Khi tôi giận …

Cơ thể tôi nóng lên, cơ tim như thắt chặt lại, mặt tôi nóng ran. Tôi cảm giác hình như mình đang chìm trong cái nhìn hoang dại – bởi không gian mà tôi tri giác giờ chỉ toàn là sự oán ghét biểu hiện và rất ít sự dễ thương. Lúc ấy, có lẽ tôi  không còn là tôi dễ thương nữa, có khi cũng chẳng khác loài Atula hung dữ.

Tôi quên đi bài học buông thư, tôi quên mình còn có một hơi thở để quay về. Lúc ấy, tôi thấy lẻ loi quá, không một ai bên cạnh để hát cho tôi nghe bài hát “thở vào, thở ra, là hoa tươi mát, là núi vững vàng…”, cũng chẳng ai xem tôi là bông hoa để biết rằng tôi đang cần được tưới tẩm. Thật sự tôi đã để cho cảm giác giận dữ chế ngự mình như thế. Ôn từng nói: “Khi con giận thì hãy nhớ đi thiền hành. Khi thở vào, con có thể bước ba bước, thở ra có thể bước ba hay bốn bước (tùy theo chiều dài hơi thở của con), ngay lúc đó con đã tạo ra năng lượng để chuyển hóa cơn giận một cách khéo léo nhất”. Thế mà sau vài ngày rời Dưỡng Chân Tuệ Uyển, tôi lại để cho cơn giận làm mình mất đi lý trí, mất đi oai nghi, mất đi sự dễ thương trong mắt của đứa em. Xin lỗi em rất nhiều.

Sư Ông từng dạy: “Hạnh phúc có nghĩa là ít đau khổ. Nếu không chuyển hóa được đau khổ thì không thể nào có hạnh phúc”. Khổ đau có thể hiểu là có quá nhiều sự giận. Có khi tôi thấy mình như một đứa trẻ, đứa trẻ này rất hay hờn giận lung tung, cũng có khi nó bị chứng tự kỷ ám thị nên sinh ra cái vỏ bọc không dám chia sẻ với ai hết lòng, ngoại trừ người nó tin tưởng lắm.

Nói đến cơn giận có nghĩa là nói đến sự mất chánh niệm. Nếu ngay lúc có một trạng thái sân phát khởi trong tâm, mình biết mình đã có sự sân hiển lộ. Người có trí sẽ tìm cách chế ngự, thì ngay lúc ấy có lẽ tâm hành không phải chịu sự chi phối quá nhiều của ngoại cảnh. Lúc giận, tôi chỉ nghĩ đến cơn giận, tôi thấy mình có đầy đủ cái lý để mình có quyền giận! Và ngược lại, người kia sai hết, hay ít nhất cũng sai hoặc cũng vô tâm, và chính suy tưởng ấy kéo tôi đi dài trong sự tức giận vô lý.

Dù có diễn giải thế nào thì sự sân giận cũng là vô nghĩa. Nó làm ảnh hưởng đến bản thân, lại làm cho bạn bè xung quanh khó chịu.

Giờ đây, khi đã ngồi lại lặng lẽ giữa không gian bao la, tôi biết chỉ khi lòng mình tràn đầy năng lượng yêu thương thì thân tâm mình thấy khỏe lắm. Mình tựa như bông hoa xinh tươi, mà bông hoa ấy lại vừa được tưới tẩm bởi giọt nước cam lộ và được tạo hóa thưởng cho một cơn gió ngọt ngào.

“Thở vào, tôi thấy gốc rễ của giận nơi tự ái và u mê

Thở ra, tôi cười với niềm tự ái và u mê của tôi”.

Giờ đây, khi đi, đứng, nằm, ngồi con nguyện sống chánh niệm, không để tâm lang thang đi về miền phương nào. Khi chén cơm trên tay, con nguyện lúc thọ thực hạnh phúc được chế tác, gửi đến mọi người thương bên con, để mọi người luôn hạnh phúc. Khi con đang tức giận, xin người thương của con quán tưởng con là hoa đang thiếu đi giọt nước, xin người đừng tưới tẩm thêm ánh nắng khổ đau, xin người hát con nghe bài ca về đất Mẹ – nhẹ nhàng và sâu lắng.

Tâm Hùng Lâm

Để gió cuốn đi

Không chỉ có vẻ đẹp về đêm, nếu chúng ta dậy sớm từ lúc mặt trời chưa mọc, từ lúc chị lao công chưa đẩy xe đi thu rác, từ lúc phố còn thưa người, từ lúc trên cầu có vài bóng người đẩy từng xe rau.v.v.. bạn sẽ thấy một ngày mới thật tinh khôi. Bạn sẽ thấy mình tươi mát khi được dang tay hít một vài hơi thở, được ngắm nhìn vẻ dịu dàng của thành phố lúc đó.

Gió sớm mai êm dịu và ngọt lành lắm. Trong tất cả chúng ta, có lẽ cũng đã từng được thưởng thức những cơn gió ấy. Nó đến và đi tự nhiên nên luôn cho chúng ta cảm giác sảng khoái và nạp thêm năng lượng cho một ngày mới.

Ngoài góc nhìn rất đẹp ở trên, còn có nhiều góc chụp khác trên con phố sớm mai. Nó nhỏ lắm, nhỏ đến mức nằm ngoài sự chú ý, chúng ta phải để ý mới thấy được. Như hôm vừa rồi, trong lúc thực tập thiền đi để chế tác phút giây thảnh thơi, có một chiếc lá khô như muốn theo đi cùng. Chiếc lá dường như cũng thích thú đặt những bước chân thảnh thơi lên đất, những bước chân vô ưu,  nhẹ nhàng xoa dịu cho đất Mẹ, người đã cho chúng hình hài chiếc lá này. Vì mới thực tập, nên chiếc lá khô tạo ra tiếng loẹt quẹt khi bước, khi chạy trên mặt đất. Bước chân ấy thật dễ thương và nghe thật vui tai.

Không biết chiếc lá khô có thấy gió nâng mỗi bước chân của mình không? Có thể lá biết, có thể lá cũng không biết nhưng khoảnh khắc nhìn chiếc lá thật thích. Rồi mấy hôm thôi, lá lại hòa mình về lòng đất để trở lại với hình hài một chiếc lá non mới.

Trên con phố còn im lìm, chợt có tiếng xe gầm lên lao vun vút trong vội vã. Vẫn giữ những bước chân và hơi thở, một nụ cười như thế. Từng đợt gió lại nâng mát đôi bàn chân.

Ai là con của Bụt

Ngày 4/4/2015, tại Trung tâm Làng Mai quốc tế Thái Lan đã diễn ra lễ xuất gia gieo duyên lần đầu tiên cho hơn 30 em nhỏ. Các em sẽ ở lại tu viện và thực tập như một vị xuất gia trong ba tuần (từ ngày 28/3 đến ngày 19/4/2015. Dưới đây là bài chia sẻ về sự kiện đặc biệt này.

Trung tâm Làng Mai Thái Lan được mệnh danh là tu viện trẻ vì có rất nhiều người xuất gia trẻ với sự năng nổ, nhiệt tình và tâm huyết tu học. Các vị như những cái cây đang vào độ vươn cao, trổ nhánh, đơm hoa hay đang mọc lá xanh non bên cạnh bóng mát của các cây cổ thụ. Đây là một tu viện trẻ nhất của Làng Mai. Vậy mà độ trẻ trung không dừng ở đó, mà còn đang được trẻ hóa cấp kỳ, bởi các sư em trong chương trình “Những vị Bụt nhỏ” (Baby Buddhas).

Hai ba ngày nay, tu viện có hơn ba mươi bóng áo nâu lon ton chạy. Đó là những cô bé, cậu bé tuổi từ tám đến mười bốn xúng xính trong những bộ đồ vạt hò nâu. Có những cậu bé với ống quần phết đất, chốc chốc phải kéo quần lên, các sư cô thấy thương quá nên gọi lại để buộc ống quần cho em. Các em gái thì một số vừa đi vừa nắm hai ống quần, bởi vì quần áo đặt mua hơi dài so với chiều cao của các em, và các em cũng chưa quen bận đồ rộng rãi theo kiểu người tu. Có những chú bé chín tuổi mà bé xíu cứ như là năm tuổi vậy. Đây là những mầm non, rất non của Vườn Ươm Thái Lan đang được ấp ủ và chỉ vài ngày nữa thôi sẽ nẩy mầm.

Chưa khi nào tăng thân có số lượng lớn các em nhỏ xuất gia như vậy, dẫu chỉ là xuất gia gieo duyên trong ba tuần. Đây cũng là lần đầu tiên có lễ xuất gia gieo duyên trong tăng thân nên đại chúng ai cũng háo hức và vui lây. Tất cả các em đều là người Thái và sau ba tuần thì trở lại với cuộc sống bên ngoài cùng gia đình. Chúng con biết hạt giống tỉnh thức đang gieo và sẽ được ấp ủ nuôi dưỡng để lớn lên. Mai đây, biết đâu có vài hạt giống sẽ trở thành những bông hoa trong vườn hoa xuất sĩ, như những đóa hoa sen trong hồ sen tăng thân. Còn những hạt giống khác sẽ trở thành hoa hồng, hoa lan hay hoa cỏ lau bình dị khiêm tốn, nhưng tất cả đều làm đẹp cho cuộc đời.

Dẫu là hoa gì cũng là hoa, dẫu là xuất gia trong ba tuần hay trọn đời, dẫu là xuất sĩ hay cư sĩ thì đều mang trong lòng ước mơ sống cuộc đời lành, đẹp, bình an và hạnh phúc. Có em chia sẻ trong thư xin tham dự chương trình này rằng em muốn được lên thiên đường. Em thì nói muốn tu để tạo phước đức cho cha mẹ. Em thì xuất gia để cầu nguyện cho Sư Ông khỏe lại. Em thì nói rằng muốn được cạo đầu và bận quần áo nâu như quý thầy, quý sư cô. Có em muốn thực hiện mong ước của một sư cô là được thấy các em nhỏ người Thái xuất gia.

Nhiều lắm những chia sẻ khao khát sống cuộc sống tỉnh thức và bước đi trên con đường đẹp mà Bụt đã đi. Mỗi cô bé, chú bé là một Baby Buddha, nghĩa là một vị Bụt nhỏ, một người tiếp nối Bụt. Lý ra, giờ này, các em có thể ở nhà hay ở trường để vòi vĩnh với cha mẹ, hoặc nô đùa cùng chúng bạn. Nhưng các em lại chịu đến tu viện ở những ba tuần với những người lạ mà có em chưa từng tiếp xúc. Các em chịu bận đồ nâu đơn giản, không xem truyền hình, không chơi trò chơi điện tử, không ăn kem hay quà vặt.v.v… Các em cũng chịu cạo đầu – điều này hơi khó khăn một chút cho các em gái lúc ban đầu, nhất là những em có mái tóc dài. Người tu nữ chưa phải là hình ảnh quen thuộc của người Thái.

Thỉnh thoảng có những em trai nhỏ khóc vì nhớ nhà, nhớ ba mẹ, anh chị. Hoặc có em khóc khi thử áo vì cho rằng áo rộng quá và nhất định không chịu mặc. Dù sư cô giải thích rằng đó là áo hậu bận với Y, và kiểu tay áo rộng như vậy. Em cho rằng áo gì mà kỳ quá! Nhưng rồi được dỗ dành thì cũng nguôi ngoai. Thật thương biết mấy và cũng khâm phục các em vì còn bé thế mà đã biết hướng đến con đường này. Con đường làm cho Bụt hiển lộ mỗi khi các em dừng lại nghe tiếng chuông, khi chắp tay quán nguyện cám ơn mọi người và mọi loài trước khi dùng cơm, hay khi thiền hành cùng đại chúng mỗi sáng mà không nói năng tíu tít hay đùa giỡn như thường lệ.

Nhưng đâu chỉ có các em là những vị Bụt nhỏ. Cha mẹ các em đang ở nhà cũng là những vị Bụt tương lai nếu ba mẹ cũng đang tập thở, tập đi trong chánh niệm để yểm trợ con mình. Và cha mẹ cũng đang tự mình đi trên con đường của sự tỉnh thức.

Và còn nữa, Bụt đang có mặt nơi các vị xuất sĩ chăm sóc các em trực tiếp hay gián tiếp. Bụt có mặt nơi từng bước chân chánh niệm, nơi từng hơi thở có ý thức.

Mỗi người đều đang là một Baby Buddha. Và Bụt có được tiếp nối đẹp đẽ và đầy đủ hay không là do lối sống tỉnh thức được hiển lộ nhiều hay ít trong mỗi chúng ta. Ai đã, đang và sẽ đi trên con đường tỉnh thức đều là con Bụt cả.

Một số hình ảnh về các em được xuất gia gieo duyên tại Trung tâm Làng Mai Thái Lan:

Các em chụp hình với Ôn Thủ tọa Tu viện Vườn Ươm Thái Lan

 

 

 

Xem thêm hình ảnh về lễ xuất gia gieo duyên tại Thái Lan:

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=808179152584193&id=219206538148127


Này tôi ơi, hạnh phúc thực ra gần lắm!

Thư và một số bạn đã tham dự khóa tu Việt Wake Up tại Houston, Texas và dưới đây là những dòng tâm sự, cũng như hoa trái của sự thực tập mà Thư đã gặt hái. Khi đọc những dòng chia sẻ này, biết đâu bạn sẽ tìm thấy chút gì gần gũi với cuộc sống của chính bạn. Biết đâu bạn sẽ suy ngẫm và tìm ra câu trả lời cho riêng bản thân mình.

Tôi hít nhẹ, chậm rãi nhưng sâu vào lồng ngực. Những lá cỏ xanh mướt khẽ cọ vào gót chân và gió như đang nhẹ nhàng vuốt hai bên má. Tôi nghe bên tai mình tiếng sư cô Hiệp Nghiêm thì thầm:

“Xin cắt một cành hoa
Tặng phẩm của đất trời
Hoa là vị Bồ Tát

Làm đẹp cho cuộc đời.”

Tôi cảm thấy mình chợt mỉm cười. Cảm giác nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Lạ vì đã từ lâu lắm rồi tôi không cảm nhận được vị cỏ ngọt đến vậy. Và vì không biết sao, ở Houston, cỏ như xanh hơn, gió như mát hơn và nắng như vàng hơn, hay mình đã hững hờ quá lâu.

Cuộc sống thường ngày của tôi thường hay bận rộn. Tôi đã thích như vậy. Sáng đi làm tới chiều. Giữa giờ, tôi còn thỉnh thoảng cố gắng tạt qua nhà tập thể dục rồi vội vàng ăn trưa cho khỏi mất thời gian. Tối về, có hôm tôi tranh thủ đi ăn tối với mấy người bạn, rồi về lại tranh thủ đọc cuốn truyện, làm việc hoặc gọi điện cho gia đình. Lúc buồn, tôi lại mở facebook xem hình mọi người đang làm gì, đi chơi ở đâu… Cứ như vậy, ngày ngày cứ thế trôi đi. Nhiều khi tôi không kịp nhận ra mình đã làm gì, mà cả ngày đã trôi qua rồi!

Có lúc trong đầu tôi lại quanh quẩn những suy nghĩ, những câu hỏi tự đặt ra, nhiều lúc chẳng thể trả lời. Ý nghĩa của cuộc sống là gì? Thế nào là  tình yêu đích thực? Hạnh phúc ở đâu? Đến khi nào thì mình sẽ tìm thấy chúng? Tôi thấy mình cũng có hiểu lờ mờ, lúc nhớ lúc quên…

Theo lời giới thiệu, tôi chọn đi khoá tu Wake Up dành cho người Việt trẻ cùng với một người bạn thân. Vừa là dịp để tôi gặp lại bạn buôn chuyện trên trời dưới bể, vừa là dịp để có thời gian sống chậm và nhìn lại bản thân mình. Và Wake Up đã làm cho tôi cảm nhận được một cách cụ thể và sâu sắc hơn; những điều tưởng như lớn lao, xa vời trong cuộc sống lại gần gũi, giản đơn đến không ngờ.

Ở đây, tôi đã tự nói với mình rằng, này tôi ơi, hạnh phúc thực ra gần lắm. Tình yêu đến từ trong tim và ngay bên cạnh mình. Và chẳng phải ý nghĩa của cuộc sống là để tìm thấy hạnh phúc và tình yêu hay sao?

Hạnh phúc là khi mình được nhâm nhi thỏi sô-cô-la (chocolate) ngọt lịm từ nhỏ bạn sau khi than phiền, ước gì mình có được sô-cô-la khi trời mưa ngay giữa khu trại, xa xôi với những hàng quán, siêu thị. Bạn đã đem theo vì biết mình thích ăn sô-cô-la.

Hạnh phúc là khi mình mân mê những cành hoa dại mới hái trên đồng cỏ, thấy chúng biến hoá thành những tác phẩm rực rỡ trên mặt bàn trong nhà ăn tập thể. Hạnh phúc khi mình cảm thấy được ánh mắt lấp lánh của mọi người cũng đang ngắm nhìn.

Hạnh phúc là khi được ngồi cạnh bạn bè, nói những câu chuyện tào lao, không đầu không đuôi, nhưng có thể cảm nhận tình bạn thật ấm áp, trọn vẹn.

Hạnh phúc trong những cái ôm thật chặt và ấm của sư cô Đẳng Nghiêm mỗi lần gặp gỡ. Hạnh phúc khi lắng nghe tiếng đàn guitar của thầy Pháp Khải, và thấy đôi môi mình khẽ cười, mấp máy theo lời bài hát.

Tôi đã hiểu rằng, tình yêu là khi thấy con tim mình nhói đau khi nghe về nỗi đau của một người bạn mới gặp một ngày trước. Bạn vẫn dũng cảm ở bên người bạn trai gặp tai nạn bất ngờ. Hơn cả những lời có cánh, những món quà hào nhoáng hay những cuộc vui rộn rã, tình yêu còn là những nỗ lực bền bỉ để chấp nhận và ở bên nhau vào cả những lúc khó khăn nhất. Tình yêu là khi mình biết hiểu để yêu thương.

Tôi đã được chứng kiến tình mẫu tử khi cậu bé khóc òa ôm choàng lấy người mẹ, nói lời xin lỗi mẹ khi đã không ngoan, và hứa trở thành một người con trai tốt. Tôi hiểu rằng tình yêu là khi mình đã có thể tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân, và tự nhủ rằng chính những trải nghiệm đó đã tạo nên mình của ngày hôm nay.

Tình yêu là khi thấy được trái tim mình thật đủ đầy để có thể dịu dàng đối với anh em, bè bạn. Và để đón nhận tình yêu từ cuộc đời.

Sau chuyến đi Wake Up, tôi lại trở về với những bận rộn thường ngày. Lần này, tôi tự nhắc mình, hãy biết để ý hơn để cảm nhận những điều kì diệu của cuộc sống. Hạnh phúc đâu có xa xôi. Chỉ cần tôi biết lắng lại ngay tại giây phút này, tôi sẽ cảm nhận thấy. Chỉ đơn giản vậy thôi.

 

Để tìm hiểu thêm thông tin về Viet Wake Up, xin xem tại website: http://www.vietwakeup.org/index.php/vi/

Sáng cưỡi mây, chiều tắm nắng

Buổi sáng thức dậy, mở mắt ra thấy mình còn sống, đâu phải chỉ sống với cái thân thôi đâu, mình đang còn có cơ hội sống với cái tâm của mình nữa. Bạn đừng bỏ phí cơ hội này nhé. Ngồi lắng nghe xem cái tâm nói gì, hỏi xem: “Tâm ơi, hôm nay em có khỏe không, em có thấy hạnh phúc không khi em còn thở, khi em còn giữ được sự tinh khôi và trong sáng.

Ngày mới, mở mắt là thấy mình tinh khôi, mỉm cười là thấy mình trong sáng. Thật đấy! Đừng buồn là hôm qua tâm bạn lăng xăng và đôi khi có hơi vẩn đục, ai mà chẳng thế, ít hay nhiều mà thôi”. Bạn xếp chăn lại cho thật gọn, xỏ dép và đi ra khỏi phòng bạn sẽ thấy: “Chà chà! Không khí buổi sáng mới tươi mát làm sao!”

Nếu để ý kỹ bạn sẽ thấy có mùi thơm của cỏ, mùi nồng nồng của đất và chút gì đó còn sót lại của sương đêm. Có những hôm sao nhiều lắm, nếu biết về thiên văn, bạn sẽ biết tên của một số vì sao. Mình thì chẳng biết gì về thiên văn cả, may ra mình biết sao Mai, có lẽ nhờ nó to và sáng nhất. Hồi bé mình nghe kể, mỗi một vì sao là đại diện cho một con người. Hiện tại mình vẫn tin vào điều đó, thậm chí mỗi lần có sao băng là mình đều ước cả. Cũng có lần mình ước riêng cho mình, cũng có lần mình ước cho người khác. Mình cũng không quan trọng là nó đúng hay sai, nhưng mỗi lần như thế mình thấy vui vui, mình có thêm những khát vọng trong cuộc sống. Mà nhiều lần mình thấy nó đúng thật, thử đi rồi bạn sẽ biết. À! mình mời bạn “ăn xoài” nhé!

Trước phòng mình có treo vài chậu lan. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy hoa là mình vui lắm, mình cũng chẳng hiểu gì về lan đâu, nhưng khi chăm sóc, mình thấy mình trở thành thi sĩ. Cái thú chăm lan ấy nhiều khi mình thấy nó mang cái gì đó thanh tao và thoát tục, nó có hương vị của thiền. Mà mình thì thích thiền, nhiều lúc mình cũng muốn trở thành thiền sư, được: “Sáng cưỡi mây, chiều tắm nắng”.

Bạn hiểu câu “Sáng cưỡi mây” này không? Thật ra đó là những gì giản đơn và dễ làm lắm, ấy thế mà không phải ai cũng làm được đâu nhé, dễ mà khó, khó mà dễ. Thầy mình ấy, mỗi lần Thầy đi khóa tu, đi từ nơi này qua nơi khác là Thầy dùng “Mây hành thần thông”. Bởi vì Thầy mình mỗi khi cần di chuyển trong máy bay, Thầy sẽ đi thiền hành và thưởng thức từng bước chân an lạc và thảnh thơi trên khoang máy bay, đâu phải ai ở trên máy bay cũng biết là mình đang cưỡi mây đâu, vì vậy mình gọi là Thầy đang luyện “Mây hành thần thông”. Ngày còn bé mình cứ nghĩ cưỡi mây là ngồi lơ lửng trên mây, tha hồ biến hóa phép thuật, bây giờ mình thấy ngồi trên máy bay mà có an lạc, có hơi thở ý thức thì đó là phép lạ. Mặc dù mình chưa bao giờ được đi máy bay nhưng Thầy mình dạy: “Đất và mây là một, đi trên mặt đất mà có ý thức là cũng đang Địa hành thần thông – Mây hành thần thông”.

“Chiều tắm nắng” là sao? Có phải đi bộ dưới nắng vào buổi chiều là tắm nắng? Mình còn nhớ ngày trước vào lúc hoàng hôn buông xuống, cả gia đình tâm linh đều tha hồ mà “tắm nắng”. Các sư cha, sư mẹ, sư con thực tập với “Từng bước chân thảnh thơi, mặt trời như trái tim đỏ tươi”. Từng bước chân khoan thai như hôn vào đất mẹ, đại chúng đang thưởng thức hoàng hôn tím. Chắc bạn có mơ cũng chẳng thể tưởng tượng nổi. Thôi, mời bạn ăn xoài lần hai. Chắc bạn hiểu từ ăn xoài rồi chứ gì. Tu viện mình có cả một vườn xoài, chịu khó “ăn xoài hoàng hôn tím”, rồi sẽ được “ăn xoài Pakchong”.

Thầy mình ngày nào, phút nào cũng “ăn xoài hết”. Thầy thưởng thức từng miếng xoài trong hạnh phúc và Thầy luôn luôn mời mọi người “ăn xoài chung với Thầy”. “Xoài” mà mình nói từ nãy đến giờ là Chánh niệm (Mindfulness), là hơi thở ý thức và bước chân ý thức. Thầy mình thường dạy: “Nếu chưa biết thực tập hơi thở ý thức và bước chân ý thức là mình chưa biết ăn xoài”. Nhiều khi mình chưa bao giờ nếm được vị ngọt của xoài, vì mình mải ngắm nghía nó, coi nó là một bảo bối để trưng bày và chưa một lần ăn thử. Nếu chưa ăn xoài thì sao biết vị của xoài dù bạn ngắm nó hàng giờ, hay nghe kể về nó hay đọc tư liệu về nó dù cả nghìn trang. Trong chúng ta ai cũng có quả xoài của chánh niệm cả, thế mà mình không biết, quên mất hoặc có khi biết mà coi thường nó. Nhiều lúc mình cũng “quên ăn xoài”, thở mà không biết mình đang thở, đi mà không biết mình đang đi vì đã quen đi cái kiểu “ma đưa lối quỷ dẫn đường”.

Từ Thầy, mình nghe nó thân thương lắm. Ngày xưa, ở quê mình hay gọi bố là Thầy, gọi mẹ là U. “Con mời Thầy U dùng cơm”, hay “U ơi! U đi chợ nhớ mua quà cho con nhé!”, nghe dễ thương chưa. “Thầy U ơi, con đang có mặt bên Thầy U đây”. Chắc mình sẽ thử tập nói như vậy với bố mẹ mình xem sao. Thành ra chữ Thầy đối với mình còn hiểu là người cha, người cha tâm linh. Thầy của mình là Sư Ông, mà Thầy cũng như là bố mình vậy.

Trong thời gian này Thầy mình đang bị ốm. Ban đầu mình cũng có buồn, mình ước mơ được làm thị giả cho Thầy dù chỉ một ngày. Mình sẽ thức dậy thật sớm, pha một ấm trà, đốt lò sưởi cho ấm, rồi mình sẽ đứng nghiêm trang, chắp tay lại, nhìn Thầy từ từ bước ra khỏi phòng, rồi mỉm cười xá Thầy. Mình chỉ ước vậy thôi, nhưng suy đi tính lại mình thấy ngày nào mà mình có chánh niệm là mình đang pha trà, rót nước, đang xá Thầy rồi. Vì vậy ngày nào mình cũng ăn xoài, ngày nào cũng làm thị giả cho Thầy, sáng nào cũng cưỡi mây, chiều nào cũng tắm nắng. Đừng đợi khi Thầy bảo: “Ăn xoài đi con!”.

 

Làng Mai Thái Lan  8 – 01- 2015

Đám mây đang mỉm cười

Bàn làm việc ngay cạnh cửa sổ tầng 4 của một tòa nhà, sát ngay bên ngoài là một hàng cây xanh mướt. Hàng sáng, sau khi bật máy tính, tôi có thói quen đi đun nước và pha một ấm trà nhỏ, uống trà cũng là một cái thú thật thích.

Trước khi vào làm ở đây, tôi đã từng làm cho những công ty nước ngoài khác. Một thói quen đã in sâu vào từng bước chân là tôi bước đi khá nhanh, vội vã, đầu như lao về phía trước để thể hiện mình là một người bận rộn.

Từ sau khi đọc cuốn sách Đường xưa mây trắng, bước chân của tôi có cái gì đó khác lạ. Nó chậm hơn một chút, bởi trong bước chân ấy đã có sự lắng nghe từng hơi thở. Tôi nhìn thấy những ưu tư, lo lắng trong những bước chân của những người xung quanh. Lúc đó, tôi thấy mình sẵn sàng nở một nụ cười với họ, nghĩ rằng nụ cười ấy giúp người đối diện bớt đi một chút nào đó muộn phiền.

Để ra chỗ lấy nước đun pha trà chỉ khoảng bảy chục bước chân nhưng sao tôi cảm thấy mỗi bước chân kết hợp với hơi thở lại mầu nhiệm như thế. Đã bao lâu rồi tôi cũng bước đi như vậy, cũng ra mở vòi nước đổ đầy vào ấm nước nhưng hôm nay khác lắm. Khi mở vòi nước tôi nhìn thấy một điều kỳ diệu to lớn, đó là chỉ cần vặn cái cần gạt sang một chút là nước đã ồ ạt tràn đầy. Đây quả thực là một ước mơ khó mà có thật đối với những người dân vùng khan hiếm nước.

Một cái nhìn sâu hơn, tôi thấy đường ống nước, nhà máy nước, rồi trước đó là sông….những cơn mưa rào mùa hạ và thấy cả đám mây trắng nữa. Đúng là sự diệu kỳ. Tôi lại nghĩ: “Nếu mình đun sôi cạn hết ấm nước này thì nước đi về đâu? Có phải nước đã “biết mất” không?” Tôi mỉm cười vì hiểu rằng nước chỉ hòa mình trở lại những đám mây và có lẽ đám mây ấy cũng đang mỉm cười với tôi và mỉm cười với cả bảy mươi phần trăm đám mây đang ở trong tôi.

Cầm trong tay một tách trà nhỏ, tôi lại nhìn thấy đám mây trắng, hương trà nhè nhẹ, ngoài sát cửa kính vẫn là hàng cây xanh mát. Nhìn ra phía xa là dòng người tấp nập với những bước chân vội vã. Ánh sáng một ngày mới ấm áp, từng khóm hoa vẫn đua nở.  Lòng tôi lại trào lên một tình yêu.

Như ánh nắng mai

Kính bạch Đức Thế Tôn!

Khi những tia nắng sớm bắt đầu buông mình giữa không trung thì con cũng đang ngồi yên trong gian phòng nhỏ, yên tĩnh và giở lại cuốn Sám Pháp Địa Xúc để đọc thật cẩn trọng. Con đã nguyện rằng: mỗi lần cầm quyển sách trên tay là con sẽ đọc nó trong chánh niệm, bằng tất cả trí tuệ, tình thương và sự tỉnh thức của con!

Thưa Bụt! Con cảm thấy thật hổ thẹn vì nhiều lúc con thất niệm trong mỗi bước chân đặt trên đất Mẹ. Con đã để hơi thở buông lung, để nụ cười hời hợt và đôi khi con chìm trong bể cảm xúc vui buồn, thương ghét, sợ hãi…mà không biết mình đang trôi lăn về đâu. Con ý thức được rằng sự thất niệm sẽ kéo con trở về với những khổ đau trong quá khứ mà hệ lụy của nó đang tiếp diễn nơi hiện tại, một thế giới sôi nổi lúc sớm mai nhưng là một vùng ảm đạm, lạnh lẽo, bơ vơ lúc đêm về. Nếu không được chăm sóc thì những hệ lụy ngày một dồn nén lại sẽ làm tổn thương sâu dày cho chính con và cho kẻ khác.

Con ý thức rằng sự không tỉnh thức của con sẽ tạo tác lên người khác những vết thương, hiềm khích, trách móc và thậm chí là hận thù. Con biết con không phải là một người hoàn hảo nên con cũng gây ra lỗi lầm, sai sót. Con cũng không đủ bao dung, không đủ kiên trì lắng nghe những cảm xúc của người khác. Đôi khi con chọn cách trốn chạy để tìm bình an cho riêng mình, bỏ lại phía sau người thương của con đang lạc đường, cô đơn và sợ hãi.

Con hiểu sự không tỉnh thức của con có thể để lại trong con nỗi ân hận, tiếc nuối không bù đắp được, vì vậy con đang thực tập chánh niệm trong mỗi giây, mỗi phút. Con đang học bài học tiết kiệmbiết ơn mỗi giây, mỗi phút. Con ý thức được rằng “có những giây phút trôi qua mà con sẽ không tìm lại được…”. Con nguyện thực tập hơi thở và nụ cười thật sâu sắc, để như ánh nắng sớm mai vẫn tỏa ấm khắp nhân gian, để như những dấu chân thong dong và tỉnh thức trên Đất Mẹ!

Kính bạch Đức Thế Tôn, con nguyện học hỏi và hòa vào dòng chảy Bi-Trí-Dũng của Ngài.

Con nguyện học buông xả tâm ích kỷ để có thể hiểu và thương yêu mọi người và mọi loài…

Con nguyện học nhận diện, ôm ấp và chuyển hóa tập khí bất cần trong con để không kẹt vào tư duy sai lầm, nghĩ sai, làm sai, làm tổn hại tới bản thân và những người xung quanh con…

Con nguyện học đối diện với những sợ hãi, hun đúc niềm tin yêu để vững chãi bước đi và tiếp nối sự can trường vĩ đại của Ngài…

Con xin lạy xuống trước Đức Thế Tôn, bậc hiểu thấu thế gian để làm vững bền và sâu sắc hơn lời phát nguyện của con.

Chuông Mây – Hồ Bé Linh

12/1/2015

Văn – năm 2015

Cuộc hành trình của chánh niệm

Tôi không phải là một cây viết hay, càng không phải là một kẻ có tài hùng biện. Nhưng sau những trải nghiệm của mình khi về Làng vào khóa học mùa xuân vừa rồi, cũng như khóa học lần này, bỗng dưng tôi muốn chia sẻ  câu chuyện của mình. Câu chuyện của chuyến đi tìm về với mình, tìm về với phút giây hiện tại. Cho tôi được gọi tên là: “Cuộc hành trình của chánh niệm”.

Xin phép được bắt đầu câu chuyện của mình bằng một câu nói mà tôi đọc ở đâu đó, rằng: “Hiểu biết là khi ta học thêm được điều gì đó mỗi ngày. Sự thông thái là khi ta biết buông bỏ mỗi ngày”. Vâng, bài học về sự buông bỏ chưa bao giờ dễ dàng với cá nhân tôi. Chính vì thế mà đôi khi tôi cảm thấy mình mắc kẹt trong những cảm xúc của chính mình, loay hoay giữ sự phân vân và hoài nghi về con người mình, về tương lai và mong muốn của mình. Loay hoay giữa câu hỏi: “Tôi là ai?”, “Tôi làm được gì?” và "Tôi mong muốn gì?”. Cái cảm giác luôn sống trong sự phân vân quả thật là vô cùng khó chịu. Cảm thấy đôi khi trống rỗng, mất phương hướng và chán nản. Khoan hãy hỏi về những vấn đề của tôi, hãy nghe tôi kể về cuộc hành trình tìm về chánh niệm, mà điểm đến là “Viện Phật học ứng dụng châu Âu” (gọi tắt là EIAB) hay cho tôi được gọi tên Thiền viện – một góc Làng Mai gửi gắm lại Waldbroel, miền Nam nước Đức, nơi tôi đã hẹn lòng một ngày phải tới thăm.

Ấy là ngày cuối tuần đầu mùa thu, tôi chọn khóa học: “Thầy cô giáo hạnh phúc làm thay đổi thế giới” (Happy teachers change the world) bởi có sự hướng dẫn của một người thầy tôi vô cùng trân trọng và kính mến. Khóa học kéo dài mười ngày, tiếc là chỉ có thể tranh thủ đôi ngày cuối tuần về thăm Thiền viện, điều mà đến giờ đây tôi vẫn cảm thấy tiếc nuối vô cùng, giá như tôi có thể ở dài hơn. Kết thúc công việc vào lúc 1 giờ sáng ngày thứ Bảy, 5 giờ sáng tôi vội vàng lên chuyến bay từ Berlin về Koeln trong một trạng thái vô cùng mệt mỏi, ấy vậy mà chặng đường đi lại đưa tôi hết từ trạng thái cảm xúc này tới trạng thái cảm xúc khác.

Mùa thu luôn mang lại cho ta nhiều cảm xúc. Đúng vậy, nhất là với một đứa vốn hay lãng đãng mơ màng như tôi, thì quả là chuyến xe buýt từ thị trấn nhỏ Hennef đến Waldbroel thật nhiều cảm xúc. Từ cái cảm xúc vừa buồn cười, vừa ngạc nhiên khi ông lái xe buýt vượt giữa hai làn đường ở trung tâm thị trấn và không ngại bấm còi inh ỏi khi chiếc ô tô phía trước trót dại cản trở đường đi của ông; cho đến cái “ồ”, “à” khi con đường về Waldbroel nằm giữa những cánh rừng già, một bên là vách núi, hoặc những ngọn đồi thoai thoải cỏ non xanh rờn, nơi những chú ngựa đang nhởn nhơ gặm cả những hạt sương rơi đầu ngọn cỏ. Một bên là dòng suối nhỏ, mà ngồi trên xe tôi vẫn nghe được rõ âm thanh róc rách. Lâu lắm rồi, giữa ồn ào thành thị tôi hình như đã quên mất cái âm thanh yên bình ấy. Thiếu sót lắm nếu không kể đến nụ cười của tôi khi nhìn thấy những bến chờ xe buýt nhỏ, vẫn còn quây quanh như một cái vọng gác, băng ghế gỗ cũ kỹ vết thời gian, nơi chỉ đôi ba người khách đứng chờ chuyến xe cuối tuần mỗi hai giờ đồng hồ, hay một trạm điện thoại công cộng đứng lẻ loi bên vệ đường, mà tôi nghĩ rất lâu mới có một vị khách ghé thăm.

Bến xe buýt cách không xa thiền viện như tôi tưởng, đi bộ chỉ khoảng 3, 4 phút. Thiền viện nằm trên ngọn đồi thoai thoải. Kéo vali lên tới nơi, tôi được chào đón bằng nụ cười ấm áp của bất kỳ ai dù chỉ đi thoáng qua tôi. Tôi đến sớm hơn giờ đăng ký mấy giờ đồng hồ. Bước vào phòng đăng ký, một sư cô chạy lại gần, hướng dẫn tôi bằng thứ tiếng anh lơ lớ, và ôm lấy tôi khi tôi thốt ra mấy câu tiếng Việt sệt giọng bắc. À, hóa ra là người Việt, cô ân cần hỏi tôi đã dùng bữa trưa hay chưa, và dẫn tôi tới nơi đăng ký nhận phòng nghỉ. Sư cô ý nhị sắp xếp cho tôi một phòng cùng hai cô bạn sinh viên người Đức, bởi sư cô biết tôi đến từ Berlin. Cám ơn sư cô rồi trở về phòng vì cũng đủ thấm mệt sau chặng đi dài, tôi định bụng nghỉ ngơi một chút để cài đặt lại tâm trí, cũng như cho đôi mắt được nghỉ ngơi. Nhưng sự háo hức, và niềm vui từ sự chào đón ấm áp của quý thầy, quý sư cô, cũng như khung cảnh yên bình nơi đây kéo tôi dậy. Dạo bước một vòng quanh thiền viện, hương thu vảng vất nơi tán lá đang chuyển màu, trong âm thanh tiếng chim ríu rít, huyền diệu trong cái không khí trong lành nơi làng quê nhỏ. Thời tiết quả là biết chiều lòng người. Nắng vàng nhè nhẹ giữa những chùm lá, hắt xuống góc sân, nơi lầu chuông nhỏ. Chọn cho mình một ghế băng gần đó, tôi thả mình thư thái giữa không gian rất thu và vô cùng yên bình nơi ấy.

Hít một hơi thở nhẹ, đón trọn hương thu, hơi thở đưa tôi về với mình. Hơi thở chánh niệm đến với tôi tự nhiên đến lạ, trong khoảnh khắc, mọi sự mệt mỏi, mọi phân vân, mọi trăn trở như một dòng chảy trôi qua tôi nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ bên đường đi vậy. Thân tâm bỗng trở nên lắng dịu lạ thường. Tôi nhớ lời Thầy dạy về hơi thở chánh niệm: “Thở vào, tôi có mặt cho cảm thọ của tôi. Thở ra, tôi an tịnh cảm thọ của tôi”. Lúc trước tôi không hề biết hơi thở lại có sức mạnh diệu kỳ đến vậy! Tôi cảm nhận hơi thở đi vào trong mình, như gọi tâm trở về với thân, hướng thân tâm hòa nhập, để tôi ý thức mình đang sống trong giây phút hiện tại, kéo tâm khỏi những boăn khoăn, lo lắng, để đọc được cảm xúc trong mình. Hơi thở đi ra tôi mang lại sự an lạc trong lòng. Bầu trời xanh, tiếng chim hót, tiếng gió thu xào xạc, thức tỉnh mọi giác quan. Mình nhìn rõ mình nhất khi mình trở về với chính mình: không thanh minh, không biện bạch, không phòng vệ, cũng không lo sự phán xét. Tôi bắt đầu với chính mình, chợt nhận ra mình như một kẻ khờ, giữ khư khư chiếc ô trên tay, và đi vòng quanh để chờ một cơn mưa tới, dù bầu trời ngoài kia xanh và trong, dù nắng hồng đang chiếu sáng.

Buông bỏ không có nghĩa là buông xuôi, cũng không phải từ bỏ. Trở về và an trú trong phút giây hiện tại, không có nghĩa là chối bỏ hay chạy trốn các vấn đề của mình. Dừng lại để nhận diện những gì đang diễn ra trong tâm mình và để nhận biết điều gì nên buông bỏ, và điều gì là quan trọng với mình, xác định mình muốn gì, và cần phải làm gì để mong muốn ấy thành sự thật. Ấy là sự thực tập chánh niệm, với tôi khi ấy như một sự tỉnh thức, giống như ta lạc đường trong những lo lắng cho tương lai, bế tắc trong những băn khoăn về hiện tại, và khi ta chợt nhận ra điều gì là cần thiết nhất, mong muốn nhất, để ta biết ta nên và phải làm gì. Trong một tích tắc ta nhìn nhận mọi thứ vô cùng rõ ràng và bỗng nhiên chợt cảm thấy lòng nhẹ bẫng…  Dạo bước quanh thiền viện, gió thu mơn man bên bờ vai…

Bài pháp thoại của thầy Pháp Lưu mà tôi được dự thính buổi sáng hôm sau giúp tôi gọi tên và nhận diện rõ ràng hơn những gì đang diễn ra trong tôi. Đó là bài học về sự “Dừng lại” (Stop) và sự “Buông bỏ” (Letting go). Dừng lại không có nghĩa là dồn nén cảm xúc của mình; như thầy chia sẻ, thì cảm xúc như một dòng chảy khi ta dừng lại. Hãy để cho dòng chảy ấy nhẹ nhàng trôi. Nhấn một nút dừng, nhận biết những gì đang diễn ra trong mình, gọi tên những cảm xúc ấy. Mọi cảm xúc (sợ hãi, lo lắng, tức giận, khao khát, ghen tỵ…) giống như một đứa trẻ đang khóc, hãy ôm ấp nó, chứ đừng để nó nắm giữ ta. Bình tâm lại, ta sẽ biết được nguồn cơn của mọi sự bất an, lo sợ, giận giữ hay khát khao ấy. Thông thường ta thường chọn cách chạy trốn khỏi những cảm xúc tiêu cực, nhưng đó không phải là cách.

Tôi cũng đã chạy trốn… Tôi gọi tên người bạn mới trong mình là: “Sự sợ hãi”. Sợ hãi rằng mình là kẻ kém cỏi, sợ phải thay đổi, sợ phải đối mặt với những thử thách mới, sợ bị tổn thương, sợ bị từ chối, sợ sai và sợ bị đánh giá và bao biện cho sự sợ hãi ấy bằng những lo lắng, boăn khoăn. Và khi mà tôi chưa dám gọi tên cảm xúc thật sự của mình, thì khi ấy tôi còn luẩn quẩn và bế tắc trong chính mình. Chánh niệm là khi tôi dừng lại, tôi biết được tôi đang sợ hãi, thay vì trốn chạy, tôi chấp nhận nó là một phần trong tôi, và khi ấy tôi nhìn rõ nhất tôi cần phải làm gì. Tôi khẽ cười khi phát hiện mình như một kẻ khờ, thu mình trong sự sợ hãi của bản thân, xây quanh mình một hàng rào cao và vững chắc bằng nỗi lo lắng và sự boăn khoăn, và ngồi trong dấm dứt khóc than, cầu cứu người khác.  Khi ai đó lại gần bức tường ấy và hỏi:

-“Tôi làm được gì cho bạn?”

-“Tôi không biết, nhưng hãy cứu tôi!”. Tôi khẩn thiết

-“Tôi có thể cứu bạn bằng cách nào? Bạn cần gì, và mong muốn điều gì?”

-“Tôi cũng không biết mình muốn gì?”

-“Vậy chìa khoá của bức tường thành này đâu rồi, để tôi đưa bạn ra?”

-“Tôi không biết nó đâu rồi, tôi cũng chẳng muốn đi ra. Bạn chẳng hiểu gì tôi cả,  chẳng ai hiểu tôi cả!” Tôi vội vàng quy chụp

Vậy đấy, ấy là cách tôi chạy trốn sự sợ hãi và lười biếng trong mình. Cũng là cách tôi làm tổn thương mình, và loay hoay giữa sự bế tắc trong chính mình. Khi tôi biết dừng lại, khi tôi biết nhìn vào mọi cảm xúc, gọi tên và học cách chấp nhận nó, cũng như học cách buông bỏ, tôi thấy mình nhẹ nhõm vô cùng. Suốt ba tháng qua, tôi đã không dành cho mình thời gian để dừng lại, mải miết chạy. Và chuyến đi này là một nút dừng quý giá để tôi quay về với xứ sở của phút giây hiện tại, quay về với hòn đảo tâm hồn mình, để biết mình nên và cần phải làm gì. Cũng biết sự thực tập cần được bồi đắp mỗi ngày, vẫn biết đừng để khi bế tắc mới loay hoay tìm kiếm, đôi khi ta nguỵ biện rằng cuộc sống vội vã ngoài kia cuốn ta đi, nhưng hãy dừng lại, dù chỉ một vài phút về với mình mỗi ngày, cuộc sống này sẽ nhẹ nhàng hơn.

Tôi nhớ đêm tôi về, rảo bước lên máy bay, tôi dừng lại vài phút giữa phi trường bởi đêm ấy trăng sáng quá, trăng ngày Rằm thì phải. Lặng ngắm, mỉm cười và hít một hơi thở nhẹ… Tôi nhớ lời hẹn trở về Làng… Vâng, con sẽ quay về Làng, và khi ấy con sẽ trưởng thành hơn… Nam mô Bụt.