Tâm nguyện

 

Giữa cuộc đời mãi lên xuống đổi thay

Nhớ nghe em giữ tâm hoài bình lặng

Sẽ có thị phi giận hờn trách móc

Cứ khóc đi cho nhẹ nhõm lòng em

 

Nếu một ngày có cần trong chốc lát

Chút vỗ về dịu ngọt thuở nằm nôi

Tôi xin được bao dung lòng của mẹ

Đón em về ru khúc hát à ơi

 

Nếu một ngày mỏi mòn trong cô quạnh

Cần một nơi sưởi ấm trái tim côi

Tôi nguyện làm mái nhà xưa vách đất

Nhen bếp hồng đốt lửa ấm tin yêu

 

Nếu một ngày đường xa chùn gối mỏi

Hãy ngồi đây trên phiến đá hồn tôi

Phút thở nhẹ an ba ngàn thế giới

Ma quỷ nào nhụt nỗi nhuệ khí em!

 

Nếu một ngày em nát lòng đau nhức

Cần một nơi để khóc thật bình yên

Tôi xin được làm con sông hiền dịu

Đón nước mắt trong về với cội nguồn

 

Có những lần nhạt nhẽo muốn thả buông

Em sợ hãi cảm quan đời vô vị

Em lạc lõng và nghi ngờ tất cả

Rồi kiêu sa em làm kẻ bất cần

Tôi xin nguyện sẽ là đám bạch vân

Che mát hồn em những trưa nắng gió

Xin nguyện để lòng tôi còn bỏ ngỏ

Có đó cho em cho thực tại em

Cho hòn sỏi cho lá thu cúc dại

Cho cơn mưa giọt nắng con đường quen

Đều về bên em cất lên điệu mới

Cho trời đất dậy sắc sống tinh khôi.

(Chân Thuần Khánh)