Ai cũng hiền và dễ thương

Ngày 10/08/2013

Ngày con được cô Oanh thông báo cho con cùng đi dã ngoại và tu tập với gia đình Búp Sen ở biển Vũng Tàu, lòng con nao nức chờ đến ngày đi chung với mọi bông hoa trong gia đình. Con là búp sen nhỏ mới trong gia đình, con được sự dẫn dắt của bé Gà cho con đến với tăng thân Búp Sen.

Buổi sáng ngày 10 cô Cúc có gọi điện cho con thông báo bé Gà không đi được. Cô hỏi con xem con có tham gia với gia đình được không? Cô sợ con đi mình buồn do không ai chơi với con. Cô nói con có thể mời bạn con đi cùng cho có thêm năng lượng, nhưng con không có sức thu hút mấy bạn nên không ai đồng ý đi với con hết.

Ngay lúc đó trong con hiện lên hai ý niệm, tập khí làm biếng của con đi lên, nửa con muốn đi, nửa con lại không muốn đi. Con mà không đi con thấy có lỗi với các cô chú, các anh chị trong gia đình nhiều lắm. Nhưng con đi thì con sẽ không có ai chơi với. Con đấu tranh tư tưởng khoảng vài phút và quyết định cuối cùng con sẽ đi để được hưởng năng lượng bình an từ các cô chú, các anh chị.

Trưa, cái nắng Sài Gòn làm bỏng rát đôi chân của bao người, ai ra đường cũng kín mít như “ninja”, con cũng nằm trong số đó. Xe cộ chạy không ngừng, người đi không ngớt, con đi từng bước thật chậm lên chỗ trạm xe đợi. Con lên tới nơi nhìn quanh chưa thấy ai hết, con đi lòng vòng quanh đó và gặp được mấy cô là bạn chị Hoàng Lan cũng đi Vũng Tàu dã ngoai cùng gia đình mình.

Ngồi đợi xe mà con lại đi đếm từng chiếc xe lớn, xe nhỏ chạy ngoài đường làm con quên phắt đi bao nỗi mệt mỏi, khó chịu của mùi khói xe.

Xe đến bao buồn phiền, mệt nhọc của con rớt xuống lòng đường để cho những đợt xe chạy qua cuốn đi. Con thấy vui lạ thường bao nhiêu lo âu trong lòng giờ đây không còn chút nào nữa. Nụ cười của cô chú, của anh chị tiếp thêm cho con nguồn năng lượng mới.

Trong chuyến đi này không phải mình con nhỏ nhất có hai bé nhà cô Chi dễ thương, xinh xắn. Bé Mai có nụ cười rất đẹp, bé Mi ít nói nhưng dễ thương lắm. À còn có cháu ngoại của cô Cúc nữa. Có ba em nhỏ con như đang được trở về với những ngày ấu thơ của con.

Hơn bốn tiếng đồng hồ xe đã đi gần tới biển, từng đợt gió biển phả vào người. Cả đoàn được ở một ngôi biệt thự quay mặt ra bờ biển, phía bên này là ngọn núi cao cao.

Khi được nhìn thấy biển là con muốn hét: “Biển ơi! Ta lại được trở về với biển, được trở về với cát, trở về với những con sóng, biển ồn ào mà lặng lẽ, âm thầm và dịu êm”.

Con nhắm mắt lại tận hưởng những cơn gió biển, con ngửi được mùi cát biển, mùi hải sản ở biển. Cả nhà vui đùa trong tiếng cười nói pha lẫn vào với tiếng nước biển.

Con được tận mắt trông thấy đoàn thuyền đánh cá trở về sau một ngày. Trên khoang thuyền chở đầy ắp cá tôm. Bữa cơm chiều diễn ra trong không khí đầm ấm, con như đang được sống trong tình thương yêu của cả gia đình dành cho con.

Đề tài chia sẻ tối nay “đây là giây phút hạnh phúc”. Đối với con giây phút hạnh phúc là được ngồi chung với gia đình, được nghe những lời yêu thương từ mọi người, lắng nghe những niềm vui và nỗi khổ của từng người. Con thấy các cô chú, anh chị ai cũng tươi như những bông hoa, còn con thì vẫn còn nhiều yếu kém trong việc tu tập, .

Ngày 11/08/2013

“Sáng an hòa như mây”.

4h45 thức chúng để mọi người có thời gian chuẩn bị cho giờ công phu buổi sáng. Sáng nay con thấy khỏe, ngồi thiền con không buồn ngủ, con ngồi theo dõi hơi thở vào – ra của con. Con thấy nhẹ và an lắm.

Lần đầu tiên con được đi thiền hành trên bờ biển với đôi chân trần. Từng hạt cát trắng len lỏi dưới chân làm con thêm thích thú. Mặt trời đang dần lên cao, từng tia nắng ấm áp chiếu xuống mặt biển. Bữa sáng đơn giản nhưng rất ngon, trong đó chứa bao tình thương của chú Hiếu dành cho cả nhà.

Hơn ba giờ đồng hồ sau, giờ ăn trưa lại đến. Cả gia đình đều ăn cơm trong im lặng. Lúc này, con nhận biết được sự sống đang có mặt trong con từng giây, từng phút. Con hạnh phúc biết bao, con thầm cám ơn sự có mặt của cả gia đình. Có những gương mặt con chưa gặp qua nhưng sao con không hề thấy lạ lẫm. Ai cũng hiền và dễ thương quá chừng.

Sau giờ thiền buông thư là lễ cài bông hồng. Mở đầu của buổi lễ, chú Vinh xướng tụng kinh. Ôi giọng chú nghe sao mà ấm áp! Anh Phong và chị Thảo cùng đọc bài “Bông hồng cài áo” do Sư Ông viết về mẹ. Trong lúc hai anh chị đọc, từng dòng, từng chữ thấm vào con, làm con không cầm được nước mắt, con đã bật khóc, con khóc nhiều lắm.

Con được giao đọc bài “Thể hiện cảm niệm về mẹ”. Con run lắm, con nói không nên lời. Đây là nguyên văn bài cảm niệm của con.

” Mẹ! Một từ đơn giản nhưng linh thiêng, trong đó chất chứa bao yêu thương của mẹ dành cho con. Từ khi con cất tiếng khóc chào đời, con đã được âu yếm trong vòng tay của mẹ. Hai mươi năm con được mẹ che chở, yêu thương và nâng đỡ, mẹ luôn dành cho con bao ấm áp, bao hy vọng. Mẹ nuôi con khôn lớn không quản “một nắng hai sương”, thức khuya dậy sớm. Hai mươi năm trôi qua, mẹ dành cho con bao điều tốt đẹp nhưng hai mươi năm đó mẹ chịu bao cực khổ vì sự ganh ghét và đố kỵ của mọi người nhưng mẹ cam chịu và vượt qua hết.

Mỗi năm trôi qua, tuổi của mẹ ngày càng cao, nếp nhăn ngày một nhiều trên vầng trán cao của mẹ. Mẹ làm rất nhiều việc, ít có được thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc thân thể nên so với tuổi bây giờ, mẹ của con trông già hơn nhiều. Mẹ dù có ra sao mẹ vẫn là mẹ của con, đối với con mẹ là đẹp nhất. Con là một đứa trẻ khó nuôi, những lúc được mẹ ôm trong vòng tay, mẹ thường hay nói “Ngày trước sinh con cực lắm không ai ở bên chăm mẹ hết, con lại là con đầu nên sinh rất khó. Người khác sinh con ra mong con khỏe mạnh nhưng con không khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Con có chút xíu, quấn nguyên cái khăn bông mới nặng được 1,4kg. Đã vậy, con còn khóc suốt ngày suốt đêm không cho mẹ ngủ, nửa đêm mẹ phải thức dậy ru con ngủ. Vậy mà giờ đây con đã lớn khôn rồi.”

Tóc mẹ nay đã điểm thêm vài sợi tóc pha sương, sức khỏe lại càng yếu đi. Trái gió trở trời mẹ lại bị đau, nhưng mẹ không nghỉ mà vẫn đi làm. Sao những lúc như thế con chưa làm được gì cho mẹ. Mẹ nói: “Không cần con làm gì cho mẹ, chỉ cần con chăm ngoan, lễ phép và ân cần học hỏi những điều hay lẽ phải là mẹ vui lắm rồi.”

Mỗi lần xem tivi con thấy những mảnh đời thiếu thốn tình thương của mẹ, bơ vơ không nơi nương tựa, lang thang ngoài đường nơi đầu đường xó chợ. Con thấy con thật may mắn biết bao khi con còn đủ ba mẹ. Con rất sợ, sợ một ngày nào đó cả ba và mẹ đều rời xa chúng con giống như trong bài hát “Mừng tuổi mẹ”, con sợ lắm mẹ ơi.

“Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con thời mồ côi. Mồ côi khổ lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo…”

Con tự hứa với lòng, con sẽ trân quý và gìn giữ những phút giây ở bên mẹ. Con không làm cho mẹ buồn lòng, không ương bướng và không làm trái lời mẹ nữa. Con sẽ làm mẹ vui, cho mẹ bớt một phần cực nhọc trong cuộc sống hàng ngày.

Con được tiếp xúc với pháp môn, với tăng thân là do mẹ dẫn đường chỉ lối cho con đi. Con còn nợ mẹ một lời cám ơn mà con chưa nói thành lời, một lời xin lỗi cho những việc làm sai trái của con. Con hạnh phúc khi con có mẹ, mẹ luôn có trong con và con cũng có trong mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm.”

Con thật may mắn và hạnh phúc khi con được chọn là người cài bông hồng lên áo của mọi người. Con, chị Hiền, chị Châu và bé Mi là bốn người được phân công cài hoa cho từng người.

Người đầu tiên con cài hoa là cô Sang, con nhìn cô Sang rất lâu, con thấy trong con có cô và cô cũng có ở trong con. Con có hỏi cô xem cô chọn bông hoa nào, con thật bất ngờ khi cô còn đủ hai bông hoa màu đỏ, con vui và hạnh phúc lắm. Cô ôm con vào lòng, cô khóc cùng với con.

Người cho con sự cảm động thứ hai là chú Hiếu, mặc dù ba mẹ chú không còn nhưng chú vẫn bảo cài cho chú hai bông hoa màu đỏ. Chú nói: “Ba mẹ trong chú vẫn còn, chú chưa bao giờ từng nghĩ chú đã mất ba mẹ. Ba mẹ vẫn sống nơi chú.”

Từng bài hát về mẹ vang lên trong khung cảnh yên tĩnh mà chứa nhiều cảm xúc và yêu thương.

Thiền ôm là thể hiện tình thương của mọi người, thể hiện với những người mình thương. Bé Mi lên làm thiền ôm với cô Chi, con thấy bé và cô hạnh phúc nhất trong ngày hôm nay. Bé Mai ngồi dưới thấy ai cũng khóc, bé cười nhưng cho đến khi thấy bé Mi khóc, bé Mai cũng òa khóc theo. Ba mẹ con ôm nhau khóc trước bàn thờ Bụt.

Bích và cô Cúc

Con thật có duyên với cô Cúc, lúc ở Toàn Giác con và cô quấn chung một cái mền, ở Pháp Vân con được cô ru con ngủ và hôm nay con được làm thiền ôm với cô. Cô như một người mẹ thứ hai của con trong gia đình tâm linh. Cô làm mẹ con để con thổ lộ tâm tình của con dành cho mẹ. Con nói xin lỗi và cám ơn mẹ. Và con cũng cám ơn cô trong thời gian qua đã yêu thương con thật nhiều. Cô chỉ bày cho con những lời con chưa nói được với ba mẹ con, cô ôm con vào lòng hai cô cháu cùng khóc. Con nhận được tình yêu thương rất lớn trong cô.

Con búp sen nhỏ của gia đình

Bé Bích

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

TĂNG THÂN BÚP SEN – NGÀY 10, 11/08/2013

Chương trình ngày 10/08/2013

13.00 –  14:00:        Tập trung và khởi hành đi Vũng Tàu

17.00 – 17.30:         Đến nơi – cất hành lý – ổn định chỗ ở

17.30 – 18.30 :        Vui chơi ngoài biển

18.30 – 20.00:         Ăn tối im lặng tại nhà hàng

20:00 – 22:00:         Trà đàm + thắp nến + ngắm biển + ngắm trăng non

–         Giới thiệu làm quen với nhau các thành viên

–         Hát thiền ca

–         Chia sẻ sự có mặt “đây là giây phút hạnh phúc”

–         Tặng cho nhau những bài thi kệ để nhắc nhở thực tập

–         Tặng quà sinh nhật cho bé Thanh Nga

22:00              :        Chỉ tịnh

 

Chương trình ngày 11/08/2013

4:45 – 5:00 :            Thức dậy.

5:00 – 5:30 :            Ngồi thiền

–         Hô canh (bạn Vinh)

–         Đọc bài kinh thương yêu (Bé Thảo)

–         Đọc bài kinh phúc đức (Bé Chi)

5.30 – 6.30 :            Thiền hành ngắm mặt trời lên dọc theo bờ biển

6.30 – 8.30 :            Ăn sáng + cà phê…

8.30 –  11.00 :                    Sinh hoạt tự do (tắm biển, leo núi, shoping…)

11.30- 12.30:          Ăn cơm trưa im lặng tại nhà hàng

12.30 – 13.15:         Thiền buông thư

13.30 – 15.00:         Lễ cài hoa hồng nhân mùa Vu Lan báo hiếu

– Khai Thị (Chú Lộc)

– Đọc đoản văn Bông hồng cài áo (Giọng nữ: Bé Song Châu; Giọng Nam: Phong)

– Hát bài  “Bông Hồng cài áo” để nhớ đến công ơn của mẹ (Bạn Vinh)

– Hái bài hát “ Tình Cha” để nghĩ tưởng công ơn của cha (Bạn Hiếu)

– Bé Gà, Châu, Bích sẽ đi cài hoa cho từng người

Thiền trà chia sẻ niềm vui được sinh hoạt chung với nhau trong chuyến đi.

15:00 – 15.30 :        Hoàn mãn, dọn dẹp vệ sinh và lên xe về lại tphcm

18.30 – 19.00:         Về tới tphcm – chia tay ra về – kết thúc chuyến đi.

Biển và em

Gia đình Búp Sen kính thương!

Thế là mình đã có một chuyến đi thật vui và nuôi dưỡng. Anh chị em cùng các cháu trong đoàn đều được hưởng năng lượng bình an và hạnh phúc. Lòng con cảm thấy vui hơn vì Búp Sen đi dã ngoại lần này hoành tráng hơn so với những lần trước. Riêng con, con cũng thấy rất vui, có nhiều lợi lạc trong sự thực tập.

Gia đình biết không, khi ra đến biển thì bao nhiêu ký ức lại đi lên, vì ra biển là ra xứ sở của hải sản. Người người ăn hải sản, nhà nhà bán hải sản. Và con đi đâu cũng ngửi mùi hải sản bốc lên thơm phức, mùi nướng mùi nấu thật hấp dẫn. Đôi lúc con lại bị các hương vị ấy kéo đi, nhưng rồi  con nhận diện được hạt giống thèm thức ăn ấy trong con đang trỗi dậy. Vì đời sống trước đây của con, con cũng đã từng ăn những thức ăn này và ăn thấy rất ngon miệng. Nhưng lần đi chơi này, anh chị em gia đình Búp Sen quyết tâm chỉ dùng những thức ăn thật lành và nuôi dưỡng. Con ý thức được con đang đi cùng đoàn và đã ký kết là thực tập hết lòng cùng nhau.

Khi nhận thấy như vậy, tự dưng trong lòng con dâng lên một niềm hạnh phúc vô biên, đặc biệt khi nghĩ đến việc thực tập được giới thứ nhất trong năm giới quý báu (ý thức được khổ đau do sự giết hại gây ra). Vì con đang không đóng góp vào việc sát hại sự sống của những sinh mạng khác, niềm vui của con được trọn vẹn hơn.

Buổi sáng, cả gia đình được ngồi thiền chung trong một căn hộ thật đẹp, thật bình yên. Rồi tất cả cùng đi thiền hành với nhau, đón mặt trời lên dọc theo bãi biển. Bản thân con không được sự ưu ái đó vì con lo bữa ăn sáng cho các bạn. Nhưng các bạn đã đi cho con. Do vậy, con chỉ đứng trên lầu nhìn ra biển, thấy mặt trời ửng lên sát với mặt nước biển tạo nên một màu vàng cam thật đẹp và thật êm ả.

Lòng con cảm thấy ấm lên, con thưởng thức sự thú vị của biển và của gia đình. Khi cả nhà tay trong tay bước những bước chân bên nhau, có mặt cho nhau, sao mà đẹp và hạnh phúc đến vậy!

Gia đình Búp Sen ơi! Kể làm sao hết những hạnh phúc mà mình đã cho nhau. Ấn tượng nhất là buổi lễ cài hoa hồng nhân mùa Vu Lan về. Gia đình mình gần như ai cũng còn mẹ, nhưng sự quan tâm và có mặt cho mẹ thì hầu như ai cũng quên lãng vì mãi lo cho công việc.

Đoản văn “Bông Hồng Cài Áo” năm nào con cũng được nghe nhưng lần nào cũng có nhiều cảm xúc. “Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho ta… thương mẹ không phải là vấn đề luân lý đạo đức mà thương mẹ là vấn đề hưởng thụ, mình không hưởng thụ sự có mặt của mẹ còn đó cho mình thì bản thân mình bị thiệt thòi…”

Trong không khí thiêng liêng của buổi lễ, con thấy mình thật sung sướng khi còn được cài một bông hoa màu đỏ. Mỗi khi nghĩ lại con thấy mình thật có lỗi vì không sống gần mẹ và cũng ít quan tâm điện thoại thăm mẹ, trong khi mẹ luôn dành những món ăn ngon nhất cho con, trông con từng ngày để được gặp mặt. Thế là những giọt nước mắt cứ trào ra, nhìn xung quanh con thấy hình như ai cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc hoặc nuối tiếc lăn dài trên má.

Con tự nhủ với lòng là phải quan tâm, có mặt cho cha mẹ và hưởng thụ sự hiện diện của cha mẹ cho con. Buổi lễ cài hoa đã khơi lại tâm thức của các bạn trẻ vì mãi bận rộn với công việc và lo cho cuộc sống mà quên đi sự hiện diện của cha mẹ.

Các bạn cũng hết lòng chia sẻ cảm xúc của mình. Con thấy mình thật vui, thật hạnh phúc khi được đi chơi với nhau mà tu học và nuôi dưỡng nhau như vậy.

Gia đình Búp Sen thương! Dường như theo sự cảm nhận của con, gia đình Búp Sen ai cũng dễ thương, dễ gần làm cho các bạn mới đi chung với chúng ta lần đầu cũng không thấy lẻ loi vì sự thân thiện của mọi người. Hơn nữa, anh chị em rất hết lòng thực tập xây dựng nên một năng lượng tập thể, giúp đỡ thương yêu và ý thức bảo vệ hạnh phúc, bình an cho nhau. Con chân thành tri ân sự thực tập của các anh chị em trong đoàn. Trong lòng con luôn thầm nghĩ: “Gia đình Búp Sen của chúng ta sao mà đáng yêu đến như vậy!”

Thương quý và tin cậy.

Thu Oanh

Chương trình tu học mừng năm năm biểu hiện

– 7.00 – 7.30: Tập trung đại chúng

– 7.30 – 8.00: Đi thiền

– 8.15 – 8.30: Ngồi thiền

– 8.40 – 9.30: Nghi thức tụng kinh: (Thầy Chỉnh Long chủ lễ)

+ Dâng hương, lạy Bụt;

+ Tụng bài kinh Bát nhã, Bài tụng Hạnh Phúc;

+ Đọc 4 lời quán nguyện;

+ Tụng 3 sự quay về – Hồi hướng.

– 9g30 – 9.45: Giải lao

– 9h45 – 11.15: Bắt đầu nghi thức sinh nhật.

+ Đại diện gia đình BS phát biểu (Oanh)

+ Thắp nến + Dâng lời khấn nguyện (Bé Nguyên);

+ Đại diện BS chia sẻ quá trình 5 năm tu học với nhau (Chị Cúc);

+ Cả nhà BS cùng nhau thổi nến và cắt bánh sinh nhật;

+ Mời quí Thầy, quí sư Cô chia sẻ.

– 11:15 – 11.30: Khất thực

– 11.30 – 12.30: Ăn chánh niệm có đọc ngũ quán (Quí Thầy cô)

– 12.30 – 12.45: Rửa chén trong chánh niệm

– 13.00 – 13.40: Thiền buông thư (bé Gà + Bé Chi)

– 14.00 – 16.00: Thiền trà + văn nghệ.

Chia sẻ niềm vui, những khó khăn gặp phải và kinh nghiệm tu tập để có hoa trái trong thực tập.(Búp Sen và các Tăng Thân cùng đóng góp).

– 16.30: Hoàn mãn.

 

Mừng Năm Năm Ngày Tiếp Nối (26.05.2013)

Hôm nay, gia đình Búp Sen chúng con làm lễ kỷ niệm lần thứ năm, mừng ngày “Tiếp nối” kể từ khi thành lập tại tu viện Bát Nhã năm 2008 – 2013. Khoảng thời gian 5 năm đó chúng con đã cùng nhau tu học, có mặt cho nhau thương yêu nhau và cùng nhau chia sẻ những niềm vui, những ngọt ngào hay những vui buồn trong cuộc sống. Lại cùng nhau vượt qua những khó khăn, những thăng trầm trong lúc sinh hoạt. Có những lúc tưởng chừng như đã tan rã, nhưng bằng tình thương, bằng nhiệt huyết chúng con vực dậy rồi duy trì đến hôm nay. Tuy những thành viên trong gia đình không nhiều nhưng mỗi khi đến với nhau chúng con luôn chế tác được niềm vui, sự nuôi dưỡng. Chúng con cảm nhận được niềm hạnh phúc khi sinh hoạt chung. Cũng từ đó tình huynh đệ có sự gắn kết, chúng con coi nhau như là anh chị em một nhà.

Trong năm qua, gia đình Búp Sen đã cho ra đời một đóa sen đẹp. Nay đã biểu hiện thành một sư cô dễ thương và luôn gửi nhiều tình thương về cho chúng con. Đây là một món quà quí giúp cho chúng con có thêm năng lượng để đi tới.

Hành trình năm năm cũng không quá dài nhưng cũng không phải là ngắn. Chúng con đã bước được những bước chân vững chãi và tập trở về với hơi thở ý thức nhiều hơn. Biết dừng lại và sống chánh niệm trong cuộc sống bận rộn của mình, hay quan tâm và chia sẻ với nhau những khó khăn mỗi khi có ai gặp phải.Tuy nhiên vẫn còn nhiều hạn chế.

Chúng con ý thức được rằng: chúng con rất cần một gia đình tâm linh như thế để trở về nương tựa. Càng ngày anh chị em càng hiểu nhau và thương nhau nhiều hơn. Thời gian qua sau khi tham dự khóa tu ở Thái Lan về. Chúng con cảm nhận được tình thương của sư ông dành cho chúng con rất lớn. Cho nên, anh chị em trong gia đình càng phải tu học thật giỏi để đền đáp công ơn của Người. Hay để những hạt giống thương yêu, hiểu biết trong chúng con có cơ hội được lớn lên. Nhằm góp phần cho tăng thân nhiều năng lượng tươi mát, để giúp cho tự thân, cho gia đình và cho nhiều người khác nữa.

Hôm nay, nhân kỷ niệm ngày “Tiếp Nối”, chúng con kính dâng lên Sư ông lòng biết ơn sâu sắc nhất. Chúng con nguyện cùng nhau đi như một dòng sông. Chúng con xin Tri ân đến quí thầy, quí sư cô luôn luôn có mặt đó cho gia đình Búp Sen, động viên và khuyến khích chúng con tu học. Chúng con cũng xin tri ân đến các cô chú tăng thân Tiếp Hiện Sài Gòn luôn hết lòng yểm trợ. Nhất là chú Lộc đã sâu sát hướng dẫn chúng con suốt chặng đường vừa qua. Chúng con cũng xin tri ân đến chị Cúc người chị cả của Búp Sen luôn thương yêu và có tấm lòng muốn xây dựng một tăng thân vững mạnh. Cuối cùng con cũng xin tri ân đến tất cả các thành viên Búp Sen đã góp mặt làm nên một hồ sen tươi mát như hôm nay./.

Nguyên Tường


Một số hình ảnh gia đình Búp Sen trong ngày tiếp nối:


Xem thêm: Chương trình tu học mừng năm năm ngày biểu hiện

Tiếp theo: Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Sài Gòn đã bước vào tháng của những ngày mưa, ai cũng vui vì nắng bớt dần…

Cái oi bức của nắng tuy làm người ta cảm thấy khó chịu nhưng nhờ có nắng mà cây mới có sự sống, nhờ có nắng mà lúa mới trổ bông, nhờ có nắng mà gạo đã trở thành bát cơm ngon. Mưa thấm đất, mưa làm cho nắng dịu nhẹ đi, mưa làm mát mẻ hồn người. Cứ như thế, mưa và nắng cùng có mặt cho nhau, thay nhau đem đến sự mầu nhiệm cho cuộc sống. Sài Gòn tháng 5, ta càng thấy sự hiện diện của nắng và mưa một cách rõ rệt. Kì diệu thay, tháng 5 này cũng có một sự biểu hiện lành cùng với đất trời đó_ Ngày Tiếp Nối của tăng thân Búp Sen.

Nắng lên, chim chóc đâu đó ca mừng cho một ngày đặc biêt: Ngày 26 tháng 5 năm 2013, ngày Biểu hiện 5 năm thành lập và tu học trên con đường Hiểu và Thương của tăng thân Búp Sen. Lễ kỉ niệm được diễn ra từ sáng tới chiều tại chùa Lá Pháp Vân. Có quý thầy nghiêm minh chứng giám là thầy Chỉnh Long, cùng với sự có mặt của các bạn đồng tu từ nhiều tăng thân khác đến. Mọi người trong tăng thân Búp Sen ai cũng thấy niềm hạnh phúc và an lạc tràn dâng. Đây không những là dịp để chúng con ghi lại hành trình tu học mà còn là cơ hội để chúng con ngồi lại, nhìn vào những ngày hôm qua, nhìn lại sự thực tập lâu nay của mình, xem đã thật sự được chuyển hóa, được nảy mầm và được kết hoa hay chưa. Trong ngày Biểu hiện này, Búp Sen đã có rất nhiều sự hiến tặng. Từ việc lên kế hoạch, tổ chức của các Sen đi trước có nhiều kinh nghiệm đến việc phân công và thực hiện. Sen nào cũng hoan hỉ và hết lòng san sẻ thì giờ và năng lực cho nhau. Sen cô Cúc và Sen chú Lộc với những kinh nghiệm tu học vững chãi của mình đã làm nơi nương tựa cho các Sen xanh. Sen chú Nguyên tài tình và hợp lí đã sắp xếp công việc rất cụ thể. Sen chú Vinh với đôi bàn tay cũng là hoa đã biến căn phòng thành hồ Sen rộng lớn. Bao nhiêu là búp Sen đẹp được kết thành tràn hoa tươi mát. Niềm biết ơn từ đất mẹ qua các món ăn được Sen chú Hiếu nhẹ nhàng thể hiện cùng với sự có mặt của các Sen trong gia đình đã hiến tặng Giây phút hạnh phúc cho nhau. Trong giây phút đó, chúng con là những búp Sen trong bùn có cơ duyên may mắn được Sư Ông, quý thầy, quý sư cô chỉ dạy về cách thực tập làm sao để xây dựng tăng thân, để thực tập tốt pháp môn và để làm rộng lớn thêm con đường Hiểu và Thương. Chúng con được tưới tẩm và nuôi dưỡng nhiều lắm từ sự chia sẻ của các bạn đến từ tăng thân Xuân Phong, tăng thân Sân Mây, Trăng Rằm và Không Tên nữa. Sự có mặt và yểm trợ của mọi người là nguồn năng lượng lớn cho Búp Sen chúng con trên bước đường tu học.

 

Đã 5 năm trôi qua, một khoảng thời gian chưa dài nhưng cũng không phải là ngắn. Có những khó khăn, đau khổ, vướng mắc, giận hờn đã vô tình trồi lên trên mảnh đất còn đang mới vừa cuốc xới nhưng chúng con vẫn đón nhận để thực tập chuyển hóa, bởi vì chúng con ý thức rằng không có rác làm phân để bón cho đất thì làm sao những hạt giống tốt nảy mầm được, không có bùn thì làm sao có sen, không có khổ đau thì làm sao có hạnh phúc? Tuy con không có mặt trong ngày hôm qua, trong hành trình 5 năm trước của các cô chú, tuy con chỉ được nghe kể lại những câu chuyện về sự thực tập ngày ấy nhưng con cũng đã cảm nhận được phần nào. Với con 5 năm là khoảng thời gian dài lắm so với năm tháng chập chững bước chân vào tăng thân Búp Sen của con. Những hạt giống mà các Sen cô, Sen chú, Sen anh, Sen chị đã gieo là chất liệu nuôi dưỡng, tưới tẩm cho sự thực tập còn non yếu của con. Con có được cơ duyên cùng thở, cùng cười, cùng tu học, cùng làm việc, cùng rong chơi với tăng thân, đó là một sự nhiệm mầu. Để giờ đây, nhờ sự tin tưởng mà các “đóa Sen đã nở” trao truyền, con mạnh dạn viết ‘Nhật kí tu học’ cho gia đình.

Vào ngày Biểu Hiện đẹp trời, mỗi Búp Sen đều mang một tâm niệm an lành và vững chãi cùng ngồi xuống nhìn lại chặng đường tu học đã qua để làm mới lại thân tâm cũng như phương pháp thực tập. Đề ra những cách thức thực tập cụ thể như dành thêm nhiều thì giờ hơn để cùng nhau thở; dành thêm một buổi trong tuần để dâng tặng sự có mặt cho nhau; lập đệ nhị thân để cùng sách tấn, nương vào nhau tu học. ‘Khi có tập khí lười biếng tu tập trỗi dậy trong mình, hay tập tính ham chơi còn đang rong ruổi nơi nào đó, thì xin hãy nhớ rằng mặt cười sẽ có mặt trong tăng thân Búp Sen khi mình xuất hiện, và mặt méo khi mình vắng mặt nhé’. Điều đó làm cho những tập tính ấy dần dần mất đi vì nếu mình có mặt, mình sẽ toàn nhìn thấy mặt cười thôi. Đôi khi mình cũng muốn làm trẻ con nhận phiếu bé ngoan cho mình, nhưng đôi khi mình cũng nên nghiêm khắc với bản thân một chút!

Búp Sen bây giờ trưởng thành hơn vì ai cũng thấy rõ con đường đi của mình. Kế hoạch dự định của Sen cô Chi là sẽ tổ chức lễ đặt tên cho các Sen trong tăng thân rất dễ thương và ý nghĩa. Ví như mình đang bị lạc ở một nơi nào đó, trong rừng sâu hay đồng hoang, nếu có ai đó gọi đúng tên mình và mình để cánh cửa của trái tim để mở, bất giác mình sẽ quay về với tự thân mình ngay. Năm nay, Búp Sen có thêm nhiều bạn trẻ tìm đến và hướng tâm thực tập theo pháp môn, trong đó có cả con nữa. Chúng con tuy vụng về, tu tập còn yếu kém, bản tính bay nhảy còn nhiều nhưng với sự yêu thương, dìu dắt và yểm trợ của các Sen cô Sen chú Sen anh chị đã giúp chúng con hiểu biết thêm ra, làm lớn hơn chí nguyện của mình. Với tất cả niềm biết ơn đến Sư Ông, đến quý thầy, quý Sư Cô, đến tăng thân khắp chốn và đặc biệt đến gia đình Búp Sen, thế hệ trẻ chúng con hôm nay nguyện tu học hết lòng, làm thế nào để tạo hạnh phúc cho mình và cho mọi người.

Mừng ngày Biểu hiện 5 năm của tăng thân Búp Sen_ Đây là giây phút hạnh phúc!

Con đang thở thật bình an!

Bé Gà                



Tăng thân Búp Sen

Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Mừng Năm Năm Ngày Tiếp Nối (26.05.2013)

Những chặng đường đã đi qua

Chương trình tu học mừng năm năm biểu hiện

Ngày 26/05/2013 tại Thiền Đường chùa Pháp Vân

Biển và em

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

Ai cũng hiền và dễ thương

Nhật ký dã ngoại biển và em

Con yêu má nhất trên đời

Đây là giây phút hạnh phúc!

Bây giờ thì con đã biết rồi, để có hạnh phúc thì đơn giản thế thôi: cứ thở, cứ cười và cứ lặp lại câu thần chú ấy. Và con cũng biết rồi: hạnh phúc lâu bền chỉ là một chuỗi kết nối dài của từng giây phút hạnh phúc lại với nhau thôi. Nếu con thực hành nhiều và thật nhiều để từng giây phút hạnh phúc đơn lẻ được liền mạch, được xâu chuỗi lại thì con sẽ có được hạnh phúc dài lâu…

Chương trình Tu học 8.12. 2013 – 01.14

Nội dung sinh hoạt của Gia Đình Búp Sen

Sài Gòn những ngày cuối năm

Sáng nay, được ngồi thiền chung với tăng thân mình, con như cảm được một nguồn năng lượng bình an lạ thường đang diễn ra trong tâm thức con. Con mỉm cười ý thức về điều đó. Con ngồi thật yên mà không cảm thấy tê nhức chân. Căn phòng nhỏ thật ấm cúng cho con có cảm giác an toàn. Con mở lòng ra để tiếp nhận tình thương mà cả gia đình đang chế tác “- Sen Bé Bích

Tìm về gốc rễ – Thực tập giới thứ năm

Nguyễn Khoa Đức

Những lời nói của cô cơ hồ phá tan không khí bình an của buổi pháp đàm trong một ngày tháng Mười tĩnh lặng và lạnh giá. Cô ấy cứ lập đi lập lại: “Tôi không làm được đâu, vô phương. Tôi chưa sẵn sàng đâu … chưa đâu.” Tôi quay lại nhìn cô, hơi ngỡ ngàng một chút vì giọng nói đầy cảm xúc của cô. Đó là một phụ nữ trung niên, đến từ Brooklyn, như cô đã tự giới thiệu.  Cô không hề thốt lên tiếng nào trong những buổi pháp đàm trước, thế mà giờ đây cô thật sôi nổi, bày tỏ ý kiến của mình bằng một cách mà chỉ người New York mới có. Đề tài tập trung pháp đàm là Năm giới vì có nhiều người trong nhóm đang chuẩn bị thọ giới với Sư Ông vào sáng sớm ngày mai. Mới đầu buổi pháp đàm có vẻ hơi trầm, không có gì đặc biệt cho đến khi giới thứ năm trở thành trọng tâm của sự chia sẻ.  Người thiếu phụ ấy tiết lộ với nhóm pháp đàm rằng cô thích uống rượu vang đỏ, đôi khi uống khá nhiều. Rượu đã một phần nào trở thành thức ăn của cô. Cô nghĩ rằng nếu nhận giới thứ năm cô sẽ bị mâu thuẫn vì phải đối diện với thói quen mà cô không muốn thay đổi này.

Chú Nguyễn Khoa Đức và gia đình

Tôi đến viếng tu viện Bích Nham lần đầu tiên vào năm 2009. Lúc ấy gia đình tôi háo hức chờ đợi cơ hội được tham gia khóa tu do Thầy hướng dẫn. Rất đông người từ khắp mọi nơi đổ về cái phố nhỏ bao bọc bởi các dãy đồi đẹp như tranh vẽ này. Tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian mà chúng tôi cùng nhau trải  qua ở đây trong sự tĩnh lặng, thật thân thương và gần gũi. Tuy nhiên điều tôi đặc biệt mong đợi là lễ truyền Năm giới. Bây giờ đây, những gì mà người phụ nữ đó chia sẻ đã làm cho tôi chững lại và soi rọi một lần nữa hoàn cảnh của chính mình. Tôi tự hỏi lòng mình là giới thứ năm thực sự có ý nghĩa gì đối với tôi. Tôi thấy mình như không còn có mặt ở đó, trong vòng tròn của bạn bè, anh chị em thân hữu nữa, tâm tôi đưa tôi  về một thời gian và một không gian khác…rất xa xôi.

Những người đã lớn lên trong thời gian chiến tranh Việt Nam và trong thời hậu chiến như tôi chắc hẳn vẫn còn nhớ những khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần của hàng triệu gia đình. Họ phải chật vật đối phó với những hậu quả mà chiến tranh để lại. Biết bao nhiêu gia đình tan nát. Biết bao người chồng, người cha, người anh đã bị chia cắt với người thương của họ. Những người ở lại đã phải làm tất cả mọi thứ để tiếp tục duy trì cuộc sống trong một tình trạng thật đen tối, đầy hoang mang, nghi kỵ và sợ hãi. Gia đình của chúng tôi không ngoại lệ.

Cha tôi, cùng chung số phận với hàng trăm ngàn người khác, cả nam lẫn nữ, những người đã từng làm việc cho miền Nam Việt Nam, đã bị đưa đi các trại cải tạo. Khi ấy tôi lên chín tuổi và không hề có một khái niệm nào về việc tự nhiên tôi trở nên không có cha. Mẹ tôi bỗng nhiên phải nhận lãnh một vai trò rất xa lạ đối với bà, đó là trở thành người chủ gia đình, chăm lo nuôi dạy 4 đứa con, đồng thời phải tìm cách theo dõi tin tức về tình trạng của ba tôi đang ở xa. Tôi rất nhớ cha. Tôi chỉ được gặp cha một lần, một năm sau khi cha bị bắt, và mãi 15 năm sau, khi gia đình tôi được đoàn tụ ở Virginia vào đầu thập niên 1990 tôi mới được gặp cha trở lại. Tôi hồi tưởng lại rất nhiều lần tôi khóc vì nhớ cha khi chỉ có một mình. Tôi không hiểu sao chúng tôi lại bị chia cắt như vậy. Điều tồi tệ nhất là tôi không biết là tôi có bao giờ được gặp lại cha không.

Thời gian trôi qua, cha của những người bạn chung cảnh ngộ bắt đầu lác đác trở về nhà. Gia đình tôi hy vọng, nhưng rồi lại liên tiếp bị thất vọng bởi vì tin tức về cha tôi cho thấy là ông càng ngày càng bị đổi đi đến một nơi xa xôi hơn. Mẹ tôi đã cố gắng hết sức để vừa làm mẹ vừa làm cha của bốn đứa con. Mẹ khuyến khích chúng tôi tích cực tham gia các hoạt động của trường lớp để không cảm thấy mình là “người ngoài”. Từng chút từng chút một mẹ áp dụng đạo Bụt dưới tất cả các hình thức nào thực tế nhất để đương đầu với các thử thách mà mẹ phải đi qua. Tôi cảm được trách nhiệm trên vai của mẹ là quá sức chịu đựng. Sức khỏe của mẹ kém đi vì gánh nặng đó.

Cuối thập niên 1970, mẹ tính chuyện vượt biên để tôi có một tương lai khá hơn. Tôi đang vào độ tuổi thiếu niên và rất yểm trợ ý định của mẹ. Tuy nhiên tôi không thể không buồn bởi vì tôi lại sẽ bị chia cắt với đấng sinh thành còn lại. Tôi hay mong cho những lần vượt biên của tôi thất bại để tôi được gặp lại mẹ tôi, điều tôi ân hận là sau đó phải chứng kiến sự đau lòng và thất vọng của mẹ mỗi khi chuyện không thành. Cuối cùng tôi đã thoát khỏi Việt Nam vào năm 1980.

Những trải nghiệm này đã trở thành nền tảng của con người tôi khi tôi đi qua tuổi mới lớn và tuổi thành niên. Những thương tích và nỗi đau trong thời niên thiếu đã làm tôi trở nên cứng cỏi. Và như một bản năng tự vệ, tôi không thể gần gũi và tin cậy bất cứ ai, bởi vì những cái ấy rất mong manh, dễ đem lại những thất vọng và nỗi đau không tránh khỏi. Dần dần tôi không muốn quan hệ với ai. Tôi cũng có nhu yếu thương yêu, tiêu chuẩn về hạnh phúc của tôi có dính líu tới một người bạn đồng hành. Thế nhưng khi mối quan hệ của tôi với người đó trở nên nghiêm túc thì tôi lại sợ là nếu tôi đầu tư tình cảm thật sự của mình vào, tôi sẽ thất vọng, sẽ bị tổn thương, như kinh nghiệm mà tôi đã đi qua khi không có gia đình bên cạnh vào những năm về trước. Tôi vất vả duy trì các mối quan hệ bởi vì sự bất an và những hành vi bất ổn của tôi làm rạn nứt tình cảm và cuối cùng làm những người gần gũi với tôi bị đẩy ra xa.

Tôi đi tìm sự cô đơn vì tôi cho đó là thiên đường an toàn không có khổ đau. Để cảm thấy đời sống có ý nghĩa và có nội dung, tôi ngốn tin tức qua internet, sách báo và các nguồn thông tin khác. Tôi trở thành người cuồng nhiệt hâm mộ thể thao, và đắm mình vào thế giới của người khác, thật hay không thật. Tất cả những cái đó đem lại cho tôi một sự an ủi vỗ về. Sự tự trọng của tôi không còn dựa trên những giá trị nội tại nữa mà lại phụ thuộc vào những quan niệm giả tạo bắt nguồn từ thế giới ngoại tại.

Không có nền tảng vững chắc, tôi cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và khi tôi càng lớn tuổi thì tập khí càng dễ phát sinh. Tôi uống cà phê nhiều lần trong ngày để giữ sự tỉnh táo, tôi uống nhiều soda sau khi tập thể dục, và nó tạm thời giúp tôi bớt căng thẳng. Tôi trở thành một người ghiền làm việc, tập khí mà đến hôm nay tôi vẫn còn đang phải thực tập để chuyển hóa. Tôi tìm hạnh phúc ở tất cả mọi nơi, trừ ở chính tự thân. Tôi nhớ lại ngay sau khi chúng tôi có đứa con đầu lòng, tôi đã bị công việc cuốn đi cho đến nỗi một hôm tôi nhận được một thư mời trong cuốn lịch điện tử. Thư mời này của vợ tôi. Cô ấy đã phải yêu cầu tôi cho cô ấy một cái hẹn để chúng tôi có thể gặp nhau. Đó là một tiếng chuông mà bất hạnh thay, mãi sau này tôi mới nhận ra đó chính là cái mà tôi cần. Những thức mà tôi tiêu thụ đó đã trở thành thực phẩm để tôi sống còn về mặt tinh thần, và tôi cần chúng để tiếp tục sống còn. Đơn giản là vì tôi không hề nhận ra rằng mình đã sinh tồn bằng những thực phẩm độc hại.

Khoảng chừng 5 năm về trước, khi tôi làm quen với pháp môn thực tập chánh niệm, bắt đầu bằng những ngày  quán niệm với tăng thân Thuyền Từ, tôi mới học cách chậm lại. Tôi nhận ra tầm quan trọng của sự trị liệu và bắt đầu ý thức rằng đối diện và chăm sóc niềm đau nỗi khổ là phương thức duy nhất để có sự chuyển hóa. Trong quá trình học hỏi và thực tập chánh niệm, mới đầu tôi cảm thấy hơi lúng túng và phải sử dụng trực giác khi thực tập các pháp môn thiền ăn, thiền hành và thiền buông thư.

Điếm then chốt trong khi thực tập là sự yểm trợ của tăng thân. Nó tiếp thêm cho tôi sức mạnh và là nguồn năng lượng giúp tôi nhận diện, ôm ấp và chăm sóc các năng lượng tiêu cực của chính mình. Cho đến hôm nay tôi vẫn còn khó khăn trong việc mời các cảm xúc buồn phiền, tuyệt vọng và ân hận của em bé trong mình lên để tiếp xúc với chúng, và tôi vẫn chưa cảm thấy tuyệt đối an toàn khi thân cận với ai. Tuy nhiên tôi đã bắt đầu nhận diện được những hạt giống khổ đau của mình. Tôi biết rằng cuộc hành trình trị liệu của tôi vẫn còn đang tiếp diễn. Trên thực tế, tôi thấy như mình chỉ mới bắt đầu thôi. Tôi cũng nhận ra rằng cuộc hành trình này có thể dài hơn một kiếp. Thế nhưng tôi không lo lắng về tương lai hay mong đợi điều gì cả, bởi vì tôi rất thoải mái trong hiện tại, và với sự có mặt và nâng đỡ của tăng thân, tôi vẫn đang tiếp tục đi tới.

Tăng thân Thuyền Từ

Gần đây, tôi đã giảm cà phê xuống chỉ còn một cốc mỗi ngày. Thế nhưng sự tỉnh táo và sức làm việc của tôi ở nhà và ở sở không vì thế mà bị ảnh hưởng. Tôi không còn phụ thuộc vào thuốc giảm đau để có thể đi qua một ngày nữa. Tôi khám phá ra việc phụ thuộc vào thuốc giảm đau chỉ là một vấn đề về tâm lý. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp mình trong bữa ăn trưa, một tay đưa thức ăn vào miệng, còn một tay thì nhấp chuột, và hai mắt thì dán vào cái iPhone. Thói quen này dần dần đang giảm bớt bởi tôi có ý thức hơn về tập khí không hay của mình. Điều quan trọng nhất là sự thực tập đem tâm và hơi thở về với giây phút hiện tại đã giúp tôi lấy lại ý thức sáng tỏ trong cái nhìn của mình về cuộc sống. Sự chuyển hóa diễn ra còn chậm, có khi tôi có cảm tưởng như mình dẫm chân tại chỗ. Tuy nhiên tôi đã bắt đầu cảm thấy có niềm vui và sự bình an, nảy mầm từ các hạt giống đã gieo dù là không kéo dài.

Tiếng chuông do quý thầy thỉnh đem tôi trở về phút giây hiện tại, về lại với vòng tròn của những đạo hữu khi cái lạnh của tháng 10 đang nhanh chóng bao trùm lấy chúng tôi. Buổi pháp đàm đã gần kết thúc, mọi người đang dần tản mát – tôi đến bên người phụ nữ Brooklyn, cười: “Chị à, tôi cũng có những trăn trở giống như chị, tuy là tôi có những lý do khác với chị. Tôi cũng không chắc lắm, nhưng tôi nghĩ miễn là chị ý thức về lượng rượu mà chị uống và tiếp tục thực tập với tăng thân, chị sẽ không sao đâu. Thọ năm giới không có nghĩa là chị phải làm đủ hết 100%. Có ý thức về chúng đã là một sự bắt đầu rồi. Hy vọng sẽ gặp chị sáng ngày mai nhé.” Cô ấy cười với tôi, tỏ vẻ cảm ơn về những lời tôi chia sẻ. Cô có biết đâu những lời trấn an tôi  vừa nói ra thật sự là cho bản thân mình hơn là cho cô ấy.

Chú Nguyễn Khoa Đức là một thành viên của Tăng thân Thuyền Từ tại Washington DC. Chú viết bài này để trình bày về giới thứ 5  trong một khóa tu cuối tuần với tăng đoàn Bích Nham ở chùa Hoa Nghiêm vùng Virginia hồi cuối tháng Ba 2013. BBT chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Anh.

Tăng thân Thuyền Từ

Gia đình Thuyền Từ

Nhóm tu học Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn gồm một số thiền sinh thực tập nếp sống tỉnh thức theo tinh thần Năm Giới của đạo Bụt qua pháp môn thực tập của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Trong sự thực tập này, hơi thở có ý thức được sử dụng thường xuyên trong tất cả các sinh hoạt hàng ngày như nấu ăn, rửa bát, đi bộ, ngồi trên ghế hoặc ngồi thiền, lái xe, nghe điện thoại, sử dụng máy điện toán, v.v.

Nhằm tạo môi trường thực tập nếp sống tỉnh thức cho vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, tăng thân Thuyền Từ tổ chức một ngày thực tập chánh niệm vào ngày thứ Bẩy đầu tháng dưới sự hướng dẫn của các anh chị giáo thọ Chân Ý, và Chân Trí.

Ngoài ra, anh chị giáo thọ Chân Ý Chân Trí hàng năm cũng hướng dẫn rất nhiều những khóa tu học về nếp sống tỉnh thức cho cả người Việt lẫn ngoại quốc. Hai khóa tu học cho người Việt thường được tổ chức vào đầu mùa xuân và thu. Kính mời quý vị xem lịch trình tu học của anh chị trong năm.

Hiện nay anh chị đang hướng dẫn những phương pháp thực tập chánh niệm cho người ngoại quốc mỗi ngày tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm tại Fairfax, VA (Mindfulness Practice Center in Fairfax – MPCF). Xin vào web site của MPCF tại http://mpcf.org/ để biết thêm chi tiết.

Thời khoá trong ngày thực tập chánh niệm mỗi đầu tháng

9:00Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
1:30Nghỉ trưa
2:30Nghe băng pháp thoại
3:00Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:00Chia tay

http://crpcv.org/thuyentu/