Độ lượng

hoa 211

Tạm chết một đêm dài
Thức dậy thấy trời xanh
Bình minh cười chúm chím
Bỗng dưng ta hiền lành.

Bàn chân hôm nay khác
Hay bàn chân hôm qua
Mà sao hơi thở nhẹ
Ôm lấy ta hiền hòa

Nhớ hôm nao vụng về
Làm em buồn biết mấy
Chợt nhiên ta sống dậy
Nỗi vô thường mong manh

Mừng vui em độ lượng
Ta thấy mình nhỏ nhoi
Mùa thu thay áo mới
Đất trời ơi có hay

Mai em về bên ấy
Nhớ vui như mọi ngày
Hồn nhiên ta tỉnh thức
Em buồn hay ta đây

Giọt thời gian

Đêm nguyện cầu

“Thành khẩn nguyện cầu xin đừng đánh mất”

Âm nhạc, lời hát đưa chúng tôi lại gần nhau

Khi bạn có một trái tim biết yêu thương và rung động trước hạnh phúc và khổ đau

Ngàn ngọn nến thắp lên, trong đêm sâu, mang bình an trở về

Thế giới đã có quá nhiều thương đau, hận thù và kỳ thị

Cần lắm những bàn tay

Đứng bên nhau, chúng ta không chỉ nguyện cầu

Bên tháp chuông

Hồi chuông gióng lên gọi yêu thương trở về

Tôi sụp lạy trước tình thương của đất mẹ

Luôn vỗ về, ôm ấp, chở che

Tôi đứng lặng nhìn những ngọn nến chiếu sáng trong đêm

Bao nhiêu tủi hờn rơi thành nước mắt

Đêm khuya, đêm yên lặng, đêm bình an

Chỉ thương yêu thôi dù có ngàn lần thương tích

Tôi không cô đơn, bên cạnh tôi còn có những nụ cười

Tôi đứng yên, đất trời chứng minh cho lời nguyện cầu

Hạnh phúc ở đây khi thương yêu có mặt

Cho bình an về làm lành lại những vết thương.

Chiếc cầu em xây

Có lần, có một sư em đến kể với tôi rằng gia đình sư em bây giờ đã biết tu, không còn xung đột như ngày xưa. Hằng tháng, sư em dành dụm số tiền túi ít ỏi của mình mua thẻ điện thoại gọi điện về hướng dẫn gia đình thực tập, bây giờ bố mẹ đã biết thở, biết cười. Tôi nghe mà thấy lòng hân hoan không biết chừng nào mà kể. Bài thơ dưới đây được ra đời nhờ nhân duyên đó!
 
Em tôi nghèo lắm
Không có nhiều tiền
Những số tiền rất nhỏ
Chỉ vừa đủ mua vài viên gạch
Hoặc vài nhánh hoa đồng
Vậy mà có chiếc cầu vừa mới xong hôm nay
Chính tay em xây cất
Nối hai bờ sự thật
Có vị kiến trúc sư nào tài ba như em nữa
Khi tôi thấy một chiếc cầu của lòng người vừa được bắc ngang qua!
 
Có phải em tôi nghèo không nhỉ?
Chỉ có một nụ cười
Một bàn tay trắng
Có tiếng hát lắng hết gợn mùa đông
Và trái tim hết lòng với những người em gặp gỡ!
 
Gia tài có thế!
Thật buồn cười
Em cũng cần tiền lắm chứ
Để trang trải lòng mình tới chỗ nọ, chỗ kia.
 
Khi là để xây đắp tình thương
Thì mọi thứ đều trở thành rất quý
Thương em chắt chiu từng đồng nhỏ
Dùng chút ít ỏi của mình cho đúng với lương tâm.
 
Nếu như thế,
Tôi cũng nghèo thật em thấy không?
Ta có gì ngoài đôi mắt biết nói
Trái tim biết chỉ đường
Và đôi tay chưa một lần ngập ngừng khi nắm lại!
 
Em có một nguồn tâm
Và cả một đề huề tuổi trẻ
Thế là đủ cho một cõi lòng sánh ngang sông núi.
Tôi vui vì là một phần của cuộc sống em
Được mỗi ngày ngắm nhìn mặt trời soi trên đỉnh,
Dù thâu đêm mưa gió,
Nhưng buổi mai vẫn rực rỡ huy hoàng!
 
(Nguồn hình ảnh: Réhahn Photography)

Những giọt trong

Khóc đi em,

giọt nước mắt ngắn dài lăn trên má em nóng hổi

Khóc đi em,

để muộn phiền theo nước cuốn trôi, để thương yêu về giăng lối

Khóc đi em,

để tình người thêm chan chứa,

để em biết thương người rồi em biết thương em

           Khóc đi em,

mắt ướt sẽ trong hơn,

để em thấy nỗi đau niềm vui là một

Khóc đi em,

đừng giấu giọt lệ vào trong,

để tháng ngày tim em hóa thành đá sỏi

Khóc đi em,

giọt nước mắt cam lồ trị liệu,

thành trẻ thơ em về với Mẹ trong giấc ngủ say

Khóc đi em,

để nước mắt xuôi về biển rộng,

mai này em thấy giọt nước trong chén trà thơm…

Vô lượng cánh vô ưu

(Viết khi nghĩ về Thầy Làng Mai, người đã giúp sự sống trong con được tái sinh nhiệm mầu.)

 

(Hình ảnh Sư Ông về Việt Nam năm 2005)

 

Chàng hiệp sĩ lên đường
Không ngựa, không gươm, không súng đạn
Với đôi tay trần
Và bờ mắt tấm lòng tràn đầy tình thương giống nòi nhân loại
Nửa đêm vẫn nằm nghe mình giỡn đùa rong chơi giữa mênh mông đồng cỏ quê hương
Giữa ngọt ngào quen thuộc
Thức giấc khi lưng chừng đồi mới biết mình mơ mộng vụt qua
Bốn mươi năm quê hương không từ bỏ
Nhưng chẳng thể thân xác trở về
Chàng hiệp sĩ lên đường
Mang quê hương trong từng bước chân
Mang hòa bình tình yêu anh chị em đang nguyện cầu trong từng ánh nhìn mắt tủi lệ tuôn
Những ngày mưa rơi giá rét
Những ngày khất thực tình thương
Những ngày cúi xin dân tộc
Anh em ôm được anh em
Chàng hiệp sĩ dáng gầy sương mai làm bạn với cô đơn
Thứ cô đơn không oán thù nhân thế
Thứ cô đơn trị liệu cô đơn
Mang tình yêu giác tuệ đến những nơi giày xéo cơ thể mình
Để ấm áp bao dung để nói lời từ ái
Để loài người tỏ ngộ hận thù không giết được yêu thương
Chỉ yêu thương mới chuyển hóa hận thù
Không bằng gươm đao bạo động
Nhưng mỗi bước chân người dần mở ra tịnh độ trong từng cõi tang thương
Máu xin ngừng đổ
Để thấy hôm nay
Mắt em thêm sáng
Nhìn rõ trời mây
Chàng hiệp sĩ trở về
Không cần đất nước tạ ơn
Xin đừng đãi đằng hào nhoáng
Xin cho mỗi bước bình yên
Nâu sồng quê hương ngời sáng
Sáng trong từng mắt anh mắt em
Những con người tiếp theo thừa hưởng dòng dõi tâm linh huyết thống quê hương
Em ơi, để có tiếng chim hát ca bình yên lũy tre làng
Để thấy trời trong xanh nắng reo ngọt cánh đồng
Xin các em đừng bao giờ quên có vết thương dân tộc
Những thế hệ tiền nhân đã đi qua
Và đã được bao tình thương băng bó chữa lành
Hãy giữ gìn trời xanh cho cánh mai mé rừng hé nở
Cho tim em trọn vẹn bao dung
Tình của mẹ ngàn năm nguyên vẹn
Gởi thương yêu nơi hạt sương trong
Chàng hiệp sĩ bình thường kia ơi
Người sẽ đi về đâu hay đã Vô ưu ngàn năm tự tại
Con vẫn thấy người điềm tọa sáng nay
Và mỗi sáng ngày sau vẫn thế
Vô ưu hé nở tròn đầy.

Đồi Trị Liệu, 2012

 

 

Những vần thơ nhỏ

Đi với rừng Tăng thân

 Vô lượng cánh vô ưu
Thầy Nguyên Tịnh 
Những giọt trong
Chân Trăng Chiếu Diệu
Chiếc cầu em xây
Tùng Triêu
Đêm nguyện cầu
Chân Thường
Giọt thời gian
Độ lượng
Vững cánh
Đôi bàn tay
Em mười tuổi
Trở về
Hội ngộ bên Thầy
Mùa tiễn đưa
Thênh thang nẻo về
Từ khi thấy em
Chân Duyệt Nghiêm
Thơ Cho Chị
Thầy còn đây mãi
Về giữa bao la
Thành phố với những bức tường lợp đá
Nếu còn một ngày để sống
Thu ca
Tri Kỷ
Lời thầm thì của đất
Vũ trụ về trong một bát cơm
Xuân hội ngộ
Hoa tuyết về
Vui thay về dự Đại Giới Đàn
Trở về bên mẹ
Một ngày cho con
Xuân về
Xuân Khúc
Cỏ nội
Thấy Bụt
Sư cô Trăng Yên Tử
Chùm thơ của Chân Trăng Yên Tử
Thơ tình cho Trái Đất
Mẹ từ bi
Tình Cha
Em và Thu
Sư cô Huệ Tri
Ta đã làm gì cho quê ta ?
(trích “Trường ca gởi Mẹ”)
Về nguồn
Hoa nở trời mây
Đôi khi
SC. Hội Nghiêm
Lặng lẽ
Chẳng lẽ
Sư cô Huệ Tri
Tiếng gọi
Hồn nhiên em thơ
SC. Như Hiếu
Em là hành tinh xanh
Sư cô Hội Nghiêm
Nơi ấy là ở đây
Về ngồi với núi
Vừng ơi! Mở cửa!
Sư cô Trăng Yên Tử
Chùm thơ: Một thoáng quê hương
Sư chú Thạch Lang
Chùm thơ: Về thăm đất Tổ
Chân Xuân Thanh Lương
Bụt trong con sanh chưa?
Nguyễn Thế Hà (Chân Tính Hải)
Trao truyền tâm đăng
Ni Sư Như Minh
Sự sống là một bài thơ
Sư cô Hội Nghiêm
Đến cửa vô sinh
Ni Sư Như Minh
Ước nguyện giữa ngàn sao
Sư cô Thuần Khánh
Vu Lan nhớ má
Chân Xuân Thanh Lương
Thương lắm áo nâu ơi
Sư cô Chuẩn Nghiêm
Về đất Mẹ
Sư cô Duyệt Nghiêm
Con thương mẹ
Viết tặng Mẹ nhân ngày Vu Lan – Sư cô Trăng Yên Tử
Tình trăng không biên giới
Ni Sư Như Minh
Mẹ và đất nước
Nguyễn Thùy Linh
Sinh nhật mùa thu
Sư cô Duyệt Nghiêm
Nẻo về tiếp nối
Chân Xuân Thanh Lương
Cảm tác Làng Mai
Tâm Quang Từ
Nguyện tiếp bước chân Thầy
Sư cô Chuẩn Nghiêm
Chùm thơ: Mừng ngày Tiếp nối
Trái tim con có Thầy
Ngọc Khuyết
Carousel Banners
Chiều Tuệ Uyển
Chân Xuân Thanh Lương
Bước trên thật địa
Nguyễn Thế Hà (Chân Tính Hải)
Chỉ là biểu hiện
Ni Sư Như Minh
Gửi lại tấm lòng
Ni sư Như Minh
Bài ca trở về
Chân Như Hiếu
Chiếc lá hòa hư không
Vũ Đức Tuân
Mưa xuân
Chân Tính Hải
Tiếng hát yêu thương
Chân Khải Nghiêm
Lời nguyện cầu
Chân Duyệt Nghiêm
Đừng phụ suối đồi
Chân Hằng Nghiêm
Rửa bát thật thảnh thơi
Trí Đức
Chuyển vận mùa xuân
Tâm Thiên Xuân
Lặng lẽ nơi này
Tâm Quang Từ
Thở cho vui
Tâm Nguyên Phương
Sao em chưa dừng lại?
Trí Đức
Những nốt lặng
Chân Pháp Khả
Tĩnh lặng
Linh
Buông
Chân Xuân Thanh Lương
Qua cơn mê
Chân Xuân Thanh Lương
Nơi nào có mặt trời
Chân Pháp Khả
Đem phơi hạt giống
Nguyễn Minh Hương
Dáng Thầy
Tâm Quang Từ
Đừng bỏ chạy trước khổ đau
Trần Thị Thu
Thênh thang
Chân Tính Hải
Nụ hoa dại
Trí Đức
Gọi trăng
Chân Pháp Sỹ
Nắng mới trên từng ngọn cỏ xanh
Chân Tính Hải
Khơi nguồn
Chân Huệ Tri
Thắp sáng niềm tin
Chân Huệ Tri
Mùa tình thương
Sư cô Huệ Tri
Em mơ
Sư cô Huệ Tri

Vị Bụt của lòng con

(Thương kính dâng tặng Sư Ông Làng Mai nhân dịp Người về Việt Nam, ngày 29/8/2017)
Thầy về Việt Nam năm 2007
Thầy kính thương,
Vậy là Thầy đã về thật rồi, đã đặt chân lên quê hương, lên đất mẹ thật rồi. Con vẫn còn thấy nguyên vẹn cảm xúc khi nghe thấy tin Thầy về, thật như chưa tin vào tai mình, trong đầu con văng vẳng hai câu Kiều:

“Tưởng bây giờ là bao giờ,

Rõ ràng mở mắt còn ngờ chiêm bao!”

“Thầy đã về, Thầy đã tới” thật rồi.
Thầy kính thương,
Con biết để có thể thu xếp được chuyến về này của Thầy là sự nỗ lực không mệt mỏi của quý thầy, quý sư cô và tăng thân. Ngay khi nhìn thấy những bức hình đầu tiên của Thầy về tới Đà Nẵng, nhìn Thầy và tăng đoàn vẫn khoẻ mạnh, con thực sự xúc động. Ngay thời điểm đó, con nhớ tới bài thơ CẦU HIỂU, CẦU THƯƠNG của Thầy:

“Lắng lòng nghe tiếng gọi quê hương,

Sông núi trông ra đẹp lạ thường

Về tới quê xưa tìm gốc cũ

Qua rồi cầu Hiểu, tới cầu Thương.”

Ai mà HIỂU được những tâm tình nặng trĩu trong mấy câu thơ này, sẽ thấy THƯƠNG vô cùng! Con đã chia sẻ bài thơ này với một vài bạn cũng hỏi thăm về chuyến về lần này của Thầy.

Thiền hành ở Bờ hồ Hoàn Kiếm năm 2005
Thầy kính thương,
Mới gần đây thôi, con vừa nghe lại cuốn “Đường Xưa Mây Trắng” của Thầy. Mỗi lần nghe lại, con đều cảm thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc như lúc Thầy chắp bút viết lên cuốn sách này. Mỗi khi gập cuốn sách xuống, con lại thấy con đường của Thầy đã đi sao giống với con đường của Bụt đã đi từ gần 2600 năm trước thế.
Con không nhớ được cơ duyên nào mà con biết đến Thầy, nhưng ngay khi con đọc được cuốn sách đầu tiên – “An lạc từng bước chân” của Thầy thì con đã sưu tầm và tìm đọc hầu hết tất cả các cuốn sách khác của Thầy. Thầy đã luôn có mặt bên con trong mọi nẻo đường, trong từng bước chân, trong từng hơi thở. Thầy không chỉ là một nhà tu hành, một thiền sư, một vị thầy Phật giáo mà Thầy còn là một nhà khảo cứu, nhà văn, nhà thơ và một nhà hoạt động không mệt mỏi cho hòa bình.
Tổ tiên sông núi nước Việt đã mời gọi Thầy về, và Thầy đã hiến tặng cho sông núi nước Nam, cho chúng con sự có mặt của Người. Con nhìn thấy sự hân hoan, mừng vui và hạnh phúc của tất cả những đứa con của Thầy. Chúng con ngồi đây, dù ở bất cứ phương trời nào, trong nước hay nước ngoài, đều nguyện cầu và gửi năng lượng yêu thương tới Thầy. Sự bình an, sự có mặt của Thầy là món quà quý giá nhất mà chúng con nhận được.
Con hình dung mình như cậu bé chăn trâu Cát Tường (Svastika) đang chập chững đi những bước chân đầu tiên theo Bụt, và Thầy là vị Bụt của lòng con.
Thương kính dâng lên Thầy!
Con: Hoàng Thanh Bình.
Hà Nội, 30/8/2017 – một sáng mùa Thu dịu mát.

Xin nguyện làm đốm lửa hồng

Ba kính thương!

Đã bao mùa Vu Lan trôi qua nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên con muốn viết xuống những dòng tâm sự từ trái tim con xin gửi đến ba.

Lời đầu tiên con muốn nói là con biết ơn ba thật nhiều. Biết ơn ba đã sinh con ra trong cuộc đời này. Biết ơn ba đã hết lòng dạy dỗ con nên người.

Ba ơi! Giờ đây con đang được sống trong vòng tay yêu thương của tăng thân. Mỗi ngày con được học lắng nghe, học nhìn sâu, học chấp nhận những nỗi khổ niềm đau, học nhận diện những điều kiện hạnh phúc và con có cơ hội được ngồi yên, nghĩ về những kỷ niệm đẹp với ba. Con thấy con may mắn khi được làm một đứa con của ba và mỗi khi ba nghĩ về con cũng vậy phải không ba?

Ba ơi! Làm sao con quên được những buổi trưa hè, chị em con ngồi quanh bên mái tóc ba và hăng say nhổ từng sợi tóc bạc cho ba. Cũng có khi con nhổ cả một chùm tóc đen của ba. Khi nhìn thấy ba nhăn nhó vì đau thì chị em con lại có một trận cười vô tư, vậy mà ba không một lời la mắng. Con còn nhớ có lần con cùng ba đi khám bệnh, kết quả là hai cha con cùng bị bệnh gan và số tiền chữa trị khá cao so với hoàn cảnh kinh tế khó khăn của gia đình mình trong thời điểm đó. Ba đã không ngần ngại trang trải để chữa trị cho con. Ba nói là ba sẽ chữa cho con, còn ba sẽ tự lo cho ba. Lúc đó, với sự non nớt của con, con nào đâu biết rằng tình thương của ba dành cho con thật vô biên, chứa đựng cả đức hy sinh và rộng lượng.

Ba ơi, ba luôn là một thần tượng rất đẹp của lòng con. Cả cuộc đời ba đã xuôi ngược sớm khuya vì đàn con thơ dại. Ba đã dạy cho con bài học làm người, dạy cho con biết yêu thương, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Nhờ có ba mà giờ đây con đã biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình, biết đứng lên sau những lần vấp ngã. Có lúc ba là người bạn luôn lắng nghe con và có lúc ba đã đóng luôn vai một người mẹ ân cần chăm sóc cho con. Vào những lúc trời lạnh ba đã giang rộng vòng tay ôm con vào lòng, làm tấm chăn sưởi ấm cho con. Những kỷ niệm này đã được khắc đậm trong trái tim con.

Nhưng con cũng đã từng rất buồn giận ba chỉ vì thấy ba không có mặt cho con những khi con cần sự nâng đỡ, chở che. Để rồi thời gian trôi qua dường như khoảng cách cha con xa vời. Con quen sống lủi thủi một mình và cố giấu đi những dòng cảm xúc, rồi bất chợt nhận ra con không còn là chính mình nữa. Con đã trở nên ngang bướng và bất cần, trái tim con đã dần khép kín và tình thương ấy chưa một lần hé mở.

Ba ơi, con ước ao ba có mặt ngay giây phút này để lắng nghe lòng con. Giá mà ngay những ngày thơ ấu con biết những trận đòn ba đánh con là một thứ tình thương không lời nhưng thật thấm thía ngọt ngào. Con đâu biết rằng ba cũng đau sau khi ba đánh con. Có những đêm thâu, khi mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ, con bất chợt mở mắt ra và thấy ba ngồi đó với hai hàng nước mắt. Lặng lẽ âm thầm ba đặt lên trán chúng con một nụ hôn ấm áp. Những giây phút đó con muốn bật dậy, ôm chầm lấy ba nhưng không hiểu sao con lại nằm đó, cố ôm lấy những cảm xúc đang dâng trào. Ba ơi, giá mà con không trách, không giận, không hờn ba vì đôi khi con cảm thấy ba thương chị hơn và hắt hủi con. Lắm lúc con bị bạn bè trêu chọc, chê bai, khinh rẻ, cảm giác thật buồn tủi. Và ba biết không? Con ước muốn chạy đến bên ba và được ba ôm con như thế, vỗ về, an ủi cùng những lời thương yêu và thèm một cái nhìn trìu mến của ba. Chỉ cần vậy thôi là con đã bớt khổ nhiều rồi ba ạ.

Nhưng nào như mong ước. Cuộc sống mưu sinh khiến ba thường luôn bận rộn, nhiều khó khăn trong đời mà ba phải đối diện. Nên ba ơi! Con ước con có thể hiểu thấu những điều ấy từ khi con còn rất bé bỏng để không có cảm giác ân hận như bây giờ.

Ba ơi! Giờ đây xa vòng tay của ba, con mới hiểu được hai tiếng mẹ, cha. Con xin nguyện làm đốm lửa hồng sưởi ấm lòng ba, để tình thương của ba có thể xoa dịu những vết thương lòng con. Ba thương! Mùa Vu Lan này con được cài lên một bông hồng xinh xắn – bông hồng của yêu thương, của bất diệt. Ba biết không! Giờ ba đang ở nhà và con đang ở chùa nhưng giây phút này ba và con gần nhau hơn bao giờ hết. Ba đã có trong con, trong từng hơi thở và nụ cười của con. Đôi dòng tâm sự con xin được viết xuống và gửi vào gió mây, để tình thương mà con dành cho ba cũng trở nên bất diệt.

Con thương ba nhiều!

Con gái nhỏ của ba.

 

Con xin kể Thầy nghe

Con đã từng thấy mình bơ vơ, lạc lõng mỗi khi tới một ngôi chùa nào đó và nhìn thấy cảnh những người đến viếng thăm thân thiện với các bậc tôn túc.

Con chưa từng có được niềm hạnh phúc như thế. Và những lúc đó con lại tự hỏi chính mình: "Khi nào con mới gặp được Thầy của mình – giống như vậy!”.

Thầy ơi, con xin kể Thầy nghe. Con cũng đã từng không biết phải làm gì khi thấy giận, thấy buồn, khi bế tắc. Những cảm giác đó hoặc tự mình giấu nhẹm hoặc nhờ thời gian làm cho quên đi. Để rồi một lúc nào đó, trong những giấc mơ con lại thấy nó trở về.

Và rồi, với chính những tác phẩm “Đường xưa mây trắng”, “Nẻo về của ý”, "An lạc từng bước chân" … của Thầy, con đã tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Con đã biết con đường mình đi giờ đây như thế nào. Con đã gặp được Thầy!

Thầy ơi! Con đã về với chính con. Từng bước, từng bước, từng hơi thở, từng cảm nhận, từng nhận biết … Con đã thôi trốn chạy hay tìm cách quên lãng. Con đã biết cách ôm ấp chính mình.

Từng phong cảnh, từng ánh mắt, nụ cười, những làn gió, những hạt mưa trở nên lung linh kỳ diệu quanh con. Con đã thấy những hạnh phúc ngập tràn xung quanh con – những thứ thường ngày mà con đã bỏ qua trong sự vô tâm và vô tình.

Thầy ơi, con xin kể Thầy nghe.

Có một lần sau khóa tu ở Làng Mai, con thấy có nhiều câu hỏi đã xuất hiện trong con: "Vì sao những thứ vi diệu này phải lưu lạc? Tại sao bị từ chối? Vì sao phước duyên chưa đủ? Vì sao Việt Nam không có Làng Mai? Tại sao và tại sao????…."

Con đã tự mình tìm hiểu: "Bát Nhã một công án thiền”; “Con đường mở rộng – 52 năm theo Thầy học đạo”; “Ai xuôi vạn lý”…

Rồi có một ngày, giữa dòng người ngược xuôi, đông đúc, giữa những tiếng còi xe, giữa những xô bồ thường thấy, con đã trở về với hơi thở của chính mình, để rồi nước mắt con rơi. Con đã tìm ra được câu trả lời.

Chỉ bằng hơi thở, con đã có thể trả lời cho mình. Con đã được gặp Thầy, quý thầy, quý sư cô, bạn bè gần gũi, chân tình, với trái tim rộng mở. Thầy không ở đâu xa, Làng không ở đâu xa mà trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở chánh niệm, mỗi nụ cười của tăng thân, của anh em bè bạn. Thầy ở đây và Làng cũng ở đây. Mọi người đều ở đây với con.

Con đã có những giọt nước mắt hạnh phúc. Thầy ơi!

Dù biết tất cả chỉ là mới bắt đầu. Con đường phía trước còn dài. Nhưng Thầy biết không, con thấy mình vững bước. Con đã thôi không còn bơ bơ, thôi không còn thấy lạc lõng. Những nỗi khổ niềm đau đã thôi không còn bị tránh né… Mỗi một ngày bước qua những khó khăn, từng gút mắc được nới dần, con thấy mình hạnh phúc trên con đường đang đi.

Giờ đây quanh con đã có nhiều người, nhiều niềm vui hơn con từng nghĩ.

Thầy kính thương! Tiếng mưa rơi giữa trời Pakchong cùng với giọng thiền ca của Sư cô Chân Không – với con là một khung cảnh hơn cả tuyệt vời. Đó là tịnh độ, là hạnh phúc, là ngay bây giờ  và ở đây.

Con biết được những phước duyên mà mình có được to lớn thế nào, mới có thể thấy được cảnh Thầy mời trà mọi người vào buổi sáng sớm từ thất Nhìn Xa. Để con biết trân quý mọi thứ xung quanh con. Để con biết con đang đi trên con đường mà Thầy đã dạy – Hiểu và Thương – con đường đem mọi người tới gần nhau trong yêu thương và thấu hiểu.

Con sẽ kể về ly trà ấy, về tiếng mưa, về từng chiếc lá rơi với những người bạn của con. Con sẽ kể về con đường con đang đi, như con đang kể với Thầy vậy, thưa Thầy!