Kinh “Chìu”

Hướng về Thầy và đại chúng trên xóm Trời Quang.

Tôi nghe như sau, hồi tháng 03.2011 tại tu viện Trời Quang miền đất Thái có một vị thiền sư tên là trước Nhất sau Hạnh, đang giảng dạy và tu học cùng bốn chúng đệ tử.

Lúc ấy, có một vị sadini mới xuất gia được hơn sáu tháng tên là Chân Trăng Xóm Mới. Một hôm vị sadini ấy muốn cầu đạo học giáo pháp để được tinh tiến trên con đường tu học và thực tập sống chung hòa hợp trong tăng thân, nên liền mời một vị sadini khác là Chân Trăng Tuyết Sơn, làm đệ nhị thân cùng đến thỉnh cầu tu học với Thầy của mình.

Hai vị khởi hành lúc trời còn sương sớm, đi thiền hành qua khu vườn Xoài của ngài Pun Lư, qua vườn mía và rẫy rau tươi xanh thẳm thì đến cốc Nhìn Xa, nơi thiền sư đang cư ngụ. Sau khi thưa lên hai vị thị giả của thiền sư lúc này là sư chú Chân Trời Tỉnh Thức và Chân Trời Năm Sắc về tâm nguyện của mình, họ đứng đợi dưới chân cốc.

Một lát sau, họ được mời lên cốc, bấy giờ thiền sư đang ngồi thưởng thức trà và ngắm mặt trời đang lên dần. Đến nơi, hai vị sadini quỳ xuống đảnh lễ dưới chân Thầy và được Thầy gọi đến ngồi cạnh bên. Liền sau đó, vị sadi ni Chân Trăng Xóm Mới quỳ lên chắp tay búp sen, bạch Thầy:

“ Kính bạch Thầy, con là Chân Trăng Xóm Mới, con được xuất gia tu học trong gia đình Cây Trúc Vàng. Hôm nay con kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con cách làm sao để chúng con đạt được sự tùy hỷ trong quá trình tu học và chung sống với quý sư anh, sư chị, sư em của mình, nếu trong những trường hợp mà tự thân mình chưa hoàn toàn chấp nhận được ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em mình hoặc ngược lại. Chúng con kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con”

Thiền sư lắng nghe sâu sắc lời thỉnh cầu của đệ tử và mỉm cười hiền hậu, trong lòng tỏ lộ tình thương yêu khi biết đệ tử mình có tâm cầu học, tiến tu.

Thiền sư liền đưa tay xoa đầu đệ tử và nói:

“Các con của Thầy ngoan lắm, các con hãy ngồi xuống đây, thầy trò mình cùng thở và cùng thưởng thức mặt trời mọc bên ngoài kia để tận hưởng những điều kiện hạnh phúc đang có thật trong giây phút hiện tại này. Rồi Thầy sẽ chỉ dạy cho các con”

Các vị sadi vâng lời làm theo. Năm thầy trò cùng ngồi yên, uống trà, ngắm mặt trời mọc và có mặt cho nhau thật hạnh phúc. Một lát sau, thiền sư lên tiếng:

“Các con mới xuất gia tu học mà đã biết gọi tên những khó khăn thật sự trong đời sống xuất sĩ của chính mình ra để được thực tập và chuyển hóa là Thầy vui lắm.

Để đạt được sự tùy hỷ trong hai trường hợp: Một là khi các con phải chấp nhận ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em của mình nhưng trong lòng chưa hoàn toàn chấp nhận ý kiến đó 100%, thì các con nên quán chiếu tính tương tức và học tâm hoan hỷ. Nếu xét thấy ý kiến đó không làm tổn hại đến tình huynh đệ, đến sự thực tập giữ giới và duy trì chánh niệm thì hãy nên buông bỏ sự tìm cầu hoàn hảo của mình mà chấp nhận. Nếu ý kiến đó vẫn có hiệu quả xây dựng tăng thân, đóng góp cho phẩm chất tu học của đại chúng mà chỉ trái với ý kiến riêng của mình một chút thôi thì mình nên thực tập buông bỏ tư kiến để đạt đến sự hòa thuận.

Lúc đó các con có thể trình bày như sau: Ý kiến của sư anh, sư chị, sư em rất hay, tuy chỉ có một chút con chưa chịu nhưng con sẽ chìu sư anh, sư chị, sư em lần này đó nha!

Và các con hãy nở nụ cười thân thiện để tỏ lộ ý chân thành, hòa hợp vì lợi ích chung. Và cũng để người bạn đồng tu của các con hiểu được thiện ý của các con. Đồng thời cũng nhắc nhở sự tu học của vị ấy trong quá trình chung sống hòa hợp, rằng chỉ có tình huynh đệ là cao quý, và để vị ấy biết vậy mà đừng lấn lướt về sau. Nếu làm được như vậy các con sẽ thành công.

Trong trường hợp thứ hai, khi chính các con là người cầu thỉnh sư anh, sư chị, sư em của mình lắng nghe và chấp nhận ý kiến của mình. Biết rằng ý kiến của các con chưa được sư anh, sư chị, sư em của mình chấp nhận 100%, thì các con nên làm sao?

Lúc đó các con hãy thở thật yên trong vòng ba hơi thở, nở nụ cười tình huynh đệ và nói rằng: Con biết sư anh, sư chị, sư em chưa hoàn toàn chấp nhận ý kiến của con, nhưng con kính xin sư anh, sư chị, sư em chìu con lần này đi. Con xin hứa lần sau sẽ lắng nghe và chấp nhận ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em. Và các con luôn luôn nhớ, mỗi hành động, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói phải xuất phát từ lòng thành, sự biết ơn và tâm khiêm cung. Từ trong lòng mình, các con cũng cần ý thức rằng nếu được chấp nhận thì đó là kết quả của sự thực tập dễ thương của quý sư anh, sư chị, sư em của mình, mà hết lòng trân quý, tự dặn mình lần sau đừng lấn lướt nhé!

Lúc này trên khuôn mặt của các vị đệ tử rạng ngời nét hoan hỷ, sáng rực như được khai thông suối nguồn. Thiền sư lại hỏi:

“ Thầy dạy như vậy các con thấy có dễ dàng thực tập hay không?”

Bốn vị đệ tử quỳ lên, cùng đồng thanh thưa rằng:

“ Kính bạch Thầy, lời Thầy dạy rất cao quý, rất dễ dàng cho chúng con ghi nhớ và hành trì theo. Chúng con xin tiếp nhận và chia sẻ điều này cho quý sư anh, sư chị, sư em của chúng con ở khắp mọi nơi để cùng thực tập. Chúng con kính xin Thầy đặt tên cho Kinh này là “Kinh Chìu” để chúng con dễ dàng trong việc truyền tụng và thực tập”

Thiền sư mỉm cười chấp nhận. Lúc bấy giờ tiếng chuông báo hiệu giờ khất thực sáng đã vang lên, hai vị sadini đảnh lễ tạ ơn Thầy và lui về Xóm Trăng Tỏ của mình.

*****

Sư Ông  ơi, trong bài học Trái Tim Của Bụt (bài số 8), Sư Ông  dạy “Kinh Chìu” và Thầy Pháp Lâm đã ra bài tập cho chúng con về viết lại Kinh Chìu, nên con viết lại….Trong một buổi sáng con ngồi viết kinh này chỉ khoảng 20 phút, con nhớ lời kinh đã tuôn ra tự nhiên trong ngòi bút vậy đó, những gì Sư Ông  dạy nó đã thấm vào tâm con và nó đã đi ra.

 

Con của Thầy.

Con muốn giống như quý sư mẹ mà con đã từng gặp

 

Sư Ông  kính thương,

 

Sư Ông  ơi, con là Chân Trăng Chùa Xưa. Hôm nay là ngày làm biếng, đại chúng cho phép sử dụng máy vi tính nên con viết thư cho Sư Ông  và viết thư cho gia đình huyết thống của con nữa. Sư Ông  biết không, chiều Chủ Nhật hôm qua có pháp đàm, thầy Pháp Thể và Thầy Pháp Thuyền đã ra mắt đại chúng với tên mới, hai thầy đều rất vui Sư Ông  ạ. Con thích tên Pháp Thuyền, giống như chiếc thuyền chuyên chở đạo pháp phải không Sư Ông? Tên của thầy Pháp Thuyền rất là Việt Nam, giống như tên Trăng Chùa Xưa của con vậy.

Sư Ông  biết không, có một lần con đọc Từ Điển Làng Mai, con thấy những bài kệ truyền đăng của Sư Ông sao mà hay quá. Lúc đó con có hỏi sư cô Chân Không, khi nào thì con cũng được bài kệ truyền đăng và sư cô nói với con nếu con tu giỏi thì khoảng 7, 8 năm sau. Bây giờ thì con mới được có 8 tháng ạ. Và con nghĩ, con cần viết thư cho Sư Ông  thật nhiều để kể cho Sư Ông  nghe về con thật nhiều, về những gì con đang có trên con đường tu học, để sợi dây tình thầy trò của con được kết chặt với Sư Ông .

Sư Ông  còn nhớ, có một lần Sư Ông  hỏi con “Chùa Xưa, sau này con muốn trở thành một sư mẹ như thế nào?” Và con đã trả lời:  “Con muốn giống như quý sư mẹ mà con đã từng gặp”. Sư Ông  bảo con hãy viết cái đó cho Thầy, Thầy thích đọc cái đó. Con đã để chuyện ấy trong lòng mình, cho nó lớn lên để hôm nay con viết thư cho Sư Ông  đây ạ.

Cuộc đời tu của con được mở ra bắt đầu với sư mẹ Hạnh Liên và sư mẹ Chơn Đệ. Ngày đó con còn làm việc ở Sài Gòn và thỉnh thoảng phụ giúp đại chúng nhà mình trong lúc làm giấy tờ cho quý sư cô. Nhờ đó mà con có cơ hội hiểu về tăng thân, về con đường xuất sĩ, và trên con đường loạn lạc quý sư cô đã cho con theo, phải chăng đó là điều đẹp trong giai đoạn ấy, Sư Ông nhỉ! Trong thời gian đầu tập sự, con được ở chung với hai sư mẹ và có những điều quý sư mẹ dạy trong thời gian đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến sự thực tập của con đến tận bây giờ.

Tình thương của quý sư mẹ rất lớn, mở lòng ra dạy cho con tất cả những gì con thắc mắc trong đời sống tu học hằng ngày để trở thành xuất sĩ, từ việc viết thư làm mới với người bạn trong tăng thân cư sĩ, từ việc nấu một nồi canh chua, đến việc tập nói, tập nghe như một người tu. Đối với con, con rất muốn mình sau này trở thành một sư mẹ giống sư mẹ Hạnh Liên là khi dạy con thì dạy nghiêm túc, nhưng khi chơi với sư con thì chơi hết lòng và rất vui. Và con học ở sư mẹ Chơn Đệ sự hết lòng, không có khoảng cách, sư mẹ rất thiệt tình, dễ thân thiện.

Sau đó là sư mẹ Thi Nghiêm, những ngày con gặp khó khăn trong sự tu học của thời gian tập sự, nếu không nhờ sư mẹ giúp, có khi đến giờ con vẫn còn mặc áo lam và thọ giới Tiếp Hiện thôi. Sư mẹ ngồi cho con khóc, lắng nghe con, nhìn con sâu sắc, cười cho con vui. Bất cứ lúc nào con có khổ đau con cũng chạy đến sư mẹ đầu tiên, có lúc con không nói được gì, chỉ nhìn sư mẹ thôi nhưng sư mẹ hiểu con đang bị gì. Và như vậy mà con từ từ đi qua những khó khăn, từ từ có được cái thấy đúng về sự tu học, về mình, về chị em mình và đời tu của mình.

Và con cũng có một sư mẹ Hội Nghiêm tận tâm nữa, tuy con chưa có đủ thời gian đến với sư mẹ Hội Nghiêm nhưng trong mỗi lần sư mẹ dạy trước chúng, đó là mỗi lần con được học hỏi. Sư mẹ Hội Nghiêm rất có trách nhiệm với sự tu học của đại chúng, khi sư mẹ chia sẻ kinh nghiệm thực tập, sư mẹ luôn nói hết lòng, nói thật. Những kinh nghiệm cá nhân đó rất quý và rất dễ dàng cho con thực tập theo. Sau này con cũng muốn trở thành như vậy, luôn chia sẻ thật những gì mình đã qua, dù đã làm được hay chưa được.

Lớp học anh văn của con do sư mẹ Quy Nghiêm dạy, con rất hạnh phúc mỗi lần đi học lớp ấy, vì được sư mẹ dạy hết lòng với tất cả những gì sư mẹ có, con cảm nhận được sư mẹ luôn sẳn sàng trao hết cho sư con, việc còn lại là sư con có đủ sức tiếp nhận hết không mà thôi. Sư mẹ dạy chúng con phát âm từng chữ anh văn, vì sao đọc chữ ấy là như vậy mà không là như kia, sư mẹ ngồi lắng nghe từng sư con một đọc bài, sự hiểu biết của sư mẹ rất lớn, Sư Ông ạ. Mà sư mẹ không chỉ dạy anh văn, sư mẹ còn lồng vào đó để dạy pháp, lồng vào đó sự thực tập cho cái tâm mình, nếu là một sư con biết nhận, đủ khả năng tiếp nhận, con tin là mình sẽ nhận được rất nhiều dù chỉ trong một giờ học anh văn.

Con cũng muốn mình trở thành như vậy, không giấu bất cứ điều gì mình biết và luôn mở lòng chia sẻ tất cả. Sư Ông  ơi, chỉ có trong tăng thân mới có được điều mầu nhiệm đó, phải không Sư Ông! Và tăng thân tạo ra cho cuộc đời những con người rộng mở.

Sư mẹ Tú Nghiêm của con thì rất là thẳng thắn và vui tính. Đó cũng là điều con có và con muốn phát triển cho mình.

Tự nhìn vào mình, con thấy mình rất thẳng, và con còn cần thêm sự khéo léo và vững chãi nữa thì mới cống hiến cho sự thẳng của con một giá trị đẹp, nếu chỉ có thẳng thì con cũng có thể làm đau chính mình và chị em mình. Đó là điều cần phải tu, phải thực tập cho con. Con cũng muốn giống sư mẹ Phước Tâm cái phong thái điềm đạm, nhẹ nhàng nữa Sư Ông ạ, vì hình như con còn hơi vội.

Trên hết con muốn trở thành giống như Sư Ông. Con sẽ kể cho Sư Ông  nghe chuyện này, ngày con mới biết Bát Nhã lần đầu, và cũng mới biết về Đạo Bụt, không hiểu sao con đã thích nghe pháp của Sư Ông  rồi, dù lúc đó con chưa biết Sư Ông  là ai.

Ngày đó con có một sở thích, đó là sau giờ làm việc thì con về nhà ngay, điều này rất trái với trước khi con biết Đạo Bụt, thường thì sau giờ làm việc là con đi chơi, đi ăn, đi lang thang với bạn bè, đi học, đi bơi, đi xem phim… đến tối mới về nhà.

Nhưng từ lúc nghe pháp của Sư Ông, tự dưng con bỏ hết những thói quen đó, và sau giờ làm việc là con về nhà ngay. Việc đầu tiên sau khi con vô nhà là con mở pháp thoại của Sư Ông lên, hoặc là sách đọc từ sách viết của Sư Ông, con mở rất to trong nhà để đi bất cứ nơi nào con cũng có thể nghe được tiếng của Sư Ông, lời của Sư Ông .

Vì con ở một mình nên việc đó rất thuận tiện, và đó là giờ phút con thích nhất trong ngày. Con nấu ăn, quét nhà, tưới cây, dọn dẹp, làm tất cả mọi việc trong âm thanh đó. Dù bài pháp thoại đó, hay cuốn sách đó con đã nghe nhiều lần, nhưng mỗi lần mở lại đều là mỗi lần thích thú, có lúc đến đoạn con thích quá, con ngồi yên giữa nền nhà để nghe, để yên, mà không cần phải làm gì cả.

Sau khi làm xong những việc cần thiết của buổi chiều là con ngồi yên trong phòng như vậy để nghe tiếp tục pháp thoại hoặc sách nói, con thích lắm. Đối với con lúc đó, việc ấy là đủ cho tất cả những nhu cầu sau một ngày làm việc. Chiều nào có việc phải đi sau giờ làm, thường con rất tiếc, và ngày nào cũng như ngày nào, một ngày ít nhất con nghe tiếng của Sư Ông  khoảng hơn 4 giờ đồng hồ.

Đến sau 9g thì con đọc sách một chút, rồi đi ngủ trong thiền buông thư của sư cô Chân Không. Suốt 3 tháng đầu từ khi biết pháp môn, con đã ngủ trong lời ru của sư cô suốt đêm, đến sáng con mới tắt máy, và con bình an lắm. Cả công ty con, cả bạn bè, cả gia đình, ai cũng ngạc nhiên về con lúc đó, và có lúc con cũng thấy mình lạ, sao mình thích Sư Ông  đến như vậy, dù chưa hề biết gì về Sư Ông  ngoài những băng giảng. Trong tăng thân trẻ Xuân Phong ở Sài Gòn cũng có rất nhiều anh chị em giống con như vậy. Và con tin cũng có nhiều bạn trẻ giống con như vậy nếu họ được nghe pháp của Sư Ông, được nhìn thấy tăng thân, được thực tập pháp môn của Làng.

Từ đó mà con đi đến với tăng thân. Bây giờ thì con mới hiểu, nhờ gần 1 năm có được thói quen đó, niềm yêu thích đó mà con đã được Sư Ông  tưới tẩm những hạt giống lành, đẹp trong con. Con quá may mắn, phải không Sư Ông!

Vì vậy mà con muốn trở thành một sư mẹ giống như Sư Ông , trong lời nói, trong lời dạy đã có nhiều tình thương, bình an, vững chãi cho các con rồi. Con tin là con sẽ làm được ước mơ đó cho mình, Sư Ông  hãy tin con nhé!

Hôm trước Sư Ông  bảo với con là Sư Ông  muốn viết sách về Vua Trần Thái Tông và chỉ cho con hai cuốn sách để đọc, con đang đọc cuốn Truyền Thống Sinh Động. Con không biết mình có viết được không nhưng con sẽ đọc sách. Mẹ của con họ Trần, ba con họ Nguyễn. Vậy nên Vua Trần chắc là ông tổ ngoại huyết thống của con rùi, mà bây giờ cũng là ông tổ ngoại tâm linh của con nữa rùi.

Sư Ông  biết không, con chưa ngồi thiền được vì có lẽ mức độ ngồi yên của con còn kém, những khổ đau của con còn nhiều, nên khi đối diện với chính nó, con chưa đủ sức. Nhưng những bài pháp thoại gần đây, Sư Ông  đã dạy cho con cách ngồi thiền, và con đang thực tập những lời Sư Ông  dạy, con có động lực để thực tập ngồi thiền hơn trước đây từ những lời dạy của Sư Ông.

Tuy con vẫn bị hôn trầm nhiều, vọng tưởng nhiều, con thấy con chạy theo nó hoài mỗi khi nó lên. Nhưng con đang cố gắng từng chút một, khi gọi mình tỉnh thức được là con theo dõi hơi thở vào ra. Con hứa là con sẽ cố gắng thực tập pháp môn thiền tọa mà không lẫn tránh nó nữa. Thường thì con thích đi thiền hành và nghe pháp thoại hơn ngồi thiền ạ. Con có nhiều hạnh phúc khi đi thiền hành và nghe pháp thoại lắm.

Sư Ông  biết không, từ khi sư mẹ Đoan Nghiêm về Thái, chúng con có rất nhiều niềm vui. Chị em con đang tập chơi bóng chuyền trước sân, chiều chiều là sư mẹ ra chơi với chúng con, hoặc ngồi nhìn chúng con chơi, cười với chúng con, vỗ tay khen chúng con. Chúng con có được sự có mặt của sư mẹ và cũng có được rất nhiều niềm vui từ việc chơi bóng. Sư mẹ thật vui tính, và lúc dạy sư con, sư mẹ dạy tận tình, giúp chúng con dễ tiếp nhận lắm, con cảm giác như sư mẹ đang chữa bệnh hơn là đang dạy chúng con học.

Àh, Sư Ông  ơi, trong bài học Trái Tim Của Bụt bài số 8, Sư Ông  dạy “Kinh Chìu” và Thầy Pháp Lâm đã ra bài tập cho chúng con về viết lại Kinh Chìu, nên con viết lại, con gởi nó cho Sư Ông  nghen….


Ngọn lửa bình an Thầy trao

 

buocchanThay.JPGXin chào Đại chúng !

Xin cảm ơn đại chúng vì niềm hạnh phúc rất lớn là có thể sống một mùa Đông với tất cả các bài pháp thoại của Thầy. Trong một bức thư ngắn, con không thể kể ra tất cả những điểm mạnh của kinh nghiệm lần này. Con sẽ chỉ nói về những điều đó cuối cùng.

Vào tháng tư năm 2000, khi cam kết cố gắng thực tập Năm Giới, con đã viết nguyện ước của con là “sẽ làm cháy lên ngọn lửa mà Thầy đã nhen vào trong trái tim con”.

Hôm qua, con đi bách bộ một mình, giữa thiên nhiên, trong suốt cả buổi chiều. Nhưng có một sự khác biệt so với mọi lần khác, đó là khi con nhận thấy, lần đầu tiên trong đời, con đã đi bách bộ được VỚI những người mà con thương, cho dù là với ba con đã chết cách đây 3 năm và với những người mà nhờ họ con mới tồn tại và con đã không còn được nhớ tên họ. Đó là nhờ vào Khóa Tu Mùa Đông này ở tại nhà.

Ngọn lửa mà con tin là “của con”, nó làm cho con nhận ra rằng, nếu con để nó cháy lên và tỏa sáng một cách kính cẩn, tin tưởng và nhẹ nhàng, thì con không đơn độc, nó không còn chỉ là “ngọn lửa của con”.

Và, khi “con” được liên kết, thì sự an lạc và niềm vui trong con sẽ lan tỏa ra cả thế giới chung quanh con, cho con sức mạnh liên đới với mọi người.

Dominique DOIDY (Joyeux Concert du Coeur)
(Sư cô Duyệt Nghiêm chuyển từ Pháp ngữ)

 

————————

“Tùng Hạ Tại Gia”, hoa trái mùa Đông gửi về Thầy và tăng thân

Hành trình cùng Thầy và tăng thân

camhung2.jpg

Cách đây ba năm, con đã di cư từ Đức sang Pháp, và sống ở vùng Dordogne, Puiguilhem, cách xóm Hạ và xóm Thượng 10 phút  và cách Sơn Hạ 5 phút.

Cuối cùng, con cảm nhận được rằng: “Con đã về, đã tới” khi được sống gần Thầy và tăng thân Làng Mai. Điều này cho phép con tham dự và phụ giúp quý thầy, quý sư cô trong tất cả những khóa tu ở Làng. Đặc biệt là trong hai năm gần đây, trong những Khóa Tu Mùa Hè, Khóa Tu 21 Ngày, Khóa Tu Tiếng Pháp, Khóa Tu Mùa Đông, Khóa Tu Người Trẻ và Khóa Tu Sức Khỏe. Con giúp thông dịch sang tiếng Anh-Pháp-Đức những khi cần. Những người trẻ đặt cho con cái tên: “Bà ngoại mà chúng con muốn có.”

Năm ngoái, trong Khóa Tu Mùa Hè ở xóm Hạ, con đã gặp lại Marc Puissant và nhiều thành viên khác của nhóm Tiếp Hiện người Pháp mà con quen biết từ 16 năm qua. Con trình bày với họ mong muốn được làm một thành viên trong tăng thân Pháp bởi vì con rất yêu nước Pháp cũng như ngôn ngữ, văn hóa Pháp và con đã quyết định sống hết phần đời còn lại của mình ở đất nước tuyệt vời này. Tất cả mọi người đều đồng ý.

Trước kia, kể từ 1972 , con sống ở miền Bắc nước Đức (gần Hambourg), nơi mà con đã làm việc cho đến năm 2008 trong một trường Trung Học lớn sát bên vùng Elbe với tư cách một giáo sư về Ngôn ngữ, Văn học Anh – Pháp và Triết học.

Con đã đến Làng Mai một cách đều đặn kể từ Khóa Tu Mùa Đông 1994 – 1995 và được lời khuyên của Sư cô Jina, sư cô Chân Đức, Helga và Karl Riedl (một giáo thọ người Đức), ngày 02 tháng 01 năm 1998, con đã xin thọ Năm Giới với pháp danh (Véritable Renouveau)

Con cũng đã thực tập ba năm (1995 – 1998) với Marcel Geisser, một môn đệ của Thầy ở Thụy Sĩ về “Tâm lý, Triết học và thực hành theo đạo Bụt.”

Năm 1997, con đã làm một cuộc hành hương đến Ấn Độ, “Theo dấu chân Bụt” với Shantum.

Ngày 12 tháng 07 năm 1999, con được thọ Mười Bốn Giới Tiếp Hiện với pháp danh là: “Chân Diệu Từ” (Merveilleuse compassion véritable)

Con đã không thể đi theo Thầy trong chuyến về Việt Nam vì không lấy được những ngày nghỉ phép.

Trong mọi khóa tu mà con tham dự ở Làng Mai, con thường giúp thông dịch những pháp thoại của Thầy, từ tiếng Anh hoặc tiếng Pháp sang tiếng Đức. Người ta cũng gọi con đến làm chủ tọa pháp đàm cho những nhóm người Đức hoặc người Pháp trong những khóa tu khác.

Năm 2005, con đã tham dự khóa tu ở Oldenburg (Đức) với Thầy, sư cô Chân Không và sư cô Jina, chủ đề khóa tu là: “Yêu thích giảng dạy và học với niềm vui”. Theo lời đề nghị của Manfred VOLKERS, một giáo thọ người Đức tổ chức cho khóa tu, con đã viết một bài luận về công việc trong mười năm của mình trong trường trung học ở Đức liên quan đến sự thực tập chánh niệm và thiền tập. (Con sẽ trình bày một bản thảo của bài viết này sau.)

Năm 2006, con đã tặng cho 17 học sinh Đệ Nhị trong trường Trung Học của con một chuyến đi tham học để biết thêm về Thầy và Làng Mai nhân dịp khóa tu 21 ngày. Những học sinh đã chấp nhận một chuyến đi không rượu, không thuốc lá, không ăn thịt mà sẽ có rất nhiều sự im lặng và chánh niệm. Các em sẵn sàng để thử tất cả dù cũng có một chút lo ngại cuộc sống tu tập “khổ hạnh.

Chuyến đi đó đã gặt hái sự thành công lớn. Các em rất thích xóm Hạ (nơi các em có thể cắm lều). Các em thật ấn tượng về Thầy, về những gì Thầy nói với các em; về sự nhẹ nhàng, đầy hiểu biết của sư cô Jina khi cho phép các em ở thành nhóm và cả những bài hát ru của sư cô Chân Không trước một nhóm thính chúng đặc biệt.

Những đoạn kịch ngắn mà các em biểu diễn trước Thầy và toàn thể đại chúng trong Khóa Tu 21 Ngày đó đã để lại một ấn tượng không thể quên cho tất cả.

ngoithien2.jpgCâu hỏi cấp thiết nhất được đặt cho các em là: “Làm sao thực tập được những pháp môn này trong đời sống hàng ngày trong gia đình ở Đức ?”

Buổi ăn sáng với một nhóm Do Thái và buổi Pháp Đàm tiếp theo sau đó đã để lại một dấu ấn sâu đậm cho những người tham dự.

Khi về lại, các em thường nhắc lại những gì đã được học hỏi, chứng kiến ở Làng. Các em đã nhận được nhiều lợi lạc và còn đều đặn tham dự những buổi ngồi thiền và thiền hành ở trường Trung Học. Ba mẹ các em đã kể cho con nghe những chuyển hóa của các em: “Chúng trở nên dễ thương và biết thông cảm hơn. Chúng lắng nghe hơn cũng như biết tiếp tục sự thực tập chánh niệm của mình.”

Cara Harzheim

Khi con được sống gần Thầy và tăng thân

Yêu thích giảng dạy và học với niềm vui

Khi con được sống gần Thầy và tăng thân

 

 

Pháp quốc, ngày 20.02.2011

 

carathinhchuong.jpgKính bạch Thầy !

Xin cho phép con viết cho Thầy hôm nay, dù tuần lễ đầu tiên của Đại Giới Đàn chỉ mới bắt đầu. Nhưng nếu con không viết cho Thầy bây giờ thì con cảm thấy con sẽ không bao giờ dám viết cho Thầy. Đó là niềm vui và sự giúp đỡ lớn lao cho công trình chuyển hóa của con khi con được sống gần Thầy và tăng thân Làng Mai trong ba năm qua. Con đã học được rất nhiều điều từ cách đi, cách ngồi, cách ăn, mỉm cười hoặc chỉ đơn giản là sự có mặt của Thầy cũng như những bài pháp thoại tuyệt vời của Thầy. Con luôn thấy dễ chịu với cách Thầy giải thích mọi việc, nhất là những điều thật khó hiểu, Thầy đã dạy chúng con bằng tình thương của Thầy dành cho tất cả quý thầy, quý sư cô và những người thiền sinh.

 

Câu hỏi của con cho năm mới là: “Làm sao để học cách có mặt nhiều hơn và kiên nhẫn hơn với chính mình cũng như với tình trạng bệnh tật của mình (con đang bị vấn đề tim mạch, đầu gối, tiểu đường và khớp) và làm sao con có thể tiếp tục thực tập?” Chìa khóa của con là: “chấp nhận”, “kiên nhẫn” và “tiếp tục thực tập” dù con vẫn đau. Thầy đã nói: “Bụt cũng bị đau răng. Vậy thì tại sao con có thể không bị đau và khổ ?”

 

Kính bạch Thầy! Cảm ơn Thầy đã luôn có đó cho chúng con. Con tin tưởng khi theo đuổi con đường này với Thầy: Nó đây rồi. (That is it.)

Cara Harzheim

(Chân Diệu Từ)

 

PS: Con gửi kèm theo đây bài viết con đã viết cho tăng thân Pháp trong khóa tu tiếng Pháp.

PHẤN 1: Hành trình cùng Thầy với tăng thân

PHẤN 2: Yêu thích giảng dạy và học với niềm vui



Đất Mới Chúng Con Về

 

Mộc Lan 29.12.2010

Thương kính Thầy của con!

Con đang ngồi trong một buổi sớm thật dễ thương để viết những dòng chữ này cho Thầy với nhiều niềm vui và bình an trong lòng con Thầy à!

Ngày mùa đông nhưng ngoài trời nắng đang đổ xuống những cây rừng đã rụng hết lá trông thật thích! Chỗ con đang ngồi có ánh nắng dọi vào trang giấy viết thư cho Thầy. Buổi sớm nào ở Mộc Lan dường như cũng trong ngọt, hiền hòa và tròn trịa với con cả. Một nơi bình yên cho mình được đi những bước chân thanh thản, được thở những hơi thở nhẹ nhàng, được học, được tu, được hát ca… Mộc Lan đã trở thành “ Nhà” trong lòng con tự bao giờ rồi thì phải!

Tối qua trời trở lạnh nhiều hơn, nằm yên trên chiếc đơn nhỏ của mình lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng côn trùng đêm hát ca, có lẽ bên ngoài trời lạnh lắm! Mấy ngày nay anh chị em con đang chuẩn bị trang trí cho mùa Nô en vui lắm. Con còn nhớ như in cái mùa Nô en năm ngoái, ngày Chúa giáng sinh là ngày con rời khỏi chùa Phước Huệ với bao tủi hờn, xót xa như một đứa con không được chấp nhận để được tu học trên chính quê hương mình. Tối hôm đó sư anh kéo vali giúp, con lọt tọt theo sau vừa đi vừa chùi nước mắt. Không biết nơi mới mình đến sẽ ra sao, cái gì đón chờ mình, chỉ biết ngay trong giờ phút đó mình phải xa anh chị em, mỗi người sẽ tản mác đây kia, điều đó làm lòng mình xót xa. Có những giai đoạn trong cuộc đời mình cảm thấy đau thật nhiều nhưng dường như càng trải qua những đau thương, những khó khăn thì cái hạnh phúc thực tại ngày hôm nay con lại cảm được một cách thiệt hơn, sâu sắc hơn. Thì ra mình chẳng mất mác gì, chỉ là nghịch và thuận để khi ngoảnh lại con bỗng nhận ra những thăng trầm của cuộc đời đã nuôi mình lớn khôn, đã dạy mình biết yêu thương và tha thứ nhiều hơn thôi.

Thầy biết không? Vậy mà những ngày đầu ở Mộc Lan con cứ khóc hoài thôi. Mình quen sống chung với một đại chúng cả bốn trăm người, bây giờ ở một nơi chỉ có hai mươi mấy anh chị em, lúc đầu con thấy nhớ đại chúng đông nhiều lắm. Có gì trong lòng mình mà mỗi lần nghĩ đến anh chị em với những ngày tháng cùng khóc, cùng cười, cùng qua bao vui buồn là nước mắt mình cứ chảy dù con không muốn khóc. Rồi thì nơi lạ con phải học về ngôn ngữ, môi trường mới… con thật sự thấy trong lòng mình có lo lắng. Nhưng Thầy à! Con nhận ra rằng dù bất cứ ở đâu cũng có những cái hay để mình học hỏi, lớn lên và sống đẹp hơn. Trong một chúng nhỏ chúng con có cơ hội tu học, làm việc, đến với nhau nhiều hơn. Mình có khả năng nhìn ra những cái hay, cái đẹp của nhau thì tự nhiên mình có khả năng buông bỏ , cảm thông và chấp nhận nhau một cách sâu sắc hơn, thật sự hơn. Và điều làm con quý nhất là anh chị em con có khả năng nói lên những yếu kém của nhau để cùng chuyển hóa đi về hướng đẹp hơn. Anh chị em sống gần nhưng ai cũng ý thức nuôi dưỡng bảo hộ cho nhau. Nơi đây chúng con sống với nhau có hạnh phúc thì dù là mấy mươi người chúng con cũng đang mang theo mấy trăm người rồi phải không Thầy? Con không còn ngại mỗi khi con khóc nữa dù là vì một vấn đề gì đó, bởi con biết chắc rằng những giọt nước mắt sẽ thành những cơn mưa nuôi dưỡng chính tâm hồn mình. Mình có khóc nhưng mình không hề khổ đau. Anh chị em con mỗi người mỗi sức và khả năng khác nhau nhưng cần đứng bên nhau để chung tay, chung lòng xây dựng ngôi nhà mới nơi đây.

moclan2.jpgMộc Lan còn mới tinh như một em bé mới chào đời vậy Thầy à! Nhưng khu rừng nhỏ yên lành dễ thương nay đã có nhiều tiếng cười, nhiều tiếng hát ca, nhiều bước chân và nhiều hơi thở nhẹ nhàng hơn. Ngày đầu đặt chân xuống Mộc Lan con còn nhớ cái cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ đến lạ lùng trong mình, nhưng chỉ cần nhìn cánh rừng là lòng con nhẹ rồi. Có khi con nghĩ mình là con cháu Thầy tu núi thiệt rồi, nơi thành thị đua chen không sao hấp dẫn nổi mình nữa một khi trong lòng mình đã hạnh phúc thật sự với đời sống một người tu có tự do. Thầy biết không? Sáng nay khi đoàn thiền hành băng qua con đường nhỏ len trong rừng, con bỗng nhận ra mình đã về tới quê nhà. Cái gì đó xúc động trong con thật nhiều! Cũng đôi chân này đi qua bao nhiêu con đường, đẫm trên không biết bao chiếc lá khô nhưng con nhận ra những bước chân sáng nay con có quê hương. Con có khả năng đi được trên Bát Nhã năm xưa, đi trên đất Việt ngay trong giây phút này trên chính mảnh đất Mộc Lan. Con đã hiểu tại sao Thầy à! Con đang đi trong tâm niệm an lành, có nhiều tự do hơn với những khổ đau ngày trước, có thể chúng vẫn còn đó trong con nhưng nó không còn đủ sức giam hãm mình khi mình có được bước chân, hơi thở thực sự trong giây phút hiện tại này. Mình đang có an toàn, mình đang có thảnh thơi. Con nhận ra sự thật rằng quê hương của con có ngay bây giờ trên chính đôi chân nhỏ của mình nếu mình bước cho đàng hoàng, thở cho đàng hoàng  hoặc là sẽ không bao giờ. Cái ước mơ Tu viện Bát Nhã đã mọc lên ở quê nhà ngay chính lúc con đang bước được những bước chân như thế này đây. Con chỉ cần sống hết lòng nơi đây thì con đang làm lại Bát Nhã rồi.

Thầy biết không? Mộc Lan mới nhưng gần gũi, hiền lành và dễ thương lắm. Những cánh đồng cỏ lớn xen trong rừng, thỉnh thoảng có những chú nai ra ăn cỏ nhưng chúng còn nhát lắm, cứ nghe tiếng động là chạy mất tiêu, vì vậy muốn ngắm nai thì phải đi thật chánh niệm. Nhưng có những buổi ngồi dùng cơm chiều trong mái hiên nhìn ra chúng con hay bắt gặp chúng ra bãi cỏ gần nhà. Mình ăn cơm, nai ăn cỏ, cả hai bên đều ăn chay trường. Có những ngày làm biếng mùa nắng anh chị em con mang theo trà và một chút bánh vào rừng ngồi chơi và kể chuyện cho nhau nghe. Những chuyện ngày trước kể lại bằng nụ cười và hạnh phúc hôm nay. Ngồi ngắm nắng xuyên qua những kẻ lá và lâu lâu lời nói dễ thương pha trò của một anh chị em nào lại làm cho mọi người cười giòn tan. Giữa rừng cây, nơi nào đẹp, nơi nào thú vị thì dừng lại ngắm, xong rồi mình lại tiếp tục dạo thăm mọi nơi. Có hôm  đại chúng tổ chức  bày những trò chơi vui lắm: nào là đá banh, nào là chọc bị nước, rồi kéo co… mà trò nào thì quý sư cô cũng hơn nhưng cuối cùng nhận ra tại quý thầy nhường thôi. Quý thầy không muốn quý sư cô buồn dù là trong khi chơi với nhau, còn chị em con đâu có biết cứ thắng là cười vang như con nít…Đúng là mình còn dở hơn tăng đoàn sư anh nhiều quá nhưng con lại thấy hạnh phúc vì biết chắc rằng ở bất cứ đâu, bất cứ lĩnh vực nào chúng con cũng đang được nâng đỡ, bảo bọc. Thầy biết không? Còn những đêm rằm cả tu viện và cánh rừng Mộc Lan ngập dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Chị em con hay đi dạo trên lan can cư xá vào những lúc như vậy. Chỉ cần đứng yên ngắm ánh trăng qua kẽ lá, ngắm thiền đường, đồng cỏ, ống khói ở lò sưởi căn nhà quý thầy bốc lên, ngắm cái hồ nước bé tẹo sáng lấp lánh trước cư xá, ngắm những cây rừng đang đứng ngủ yên lặng bên nhau… càng về tối sương xuống bao phủ Mộc Lan thật đẹp. Chỉ vậy thôi mà con thấy đời tu mình có thật nhiều hạnh phúc và thanh thản biết mấy. Mình còn có đó cho mình và mình còn có đó để đón nhận tất cả một cách trọn vẹn. Đôi khi con nghĩ rừng Mộc Lan là tịnh độ rồi Thầy à!  Nếu ở cõi tịnh độ mà không có rừng cây, không có những chiếc lá khô, không có cánh đồng cỏ, không có ánh trăng, không có bánh tráng nướng, không có những món sư chị Thâm Nghiêm con hay nấu, không có sư cô Hỷ Nghiêm thương và chăm sóc chúng con, không có giọng hát miền Tây của sư chị Tri Nghiêm, không có nụ cười của sư chị Bội Nghiêm, không có sư chị Lịch Nghiêm cho con chơi và chọc cười mỗi ngày, không có sư chị Ứng Nghiêm luôn có đó để con được khóc mỗi khi con thích, không có những bài pháp thoại đang tập làm giáo thọ của sư anh “đen” Pháp Nhã … và không có anh chị em con thì con sẽ không về đó đâu.

Chúng con chơi thì có chơi nhưng chúng con không bao giờ quên trách nhiệm tu học của mình đâu Thầy à! Tuổi trẻ chúng con cũng có nghịch phá thiệt và đôi khi làm các sư anh, sư chị lớn phải phiền lòng nhưng chúng con không bao giờ bỏ rơi lý tưởng tu học và ước mơ xây dựng một Tăng thân có hạnh phúc, có thảnh thơi. Lần đầu tiên ở một nơi mà con hiểu rõ như thế nào là tứ chúng cùng đứng bên nhau. Thầy biết không? Cái ước muốn tu viện Mộc Lan có người xuất sĩ về thường trú là ước mơ đêm ngày của bao nhiêu cô chú và các em Phật Tử nơi đây từ hơn 7 năm về trước. Ngày đó con còn là một cô bé vẫn đang trên đường tìm kiếm hướng đi cho chính mình thì tu viện Mộc Lan đã biểu hiện rồi. Vậy mà ngày hôm nay con đang là một sư cô bước đi bình an trên mảnh đất này. Có gì đó mầu nhiệm trong cuộc đời này phải không Thầy? Khi tâm hồn những ai đang hướng về cái đẹp, cái lành thì con nghĩ họ đã gặp nhau, đã biết nhau, đã đi chung một con đường với nhau từ lâu rồi, vấn đề thời gian và không gian chỉ còn là biểu hiện mà thôi. Mỗi khi nhìn thấy tấm lòng muốn tu học của các vị cư sĩ thì con lại ý thức rõ hơn bao giờ hết vai trò và trách nhiệm của anh chị em con. Tuy chúng con còn trẻ và nhỏ thiệt trên con đường đạo lẫn đường đời nhưng chúng con đủ thông minh để biết rằng mình phải tu học như thế nào để nuôi dưỡng chính mình và cho những ai đến với chúng con. Những gì Thầy và các sư anh, sư chị dạy dỗ, chăm sóc – chúng con đã và đang tiếp nhận, gìn giữ, nuôi lớn trong mình. Chúng con đang tập bước những bước chân của Thầy, thở những hơi thở của Thầy trên mảnh đất Mộc Lan này. Sự xây dựng Mộc Lan đang bằng chính đôi tay, sự sống và trái tim của chúng con Thầy à!

Thầy à! Hôm trước sư chị Lịch Nghiêm con rủ con làm bài hát cho Mộc Lan. Nhìn sư chị thành khẩn quá nên đang nấu ăn cho đại chúng mà trưa hôm đó con phải thức để cùng ngồi làm với sư chị. Con nói với sư chị là con không biết làm nhạc mà con cũng chẳng biết làm thơ nếu có thì thành “con cóc” ráng chịu đó nghe. Té ra sư chị con cũng chẳng biết gì. Hai chị em nhìn nhau cười nhưng cũng quyết định làm. “Hai chị em mình làm bằng trái tim và hạnh phúc mà không cần chữ nghĩ gì hết.” Câu nói của sư chị làm con thấy vui thật nhiều trong lòng. Thầy à! Đúng là mình chỉ cần sống bằng cả trái tim và tấm lòng thì chẳng có gì trở thành vấn đề trở ngại cả. Trong khi làm những câu, những chữ trong bài hát chị em con có thật nhiều tiếng cười, nhiều hạnh phúc. Những giây phút chị em cho nhau thật hiền và dễ thương. Nhưng Thầy biết sao không? Khi chúng con gởi qua cho các sư anh xem thì các sư anh chọc là giống nhạc bộ đội và các sư anh cứ hát “Mộc Lan ơi, ta đã về đây, ta đã về đây.” Vậy là chị em con hết hát luôn. Nhưng con sẽ chép cho Thầy bài hát đó nha! Khi Thầy đọc những dòng chữ trong bài hát là Thầy đang thấy hai chị em con có hạnh phúc nhiều lắm khi sống ở Mộc Lan này Thầy à! Bây giờ thì chưa ai phổ nhạc cho nó cả nhưng mỗi khi hai chị em con có cơ hội đọc lại thì lại cùng cười và nhớ cái buổi trưa vui vẻ, hạnh phúc khi làm nó.

Mộc Lan Ta Về

moclan1.jpg+ Mộc Lan ơi! Rừng hoang sơ, về đây ta xây đắp tình người. Mộc Lan ơi! Rừng hoang sơ, về đây ta có những con người. Nắng ấm lên rồi, cây xanh tươi, rừng hoang hé cười. Có tay người hạt giống sẽ lên nhanh. Dâng cho đời những cánh hoa tươi. Mang cho người những đóa hoa thơm.

+Mộc Lan ơi! Rừng hoang ta biến những ngôi nhà. Đất mới về in dấu bàn chân son. Bên bếp hồng ánh lên nụ cười vui. Bên mâm cơm chiều ta có tình đệ huynh. Mưa xuống hiền hòa, hoa vui tươi, ngàn cây đón mời. Thấm mát ruộng vườn bí bầu trổ bông. Dâng cho đời những bát canh thơm. Mang cho người những trái yêu thương.

+Tình thương ơi! Ta kết bao con người. Đem tâm mình ban trải khắp muôn phương. Xóa tan hận thù cho Hiểu – Thương thêm sâu. Buông đi muộn phiền ta sống đời tự do.

+ Niềm tin ơi! Cùng Tăng thân ta lập trang sử mới. Vẻ cho đời ước nguyện bao dung. Mang lên đường chí nguyện trinh nguyên. Chuyển hóa não phiền cho hạnh phúc thăng hoa.

+Về nơi đây hát ca giữa gió trời. Dưới ánh trăng rừng hơi thở bình yên. Bước chân bên mình luôn niệm tri ân. Sống cho muôn người không phụ trông mong. Cùng Tăng thân về nơi đây, chung bàn tay mở rộng lớn con đường. bắc nhịp cầu  hướng về đất yêu thương. Dù đời gian lao, dù đời si mê. Dù đời chông gai, dù đời phong ba. Vẫn một lòng huynh đệ có nhau. Vẫn một lòng nương tựa Tăng thân.

Thầy ơi! Mộc Lan là ngôi nhà mới nhưng trong ngôi nhà mới này chúng con đã thắp được ngọn lửa ấm áp rồi. Những khó khăn, trở ngại hay yếu kém thì không bao giờ là không có nhưng chúng con chưa hề vắng hạnh phúc và nụ cười thật sự cho nhau ở nơi nàyThầy à!

Con của Thầy

Chân Áo Nghiêm

 

 

 

.

Giấc mơ của Sư Thúc

Chùa Pháp Vân, Xóm Thượng
Ngày 27 tháng 7, 2009

Sư Thúc Kính Thương!

Chiều nay trong buổi ăn cơm quá đường, đại chúng trên 1000 người đã nhất tâm niệm Bụt và chư vị Bồ Tát gửi năng lượng bình an cầu nguyện cho Sư Thúc có đủ sức để vượt thắng cơn bệnh. Sư Thúc thương kính, con không ngờ bệnh tình của Sư Thúc tiến triển nhanh quá như vậy. Con cũng không biết làm gì hơn mà chỉ nhất tâm cầu nguyện thôi. Trong thời điểm này con không thể về hầu Sư Thúc được vì giấy tờ hộ chiếu và các giấy tờ khác của con vẫn chưa làm được. Con xin Sư Thúc hoan hỷ cho con.

Hôm qua con có mơ thấy một giấc mơ rất ngộ, con xin kể cho Sư Thúc nghe. Trong giấc mơ, con thấy mọi người đã sắp đặt đầy đủ hết mọi cái để chuẩn bị tang lễ cho sự ẩn tàng của Sư Thúc; trên khuôn mặt của đa số mọi người đều tỏ vẻ lo lắng. Nhưng bất chợt con thấy Sư Thúc chống gậy đi lui đi tới với khuôn mặt rất tươi vui, tuy vóc dáng có gầy yếu, tiều tụy đi nhiều, không được phong độ, mạnh mẽ như mọi lần con thấy trong đời thật lúc con còn sống, tu tập tại chùa Tổ. Có một thầy (con không nhớ rõ tên) gặp Sư Thúc và nói với Sư Thúc rằng chỉ khi nào thầy xả báo thân này mới về được với cõi Tây Phương Cực Lạc. Sư Thúc nhìn vị thầy ấy, mỉm cười, rồi chống gậy đi chơi quanh chùa, thăm hỏi đại chúng như có vẻ không có gì quan trọng. Trong giấc mơ ấy con cũng thấy thầy Từ Đạo cười rất tươi, thoải mái. Con đã ở chùa Tổ hơn hai năm nhưng con chưa bao giờ thấy thầy cười tươi và thoải mái như con đã thấy trong giấc mơ. Khi thức giấc, con không hiểu tại sao con lại có giấc mơ như thế, nhưng con cảm thấy rất vui, rất hạnh phúc vì con biết dù Sư Thúc còn sống hay sẽ phải xả báo thân này để ra đi thì Sư Thúc vẫn luôn luôn an nhiên, vững chãi, hạnh phúc và luôn đem trái tim đầy ắp tình thương yêu của mình để che chở, dìu dắt cho đàn con, cháu chúng con.

Có nhiều lần được ngồi hầu chuyện với Sư Thúc, Sư Thúc đã tâm sự rất nhiều điều; Sư Thúc có nói với con rằng điều Sư Thúc quan tâm nhất là làm sao cho Tổ Đình, cho tăng thân càng ngày càng vững mạnh, anh em, chị em nắm tay nhau một lòng xây dựng Tổ Đình. Sư Thúc muốn Tổ Đình Từ Hiếu vẫn luôn là nơi tu tập hưng thịnh, vững chãi để nối tiếp được ngọn đèn chư Tổ đã trao và tiếp tục làm chỗ nương tựa vững chãi cho nhiều người. Mỗi lần thấy Phật tử tới Chùa đông đảo để tu tập trong những ngày tu chánh niệm hàng tuần là Sư Thúc rất vui, rất phấn khởi.

Điều quan trọng hơn hết mà Sư Thúc nói với con là Sư Thúc không sợ chết vì Sư Thúc biết quán chiếu để vượt thoát sinh tử. Sư Ông đã khai mở cho Sư Thúc điều đó. Sư Thúc kể rằng có những vị trú trì trong giờ phút lâm chung đã không buông bỏ được cái tâm bám víu đối với cơ sở, chùa chiền, chức vụ mà mình đã dày công tạo dựng. Sư Thúc kể rằng có một Thượng Toạ trong giờ phút lâm chung đã nói với cô y tá thân tín rằng sau khi chết rồi, Thượng Toạ muốn đầu thai trở lại chùa này để tiếp tục làm trú trì. Và cô ý tá kia nói với Thượng toạ ấy rằng: “Ôn ơi, sao Ôn không cầu mong được sinh về cõi Tịnh Độ cho khoẻ mà cầu mong tái sinh lại cõi ta bà đầy khổ ải này để tiếp tục làm trú trì cái chùa giả tạo này mần chi cho mệt?” Sư Thúc cũng kể rằng có một Ni sư khi lâm bệnh, các đạo hữu tới thăm và nói rằng: Thôi, Ni sư niệm Phật để sinh về cõi Tây Phương cho khoẻ. Ni sư quay lại và lẩm bẩm: “Không về Tây Phương tây phéc gì hết. Đây là chùa của tui. Tui ở đây, không đi mô hết.” Kể xong, Sư Thúc nói: “Dễ sợ quá. Nếu không tu đàng hoàng thì bị nghiệp lực lôi kéo thì hỏng hết.” Sư Thúc nói Sư Thúc sẽ không để tâm mình bị vướng bận như Thượng toạ ấy đâu. Những gì Sư Thúc cần làm Sư Thúc đã làm, còn những gì Sư Thúc chưa làm được thì nói như Sư Ông: để Bụt, Tổ lo. Nghe Sư Thúc nói như thế lòng con cảm thấy tràn đầy niềm tin và hạnh phúc. Trong gần hai năm qua, Sư Thúc đã giao hết công việc điều hành tự viện, kể cả thùng phước sương cho chúng chăm lo và sư thúc chỉ chăm sóc bệnh của mình và để thì giờ chơi với con cháu thôi, điều đó đã đem lại cho chúng con thật nhiều hạnh phúc. Trong quãng thời gian ấy con thấy Sư Thúc lúc nào cũng vui, cũng thảnh thơi, tuy trong người hay đau nhức.

Sư Thúc kính thương, chúng con hứa với Sư Thúc là chúng con sẽ luôn thương yêu nhau và nắm tay nhau để xây dựng Tổ Đình và thực hiện tốt đẹp những điều mà Sư Thúc luôn ấp ủ và mong đợi. Chúng con sẽ không bao giờ để cho ngọn đèn chánh pháp của Chư Tổ bị lu mờ, mà phải có trách nhiệm làm cho nó càng ngày càng chói sáng. Và chúng con biết chúng con chỉ có thể làm được điều đó khi chúng con biết thương yên nhau, có tình huynh đệ và có sự thực tu thực chứng mà thôi. Chúng con phải biết giữ gìn giới luật và uy nghi cho vững chãi để không bị ma lực quấy phá. Nếu điều kiện không thuận lợi khiến Sư Thúc phải xả báo thân này để ra đi thì xin Sư Thúc đừng lo lắng gì, đừng bận tâm gì vì Sư Thúc vẫn luôn có mặt trong mỗi chúng con; tình thương, trí tuệ, sự kiên trì, tâm hiền từ và lòng khiêm hạ, bao dung của Sư Thúc đã đi vào trong tâm khảm của mỗi chúng con. Những chất liệu ấy là những chất liệu quý giá nhất mà chúng con đã tiếp nhận được và làm hành trang cho sự tiếp nối tốt đẹp của Thầy trò. Mỗi lần ngồi chơi với Sư Thúc, nghe Sư Thúc nói chuyện, chúng con thấy trong những lời dạy rất bình dị của Sư Thúc chứa đựng một kho tàng tuệ giác và kinh nghiệm sống của Sư Thúc thêm vào đó với những câu chuyện tiếu, dí dỏm làm chúng con cười ra nước mắt. Sư Thúc rất có năng khiếu kể chuyện hài nhưng rất đạo vị. Sư Thúc có một nụ cười rất hiền từ và dễ thương. Còn nữa mỗi lần nghe Sư Thúc xướng lễ chúc tán hay xướng tụng trước những bữa cơm quá đường, con cảm thấy rất hạnh phúc vì giọng xướng của Sư Thúc rất thiền vị, ấm và trầm hùng. Tuy Sư Thúc ít nói pháp thoại trước chúng, nhưng những lời dạy trong những lúc thầy trò ngồi chơi bên nhau là những bài pháp sống tuyệt vời nhất. Con đã học được rất nhiều. Rất tiếc con không có máy để thâu lại.

Những gì Sư Thúc đã làm, đã sống, đã trao truyền, chúng con đã tiếp nhận hết và những gì Sư Thúc ấp ủ, mong đợi chúng con sẽ tiếp tục hoàn tất vì chúng con là sự tiếp nối của Sư Thúc. Chúng con có bổn phận mang Sư Thúc về tương lai với chúng con một cách tốt đẹp nhất.

Con xin nhất tâm nguyện cầu chư Bụt, Tổ gia hộ cho Sư Thúc sớm vượt qua cơn bệnh hiểm nghèo này để làm chỗ nương tựa cho chúng con.

Thương Sư Thúc thật nhiều,
Con,
Pháp Niệm

Thư tình cho kẻ trộm

 

peacebeginswithyourovelysmile.jpg

 

 

“Khi một ai đó làm điều gì khiến cho ta tổn thương, đó là mũi tên thứ nhất cắm vào trái tim ta. Đừng để cho ta phải chịu thêm một mũi tên thứ hai – mũi tên của giận hờn hoặc sợ hãi – cắm vào vết thương đó”.

(Lời dạy của Thầy trong buổi vấn đáp của  khóa tu tiếng Pháp vào  tháng 03 năm2011)

 

 

 

 

Anh bạn trộm của tôi ơi,

 

Nhìn những dấu chân của anh để lại trên nền nhà, tôi có thể hình dung ra là anh đã đến nhà tôi một mình. Tôi nhận được tin báo của cảnh sát về sự thăm viếng của anh khi tôi đang tham dự khóa tu cùng Thầy và tăng thân yêu quý. Và tôi đã bị mũi tên thứ nhất bắn trúng! Nó làm cho tôi đau đớn và bất an trong thời gian đầu. Nhưng may thay, tôi có mang theo trong hành trang của mình rất nhiều bông băng để chăm sóc vết thương, đó là sự dịu dàng và tình thương yêu của những người bạn quanh tôi, sự quan tâm tận tình của quý thầy, quý sư cô trong khóa tu và sự có mặt thật gần gũi của vị Thầy mà tôi thương kính, người đã chỉ dạy cho tôi về hơi thở và bước chân chánh niệm, về cách nhìn sâu sắc đối với cuộc đời. Tôi đã thực tập những gì Thầy dạy và có thể sống một cách bình an trong một tuần của khóa tu.

Trên quãng đường trở về nhà, tôi cảm thấy mũi tên thứ hai dường như đang chuẩn bị bay đến, nó đang đến rất gần và sắp cắm vào thân thể tôi. Tôi nhắm mắt lại và thở! Mầu nhiệm thay, tôi đã ngăn lại được mũi tên đó trước khi nó bay tới.

Tuy nhiên, khi bước chân vào nhà, tôi lại cảm thấy mũi tên thứ hai đang chực bay đến. Một lần nữa, tôi nhắm mắt lại và thở một hồi lâu. Trong giây phút ấy, nụ cười của vị Thầy mà tôi thương kính hiện lên trong tôi và tôi có thể cảm nhận được điều Thầy dạy: “đừng để mũi tên thứ hai bắn trúng…”.

Nhờ vậy mà khi nhìn cảnh nhà cửa bị xới tung lên và những đồ trang sức quý giá của gia đình mình bị lấy đi mất, tôi đã không bị mũi tên thứ hai bắn trúng và tôi không oán giận anh. Bởi vì tôi nhận ra, cái quý giá mà cha mẹ tôi để lại chính là tình yêu thương dành cho những đứa con của mình còn những đồ trang sức ấy chỉ là những tiện nghi vật chất mà thôi. Anh đã không có may mắn như tôi là được Thầy truyền dạy về Giới Thứ Hai trong Năm Giới quý báu, và anh cũng không hề biết rằng chúng ta tương tức. Tôi có thể hình dung được tâm trạng sợ hãi của anh trong khi anh đang lục lọi tìm kiếm những đồ vật quý giá và những thứ đó có thể mang lại cho anh một ít tiền… Có thể đó cũng chỉ là phương tiện sinh sống duy nhất đối với anh! Cảm ơn anh vì anh đã cho tôi một cơ hội để thực tập. Tôi xin gửi đến anh tất cả tình thương và sự cảm thông, cầu mong cho anh có thể tìm được một nghề lương thiện để sinh sống. Chúc anh sống thật hạnh phúc và bình an.

Thân chào anh,

Catherine

(Sư cô Tại Nghiêm chuyển ngữ từ tiếng Pháp)

Mọi người đã dìu dắt con

 

images3.jpg

 

Kính bạch Thầy, kính thưa đại chúng,

Thời gian vừa qua con đã phải trải qua nhiều thử thách khó khăn. Nhưng Khóa Tu Mùa Đông tại nhà năm nay đã là một sự yểm trợ rất lớn với con. Con cảm thấy được liên hệ với Thầy và toàn thể tăng thân làng Mai. Mọi người đã dìu dắt con trong những bước chân của con mỗi ngày và giúp con có mặt trong giây phút hiện tại một cách bình an. Con rất ngạc nhiên và rất vui khi được nghe giọng nói của Thầy trong bài pháp thoại bằng tiếng Pháp ngày 02 tháng 01 năm 2011 vừa qua.

Con cảm ơn Thầy rất nhiều.

Catherine Lê-Hoa L’Huillie

(sư cô Duyệt Nghiêm chuyển ngữ từ tiếng Pháp)

 

————————

“Tùng Hạ Tại Gia”, hoa trái mùa Đông gửi về Thầy và tăng thân

Thầy và tăng thân đang có đó trong đời sống của con

 

Kính bạch Thầy, kính thưa Đại chúng,

images5.jpgĐầu tiên, con xin gửi đến Thầy lòng biết ơn sâu sắc của con về Khóa Tu Mùa Đông này. Nó như một món quà tuyệt vời nuôi dưỡng con mỗi ngày. Đây là cơ hội duy nhất để con mang sự thực tập vào trọng tâm cuộc sống hàng  ngày của mình. Có một bài tập Thầy dạy ghi lại những điều hạnh phúc nho nhỏ trong ngày cho phép con ý thức rằng con giàu có và được ưu đãi biết bao. Thỉnh thoảng, khi sức khỏe có vấn đề, nhờ có bài tập đơn giản này, con có thể dễ dàng chuyển hóa tình trạng tiêu cực của mình. Thay vì tập trung vào sự đau nhức của mình, con có thể thấy rằng, con  may mắn được sống trong một đất nước y học phát triển, có khả năng chi trả những loại thuốc men cho con, cũng như thấy rằng những cơn đau cũng chỉ là vô thường.

Tuy nhiên, món quà lớn nhất là khi con cảm nhận được sức mạnh liên kết hợp nhất chúng ta lại. Thầy và tăng thân đang có đó trong đời sống của con, trong những hoạt động của con và trong lòng tăng thân địa phương con.

Con đã hết lòng thực tập theo khóa tu này và tiếp theo là Khóa Tu Tiếng Pháp. Con biết là Thầy và đại chúng đang có đó cho nên con rất hạnh phúc.

Catherine MEUTER

( sư cô Duyệt Nghiêm chuyển ngữ từ tiếng Pháp)

————————

“Tùng Hạ Tại Gia”, hoa trái mùa Đông gửi về Thầy và tăng thân