Có nên vứt bỏ tình cảm trai gái để đi tu

Con xin được hỏi:
Con đang là sinh viên, sắp ra trường. Con đã yêu đơn phương một người con gái. Sau nhiều ngày suy nghĩ con đã viết thư cho cô ấy để bày tỏ tình cảm của mình. Nhưng cô ấy nói rằng cô ta đã yêu một người và không thể yêu người khác được. Sau khi nhận được bức thư ấy, con không hờn giận, không khổ đau nhiều. Con đã hứa với cô ấy là sẽ trở thành bạn thân với nhau. Nhưng con vẫn hy vọng sau này cô ấy sẽ suy nghĩ lại ( Con nghe người ta nói cô ta đã chia tay với người yêu cũ).

Con và cô ấy học cùng lớp nên chúng con thường xuyên gặp nhau. Cô ấy rất thường đến nhà con để hỏi bài. Cứ mỗi lần gặp là tình cảm kia lại trỗi dậy, có lúc con ước rằng sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa.  Và cứ như vậy tình trạng học tập của con ngày càng sa sút.

Con đã đọc rất nhiều sách về tình yêu thương, con được đọc sách của Sư Ông và bắt đầu tìm hiểu về Phật Giáo và thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Nhưng đọc những cuốn sách ấy chưa đủ để con đối mặt với thứ tình cảm đang tồn tại trong con. Con không biết có nên vứt bỏ tình cảm trai gái để đi tu theo Phật hay không? Con phải làm cách nào để thoát ra khỏi tình trạng này. Con rất muốn đọc Kinh và sách Phật nhưng không biết nên đọc những cuốn nào trước. Kính xin quý thầy, quý sư cô chỉ dẫn cho con.

Sư cô Lĩnh Nghiêm xin chia sẻ:

Bạn thân mến!

Qua những dòng tâm sự gởi đến BBT, tôi thấy bạn có một tấm lòng thật đôn hậu, trái tim của bạn rất nhân ái, bao dung. Tuy bị khước từ tình cảm nhưng bạn đã cư xử rất mực thước với người mình yêu mà không oán trách, giận hờn, … Trái lại bạn đã hết lòng giúp đỡ khi cô ấy cần đến mà không tránh né, trốn chạy mặc dù điều này làm khơi dậy nỗi đau trong lòng bạn. Tôi cảm thông với tình cảnh của bạn và xin được chia sẽ đôi điều, mong rằng bạn sẽ tìm được hướng giải quyết có tình có lý nhất trong vấn đề tình cảm và nhận diện rõ được lý tưởng đích thực của chính mình.

Bạn có nói rằng, lúc này trong tâm bạn đang mang nhiều nỗi bất an, day dứt. Một mặt bạn muốn quên cô ấy để trở về với những tháng ngày bình an, vô tư trước đây của mình mà tập trung vào việc học hành. Mặt khác, bạn vẫn cố hy vọng rằng biết đâu cô ấy sẽ nghĩ lại, sẽ cho bạn một cơ hội. Chính điều này đã tạo nên sự giằng xé nội tâm khiến bạn mất hết năng lượng, bạn cảm thấy mệt mỏi và không học hành gì được. Thật tội nghiệp.

Trước hết, bạn không cần phải cố gắng quên cô ấy, cũng không nên cố hy vọng. Đừng có cố cái gì hết. Chính vì cố níu giữ hay cố xua đuổi đã khiến bạn bị căng thẳng. Cứ để cho mọi việc diễn ra một cách tự nhiên. Bạn chỉ cần theo dõi hơi thở và nhận biết rõ ràng những gì đang diễn ra trong tâm mình thôi. Tức là khi tâm bạn khởi lên niềm hy vọng thì bạn nhớ duy trì hơi thở và biết là trong tâm mình đang mang một niềm hy vọng. Khi bạn cố quên cô ấy thì bạn cứ nắm lấy hơi thở và biết là mình đang cố quên cô ấy. Cái “biết” đó chính là năng lượng chánh niệm. Năng lượng chánh niệm này có tác dụng ôm lấy cảm xúc đang diễn ra trong bạn, cảm xúc ấy có thể là nhớ, là buồn, là căng thẳng, giận hờn, bực bội, thất vọng…Và năng lượng chánh niệm sẽ làm yếu dần những cảm xúc tiêu cực ấy, giữ cho tâm của bạn không bị nhấn chìm trong vũng lầy vọng tưởng.

Sau đó bạn làm thanh tịnh tâm mình bằng cách tìm đọc những cuấn sách có nội dung trong sáng, hướng thượng. Nếu bạn đã có cảm tình với đạo Bụt và với tác giả là Thầy của chúng tôi, thì tôi xin mạn phép giới thiệu với bạn một vài cuấn sách rất phù hợp với những người mới tìm hiểu đạo Bụt như: “Đường xưa mây trắng”, “An lạc từng bước chân”, “Chỉ nam thiền tập cho người trẻ”, “Tuổi trẻ tình yêu và lý tưởng”, “Ước hẹn với sự sống”, “Thương yêu theo phương pháp Bụt dạy”… Những cuấn sách đó sẽ giúp bạn tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn. Khi năng lượng bình an tăng tiến thì bạn sẽ bình tĩnh và sáng suốt hơn. Tình cảm trong bạn vẫn còn đó nhưng đồng thời sự vững vàng cũng hiện diện song hành để bạn không bị rơi vào sự căng thẳng.

Có phải bạn nghĩ rằng nếu có được tình yêu của cô ấy thì bạn sẽ hạnh phúc không? Điều này tôi không dám chắc đâu nhé. Vì hễ có ràng buộc là có hệ lụy. Cho nên, biết bao người mới yêu nhau được vài tháng đã vội vã chia tay, lấy nhau được vài năm đã nhanh chóng ly dị. Giả sử bây giờ cô ấy nhận lời yêu bạn thì bạn lại khổ sở vì rất nhiều chuyện khác: Bạn sẽ lo lắng mỗi khi cô ấy gặp chuyện buồn, sẽ bất an khi cô ấy hờn giận, sẽ phiền lòng vì ghen tuông mỗi lần thấy cô ấy cười rất tươi hay trò chuyện một cách cởi mở với một người khác giới nào đó dù rằng trong tâm cô ấy hoàn toàn trong sáng. Bạn sẽ không thể chịu đựng nổi nếu cô ấy vô tình nhắc tới người yêu cũ của mình hay lấy người ấy ra để so sánh với bạn. Và bạn cũng dễ hờn trách cô ấy. Bởi vì trong tình yêu nam nữ, người ta có cái ảo tưởng rằng người ta là chủ sở hữu người mình yêu nên người ta nắm giữ chặt quá đôi khi làm cho người kia ngạt thở và chính người ta cũng sẽ bị ngộ độc bởi những tư tưởng ích kỷ, hay bởi những cái thấy sai lệch của chính mình.

Có rất nhiều người từng thất điên bát đảo trong tình yêu, bởi vì họ đã không biết cách thể hiện cũng như đón nhận tình yêu. Tình yêu- bản chất của nó không phải là xấu. Nếu biết cách yêu cho đúng thì tình yêu sẽ giúp cho đời sống của hai người thăng hoa. Yêu đúng có nghĩa là tình yêu đó phải chứa đựng bốn yếu tố: Từ, Bi, Hỷ, Xả.

1. Từ là ban tặng niềm vui, sự có mặt của mình cho người ấy phải là sự tươi mát, ngọt ngào mà không phải là những giận hờn, trách móc. Giữa hai người yêu nhau luôn có những dằn dỗi, hơn giận, nhưng đừng có để cho những tự ái, những ích kỷ, hẹp hòi xây nên địa ngục cho nhau. Ban tặng niềm vui cũng có nghĩa là phải hiểu được ước mơ, hoài bão của người ấy để sẻ chia, khích lệ

2. Bi là làm vơi nỗi khổ. Phải thấy được những khó khăn của người ấy để có thể cảm thông, giúp đỡ. Mà muốn giúp người khác thì mình phải có đủ nội lực, đủ bình an, nếu không thì chính mình cũng sẽ bị khó khăn của người kia nhấn chìm. Và cả hai cùng kéo nhau vào ngõ cụt

3. Hỷ là chấp nhận và bao dung những vụng về, khiếm khuyết của người yêu.  Nếu người ấy có những thói quen không tốt thì mình nên tìm cách nhẹ nhàng khuyên nhủ mà không ép uổng người ấy phải thay đổi theo ý muốn của mình. Bởi vì chính mình cũng có những yếu kém cần được người ấy chấp nhận, nâng đỡ

4. Xả là tạo không gian cho nhau. Tình yêu không phải là tất cả, tình yêu chỉ là  một phần của cuộc sống thôi. Ngoài tình yêu ra chúng ta còn có gia đình, bạn bè, sự nghiệp, sở thích cá nhân, hoạt động xã hội. Chúng ta phải cân bằng, đừng coi trọng tình yêu quá mức. Có những người họ chỉ biết chú trọng tới tình yêu thôi, nên khi mất đi tình yêu thì họ chới với, tuyệt vọng

Thực tập từ bi hỷ xả trong tình yêu thì phải là sự thực tập từ cả hai phía,  nếu một bên cứ cho và một bên chỉ biết nhận thôi thì sự mất cân bằng ấy không sớm thì muộn sẽ gây ra đổ vỡ.

Tuy nhiên, dù cho tình yêu nam nữ có đẹp đến mấy, người kia có tuyệt vời đến nhường nào, thì nó vẫn làm mình mất tự do, bị ràng buộc. Vì hạnh phúc hay khổ đau của mình bị phụ thuộc vào người kia. Tôi xin đưa ra một ví dụ nhỏ. Đó là tình mẫu tử. Khi một người mẹ yêu đứa con nhỏ của mình, thì tình cảm ấy rất thiêng liêng, cao thượng. Thế nhưng thứ tình đó chứa rất nhiều hệ lụy và người mẹ vẫn bị lên xuống. Người mẹ rất hạnh phúc khi con khoẻ mạnh vui cười nhưng sẽ sợ hãi, lo lắng mất ăn, mất ngủ khi con bị bệnh. Sẽ nhớ con phát điên lên mỗi khi phải xa nó. Sẽ đau khổ tột cùng nếu vô thường ập tới và đứa con vĩnh viễn lìa xa. Bởi vì tình yêu đó là tình yêu dính mắc. Thương yêu kiểu đó thì càng thương yêu càng khổ đau. Vì hạnh phúc của mình bị cột chặt vào người khác. Có một thứ tình thương mà không có dấu vết của khổ đau. Ai mà có tình thương đó trong trái tim thì rất hạnh phúc. Càng thương càng hạnh phúc, mà niềm hạnh phúc ấy còn lớn hơn cả niềm hạnh phúc do tình yêu nam nữ hay tình mẫu tử đem lại. Đó là tình thương vô lượng, tình thương mà có trí tuệ ở trong. Nói ngắn gọn đó là lòng từ bi. Tôi chia sẻ với bạn điều này vì bạn có thổ lộ rằng bạn cũng có ý muốn đi tu. Đức Bụt dạy, nếu đi xuất gia thì sẽ có mười lăm ưu đểm sau:

1. không có cơ hội làm việc xấu (ví dụ: buôn lậu, tham nhũng, làm hàng giả, trộm cướp…)
2. Có nhiều cơ hội học hỏi đạo lý và thời gian thiền tập
3. Không vất vả làm việc và say đắm theo đời sống vật chất
4. Không khởi niệm tranh chấp với đời
5. không vương vấn tình cảm nhỏ hẹp
6. Được đi trên con đường đạo pháp nên tâm từ bi ngày càng lớn rộng
7. chuyển hoá được những nghiệp xấu đã từng gây ra trong nhiều đời, nhiều kiếp
8. Chấm dứt được hận thù và ân oán đối chéo nhau
9. Sống đời sống thanh bạch, tao nhã, an vui và thảnh thơi
10. Trí tuệ được vun bồi và phát triển nhanh chóng
11. Tâm từ bi rộng mở
12. Sống vì lợi ích tất cả
13. Sớm lìa xa mọi khổ đau
14. Thoát khỏi sáu nẻo luân hồi
15. Chóng thành tựu sự nghiệp trí tuệ.

Đó là những lợi ích khi đi xuất gia. Tuy nhiên, việc xuất gia là một việc lớn bạn phải tìm hiểu cho thấu đáo. Bạn phải tự hỏi mình rằng tại sao bạn lại muốn đi xuất gia? Có phải vì bạn muốn vất bỏ thứ tình cảm nhỏ hẹp, vấn vấn vương vương đầy hệ lụy để đi theo lý tưởng tình thương rộng lớn, muốn cởi bỏ những sợi dây trói buộc của thói ích kỷ, tham lam, tranh giành để làm lớn lên lòng vị tha, tâm từ ái. Muốn  xa lìa những lo toan tầm thường để có nhiều thời gian quan tâm giúp đỡ những người xung quanh hay là trong chuyện tình cảm hiện tại đang làm bạn bất an và bạn chợt khởi tâm đi xuất gia một cách nhất thời? Hãy dành thời gian học hỏi đạo Bụt cho sâu sắc, đừng có hấp tấp, vội vàng. Chỉ khi nào bạn thấy rõ rằng chính những mối ràng buộc đã cột chặt người ta lại, khiến người ta mất tự do. Và nếu may mắn có được sợi dây trói êm ái thì cũng vẫn là bị trói. Chỉ khi nào bạn khao khát thoát khỏi sự ràng buộc để được thảnh thơi dùng toàn bộ thời gian của mình phục vụ chúng sinh. Khi ấy thì dù có giữ bạn lại bạn vẫn quyết chí xuất gia. Dù cho cha mẹ, người yêu, anh em bạn bè ngăn cản, sự nghiệp níu bước cũng không làm tâm bạn thối chuyển. Khi ấy, tất cả mọi thứ cộng lại cũng không thể giữ được bạn. Chừng ấy bạn mới có thể xuất gia được, và xuất gia với tinh thần đó thì sự nghiệp tu hành mới đi xa.

Chúc bạn sớm tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, có cái nhìn chín chắn về lý tưởng của cuộc đời mình.

Bố mẹ không chấp nhận con đi tu


Con xin được hỏi:

Con là một Phật tử tại Việt Nam con đang học lớp 12.  Gia đình con là một gia đình với truyền thống Nho giáo và Lão giáo sâu sắc. Nhưng con đã sớm thoát khỏi hai hệ tư tưởng nặng nề đó để đến với Đạo Bụt. Những hình ảnh sinh hoạt gia đình con Bụt, hình ảnh của Tăng thân, hình ảnh của ngôi chùa Phước Viên cổ kính thanh tịnh ngay giữa Biên Hòa náo nhiệt, hay bữa cơm chay đạm bạc lần đầu tiên thưởng thức đã in sâu vào tâm chí con. Hồi nhỏ, con đi chùa bởi vì đến chùa vui. Còn bây giờ con đi chùa vì đã có trong mình những suy nghĩ mang tên: “mục đích”. Con muốn đem Đạo Bụt về quê, con muốn ai cũng có duyên lành được biết tới những lời dạy của Bụt…

Hiện nay con đang đứng trước hai ngã rẽ của cuộc đời. Con có ‎ý đi xuất gia từ hồi học lớp 7, và cho tới bây giờ ước mơ ấy ngày càng cháy bỏng trong con. Con đang suy nghĩ, một là học xong đại học rồi đi tu, hai là học xong đi làm một hai năm cho bố mẹ vui lòng rồi đi tu vẫn chưa muộn. Nhưng con cũng thấy, nếu con đi tu bây giờ thì sau 4 năm con đã làm được rất nhiều việc tốt lành rồi. Khó khăn một điều là bố mẹ con không chấp nhận điều đó, khi con nói ‎ý định của mình thì mẹ con đã khóc rất nhiều và nói rằng: “Nhà này sẽ không có chuyện như vậy”. Con buồn lắm, con cũng đã nghĩ tới việc trốn đi tu, nhưng không có sự đồng ý của cha mẹ thì chẳng có vị thầy nào tiếp nhận con cả. Đang lúc này đây, con đang bối rối lắm, xin Sư ông và Tăng thân cho con những lời chỉ dẫn.

 

Thầy Pháp Thiên chia sẻ cùng bạn:

Bạn thân mến! Trong cái xã hội mà nhu cầu hưởng thụ đang ngày càng “leo thang”, không ít bạn trẻ đã bị cuốn vào dòng xoáy ấy để rồi phải chịu thương tích dai dẳng cả cuộc đời. Có thêm một người trẻ có được những suy nghĩ như bạn hẳn là một tin vui đối với cuộc sống.

Bạn mến! Mình rất đồng cảm với bạn. Bởi lẽ cách đây 9 năm, mình cũng đã đứng ở “thế” như bạn ngày hôm nay: tâm bồ đề thì “rừng rực cháy” mà song thân thì chẳng hiểu cho. Mẹ mình cũng đã từng nói tương tự như mẹ bạn: “Nhà này vô phước nên mới có con đi tu”. Mình giận và trách mẹ đã cản ngăn. Nhưng sau đó thì nhận ra rằng, mẹ nói vậy; bởi mẹ chưa hiểu (gia đình mình thuần túy tín ngưỡng đạo thờ cúng tổ tiên, và ba mẹ không hiểu nhiều về đạo Phật). Hơn nữa, đó cũng là một cách thể hiện tình thương của ba mẹ dành cho con cái thôi. Bởi vì, ba mẹ nghĩ rằng: “Nó sẽ cực khổ khi đi tu, và mình sẽ mất nó mãi mãi”. Bạn đã trải qua cái cảm giác sắp mất một cái gì quý giá chưa? Tình yêu thông thường của người đời là vậy đó; “hơi” có chút vướng mắc. Muốn mẹ chấp nhận nguyện vọng của mình thì cần phải giúp mẹ hiểu. Nhưng vội vàng, thiếu khéo léo sẽ làm hỏng mọi việc. Yếu tố giúp mình thành công trong việc thuyết phục mẹ là thời gian cộng với một chút sự kiên nhẫn, sự mềm dẻo, và nhất là không nên trách móc giận hờn, xa lánh mẹ. Tự làm thuyết khách cho chính mình mà rời bỏ đối tượng sao mong thuyết phục được đối tượng phải không? Hãy giúp mẹ tiếp xúc với đạo Phật qua những băng giảng, sách, những mẩu chuyện có thực (những khổ đau được chuyển hóa, những tệ nạn được thay đổi, những mảnh đời vượt lên được nhờ có phương pháp thực tập của đạo Bụt); nhưng mỗi ngày một ít thôi, vì thuốc có hay mức nào đi nữa mà nhiều quá thì cũng phản tác dụng. Bạn có thể một mặt tự làm thuyết khách cho chính mình một mặt nhờ người có tiếng nói trọng lượng, có được niềm tin và sự tin tưởng của mẹ làm thuyết khách giúp. Nhưng điều quan trọng, điều có giá trị quyết định thay đổi được cục diện vẫn là nơi chính bạn. Xuất gia cũng như xuất giá vậy. Nhà gái cần biết được một cách rõ ràng, nhà trai có ổn định không? Có đảm bảo được cuộc sống cho con gái mình không? Bạn đã thể hiện được gì để thuyết phục được mẹ bạn rằng, “nhà trai” có thể “đảm bảo” cho cuộc sống của bạn? Cái cụ thể nhất mà bạn có thể giúp “nhà gái” hiểu được “nhà trai” là cách vận dụng những phương pháp thực tập của đạo Phật trong cách hành xử hằng ngày của bạn với những người thương và những người xung quanh. Đó là điều bạn cần làm nhất lúc này.

Bạn mến! Chữ tu có nghĩa là sửa. Chuyện sửa đổi không liên quan nhiều lắm đến việc mình có cạo đầu hay không cạo đầu, mặc áo nâu hay mặc áo “màu”. Những lời Phật dạy dành cho tất cả mọi người; tu sĩ cũng được hưởng mà cư sĩ cũng được hưởng. Bạn biết không, có nhiều cư sĩ đã thực tập rất giỏi; họ có nhiều chuyển hóa trong nội tâm, họ phục hồi được niềm tin, và họ có cách sống rất hay. Như vậy, nói người tu sẽ giúp được nhiều người hơn thì chưa chắc. Bởi nhiều người tuy xuất gia nhưng khổ đau, khó khăn vẫn còn nguyên như khi chưa xuất gia. Nguyên do là vì họ không có được một phương pháp thực tập cụ thể rõ ràng để chuyển hóa những nỗi khổ niềm đau của chính họ. Nếu chưa tự giúp được chính mình thì làm sao có khả năng giúp được người khác. Tuy nhiên, được xuất gia, mình sẽ có nhiều cơ hội hơn để tu tập, để chuyển hóa so với người cư sĩ.

Bạn mến! Như đã nói, yếu tố kiên nhẫn và một chút thời gian có thể giúp bạn thỏa được nguyện ước. Hãy xem đây chính là cơ hội để nhìn nhận lại mong ước của mình là nhất thời hay là chí nguyện. Nếu nó thật sự là chí nguyện thì khó khăn sẽ không làm gì được nó, ngược lại càng làm cho nó mạnh hơn. Tâm ban đầu mà vững mạnh thì sẽ giúp rất nhiều cho đời sống xuất gia về sau.

Chúc bạn thành công.

Con muốn đi tu nhưng con đang phục vụ trong quân đội

Con xin được hỏi:

Con hiện đang sống ở Việt Nam và đây là lần đầu tiên con vào trang nhà. Con đang gặp những điều không suông sẻ trong cuộc sống. Trước đây con biết đến đạo Phật rất tình cờ, sau khi nghe truyện Đường Xưa Mây Trắng thì con mới hiểu được nhiều điều hơn. Hiện nay con đang có một số thắc mắc và nghi vấn, rất mong quý thầy quý sư cô có thể giải thích thêm để con được rõ hơn:

1. Con có quen với một anh bạn học trước con một khóa. Gia đình anh có truyền thống theo đạo Phật, anh được quy y từ năm lớp 3 với Thượng Tọa TTQ. Con thấy anh ấy tu khá tốt, nhưng mọi người đã nhận xét không tốt về anh như anh kiêu, tham vọng, không đối xử tốt với bạn nam mà chỉ tốt với bạn gái,… Con cảm thấy khó hiểu, bởi vì một người theo đạo Phật thì phải được mọi người quý mến chứ? Con có nên tiếp tục liên lạc với anh ấy không?

2. Con đang ở trong môi trường quân đội và không có không gian riêng để niệm Phật. Con mới được nghe truyện An Lạc Từng Bước Chân của Sư Ông, con đang cố gắng thực tập quán niệm hơi thở nhưng chưa thực tập được (vì con phải tốn rất nhiều thời gian cho việc học, chấp hành chế độ,…). Xin quý thầy hãy chỉ con một hướng đi, một con đường đi đến đạo Bụt?

3. Con nghĩ rằng đi tu sẽ tạo điều kiện tốt để con có thể thực tập giáo lý đạo Bụt, nhưng con phải phục vụ trong quân đội 20 năm. Vì vậy con không dám chắc rằng mình sẽ không lập gia đình để chờ đến ngày ra quân cũng như sức ép của gia đình (bởi vì khi muốn ra khỏi quân đội thì phải đền bù một khoản chi phí lớn). Con cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống và con cảm thấy đi tu là con đường đến với giải thoát, nhưng con không chắc là con có thể tìm được một vị minh sư để nương theo?

Sư cô Sắc Nghiêm xin được chia sẻ cùng bạn:

Chào em!
Chị rất cảm ơn sự tin tưởng và cởi mở chia sẻ của em với các thầy, các sư cô. Biết tự nhận thấy và nói lên những khó khăn của mình không phải là chuyện dễ dàng có thể làm được. Bây giờ có nhiều người trẻ không ý thức được những gì đang xảy ra cho mình và cũng không có thao thức muốn tìm cho mình một đời sống hướng thượng. Vì vậy nhận được thư chia sẻ của em chị cảm thấy rất vui. Khi trong lòng mình cởi mở và nói ra được những khó khăn thì dường như khó khăn của mình đã được giảm đi rất nhiều phải không em? Mỗi người đứng trước tình trạng khó khăn của mình thường đã tự có cho mình câu trả lời và cách giải quyết nhưng điều quý hơn là biết tham khảo kinh nghiệm của những người xung quanh.

Cuộc sống của chúng ta là một chuỗi dài những liên hệ giữa người với người, ai cũng mong muốn mình có được những mối quan hệ tốt đẹp, những người bạn chân thành nâng đỡ nhau trong cuộc sống. Tuy nhiên điều này không dễ vì chúng ta bị chi phối rất nhiều bởi hoàn cảnh xung quanh. Như trong lời chia sẻ của em về người bạn mà em đang băn khoăn không biết có nên tiếp tục liên lạc hay không. Chị nghĩ rằng em đừng nên vội vàng mà phải cho mình thời gian để tự cảm nhận và tự thấy bằng sự tiếp xúc của chính mình. Trong thư em chia sẻ rằng em nghe những người bạn cùng khóa nhận xét về anh bạn này không tốt. Nhưng đó chỉ là nhận xét của những người xung quanh và mình không nên đồng hóa nó với suy nghĩ, cảm nhận của mình. Như một tờ giấy trắng, khi đã bị vẽ lên đó một đường gạch thì theo khuynh hướng chung khi nhìn vào chúng ta thấy đường gạch đó đầu tiên chứ ít khi nào nhìn thấy tờ giấy trắng tinh ban đầu. Em nên để thêm thời gian, chị tin rằng em sẽ có cảm nhận thực tế của chính mình, phần trăm chân thật, phần trăm những điều thiện lành, phần trăm những điều chưa tốt chỉ có thể do em tự tiếp xúc và biết mà thôi. Bởi vì hiểu về một người cần nhiều thời gian. Bên cạnh đó, trong một người luôn có đầy đủ những tính cách đẹp, đồng thời cũng có những tính cách chưa được đẹp nhưng là người thông minh thì mình phải biết chọn lọc cái gì đẹp, cái gì hay để học hỏi.

Khung cảnh thanh tịnh của chùa là môi trường rất tốt để mọi người đến để tâm tư mình được yên lắng. Tuy vậy ai cũng có khả năng thiết lập được khung cảnh yên lắng đó trong lòng của mình để trở về những khi mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi. Em đã có may mắn được tiếp xúc với phương pháp tu của đạo Bụt qua sách Đường Xưa Mây Trắng, An Lạc Từng Bước Chân của Sư Ông. Vấn đề là tưới tẩm thêm và áp dụng những lời dạy, những lời hướng dẫn đó vào sự sinh hoạt hằng ngày. Điều này cũng không quá khó để làm, chỉ cần em có niềm tin và để cho mong muốn của mình qua mức 50% là được. Sư Ông Làng Mai có nhiều phương pháp thực tập thiết thực với đời sống của xã hội ngày nay, cho nên em có thể thực tập mọi lúc mọi nơi mà không phải cần mỗi ngày để ra một khoảng thời gian quá dài rồi không có thời gian làm những việc khác. Ví dụ mỗi ngày khi thức dậy em có thể hít vào một hơi thở thật sâu để ý thức một ngày mới đang đến và thực tập thở theo bài thơ (các thầy, các sư cô gọi đây là bài thi kệ):

“Thức dậy mỉm miệng cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời”

Thở vào đọc thầm câu: thức dậy mỉm miệng cười và em mỉm miệng cười chào một ngày mới, mỉm cười để khuôn mặt mình được thư giãn, rạng rỡ. Thở ra đọc thầm câu: hăm bốn giờ tinh khôi với ý thức là ngày hôm nay em có hai mươi bốn giờ để sống, để làm những gì mình có thể làm được, để sống sao cho có ý nghĩa. Mình sẽ sống hết lòng cho ngày hôm nay, không để thời gian trôi qua lãng phí và sẽ tập nhìn mọi người xung quanh bằng con mắt thương yêu, hiểu biết, không nghi kỵ, không giận hờn, trách móc,…Những gì của ngày hôm qua đã qua rồi, những lo lắng, những lầm lỗi,… cũng đã qua và ngày hôm nay là một ngày mới hoàn toàn chúng ta có thể làm tốt hơn, đẹp hơn. Sư Ông đã dịch ra nhiều bài thi kệ như vậy để thực tập trong lúc đánh răng, lái xe, cắm hoa,… và em có thể học hỏi, tham khảo thêm quyển sách “Từng Bước Nở Hoa Sen”.

Ở chùa các thầy, các sư cô thực tập phương pháp “hiện pháp lạc trú”, nghĩa là hạnh phúc với những gì xảy ra trong hiện tại. Thở vào một hơi thở, mình biết mình đang thở vào một hơi thở, và mình hạnh phúc vì mình có thể thở một cách thông suốt, nhẹ nhàng. Bước chân đi mình biết là mình đang bước chân đi, ý thức là mình đang đi không như bị ma đuổi, và mình hạnh phúc với ý thức đó . Ăn cơm thì mình biết là mình đang ăn cơm, làm việc thì biết là đang làm việc,… tất cả đều đem đến cho mình hạnh phúc. Những sinh hoạt hàng ngày này chúng ta đều có cơ hội để làm. Chúng ta luôn có khuynh hướng chạy về phía trước, làm thì luôn muốn cho mau xong để tiếp tục làm một việc khác, liên tục như vậy thì chúng ta sẽ dễ mệt mỏi mà công việc thì có bao giờ xong. Vậy thì tại sao chúng ta không dừng lại, lấy cơ hội đó để thực tập hơi thở và thực tập lòng biết ơn để trân quý, thưởng thức những mầu nhiệm của sự sống. Sư Ông dạy khi nào chúng ta còn có lòng biết ơn thì khi đó chúng ta còn có hạnh phúc. Một khía cạnh khác nữa của sự thực tập là trong khi chúng ta làm mọi việc với sự ý thức và có mặt cho công việc đó thì chúng ta sẽ thấy rằng tất cả mọi công việc từ nhỏ nhất như đánh răng, súc miệng,… cho đến lớn hơn như học hành, thi cử,… đều có giá trị của nó. Và khi chúng ta có mặt thì sự tập trung sẽ cao hơn, mang lại nhiều hứng khởi và thành quả cũng theo đó mà lớn hơn. Em hãy thử thực tập như vậy, chị tin rằng em sẽ khám phá ra nhiều điều thú vị và nâng mức độ vui sống của mình lên cao hơn.

Hơi thở là người bạn đồng hành thân tín nhất của mình, em hãy cho mình cơ hội làm quen với hơi thở, từ từ làm cho hơi thở điều hòa và yên lắng thì tâm hồn em cũng sẽ nhẹ nhàng hơn. Chị nhớ hoài cảm giác những ngày mới thực tập khi còn là sinh viên với những căng thẳng của thi cử, công việc, học hành. Chị lái xe và trở về với hơi thở của mình, đọc thầm và thở theo câu “thở vào tâm tĩnh lặng – thở ra miệng mỉm cười.” Bấy nhiêu thôi mà lúc đó cảm thấy mình nhẹ nhàng và buông bỏ đi rất nhiều những ưu tư.
Mỗi người tự có cho mình những kinh nghiệm và cảm nhận riêng khi thực hành những phương pháp này. Ở đây chị không thể chia sẻ hết được nên chỉ đưa ra vài đề nghị và em có thể tham khảo thêm bằng cách đọc sách (Từng Bước Nở Hoa Sen, Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức, Trái Tim Của Bụt,…) hoặc nghe băng giảng của Sư Ông.

Em là người có may mắn vì biết trở về với đời sống tâm linh, có mong muốn học hỏi và tu tập theo phương pháp Bụt dạy. Trong em có ý muốn đi tu và đang băn khoăn về hướng đi cho cuộc đời mình. Những mong muốn này rất chính đáng. Chị không trả lời cho em là nên đi tu hay không nên đi tu bởi vì cuộc sống xuất gia không dễ. Nếu có điều kiện em có thể xin nghỉ phép để đến môi trường tu tập theo phương pháp của Sư Ông Làng Mai tại tổ đình Từ Hiếu – Ni xá Diệu Trạm (Thôn Thượng 2 – xã Thủy Xuân – Huế) để tự mình tìm hiểu và cảm nhận, tập sống cuộc đời của một người tu. Sau đó xem lại phần trăm ước muốn đi tu của mình có tăng thêm phần nào hay không, những lo lắng, buồn phiền có được chuyển hóa hay không? Khi đó em sẽ tự có cho em câu trả lời. Trong trường hợp em không thể rời khỏi đơn vị được thì em có thể tự học hỏi và tìm hiểu qua băng giảng, sách, hay lên trang nhà Làng Mai để biết thêm về sinh hoạt tu học của các thầy, các sư cô. Nếu trong khi đọc sách, nghe băng giảng và thực hiện theo những phương pháp, những lời hướng dẫn đó một cách hết lòng, thấy tâm tư mình được mở ra và con đường phía trước rộng hơn thì chắc rằng em sẽ có đủ quyết tâm để chọn cho mình một con đường. Cái chính yếu là ước muốn và sự quyết tâm của mình, ước muốn của mình lớn thì mình có khả năng buông bỏ và sẽ biết cách để đi theo con đường mình chọn.

Tuy nhiên mọi việc không thể giải quyết ngay được, rất cần sự kiên trì và bền bỉ, nhưng đã có hướng rồi thì em cứ vững lòng bước tới, từng bước làm cho cuộc sống của mình nhẹ nhàng, lạc quan, không có nhiều căng thẳng. Và dù sống ở đâu thì chị cũng mong em hãy bắt đầu áp dụng những gì đã được hướng dẫn vào đời sống của mình. Cuộc đời cho mình nhiều cơ hội, mong em biết trân quý những cơ hội của mình và đừng bỏ qua rất uổng.

Thương quý và tin cậy

Tìm con đường giác ngộ

Con xin được hỏi:

Con năm nay 25 tuổi. Tuổi thơ con có nhiều buồn đau và chán đời, nhưng ba mẹ chỉ có một mình con, vì vậy con luôn tự nhủ rằng phải cố gắng sống đến khi nào ba mẹ qua đời thì con sẽ đi tu. Gia đình con là đạo Cao Đài nên mẹ cũng muốn con theo đạo, nhưng con lại luôn nghĩ là con sẽ theo đạo Phật. Gần đây con có quen một người bạn và người này đã giúp con hiểu biết thêm về đạo Phật. Con đã được đọc nhiều sách (như Đường Xưa Mây Trắng, Hành Trình Về Phương Đông…) và cảm thấy đời sống tu hành thật an lạc, từ đó con muốn tìm một con đường giác ngộ. Có nhiều người cũng nhận ra cuộc sống vô thường, nhưng tại sao họ không thể bỏ tất cả để đi trên con đường giác ngộ? Có phải vì không có người hướng dẫn? Có nhiều người vào chùa tu nhưng tâm họ chưa thật sự vứt bỏ thì sẽ khó giác ngộ? Con kính mong quý thầy, quý sư cô có thể lắng nghe và hướng dẫn để giúp con tìm được con đường giác ngộ một cách đúng đắn.

Thầy Tâm Quả chia sẻ:

Mình rất vui khi được chia sẻ với bạn bằng sự hiểu biết và sự thực tập của mình.

Mình có cơ duyên trở thành người xuất gia trẻ và đã được nuôi dưỡng, bảo hộ bởi môi trường và tăng thân. Cho nên mình đã lớn lên trong môi trường đó. Do vậy, mình cảm thấy rất hạnh phúc và biết ơn đến Thầy và tăng thân. Bạn biết không? khi nào chúng ta còn duy trì và thực tập lòng biết ơn, thì lúc đó ta còn có hạnh phúc. Hạnh phúc của người xuất gia đến từ lòng biết ơn và sự thực tập, chứ nó không đến bằng sự quyền hành, tiền tài hay danh vọng.

Tiếng Phạn gọi là Buddha, trung Hoa dịch là Phật Đà và tiếng Việt gọi là Bụt Đà – có nghĩa là người tỉnh thức hay giác ngộ. Nếu chúng ta muốn tỉnh thức hay giác ngộ như Phật thì chúng ta phải có chánh niệm trong cuộc sống. Nghĩa là, chúng ta biết được những gì đang xảy ra trong thân ta và chung quanh ta. chúng ta phải biết ôm ấp và chuyển hóa những cảm xúc mỗi khi chúng trào lên. Ví như, khi giận, chúng ta biết rằng chúng ta đang giận; khi có niềm đau, nỗi khổ, chúng ta biết chúng ta đang có khổ đau và chúng ta trở về để chuyển hóa và trị liệu nó. Chúng ta phải thừa nhận, những hạt giống giận hờn và khổ đau đang có mặt trong ta, để ôm ấp và chuyển hóa nó. Nhưng bên cạnh đó, chúng ta cũng công nhận rằng mình cũng có những hạt giống tốt như là hạnh phúc, tha thứ, hiểu biết và bao dung, nhưng vì chúng ta không biết nuôi dưỡng nên nó không mọc tốt tươi và đơm hoa kết trái. Cho nên bây giờ mình muốn chia sẻ với bạn một phương pháp thực tập để nuôi dưỡng những hạt giống hạnh phúc đó trong bạn. Từ bây giờ trở đi, mỗi buổi mai thức dậy, bạn đừng xuống giường liền, như thói quen hằng ngày và đọc thầm bài thơ này:

“Thức dậy miệng mỉm cười,
Hai mươi bốn giờ tinh khôi,
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời”.

Bạn thấy không, chỉ cần một bài thơ nho nhỏ này thôi chúng ta đã có thể chế tác được hạnh phúc và có thể nở được nụ cười rồi. Mặc dù cuộc đời có nhiều khổ đau, thì nụ cười này sẽ là nền tảng để nuôi dưỡng hạnh phúc trong ta và mọi người chung quanh ta. Khi chúng ta có hạnh phúc trong lòng thì chúng ta cảm thấy cuộc đời rất là mầu nhiệm, và chúng ta nhận ra rằng: “À, thì ra trong cuộc sống, nó có nhiều liên hệ với nhau và nương nhau mà tồn tại chứ nó không thể tồn tại độc lập một mình.”. Với cái thấy như vậy thì chúng ta mới có thể sử dụng được mắt thương để nhìn cuộc đời. Nguyện sống với lòng biết ơn sâu sắc, trọn vẹn với mọi người chung quanh ta. Cho dù bên cạnh chúng ta còn có một vài khổ đau và khó khăn, nhưng không phải vì vậy mà chúng ta không có hạnh phúc, bình an và lòng tự tin. Nếu bạn thực tập được như vậy một cách miên mật thì bạn sẽ trở nên người có tự do và hạnh phúc.

Chúc bạn thành công!

Để loại bỏ được sắc dục

Con xin được hỏi:
Năm nay con 23 tuổi. Con rất thích con đường chánh pháp của Đức Phật và dự định tìm một chùa để học về thiền. Nhưng con cảm thấy có một trở ngại lớn là khó có thể nào loại bỏ được sắc dục trong con, mặc dù con chưa bao giờ qua hệ  nam nữ. Kính mong quý thầy, quý sư cô hướng dẫn phương pháp thực tập để có thể bỏ được tà tâm này, để con có thể tinh tấn được trong việc tu hành.


Sư chú Pháp Hảo chia sẻ:

Chào bạn!

Trước khi tôi đóng góp ý chính cho câu hỏi của bạn đưa ra, tôi xin được chia sẻ với bạn vài ý. Xuất gia là một con đường đẹp, xong để bước đi trên con đường này bạn phải có đủ dũng khí và sự cố gắng của bản thân. Đi tu cũng giống như bạn yêu một người nào đó. Tình yêu chân thật và bền vững với thời gian chỉ xuất hiện từ sự rung động của trái tim, từ sự cảm nhận thật lòng khi tiếp xúc với người ấy. Tình yêu chân thành không xuất hiện khi có sự can dự của đầu óc, của sự lo toan, tính toán tiền bạc hay danh lợi. Bạn quyết định đi xuất gia cũng vậy, khi nào trái tim của bạn thật sự mách bảo là nên đi thì bạn phải quyết tâm đi cho bằng được. Còn có sự nghĩ suy, tính toán của khối óc (đi tu có lợi gì không? Nếu tu không được thì sao?.v..v.) thì xin bạn hãy chờ thêm thời gian.

Tôi là một nam tu sĩ trẻ , tôi cùng ở độ tuổi với bạn, và tôi đi xuất gia cũng ở độ tuổi khá trẻ, 17 tuổi. Nên tôi cũng có những khó khăn như bạn đang gặp. Nhưng may mắn hơn, tôi thấy rõ mình cần làm gì cho cuộc sống tu học của mình, tôi có nhiều thứ cần phải làm, phải học hơn là suốt ngày chỉ để tâm vào sắc dục.

Việc bạn cần làm là chuyển hướng năng lượng tình dục thành một dạng năng lượng khác để giúp cho cuộc sống cá nhân và cho người khác. Sinh lực tình dục của bạn nên để tham gia vào sinh hoạt cộng đồng, vào vui chơi lành mạnh, vào học hành, vào việc tìm hiểu phương pháp tu học mà bạn đã có dự tính.v..v.

Chúc Hoàng Vũ sống khỏe và thực hiện được ước mơ của mình.

Nuôi dưỡng Tâm Bồ Đề

Con xin được hỏi: Năm nay con 28 tuổi, hiện đang sống tại Cần Thơ, Việt Nam. Con có một vài câu hỏi về sự tu tập, kính mong quý thầy quý sư cô giúp con.

1.    Con đang thực tập ngồi thiền và theo dõi hơi thở  theo pháp môn Làng Mai, Lúc đầu con ngồi kiết già, nhưng càng về sau chân trái của con bị đau và có khi không thể ngồi được. Nhưng nếu ngồi bán già thì chân trái của con đỡ đau hơn. Ngồi kiết già thì con sẽ vững hơn là ngồi bán già, nhưng bây giờ chân đau rồi con không biết phải làm sao?

2.    Vì gia đình con có truyền thống tu cũng như có một số vị trong dòng họ đã đi tu nên con đã biết ăn chay từ lúc còn 15 tuổi. Khi còn là sinh viên con cũng thường đi chùa, đi hộ niệm. Nhưng từ khoảng tháng ba năm nay (2009), con có cơ duyên được đi tham những công việc phật sự. Từ đó tâm con trở nên khác thường, không còn ham thích gì về chuyện thế gian nữa. Con nghe băng giảng và thấy tâm rất thanh tịnh. Trong tâm con đã phát khởi ý niệm xuất gia, có lúc nó mãnh liệt đến nỗi con muốn đi ngay nhưng còn một số việc chưa chu toàn được cho cha mẹ con cũng như nghiệp duyên với bạn gái của con, mặc dù tâm con bây giờ đã hướng về Phật rồi. Chính điều này cũng đã gây ra một ít buồn lòng đối với bạn của con. Con phải làm sao đây? Kính mong quý thầy quý sư cô cho con lời khuyên để con có thể vững bước trên con đường tu học của  mình.

Sư cô Nghĩa Nghiêm chia sẻ cùng bạn:

Thương chào  bạn!

Cám ơn bạn đã tin tưởng chia sẻ những thắc mắc của bạn với ban biên tập. Càng ngày càng có nhiều bạn trẻ thực tập ngồi thiền, vì các bạn đã thấy được lợi ích của việc ngồi thiền với cuộc sống hằng ngày. Nhưng cũng có một số trường hợp vì chưa được hướng dẫn cụ thể, nên việc ngồi thiền chưa đem lại nhiều kết quả. Nghĩa Nghiêm xin chia sẻ với bạn một số kinh nghiệm bản thân về những thắc mắc của bạn.

Như bạn đã nói, ngồi thiền theo tư thế kiết già bị đau chân. Theo Nghĩa Nghiêm nghĩ, bạn có thể kiểm tra lại gối ngồi, xem có thẳng hay không, có tạo cảm giác thoải mái cho bạn hay không? Một gối ngồi thiền thích hợp rất quan trọng trong việc ngồi thiền (đối với những người cần có gối ngồi). Sau đó,bạn xem lại tư thế ngồi của bạn. Lưng đã thẳng chưa? Hai đầu gối có chạm đất không? Có ngồi ngay giữa bồ đoàn không? Và quan trọng là bạn phải biết buông thư cơ thể. Có rất nhiều lý do để ngồi thiền bị đau vì không đúng tư thế. Nhưng đôi khi, mình kiểm tra thấy đúng hết, nhưng vẫn bị đau, thì lúc này mình cần  thực tập để vượt qua cơn đau đó.

Trước khi Nghĩa Nghiêm vào tu viện, mỗi ngày Nghĩa Nghiêm tập ngồi một chút. Lúc đầu thì chỉ 2 phút, 5 phút, rồi 10, 20 phút. Nghĩa Nghiêm đã tập trong một thời gian dài. Sau đó, vào tu viện, với thời gian ngồi thiền dài hơn, có những lúc Nghĩa Nghiêm cảm thấy đau không thể chịu nổi, chỉ muốn thả chân ra ngay. Nhưng Nghĩa Nghiêm tự nói, cố lên, chỉ một chút xíu nữa thôi, rồi sau đó, lại chỉ một chút xíu nữa thôi… Cứ tập như vậy, cố gắng như vậy, cho nên bây giờ Nghĩa Nghiêm đã ngồi thiền khá hơn một chút. Dù thỉnh thoảng, Nghĩa Nghiêm cũng cảm thấy hơi đau. Nghĩa Nghiêm nghĩ bạn cũng có thể thực tập như vậy. Nếu quá đau, bạn có thể nhẹ nhàng tháo chân ra, xoa bóp cho máu lưu thông, và gởi tình thương cho cái chân bị đau. Rồi lại bắt chân lên ngồi tiếp. Hi vọng bạn sẽ ngồi thiền thật thoải mái.

Nghĩa Nghiêm rất thích điều thắc mắc thứ hai của bạn. Vì trước khi đi xuất gia, Nghĩa Nghiêm cũng đã từng trải qua những cảm xúc như vậy. Trong gia đình Nghĩa Nghiêm cũng đã có một số vị xuất gia, và ba mẹ Nghĩa Nghiêm cũng biết nhiều về đạo Phật. Cho nên trong Nghĩa Nghiêm cũng có những hạt giống xuất gia tiềm tàng. Lúc đó, nó chưa phát khởi mạnh lắm. Và Nghĩa Nghiêm thường nghĩ rằng, nếu mình đi xuất gia, ba mẹ sẽ như thế nào, ở với ai, ai sẽ chăm sóc ba mẹ lúc tuổi già v.v… Một lần, Nghĩa Nghiêm vào tu viện ở chơi một vài ngày, các sư cô có hỏi:” em có muốn đi tu không?”. Lúc đó, Nghĩa Nghiêm trả lời rằng, con không biết. Vì lúc đó, Nghĩa Nghiêm nghĩ tới ba mẹ, tới bạn. Nếu mình đi tu thì bạn mình sẽ như thế nào?… Lúc đó, Nghĩa Nghiêm phân vân lắm. Nhưng cuối cùng, ngày nọ, một sư cô lớn hỏi Nghĩa Nghiêm lần nữa. Và lần này, Nghĩa Nghiêm cảm thấy rằng, câu trả lời này sẽ là một quyết định lớn trong cuộc đời của mình. Lúc đó, tất cả những băn khoăn, phân vân đi lên rất nhanh và nhiều trong đầu. Cuối cùng, Nghĩa Nghiêm đã trả lời rất nhanh sau 2 giây suy nghĩ, và để cho trái tim tự lên tiếng “Thưa sư cô, con muốn”. Câu trả lời đó đã bắt đầu cuộc đời xuất gia của Nghĩa Nghiêm đó bạn à.

Bạn biết không, sau này, khi nghe Sư Ông giảng, Nghĩa Nghiêm mới biết là nếu muốn đi tu thì cái muốn đó phải trên 100%. Nghĩa là mình không còn phân vân, chọn lựa gì nữa. Lúc đó, tâm xuất gia của mình phải thật mạnh, thật lớn. Nghĩa là nếu mình không đi xuất gia thì sẽ không thể chịu nổi. Sư Ông dạy như vậy đó bạn à. Bạn có thể tự kiểm tra xem tâm xuất gia của bạn được bao nhiêu phần trăm? Và có một cách để biết được chính xác phần trăm của mình. Là bạn có thể lên một chùa, hay một tu viện nào đó, xin được thực tập trong chùa một thời gian, như một người xuất gia. Trong khi thực tập như vậy, bạn sẽ thấy rõ hơn tâm xuất gia của mình, để có thể quyết định dứt khoát và rõ ràng con đường của bạn.

Bạn biết không? Bây giờ, đã là một sư cô. Nghĩa Nghiêm không lo lắng nhiều về ba mẹ như trước đây. Trước đây, Nghĩa Nghiêm nghĩ rằng, nếu mình đi tu là ba mẹ mất một người con. Nhưng sự thực là, bây giờ, ba mẹ Nghĩa Nghiêm đang rất hạnh phúc với thật nhiều con trai và con gái (quý thầy, sư cô, sư chú trẻ). Và một điều rất lạ nữa, là khi đi xuất gia, trong gia đình Nghĩa Nghiêm có những điều được chuyển hóa một cách không ngờ, mặc dù Nghĩa Nghiêm chẳng làm gì hết.

Còn với bạn gái của bạn, Nghĩa Nghiêm nghĩ rằng, nếu mình đã thương nhau thực sự, một tình thương đích thực. Nghĩa là phải có hiểu, hiểu ước muốn của người kia, hiểu tâm tư của người kia, và thương luôn những lý tưởng của người kia. Vì trong tình thương đích thực (true love), thì hạnh phúc của người kia cũng là hạnh phúc của mình. Niềm vui của người kia cũng là niềm vui của mình. Ở Làng Mai, Bát Nhã, có rất nhiều quý thầy, sư cô đã từng có người thương trước khi đi xuất gia, và hiện giờ, quý thầy, sư cô đó vẫn giữ được mối liên lạc tốt đẹp với “người ấy” đó bạn.

Nghĩa Nghiêm tin là bạn sẽ giải quyết được “một ít buồn lòng” của bạn thật dễ dàng, những mong mỏi với gia đình, với bạn gái…

Chúc bạn luôn vui với con đường mà bạn sẽ chọn.

Thân mến và tin cậy.

Yêu thầm một vị xuất gia

Con xin được hỏi:

Kính thưa quý thầy, quý sư cô!

Con là một người đang sống khổ tâm vì từ lâu nay con đã yêu thầm nhớ trộm một thầy xuất gia. Con rất quí mến thầy này từ dáng đi, cử chỉ … Lúc nào trong đầu con cũng nhớ đến bóng hình ấy. Con biết như vậy là không nên vì người ta đã xuất gia là đã cắt ái ly gia rồi. Con sợ nói ra sẽ làm thầy ấy phân tâm việc tu hành và như vậy là có tội. Chính vì vậy mà bấy lâu nay con không dám thổ lộ cho người đó biết tình cảm của con và con cũng im lặng không dám tâm sự này với ai. Vì vậy nên con sống rất khổ tâm. Con muốn quên nhưng không thể quên được, có đôi lúc con muốn nói ra cho người đó biết nhưng con rất e ngại. Con biết rằng càng tham ái thì càng đau khổ nhất là đối với những tình cảm không đi tới đích thì càng khổ gấp bội. Nhưng tiếng nói của con tim mạnh hơn lý trí. Biết như vậy là khổ đau mà không buông được, trong tâm con đang rối bời. Xin hãy cho con một lời khuyên phải làm sao.
Con mong sớm nhận được lời khuyên của quý thầy, quý sư cô.
thamvanhoa.jpgThầy Chỉnh Long xin được chia sẻ cùng bạn:

Lời đầu tiên các thầy và các sư cô muốn nói, là lời cảm ơn từ tấm lòng chân thành đến với con! Vì con đã nói ra được những gì thầm kín trong lòng của con cho quý thầy, quý sư cô nghe và hơn nữa đây không phải là một chuyện dễ làm. Một niềm vui lớn nữa, nảy sinh trong lòng các thầy và các sư cô là điều mà con nói ra đây, quý thầy rất… rất muốn được nghe.Vì như vậy thì các thầy, cô mới có cơ hội được gần gũi con đúng không?

Qua lời chia sẻ và giọng văn của con, quý thầy cô biết rằng con là một người phật tử ngoan hiền và rất dễ thương. Ai ai trong chúng ta, mà lại không thích cái đẹp cơ chứ. Yêu thích cái đẹp, thì chẳng nên tội gì hết. Và hơn nữa một người có khả năng nhìn ra vẻ đẹp và biết thưởng thức vẻ đẹp  như con, thì làm sao không thể ngã lòng mình trước cái đẹp của bông hoa cho được. Ai trong chúng ta cũng vậy thôi, ăn thua là chúng ta có nhìn thấu được chiều sâu của bông hoa hay không? Chúng ta có thấu hiểu hết những ước mơ, những hoài bão, những thăng trầm… của bông hoa hay không? Hay là chúng ta chỉ yêu cái vẻ đẹp bên ngoài của bông hoa mà thôi. Đây là điều mà con cần suy nghĩ (quán chiếu) và nhìn cho kỹ vào lòng mình và vào bông hoa. Tâm mà người đời thường hay gọi là lòng của mình đó, nó thường hay thay đổi và hay nói dối chúng ta lắm, bởi vì chúng ta không biết nhìn sâu (ánh sáng của chánh niệm) vào tâm của mình. Cho nên Tâm của chúng ta dễ phát  sinh cái tưởng, gọi là tâm tưởng, mà tưởng thì luôn luôn sai lạc với sự thật. Mỗi khi đã có cái tưởng ở trong lòng của mình rồi, thì chỉ có buồn phiền, thương ghét, hờn ghen… tồn tại song song ở trong mình mà thôi, hai cái này nó như là hình với bóng vậy đó.

Đó là điều thứ nhất mà con cần nhìn lại, để thấy có phải tình yêu thương này làm cho mình hạnh phúc, hay chỉ toàn là buồn phiền. Nếu là tình yêu thương đẹp, thì sao lại làm cho mình khổ đau thế này…!

Con đang yêu thầm, nhìn trộm một bông hoa. Nói đúng hơn là con đang yêu đơn phương và chính điều này làm cho con rất khổ tâm. Con không đủ can đảm, để nói lên sự thật trong lòng mình cho bông hoa biết. Bởi vì con suy nghĩ nếu nói ra sự thật thì, một là thắng lớn, hai là thất bại một cách ê chề, không thể nào còn mặt mũi để nhìn bông hoa nữa. Do vậy mà con không dám chắc, để thổ lộ cõi lòng của mình. Nhỡ thua to thì con không còn cơ hội nhìn bông tiếp tục được nữa. Thật ra thì con chưa hiểu bông hoa một chút nào cả, chưa một lần tiếp xúc sâu sắc với bông hoa và do vậy mà con chưa hiểu hết chiều sâu, tâm tư và ước muốn tự do của bông hoa. Con hãy để lòng mình mở rộng ra đi, sẽ thấy rằng tình yêu thương không phải là một sự chiếm hữu cho riêng mình. Nếu tình yêu là một sự chiếm hữu, thì đó không còn là tình yêu nữa. Yêu thương là mình làm cho mình và cho bông hoa, mỗi ngày một tươi đẹp hơn, mỗi ngày mỗi hạnh phúc và tự do hơn. Chúng ta không thể nào yêu thương mà làm cho mình và cho người thương của mình héo hon và sầu khổ được. Nếu mình muốn làm được như vậy thì hãy để lòng mình mở ra như một khung trời bao la.

Con biết không! Người tu là một con chim Bồ Câu đẹp, luôn luôn mong muốn được bay cao, bay xa đến chân trời tự do. Con có muốn cùng bay đến đó hay không? Con chim Bồ Câu đó không bao giờ thích giam mình trong một chiếc lồng nhỏ hẹp, gò bó và thiếu tự do. Càng không muốn làm một con chim bằng vàng để con người chưng trong tủ kính. Nếu con hiểu hết những điều này, thì con sẽ càng yêu thương con chim Bồ Câu hơn.Và tình thương của con mỗi ngày một tự do và thanh thản  nhiều hơn. Con vẫn có thể nhìn bông hoa và nghe tiếng hót thanh thoát như mọi ngày. Như chúng ta đã từng  ngắm nhìn mặt trời mọc một cách hạnh phúc, mà không cần phải đem mặt trời về dấu trong chiếc gương thần.

Thương chúc cho con bình an trong đời sống.


Sư cô Xướng Nghiêm xin được chia sẻ cùng bạn:

Bạn thương!

Trước tiên, Xướng Nghiêm rất biết ơn bạn đã chia sẻ chuyện của bạn cho BBT biết. Thương một người tu… đó là một điều rất thường xảy ra trong cuộc sống hiện nay. Xướng Nghiêm xin đứng ở vị trí của một người xuất gia để chia sẻ tâm trạng, nỗi lòng của một người xuất gia nhé. Làm một người tu trong lòng ai cũng mang một trái tim nóng bỏng là tu tập chuyển hóa bản thân, gia đình, mang cái đẹp đến cuộc sống, giúp mọi người bớt khổ, giải thoát, sống tốt, sống đẹp… Trái tim phụng sự, mà người tu gọi là LÝ TƯỞNG ấy nó đẹp lắm, nó làm cho người tu có trái tim để thực tập, để vượt qua những chướng ngại, những khó khăn trong cuộc đời và vươn tới mục tiêu ấy… Người tu sở dĩ đẹp là vì nơi người tu có sự thực tập Giới Luật, có sự thực tập uy nghi, có sự thảnh thơi, bình an, trầm tĩnh, và đặc biệt là có lý tưởng sống, cái lý tưởng ấy có thể cống hiến cho bất kỳ ai mà không có sự ràng buộc, bó hẹp hay nghiêng về bất cứ ai. Nếu mình muốn nắm bắt, chiếm hữu người đó thuộc về mình thì người ấy sẽ không còn đẹp nữa vì chính mình đã làm cho lý tưởng của người ấy bị mất rồi, một người tu mà không có lý tưởng thì không còn đẹp nữa bạn ạ, lúc ấy thì Giới Luật không còn để bảo hộ cho người tu ấy nữa, và bạn sẽ không còn được cơ hội chiêm ngưỡng vẻ đẹp từ sự thực tập của người ấy, bạn sẽ không còn thấy người tu ấy đẹp nữa, điều đó thì thiệt là uổng, phải không? Và bạn đâu có muốn chuyện đó xảy ra “tẹo” nào. Như vậy, là một người cư sĩ thì mình sẽ làm gì để giúp cho người tu ấy mãi luôn đẹp? Đó là bảo hộ cho người đó, giúp cho người đó thực tập, đi trọn con đường, thực hiện được lý tưởng sống của cuộc đời người tu. Mình có quyền thương người tu ấy chứ, vì người tu ấy đẹp và hiền, dễ thương rứa mà, nhưng hãy thương luôn cả lý tưởng của người ấy nữa, như vậy thì cái đẹp nơi người ấy mới trọn vẹn được. Thương lý tưởng của người ấy thì mình biết mình phải làm gì để giúp người ấy giữ gìn được Giới Luật cho trọn vẹn, đi trọn được con đường của người xuất gia. Như vậy thì mình có cơ hội được tận hưởng nó dài dài, và chia sẻ cho nhiều người được tận hưởng nguồn suối tươi mát nơi người tu ấy. Hãy là một người bạn đồng hành với người tu, bảo vệ lý tưởng cho người tu, đó là bạn đang bảo vệ cái đẹp cho cuộc sống này, bảo vệ cho lý tưởng, cho sự thánh thiện. Xướng Nghiêm nhớ trong sách “Đường Xưa Mây Trắng” Sư Ông có viết về câu chuyện của thầy Anan, thầy Anan là một người tu trẻ, thầy rất đẹp, và có một cô gái đó thương thầy Anan lắm lắm, có lần cô ấy mời thầy Anan về nhà để cúng dường, cô nhờ mẹ cô bỏ thuốc mê vô nước trà để thầy Anan uống vào thì sẽ làm một cái gì đó, hoặc là sẽ không còn biết gì nữa thì cô dễ hành động hơn. Nhưng may quá khi thầy Anan vừa uống nước vào thì thầy biết có chuyện chẳng lành nên thầy nhất tâm niệm Bụt và cầu cứu Bụt liền, liền lúc ấy thì thầy Xá Lợi Phất tới cứu nên thầy Anan thoát nạn. Sau đó Bụt hỏi cô gái ấy là cô thương thầy Anan ở điểm nào, cô nói cô thương thầy Anan ở đôi mắt, Bụt nói đôi mắt ấy nếu buổi sáng ngủ dậy mà thầy Anan chưa rửa mặt thì còn đẹp nữa không. Cô gái nói cô thương thầy Anan ở cái miệng, Bụt nói nếu mấy ngày mà thầy Anan không súc miệng thì cái miệng ấy có còn thơm tho, đẹp đẽ nữa không… Hãy nhìn cho kỹ mình thương cái gì nơi người tu ấy? Là một người xuất gia Xướng Nghiêm rất mong muốn mình được đi con đường này trọn vẹn, muốn được giúp nhiều người bớt khổ, nên xin hãy lắng nghe tâm sự của một người tu, mơ ước của một người tu, hãy là một người bạn đẹp của người tu. Hãy thương cả lý tưởng của người tu nữa. Không ai cấm bạn “đừng thương người tu”, nhưng thương mà không chiếm hữu, nắm bắt, thương chỉ là thương thôi, rứa là đủ rồi, đẹp lắm rồi. Xướng Nghiêm chúc bạn có một cuộc sống tốt, và luôn là những “người bạn đẹp” của người tu. Thương và tin cậy!


Sư cô Đoan Nghiêm xin được chia sẻ thêm cùng bạn:

Con thương sư chú đó quá rồi phải không? Con muốn nói ra ư ? Mục đích là gì? Bao nhiêu lời khuyên của quý thầy cô có làm dịu được tâm hồn đang bốc cháy đó không ? Thầy cô có khuyên mấy đi nữa, nhưng tâm hồn bốc cháy kia sẽ không để con im lặng mãi đâu, thế nào rồi con cũng sẽ nói. Lời nói của con sẽ là lửa để thử sư chú ấy là vàng thiệt hay vàng giả. Nếu là vàng thiệt thì các con sẽ ngưỡng mộ nhiều hơn; nếu là vàng giả thì tội cho sư chú ấy mất đi lý tưởng, làm khổ bao nhiêu người đã đặt niềm tin vào sư chú, hoặc như một số người tu khác, phạm giới với một cô gái xong thì… “quất ngựa truy phong”, tiếp tục con đường “lý tưởng” của mình… Đó là những chuyện có thể sẽ xảy ra sau khi con nói với sư chú ấy. Con có thật sự muốn những chuyện như vậy xảy ra không? Nếu quả thật con cũng đã nghĩ tới tất cả những lý do trên mà vẫn muốn nói cho sư chú ấy biết tình cảm của mình, thì… quả thật con không phải là thương sư chú ấy mà là thương cho bản thân mình, không muốn bản thân mình phải tự dằn vặt nữa. Yêu như vậy là ích kỷ, chỉ nghĩ tới mình mà không nghĩ tới người kia.

Thật ra người tu cũng chỉ là con người, nhưng là một con người biết tôn trọng cái tự do của mình và của người khác. Người tu cũng yêu quí cái đẹp, nhưng là cái đẹp lành mạnh và trong sáng. Người tu cũng yêu con người, nhưng không muốn cầm tù bởi một người cho nên người tu khi yêu thì yêu rất nhiều người có vậy mới có thể giúp cho nhiều người cũng sống được như mình. Chính vì những “cái nhưng” đó mà người tu có giới luật để mà bảo vệ. Đó là người tu chân chính. Cũng có người tu không chân chính cho nên đã đánh mất tự do của mình và của người khác, làm cho mình tỳ vết, làm cho mình bị trói buộc vào vòng luẩn quẩn của tình cảm nam nữ.

Sư cô cảm ơn các con đã chia sẻ và xin lời khuyên. Quả thật các con cũng còn biết nghĩ tới sư chú nên mới hỏi ý thầy cô, nếu không thì các con cũng đã tự thố lộ rồi, nhưng vì còn sợ… nên chưa dám nói. Không biết những lời khuyên trên của thầy cô đã đủ cho các con chưa? Nếu thật sự con muốn giúp con, tốt nhất là khuyên con không nên tới chùa làm công quả nữa, để tránh gặp mặt sư chú ấy trong lúc này. Giống như những người nghiện ma túy, đừng hút nữa nếu không cơn thèm khát càng ngày sẽ càng bốc cháy lớn và con sẽ không kềm chế nỗi. Nếu thật sự muốn chấm dứt mối tình này thì đừng nên tìm cách gặp chú ấy, đừng đến chùa của sư chú nữa. Hãy đi chùa khác làm công quả.  Chúc con có những suy nghĩ và quyết định sáng suốt.

Thương chào,

Khi người con đang yêu muốn xuất gia

Con xin được hỏi:

Kính thưa quý Thầy, quý Sư Cô
Con nên làm gì khi người con đang yêu thương phát tâm Bồ Đề, và muốn xuất gia?
Con và người ấy đã yêu nhau gần 7 năm, theo thời gian dài nên tình cảm ngày càng sâu sắc. Vậy mà khoảng gần 6 tháng nay thôi, người ấy có tìm hiểu về Phật pháp, do những lần theo mẹ làm công quả hồi hướng công đức cho bà ngoại. Từ đó người ấy “ngộ” về lý vô thường của cuộc sống và muốn xuất gia.

Thật sự lúc đầu con không thể chấp nhận được, con cũng không biết vì sao người ấy như thế. Lúc đó, người ấy nói vẫn yêu con nhưng muốn tìm hiểu thêm về Đạo phật. Tất nhiên không có gì là trở ngại, con được người đó hướng dẫn, chia sẻ và cùng tìm hiểu thêm về Đạo Phật. Một phần vì con muốn có thêm đề tài để nói chuyện với nhau nên con cũng tìm hiểu, sau này con thật sự yêu thích Đạo Phật. Dần dần, tình yêu người ấy dành cho con không như ngày trước nữa, tình yêu giữa chúng con bây giờ không phải là tình yêu đôi lứa nữa mà như là lòng từ bi vậy. Khi con biết được điều đó, lòng con thật sự đau buồn, vì con còn “chấp” nhiều.

Con tự dằn vặt mình và những vọng tưởng về tình yêu cứ xuất hiện. Con thấy khó khăn khi muốn tịnh tâm như lời Phật dạy, như những gì sư thầy đã dạy. Giờ đây, người ấy đang “buông” tất cả, không liên lạc với con nữa. Con thật sự không biết chia sẻ cùng ai. Con đang luôn tự trách mình, có phải con quá ích kỉ? Có phải chăng con đường mà người yêu con chọn mới là chân hạnh phúc. Con cũng nhận thấy như vậy mà lòng vẫn thấy bất an, thấy buồn. Con nên làm gì để vượt qua ?

 

Thầy Pháp Cứu chia sẻ:

Bạn thân mến, Pháp Cứu rất thông cảm với tâm sự của bạn. Cảm ơn bạn đã viết thư cho trang nhà. Qua thư, Pháp Cứu thấy bạn là một người hiểu biết, điều này sẽ giúp bạn nhiều trong sự thực tập để thoát khỏi tình trạng của bạn.

Người bạn yêu thương đã tìm thấy một lý tưởng sống nên phát tâm Bồ Đề, muốn xuất gia. Lúc này tình thương của người ấy dành cho bạn không hề nhỏ hơn, chỉ có điều trong tình thương ấy không có sự vướng mắc, chiếm hữu, ích kỷ…

Người ấy muốn xuất gia là muốn đi về hướng thực tập để tự chuyển hóa bản thân, để có một tình thương lớn với trái tim rộng mở, có thể thương không chỉ riêng bạn mà rất rất nhiều người. Trong tình thương này không có sự vướng mắc, chiếm hữu. (Thương một người là mong muốn và giúp cho người đó đi về hướng chân, thiện, mỹ.)

Nếu người ấy yêu bạn với tình yêu đôi lứa và lập gia đình thì người ấy chỉ ở trong một không gian và thời gian nhỏ hẹp, không đủ không gian và thời gian cho một hoài bão lớn.

Bạn có đủ đức hy sinh để yểm trợ cho người bạn đang yêu thương bước đi trên con đường tươi sáng và cao đẹp không?

Bạn thương, bây giờ Pháp Cứu chia sẻ với bạn một cách để vượt qua cảm xúc. Mỗi khi nỗi nhớ (người yêu) dâng lên trong bạn, lập tức bạn trở về với hơi thở của mình. Để ý sâu sắc vào hơi thở, chỉ có hơi thở vào, hơi thở ra ngoài ra không có thứ gì khác.

Khi trở về với hơi thở như vậy, bạn để cơ thể trong trạng thái buông thư. Nếu đang ngồi, bạn ngồi cho thật thẳng, buông thư. Nếu đang nằm, bạn nằm sao cho cơ thể buông thư hoàn toàn. Nếu bạn đang đi, thì bạn bước chậm, nhẹ nhàng, thoải mái, kết hợp bước chân với hơi thở. Tùy theo sự dài ngắn của hơi thở của bạn mà bước hai hoặc ba bước trong một hơi thở vào, hai hoặc ba bước trong một hơi thở ra. Cứ tiếp tục như vậy.

Bạn để ý vào hơi thở vào của mình, bạn để ý vào hơi thở ra của mình. Bạn để ý hơi thở vào từ khi nó bắt đầu cho đến khi kết thúc hơi thở vào. Bạn để ý hơi thở ra từ khi nó bắt đầu cho đến khi hơi thở ra kết thúc. Nhiếp tâm vào hơi thở. Làm như vậy bạn sẽ thấy dần dần người mình nó nhẹ ra, tâm mình nó yên hơn.

Trong tất cả các quá trình ấy, bạn để cho hơi thở tự nhiên, cơ thể buông thư, đừng có gồng, đừng có ép.

Bây giờ mời bạn ngừng lại một tí để thở ba hơi vào ra nhẹ nhàng, buông thư, nếu thấy khỏe bạn thở thêm ba hơi nữa…

Nếu bạn mới tập lần đầu, bạn sẽ thấy hơi khó. Nhưng đừng lo, lần sau, lần sau nữa bạn sẽ thấy dễ hơn, nhẹ hơn, khỏe hơn. Như người tập lái xe đạp dần dần họ quen rồi không còn thấy khó. Đến một lúc, nỗi nhớ sẽ không còn là day dứt, sẽ không còn là vấn đề đối với bạn.

Để dễ hơn một chút, bạn hãy đặt tay lên bụng và theo dõi hơi thở qua sự phồng xẹp của bụng.

Bạn hãy tập theo dõi hơi thở ngay cả khi bình thường, khi nỗi nhớ chưa đến. Mình làm như một trò chơi. Lúc bình thường mình tập sẽ dễ dàng hơn. Và khi nỗi nhớ đến, mình đã quen, mình đã có kinh nghiệm thở, mình sẽ thở một cách dễ dàng không khó khăn. Hiệu quả sẽ rất lớn.

Ngoài ra, Pháp Cứu đề nghị bạn nên tham gia chơi thể thao. Nên tiếp xúc với mọi người, đừng ở riêng một mình nhiều. Nên làm những cái mình yêu thích như đọc sách, làm việc nhà với sự để ý và nâng niu công việc…

Chúc bạn thành công.
Chân Pháp Cứu

BBT chia sẻ

Khi yêu một người là muốn mang hạnh phúc đến cho người đó. Người em đang yêu đang muốn xuất gia, thì điều em có thể làm được là yểm trợ cho người đó.Người đó không còn muốn liên lạc với em là vì em đang làm cho người đó cảm thấy khó xử, cảm thấy không được hiểu. Hơn nữa, em sẽ làm mất đi vẻ đẹp của chính mình. Người đó đã bao lần cùng em chia sẻ về con đường người đó muốn đi là muốn em yểm trợ, là muốn em “đồng hành”, nhưng em đã làm ngược lại. Không nhiều thì ít, người đó có chút thất vọng và cảm thấy không được hiểu. Nếu không giữ được tình yêu nam nữ, sao em không giữ lại một tình bạn đẹp ? Tình yêu sẽ đẹp mãi khi mình biết cho nhau hạnh phúc. Em cho người đó hạnh phúc trong sự lựa chọn của người đó, đó là món quà đẹp nhất mà người đó không bao giờ quên. Hơn nữa, với sự yểm trợ của em, cho dù người đó sau này có gặp khó khăn trong đường tu, người đó sẽ nhớ đến sự yểm trợ của em mà cố gắng vượt qua mọi khó khăn. Khi người đó chọn lựa con đường này, không nhiều thì ít cũng gặp vài khó khăn, với sự nâng đỡ và hiểu biết của em, sẽ giúp cho người đó có thêm sức mạnh để vượt qua. Đó là cái đẹp nhất mà người đó có thể nhớ mãi về em.

Thân chào.

Xuất gia

Sự nghiệp dựng Tăng

Thư gửi Ban Biên Tập trang nhà Làng Mai

Kính thưa Ban Biên Tập. Tôi là một vị giáo thọ đang giảng dạy tại một trường Trung cấp Phật học tại Việt Nam. Tôi vừa đọc xong bài Tỉnh dậy đi thôi, các bạn xuất gia trẻ! và cảm thấy chấn động. Bài này đã nói ra được những sự thật đang xảy ra trong các trường Phật học và cho giới xuất gia trẻ. Đúng là cái học tại các trường Phật học là một cái học từ chương, học để dạy lại cho người khác, và nó không có ảnh hưởng gì rõ ràng trên đời sống hàng ngày của người xuất gia trẻ. Tôi thấy các lớp học, các trường Phật học không phải là những đoàn thể tu học, tại vì trong đó không có tình huynh đệ, không có pháp môn tu học, không có người hướng dẫn tu học và không có sự chia sẻ lý tưởng và tương lai chung. Người dạy cũng như người học bắt buộc phải dạy và phải học vậy thôi. Giữa các vị Giáo thọ và các học Tăng, học Ni cũng không có tình thầy trò và cũng không có lý tưởng chung. Cho nên hiện tượng hư hỏng xảy ra rất nhiều trong giới xuất gia trẻ. Phần lớn bây giờ đang đi tìm cầu những tiện nghi vật chất và tình cảm, không mấy ai thao thức nghĩ tới chí hướng của người xuất gia lúc ban đầu.

Trong bài Tỉnh dậy đi thôi, các bạn xuất gia trẻ! Sư Ông có nói tới những phương pháp tu học có khả năng xây dựng tăng thân, tạo ra một đoàn thể trong đó có tình huynh đệ, có niềm vui sống chung. Những phương pháp để chế tác niềm vui, hỷ lạc, hạnh phúc trong đời sống hàng ngày của người xuất gia, những phương pháp để có thể xử lý, làm lắng dịu những tâm hành, cảm xúc, cảm thọ khổ đau và những phương pháp sử dụng ái ngữ – lắng nghe để tái lập lại truyền thông, hòa giải với nhau trong tình huynh đệ, những cái đó có thật hay không? Có những ai đang thực sự dạy? Có những ai đang thực sự học?

Những phương pháp nói trên được căn cứ trên những kinh điển nào? Mình có thể tới đâu để học được những phương pháp đó? Để mình có thể về xây dựng một tăng thân làm nền tảng thực hiện cho chí nguyện của một người xuất gia. Xin Ban Biên Tập vui lòng cho chúng tôi một số thông tin.

BBT trả lời:

Kính gửi Thầy,

Ban Biên Tập rất vui khi nhận được thư Thầy. Vui vì có cơ hội được chia sẻ với Thầy những gì có thể giúp cho những người xuất gia trẻ.

Pháp môn mà mình nói tới đó là pháp môn xây dựng tăng thân, được gọi tắt là dựng tăng. Đó cũng là công trình của Bụt, đó là sự nghiệp của Bụt. Ngay sau khi thành đạo, Bụt đã biết rất rõ rằng nếu không xây dựng được một tăng thân thì mình không thể nào thực hiện được sự nghiệp của một vị Bụt. Vì vậy Ngài đã để ra rất nhiều thì giờ và công sức để xây dựng một tăng thân. Ngay trong năm đầu sau khi thành đạo, Bụt đã xây dựng một tăng thân xuất gia gồm có 1250 vị, và tăng thân này đầu tiên xuất hiện tại một rừng kè ở ngoại ô thành phố Rajagraha.

Năm Ngài 80 tuổi, Vua Prasenajit (Ba Tư Nặc) có nói một câu rất hay để ca ngợi Bụt về công trình xây dựng tăng thân ấy. Vua nói: Bạch đức Thế Tôn, mỗi lần con thấy tăng thân của đức Thế Tôn là con lại có niềm tin nhiều hơn ở nơi chính đức Thế Tôn.

Nếu không có một tăng thân, nếu không có tình huynh đệ trong một tăng thân, nếu không có một lý tưởng chung với tăng thân thì mình không thể nào tu trọn đời của một người xuất gia. Cho nên xây dựng tăng thân, xây dựng tình huynh đệ trong tăng thân là thực tập nòng cốt. Chuyện nòng cốt không hẳn là chuyện học Phật pháp cho giỏi để trở thành uyên bác về kinh điển. Xây dựng tăng thân đòi hỏi phải xây dựng chính mình. Nếu trong con người của mình có niềm vui, có hạnh phúc, nếu mình đã biết xử lý những nỗi khổ niềm đau của mình, nếu mình đã có khả năng sử dụng những phương pháp lắng nghe – ái ngữ để tái lập truyền thông với người huynh đệ thì khả năng xây dựng tăng thân sẽ lớn và mình sẽ thành công.

Một ví dụ khá hay là Tu viện Bát Nhã. Gần 400 tu sinh Tu viện Bát Nhã, hầu hết đều còn trẻ, không thể nói họ uyên bác về giáo lý, không thể nói rằng công phu thiền tọa, thiền hành của họ đã sâu sắc, không thể nói rằng Niệm, Định và Tuệ của họ đã đủ vững chãi. Không!

Sở dĩ họ ở với nhau được, truyền thông với nhau được và có đủ sức mạnh và niềm tin để nắm tay nhau, cố gắng duy trì sự có mặt của Tu viện Bát Nhã, bất chấp những phá hoại và buộc họ phải ra đời, và những cố gắng ấy đã kéo dài được trên một năm rưỡi với niềm thương và tinh thần bất bạo động để mong có cơ hội được cùng tu với nhau là vì họ có tình huynh đệ. Có rất nhiều người trẻ tới từ khắp nơi, không phải vì mê những bài pháp thoại, mê những phương pháp tu học mà tại vì lần đầu tiên họ đã khám phá ra được tình huynh đệ ở Tu viện Bát Nhã và quyết tâm ở lại Bát Nhã, vì trước đó họ chưa thấy được tình huynh đệ đó trước khi về Bát Nhã.

Đối với họ, tình huynh đệ là sự sống đích thực. Cho nên công trình xây dựng tình huynh đệ cũng là công trình chính của người xuất gia. Có tình huynh đệ thì mình sẽ tu được suốt đời. Nếu không thì mình sẽ chán và sẽ đi tìm những tiện nghi vật chất và tình cảm, do đó mình sẽ buông bỏ lý tưởng đẹp đẽ ban đầu của mình.

Tuy Làng Mai chưa xuất bản được một tập sách với chủ đề “Dựng Tăng”, nhưng trong 40 năm qua, Làng Mai đã học hỏi rất nhiều, đã ghi nhận và đã tập hợp được rất nhiều kinh nghiệm về pháp môn xây dựng tăng thân.

Tại Làng Mai, dù ở tại các xóm, các chùa ở bên Pháp hay các trung tâm như Lộc Uyển, Bích Nham, Mộc Lan ở Hoa Kỳ, Học viện Phật học Ứng dụng Châu Âu ở Đức, Trung tâm quốc tế Làng Mai Thái Lan, Viện Phật học Ứng dụng Châu Á ở Hồng Kông, hoặc ở những nơi khác, nơi nào cũng có người dạy, nơi nào cũng có người học về pháp môn này, dù là người xuất sĩ hay người cư sĩ. Ta có thể gọi môn học này là môn xây dựng tăng thân, một môn học quan trọng nhất trong số các môn học quan trọng như nội điển, giới luật, cách thức tổ chức tu học cho đoàn thể mình và cho những thiền sinh ở ngoài đời.

Trước hết là những pháp môn tu tập để mình có thể chế tác được niềm vui trong đời sống hằng ngày của mình (chế tác Hỷ và Lạc) làm lắng dịu những niềm đau, nỗi khổ của mình, tái lập được truyền thông với người huynh đệ. Những pháp môn này đã có mặt ngay trong những Kinh điển truyền thống nguyên thủy, những kinh mà các thầy và các sư cô thời của Bụt đều đã được học thuộc lòng. Đó là các kinh như kinh Niệm Xứ, kinh An Ban Thủ Ý, kinh Diệt Trừ Phiền Giận, kinh Soi Gương,…Trong kinh An Ban Thủ Ý, có những bài tập để giúp mình đem tâm trở về với thân và làm lắng dịu thân, buông thư toàn thân.

Không ai ở Làng Mai, không ai tới Làng Mai, dù là người cư sĩ mà không được học những pháp môn cơ bản như pháp môn này. Đem tâm trở về với thân, thấy được những căng thẳng, những đau nhức trong thân, thở như thế nào để buông thư, làm lắng dịu được những căng thẳng ấy và những đau nhức ấy. Mình phải học làm cho được trong các tư thế đi, đứng, nằm và ngồi. Trong những lúc thực tập thiền đi, thiền ngồi, thiền đứng, thiền làm việc, ta phải có khả năng làm lắng dịu thân hành. Thân hành tức là hình hài của mình. Đây là các bài tập thứ 3 và thứ 4 trong kinh An Ban Thủ Ý.

Tiếp đến đem tâm trở về thân cũng có mục đích nhận diện được những mầu nhiệm của sự sống, những điều kiện hạnh phúc mình đang có bây giờ để có thể chế tác ngay được Hỷ (niềm vui) và Lạc (hạnh phúc). Đó là hai hơi thở thứ 5 và thứ 6 trong kinh An Ban Thủ Ý. Đây là nghệ thuật Hiện Pháp Lạc Trú, không đi tìm hạnh phúc trong tương lai mà tìm hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Giáo pháp Hiện Pháp Lạc Trú là một giáo pháp rất căn bản của Bụt dạy, nhưng phần lớn Phật tử ít biết đến, chỉ biết đi tìm cầu hạnh phúc trong tương lai hoặc ở một cõi trời hay một cõi Tịnh độ, trong khi hành tinh này thực sự là một nơi xinh đẹp nhất mà ta được thấy trong vũ trụ trong giây phút hiện tại.

Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ đều có thể chế tác được Hỷ và Lạc cho mình và cho người khác. Đó là công trình thực tập chánh niệm. Chánh niệm giúp ta nhận diện những may mắn, những điều kiện hạnh phúc mà ta đang có. Khi ta nhận diện được chúng rồi thì tự nhiên Hỷ và Lạc được chế tác. Chế tác Hỷ và Lạc là để mình tự nuôi dưỡng mình và mình có thể đi xa trên con đường lý tưởng. Khi mình tự nuôi dưỡng được mình rồi thì mình cũng sẽ có khả năng nuôi dưỡng được người huynh đệ của mình, giúp cho người ấy cũng làm được như mình.

Hơi thở thứ 7 và thứ 8 giúp ta nhận diện những nỗi khổ, niềm đau, những khổ thọ, những cảm xúc đang đi lên. Nếu biết cách thở thì ta có thể chế tác được năng lượng chánh niệm để nhận diện, ôm ấp và làm lắng dịu những nổi khổ, niềm đau trong vài ba phút. Đó là những pháp môn thực tập rất quan trọng, nằm ngay trong kinh điển của Bụt. Nếu mình chỉ học lý thuyết thì sẽ không bao giờ làm được.

Khi trong người mình đã cảm thấy khỏe, khi mình đã biết xử lý những nỗi khổ, niềm đau của mình, khi mình đã có đủ Hỷ, Lạc trong đời sống hằng ngày rồi thì rất dễ cho mình trong công việc giúp người huynh đệ cũng làm được như vậy.

Mình có thể sử dụng phương pháp lắng nghe với tâm từ bi để giúp cho người kia nói ra được những niềm đau, nổi khổ trong người đó. Một giờ lắng nghe như vậy sẽ giúp cho người kia bớt khổ rất nhiều. Ái ngữ  là những lời nói từ ái có thể giúp cho người kia mở lòng ra được, thấy rằng người đang nói chuyện với mình không có ý làm cho mình khổ. Nếu người kia trong quá khứ đã gây cho mình nhiều thương tích, cũng tại vì người ấy chưa thấy được nỗi khổ niềm đau của mình.

“Lâu nay tôi biết huynh có rất nhiều khó khăn và đau khổ. Tôi đã không giúp được huynh mà cách tôi phản ứng đã làm cho huynh khổ đau thêm. Đó là lỗi tại tôi. Tại tôi chưa thấy được những nỗi khổ niềm đau ở trong huynh, những khó khăn, bức xúc ở trong huynh mà chỉ thấy được nỗi khổ niềm đau của tôi thôi, cho nên tôi cứ liên tục trách móc. Sự truyền thông giữa chúng ta đã bị cắt đứt. Bây giờ tôi thấy được sự thật rồi, tôi thấy huynh có rất nhiều khó khăn, khổ đau và bức xúc. Nếu huynh thương tôi mà vui lòng nói cho tôi biết thêm về những nỗi khổ niềm đau của huynh thì chắc chắn từ nay về sau tôi sẽ không phản ứng cái kiểu lâu nay tôi đã từng phản ứng, và chắc chắn rằng từ nay về sau tôi sẽ không làm cho huynh khổ như tôi đã từng làm. Nếu huynh không giúp tôi, thì ai giúp tôi bây giờ. Xin huynh cho tôi một cơ hội để trở thành một người huynh đệ thực sự của huynh.”

Đó là pháp môn ái ngữ. Khi ta nói được những lời ấy thì người kia sẽ mở lòng ra và nói cho ta nghe về những khó khăn và khổ đau của người ấy. Có thể là trong khi nói, người ấy sẽ đưa ra một vài lời trách móc, buộc tội và có thể người ấy chứng tỏ có rất nhiều tri giác sai lầm về ta. Nhưng pháp môn lắng nghe với tâm từ bi (bi thính, compassionate listening) đòi hỏi mình không được ngắt lời người kia, dù người kia đang nói những điều sai với sự thật. Nếu mình cắt lời, mình sẽ biến buổi thực tập lắng nghe thành một buổi tranh luận và như vậy là hư bột hư đường hết. Mình phải  tiếp tục thở trong khi mình lắng nghe và tự nhắc nhở rằng mình lắng nghe như thế này chỉ với một mục đích duy nhất là giúp người kia nói ra được những niềm đau nỗi khổ trong lòng để người kia bớt khổ. Còn những hiểu lầm kia trong năm bảy hôm sau, khi có cơ hội, mình sẽ cung cấp cho người ấy một số thông tin để người ấy có thể điều chỉnh nhận thức của họ. Bây giờ chỉ lắng nghe mà thôi.

Tái lập được truyền thông, hòa giải được với người huynh đệ, đây là một phép thực tập rất quan trọng. Nếu không biết pháp môn này thì làm sao ta xây dựng được tăng thân?

Trong pháp môn xây dựng tăng thân, có những sự thực tập được rút ra từ Luật tạng rất hay, như phương pháp ngăn ngừa sự vướng mắc, đối trị với sự vướng mắc, điều phục cơn giận, làm mới, soi sáng và phủ rơm lên bùn.

Sự vướng mắc có thể xảy ra giữa một người tu nam và một người tu nữ, nhưng cũng có thể xảy ra giữa hai người tu nam với nhau hoặc hai người tu nữ với nhau. Phương pháp sống trong tăng thân là phải thương cho đều. Thương cho đều là yếu tố xả, một trong bốn vô lượng tâm. Xả nghĩa là không kỳ thị, tình thương phải ôm lấy mọi người không loại trừ bất cứ ai. Nếu mình chỉ thương một người thì mình đi ngược với xả. Thường thường thì người ta chỉ thương những người dễ thương, dễ chịu. Đó là bản tính của con người. Tu trong đạo Bụt là phải tập thương cho đều. Từ các bậc sư trưởng cho đến các em mới tập sự, ai cũng phải học phương pháp này.

Khi sự vướng mắc xảy xa, đương sự thường không chịu công nhận là mình có vướng mắc. Nhưng khi có tới bốn vị Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni đưa vấn đề ra chúng thì đó trở thành một vấn đề chính thức phải đem ra chúng để giải quyết. Chúng sẽ họp và sẽ đưa ra những phương pháp thực tập để hai người từ từ sinh hoạt lại bình thường. Nếu sau một thời gian không thành công thì phải chuyển một trong hai người đi một trung tâm khác. Đây là chuyện bất đắc dĩ.

Điều phục cơn giận là pháp môn thực tập rất quan trọng. Theo phương pháp thực tập chánh niệm, mỗi khi bực tức giận dữ đi lên thì mình đừng hành động, đừng nói năng để tránh gây đổ vỡ. Mình phải trở về chăm sóc cơn giận của mình. Thở, đi thiền hành, ngồi thiền, chế tác năng lượng chánh niệm để nhận diện, ôm ấp và làm lắng dịu cơn giận đó. Tìm hiểu cơn giận tới từ đâu, có thể từ một tri giác sai lầm của mình, có thể từ sự vụng về của người kia, chứ không hẳn là người kia đã cố tình làm mình khổ.

Theo phương pháp này hành giả không để cho cơn giận kéo dài quá 24 giờ. Phải tìm cách đối thoại với người kia. Nếu cần thì có một huynh đệ khác ngồi với mình để hai bên cùng có cơ hội nói chuyện với nhau.

Mỗi tuần trong chúng có một buổi làm mới. Đại chúng họp lại và tưới hoa cho nhau, nghĩa là khen ngợi nhau về sự tu học và về những thành quả đạt được của những người khác. Nhân cơ hội mình cũng có thể nói ra những cái mình đã bị tổn thương trong tuần vừa rồi, và xin những người kia cắt nghĩa tại sao đã nói và đã làm như thế. Người kia sẽ có cơ hội giải thích. Đó là phương pháp làm mới. Khi đại chúng nhận thấy giữa hai người có một sự căng thẳng, không có sự truyền thông, đại chúng phải giúp cho hai người thực tập cho đến khi hai người đó giải tỏa được với nhau.

Soi sáng là một phương pháp rất hay. Phương pháp soi sáng được sử dụng trước khi một giới tử được thọ giới, một người sắp được truyền đăng, một người sắp được chấp nhận là thành phần của chúng thường trú. Đương sự nghe từng người nói lên những ưu điểm và những khuyết điểm của mình và nhận một lá thư trong đó có ghi chép tất cả những gì chúng đề nghị.

Trong lễ tự tứ cũng vậy. Ngày tự tứ người nào trong chúng cũng nhận được một lá thư soi sáng của đại chúng. Đây là một sự thực tập rất công phu và đầy tình thương. Đại chúng ngồi chung lại như một đoàn thể anh em và soi sáng cho mỗi người bằng tâm từ bi. Đương sự có thể có mặt để tự mình soi sáng cho mình trước, và sau khi được nghe soi sáng có thể đứng dậy để làm lễ tạ ơn. Phương pháp này rất hay và được thực tập ở tất cả các trung tâm của Làng Mai.

Phương pháp phủ rơm trên bùn được lấy từ phép bảy phương pháp diệt trừ tranh chấp (thất tránh diệt pháp) của giới lớn. Vị trưởng lão trong chúng, mỗi năm có cơ hội ân xá cho thành phần đang thực hiện pháp sám hối để vị này có cơ hội trở về để hội nhập với tăng thân. Theo đúng luật nghi, có những hành động làm cho mình không tiếp tục được như một thành viên trọn vẹn của tăng thân. Điều này có thể kéo dài cả năm. Nhưng mỗi năm vị trưởng lão của tăng đoàn, nhân một lễ hội lớn như Vu Lan hay Tết, có thể ban xuống một ân xá để người kia có cơ hội được trở về hội nhập với tăng thân.

Những điều này tất cả các trung tâm của Làng Mai đều có thực tập.

Đứng về phương diện tổ chức tăng thân thì nghệ thuật dựng tăng nói rất rõ: vị trụ trì, vị sư trưởng không phải là người quyết định mọi chuyện. Theo truyền thống thì hội đồng các vị xuất sĩ, các vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni là cơ quan có thẩm quyền quyết định cao nhất. Những quyết định này có liên hệ tới hạnh phúc và sự tu tập của chúng. Quyền hạn tối cao trong chúng không nằm ở vị trụ trì hay vị sư trưởng mà nằm ngay trong hội đồng Tỳ kheo, Tỳ kheo ni. Những buổi họp của hội đồng Tỳ kheo, Tỳ kheo ni phải bắt đầu bằng những lời quán nguyện, nhắc nhở nhau rằng, những quyết định mà mình sẽ làm trong buổi họp này là vì hạnh phúc của tăng thân. Một quyết định nào đó có thể gây một vài đau nhức nhưng những đau nhức đó rất cần thiết để chữa trị và làm hạnh phúc cho đại đa số. Mình không thể nể một người, dầu người đó có hạ lạp cao cũng vậy, nếu người đó đang gây những ứ đọng và bế tắc trong tăng thân.

Khi mình đã trở thành một vị Tỳ kheo hay Tỳ kheo ni thì mình đã được bình đẳng với các vị khác về vấn đề phát biểu và quyết định dầu hạ lạp mình còn ít. Mình có một phiếu và mình có quyền đóng góp sự quyết định của mình trong hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni bằng lá phiếu đó. Đây  là tinh thần dân chủ của giáo đoàn nguyên thủy.

Trước khi hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni họp, các Thầy lớn, các Sư cô lớn có thể đến ngồi chơi với các giới sa di, sa di ni, thức xoa ma na và cư sĩ để lắng nghe những nguyện vọng, ước mơ và khó khăn của họ để trong khi hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni họp, các vị ấy có thể nói những điều ấy ra cho tất cả đều nghe, để cho quyết định của hội đồng có thể làm hạnh phúc cho đại đa số, trong đó có giới cư sĩ.

Trong chúng còn có hội đồng Giáo thọ. Hội đồng giáo thọ gồm những người đã được truyền đăng nhưng không phải các vị giáo thọ có quyền cao hơn các vị Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni. Hội đồng giáo thọ chuyên về vấn đề giáo dục, tổ chức các khóa tu, lập chương trình tu học. Nhưng những đề nghị và chương trình này của hội đồng giáo thọ phải được đưa lên hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni để duyệt y trước khi đưa ra thực hiện.

Thầy trụ trì cũng như ban chăm sóc (CTC – Care Taking Council) là cơ quan điều hành. Các vị này không có quyền quyết định thay hội đồng Tỳ kheo, Tỳ kheo ni mà chỉ thực thi những quyết định của hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni. Những gì chưa chắc ăn thì họ phải luôn trở về hỏi các thầy, các sư cô trong hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni. So với các ban Thường vụ ở ngoài đời thì ban Thường vụ ở ngoài đời quyền hạn quá nhiều, trong khi đó thì vị trụ trì cũng như ban chăm sóc (CTC) chỉ là cơ quan hành pháp, thực thi những quyết định của hội đồng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni mà thôi.

Trong khi làm việc với nhau, tổ chức tu học cho nội chúng, hoặc tổ chức những khóa tu cho người cư sĩ thì các thành phần của chúng xuất sĩ ý thức rằng đây không phải chỉ là công việc như công việc ngoài đời làm để có lương, mà là một cơ hội để học làm việc chung, chia sẻ kinh nghiệm với nhau và xây dựng tình huynh đệ. Cho nên không phải vì mình có tài năng về một ngành như ngành máy tính mà mình say sưa đánh mất mình trong công việc. Đây là một điều tối kỵ. Mình phải luôn tham dự vào sinh hoạt chung của đại chúng.

Trong công việc xây dựng tăng thân, khi một vị xuất gia đi đâu luôn luôn phải có một vị thứ hai đi theo. Đây là pháp môn đệ nhị thân. Dù đi ra bưu điện, ra chợ để mua rau hoặc tới chùa của một chúng khác phái thì người xuất sĩ cũng phải đi hai người.

Trong tinh thần xây dựng tăng thân, đại chúng cùng đi như một dòng sông, không đi riêng như một hạt nước. Đi như một hạt nước sẽ bị bốc hơi mau chóng. Chúng ta không đi tìm một sự nghiệp riêng và một tương lai riêng cho mình, mà cùng tìm về về một tương lai chung và hoàn thành một sự nghiệp chung cho cả tăng thân.

Đã là người xuất gia thì mình phải hoàn toàn nương tựa vào tăng thân. Khi mình nương tựa và tăng thân thì tăng thân cũng sẽ lo cho mình. Khi mình có bệnh tật thì tăng thân sẽ lo chữa trị cho mình. Nếu mình cần đi nhà thương, khám bệnh, chữa trị thì tăng thân sẽ lo cho mình. Nếu gia đình có những khó khăn về vấn đề tình cảm hay tài chính thì tăng thân cũng sẽ tìm mọi cách để giúp cho gia đình mình để mình có thể yên tâm tu học và tiếp tục con đường lý tưởng.

Trong công trình xây dựng tăng thân, vai trò của người cư sĩ cũng rất quan trọng. Ngoài đời khổ đau tràn ngập cho nên ai cũng cần phải tu tập. Sự có mặt của các vị xuất sĩ không đủ, không thấm thía vào đâu cả nên mình cần có cánh tay nối dài trong xã hội. Đó là những vị cư sĩ. Ban đầu, họ là những người thọ năm giới trong một khóa tu mà họ tham dự. Năm giới của Làng Mai giống như giới của Bồ tát. Sau đó một thời gian, một số được thọ giới của dòng tu Tiếp Hiện. Mười bốn giới Tiếp Hiện đích thực là những giới Bồ Tát mà các vị xuất sĩ và cư sĩ đều có thể thực tập. Những vị Tiếp Hiện tại gia có bổn phận tổ chức những tăng thân tu học trong thành phố của mình. Họ có khả năng hướng dẫn nghi lễ, hướng dẫn các buổi tụng giới, pháp đàm, thiền hành và nói những bài pháp thoại.

Sau đó mình lại có những vị giáo thọ cư sĩ Tiếp Hiện, họ có thể là cánh tay nối dài của các thầy, các sư cô giáo thọ xuất gia. Mình cũng có những nhóm tình nguyện viên ở ngoài đời, lo tổ chức sự tu học cho mọi giới, trong đó có giáo chức, có các đoàn thể trẻ, sinh viên, học sinh và nghiệp đoàn.  Mình cũng có những người cư sĩ thường trú cùng ở chung với các thầy, các sư cô để làm những công việc thích hợp với người cư sĩ hơn để yểm trợ cho các thầy và các sư cô. Họ cũng sống với những tiện nghi tối thiểu như các thầy và các sư cô.

Trước đây,  Làng Mai gọi phương pháp nói trên là “Đạo Phật ứng dụng” (Applied Buddhism). Ở Đức có một học viện gọi là Học viện Phật học Ứng dụng châu Âu ( The European Institute of Applied Buddhism). Không phải chỉ tại đây mới có dạy môn này mà trong tất cả các trung tâm và các cơ sở Làng Mai khắp nơi trên thế giới, nơi nào cũng có học môn Đạo Phật ứng dụng.

Sau này, để phương pháp được mở rộng khắp nơi trong xã hội nên mình đã bỏ bớt chữ Đạo Phật và chỉ dùng danh từ mới là Đạo đức học ứng dụng (Applied Ethics) để dễ dàng đi vào cuộc đời, như phong trào Wake Up Schools hiện bây giờ đang rầm rộ đi tới. Phong trào đã đào tạo rất nhiều giáo chức trong pháp môn tu học xây dựng tăng thân, để họ đem vào lớp học, giúp cho học sinh bớt khổ, tái lập lại truyền thông giữa cha mẹ, con cái và tình thầy trò, xây dựng tình huynh đệ trong lớp học để người dạy bớt khổ và người học cũng bớt khổ và để giúp cho học sinh chuyển hóa, có khả năng hòa giải được với bố mẹ ở nhà và tìm được một con đường lý tưởng cho cuộc đời.

Hiện bây giờ ở Làng Mai, có các Thầy từ nhiều nước tới như Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia… để học những pháp môn này. Họ thấy rất lợi lạc, họ có nhiều chuyển hóa và rất mong đem những pháp môn này về áp dụng tại chùa của họ. Nhiều chùa hiện bây giờ giống như những dịch vụ. Các thầy và các sư cô không có thì giờ tu học và xây dựng tăng thân, chỉ tạm có đủ thì giờ để phục vụ cho khách hành hương, dù đồng ra đồng vào rất nhiều.

Thưa Thầy, nếu Thầy muốn có một kinh nghiệm về pháp môn này thì Thầy có thể tới một trong những trung tâm của Làng Mai trên thế giới, ở lại chừng ba tháng để quán sát, nghe ngóng và Thầy sẽ cảm thấy đây là cái quý nhất của Làng Mai, dù trung tâm nào của Làng Mai cũng còn những yếu kém. Sức mạnh của Làng Mai không phải là những khóa tu về những kinh điển sâu sắc như Trung Quán Luận, Dị Bộ Tông Ngôn Luận, Duy Thức Tam Thập Tụng mà là Đạo Phật Ứng Dụng. Những vị có bằng tiến sĩ Phật học tại các trường đại học lớn cũng chưa chắc có thể sử dụng những kiến thức của mình để vượt thắng những niềm đau, nỗi khổ của họ. Cho nên trong những bài giảng của Làng Mai, dù giảng về Trung Quán Luận hay Nhiếp Đại Thừa Luận thì luôn luôn có chen vào những pháp môn tu học rất thực tế. Những giáo huấn đó thuộc về phạm vi của Đạo Bụt Ứng Dụng.

Mong rằng những điều mà Ban Biên Tập chúng tôi vừa nói có thể giúp cho Thầy có được một ý niệm rõ hơn về phương pháp dựng tăng. Kính chúc Thầy có cơ hội tốt đẹp để hướng dẫn thế hệ xuất gia trẻ đi lên một phương trời khoáng đạt và nhiều hào quang hơn.