Buổi sáng bình yên Em đi đâu… ? |
|
|---|
Đêm nguyện cầu
“Thành khẩn nguyện cầu xin đừng đánh mất”
Chiếc cầu em xây
Em tôi nghèo lắmNhững giọt trong

Khóc đi em,
giọt nước mắt ngắn dài lăn trên má em nóng hổi
Khóc đi em,
để muộn phiền theo nước cuốn trôi, để thương yêu về giăng lối
Khóc đi em,
để tình người thêm chan chứa,
để em biết thương người rồi em biết thương em
Khóc đi em,
mắt ướt sẽ trong hơn,
để em thấy nỗi đau niềm vui là một
Khóc đi em,
đừng giấu giọt lệ vào trong,
để tháng ngày tim em hóa thành đá sỏi
Khóc đi em,
giọt nước mắt cam lồ trị liệu,
thành trẻ thơ em về với Mẹ trong giấc ngủ say
Khóc đi em,
để nước mắt xuôi về biển rộng,
mai này em thấy giọt nước trong chén trà thơm…
Vô lượng cánh vô ưu
(Viết khi nghĩ về Thầy Làng Mai, người đã giúp sự sống trong con được tái sinh nhiệm mầu.)

(Hình ảnh Sư Ông về Việt Nam năm 2005)
Chàng hiệp sĩ lên đường
Không ngựa, không gươm, không súng đạn
Với đôi tay trần
Và bờ mắt tấm lòng tràn đầy tình thương giống nòi nhân loại
Nửa đêm vẫn nằm nghe mình giỡn đùa rong chơi giữa mênh mông đồng cỏ quê hương
Giữa ngọt ngào quen thuộc
Thức giấc khi lưng chừng đồi mới biết mình mơ mộng vụt qua
Bốn mươi năm quê hương không từ bỏ
Nhưng chẳng thể thân xác trở về
Chàng hiệp sĩ lên đường
Mang quê hương trong từng bước chân
Mang hòa bình tình yêu anh chị em đang nguyện cầu trong từng ánh nhìn mắt tủi lệ tuôn
Những ngày mưa rơi giá rét
Những ngày khất thực tình thương
Những ngày cúi xin dân tộc
Anh em ôm được anh em
Chàng hiệp sĩ dáng gầy sương mai làm bạn với cô đơn
Thứ cô đơn không oán thù nhân thế
Thứ cô đơn trị liệu cô đơn
Mang tình yêu giác tuệ đến những nơi giày xéo cơ thể mình
Để ấm áp bao dung để nói lời từ ái
Để loài người tỏ ngộ hận thù không giết được yêu thương
Chỉ yêu thương mới chuyển hóa hận thù
Không bằng gươm đao bạo động
Nhưng mỗi bước chân người dần mở ra tịnh độ trong từng cõi tang thương
Máu xin ngừng đổ
Để thấy hôm nay
Mắt em thêm sáng
Nhìn rõ trời mây
Chàng hiệp sĩ trở về
Không cần đất nước tạ ơn
Xin đừng đãi đằng hào nhoáng
Xin cho mỗi bước bình yên
Nâu sồng quê hương ngời sáng
Sáng trong từng mắt anh mắt em
Những con người tiếp theo thừa hưởng dòng dõi tâm linh huyết thống quê hương
Em ơi, để có tiếng chim hát ca bình yên lũy tre làng
Để thấy trời trong xanh nắng reo ngọt cánh đồng
Xin các em đừng bao giờ quên có vết thương dân tộc
Những thế hệ tiền nhân đã đi qua
Và đã được bao tình thương băng bó chữa lành
Hãy giữ gìn trời xanh cho cánh mai mé rừng hé nở
Cho tim em trọn vẹn bao dung
Tình của mẹ ngàn năm nguyên vẹn
Gởi thương yêu nơi hạt sương trong
Chàng hiệp sĩ bình thường kia ơi
Người sẽ đi về đâu hay đã Vô ưu ngàn năm tự tại
Con vẫn thấy người điềm tọa sáng nay
Và mỗi sáng ngày sau vẫn thế
Vô ưu hé nở tròn đầy.
Đồi Trị Liệu, 2012
Những vần thơ nhỏ
- Vô lượng cánh vô ưu
- Thầy Nguyên Tịnh
- Những giọt trong
- Chân Trăng Chiếu Diệu
- Chiếc cầu em xây
- Tùng Triêu
- Đêm nguyện cầu
- Chân Thường
- Giọt thời gian
- Độ lượng
- Vững cánh
- Đôi bàn tay
- Em mười tuổi
- Trở về
- Hội ngộ bên Thầy
- Mùa tiễn đưa
- Thênh thang nẻo về
- Từ khi thấy em
- Chân Duyệt Nghiêm
- Thơ Cho Chị
- Thầy còn đây mãi
- Về giữa bao la
- Thành phố với những bức tường lợp đá
- Nếu còn một ngày để sống
- Thu ca
- Tri Kỷ
- Lời thầm thì của đất
- Vũ trụ về trong một bát cơm
- Xuân hội ngộ
- Hoa tuyết về
- Vui thay về dự Đại Giới Đàn
- Trở về bên mẹ
- Một ngày cho con
- Xuân về
- Xuân Khúc
- Cỏ nội
- Thấy Bụt
- Sư cô Trăng Yên Tử
- Chùm thơ của Chân Trăng Yên Tử
- Thơ tình cho Trái Đất
- Mẹ từ bi
- Tình Cha
- Em và Thu
- Sư cô Huệ Tri
- Ta đã làm gì cho quê ta ?
- (trích “Trường ca gởi Mẹ”)
- Về nguồn
- Hoa nở trời mây
- Đôi khi
- SC. Hội Nghiêm
- Lặng lẽ
- Chẳng lẽ
- Sư cô Huệ Tri
- Tiếng gọi
- Hồn nhiên em thơ
- SC. Như Hiếu
- Em là hành tinh xanh
- Sư cô Hội Nghiêm
- Nơi ấy là ở đây
- Về ngồi với núi
- Vừng ơi! Mở cửa!
- Sư cô Trăng Yên Tử
- Chùm thơ: Một thoáng quê hương
- Sư chú Thạch Lang
- Chùm thơ: Về thăm đất Tổ
- Chân Xuân Thanh Lương
- Bụt trong con sanh chưa?
- Nguyễn Thế Hà (Chân Tính Hải)
- Trao truyền tâm đăng
- Ni Sư Như Minh
- Sự sống là một bài thơ
- Sư cô Hội Nghiêm
- Đến cửa vô sinh
- Ni Sư Như Minh
- Ước nguyện giữa ngàn sao
- Sư cô Thuần Khánh
- Vu Lan nhớ má
- Chân Xuân Thanh Lương
- Thương lắm áo nâu ơi
- Sư cô Chuẩn Nghiêm
- Về đất Mẹ
- Sư cô Duyệt Nghiêm
- Con thương mẹ
- Viết tặng Mẹ nhân ngày Vu Lan – Sư cô Trăng Yên Tử
- Tình trăng không biên giới
- Ni Sư Như Minh
- Mẹ và đất nước
- Nguyễn Thùy Linh
- Sinh nhật mùa thu
- Sư cô Duyệt Nghiêm
- Nẻo về tiếp nối
- Chân Xuân Thanh Lương
- Cảm tác Làng Mai
- Tâm Quang Từ
- Nguyện tiếp bước chân Thầy
- Sư cô Chuẩn Nghiêm
- Chùm thơ: Mừng ngày Tiếp nối
- Trái tim con có Thầy
- Ngọc Khuyết
- Carousel Banners
- Chiều Tuệ Uyển
- Chân Xuân Thanh Lương
- Bước trên thật địa
- Nguyễn Thế Hà (Chân Tính Hải)
- Chỉ là biểu hiện
- Ni Sư Như Minh
- Gửi lại tấm lòng
- Ni sư Như Minh
- Bài ca trở về
- Chân Như Hiếu
- Chiếc lá hòa hư không
- Vũ Đức Tuân
- Mưa xuân
- Chân Tính Hải
- Tiếng hát yêu thương
- Chân Khải Nghiêm
- Lời nguyện cầu
- Chân Duyệt Nghiêm
- Đừng phụ suối đồi
- Chân Hằng Nghiêm
- Rửa bát thật thảnh thơi
- Trí Đức
- Chuyển vận mùa xuân
- Tâm Thiên Xuân
- Lặng lẽ nơi này
- Tâm Quang Từ
- Thở cho vui
- Tâm Nguyên Phương
- Sao em chưa dừng lại?
- Trí Đức
- Những nốt lặng
- Chân Pháp Khả
- Tĩnh lặng
- Linh
- Buông
- Chân Xuân Thanh Lương
- Qua cơn mê
- Chân Xuân Thanh Lương
- Nơi nào có mặt trời
- Chân Pháp Khả
- Đem phơi hạt giống
- Nguyễn Minh Hương
- Dáng Thầy
- Tâm Quang Từ
- Đừng bỏ chạy trước khổ đau
- Trần Thị Thu
- Thênh thang
- Chân Tính Hải
- Nụ hoa dại
- Trí Đức
- Gọi trăng
- Chân Pháp Sỹ
- Nắng mới trên từng ngọn cỏ xanh
- Chân Tính Hải
- Khơi nguồn
- Chân Huệ Tri
- Thắp sáng niềm tin
- Chân Huệ Tri
- Mùa tình thương
- Sư cô Huệ Tri
- Em mơ
- Sư cô Huệ Tri
Vị Bụt của lòng con

“Tưởng bây giờ là bao giờ,
Rõ ràng mở mắt còn ngờ chiêm bao!”
“Lắng lòng nghe tiếng gọi quê hương,
Sông núi trông ra đẹp lạ thường
Về tới quê xưa tìm gốc cũ
Qua rồi cầu Hiểu, tới cầu Thương.”

Tổ tiên sông núi nước Việt đã mời gọi Thầy về, và Thầy đã hiến tặng cho sông núi nước Nam, cho chúng con sự có mặt của Người. Con nhìn thấy sự hân hoan, mừng vui và hạnh phúc của tất cả những đứa con của Thầy. Chúng con ngồi đây, dù ở bất cứ phương trời nào, trong nước hay nước ngoài, đều nguyện cầu và gửi năng lượng yêu thương tới Thầy. Sự bình an, sự có mặt của Thầy là món quà quý giá nhất mà chúng con nhận được.Xin nguyện làm đốm lửa hồng
Ba kính thương!
Đã bao mùa Vu Lan trôi qua nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên con muốn viết xuống những dòng tâm sự từ trái tim con xin gửi đến ba.
Lời đầu tiên con muốn nói là con biết ơn ba thật nhiều. Biết ơn ba đã sinh con ra trong cuộc đời này. Biết ơn ba đã hết lòng dạy dỗ con nên người.
Ba ơi! Giờ đây con đang được sống trong vòng tay yêu thương của tăng thân. Mỗi ngày con được học lắng nghe, học nhìn sâu, học chấp nhận những nỗi khổ niềm đau, học nhận diện những điều kiện hạnh phúc và con có cơ hội được ngồi yên, nghĩ về những kỷ niệm đẹp với ba. Con thấy con may mắn khi được làm một đứa con của ba và mỗi khi ba nghĩ về con cũng vậy phải không ba?
Ba ơi! Làm sao con quên được những buổi trưa hè, chị em con ngồi quanh bên mái tóc ba và hăng say nhổ từng sợi tóc bạc cho ba. Cũng có khi con nhổ cả một chùm tóc đen của ba. Khi nhìn thấy ba nhăn nhó vì đau thì chị em con lại có một trận cười vô tư, vậy mà ba không một lời la mắng. Con còn nhớ có lần con cùng ba đi khám bệnh, kết quả là hai cha con cùng bị bệnh gan và số tiền chữa trị khá cao so với hoàn cảnh kinh tế khó khăn của gia đình mình trong thời điểm đó. Ba đã không ngần ngại trang trải để chữa trị cho con. Ba nói là ba sẽ chữa cho con, còn ba sẽ tự lo cho ba. Lúc đó, với sự non nớt của con, con nào đâu biết rằng tình thương của ba dành cho con thật vô biên, chứa đựng cả đức hy sinh và rộng lượng.
Ba ơi, ba luôn là một thần tượng rất đẹp của lòng con. Cả cuộc đời ba đã xuôi ngược sớm khuya vì đàn con thơ dại. Ba đã dạy cho con bài học làm người, dạy cho con biết yêu thương, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Nhờ có ba mà giờ đây con đã biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình, biết đứng lên sau những lần vấp ngã. Có lúc ba là người bạn luôn lắng nghe con và có lúc ba đã đóng luôn vai một người mẹ ân cần chăm sóc cho con. Vào những lúc trời lạnh ba đã giang rộng vòng tay ôm con vào lòng, làm tấm chăn sưởi ấm cho con. Những kỷ niệm này đã được khắc đậm trong trái tim con.

Nhưng con cũng đã từng rất buồn giận ba chỉ vì thấy ba không có mặt cho con những khi con cần sự nâng đỡ, chở che. Để rồi thời gian trôi qua dường như khoảng cách cha con xa vời. Con quen sống lủi thủi một mình và cố giấu đi những dòng cảm xúc, rồi bất chợt nhận ra con không còn là chính mình nữa. Con đã trở nên ngang bướng và bất cần, trái tim con đã dần khép kín và tình thương ấy chưa một lần hé mở.
Ba ơi, con ước ao ba có mặt ngay giây phút này để lắng nghe lòng con. Giá mà ngay những ngày thơ ấu con biết những trận đòn ba đánh con là một thứ tình thương không lời nhưng thật thấm thía ngọt ngào. Con đâu biết rằng ba cũng đau sau khi ba đánh con. Có những đêm thâu, khi mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ, con bất chợt mở mắt ra và thấy ba ngồi đó với hai hàng nước mắt. Lặng lẽ âm thầm ba đặt lên trán chúng con một nụ hôn ấm áp. Những giây phút đó con muốn bật dậy, ôm chầm lấy ba nhưng không hiểu sao con lại nằm đó, cố ôm lấy những cảm xúc đang dâng trào. Ba ơi, giá mà con không trách, không giận, không hờn ba vì đôi khi con cảm thấy ba thương chị hơn và hắt hủi con. Lắm lúc con bị bạn bè trêu chọc, chê bai, khinh rẻ, cảm giác thật buồn tủi. Và ba biết không? Con ước muốn chạy đến bên ba và được ba ôm con như thế, vỗ về, an ủi cùng những lời thương yêu và thèm một cái nhìn trìu mến của ba. Chỉ cần vậy thôi là con đã bớt khổ nhiều rồi ba ạ.
Nhưng nào như mong ước. Cuộc sống mưu sinh khiến ba thường luôn bận rộn, nhiều khó khăn trong đời mà ba phải đối diện. Nên ba ơi! Con ước con có thể hiểu thấu những điều ấy từ khi con còn rất bé bỏng để không có cảm giác ân hận như bây giờ.
Ba ơi! Giờ đây xa vòng tay của ba, con mới hiểu được hai tiếng mẹ, cha. Con xin nguyện làm đốm lửa hồng sưởi ấm lòng ba, để tình thương của ba có thể xoa dịu những vết thương lòng con. Ba thương! Mùa Vu Lan này con được cài lên một bông hồng xinh xắn – bông hồng của yêu thương, của bất diệt. Ba biết không! Giờ ba đang ở nhà và con đang ở chùa nhưng giây phút này ba và con gần nhau hơn bao giờ hết. Ba đã có trong con, trong từng hơi thở và nụ cười của con. Đôi dòng tâm sự con xin được viết xuống và gửi vào gió mây, để tình thương mà con dành cho ba cũng trở nên bất diệt.

Con thương ba nhiều!
Con gái nhỏ của ba.
Con xin kể Thầy nghe
Con đã từng thấy mình bơ vơ, lạc lõng mỗi khi tới một ngôi chùa nào đó và nhìn thấy cảnh những người đến viếng thăm thân thiện với các bậc tôn túc.
Con chưa từng có được niềm hạnh phúc như thế. Và những lúc đó con lại tự hỏi chính mình: "Khi nào con mới gặp được Thầy của mình – giống như vậy!”.
Thầy ơi, con xin kể Thầy nghe. Con cũng đã từng không biết phải làm gì khi thấy giận, thấy buồn, khi bế tắc. Những cảm giác đó hoặc tự mình giấu nhẹm hoặc nhờ thời gian làm cho quên đi. Để rồi một lúc nào đó, trong những giấc mơ con lại thấy nó trở về.
Và rồi, với chính những tác phẩm “Đường xưa mây trắng”, “Nẻo về của ý”, "An lạc từng bước chân" … của Thầy, con đã tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Con đã biết con đường mình đi giờ đây như thế nào. Con đã gặp được Thầy!
Thầy ơi! Con đã về với chính con. Từng bước, từng bước, từng hơi thở, từng cảm nhận, từng nhận biết … Con đã thôi trốn chạy hay tìm cách quên lãng. Con đã biết cách ôm ấp chính mình.
Từng phong cảnh, từng ánh mắt, nụ cười, những làn gió, những hạt mưa trở nên lung linh kỳ diệu quanh con. Con đã thấy những hạnh phúc ngập tràn xung quanh con – những thứ thường ngày mà con đã bỏ qua trong sự vô tâm và vô tình.

Thầy ơi, con xin kể Thầy nghe.
Có một lần sau khóa tu ở Làng Mai, con thấy có nhiều câu hỏi đã xuất hiện trong con: "Vì sao những thứ vi diệu này phải lưu lạc? Tại sao bị từ chối? Vì sao phước duyên chưa đủ? Vì sao Việt Nam không có Làng Mai? Tại sao và tại sao????…."
Con đã tự mình tìm hiểu: "Bát Nhã một công án thiền”; “Con đường mở rộng – 52 năm theo Thầy học đạo”; “Ai xuôi vạn lý”…
Rồi có một ngày, giữa dòng người ngược xuôi, đông đúc, giữa những tiếng còi xe, giữa những xô bồ thường thấy, con đã trở về với hơi thở của chính mình, để rồi nước mắt con rơi. Con đã tìm ra được câu trả lời.
Chỉ bằng hơi thở, con đã có thể trả lời cho mình. Con đã được gặp Thầy, quý thầy, quý sư cô, bạn bè gần gũi, chân tình, với trái tim rộng mở. Thầy không ở đâu xa, Làng không ở đâu xa mà trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở chánh niệm, mỗi nụ cười của tăng thân, của anh em bè bạn. Thầy ở đây và Làng cũng ở đây. Mọi người đều ở đây với con.
Con đã có những giọt nước mắt hạnh phúc. Thầy ơi!
Dù biết tất cả chỉ là mới bắt đầu. Con đường phía trước còn dài. Nhưng Thầy biết không, con thấy mình vững bước. Con đã thôi không còn bơ bơ, thôi không còn thấy lạc lõng. Những nỗi khổ niềm đau đã thôi không còn bị tránh né… Mỗi một ngày bước qua những khó khăn, từng gút mắc được nới dần, con thấy mình hạnh phúc trên con đường đang đi.
Giờ đây quanh con đã có nhiều người, nhiều niềm vui hơn con từng nghĩ.
Thầy kính thương! Tiếng mưa rơi giữa trời Pakchong cùng với giọng thiền ca của Sư cô Chân Không – với con là một khung cảnh hơn cả tuyệt vời. Đó là tịnh độ, là hạnh phúc, là ngay bây giờ và ở đây.
Con biết được những phước duyên mà mình có được to lớn thế nào, mới có thể thấy được cảnh Thầy mời trà mọi người vào buổi sáng sớm từ thất Nhìn Xa. Để con biết trân quý mọi thứ xung quanh con. Để con biết con đang đi trên con đường mà Thầy đã dạy – Hiểu và Thương – con đường đem mọi người tới gần nhau trong yêu thương và thấu hiểu.
Con sẽ kể về ly trà ấy, về tiếng mưa, về từng chiếc lá rơi với những người bạn của con. Con sẽ kể về con đường con đang đi, như con đang kể với Thầy vậy, thưa Thầy!

Hồn nhiên những vị Bụt tương lai
Góc nhỏ, đồi mận xóm Hạ
Sư Ông kính thương,
Nhiều lần con đã muốn viết chuyện ni để kể cho Sư Ông nghe. Nhưng con cứ ngần ngại mãi. Bây giờ đầy đủ nhân duyên, con xin kể cho Sư Ông nghe ạ.
Trong thời khóa dành cho người Đức vừa qua ở EIAB, con có cơ hội chăm sóc các bé trai, bé gái từ 9 đến 12 tuổi trong chương trình trẻ em. Con kể về Sư Ông cho các em nghe. Các em ngồi chăm chú, thích thú nghe con kể từ lúc con còn nhỏ vào tu viện xuất gia như thế nào rồi đến chuyện được về Làng an cư và làm thị giả cho Sư Ông. Tối hôm đó, trước khi kết thúc chương trình sinh hoạt, các bé đã ngồi yên năm phút để gửi năng lượng bình an, yêu thương đến Sư Ông. Chúng con ngồi vòng tròn, nắm tay nhau thật chặt, theo dõi hơi thở đều đặn vào ra. Hình ảnh các bé ngồi yên như những ông Bụt nhỏ làm con vô cùng xúc động. Sau đó chúng con đến trước bàn thờ Bụt, con đưa một cây hương cho một em dâng lên Bụt, còn những bé còn lại đều chắp tay thành kính hướng về Bụt. Những ngày kế tiếp chúng con đều cùng các bé kết thúc buổi sinh hoạt bằng sự thực tập ngồi thiền năm phút và dâng hương lên Bụt.
Sư Ông ơi, con hạnh phúc vô cùng! Con thấy Sư Ông trong các bé. Các bé đang tiếp nối Sư Ông theo cách của trẻ thơ. Các bé dù chưa có cơ hội được gặp trực tiếp Sư Ông nhưng các bé đã đi tìm Bụt, tìm Sư Ông, đã gặp được Sư Ông trong thiền sỏi, thiền quýt, thiền nghe chuông. Con tin là các bé sẽ trở thành những người trẻ biết tu tập, sống có hạnh phúc, lành mạnh trong xã hội.
Con cảm ơn Sư Ông đã gieo trồng những hạt giống tốt đẹp trong con và con đang tiếp tục công trình ươm mầm ấy vào thế hệ tương lai. Sư Ông ơi, con thương Sư Ông lắm vì Sư Ông cười rất dễ thương!
Kính thương
Con đã từng và mãi là sư bé Năng Nghiêm.


