Nếu bạn quên mật khẩu, chúng tôi có thể tạo mật khẩu mới cho bạn.
Yêu thích giảng dạy và học với niềm vui
Mười năm, sự thực tập hàng ngày trong một trường trung học Đức
Sự thực tập chánh niệm và hiểu biết của đạo Bụt
Kể từ năm 1994, tôi đến Làng Mai hầu như mỗi năm. Ở đó, dưới sự chỉ dạy của một vị Thầy người Việt – Thích Nhất Hạnh – tôi tìm kiếm một nguồn sinh lực nuôi dưỡng mình và học cách sống cho càng ngày càng sâu sắc hơn.
Kể từ thời gian đó, tôi thực tập thiền thường xuyên với những học sinh của tôi ở trường trung học Ludwig-Meyn phía Nam Schleswig-Holstein, gần Hambourg (gồm 78 giáo sư và 1040 học sinh). Những học sinh gọi tôi là "giáo sư dạy thiền", "bông hoa hiếm và đa sắc", "giáo sư lắng nghe sâu và là người mà người ta có thể đến nói chuyện, cũng như là người tuyệt đối phải ở lại trong số những giáo viên của trường trung học truyền thống." Trong vòng 10 năm, các học sinh đã bầu tôi là "người Tham vấn", là "giáo sư tín nhiệm" của chúng.
Mỗi ngày, từ thứ hai đến thứ sáu, tôi dành cho các học sinh, từ lớp Năm cho đến lớp cuối, 15 phút thiền tập trong giờ ra chơi. Tôi dành giờ nghỉ của mình giữa những buổi học để hướng dẫn chúng :

– Thiền ngồi: theo dõi hơi thở.
– Thiền sỏi
– Thiền quán về lòng Từ, Bi: gửi tình thương đến một người trong gia đình, một người bạn, một người không thương không ghét, và một người mà chúng không thích.
– Kinh hành trong nhà, hoặc thiền hành bên ngoài khi trời đẹp trong một khu nghĩa trang cổ cạnh bên trường.
– Ăn một trái quýt hoặc một miếng bánh trong chánh niệm.
– Nghe nhạc thiền ca hoặc những bài tụng của Làng Mai.
Những học sinh rất thích tất cả những loại hình thiền tập này và thỉnh thoảng căn phòng trở nên quá nhỏ. Có những học sinh đến để thử lần đầu, những đứa khác đến đều đặn mỗi ngày. Thường xuyên là những đứa trẻ quá hiếu động; hoặc ngược lại, là những đứa nhút nhát và không được chấp nhận; hoặc một cách tự nhiên là những đứa trẻ luôn có hứng thú với những gì "mới", "lạ", "tuyệt". Có khi tôi đến trễ một phút thì đã thấy chúng ngồi ngay trước cửa.
Có một phần thưởng cho những học sinh đã tham dự hơn mười lần lớp học thiền tập này. Đó là một loại chứng nhận, một ghi chú trong phiếu điểm của chúng là: "Em này đã tham dự lớp thiền tập một cách thành công". Điểm ghi chú này quan trọng cho những em nhỏ học lớp Năm cho đến những học sinh lớn học lớp đệ nhị, đệ nhất hay lớp cuối. Và tôi không được quên điểm này!

Tuy nhiên, không dễ để tìm một căn phòng yên tĩnh và phù hợp cho việc thực tập. Điều này không phải lúc nào cũng đơn giản vì trong khu nhà lớn, tất cả các phòng đều cần thiết và được dùng cho việc giảng dạy đặc biệt tất cả các môn học.
Đầu tiên, tôi tìm thấy một phòng áp mái của một khu nhà hư cũ trong trường tiểu học. Nơi đó, tôi có thể sắp xếp 20 bồ đoàn, một tượng Bụt cũng như một tượng Đức Mẹ và Chúa Hài Đồng, một cái chuông nhỏ và một cái chuông lớn, những tách trà, một ấm nấu nước, một tấm thảm, một tấm nệm, những cây nến và nhang
Nhưng ông Hiệu trưởng tỏ ý lo ngại vì cái cầu thang nhỏ dẫn lên căn gác không đủ an toàn trong trường hợp hỏa hoạn nếu có một đám đông học sinh muốn ngồi thiền ở đó.
Nhưng tôi không mất can đảm và tiếp tục tìm những nơi thực tập khác. Lần lượt sau đó là phòng họp lớn, hoàn toàn mới, phòng nhạc, thậm chí là ở nghĩa trang cho những ngày đẹp trời hoặc đơn giản nhất là một phòng học gần nhất và cuối cùng là một căn phòng nhỏ trong tầng hầm cuối.
Tôi luôn nuôi cái ý tưởng là không được buông xuôi hay nản lòng mà phải tiếp tục, tìm kiếm sự an lạc – "Hãy tự do ở nơi mà bạn đang ở." (Sois libre où tu es)
Có khi không còn một giải pháp nào, những học sinh đã đi thu thập chữ ký của những học sinh khác cũng như của những giáo viên để giúp có được một chỗ cho thiền tập. Việc này cũng làm cho thầy Hiệu trưởng, thầy tổng giám thị và những người chỉ đạo cao cấp khác của trường hiểu được sự cần thiết của một nơi dành cho sự thực tập như vậy.
Ông Hiệu trưởng tỏ vẻ ủng hộ kế hoạch này với hy vọng những học sinh có được sự thực tập lợi lạc này có thể yên hơn, cũng như để chứng minh rằng trường học này là một trường hiện đại, cởi mở cho những ý tưởng mới mẻ. Điều e sợ duy nhất của ông là tôi đang cải đạo những đứa trẻ sang đạo Bụt.
Một phần công việc của tôi về Giới (sự rèn luyện Chánh Niệm) được trình bày trong những giờ ra chơi.
Một phần khác rất chính yếu được giới thiệu trong mỗi buổi học.

Hướng dẫn thiền buông thư cho các em
Ví dụ : Bài giảng về Triết học cho lớp 7.
Những học sinh không muốn tham dự những buổi học về đạo Tin Lành hoặc công giáo trong chương trình học quốc gia, có thể chọn lựa hai buổi học về Triết trong một tuần. Vì thế, chúng cũng gặp lại (những chủ đề về tôn giáo) trong những buổi học của tôi.
Mọi người đã suy nghĩ về những vấn đề sau :
– Làm sao để sống cho có hạnh phúc ?
– Chết là gì ?
– Làm sao để làm chủ được tình dục ?
– Cái gì là tình yêu thương và tình bằng hữu ?
– Làm sao cứu chữa cho những loài động vật và cho trái đất ?
– Và tất cả những vấn đề làm bận tâm…
Những buổi học của tôi luôn luôn được tiếng là sinh động, hứng thú và có tính thời sự.
Trong những bài giảng của tất cả các môn học mà tôi phụ trách (tiếng Anh, tiếng Pháp, triết học, phương pháp học và giảng dạy những dự án), tôi thường trộn lẫn vào đó những đoạn thiền tập và giúp những học sinh có thể chia sẻ những điều từ đáy lòng chúng.
Để tự cân bằng, tôi đã trải qua một bằng T.C.I – Thème (chủ đề), Centered Interaction (sự tương tác qua lại trọng yếu) theo RUTH COHN, nhà phân tâm học người Do Thái rất nổi tiếng ở những nước Anglo-Saxon. RUTH COHN sau khi đi lánh nạn ở Mỹ khỏi Đức Quốc Xã, đã trở về Đức sau chiến tranh và khởi xướng mô hình của ông về sự tương tác qua lại của một nhóm.

Trong những buổi học, phải có một sự cân bằng giữa "tôi" (người dạy), "chúng ta" (học trò với giáo viên) với "Người đó/cái đó" (đối tượng của sự tương tác), cũng như với môi trường chứa đựng sự tương tác này. Trước đó, trong những buổi học, tôi thường bị nghiêng về "Chúng ta’ và "Tôi", trong khi phần lớn những giáo sư trong trường nghiêng về phía "Người đó/cái đó"; sự đào tạo về trí năng là phương diện duy nhất làm họ có hứng thú.
Trong mớ lý thuyết này và sự thực tập của những học sinh, tôi đã tìm thấy một sự cân bằng sít sao cho mọi phương diện. Đó là điểm giống như trong đạo Bụt, mỗi người (mỗi vật) đều có một vị trí hoặc một tầm quan trọng như nhau.

Tôi đưa ra một ví dụ khác:
Trong một lớp học Đệ Nhị bằng tiếng Anh, sau khi đã xem bộ phim về Gandhi trong những buổi học trước, tôi muốn những học sinh nói lên những gì đã làm chúng xúc động nhất trong bộ phim này. Tôi đã tổ chứcbuổi học theo trình tự như sau:
Năm phút ngồi thiền trong im lặng
Thông báo chủ đề
Tìm một người cùng học hoặc chơi chung trong buổi học
Viết những từ khóa lên những tấm bìa cứng
Vẽ lại tình huống
Giải thích bằng tiếng Anh về những gì làm chúng xúc động với những tấm bìa và hình vẽ của chúng.
Kết thúc bằng bài hát "Đã về, đã tới"
Những giáo viên của những trường khác rất xúc động khi nhìn lớp học mẫu này bởi bầu không khí dễ chịu, nhẹ nhàng, an ổn bao trùm cả buổi học, cho dù vẫn luôn có hai học sinh đến trễ như mọi khi!
Trong một lớp học Đệ Nhị tiếng Anh khác, tôi cũng nói về Đế quốc Anh ở Ấn Độ. Qua đó, những học sinh có thể hiểu được những tôn giáo khác nhau đang có mặt ở đó và chúng cũng có thể theo dấu chân Bụt bằng việc xem phim trong chuyến Thầy về Ấn Độ.
Trong một lớp Triết học, Đệ Nhất, chúng tôi cũng bàn luận về Đạo Đức Học và Siêu Hình Học. Năm Giới Quý Báu đã gây một ấn tượng lớn mạnh đến các học sinh.
Lớp cuối, tiếng Anh, chúng tôi đã học về Shakespeare, những đoạn thơ của ông và "The Taming of the Shrew" (Mụ ác bị thuần hóa)
Rồi dành cho những đứa con gái, câu hỏi là: "Làm sao kết hợp sự nhượng bộ và vượt thoát?", "Làm sao nhận biết được đâu là tình yêu chân thật?" Những điều này là cơ hội cho một cuộc thảo luận lớn giữa những học sinh. Chúng cũng dẫn ra những lý thuyết của Erich FROMM về "Nghệ thuật thương yêu" và những quyển sách của Thầy về Tình thương yêu.
Trong những lớp học về Dự Án, những học sinh lớp Đệ Nhị đã chọn cho dự án của mình chủ đề về "Thực phẩm", và điều này đã tự nhiên đưa chúng tôi đến những pháp thoại của Thầy về Bốn Loại Thực Phẩm.
Thứ hai, giờ đầu tiên của tuần, là lúc phù hợp nhất cho một buổi học về "Làm mới":
– Làm sao có thể làm tươi mát lại mình trong những ngày cuối tuần ?
– Cái gì là quan trọng đối với tôi trong tuần lễ này ?
– Tôi tha thiết muốn xem cái gì nhất?
Thứ sáu, buổi học cuối cùng của tuần rất phù hợp khi có ít phút ngồi yên nhìn lại những gì đã xảy ra, sau đó là một buổi thiền về lòng Từ.
Những bài vấn đáp thường làm cho học sinh căng thẳng rất nhiều. Do đó, trong buổi học trước, chúng xin được có một buổi thiền hướng dẫn của Thầy và sau khi vấn đáp là một buổi ngồi thiền khác để thư giãn.
Trong tất cả chín nhóm mà tôi dạy, tuyệt đối cần phải có một thứ làm khí cụ, đó chính là cái chuông nhỏ. Những học sinh hay than phiền khi tôi bỏ quên cái chuông trong phòng giáo viên và chúng thường đề nghị được đi lấy ngay. Điều này tất nhiên làm tôi rất vui lòng. Mỗi học sinh đều muốn được thỉnh chuông (để tránh sự ghen tị, tôi cho chúng được thỉnh chuông khi đến phiên, theo thứ tự abc, mỗi ngày trong tuần). Do đó, mỗi mười phút, sẽ có một tiếng chuông được thỉnh lên và tất cả mọi người đều thở vào, thở ra 3 lần.

Trong trường trung học, mỗi năm 2 lần, mỗi lần có một tuần dành cho những chương trình. Những giáo sư, cha mẹ và những học sinh có thể đưa ra một chương trình cho tuần đó. Hai lần, tôi đã đề nghị một sự thực tập thiền theo Thầy. Đối với những học sinh, đó là một chương trình được ưa thích. 50 học sinh muốn tham gia nhưng phải giảm số người xuống còn 16 để mỗi chương trình đều có chỗ. Trong căn nhà tranh cũ xưa của tôi ở vùng quê, chúng tôi đã thực tập thiền ngồi, thiền đi, cắt gọt rau quả trong chánh niệm, ăn im lặng sau khi đọc Năm Lời Quán Niệm, viết Năm Giới và những bài thi kệ lên những tờ giấy lớn, hát những bài hát của Làng Mai và làm Thiền buông thư. Những học sinh chắc chắn rằng chúng đã được tham gia một chương trình tuyệt vời nhất.
Vào năm 2003, tôi đã hướng dẫn chương trình cho một ngày: "Le zen, c’est cool" (Thiền, đó là sự mát mẻ) với 40 học sinh trong một phòng lớn của trường: ngồi, đi, pháp thoại về chánh niệm, thiền trà, thiền quýt, nghe câu chuyện "Le Juge qui fait des étreinte" (thiền ôm), trao đổi những trái tim bằng giấy đỏ sau mỗi lần thiền ôm. Những học sinh yêu thích tất cả những thứ đó, những đứa em trai và em gái của chúng đã được nhận những trái tim và đưa cho tôi xem vào ngày hôm sau.
Về phần tôi, để hòa giải với tổ tiên người Đức và để có thể quỳ xuống lạy trước họ (cha tôi là một nhân viên và bác sĩ quân đội của Quốc xã), tôi đã tham dự một khóa tu quốc tế ở trại tập trung Auschwitz ở Ba Lan với Benie GLASSMAN ROSHI đến từ New York. Những đứa trẻ của nước Đức và những nạn nhân người Do Thái đã gặp nhau trong những nhóm chia sẻ. Tôi đã vượt qua cánh cổng dẫn đến phòng hơi ngạt với những người Do Thái sống sót đang khóc và hát bài "Sh’Ma Israel". Nhân danh cuộc sống, chúng tôi đã trở thành bạn bè. Cuộc gặp rất xúc động với nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Những kinh nghiệm này cho phép tôi mời những học sinh lớp Đệ Nhị làm một cuộc thực địa trong trại tập trung Buchenwald/Weimar ở Đức. Điều này cho chúng tôi cơ hội hòa giải với những người Đức trong quá khứ và tổ tiên của chúng tôi. Buổi tối và sáng, chúng tôi đi thiền hành và thiền ngồi trong những nơi tượng trưng của khu trại. Đây là một kỷ niệm đáng nhớ cho những học sinh.

Thiền tập trở thành một phần trong sinh hoạt hàng ngày của trường học, một phương tiện để làm yên lắng, tập trung và buông bỏ những nhận thức sai lạc. Những học sinh và cha mẹ chúng đã hiểu được sự giàu có của sự thực tập này như thế nào.
Để kết thúc, tôi muốn dẫn ra một vài lời nhận xét của các học sinh :
Rebecca (Lớp Đệ Nhị): Phòng thiền là nơi đẹp nhất của trường, ở đó, con có thể phục hồi sinh lực và con có thể buông bỏ. Con cảm thấy dễ chịu và con thích được ở đó lâu hơn.
Stephanie (Lớp cuối): Thật là quá tuyệt vời khi không còn bị tán loạn, đầu óc được thảnh thơi, không còn suy nghĩ và buông bỏ toàn bộ áp lực này.
Anna-Lêna (Lớp cuối): Thiền làm cho con khỏe khoắn, con bắt đầu tập trung vào hơi thở, trở về với chính mình và ý thức về thân thể mình. Thông thường, con hay bị vấn đề là suy nghĩ quá nhiều…
Johanna (Lớp Đệ nhất): Con đã thật sự đi vào chiều sâu khi ngồi thiền. Con không còn cảm nhận được tay, chân mình nữa. Con rất thích tập trung vào trái tim mình và chấp nhận những gì làm con đau khổ.
Vijnessa (Lớp Đệ nhất): Chứng đau đầu của con biến mất, con cảm thấy thư giãn và tỉnh táo.
Wiebke (Lớp Đệ nhất): Sau buổi thiền tập, con có cảm giác có được một nguồn năng lượng mới.
Daniel (Lớp Đệ Nhị): Con ngồi thiền mỗi buổi tối ở nhà và con thấy con trở nên yên tĩnh hơn.
Gaby (Lớp Đệ Nhị) – đến trễ vào buổi học Triết học đầu tiên: "Xin lỗi cô, gia đình con đã ngồi thiền tối hôm qua và chúng con ngủ ngon đến nỗi không nghe chuông báo thức."
Cho thiên niên kỷ 2000, tôi đã leo lên đồi Xóm Thượng với Thầy và với tăng thân. Tôi đã dán lên tấm bảng trắng một tấm hình căn nhà của tôi với mong ước thành lập một trung tâm tu học ở đó. Tôi đã thực hiện điều đó, trong 6 năm qua, bằng việc hướng dẫn tăng thân, từ Brande đến Schleswig-Holstein, trong thiền đường ở căn nhà cũ vùng quê của tôi.
Nhưng sau lần bệnh, tôi về hưu và phải bán căn nhà đó đi. Tôi quyết định đến sống gần Thầy ở Pháp.
Giảng dạy là niềm đam mê của tôi, những học sinh là những đứa con và bạn bè tôi. Người ta có thể học với niềm vui thích.
Tôi cũng thường nghĩ đến những đồng nghiệp của mình. Đầu tiên, có những ganh tị và cãi vã, nhưng khi tôi bắt đầu đến sống ở Làng Mai, những đồng nghiệp đã nói với tôi rằng : ‘Tụi tôi không thể cãi vã với chị nữa vì chị luôn luôn vui cười và thư giãn.’
Cá nhân tôi, thiền tập đã mang lại cho tôi nhiều sự trầm tĩnh và cho phép tôi giảng dạy trong một thời gian dài (40 năm) mà không có quá nhiều căng thẳng. Lòng tôi luôn tràn đầy niềm biết ơn với Thầy của tôi và những phương tiện Chánh Niệm mà Thầy mang đến cho tôi.
Kinh Thích Ý Chân Chính
Nếu bạn quên mật khẩu, chúng tôi có thể tạo mật khẩu mới cho bạn.
Bốn viên sỏi dễ thương
Các em có cái túi chứa sẵn bốn viên sỏi hay chưa?
– Dạ thưa! Có. Chiều hôm qua, chúng em đã tự may lấy cái túi này và đã tìm được bốn viên sỏi ở ngoài vườn. Chúng em rửa các viên sỏi thật sạch, phơi khô và bỏ vào túi để cho buổi thiền tập này.
Tốt quá. Bây giờ, các em ngồi cho đẹp trong thế hoa sen. Mở túi ra, lấy bốn viên sỏi, đặt xuống đất bên phía tay trái của các em. Chúng mình cùng nhau thiền sỏi.
Thở vào, là hoa.
Thở ra, tươi mát.
Thở vào, là hoa.
Thở ra, tươi mát.
Thở vào, là hoa.
Thở ra, tươi mát.
Các em thực tập “là hoa, tươi mát” trong ba hơi thở nhé. Tay trái lấy hòn sỏi đầu chuyền qua tay phải, rồi đặt nó xuống đất bên phía tay phải. Hãy hình dung mình là một bông hoa, và mình tươi mát, xinh đẹp.
Muốn tươi đẹp, các em nuôi mãi nụ cười trên môi, giữ cho nét mặt tươi sáng. Tuổi thơ là tuổi thân tiên, có nụ cười tươi, có đôi mắt sáng, có nét mặt xinh. Ai nhìn các em cũng cảm thấy hạnh phúc.
Loài người là loài hoa. Bụt cũng là một bông hoa Ưu Bát Đa La. Giữ được sự tươi mát là người có hạnh phúc, có niềm vui, có sự tinh khiết.
Chúng mình thực tập bài thứ hai nhé.

Thở vào, là núi.
Thở ra, vững vàng.
Thở vào, là núi.
Thở ra, vững vàng.
Thở vào, là núi.
Thở ra, vững vàng.
Các em thở vào, thở ra ba lần cho bài tập “là núi, vững vàng”. Hãy thấy các em là núi. Một trái núi đứng vững vàng. Cho dù mưa to, gió lớn, núi vẫn đứng yên bất động. Thế ngồi hoa sen là thế núi vững. Vững chãi là không lung lay, không lên xuống. Các em không bị chi phối bởi ngoại cảnh, không bị buồn vui, thương ghét cuốn đi. Có sự vững vàng, các em mới có sức mạnh, có đức tự tin. Cũng vậy, tay trái nhặt lấy viên sỏi thứ hai chuyền qua tay phải, rồi đặt nó xuống đất bên phía tay phải.
Các em thương mến! Chúng mình thực tập tiếp bài thứ ba. Chúng mình là nước nên lặng chiếu. Thử nhé.

Thở vào, nước tĩnh.
Thở ra, lặng chiếu.
Thở vào, nước tĩnh.
Thở ra, lặng chiếu.
Thở vào, nước tĩnh.
Thở ra, lặng chiếu.
Các em thấy như thế nào?
– Chúng em thấy hồ nước yên tĩnh. Nó có chiếu áng mây ở trong lòng. Nó còn in dáng cành, lá và trời xanh nữa.
Ồ! Các em giỏi quá.
Trong ba hơi thở vào, ra, các em làm cho tâm yên tĩnh, lắng trong như một mặt hồ. Các em thở, thì tâm từ từ tĩnh lặng. Những suy nghĩ, lo âu sẽ lắng đọng lại nên các em thấy được các bóng dáng như buồn, vui, lo, sợ… trong lòng. Thấy hoạt động của tâm là bước tiến lớn của thiền. Thấy nên hiểu, hiểu nên chấp nhận và yêu thương. Hãy nhặt viên sỏi thứ ba chuyền qua tay phải, rồi đặt nó xuống lòng đất bên phía tay phải. Các em thực tập giỏi lắm.
Nào, chúng mình thực tập bài cuối nhé.

Thở vào, không gian.
Thở ra, thênh thang.
Thở vào, không gian.
Thở ra, thênh thang.
Thở vào, không gian.
Thở ra, thênh thang.
Các em lại thấy như thế nào?
– Vui lắm. Làm không gian thật là khỏe. Chúng em cảm thấy tâm mình thênh thang, thanh thoát lạ lùng.
Tốt lắm. Các em thực tập bài này trong ba hơi thở hoặc nhiều hơn. Hình dung cho được mình là không gian rộng lớn. Thi sĩ Walt Whitman làm một bài thơ có câu:
“Tôi là không gian
Tôi rộng lớn
Tôi thênh thang…”
Tâm rộng lớn là tâm không hẹp hòi, không bị kẹt, không cố chấp. Không có một cái gì đè nặng trong lòng của các em. Vì thế, các em cảm thấy thanh thoát và nhẹ nhàng. Sống cho hồn nhiên thì tâm tư sẽ chứa đầy không gian bao la như vũ trụ.
Tóm lại, thiền sỏi giúp cho các em hồi phục lại sự tươi mát của hoa, vững vàng của núi, lặng chiếu như nước hồ thu và thênh thang như không gian bao la, bát ngát.
Thiền sỏi là một bài hát. Chúng mình cùng nhau hát cho vui nhé.
Thở vào, thở ra
Thở vào, thở ra.
Là hoa, tươi mát.
Là núi, vững vàng.
Nước tĩnh, lặng chiếu
Không gian, thênh thang.
(Vẽ tranh minh họa: sư cô Trăng Tuyết Hoa)
Các bài có liên quan:
– Thiền cho tuổi thơ: phần I, phần II, phần III, phần IV
Thiền cho tuổi thơ (phần IV)

Trái táo ửng hồng
Các em thương mến! Bây giờ, chúng mình ăn táo cho vui nhé! Các em đặt trái táo trong lòng bàn tay. Ngắm nhìn nó, gọi tên nó. Chúng mình cùng nhau thực tập.
– Táo ơi! Chào em. Cám ơn trái táo.
Mỗi khi ăn thức gì, các em hãy để ý và gọi tên nó, thì thức ăn ấy mới thực là thức ăn. Các em đưa trái táo lên mũi, thử ngửi đi. Trái táo có thơm không?
– Dạ thơm lắm.
– Hít vào nè.
– Ừm! Thơm ghê.
Bây giờ đến lúc, các em nhìn trái táo nào. Trái táo này màu gì?
– Dạ thưa, màu ửng hồng.
Các em có thấy ông mặt trời không?
– Dạ có. Mặt trời là trái táo. Mặt trời gửi nắng vào trái táo, giúp cho nó từ xanh tươi trở thành ửng hồng. Nắng và hơi ấm của mặt trời cũng góp phần quan trọng tạo ra nước ngọt cho trái táo nữa.
Các em giỏi quá. Các em có thấy cơn mưa trong trái táo hay không?
– Dạ có. Cơn mưa nuôi dưỡng cây táo suốt năm. Nước táo cũng có từ cơn mưa. Nước táo ngọt lịm. Không có cơn mưa thì làm sao trái táo căng tròn, no đầy nước ngọt cho được. Có phải không anh Lang?
Phải rồi! Còn nữa, các em có thấy đất cũng có mặt trong trái táo không?
– Dạ có. Đất là mẹ của cây táo. Đất nuôi dưỡng cây táo từ lúc mới nẩy mầm. Đất cung cấp nước, chất đạm, phân bón… để cây lớn lên tốt tươi mà đơm hoa kết thành trái táo này.
Các em thấy gì nữa? Các em có thấy nơi trái táo này cũng từng có cây táo khi cây trổ đầy hoa trắng như tuyết không?
– Dạ vâng, chúng em có thấy. Hoa đẹp lắm.
Các em thấy gì nữa?
– Dạ, chúng em thấy dòng sông, không khí, chất khoáng, trời xanh, mây trắng, nhiều nữa, nhiều nữa trong trái táo.
Ồ! Các em giỏi quá.
Trước khi ăn táo, Lang hát bài hát của chị Betsy Rose bằng tiếng Anh để các em nghe cho vui.
Taste and See
Oh! Taste! Taste! And see.
How good is the fruit that falls from the tree.
Oh! Taste, taste, and see.
How good is the fruit of the garden.
Taste the sun, stored in the skin; flavor of fire and of passion.
Taste the stars that dwell at the core; Seeds of our joy and compassion.
Oh! Taste! Taste! And see.
How good is the fruit that falls from the tree.
Oh! Taste, taste, and see.
How good is the fruit of the garden.
Taste the rain, soaked through the flesh; it lingers so sweet on the tongue.
Taste the earth, the body of life; dark and rich and strong.
Oh! Taste! Taste! And see.
How good is the fruit that falls from the tree.
Oh! Taste, taste, and see.
How good is the fruit of the garden.
– Hay quá! Các bạn ơi! Chúng mình vỗ tay đi nào.
– Anh Lang hát hay ghê.
Các em đã quên lối vỗ tay mới rồi à. Chúng mình hãy làm hoa nở bằng hai bàn tay của mẹ. Ồ! Vui quá. Anh Lang tạm dịch bài hát này ra tiếng Việt.
Nếm để mà thấy
Điệp khúc:
(Hãy nếm, hãy nếm để mà thấy!
Trái này ngon lắm rơi xuống từ cây.
Hãy nếm, hãy nếm để mà thấy!
Trái này ngon lắm của mảnh vườn.)
Nếm mặt trời chứa ở vỏ trái cây, vị của lửa và của đam mê.
Nếm ngàn sao ở giữa lòng trái cây; hạt giống của niềm vui và tình yêu.
(Điệp khúc)
Nếm cơn mưa thấm trong da thịt của trái cây; nó đậm đà, ngọt lịm cả lưỡi.
Nếm đất mẹ, cơ thể của sự sống; Vững chắc, giàu có và mạnh mẽ.
(Điệp khúc)
Bây giờ, các em cắn một miếng táo và nhai từ từ, thật kỹ lưỡng để ý tới vị ngọt của nước táo. Đừng vội nuốt liền. Nhai cho tới khi miếng táo trở thành nước mới nuốt. Nào, chúng ta cùng nhau ăn táo cho vui.
Ngoạm, nhai, nhai…
Ăn như thế, các em cảm thấy ra sao?
– Ngon lắm, ngọt ghê, giòn nữa. Lần đầu tiên em ngửi được mùi thơm của táo. Cũng là lần đầu tiên em tiếp xúc được cây táo.
– Chưa bao giờ em ăn táo ngon như thế.
– Em thấy mùa xuân.
– Em cảm nhận được tình thương.
Vậy là vui quá rồi. Các em giỏi lắm. Các em nhớ ăn theo cách này với các loại trái cây khác nhá. Khi ăn theo cách này, các em sẽ cảm nhận được sự sống dễ thương và ngọt ngào biết mấy!
Nước ngọt lịm
Chào các em. Bây giờ, Lang mời các em uống nước cho ngon nhé. Mùa hè, uống nước thật mát và sướng ghê. Trước khi uống, các em thử hỏi câu này:
– Nước ơi! Em từ đâu đến?
Dường như, các em nghe nước trả lời:
“Nước từ nguồn suối cao
Nước từ lòng đất sâu
Nước mầu nhiệm tuôn chảy
Ơn nước luôn tràn đầy.”[5]
– Uống! Nếm! Ực. Tắc, tắc. Ừm! Ngon quá!
– Cám ơn nước. Cám ơn anh Lang. Bấy lâu này uống nước, chúng em quá vô tình. Cứ đưa cốc lên miệng là uống ực liền một hơi rồi chạy đi chơi. Chứ có bao hỏi nước đến từ đâu, trân trọng cảm nhận vị nước dịu mát như thế nào. Mà, không có nước nuôi dưỡng chúng em thì sao chúng em sống vui và khỏe mạnh được! Chúng em xin lỗi nước thật nhiều vì chúng em đã vô tình với nước.
Biết lỗi là tốt lắm. Bây giờ, các em uống một ngụm nữa. Hãy cảm nhận vị ngọt, mát lịm trên lưỡi và trong cổ họng. Nước có ngọt không hởi các em?
– Dạ thưa, ngọt lắm, mát ghê.
Uống thêm một ngụm nữa đi, và chú tâm vào sự xúc chạm của nước ở trong miệng. Sao rồi?
– Đã quá. Cảm thấy khỏe liền. Nước dễ thương. Nước nuôi dưỡng. Nước tuyệt vời. Không có nước chắc, chúng em khô héo và chết mòn mất, anh Lang ơi! Nước cần thiết hết sức, vậy vì sao ít người để ý và trân quí nó?
Có chứ! Những lúc bị cúp nước, mọi người mới thấy, sống không thể thiếu nước. Tuy nhiên, con người hay quên. Thế thôi!
Các em ạ! Uống nước cũng là uống mây vì cơn mưa nhờ mây mà có. Uống nước cũng là biến thành dòng sông trôi chảy âm thầm. Như vậy, các em có thích không?
– Dạ! Thích lắm! Trở thành dòng sông là vui lắm, là một chuyện lạ lùng.
Chúng em chưa bao giờ nghĩ tới. Vậy là chúng em có thể xuôi về biển cả rồi. Sướng quá, anh Lang ơi!
Uống nước là nghe con suối chảy róc rách, nghe mạch nước thì thầm trong từng dòng máu. Các em thương mến! Nước mầu nhiệm vô cùng. Các em cũng mầu nhiệm như nước. Cám ơn các em.
[5] Nhất Hạnh
Các bài có liên quan:
Thiền cho tuổi thơ (phần III)
Hơi thở nhẹ
Các em thương mến! Mời các em thở với Lang nhé! Thở tự nhiên, thở bình thường, đừng cố gắng. Các em đặt hai bàn tay lên bụng. Và bây giờ, chúng mình cùng nhau tập thở cho an.
Thở vào, bụng phồng lên,
Thở ra, bụng xẹp xuống.
Phồng lên,
xẹp xuống.
Phồng lên,
xẹp xuống.
Thở ra, nhẹ nhõm.
Khỏe, nhẹ.
Khỏe, nhẹ.
Thở vào, tĩnh lặng
Thở ra, mỉm cười.
Lặng, cười.
Lặng, cười..
Thở vào, có mặt,
Thở ra, vui quá!
Có mặt, vui quá.
Có mặt, vui quá.
Thở vào, còn sống,
Thở ra, hạnh phúc.
Còn sống, hạnh phúc.
Còn sống, hạnh phúc.
Các em thấy như thế nào?
– Ồ, không khí nơi đây trong lành ghê! Thở ngon và khỏe quá. Xin cám ơn không khí. Không có không khí làm sao chúng em sống được. Nhớ lại, lúc ở dưới hầm sâu hoặc nơi đông người, chúng em cảm thấy ngột ngạt đến bơ phờ. Bây giờ, thở không khí trong lành sướng quá, đã quá. Thở khỏe nên chúng em vui. Nếu mệt mỏi thì làm sao vui cho được. Có phải không anh Lang?
Đúng vậy! Vì thế, dù ở nơi đâu, các em hãy nhớ thở. Các em có mặt cho hơi thở thì hơi thở có mặt cho các em. Có mặt là có sự sống. Các em thấy mình may mắn, hạnh phúc và thỏa thích. Các em có nghe con suối đang ca hát hay không?
– Dạ có.
Các em có thấy nắng vàng long lanh hay không?
– Dạ vâng.

Hơi thở đưa các em về với những gì mầu nhiệm đang xảy trong từng giây từng phút như ly nước mát, cây cà rem, suối ca, nắng ấm, hơi thở nhẹ…
Hơi thở còn cung cấp dưỡng khí cho hai lá phổi. Phổi cảm thấy sung sướng, mạnh khỏe và an vui nên các em vui lây. Phổi chuyền dưỡng khí lên óc nên các em tỉnh táo và sáng suốt. Các em có biết không? Bộ não làm việc bằng dưỡng khí, và nó là trung tâm điều khiển mọi cử động của cơ thể. Đi, đứng, nằm, ngồi, thở, nhìn, nghe đều do bộ não điều khiển hết. Nếu không có dưỡng khí thì bộ não không thể làm việc, và như thế là nguy to.
Hơi thở lại đẩy thán khí ra ngoài, giúp cho cơ thể mạnh khỏe. Các em ạ, thán khí giống như khói xe. Nếu phổi chứa đầy khói xe thì các em sẽ cảm giác khó chịu ghê lắm. Vì vậy, các em nên thường xuyên tập thở để có sức khỏe tốt.
Hơi thở còn đẩy sự căng thẳng ra ngoài. Có những khi, các em quên thở trong thời gian ngắn, vậy mà đã có sự căng thẳng trong thân tâm. Nếu thường hay quên thở, thì sự căng thẳng ấy lớn lên một mức cao. Bác sĩ Benson thuộc trường đại học Harvard có nói: “Tất cả bệnh tật đều do căng thẳng phát sinh ra.” Bớt căng thẳng thì khỏe nhẹ.
Cám ơn hơi thở. Hơi thở nuôi dưỡng. Hơi thở trị liệu. Hơi thở dễ thương. Bây giờ, các em tập thở một lần nữa theo bài thi kệ này.
“Thở vào tâm tỉnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại
Giờ phút đẹp tuyệt vời.”[4]
Lặng, cười
Lặng, cười.
Hiện tại, tuyệt vời
Hiện tại, tuyệt vời.
– Ồ! Sướng quá. Thích ghê. Cám ơn anh Lang.
Trở về
Con người trọn vẹn luôn có cả thân và tâm. Thế mà, tâm thường ưa đi chơi xa. Tâm đã quen thói chạy rong nên nó không chịu ở yên với thân. Nó để thân ở lại một mình trong cô đơn. Buồn cho thân ghê, có phải không các em? Thân không có tâm thì sống không có ý thức. Ăn không cảm giác ngon. Nhìn không thấy rõ mặt người thân. Cái gì cũng trở nên mờ mờ, ảo ảo. Thân ở đâu, tâm ở đó, thì sự sống mới thật là sự sống linh động.
Giờ đây, anh Lang hỏi nhỏ các em: “Tâm của các em có ở với thân hay không?”
– Dạ có. Vậy thì hay quá.
Các em ạ, nếu các em để ý một chút, các em sẽ thấy ngay có gì đó làm cho chúng mình có cảm giác thiếu thốn, bơ vơ và trống trãi nếu tâm không có mặt nơi thân và nơi giây phút hiện tại.
Bây giờ, chúng mình thử tập đưa thân và tâm trở về với nhau nhé. Trở về vui lắm. Trở về ấm áp vô cùng! Như đi ngoài trời mưa thì lạnh cóng, nhưng khi trở về nhà thì ấm áp liền. Trước hết, chúng mình trở về với chính mình. Thử xem sao!
Thở vào, có mặt
Thở ra, mỉm cười.
Vào, có mặt.
Ra, mỉm cười
Vào, có mặt.
Ra, mỉm cười.
Thở vào, em trở về với em.
Thở ra, em là em.
Vào, trở về.
Ra, là em
Vào, trở về.
Ra, là em.
Thở vào, cảm ơn sự sống
Thở ra, cho em đời thật vui.
Vào, cảm ơn.
Ra, đời thật vui.
Vào, cảm ơn.
Ra, đời thật vui.
Các em cảm thấy như thế nào?
– Ôi! Sung sướng quá. Chúng em gặp lại mình rồi. Hơi thở đưa chúng em trở về. Cám ơn hơi thở nhiều. Đi lang thang hoài chán lắm mà mệt mỏi nữa, anh Lang ạ! Có hay ho gì đâu. Nhớ lại lần đi chơi với gia đình, vui thì vui thật đấy, nhưng chúng em cảm thấy mệt nhừ. Chúng em cứ mong mau trở về nhà. Chỉ có mái nhà mới đem lại sự bình an chân thật. Anh Lang có nói: “Thân tâm đoàn tụ là mái nhà tâm linh.” Chúng em hiểu rồi và tin lắm. Chúng em cảm thấy đầy đủ, vẹn toàn.

Các em thành công rồi đó. Trở về với sự sống là một tin mừng. Biết sống là một viên ngọc màu xanh vô giá! Các em có cả một kho tàng hạnh phúc, dùng để hiến tặng cho ba mẹ, anh em và bè bạn. Biết sống là biết thương, biết cảm, biết nghe, biết ăn, biết uống… Sống không có ý thức xem như đã chết. Không ý thức nên không thấy được sự sống rõ ràng. Nắng sớm có đó cũng như không. Ăn cơm vội vàng hoặc trễ nải, thiếu cẩn trọng, không thiết tha nên không thấy ngon hoặc chẳng biết cái ngon, cái quý thực sự nơi thức ăn. Uống nước không nếm được vị ngọt, vị mát lành trong nước… Các em có hiểu không?
– Dạ vâng, chúng em hiểu rồi.
Từ đây trở về sau, các em cố gắng trở về với mình, về với sự sống, về với hiện tại. Đưa tâm rong ruổi trở về với thân nha.
– Dạ vâng. Cám ơn anh Lang.
[4] Nhất Hạnh
[5] Nhất Hạnh
* Các bài có liên quan:
Thiền cho tuổi thơ (phần II)
Ngồi chơi
Các em ơi! Chúng mình dừng lại bên hồ một chút để ngồi chơi nào. Các em ngồi cho thoải mái và buông thư. Ở tư thế xếp bằng, các em đan hai chân với nhau, ngồi như thế chúng mình tạo nên được sự vững chãi của trái núi. Đây là thế ngồi hoa sen (liên hoa tọa). Ngồi vững chãi rồi, giờ chúng mình vừa thở, vừa mỉm cười trong vài phút cho vui nhé.
Thở vào, thở ra.
Thở vào, thở ra.
Thở vào, thở ra.
Các em cảm thấy sao?
– Ồ! Hơi thở tuyệt vời. Hơi thở bình an. Hơi thở khỏe nhẹ. Hơi thở dễ chịu vô cùng. Uả! Vậy sao chúng em cứ hay quên đi hơi thở kìa. Thật là không thể nào hiểu nổi.
Các em ạ! Có những cái quý nhất trên đời mà chúng mình lại hay xem thường. Có thể vì nó vốn có mặt thường xuyên với chúng mình nên chúng mình không còn để ý đến sự quý giá của nó nữa. Hơi thở nuôi dưỡng chúng mình và cho chúng mình sự sống, nhưng chúng mình thường không chú ý và trân quý hơi thở. Uổng ghê không! Bây giờ, chúng mình thở một lần nữa cho khỏe.
Thở vào này, thở ra này.
Thở vào khỏe, thở ra nhẹ.
Thở vào vui, thở ra cười.
Nhẹ, cười.
Nhẹ, cười.
Nhẹ, cười.
Các em thấy, thở có vui không?
– Ồ! Vui ghê. Thở khỏe thật.

Các em à, chúng mình lại có giờ phút hiện tại. Hiện tại quý báu biết bao! Hiện tại là sự sống. Hiện tại có nắng, có suối, có cây, có không khí, có hơi thở, có mẹ, có tình thương… Có hiện tại, chúng mình có tất cả điều kiện hạnh phúc. Cám ơn hiện tại. Hiện tại tuyệt vời vô cùng tận.
Các em thương yêu ơi! Chúng mình an trú ở nơi đây nhá. Nơi đây sao yên tĩnh đến thế. Các em có cảm thấy yên không?
– Dạ có. Yên lắm.
Nơi đây có hồ sao mai, có hồ bán nguyệt, có hoa tím, có mấy con cá đang lội… Ở đây có cả sự sống, có cả chúng mình nữa. Vậy thì, vui quá là vui rồi! Còn gì vui hơn nữa, phải không? Giờ chúng mình tập thở thêm một lần nữa nhé.
“Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại
Giờ phút đẹp tuyệt vời.”[2]
Tĩnh lặng, mỉm cười
Tĩnh lặng, mỉm cười
Tĩnh lặng, mỉm cười.
Bây giờ, các em cảm thấy như thế nào?
– Chúng em an trú được rồi. Anh Lang có thấy chúng em mỉm cười không?
Vâng! Nụ cười tươi đẹp lắm. Có gì đâu để mà lo, có gì đâu để mà suy nghĩ. Sự sống đẹp tuyệt vời. Thế mà, con người cứ hay lo lắng, hồi hộp, hấp tấp, chạy ngược, chạy xuôi mãi hoài! Tội nghiệp ghê! Họ lận đận một đời, rồi có giữ được cái gì đâu! Tất cả sẽ theo dòng thời gian mà thay đổi, đổi thay, có hoàn không, còn lại hai bàn tay trắng. Chỉ có niềm vui, cái đẹp, tình yêu và hạnh phúc của người biết thưởng thức sự sống sẽ còn mãi trong trái tim của họ. Các em là người may mắn, đang tập nghệ thuật sống để tạo ra chất liệu quý báu của thương yêu và hạnh phúc. Các em hãy vui lên!
Biết ngồi yên, biết đi chơi nên chúng mình có nhiều niềm vui đơn sơ, nhỏ bé, nhưng hạnh phúc vô cùng. Cám ơn giờ ngồi chơi. Cám ơn con suối. Cám ơn nắng vàng. Cám ơn các chị bướm. Cám ơn lá xanh. Cám ơn mặt trời. Cám ơn tất cả, tạo cơ hội cho chúng mình vui chơi.
Tiếng chuông huyền diệu
Nghe một tiếng chuông, chúng mình thở vào, thở ra ba lần. Các em chú ý đến tiếng chuông từ đầu đến cuối. Không suy nghĩ, không làm gì cả, chỉ lắng nghe thôi. Anh Lang thỉnh lên một tiếng chuông, và chúng mình thực tập nhé.

Boong, boong, boong, boong,……
“Thở vào. Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe.
Thở ra. Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.”[3]
Thở vào, lắng nghe
Thở ra, nhất tâm.
Thở vào, lắng nghe
Thở ra, nhất tâm.
Các em thấy sao?
– Dạ, vui lắm. Tiếng chuông hay lạ kỳ!
Tiếng chuông là tiếng gọi của Bụt. Người gọi:
– Con ơi! Thở đi con. Hãy về với chính con bằng hơi thở. Đừng buồn nữa, đừng lo âu nữa,…
Chúng mình thử lắng nghe một lần nữa.
– Dạ vâng, cám ơn anh Lang.
Boong, boong, boong,….
Thở vào, tiếng Bụt gọi.
Thở ra, chúng con thở đây.
Thở vào, Bụt gọi. Thở ra, thở.
Thở vào, Bụt gọi. Thở ra, thở.
– Cám ơn, Bụt nhắc nhở chúng con thở.
Nghe chuông hết lòng, tiếng chuông sẽ đi thẳng vào tâm, làm lắng đọng nỗi suy nghĩ, niềm lo âu. Tiếng chuông đưa tâm chạy rong về với thân. Tâm các em chỉ còn lại tiếng chuông. Lúc ấy, thân tâm tĩnh táo, lặng lẽ. Tiếng chuông với các em là một. Các em là tiếng chuông. Các em có Bụt ngay ở trong lòng.
[2] Từng bước nở hoa sen
[3] Thơ Nhất Hạnh
(Vẽ tranh minh họa: Sư cô Trăng Tuyết Hoa)
Bài có liên quan: Thiền cho tuổi thơ (phần I)
(còn tiếp)
Thiền cho tuổi thơ

Tuổi thơ
Thiền cho tuổi thơ là em hãy sống vui, sống cho mạnh khỏe. Sống vui là nếp sống lành mạnh, trong sáng và yêu thương. Tuổi thơ là tuổi hồn nhiên và vô tư. Thiền cũng là hồn nhiên và vô tư. Nhìn bông hoa, thấy bông hoa. Ăn cơm thì cảm thấy ngon. Uống nước thì nếm được vị ngọt. Đau nhức biết đau nhức. Giận hờn biết giận hờn. Vui biết vui. Buồn biết buồn… Sống hồn nhiên, sống thật lòng, không làm bộ, không che dấu là lối sống tuổi thơ. Cho nên, tuổi thơ là thiền. Thiền là tuổi thơ. Ai giữ được sự hồn nhiên thì người ấy có thiền, có niềm vui và có hạnh phúc. Thiền giúp tuổi thơ thông minh hơn, sáng suốt hơn và mạnh khỏe hơn. Các em thân mến! Bây giờ, chúng mình cùng nhau khám phá vẻ đẹp của thiền, tức là sống vui, sống khỏe, biết chơi, biết thương, biết cảm, biết buồn, biết vui… Chúc các em thành công.

Chúng mình đi chơi
Các em thương mến! Hôm nay là ngày đẹp. Chúng mình đi chơi nha. Đi chơi vui lắm! Các em không cần suy nghĩ gì cả! Các em chỉ đi chơi thôi. Đi cho vui, đi cho khỏe, đi cho thoải mái, đi cho an nhàn. Chúng mình học cách đi của con mèo nhé. Bước chầm chậm, đi uyển chuyển, dáng thong dong, mà vẻ oai hùng. Chúng mình chú ý tới mặt đất, có mặt cho đôi bàn chân. Có mặt nghĩa là chúng mình để sự chú ý, cẩn trọng và yêu thương tới đối tượng, mà đối tượng của chúng mình ở đây là đôi bàn chân, là mặt đất… Bây giờ, chúng mình thử đi chơi với nhau nhé.
Thở vào, bước này thảnh thơi.
Thở ra, bước này mỉm cười.
Thở vào, thảnh thơi.
Thở ra, mỉm cười.
Thở vào, thảnh thơi.
Thở ra, mỉm cười.
“Từng bước chân thảnh thơi,
mặt trời như trái tim đỏ tươi.
Từng đoá hoa mỉm cười
nụ cười tươi thắm trên làn môi…”
Các em thấy gì?
– Ôi! Thoải mái ghê! Bước chân thật nhẹ. Thảnh thơi vô cùng. Hai bàn chân dễ thương. Hai bàn chân mạnh khỏe đưa chúng em đi chơi mỗi ngày. Xin cảm ơn đôi bàn chân nhiều lắm. Và, thật tình xin lỗi hai bàn chân một ngàn lần, bởi chúng em nhiều lần quên đi sự có mặt của em. Chúng em cứ bước đi, cứ chạy chơi, cứ nhảy múa mà không hay biết rằng đôi chân rất quý.

Hay quá! Các em thấy gì nữa?
– Ồ! Chúng em thấy được dấu chân của mình trên mặt đất. Dấu chân sao thân thương và xinh đẹp quá! Dấu chân này giống hệt dấu chân của mẹ. Hạnh phúc quá! Cám ơn dấu chân đưa chúng em về gặp mẹ.
– Xem kìa! Chúng em thấy đàn kiến. Đàn kiến oai phong ghê! Đàn kiến đi một hàng dài vô tận.
– Chào các anh kiến! Các anh làm gì mà đi có hàng, có lối như thế?
– Chào các em! Chúng tôi đang tha thức ăn về tổ.
– Các anh biết lo xa đấy. Các anh thông mình và giỏi giang quá chừng. Chúng em phục các anh hết sức.
Các em còn thấy gì nữa?
– Chúng em thấy lá xanh óng lên màu của nắng. Đẹp vô cùng!
– Lá ơi! Chúng em chào lá. Cám ơn sự mát mẻ của lá nhé. Suốt mùa hạ, lá thường che nắng cho chúng em. Lá thở ra dưỡng khí cho chúng em đưa vào hai buồng phổi để dòng máu nuôi dưỡng chúng em thêm tươi. Lá không làm gì hết, vậy mà lá thật giỏi, thật dễ thương. Lá nuôi dưỡng chúng em từng giây phút. Ai có thể ngờ lá quan trọng đến thế!
– Cám ơn mặt trời gởi nắng xuống cho lá thêm xanh, giúp lá thở nhiều khí ôxy cho trái đất không khí trong lành. Ban đêm khi mặt trời đi ngủ, dường như tất cả lá trong vườn biến thành màu đen. Trái đất tối âm u. Dễ sợ quá! Sợ bóng đêm, nên chúng em cũng đi ngủ như mặt trời và lá. Nhờ mặt trời đi ngủ cho nên chúng em được yên giấc. Mỗi sớm mai, chúng em thức dậy cùng mặt trời, cùng cây lá trong vườn. Thật sung sướng vô cùng!

– A, xem bên kia! Có vài chị bướm vàng đang lượn tung tăng trên cành cây. Chào các chị bướm. Chúng em đang đi chơi đây. Các chị có muốn đi chơi không? Cám ơn các chị đã tô đẹp cho cuộc đời bằng đôi cánh mong manh mà rực rỡ của các chị. Vườn hoa thiếu hình bóng các chị thì mất đẹp biết chừng nào. Các chị là những bông hoa tuyệt vời. Hoa biết bay mới lạ lùng chứ.
– Ồ! Không khí sớm mai sao thật trong lành. Thở ngon và khỏe ghê! Có lần đi phố với mẹ, chúng em thở toàn khói xe nên không cảm thấy dễ chịu chút nào. Cám ơn không khí nhá. Không khí nuôi dưỡng, không khí trị liệu. Không có không khí thì làm sao chúng em thở để duy trì sự sống mầu nhiệm này! Chúng em thương không khí lắm.
Bây giờ chúng mình dừng lại. Lang tập cho các em hát bài “Từng bước chân thảnh thơi” của chị Tịnh Thủy nhé.
“Từng bước chân thảnh thơi
Mặt trời như trái tim đỏ tươi
Từng đóa hoa mỉm cười
Ruộng đồng xanh mát như biển khơi
Cùng gió ca lời chim
Từng bước chân thảnh thơi
Đường dài em bước như dạo chơi.
Từng bước chân thảnh thơi
Nụ cười thắm trên làn môi
Từng đám mây ngang trời
Là dòng sông chảy ra biển khơi
Nguồn khổ đau dịu vơi
Từng bước chân thảnh thơi
Cùng người em bước đi mọi nơi.”[1]
Vui quá. Hãy nở một ngàn bông hoa bằng hai bàn tay! Các em hát hay lắm.
– Tại sao chúng mình không vỗ tay, hởi anh Lang?
Đưa hai bàn tay lên, xoay qua xoay lại, như hai bông hoa đang nở là vỗ tay rồi đấy. Vỗ tay kiểu này thanh thoát và yên tỉnh hơn. Hơn nữa, chúng mình đâu có muốn làm các bông hoa tím ở dưới hồ Sao Mai giật mình.
[1] Mở thêm rộng lớn con đường — Tịnh Thủy
(Còn tiếp)
Nguồn: Phù sa
Thiền cho tuổi thơ
- Thiền cho tuổi thơ
- Thầy Chân Pháp Đăng
- Thiền cho tuổi thơ (phần II)
- Thầy Chân Pháp Đăng
- Thiền cho tuổi thơ (phần III)
- Thầy Chân Pháp Đăng
- Thiền cho tuổi thơ (phần IV)
- Thầy Chân Pháp Đăng
- Bốn viên sỏi dễ thương
- Thiền cho tuổi thơ (phần V) – Thầy Chân Pháp Đăng
Một lần đau răng
Từ nhỏ tới lớn con chưa bao giờ bị đau răng, nên cái cảm giác đau răng con chưa có cơ hội được thử một lần. Thầy cũng đã dạy nhiều lần về cái hạnh phúc khi không bị đau răng, tuy vậy con cũng thường hay quên và ít khi để ý đến điều ấy.
Cuối năm 2009, theo lời chỉ dạy của Đại chúng, con rời Việt Nam để sang Thái Lan nhập Chúng tu học. Lúc đầu trung tâm chưa có ai chăm sóc cho vấn đề y tế nên con đã tình nguyện học và làm công việc này. Con được đi học thêm về cách sử dụng thuốc tại bệnh viện của xã, và bắt đầu từ đó con vào ban y tế.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, con chịu trách nhiệm chăm sóc ban y tế xuyên suốt trong ba năm cho tới lúc con chuyển trung tâm. Trong những năm tháng đó, con đã có được cơ hội tiếp xúc và chăm sóc nhiều sư anh, sư em bị bệnh, trong đó có vấn đề đau răng, nhưng vì chưa bao giờ bị đau răng nên con không biết cảm giác của anh em như thế nào.
Đôi lúc có anh em đau răng không ăn được mà chỉ uống nước thôi, nhưng con lại nghĩ “có đau răng thôi mà sao phải làm dữ vậy nhỉ” và con thầm mong có một lần thử bị đau răng để biết cái cảm giác đó như thế nào. Con vẫn còn ấn tượng nhất là thầy Pháp Đàm -một sư em của con- bị đau răng và có báo cho con biết nhiều lần để sắp xếp đi nha sĩ. Nhưng con đã quên và lo không được chu đáo lắm nên làm cho thầy phải chờ đợi nhiều ngày liền, cho đến khi bị xưng lên không ăn được nữa mà chỉ uống sữa thôi, cuối cùng thầy cũng được về Việt Nam để làm lại bốn chiếc răng mới. Khi trở qua lại Thái Lan, thấy thầy hạnh phúc và cười tươi để khoe những chiếc răng mới làm cho con cũng hạnh phúc lay và cũng thấy có lỗi với thầy.
Cuối mùa An Cư năm 2013, con rời đại chúng Thái Lan để sang Làng tu học, con đến Làng vào những ngày đầu của mùa Đông nên trời mưa nhiều và thời tiết rất lạnh. Ở xóm Thượng được một tuần thì ước nguyện lúc trước của con được toại nguyện. Tự nhiên con mọc răng khôn, chiếc răng bên phải bắt đầu vươn lên và cơn đau nhức cũng biểu hiện ra. Vì trời rất lạnh nên cơn đau được tăng thêm sức để hành hạ, con đau buốt cả hàm răng. Rồi nửa đầu bên phải của con đau nhức kinh khủng, con không ăn gì được, chỉ nằm đó và cảm nhận cơn đau trong từng giây phút.
Con không thể ngủ được vào buổi tối và phải uống thuốc giảm đau liều lượng cao. Đôi khi thiu thiu ngủ được một chút thì giấc mơ đến, trong mơ con cũng cảm giác được sự đau nhức đó đang hành con. Cơn đau bám theo con suốt ba ngày và con không thể tham dự được thời khóa nào, đến cuối ngày thứ ba thì anh chàng đau nhức có dấu hiệu thuyên giảm, con vui quá và tưởng chừng đã thoát được nạn rồi. Nhưng không! Cái răng bên trái bắt đầu vươn lên để chào đời, lần này con chỉ im lặng và chờ đợi chuyện sắp đến.
Thay vì đau một bên trái thì lần này cả hai bên cùng hẹn nhau để làm đau một lần. Như vậy là sự đau nhức cũng biết chờ đợi nhau, cả răng bên phải và bên trái đều cùng đau một lúc. Con tiếp tục hứng chịu những trận đòn từ hai chiếc răng, trán bắt đầu nóng lên và thay vì đau một bên đầu thì lần này con đau cả đầu luôn. Con nằm đó và nhớ về những cảm giác của các anh em ngày trước từng bị đau răng mà con chưa quan tâm chăm sóc kỹ. Con hối hận và hình như có vài giọt nước mắt chảy xuông gối. Con cũng thầm cảm ơn hai chiếc răng đã cho con thực chứng được như thế nào là đau răng, và từ đây con tự nói với chính mình: sau này trở về lại Thái Lan, nếu còn cơ hội làm lại con sẽ chăm sóc anh em tốt hơn.
Sự đau nhức của hai chiếc răng tiếp tục làm cho con bị viêm họng, cái này nối tiếp cái kia trong bốn ngày liền. Và cuối cùng con phải đi gặp nha sĩ để nhổ hai cái răng này đi, nhưng nha sĩ không chịu nhổ mà chỉ đưa thuốc giảm đau và kháng sinh về uống. Cuối cùng con cũng hết đau răng, một hạnh phúc tràn trề trong con! Con nhìn cái gì cũng đẹp, cái gì cũng dễ thương, thay vì trong những ngày đau răng, con nhìn cái gì cũng thấy xấu. Bây giờ đây con đổi thay một cách lạ kỳ!
Bảy ngày để cảm nhận sự đau đớn đã dạy cho con thêm một kinh nghiệm sống là phải đặt chính mình vào vị trí của những người đang đau khổ. Con đã gọi điện về Thái Lan để gặp sư em Pháp Đàm. Con chia sẻ với sư em về những ngày đau răng của con và con cũng nói với sư em là “ nếu sau này về lại Thái Lan mà có cơ hội làm lại ban y tế, mình sẽ chăm sóc cho thầy tốt hơn”. Con không biết sư em cảm nhận như thế nào, nhưng trong con có một nguồn năng lượng biết ơn vì con đã được một lần đau răng. Và có lẽ chỉ những người đã từng bị đau răng mới cảm nhận được niềm hạnh phúc thực sự khi không bị đau răng…

Tâm Nhuận Dụng
