Ăn cơm im lặng

Hỏi: Kính thưa Thầy, trong các bữa ăn im lặng, con cảm thấy rất khó chịu. Con thấy sự thực tập này không đem lại niềm vui cho con, ngược lại nó làm cho con cảm thấy khó chịu hơn. Làm sao chúng ta có thể tiếp nhận năng lượng từ Tăng thân khi mọi người, hầu hết là những người còn rất xa lạ không có cơ hội chuyện trò, trao đổi với nhau để thiết lập mối liên hệ bạn bè cần thiết để trở thành một Tăng thân? Chúng con không phải là cộng đồng người xuất gia. Con nghĩ nên có vài bữa ăn im lặng và vài bữa ăn cho phép được nói chuyện, như vậy có lẽ thích hợp hơn cho sự thực tập đối với chúng con.

 

 

Thầy trả lời: Kính thưa quý vị, quý vị từng nói chuyện trong khi ăn đã bao nhiêu năm rồi? Nói chuyện có thể giúp ta truyền thông với nhau, nhưng không phải chỉ là cách duy nhất để thiết lập truyền thông, ngược lại nó có thể là chướng ngại cho sự truyền thông. Những nhà sản xuất máy vô tuyến truyền hình thỉnh thoảng có quảng cáo rằng: ”Chúng tôi đem mọi người lại với nhau” – nghĩa là ti vi sẽ lấy những tin tức từ nơi này, nơi khác và chiếu lên, phóng lên cho chúng ta xem, nghe. Mục đích của đài truyền hình hay đài phát thanh là phát ra những lượng thông tin, quảng cáo… Nhưng như thế không nhất thiết là truyền thông.

Có một ký giả của tờ báo Phụ Nữ ở Paris đã tới Làng Mai. Sau khi đã phỏng vấn các sư cô và một số các vị nữ thiền sinh, cô ký giả xin được phỏng vấn tôi. Cô ta hỏi về những phương pháp thực tập thực tiễn như làm thế nào để thiết lập truyền thông giữa mối liên hệ vợ chồng, cha con, mẹ con, bè bạn v.v… Trong cuộc phỏng vấn, tôi có nói với cô ta rằng: ”Những cặp vợ chồng trẻ nên tắt máy truyền hình và thay vì nhìn vào hướng ti vi, họ có thể nhìn vào nhau để thực tập lắng nghe nhau”. Sở dĩ tôi đã đề nghị như thế là vì tôi nhớ có một nhà văn người Pháp, tên là Antoine Saint Exupéry, tác giả của quyển tiểu thuyết rất nổi tiếng – Hoàng Tử Bé. Trong cuốn tiểu thuyết đó, tác giả có nói rằng: ‘‘Thương nhau không phải là chỉ ngồi đó để ngắm nhìn nhau, mà phải cùng nhìn về một hướng’’. Điều ông ta nói có thể có lý, nhưng nó không có lý nếu quý vị đều cùng nhìn vào một hướng mà hướng đó lại là hướng ti vi.

Tôi đã khuyên các đọc giả của tờ báo Phụ Nữ như thế này: Muốn thiết lập truyền thông, trước hết quý vị hãy tắt máy truyền hình đi và nhìn vào nhau thật kỹ với tất cả sự chú tâm, chánh niệm, rồi hỏi người thương của mình: ”Anh yêu quý, có phải chúng ta là một cặp vợ chồng có hạnh phúc không?” Đó là câu hỏi rất thật, rất thiết thực. Rồi quý vị hỏi tiếp: ”Nếu không, thì tại sao? Vì những nguyên do nào đã khiến chúng ta đánh mất đi hạnh phúc?” Đây là câu hỏi sinh tử có công năng giúp quý vị nhìn lại tình trạng hiện thực của quý vị. Quý vị nói tiếp: ”Chúng ta có công ăn việc làm, có nhà cao cửa rộng, có xe hơi hạng sang, có máy truyền hình…, có tất cả. Thế tại sao chúng ta vẫn không hạnh phúc? Tại sao chúng ta không cảm thấy thoải mái khi nhìn nhau? Tại sao chúng ta cứ trốn tránh nhau bằng cách nhìn vào hướng truyền hình?”

Vì vậy đây là bài thực tập đầu: Quý vị hãy tắt máy truyền hình đi, quay lại nhìn nhau và đặt câu hỏi rất thật như thế. Nếu cặp vợ chồng bỏ ra nữa giờ đồng hồ để tìm hiểu lý do tại sao họ không hạnh phúc với nhau thì sẽ khám phá ra những nguyên do đã đưa đến tình trạng không hạnh phúc của họ và cả hai bắt đầu thực tập lắng nghe nhau và cùng nhìn sâu để hiểu và để tái lập lại truyền thông, xây dựng hạnh phúc cho nhau.

Khi chúng ta cùng ăn cơm trong chánh niệm, thì đối tượng của chánh niệm lúc bấy giờ là thức ăn. Ta thiết lập truyền thông với vũ trụ, với thiên nhiên và ta nhận thấy thức ăn này là tặng phẩm của đất trời, của muôn loài và công phu lao tác. Nếu có chánh niệm, ta tiếp xúc được với ánh nắng mặt trời, với mây, mưa, đất đá… với tất cả vạn hữu của vũ trụ. Ở Làng Mai, chùa Pháp Vân – Xóm Thượng, vào khóa tu mùa Hè, tôi thường ăn sáng với một chú thị giả tại cốc Ngồi Yên. Buổi ăn sáng của tôi có một miếng bánh mì và chén nhỏ sữa chua trộn với muối nêm. Trong khi ăn, tôi nhìn ra đồng cỏ xanh mướt ở phía trước cốc và thấy những con bò đang ăn cỏ; rồi nhìn vào chén sữa chua, bỗng nhiên tôi thấy rằng tôi giống như những con bê đang uống sữa từ bò mẹ. Tôi thấy rõ mẹ của tôi cũng là một con bò mẹ và tôi đang uống sữa của bò mẹ. Tôi thấy bò mẹ đang ăn cỏ và làm sữa chua cho tôi ăn. Nhìn vào chén sữa chua, tôi biết rằng bài pháp thoại mà tôi sắp nói được làm bằng chén sữa chua tôi đang ăn. Ăn cơm im lặng như thế là một phép thực tập giúp tôi truyền thông rất sâu sắc với sự sống và tôi không cần phải nói một lời nào.

Trong khi ăn, đối tượng thứ hai của chánh niệm là những người đang ngồi bên cạnh ta. Ta có ý thức sự có mặt của người thân, người bạn tu đang ngồi đó không? Mỗi người đều mang trong tự thân những nỗi buồn vui, sợ hãi, hy vọng, khổ đau và hạnh phúc. Người nào cũng có ước muốn tu tập để chuyển hóa khổ đau của mình và phát triển khả năng hiểu biết, thương yêu và an vui để ban phát cho người khác. Được ngồi ăn chung với những người bạn đồng tu, với các thầy, các sư cô và sư chú là một niềm vui rất lớn, là sự truyền thông rất mầu nhiệm. Không nhất thiết phải nói chuyện huyên thuyên với nhau mới gọi là truyền thông. Nếu quý vị ngồi đó và tỏa ra năng lượng bình an, vững chãi, thảnh thơi và tươi mát, thì quý vị đang hiến tặng món quà rất quý giá cho những người đang ngồi chung quanh quý vị. Nếu người kia ngồi đó và cống hiến sự có mặt đích thực của mình, tỏa chiếu được sự vững chãi, thảnh thơi và an lạc, thì quý vị được thừa hưởng rất nhiều.

Sự truyền thông chân thật có thể thực hiện được trong sự im lặng. Sự im lặng có thể rất hùng tráng và nuôi dưỡng. Có khi vì nói chuyện, chúng ta không truyền thông được với nhau, vì mỗi người đều bị kẹt vào những định kiến riêng của mình, và không ai có khả năng lắng nghe ai. Tôi cam đoan rằng chỉ cần sau vài ngày thực tập, quý vị sẽ thấy công năng và sự mầu nhiệm của phép thực tập im lặng. Mới thực tập thì cảm thấy khó chịu, nhưng khi quen rồi, quý vị sẽ thấy rất dễ chịu, nuôi dưỡng và trị liệu.

Thực tập giới thứ ba như thế nào?

Câu hỏi: Bạn bè con, kể cả bản thân con đều quan hệ với hai, ba người cùng một lúc. Con nên giữ giới thứ ba như thế nào?

 

Sư cô Chân Không trả lời:

Giả sử như cùng một lúc bạn làm đến hai ba việc: vừa dùng cơm, vừa xem tivi, vừa chuyện trò với bạn bè, thì chắc chắn bạn chẳng làm việc nào một cách sâu sắc cả. Bạn không thật sự nếm và tận hưởng được hương vị của mỗi miếng ăn đã được người thương làm cho mình. Bạn không chuyên chú được vào chương trình truyền hình, và cũng sẽ không thể lắng nghe những gì bạn mình đang nói một cách chăm chú.

Có hai hoặc ba người yêu một lần lại còn khó khăn hơn. Hãy xét lại chuyện này cho sâu. Sẽ chẳng có một mối liên hệ nào sâu đậm cả! Một liên hệ nông nổi cạn cợt, không có cam kết lâu dài thì sẽ không thể nào dẫn đến hạnh phúc hay bình an thực sự được. Sự ăn nằm trở nên phàm tục và nhàm chán. Trong mấy chục năm qua, khi theo Thầy Làng Mai đi hướng dẫn hàng trăm khóa tu cho người Âu Châu, Úc Châu, Mỹ châu và Á châu, chúng tôi đã từng được hàng ngàn những bạn Tây phương vì quá khổ đau xin tham vấn riêng.

Trong những câu chuyện của họ, tôi học được rằng từ ngày có thuốc ngừa thai, sự ăn nằm của nam nữ không sợ hậu quả nguy hại nữa thì sự trao đổi thân xác trở nên quá nhàm chán, phàm tục. Người ta nhàm chán nhau và thay đổi người tình, thay chồng đổi vợ quá dễ dàng. Ông cha ta ngày trước cần bàn bạc thật sâu xa để đi đến hôn nhân rồi mới trao thân cho nhau, thật là cẩn trọng là vì nghĩ đến việc tiếp nối gia phong, có con có cháu để nối dõi. Ngày nay có nhiều người sống đến bốn mươi, năm mươi tuổi, đã ngủ với hàng chục người rồi (bên nam cũng như bên nữ) mà khi nghĩ tới chuyện lập gia đình thì vẫn không sẵn sàng, vẫn do dự, sợ hãi. Họ thấy cuộc đời phàm tục quá, nhàm chán quá và luôn tự hỏi: mình sống để làm gì?

Nếu mà có con thì còn ghê hơn nữa vì mình còn chưa biết làm gì với sự sống của mình mà? Có con thì sẽ đưa chúng đi về đâu? Rồi ý nghĩ tự tử cứ lảng vảng trong đầu họ. Đó là hậu quả của cuộc sống quá phàm tục, không có chánh niệm, không biết nhìn sâu để trân quý mỗi sự kiện mầu nhiệm của sự sống.

Có một cô bác sĩ người Đức 36 tuổi, quá ê chề sự sống buông thả, ăn uống, khiêu vũ thâu đêm…, cô cũng đã từng ăn nằm với rất nhiều người bồ, có người thì ba tháng, có người được tám tháng và cũng có người kéo dài được hai năm, rồi cũng giận hờn, chê trách, rã tan. Sau khi được dự 21 ngày tu chánh niệm ở Làng Mai cô đã quyết định thọ năm giới quý báu và nhất là giới không ăn nằm với người mà mình chưa chắc là sẽ sống suốt đời với nhau.

Sau hai năm xa Làng Mai, khi gặp lại tôi, cô đã vui mừng báo tin là cô sắp lấy chồng, vì cuối cùng cô đã tìm ra được người yêu lý tưởng của mình. Từ ngày rời Làng Mai, cô ấy quyết tâm nói năng trong chánh niệm, đi đứng trong chánh niệm, ăn uống trong chánh niệm và làm việc trong chánh niệm, thong thả, thảnh thơi và trân quý từng việc nhỏ nhặt của sự sống. Cô hành xử như vậy với tất cả những người bạn trai hay bạn gái của cô. Nếp sống của cô đã trở nên thật sâu sắc và giàu có với những người chung quanh. Cô có vài bạn trai, cô đều đi chơi, đều chia sẻ nếp sống sâu sắc của mình với họ. Có khi cô cũng chịu đi núi chơi vào ngày cuối tuần, và cũng có khi tới gia đình anh này ở chơi năm ba ngày, nhưng không bao giờ chịu trao thân cho anh ấy. Cho đến khi một trong ba anh chàng theo cô đã tỏ ra hết sức trân quý những giá trị tâm linh sâu sắc của cô thì cái tình giữa hai người càng ngày càng sâu đậm. Hai người mới quyết định cưới nhau, không cưới thì chịu không nổi. “Và cái đêm tân hôn”, cô ấy nói: “con tin chắc là sự trao thân của chúng con sẽ vô cùng sâu sắc và hạnh phúc.”

Nguồn: http://deerparkmonastery.org/nha-sach/sach-truyen/thien-tap/de-co-mot-tuong-lai

Lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương

Câu hỏi:

Con rất thích câu “lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương” mà Thầy Làng Mai thường dạy. Tuy nhiên khi thực tập con lại thấy càng hiểu nhiều bao nhiêu thì lại càng khó để thương bấy nhiêu, bởi vì mình hay vướng vào chuyện tranh cãi đúng, sai. Không chỉ riêng con mà rất nhiều người cũng vướng vào tình trạng đó. Con phải thực tập như thế nào mới đúng với ý nghĩa của câu “lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương”. Kính xin quý thầy, quý sư cô  giúp đỡ cho con.

 

Lắng nghe

 

Thầy Pháp Ấn trả lời:

Trong sự tu học của mình, trước tiên là tự thân mình phải chuyển hóa cho bằng được. Khoan đòi hỏi những người xung quanh chuyển hóa. Tự thân mình phải trở thành bông hoa tươi mát trước. Hãy để cho lòng mình lắng xuống và tiếp xúc với mầu nhiệm của trời xanh, mây trắng, tiếp xúc được với nụ cười của em thơ, tiếp xúc được với vẻ đẹp của đời sống. Và khi tiếp xúc với những mầu nhiệm của đời sống thì tình thương trong mình ứa ra. Đó là nền tảng căn bản của đạo Bụt.

Nếu trong trái tim mình không ứa ra được tình thương đích thực thì mình không cắm rễ được vào đời sống. Giữa mình và đời sống còn là hai sự thật rời rạc, không dính liền nhau. Thí dụ mình đang ngồi trong thiền đường tu học, nếu trong lòng mình cảm thấy ấm cúng và mình có thể thương được những người đang có mặt xung quanh, mình nói: may quá mình tu mà có anh chị tu cùng mình, mình tu mà có bạn. ‘Ăn cơm có canh, tu hành có bạn’. Như vậy là mình có mối liên hệ thật sự, mình cắm rễ được vào những người xung quanh. Đời sống tu học của mình có rất nhiều yếu tố nuôi dưỡng chung quanh, vấn đề là làm sao mình cắm rễ vào những yếu tố đó được. Và khi mình cắm rễ được như vậy thì con người mình càng ngày càng vững ra, tình thương trong mình càng vững chãi.

Khi mình có tình thương thì tiếp xúc đến đâu chất liệu thương yêu sẽ được trao truyền cho người mình tiếp xử đến đó. Tu là làm sao cho lòng mình có tình thương rất thật. Khi mà mình có tình thương rất thật thì tự nhiên mình hiểu người kia trên vị trí của người đó, trên cái nhìn của người đó mà mình không đòi hỏi người đó phải thay đổi theo cái nhìn của mình. Nếu mình có thể thương được người đó khi người đó đang làm như vậy, người đó đang theo một tập tục như vậy thì tự nhiên từ từ, chính tình thương của mình sẽ làm cho lòng mình rỗng rang, mình sẽ có khả năng chấp nhận người đó như chính họ và có thể hòa hợp được với họ. Nền tảng tu tập căn bản là sự bình an trong lòng của mình.

Nhiệm vụ cần thiết của mình là khi cần thì tưới tẩm. Sư Ông có dạy các con, tu là tưới tẩm hạt giống. Trong mỗi con người chúng ta đều có những hạt giống hiền lành, hạt giống thương yêu, hiểu biết, chấp nhận, tha thứ và bao dung. Mình tập tưới tẩm hạt giống đó và mở lòng ra để thay đổi. Ví dụ trong trường hợp của Pháp Ấn. Đôi khi trong chúng có vấn đề giữa sư anh này không hòa thuận với sư em kia, hoặc là sư chị này không hòa thuận với sư em kia, hoặc là cư sĩ này không hòa thuận với cư sĩ kia. Trong khi cho pháp thoại trong lòng Pháp Ấn không nghĩ là mình đang trách sư em A, đang trách sư chị B, v.v… Nhưng khi xong một pháp thoại, thí dụ có một sư em thấy một sư chị cười tươi thì nói: “Hồi nãy Thầy Pháp Ấn nói là để bênh sư chị hả?” Rồi có bữa Pháp Ấn nói pháp thoại, sư chị nhìn qua thấy sư em rất tươi vui, khi pháp thoại xong đi ra, sư chị nói: “Thầy lúc nào cũng bênh sư em, rầy các sư chị.” Thật ra Pháp Ấn không có ý đó. Trong lòng chúng ta không rỗng rang nên chúng ta nghe và nhìn sự việc qua tấm kính nhận thức của mình. Trong lòng của mình đã có sẵn định kiến rồi, nên khi nhìn thì mình nhìn theo cái có sẵn trong lòng của mình chứ không phải nhìn sự thật của thực tại. Vậy nên mình tập tu sao cho những lăng xăng trong lòng mình lắng xuống hết thì mới được.

Truyền thông có nghĩa là mình chỉ nói hoặc nghe mà không mong mỏi một kết quả nào. Đây là một điều rất căn bản. Mình nói để người khác hiểu mình và mình nghe để hiểu người đó chứ không phải mục đích của mình nói hoặc nghe là để chuyển người đó, để người đó thay đổi. Không phải như vậy. Chính vì chúng ta không thật sự hiểu nhau, không thấy được nỗi khổ niềm đau của nhau, vì thiếu sự truyền thông thâm sâu đó nên chúng ta mới có vấn đề và kẹt vào khái niệm đúng và sai. Nếu thật sự hiểu được niềm đau của người đó, hiểu được nỗi khổ của người đó, tôn trọng được niềm đau của người đó thì vấn đề không còn là đúng, là sai nữa. Bởi vì giữa hai trái tim sẽ có sự giao thoa, thông cảm. Hiểu được niềm đau nỗi khổ của người đó thì tình thương thật sự sẽ ứa ra trong trái tim mình.

Thật sự khi mình thương một người nào, người đó làm gì cũng được, người đó nói sao mình cũng chấp nhận, người đó nói bậy mình cũng cười xề xòa cho qua. Nhưng khi mình đã không thích người đó rồi thì người đó nói ngọt ngào mấy đi nữa mình cũng thấy người đó không thật. Dù người đó có thật mấy đi nữa thì mình cũng nghĩ người đó toàn là giả dối. Ông đó hả, toàn là đồ giả dối; hoăc cô vợ của tôi toàn là giả dối, đâu có thiệt gì đâu. Bởi cái sai trái của người kia có đầy trong trái tim mình rồi, mình không thể làm cho lòng mình nó trống được, nên có ai đó nói khác đi mình cũng không thay đổi suy nghĩ của mình. Do đó vấn đề quan trọng là vấn đề tự tu của mỗi người, mình phải hạ thủ công phu. Mình phải làm sao cho tình thương trong trái tim của mình nó ứa ra được, có sự chuyển hóa trong thân và trong tâm mình thì kết quả chung quanh mình với thời gian nó sẽ đến.

Có phân biệt là có khổ đau

Câu hỏi:

Con là một Phật tử, mới thọ 5 giới được một năm. Tuy gia đình con có thờ ảnh Phật nhưng theo đạo thờ Ông Bà. Con thương một người đạo Công giáo. Lúc đầu, bạn con và con thỏa thuận ai giữ đạo người nấy, còn con cái sau này khi đủ 18 tuổi sẽ tự quyết định theo đạo nào. Nhưng rồi, đến khi tính chuyện cưới xin, con mới biết rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Gia đình bạn con cố chấp, muốn con phải theo Đạo Chúa. Con đã cố gắng thuyết phục gia đình bạn ấy, nhưng họ vẫn khăng khăng muốn con theo. Điều làm con xót xa nhất là bạn trai cũ của con, do sự ép buộc và áp lực từ gia đình, nên dù hiểu Phật Pháp là lẽ sống của con vẫn yêu cầu con hy sinh đi theo Đạo Chúa. Con bàng hoàng và đau đớn vô cùng, bởi vì sao con người ta có thể thay đổi nhanh đến thế, và tại sao có thể ích kỷ, và vô minh đến thế. Chúng con đã chia tay được một tháng.

Thời gian chia tay cũng mới, nên lòng con vẫn còn dậy sóng thường lắm. Con cố gắng quay về săn sóc tâm mình nhiều hơn. Con cố gắng sắp xếp thời gian nghe pháp thoại của Sư Ông và nghe sách đọc “Đường Xưa Mây Trắng”. Con hiểu hơn về nỗi đau mà con đang trải qua, nhưng sao lòng con vẫn chưa yên. Con cần một bàn tay, một lời khuyên để tiếp sức cho niềm tin nơi con thêm vững chãi. Con yêu cuộc sống này, yêu thương gia đình con, yêu thương những dự án mà con dự định làm cho những người nghèo khổ nên con cần sống tốt. Con không muốn sống phí phạm thêm một ngày nào trong đau khổ và phiền não nữa.

 

Thầy Pháp Toại trả lời:

Chào chị! Cảm ơn chị đã chia sẻ về hoàn cảnh khó khăn mà chị đang đối diện. Thật xót xa khi biết bao nhiêu cặp thanh niên thiếu nữ đang đau khổ vì không lấy được nhau do sự khác biệt về tôn giáo; bên này bắt bên kia phải bỏ đạo, phải chọn lựa.

Tuy nhiên, Pháp Toại rất vui vì chị đã nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong lúc này là “quay về săn sóc tâm mình nhiều hơn”. Lòng chị vẫn còn hay “dậy sóng”, cho nên mỗi khi cảm xúc trong lòng nổi lên, chị không nên tư duy bởi vì càng tư duy thì cảm xúc càng lên cao, chị sẽ càng khổ đau thêm.

Chị đang có vết thương trong lòng, thân và tâm có những đau nhức. Khi những con thú trong rừng bị thương, chúng thường tìm một nơi yên tĩnh để nằm nghỉ. Chúng nằm tĩnh dưỡng trong yên lặng nhiều ngày, không còn nghĩ đến chuyện đi săn mồi, đi kiếm thức ăn hay chuyện gì khác. Chúng chỉ cần nằm yên nghỉ, và những vết thương của chúng có điều kiện để tự chữa lành. Chị cũng cần thực tập như vậy. Chị cần dành thời gian để trở về chăm sóc thân tâm, để nhận diện và ôm ấp những cảm xúc, những con sóng lao xao trong lòng. Suy nghĩ về đúng sai, tốt xấu chỉ có tác dụng cung cấp thức ăn để nuôi dưỡng khổ đau mà thôi.

Mỗi lần cảm xúc đi lên, chị nên thực tập trở về với hơi thở vào – ra để nhận diện là mình đang có cảm xúc và nó sẽ từ từ lắng xuống. Thực tập kế tiếp là gọi đúng tên của các cảm xúc hay tâm hành mà chị đang có: cảm xúc giận, trách móc, muốn trả đũa,… Chị cần phải thương chính mình trước tiên. Cần ý thức rằng chính những hạt giống và tâm hành đó đang làm cho chị khổ đau. Chị cần thiết lập thân tâm an trú trong hơi thở chánh niệm để buông gánh phiền não kia xuống. Hạnh phúc sẽ có mặt liền lập tức, hạnh phúc có được nhờ phiền não trong tâm lắng xuống.

Chị cũng cần thực tập chánh niệm trong khi đi, đứng, nằm, ngồi. Tất cả các sinh hoạt của mình cần có yếu tố chánh niệm. Chánh niệm là năng lượng giúp mình biết những gì đang xảy ra trong thân tâm mình mà không mặc kệ, đè nén và trốn chạy khổ đau bằng cách tìm niềm vui trong phim ảnh, ăn uống, hay tìm một người khác để trò chuyện, kể cả việc lên mạng … để khỏa lấp niềm đau của mình. Chị có thể đọc và thực tập thiền theo cuốn sách Sen Búp Từng Cánh Hé, Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức, Tuổi Trẻ Tình Yêu Và Lý Tưởng, Bốn Lĩnh Vực Quán Niệm… Những cuốn sách này sẽ tiếp thêm năng lượng cho chị trong thực tập. Khi nào có thời gian, chị cũng có thể lên trang nhà Làng Mai để nghe pháp thoại của Thầy… Điều quan trọng là chị phải biết thương yêu chính bản thân mình vì không ai thương chị bằng chị hết.

Sự khác biệt nhận thức và về tôn giáo luôn có trong tư tưởng con người. Tư tưởng phân biệt làm cho con người hận thù, chia rẽ, đấu tranh nhau. Có phân biệt là có khổ đau. Thầy không khuyên chị có nên trở lại với người yêu mình hay không, thầy chỉ khuyên chị nên tập buông bỏ nhận thức phân biệt giữa Chúa và Bụt. Chính nhận thức đó đang tạo ra sự chia rẽ và xa cách.

Hiện tại chị không cần cố gắng gì thêm mà cần có thời gian chăm sóc thân tâm, học hỏi và hành trì giáo lý của Bụt. Giáo lý có công năng chữa lành vết thương khi chị biết trở về với chính mình, thực tập hết lòng lời Bụt dạy. Chúc chị dũng cảm đứng dậy sau một lần vấp ngã. Sự vấp ngã nào cũng có giá trị của nó. Theo lời Bụt dạy: “Có bùn mới có sen”. Bùn sẽ làm ra sen nếu như chúng ta biết sử dụng bùn để quán chiếu và chuyển hóa.

Chị hãy nên trân quý giây phút hiện tại là chị vẫn đang còn sống, còn sức khỏe, có tài năng và biết tu tập. Hy vọng khó khăn của chị sẽ qua mau và chị sẽ tìm lại được niềm vui trong cuộc sống.

 

Sư cô Trăng Mai Thôn trả lời:

Em biết không, Làng Mai bây giờ đang vào cuối thu, không khí lạnh và ẩm ướt, lá cây cũng vàng và rụng nhiều. Cũng có nhiều lá đỏ nữa. Sáng nay chị ngồi chơi với một chiếc lá mùa thu. Màu lá đỏ thắm, rất đẹp. Chị lấy màu ra vẽ, cố gắng diễn đạt lại cái đẹp của chiếc lá nhưng sau khi vẽ xong, chị thấy không đủ tài năng để lột tả cái đẹp của đất mẹ, mà đại diện là chiếc lá kia. Chị mỉm cười và tự bằng lòng với những gì mà mình làm được. Mình chỉ làm được tới đó thôi, và mình chấp nhận như thế để hạnh phúc, không đòi hỏi ở mình hơn nữa.

Em ạ, đọc thư em chị thấy rất thông cảm với nỗi đau của em. Mới chia tay một tháng thôi thì vết thương vẫn còn mới lắm nên em có dậy sóng trong lòng thì cũng là một chuyện rất bình thường em ạ.

Chị thấy em rất may mắn và có phước đức vì em đã tìm ra được Bụt, tìm ra được con đường tâm linh cho mình, và khi khổ đau thì biết phải làm gì. Em cũng biết chấp nhận hoàn cảnh mà không trách móc nhiều, dù là em có thất vọng vì người kia. Em có cái nhìn rất sáng tỏ và rất kiên cường.

Sư Cô Chân Không có viết quyển sách tựa đề là “Con đường mở rộng”, không biết em đã đọc chưa, nếu chưa chị nghĩ em nên đọc. Chị đọc quyển sách ấy và thấy lòng mình tự nhiên mở ra rất nhiều vì trong khi đọc. Lòng từ bi và đức hy sinh không bờ bến của Sư cô đã tưới tẩm những hạt giống tốt của chính chị. Chị nhớ sư cô có nói là hồi sư cô biết tin là bao nhiêu công sức sư cô bỏ ra để giúp trẻ em trong chương trình cứu trợ không còn gì nữa vì sau 1975 mọi việc đã đảo lộn hết, sư cô đã không ngủ được, và sư cô cũng không muốn sống nữa. Điều duy nhất sư cô làm lúc ấy là trở lại với hơi thở ý thức. Mỗi lần quên ý thức tới hơi thở, sư cô nhớ lại chuyện ấy là lại không chịu nổi, chỉ muốn chết, vì vậy hơi thở ý thức là cứu cánh của sư cô. Khi lòng em dậy sóng, em quay trở về hơi thở em nhé.

Thở vào, tôi biết tôi đang thở vào

Thở ra, tôi biết tôi đang thở ra

Hay là:

Thở vào một hơi ngắn tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở ra một hơi ngắn, tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở vào một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Thở ra một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Tập thở như vậy thật miên mật, ngay cả lúc em đi, làm việc, ăn cơm, mặc áo…, sau một thời gian em sẽ thấy tâm mình bình lặng lại và không còn dậy sóng thường xuyên nữa. Nếu có thì cơn sóng sẽ ngày càng yếu đi.

Chị biết em rất thất vọng vì sự thay đổi của người bạn ấy, vì mới ban đầu anh ấy đã có thái độ rất cởi mở. Tuy nhiên, có thể vì anh ấy bị sức ép của gia đình. Ngoài ảnh hưởng của xã hội, sống trong gia đình, phần lớn ai trong chúng ta cũng lớn lên trong sự giáo dục của cha mẹ. Sư Ông có dạy là mình được cha mẹ ông bà trao truyền rất nhiều thứ, từ tinh thần đến thể chất. Mình bị ảnh hưởng bởi gia đình, ông bà tổ tiên, cha mẹ, vì vậy mình mới trở thành con người như mình hôm nay. Em cũng vậy, chị cũng vậy, mà anh ấy cũng vậy. Nếu em nhìn thật sâu, thật kỹ, em sẽ thấy anh ấy được tạo thành bởi những yếu tố không phải anh ấy, như chị đã kể trên. Vì vậy có lẽ khi tình yêu mới ban đầu rất sôi nổi và hồn nhiên nên anh ấy đã đồng ý với em, tuy nhiên về sau này có thể những ảnh hưởng của gia đình quá mạnh nên anh ấy không cưỡng nổi. Hiểu như vậy rồi, em sẽ dễ buông bỏ cảm giác xót xa trách móc khi nghĩ đến người ấy. Em có thể thực tập 5 cái lạy mỗi ngày trong một thời gian. Sự thực tập này giúp em tiếp xúc với năng lượng của hai dòng tổ tiên tâm linh và huyết thống, đồng thời giúp em gởi tình thương đến những người làm khổ mình. Mới đầu nghe hơi khó làm nhưng nếu em kiên trì, một thời gian ngắn sau em sẽ thấy kết quả.

Em có thể tiếp tục đọc sách Sư Ông và nghe pháp thoại vì nó tưới tẩm và nuôi lớn chánh kiến trong em, giúp em có một cái thấy đúng về vấn đề và về bản thân mình. Tuy nhiên pháp môn Làng Mai cũng có nhiều pháp môn rất thực tế để em thực hành trong cuộc sống hàng ngày, nhất là khi em đi qua những “giây phút chạnh lòng”. Đó là các pháp môn thiền đi, thiền ăn, thiền làm việc, thiền buông thư… Mỗi ngày em thực tập chánh niệm theo lời hướng dẫn của Sư Ông trong bốn tư thế đi, đứng, nằm, ngồi thì trong một thời gian ngắn thôi em sẽ có được sự bình an, vững chãi. Em có thể in bài thực tập 5 lạy ra rồi tự đọc trước khi lạy xuống, trong khi phủ phục em quán chiếu thêm về những gì mình vừa mới đọc.

Chúc em thực tập vui và có kết quả.

Thương quý và tin cậy

Yêu thích hơi thở

Câu hỏi:

Cho con hỏi có cách nào giúp con yêu thích hơi thở, con chưa thật sự thấy nó là quan trọng đối với mình. Gần đây con cũng thực tập dừng lại khoảng 30 phút để trở về với hơi thở. Nhiều lúc thấy nhẹ nhàng nhưng cũng có lúc thấy nặng nề. Mỗi lần tức hay sợ con có để ý tới hơi thở nhưng chưa sâu sắc lắm, chưa hết tức con đã phóng ra ngoài nên thực hành chưa thấy hiệu quả.

Con mắc chứng bệnh thèm ăn nên ăn nhiều. Mỗi lần ăn xong con phải đi bộ nhiều rồi tìm cách tống mọi thứ trong ruột ra ngoài. Xin giúp con yêu mến hơi thở thay gì ăn nhiều.  Con nên nghe bài pháp thoại nào của Sư Ông để quay trở về hơi thở, coi hơi thở là quan trọng hơn tất cả cảm thọ, cảm giác và suy nghĩ trong đầu con?

Sư cô Như Hiếu trả lời:

Em thương,

Nghe những lời chia sẻ của em, sư cô thấy em có tâm muốn học hỏi và thực tập để chuyển hóa những tập khí tiêu cực trong em, sư cô rất quý bản tính hướng thiện nơi em.

Em à, bất cứ cái gì cũng cần có thời gian, vấn đề thực tập có mặt với hơi thở của em cũng vậy. Em đã “có để ý tới hơi thở nhưng chưa sâu sắc lắm, em cũng đã từng dừng lại khoảng 30 phút để trở về với hơi thở và nhiều lúc em thấy nhẹ nhàng nhưng cũng có lúc nó nặng nề”. Chuyện thực tập có lúc thành công nhưng có lúc chưa thành công là chuyện bình thường thôi. Vấn đề là em có luôn luôn duy trì sự thực tập có mặt với hơi thở hay không mà thôi. Vậy em đừng quá lo lắng nhé!

Khi em bảo chưa thật sự thấy hơi thở là quan trọng đối với em, có nghĩa là em biết hơi thở rất quan trọng đối với sự sống rồi, đúng không. Đúng là hơi thở rất quan trọng đó em. Bởi con người có thể nhịn đói vài ngày, nhịn uống nước vài ngày vẫn có thể sống được, nhưng nếu con người không thở được vài phút thì chuyện gì sẽ xảy ra cho mình? Mạng sống của con người không phải là tám hay chín mươi năm, mạng sống của con người chỉ trong một hơi thở vào và một hơi thở ra, khi thở vào mà không thở ra thì mạng sống chấm dứt rồi. Hơi thở có mặt với mình từ khi mình còn nằm trong bụng mẹ và nó sẽ dừng lại khi mạng sống của mình chấm dứt. Hơi thở là người bạn quan trọng và trung thành nhất của chính mình. Sư cô tin là em đã từng biết đến trường hợp của những người bị bệnh phổi hay bị bệnh tim, họ phải thở một cách khó nhọc, thoi thóp và có khi phải dùng bình ô xy để thở. Có thể em chưa bị đau phổi hay bệnh tim, nhưng khi bị cảm cúm nghẹt mũi khó thở cũng đủ giúp em nhận ra hơi thở quan trọng đối với mình như thế nào rồi. Được thở một cách thoải mái là một điều kiện hạnh phúc, em có thấy vậy không?

Có khi nào em ngồi xuống và nhìn kỹ xem điều gì khiến em chưa thật sự thấy hơi thở là quan trọng đối với mình. Có nhiều người cho rằng vì có nhiều việc quan trọng hơn cần phải làm và không có thì giờ để ý tới hơi thở, nhưng sự thật thì không có gì quan trọng hơn hơi thở cả. Chưa thấy yêu thích hơi thở vì em chưa thật sự nhận ra những điều kiện hạnh phúc mà chính em đang có. Đang được ngồi yên mà không quá bận rộn, có bầu không khí trong lành để thở, tim còn tốt, phổi cũng còn tốt, mũi không bị nghẹt mà không yêu thích hơi thở, không trân quý hơi thở và chưa thấy hạnh phúc thì không biết em muốn gì hơn thế nữa.

Mỗi lần tức giận hay sợ, em đã nhớ tới hơi thở, đó là điều đáng mừng rồi. Tuy nhiên em nên thực tập kiên nhẫn thêm một tí nữa nhé. Chưa hết tức mà đã phóng ra ngoài thì làm sao mà em thấy hơi thở quan trọng được. Phương pháp áp dụng hơi thở để nhận diện và chuyển hóa cơn giận phải được duy trì từ khi cơn giận có mặt cho tới lúc tâm giận lắng dịu lại.

Nói như vậy không có nghĩa khi hết giận thì không thực tập hơi thở có ý thức mà phải thực tập có mặt với hơi thở liên tục, kể cả khi ta không giận. Khi đang có cơn giận, em nhớ lập tức trở về theo dõi hơi thở, thở vào em có thể nói với cơn giận trong em: “Giận ơi, chị đang có mặt đây cho em” và khi thở ra em mỉm cười với cơn giận trong em. Sư Ông dạy cơn giận cũng như em bé, khi em bé khóc, điều đầu tiên là mình đến ẳm em bé vào lòng và có mặt cho em bé. Chỉ cần ôm em bé vào lòng là em bé hết khóc liền, sau đó mình sẽ tìm nguyên nhân khiến em bé khóc, có thể em bé khát nước hay bị ướt tả v.v…

Vì vậy khi em giận, em cũng cần trở về với hơi thở để có mặt và chăm sóc cơn giận trong em liền. Em nhớ hít thở thật sâu và có mặt với cơn giận, thở như vậy một lúc em sẽ cảm thấy cơn giận từ từ lắng dịu lại và cảm giác thoải mái sẽ đến với em. Khi cơn giận lắng xuống em mới tìm xem nguyên nhân nào khiến em giận. Nhớ là khi đang giận, tốt nhất em không nên làm hay nói bất cứ điều gì.Thời gian thở để làm lắng dịu cơn giận có lúc nhanh nhưng cũng có lúc chậm. Cứ thở thôi mà đừng nôn nóng hay hấp tấp gì hết. Nếu ngồi yên thở một hồi mà cơn giận chưa lắng dịu, em nhớ vẫn tiếp tục duy trì hơi thở và có thể đi thiền hành.

Thiền hành là đi từng bước chậm rải và nhẹ nhàng, vẫn theo dõi hơi thở và để ý tới từng bước chân của mình. Thở vào em có thể bước hai bước và thở ra em có thể bước ba bước. Bước bao nhiêu bước khi thở vào và thở ra là tùy theo hơi thở dài hay ngắn của em. Cứ đi như vậy một lúc với sự có mặt của hơi thở và bước chân có ý thức sẽ giúp em làm lắng dịu cơn giận. Nhớ là đừng bỏ cuộc nửa chừng khi cơn giận chưa lắng dịu lại như trước đây em nhé.

Có hai câu chuyện mà hồi nhỏ sư cô đã được nghe kể, sư cô kể lại cho em nghe nhé. Câu chuyện thứ nhất kể về một người luôn ưa đặt câu hỏi, ngày nào cũng tới vị thiền sư hỏi đạo mà toàn hỏi về nghĩa lý cao sâu, ông hỏi mà không chịu thực tập chi hết. Vị thiền sư trả lời bao nhiêu lần nhưng ông cũng không chịu thực tập. Một hôm vị thiền sư bảo ông ta đi theo ngài và khi ra đến con sông, vị thiền sư nắm đầu ông ta và nhận xuống nước. Ông ta cố vùng vẫy để ngoi lên thở nhưng vị thiền sư giữ đầu ông ta không cho ngóc lên. Cho tới khi ông ta ngộp thở quá, vị thiền sư mới buông tay. Khi ông ta thoát chết và lên bờ, vị thiền sư hỏi ông ta: “trong lúc bị nhận chìm dưới nước thì ông nghĩ gì?” Ông ta bảo: “con chỉ mong được thở!”

Câu chuyện thứ hai kể về một người nấu khoai. Người đó nhen lửa xong và bắc nồi khoai lên nấu. Nhưng khi bắc nồi khoai lên người đó đi làm việc khác, không đun lửa liên tục. Khi quay lại thì lửa đã tắt và người đó tiếp tục nhen lửa trở lại, sau đó lại bỏ đó và đi làm việc khác. Cứ như vậy người kia nấu khoai hoài mà khoai cũng không chín. Lý do là vì người kia không chịu giữ cho lửa đỏ liên tục từ đầu cho tới khi khoai chín tới.

Thương chúc em thực tập có mặt với hơi thở liên tục và thở có hạnh phúc và biết trân quý hơi thở của chính mình.

*Em có thể đọc cuốn sách Hơi Thở Nuôi Dưỡng Và Trị Liệu của Sư Ông do thầy Chân Pháp Niệm chuyển ngữ, nhà xuất bản Văn Hóa Sài Gòn. Em tìm nghe băng giảng với tựa đề Bốn Loại Thức Ăn cũng của Sư Ông. Sư cô khuyên em nên thực tập hơi thở cho có hạnh phúc trước. Khi em thở có hạnh phúc thì chắc chắn em sẽ chuyển hóa được tập khí thèm ăn. Đơn giản là em dừng lại và làm chủ cơn thèm ăn của em bằng cách trở về với hơi thở. Bởi em ăn chỉ để ăn, ăn để thỏa mãn cơn thèm mà không phải vì quá đói. Bởi mỗi khi ăn xong em phải tìm cách tống thức ăn đó ra khỏi bụng mà. Vì vậy sư cô tin chắc là khi thực tập thở có hạnh phúc thì em sẽ chuyển hóa được chứng thèm ăn liền. Có một điều là em muốn nghe pháp thoại và bảo có như thế thì em mới thực hành sâu sắc, nhưng chưa hẳn như vậy. Vấn đề là em có chịu thực tập hay không mà thôi, nghe và biết nhiều mà không áp dụng sự thực tập vào đời sống hằng ngày thì cũng không giúp em chuyển hóa những khó khăn mà em đang có.

“Chỉ cần một hơi thở nhẹ

Là bao phép lạ hiển bày”

Sụp đổ thần tượng

 

?
Con thần tượng người ta, nhưng con sụp đổ thần tượng khi người ta không sống như con mong đợi. Con phải làm gì?


!
Có một hôm, khi tôi đang tập mười động tác chánh niệm trước một cái cây, tôi nhận thấy cái cây đã hiến tặng cho tôi rất nhiều và tôi cũng vậy. Cây cho tôi vẻ đẹp, bóng mát và oxy. Tôi tặng lại cây hơi thở, sự cảm kích và niềm vui. Cây và tôi được kết nối. Khi nhìn một ai đó, ta cũng nhìn một cách đúng như vậy mà không cường điệu những cái đang có và tưởng tượng những cái không có. Đôi khi chúng ta mong đợi quá nhiều, lý tưởng hóa những gì mình thấy. Nếu khi chúng ta thấy ai đó hoặc điều gì đó, chúng ta thật sự chấp nhận nó như nó là, mà không cường điệu và tưởng tượng, chúng ta sẽ giảm bớt được khổ đau. Nhiều người tôn kính Bụt, nhưng lại bóp méo Bụt, biến Bụt thành một Thượng đế, một đấng tạo hóa. Làm như thế là gây hại cho chính họ và cả đức Thế tôn. Chính vì vậy thực tập chánh niệm, vốn chỉ công nhận sự vật hiện tượng như chúng là, là một thực tập căn bản của đạo Bụt. Thở vào tôi biết đây là hơi thở vào, thở ra tôi biết đây là hơi thở ra. Thở vào tôi thấy trời xanh, thở ra tôi mĩm cười với bầu trời xanh. Sư thực tập nhận diện đơn thuần sẽ ngăn chặn được sự cường điệu và tưởng tượng.

Chia sẻ niềm vui

Cách tốt nhất chia sẻ niềm vui cho người khác là gì?

Khi trong ta có niềm vui chân thật thì không chỉ chúng ta hưởng được niềm vui đó mà những người xung quanh cũng được hưởng. Niềm vui chân thật có thể giúp cho ta cả về cơ thể vật lý lẫn phương diện tâm lý. Niềm vui là chất liệu nuôi dưỡng. Trong phạm vi giáo lý đạo Bụt, thiền tập được mô tả như là sự nuôi dưỡng hằng ngày. Trong thiền tập, lạc (niềm vui) và định (sự tập trung) được xem là những yếu tố quan trọng. Trong suốt thời thiền hành và thiền tọa mà chúng ta không cảm thấy vui thì có gì đó đã sai trong cách thực tập.

Niềm vui được sẻ chia bởi chúng ta vui, hạnh phúc và truyền cảm hứng cho người khác. Chúng ta tạo ra được bầu không khí nhẹ nhàng và dễ thở. Và chúng ta cộng tác với người khác để tạo ra niềm vui chung làm lợi cho nhiều người. Trong bài tụng hằng ngày, ta đọc: Tôi nguyện sáng cho (một) người niềm vui, chiều giúp (một) người bớt khổ. Nhưng đó là tối thiểu, bởi hiến tặng niềm vui cho một người cũng chính là mang niềm vui đến cho nhiều người rồi!

Khi trí tuệ lớn thêm thì lòng từ cũng theo đó mà phát triển và tâm hồn sẽ rộng mở. Khi tâm rộng mở, chúng ta có khả năng tiếp nhận và dung chứa cảm thọ tiêu cực để chuyển hóa. Giả sử bạn đổ một nắm muối vào ly nước thì bạn không thể uống vì quá mặn. Nhưng cũng nắm muối này đổ vào dòng sông thì chẳng thấm thía gì. Nước sông vẫn dễ uống. Dòng sông quá rộng đến nỗi có thể tiếp nhận, dung chứa và chuyển hóa. Tâm ta giống như dòng sông vậy, Tâm ta đủ lớn để chấp nhận, chuyển hóa khổ đau thì ta mang lại niềm vui không chỉ cho mình mà còn cho mọi người xung quanh.

Phán xét người khác

 

?
Làm sao con có thể khắc phục việc hay phán xét người khác?


!
Khi nhìn vào người nào đó, nếu chúng ta nhìn đủ sâu thì hiểu rằng, một cá nhân được cấu thành từ nhiều yếu tố: xã hội, giáo dục, bố mẹ, tổ tiên, văn hóa… Nếu chúng ta không thấy được tất cả các yếu tố này, chúng ta chưa thấy được người này một cách đầy đủ. Nếu người ấy có khuynh hướng đối xử một cách tiêu cực, điều đó không nghĩa là người ấy thích cư xử như vậy, mà họ chính là nạn nhân của sự trao truyền. Những hạt giống tiêu cực trong bản thân người đó có thể đã được trao truyền bởi xã hội, cha mẹ, tổ tiên hay văn hóa.

Khi nhận ra điều này, bạn sẽ dễ khởi lòng thương đối với người ấy hơn. Rồi thì bạn sẽ ít bị thúc đẩy bằng định kiến phán xét hơn, và mong muốn làm một điều gì đó để thay đổi môi trường, văn hóa để thế hệ kế tiếp sẽ không là nạn nhân của sự truyền trao. Thay vì bực mình, bạn lại mong muốn hành động vì tình thương.

Khi nhìn sâu vào bản thân và chú ý đến một trong những sức mạnh của bạn, dù đó là tài năng, kỷ năng hay sự hạnh phúc, bạn cũng biết rằng, bạn đã thừa kế nó từ tổ tiên, cha mẹ, văn hóa… Bạn là sự tiếp nối của họ, họ đã truyền trao cho bạn. Tương tự như vậy, bạn sẽ hiểu được những điều tiêu cực trong bản thân như sợ hãi, giận hờn và sự phân biệt mà có thể cha mẹ và tổ tiên đã truyền trao.  Bố mẹ và tổ tiên của bạn đã không thể chuyển hóa chúng, nên họ đã truyền trao lên người bạn những gia tài ấy. Nhưng bạn thì có cơ hội chuyển hóa để không chuyển tiếp những tập khí tiêu cực cho con cái mình. Bằng cách quán chiếu bản thân và người khác như thế sẽ cho bạn sự hiểu biết, tình thương yêu và nỗ lực để chuyển hóa.

Nhận diện tập khí xấu

?
Làm sao chúng ta có thể nhận diện những tập khí xấu và chuyển hóa chúng?

 

!
Những tập khí (thói quen) tiêu cực luôn cố gắng biểu hiện, nhưng nếu bạn chú tâm, bạn sẽ nhận biết được nó. Chánh niệm giúp chúng ta nhận biết những tập khí được trao truyền từ tổ tiên và cha mẹ hoặc huân tập trong suốt thời thơ ấu của chúng ta. Thường thì chỉ cần nhận biết nó, nó sẽ ngừng chi phối chúng ta. Giả sử bạn có tập khí bị cuốn vào trạng thái vội vàng hấp tấp khi làm những việc như đi mua sắm hay nấu nướng. Bằng chánh niệm, bạn nhận biết bạn đang hối hả và làm rơi đổ nhiều thứ, bạn đang cố gắng hoàn tất thật mau. Khi đó bạn sẽ nhận thức rõ rằng tập khí của sự hối hả đã biểu hiện. Vì vậy, bạn thở vào, thở ra một cách chánh niệm và tự nhủ: “Tập khí yêu dấu của tôi ơi, em lại đến nữa rồi”. Và ngay khi nhận ra, lập tức nó sẽ mất khả năng chi phối bạn. Nếu nó trở lại, bạn cứ thế mà thực tập rồi tập khí xấu ấy sẽ giảm dần sự chi phối. Không phải chiến đấu với tập khí của mình đâu, bạn chỉ nhận biết, mỉm cười thôi! Mỗi lần bạn nhận ra nó, nó sẽ yếu đi một chút. Cuối cùng thì nó không thể chi phối bạn nữa!