắm Tí ạ. Thắp hương như thế cũng giúp cho mình trở nên khiêm tốn với những thành tựu mà mình có và không mặc cảm với những cái chưa hay mà mình đang có. Thắp hương như thế cho mình động lực là tất cả những gì mình làm mình biết là mình đang làm không chỉ cho mình mà cho tất cả ông bà cha mẹ tổ tiên.

Chị cũng thấy Tí rất tốt bụng, nhờ gì Tí cũng làm. Tí biết rất nhiều về vi tính, khi nào ai "bí" kêu Tí là Tí đến giúp ngay. Tí rất là lễ phép, tan học là về nhà, ít khi tụ họp bạn bè. Tí sống đơn giản, rất lành và có phần lặng lẽ, ít đua đòi. Chị thấy ba mẹ Tí may mắn lắm vì có một đứa con như Tí, biết lắng nghe những lời khuyên nhủ. Thời gian rảnh, chị thấy hình như Tí thường làm bạn với cái máy nho nhỏ cầm tay. Chị nhớ có một lần, một người mẹ ở Việt Nam đã liên lạc và tâm sự với chị về việc con gái của cô ấy lúc nào cũng bị cái máy nho nhỏ ấy cuốn đi vì bị "nhận chìm" trong thế giới ảo của facebook. Có vẻ như hạnh phúc niềm vui của cô con gái đều đến từ cái thế giới ảo đó. Cô ấy đã trở thành nạn nhân của thế giới ảo và hoàn toàn mất đi khả năng có mặt cho những người thân đang ở ngay bên cạnh, thậm chí cô ấy cũng không có khả năng có mặt cho chính bản thân mình. May mắn quá, Tí của chị không như thế.

Thế hệ của Tí là thế hệ của bùng nổ thông tin cho nên chị cũng không ngạc nhiên khi thấy Tí ít nói, cả ngày chỉ đi học về, lên bàn ăn vài bát cơm thật nhanh. Tí bảo là không thể ăn chậm được, bởi vì Tí không có thời gian. Nghỉ trưa một lát Tí lại phải đi học tiếp. Đi học về buổi tối chị thấy Tí lại rút vào cái góc của mình, hoặc nằm võng đọc bài, hoặc chơi game trên máy i-touch. Thời gian Tí trò chuyện và chơi với em, hoặc với ông bà, hoặc với ba mẹ rất là ít, hầu như không có. Nhiều lần chị cũng muốn hỏi han Tí, nhưng Tí bận quá. Tuy vậy, hễ ai nhờ gì là Tí thường giúp đỡ rất tận tình.

Thế hệ của Tí là thế hệ của Doremon, của truyện hình vẽ theo kiểu mega. Tí có đam mê theo nghề vẽ, và đương nhiên là cũng theo phong cách đó. Thế hệ của Tí không nằm võng những trưa hè đọc sách, hoặc chép thơ, chép bài hát vào tập để hát nghêu ngao như thế hệ của chị. Thế hệ của Tí cũng không trốn ngủ trưa ra vườn trèo cây hái ổi, hái xoài, hái mãng cầu. Thế hệ của Tí không mơ mộng xa xôi qua những trang sách, những bài thơ, bởi vì TV có thể mở cả ngày, tất cả đều trở thành có sẵn. Chị ước gì mình có thể trung hòa được những cái của hai thế hệ để mọi cái vẫn còn được nguyên sơ và đẹp đẽ, để tâm hồn Tí có thể bay bổng được một chút trong thế giới của trí tưởng tượng tuổi thơ. Những cái đó đẹp vô cùng Tí ạ. Những cái đó đem lại cho mình rất nhiều không gian và niềm vui nhè nhẹ ở trong lòng. Những cái đó sẽ đi theo mình trong suốt cuộc đời, để khi nào mình đi qua những vấp ngã, những khó khăn, mình bị những vết thương lòng, mình sẽ có cái đó để quay về mà nuôi dưỡng và ôm ấp những vết thương. Những cái đó sẽ an ủi mình, giúp mình không bị cô đơn. Mình sẽ không cần phải tìm kiếm sự an ủi ở người khác hoặc ở những giá trị bên ngoài.

Sống trong chùa, chị có nhiều may mắn. May mắn lớn nhất là làn sóng ồ ạt của khoa học kỹ thuật không có ảnh hưởng tuyệt đối đến sự tự do của chị. Chị thấy mình vẫn còn có chủ quyền trong việc chọn lựa cái gì cần và cái gì không cần cho hạnh phúc của mình.

Đã nhiều năm, Thầy chị đã tìm rất nhiều phương cách để ngăn chặn làn sóng ấy, không để cho nó nhấn chìm nếp sống trong chùa. Ở đây, các thầy và các sư cô tập không có địa chỉ email riêng, không có facebook riêng, không có điện thoại riêng. Nói chung là không làm chủ cái gì riêng của mình cả. Chắc Tí nghĩ như thế thì chán chết, rất là gò bó. Nhưng chị thì lại không thấy vậy. Chị thấy mình khỏe lắm Tí à. Tí có biết tại sao không? Tại vì mắt chị không thường xuyên phải thấy những hình ảnh không nuôi dưỡng, có tính cách bạo động hay tưới tẩm những tham đắm trong lòng chị. Chị cũng không bị những thức ăn ngon, những quần áo đẹp, những bằng cấp lôi kéo… Tai chị không nghe những lời lẽ không dễ thương hay bi lụy mà người ta sử dụng. Chị không phải tiếp xúc quá thường xuyên với những hình ảnh có tính cách bạo động, khiêu dâm, tưới tẩm những hạt giống tham lam, nghi kỵ, hờn giận, ganh tị trong lòng. Những cái đó ngày nào mà TV không chiếu từ sáng cho tới tối? Mua một cái máy hay cái xe mới, chỉ vài ngày sau là có cái mới hơn ra đời. Và mình lại phải chạy theo để mua cho được cái mới đó. Chị cũng không phải lo sợ những gì mình cố gắng đạt được hay đang có sẽ bị mất đi.

Chắc Tí sẽ hỏi chị rằng có gì sai khi mình ăn ngon mặc đẹp. Ai bây giờ không phải tìm một mảnh bằng để kiếm việc làm nuôi sống bản thân? Chị đồng ý với Tí một trăm phần trăm. Ở Làng Mai có nhiều người trẻ đang học phổ thông, hoặc đang học đại học, hoặc trên đại học về đây học cách để có thể làm hết tất cả những cái mà chị đã liệt kê ở trên nhưng vẫn có bình an, không bị những cái đó sai khiến. Họ có đủ sự bình tĩnh, khi có căng thẳng họ biết cách buông thư, không để cho bài vở làm mình trở thành nô lệ cho bằng cấp. Họ cũng đồng thời về đây học cách thương yêu. Những người trẻ về đây rất đẹp Tí à. Họ đẹp vì tuổi trẻ, đẹp hơn vì họ biết chăm sóc tâm hồn.

Tí ơi, có nhiều người trẻ tự hỏi mình cái gì là hạnh phúc đích thực? Có một lúc họ đã dừng lại, suy tư một chút và tự hỏi mình có mặt trên đời để làm gì? Họ băn khoăn tự hỏi chẳng lẽ mình sinh ra, chỉ để lớn lên, đi học, lấy cái bằng, tìm việc làm, có chồng, có vợ, sinh con đẻ cái, rồi chết đi? Chỉ như thế thôi sao? Họ nghĩ phải có một cái gì có ý nghĩa trong cuộc đời của mình. Hay chính những cái đó làm cuộc đời có ý nghĩa?

Thật là may Tí à, có rất nhiều người trẻ đã tự hỏi mình những câu hỏi đó, và họ đã đi tìm câu trả lời cho chính mình. Bởi không ai có thể trả lời cho mình cả. Chị cũng đã đi tìm, tuy là chị đi tìm hơi muộn. Chị chỉ bắt đầu ngờ ngợ về câu hỏi đó khi đã gần đến tuổi 40. Hơi muộn, nhưng cũng không muộn lắm

Tí biết không, ngay khi Tí đang đọc những dòng chữ này của chị, hay có thể đang nằm võng lướt mạng thì có rất nhiều người trẻ, và cả những người không còn trẻ nữa, đang cùng nhau tìm hiểu về sự nóng lên của toàn cầu và  làm công tác vận động bảo vệ sinh môi để làm quá trình hâm nóng toàn cầu ấy chậm lại. Nhiều người khác đi đến những vùng chiến tranh, bom đạn để làm công tác cứu trợ, cứu thương. Nhiều người khác cũng đang miệt mài đèn sách như Tí, nhưng đồng thời họ cũng dành thì giờ để đi thiền hành, ngồi thiền, gặp gỡ những người trẻ có tâm huyết và có chí hướng khác để trao đổi, học hỏi.

Trong mắt chị, Tí cũng là một người trẻ rất đẹp. Và chị ước sao Tí có cơ hội để gặp gỡ những người trẻ như vậy. Chị biết Tí sẽ rất vui và học hỏi được nhiều từ họ để tâm hồn Tí càng ngày càng đẹp hơn lên, để Tí biết cách nhận diện, biết cách xử lý khi cơn giận nổi lên, khi có những điều bất như ý hay khi mình đi qua những thử thách, khổ đau. Để mình không vung vãi những khổ đau của mình và làm những người thương xung quanh mình bị khổ lây và cũng để cho Tí mở lòng ra tiếp xúc với một thế giới rộng lớn hơn, với đất Mẹ.

Viết thư này cho Tí, chị không có ý định dạy đời, khuyên bảo, lại càng không có ý định phê phán hay lên án cách sống của Tí. Đây chỉ là những lời tâm sự của một người chị muốn chia sẻ với Tí mà thôi. Nếu sau khi đọc xong những dòng tâm sự này của chị, Tí tự hỏi mình "cái gì là hạnh phúc đích thực" và bắt đầu đi tìm câu trả lời cho chính mình thì chị sẽ rất là vui.

Thư đã khá dài, chị dừng ở đây nha. Chị hẹn Tí thư sau.

 

Em là nắng, là hoa

Xóm Mới, ngày 24 tháng 4 năm 2016

Quý sư cô kính thương!

Vậy là hôm nay khóa tu tiếng Pháp tại Xóm Mới, Làng Mai – Pháp đã kết thúc sau một tuần thực tập đầy chánh niệm. Sớm nay con nhìn thấy những nụ cười tỏa nắng, những cái ôm chia tay đầy yêu thương và những lời động viên nhau cùng thực tập chánh niệm mỗi ngày. Con thấy mình thật may mắn. Những ngày được thực tập bên quý thầy, quý sư cô với sự có mặt của Sư Ông, cùng tất cả các bạn thiền sinh là những ngày con được trở lại với chính mình, dành tặng cho chính mình hạnh phúc giản đơn mà sâu sắc.

Cách đây hai năm, khi được tham gia khóa tu cho người trẻ ở chùa Đình Quán – Hà Nội dưới sự hướng dẫn của quý thầy, quý sư cô Làng Mai, con đã mơ ước một lần được tới Pháp, tới Làng Mai, được thấy Sư Ông đi thiền hành cùng đại chúng. Và lần này con đã có trọn vẹn một ước mơ.

Có lẽ nhiều người ở Việt Nam sẽ thắc mắc vì sao tham gia khóa tu ở Làng Mai lại là mơ ước không chỉ của người trẻ mà còn của nhiều lứa tuổi, ngay cả những đứa trẻ mẫu giáo, tiểu học tới những người khiếm thị hay tật nguyền. Có những người sinh hoạt thường ngày còn khó khăn mà họ sẵn sàng thu xếp để được tới và tham gia thực tập một tuần tới ba tuần trong chánh niệm với những thiền sinh khác, với tăng thân trong khóa tu. Con tin rằng nếu được tới tham dự một khóa tu họ sẽ hiểu thật sáng tỏ tại sao những thiền sinh ở khắp nơi trên thế giới luôn có chung một mong muốn có đầy đủ nhân duyên tới Làng Mai hay quay trở về Làng Mai.

Con xin phép chia sẻ những cảm nhận của con tới quý sư cô, thiền sinh Việt, tới những người bạn cùng chung ước mơ tới Làng Mai với con. Con vô cùng biết ơn Sư Ông đã có mặt cùng đại chúng ở Xóm Mới những ngày qua để đại chúng nhận được nguồn năng lượng chánh niệm lớn từ Người, được thấy rõ “Ước hẹn với sự sống” của Người. Lòng biết ơn của con cũng hướng về quý thầy, quý sư cô đã chăm sóc, quan tâm, hướng dẫn, truyền dạy, và cả những bữa cơm bằng tình thương và chánh niệm của quý sư cô trong suốt khóa tu một tuần không quản mệt mỏi, mưa gió.

Con được tham gia thực tập với gia đình mang tên “Enfant de la Terre” (“Những đứa con của đất Mẹ”), với các bạn trẻ Pháp, Mỹ từ độ tuổi 18 đến 35, chỉ có mỗi con là người Việt. Vì khả năng ngoại ngữ của con chưa thực sự tốt, nên con thực tập lắng nghe sâu nhiều hơn rồi sau đó mới mạnh dạn chia sẻ với các bạn trong gia đình về sự thực tập của con khi ôm ấp khổ đau, cô đơn và sự chuyển hóa sau đó như thế nào. Con có nhiều ấn tượng với sự thực tập tinh tấn và hết lòng của các bạn. Từ việc làm vườn, phân loại rác tới thiền hành, ăn cơm trong chánh niệm, im lặng hùng tráng, nghe chuông, nghe pháp thoại, pháp đàm và nhận Năm giới

Trong khi pháp đàm, con đã thấy sự chia sẻ hết lòng từ các bạn. Những giọt nước mắt, những ánh mắt đồng cảm yêu thương trao nhau trong sự lắng nghe sâu. Con rất ngưỡng mộ sự quyết tâm  thực tập của các bạn trẻ phương Tây. Họ không hiểu là họ sẽ hỏi và tìm hiểu cho bằng được mới thôi. Họ nhận thấy họ làm được là họ thực tập hết lòng, không ngần ngại, không đắn đo. Đó cũng là sự khác biệt và là điều mà nhiều bạn trẻ Việt Nam như con cần phải học hỏi.

Mặc dù lần này con chưa thọ Năm giới nhưng con đã nguyện thực tập tinh thần của Năm giới từ khá lâu. Con thực sự cảm nhận được hạnh phúc trong con, trong tăng thân và nhóm Vườn Bông (nhóm các bạn trẻ cùng thực tập pháp môn Làng Mai tại Thiền đường Hơi Thở Nhẹ gần Paris) khi chúng con lắng nghe nhau bằng tất cả trái tim, không phán xét hay so sánh hơn thua. Có những việc tưởng chừng rất hiển nhiên như lắng nghe hay nói với nhau bằng ái ngữ nhưng trước đây dường như chúng con lại không nhận ra nó đem lại hạnh phúc cho chúng con nhiều như thế nào!

Con cũng rất xúc động và vui khi tham gia buổi thực tập Làm mới do Sư cô Chân Không hướng dẫn. Con thấy những tiếng cười, những sự chia sẻ từ tận đáy lòng của cặp vợ chồng Pháp đó và cả những giọt nước mắt xúc động của người vợ khi nghe được lời xin lỗi từ người chồng. Rồi họ thiền ôm trong sự chứng kiến và hạnh phúc của tất cả mọi người. Có lẽ chẳng có ngôi chùa nào lại mang đến nhiều tiếng cười, nước mắt hạnh phúc đến như vậy cho các cặp vợ chồng. Họ không chỉ hiểu và thêm thương nhau mà còn hàn gắn, giải tỏa được những hiểu lầm từ bao lâu nay. Với con, pháp môn “Làm mới” giống như một phép màu cho cuộc sống gia đình trong thời đại ngày nay vậy!

Trước đây, cũng giống nhiều người bạn của con, chúng con “sợ thiền” lắm. Nhắc đến thiền là giống như một phương pháp thực tập cao siêu, để có thể ngồi yên, thở nhẹ và không suy nghĩ gì hết, giống như việc chỉ dành cho người xuất gia và rất phi thường. Nhưng những ngày được thực tập với các sư cô ở thiền đường Hơi Thở Nhẹ rồi về Làng Mai tham gia khóa tu con không thấy lạ lẫm. Con bắt nhịp được ngay với phương pháp thực tập thiền bất cứ khi nào, như khi bước đi, khi ăn, nghe chuông, khi rửa bát, làm vườn, hay khi ngắm một bông hoa và nghe tiếng chim hót ríu rít trên cành. Con nhận ra một cách rõ ràng hơn rằng thiền là con biết con đang nhai cơm, thiền là con biết con đang chạm vào bức tường, hay nắm tay một người bạn.

Thiền đơn giản chứ đâu có gì cao siêu, thần thông hay phép thuật. Rồi thiền là cái nhìn sâu hơn trong con, trong mỗi  con người mặc dù nhỏ bé đấy nhưng chứa đựng sự trao truyền to lớn của cha mẹ, tổ tiên, của đất trời, văn hóa, truyền thống, nét đẹp tâm linh của cả một dân tộc. Thiền là thấy được rõ hơn trong mỗi bữa ăn là sự mầu nhiệm của thiên nhiên, là sự lao động cực nhọc mà hết lòng của người nông dân và tình thương của người nấu. Trong khóa tu chúng con luôn được nhắc đọc Năm quán trước khi ăn để gửi lòng biết ơn tới đất Mẹ, tới thiên nhiên, bầu trời xanh cao rộng, tới quý sư cô, người cha, người mẹ, người anh, người chị… đã dành thời gian để chế ra những món ăn chứa đựng tình thương và bao dung với muôn loài.

Sẽ thật thiếu nếu không chia sẻ với các bạn thiền sinh không tới tham gia khóa tu năm nay về buổi thiền hành ở xóm Mới có sự có mặt của Sư Ông Làng Mai. Chúng con đứng vòng tròn cùng hát, Sư Ông với ánh mắt thật sáng ngắm nhìn chúng con. Dường như Sư Ông đưa mắt nhìn được từng gương mặt, dù có thể người đó đứng xa hay bị khuất ở đằng sau. Nước mắt con cứ rơi, rơi hoài trên má khi thấy Sư Ông gọi các em nhỏ lại để cùng chơi đùa. Mặc dù không nói gì nhưng sự có mặt của Sư Ông và tất cả những cử chỉ, ánh mắt đủ để chúng con cảm nhận thấy Sư Ông bây giờ đây hay mãi sau nữa vẫn sẽ luôn bên cạnh chúng con trong mỗi bước chân thiền hành.

Trước đây ước mơ của con là tới Làng Mai thật mau, thật nhanh để được gặp Sư Ông khi Sư Ông còn khỏe. Con biết nỗi sợ hãi mất mát đi một điều gì đó, một ai đó là nỗi sợ từ hàng ngàn kiếp nay luôn có trong mỗi người. Chúng con sợ không được thấy Sư Ông nữa, đó là nỗi sợ chung của nhiều thiền sinh trên thế giới. Nhưng sau những ngày thực tập tại thiền đường Hơi Thở Nhẹ với quý sư cô và sau đó là ở xóm Mới con nhận ra rằng Sư Ông dù không có mặt như cách chúng con muốn nhưng Sư Ông vẫn ở ngay đây, trong quý thầy, quý sư cô, trong những lời giảng, hay trong sự lắng nghe sâu ở mỗi buổi pháp đàm hay khi con biết ngồi yên và thở nhẹ… Con chợt nhận ra cái cảm giác sợ mất mát đó tan biến. Con dừng bút và chắp tay lạy xuống vì con ý thức rằng nếu con biết giữ chánh niệm thì con sẽ cảm thấy rõ ràng hơn sự có mặt của Sư Ông, của quý thầy, quý sư cô bên con cho dù con có ở đâu trên quả địa cầu này đi nữa.

Con muốn viết thật nhiều và chia sẻ hết những cảm nhận con có được sau thời gian tu tập theo pháp môn Làng Mai, nhưng thư cũng đã dài và con tin rằng mỗi thiền sinh tới Làng Mai sẽ dành tặng cho chính bản thân mình những hạnh phúc nhỏ bé, những cảm nhận thật riêng. Đó là những hạt giống nuôi lớn tâm hồn, đời sống tâm linh của riêng mỗi con người và cho cả cộng đồng, dân tộc.

Đây là bài thơ nhỏ xíu con viết sau khi đi thiền hành:
Đau khổ làm chi, em là hoa là nắng
Làm đóa hoa rạng rỡ góc vườn tâm
Em biết thở, biết cười là nỗi buồn đi vắng
Ngẩng mặt trông, em sẽ thấy bầu trời xuân. 

Con sẽ luôn ghi nhớ câu Sư Ông từng nói: “Không có bùn sao có hoa sen” để nuôi dưỡng và ôm ấp những khổ đau, vui buồn trong cuộc sống đầy màu sắc này!

Con xin phép thay mặt các bạn trong gia đình Enfant de la Terre và thiền sinh trong khóa tu này cám ơn quý sư cô một lần nữa vì hết lòng chăm sóc, truyền dạy pháp môn thực tập cho thiền sinh chúng con.
Kính thư,
Con: Tú Anh

Sống không thù nhau, chết không oán nhau

Tôi có đọc bài Ngủ ngon’ và cả bài ‘Ai cũng muốn ngủ ngon trên trang nhà Làng Mai. Trong tác phẩm ‘Vang bóng một thời’ của Nguyễn Tuân có một truyện ngắn với cái tên là Chém treo ngành, trong đó có lời của một bài hát mà đao thủ ngày xưa đã sử dụng để thi hành các bản án tử hình. Có khi đao phủ thủ phải chém đầu cả mấy chục người. Bài hát có 14 câu, hát xong một câu thì chém một cái đầu. Bài hát như sau:

Trời nổi cơn lốc

Cảnh càng u sầu

Tiếng loa vừa dậy

Hồi chiêng mớm mau

Ta hoa thanh quất

Cỏ xanh đổi màu

Sống không thù nhau

Chết không oán nhau

Thừa chịu lệnh cả

Dám nghĩ thế nào

Người ngồi cho vững

Cho ngọt nhát đao

Hỡi hồn hỡi hồn

Hỡi quỷ không đầu!

Thanh quất nói trong bài hát là thanh kiếm, thanh đao dùng để chém đầu tội nhân. Cỏ xanh đổi màu xanh thành màu đỏ vì máu phun ra. Bài hát này cũng có tác dụng trấn an người đao phủ thủ: tôi không oán thù gì anh, anh cũng không oán thù gì tôi, tôi vâng lệnh trên mà phải chém đầu anh, vậy xin anh ngồi cho vững để cho nhát đao được ngọt, cho cái chết đến dễ dàng. Đại ý bài hát là để thanh minh, để trấn an, không phải chỉ với linh hồn người chết mà còn với chính mình. Chính lệnh trên mới là nguyên do, còn tôi chỉ thừa hành lệnh trên, không thi hành thì không được. Tôi cũng là một nạn nhân như anh.

lá thu đổi màu

Nghe bài hát trên ta thấy người đao phủ thủ là người cũng có nổi khổ niềm đau và sự xót thương trong lòng như bất cứ ai khác. Vì vậy bãi bỏ án tử hình không những chỉ là một ân huệ cho người tử tù, cho thân nhân người ấy mà cũng là cho những người bị buộc làm một công việc mà không ai muốn làm.

Trần Bình Tấn

Xin tham khảo: Thư thỉnh cầu Chủ Tịch Nước bãi bỏ án tử hình ở Việt Nam

Ký tên trực tuyến tại: Banning the Death Penalty in Vietnam

Ai cũng muốn ngủ ngon

Đọc bài ‘Ngủ ngon, Mạnh khoẻ và Sống lâu’ của Bùi Cát Trường An đăng trên trang nhà Làng Mai, tôi muốn kể để quý vị thân hữu của trang nhà Làng Mai nghe về những điều mà một người quen của tôi kể lại khi chúng tôi đi ngang qua một khu trại tù ở Hải Dương, nơi giam giữ những người tù với án rất nặng.

Hồi đó chúng tôi đang đi tìm đất để xây dựng một trung tâm tu học. Người bạn cho biết gần trại giam ấy có một trường bắn, nơi thi hành án tử hình. Anh bạn nói những người thi hành án tử hình, nghĩa là những người phải bắn cho tử tù chết, là những người bộ đội đã từng đi chiến đấu, đã được chọn lựa và huấn luyện thêm để có thể bắn chính xác hơn. Một tốp người như thế đã phải đồng thời bắn vào người tử tù để cái chết có thể xảy ra mau chóng. Tốp người đó (thường thường là mười người) mỗi người cầm một cây súng có nạp đạn sẵn, trong đó có hai cây chỉ có đạn giả, có nổ mà không có đạn đi ra giết người.Sở dĩ phải làm như thế là tại vì không ai muốn tự tay giết người, dù người ấy là tử tù, và dù mình chỉ là người thi hành mệnh lệnh nổ cò súng. Mình hy vọng rằng mình là một trong hai người may mắn, chỉ bắn đạn giả không có công năng giết người. Như vậy ban đêm mình có cơ hội ngủ ngon hơn, vì không bị lương tâm dằn vặt.

…ngon như giấc ngủ trẻ thơ…

Có người vì sợ mất ngủ nên đã cố tình bắn trệch sang một bên, để khi người tử tù chết thì là chết vì những viên đạn của những người kia chứ không phải là viên đạn của chính khẩu súng của mình. Lý do cũng chỉ là muốn được ngủ ngon. Nhưng đã có lần sau khi bắn mà người tử tù không chết, vì tất cả đã cố tình bắn trệch sang một bên, dù không ai bảo ai. Sau đó cấp chỉ huy đã đưa cả tốp lính đi kỷ luật, và huấn luyện một tốp mới để thi hành những bản án.

Rốt cuộc thì mới cách đây hai năm, nhà nước đã ngưng thi hành án tử hình bằng cách bắn mà quyết định sẽ dùng phương pháp chích thuốc độc. Nhà nước đã chờ đợi tới hai năm, nhưng các nước Châu Âu có khả năng cung cấp thuốc độc này đã không nước nào chịu bán thuốc độc để dùng cho mục tiêu này, cho nên nhà nước đã ra lệnh tự làm lấy thuốc độc để chích.

Người tử tù được cho tắm rửa sạch sẽ, ăn một bữa cơm, hút một điếu thuốc, và cho nằm xuống trên giường tay chân cột lại. Ống tiêm thuốc độc được gài vào sẵn, có thể tự động tiêm vào khi ở phòng bên có người bấm nút. Ống tiêm đầu là để cho người tử tù mê man bất tỉnh, ống tiêm thứ hai là để làm cho tim ngừng đập, v.v…

Người thi hành án tuy không phải bắn, tuy không phải nhìn thấy thuốc độc đang được tiêm vào người tử tù, nhưng cũng phải bấm vào một cái nút. Và cũng không chắc là người này sẽ không mất ngủ đêm hôm đó. Anh là ai? Tên anh là gì? Tôi không muốn biết, nhưng tôi biết anh cũng đau khổ vì anh đã bấm vào cái nút ấy.

Người tử tù đầu tiên là Nguyễn Anh Tuấn, được chích thuốc độc chết vào ngày 6 tháng 8, là một người chỉ mới có 26 tuổi. Hiện tại còn 586 tử tù đang chờ đợi đến phiên mình bị hành quyết. Anh Tuấn đã chết rồi, đã đi ngủ giấc ngàn thu rồi, cho nên không còn sợ mất ngủ. Nhưng anh thì anh còn sợ mất ngủ đêm nay. Cho nên tôi, một trong những người đã ký tên vào Lá Thư Thỉnh Nguyện Bỏ Án Tử Hình, mong rằng đất nước chúng ta sớm huỷ bỏ án ấy để cho anh sớm được ngủ ngon, và chúng tôi cũng sẽ được ngủ ngon.

Thích Chân Pháp Hội

Ngủ ngon, mạnh khỏe và sống lâu

Được đọc lá thư thỉnh nguyện Chủ tịch nước huỷ bỏ án tử hình tại Việt Nam, trái tim tôi mềm ra. Tôi là một trong những người đầu tiên ký vào bản thỉnh nguyện. Ký xong, tôi thấy khoẻ nhẹ trong người liền lập tức. Đêm ấy tôi ngủ ngon. Có thể là nhờ hạt giống từ bi trong tôi đã được tưới tẩm.

Theo pháp môn Làng Mai, năng lượng từ bi luôn luôn có khả năng trị liệu, chuyển hoá và làm cho thân tâm lắng dịu. Tôi rất thích câu cuối của bản thỉnh nguyện: “Kính chúc Ngài Chủ tịch an khương và trường thọ.” Tôi tin rằng nếu tâm mình an, mình ngủ được ngon thì thế nào mình cũng khoẻ mạnh và mình sẽ sống lâu. Lời chúc rất khéo. Nếu Ngài Chủ tịch nước vận động được Nhà nước bỏ được án tử hình ở Việt Nam thì Ngài chắc chắn sẽ ngủ ngon như tôi. Sức khoẻ của Ngài sẽ tăng tiến và cố nhiên là Ngài sẽ được trường thọ.

Tôi tin rằng các bằng hữu xa gần nếu ký tên vào lá thư thỉnh nguyện cũng sẽ được ngủ ngon như tôi, và cũng sẽ được khoẻ mạnh và có cơ hội được sống lâu.

Kính thư,

Bùi Cát Trường An

Đài mây tím

Ghé Đài Mây Tím, bạn có dịp ngắm nhìn quang cảnh ngôi chùa trong những sinh hoạt hằng ngày qua những vần thơ nhỏ, những câu văn chân thành, những bức thư trao đổi giữa Thầy và trò cùng những bài thiền ca vang lên trong đời sống tu học. Có nhiều bài thiền ca rất hay, xin bạn nghe thử bài Tào Khê, ca tụng những giọt nước cam lộ của Bồ tát Thanh Lương Địa; bài Sám Hối, nói lên tâm trạng muốn quay về và phát nguyện làm mới; bài Tìm Nhau nói về tâm bồ đề; bài Boong Boong, nói về hiệu dạng của tiếng chuông đại hồng; bài Bông Hồng Cài Áo nói về tình mẹ và biết bao nhiêu bài khác nữa.