Nơi ấy vẫn còn thu

Mùa thu vẫn chờ mình
Trên kia còn ít lá
Bước chân ai thật nhẹ
Đi về giữa thênh thang.

Chuông chùa vẫn ngân vang
Cứ mỗi chiều mỗi sớm
Làng quê nào tĩnh lặng
Thấp thoáng bước chân thiền.

Ai che nghiêng chiếc nón
Lặng ngắm lá thu rơi
Giữa bao la đất trời
Nghe ra lòng thảnh thơi.

Mùa thu còn đứng đó
Thả lá vàng bay bay
Ai sắp về có hay
Chiếc là vàng năm ấy.

Vẫn ngàn năm ngàn năm
Cùng mùa thu trở lại
Cùng hẹn mùa thu tới
Kể bao chuyện đầy vơi.

Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Lắng vào trong tĩnh mặc
Đi qua mùa tháng năm
Đón đợi người năm cũ.

Ngày nao ai trở lại
Gặp đúng mùa thu sang
Chuông chùa lại ngân vang
Chiếc lá vàng sẽ kể
Chuyện ngày xưa ngày sau
Bao lần mình gặp nhau
Vẫn thấy mùa thu đợi!

(Chân Trăng Hương Tích)

Ngồi cho yên để bắt đầu thấy rõ

Ngồi xuống đi bạn sẽ nhìn thấy rõ
Giây phút này đẹp lắm, mỉm cười vui
Mưa đang rơi, mưa mùa thu lạnh
Cho hạt mầm trong đất nảy chồi tươi.

Hãy ngồi xuống và lặng yên, thật khẽ
Lòng thảnh thơi, nhè nhẹ thở vào, ra
Tâm lắng rồi, ánh sáng sẽ chan hoà
Soi thật rõ những khoảng trời tăm tối.

Những nội kết lâu rồi chưa gỡ rối
Sâu trong tâm gây đau khổ triền miên
Và giờ đây ánh sáng được thắp lên
Thì bóng tối sẽ lui dần, xa mãi.

Giờ rõ mặt thì không còn sợ nữa
Hãy vuốt ve xoa dịu vết thương lòng
“Đứa trẻ” trong ta hờn giận đã bao năm
Rồi mỉm cười ôm dịu dàng “em bé”.

Nỗi khổ đau sẽ tan như viên đá
“Hiểu và Thương” ấm áp ánh mặt trời
Chỉ vậy thôi “em bé”ở trong tôi
Sẽ bừng tỉnh và thấy mình vụt lớn.

Hãy ngồi xuống, lặng im và nhận diện
Vững chãi, bình an, sáng suốt, tỏ tường
Soi tâm mình trong pháp “Hiểu và Thương”
Ngay giây phút này đã thấy mình hạnh phúc.

Bây giờ, ở đây, bình an là có thực
Dù mưa thu tí tách, lạnh tê người
Khi trong lòng đã nở đoá hoa tươi
Thì sẽ thấy sự nhiệm mầu cuộc sống.

Diệu Minh 

Sen nở vườn tâm

Thầy kính thương,

Con là học trò Hà Nội của thầy từ năm 2005 khi lần đầu tiên Thầy về Việt Nam. Thế là đã 12 năm kể từ lần đầu tiên con được gặp Thầy. Và con đã được gặp Thầy không chỉ ở Hà Nội mà ở nhiều nơi trên đất nước Việt Nam yêu quý, trong đó có Cố đô Huế trong lần Thầy về Việt Nam mới đây. Con cũng đã may mắn được gặp thầy nhiều lần tại Pháp và Thái Lan.

Hoa sen không thể mọc và tỏa hương trên đá quý hay kim cương. Sen chỉ nở và tỏa ngát trên bùn. Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy, chúng nương vào nhau. Chúng ta không thể thấy được hạnh phúc ngọt ngào nếu chưa nếm trải vị cay đắng của khổ đau.
Nếu chưa bao giờ bị đói, ta sẽ không biết trân quý món ăn.
Nếu chưa bao giờ thấy chiến tranh, ta sẽ không thấy được giá trị lớn lao của hòa bình.
Vì thế, nếu có được những kinh nghiệm đau buồn, 
đó là điều rất tốt. Nhờ thế mà trên nền tảng ấy ta nhận diện được hạnh phúc.”

Cậu học trò Hà Nội của Thầy đang ở Frankfurt của nước Đức. Con đọc và cứ nghĩ rằng Thầy viết những câu này dành riêng cho cậu ấy. Bởi con chính là cậu bé sinh ra trong khó khăn gian khổ, trong bùn đen hôi để sau này và bây giờ đang được thưởng thức hạnh phúc ngọt ngào. Con cũng đã chứng kiến chiến tranh nên cảm nhận rất rõ hòa bình thật vi diệu và rằng chúng con đang vô cùng may mắn được sống trong hòa bình.

12 năm trước lần đầu tiên con được gặp Thầy, người mà tất cả đều gọi là Sư Ông Làng Mai. Trong 12 năm qua con được tiếp xúc với rất nhiều học trò khác của Thầy cũng là cư sỹ tại gia như con từ khắp thế giới và con đã trực tiếp nghe họ tâm sự rằng họ quá may mắn được học tập và chuyển hóa chính mình dưới sự hướng dẫn của Thầy, một ông thầy tu Việt Nam. Chỉ lắng nghe và cảm nhận những chuyển hóa trong họ và người thân mà con đã thấy hạnh phúc lắm lắm rồi.

Tu tập cũng giống như chuyện sen nở vậy. Con may mắn gặp Thầy và cứ vậy sen trong đầm con nở từ đó đến nay. Sen hiểu biết và thương yêu cũng nở trong con suốt những năm qua. Và kết quả là hạnh phúc và bình an trong con là kết quả của bao năm thực hành. Mỗi ngày trôi qua là bình an và hạnh phúc tăng lên, nhanh đến bất ngờ.

Con nhớ rằng thời gian ban đầu khi mới tập tu thấy khó quá. Thất niệm dài dài. Đau khổ vẫn triền miên, mặc dù con đã có đủ thứ trên tay. Nhưng nếu những ngày đó không trồng sen, không bắt đầu, không dốc sức thì làm gì có được những bông sen đầu tiên.

Thầy thương kính,

Bao năm qua con đã đọc “Đường xưa mây trắng” và rồi nghe “Đường xưa mây trắng” mỗi đêm, có khi nghe suốt đêm, kể cả khi con đã ngủ. Con đọc và nghe mà như thấy Thầy chính là đức Phật của 2.600 năm trước. Đây là một trong những tác phẩm mà con thích nhất, đã làm thay đổi con nhiều nhất.

Nhân sinh nhật của Thầy con ngồi xem lại một loạt sách do Thầy viết như “Nẻo về của ý”, “An lạc từng bước chân”, “Phép lạ của sự tỉnh thức”, “Gieo trồng hạnh phúc”, “Muốn an được an”, “Thiền sư Khương Tăng Hội”, “Hạnh phúc cầm tay”, “Con đường chuyển hóa”, “Đạo Phật của tuổi trẻ”, “Đạo Phật đi vào cuộc đời” và “Tay thầy trong tay con”. Đêm qua con đã đọc lại hai cuốn mới nhất, xuất bản nhân dịp Thầy về Việt Nam năm 2017 này là “Tìm bình yên trong gia đình” và “Tĩnh lặng”.

Con đã bình yên và tĩnh lặng một mình để cảm nhận Thầy đang và luôn có mặt bên con ngay bây giờ, trong mọi nẻo đường, trong từng bước chân, trong từng hơi thở. Rồi con cùng các đồng nghiệp, bạn hữu đang ngồi tại khắp bốn phương trời để nguyện cầu và gửi năng lượng yêu thương tới Thầy. Thầy có biết rằng, sức khỏe và bình an cũng như sự có mặt của Thầy là món quà quý giá nhất mà chúng con nhận được.

Con nhắm mắt lại và nhớ đến câu nói thân thương và những lời dặn của Thầy. Rằng: Này con, có rất nhiều khách sẽ đến viếng nhà con. Khách thích con hay không thích con, khách hạnh phúc hay khổ đau, khách như ý hay bất như ý, khách thị phi hay hiểu biết, yên lặng hay mỉm cười …. Con phải giữ nguyên vị trí chủ nhân ngôi nhà. Sống với khách nhưng không là khách. Con không cần phải trốn tránh! Khách đến rồi khách đi. Hãy nhớ câu chuyện của Bụt, ai đem đến những gì mà con không nhận, những cái đó sẽ trả về cho chính họ!

Con đang ngồi tĩnh lặng theo đúng lời dạy của Thầy. Tĩnh lặng là điều cốt lõi. Chúng ta cần tĩnh lặng như chúng ta cần không khí, như cái cây cần ánh sáng mặt trời. Nếu tâm trí của chúng ta luôn chứa đầy những toan tính và lo lắng thì chúng ta chẳng thể tìm được một khoảng trống cho chính mình.

Con và các cộng sự thực tập ngồi yên trong tĩnh lặng để bên Thầy từ nay đến ngày sinh nhật lần thứ 91 của Thầy và dài lâu hơn nữa. Chúng con đang bình yên và hạnh phúc bên Thầy, với Thầy, cùng Thầy. Ngày tiếp nối của Thầy cũng là ngày tiếp nối của con, của chúng con mà.

Tâm Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng

Công ty sách Thái Hà

Gom lá mùa thu

CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN

Trước khi đến Làng, những danh từ như Xóm Thượng, Xóm Hạ, Xóm Mới, hay Sơn Hạ, Sơn Cốc…, tôi nghe có một cảm xúc rất lạ. Cái gì đó tương phùng, vừa gần, vừa xa. Hôm nay tôi đến Làng, thấy mình như cậu bé. Một cậu bé lạc giữa khu rừng cổ tích; khu rừng Xóm Hạ, khu rừng Xóm Thượng, khu rừng Xóm Mới… Bị lạc nhưng không sợ hãi, chỉ thấy thoả lòng.

Ngày nào tôi cũng tranh thủ lắng nghe và ngắm nhìn mọi thứ chung quanh. Tôi nhớ rất rõ cái ngày chiếc xe chở tôi từ nhà ga rẽ vào cổng chùa Sơn Hạ, hai hàng phong đã niềm nở thế nào. Cái lần đầu tiên thấy tượng Bụt được đặt trong bức tường đá ở thiền đường, nó linh thiêng làm sao; hay khi thấy mùa thu về trên ngọn đồi Xóm Mới, tôi đều nhớ hết. Có lần thiền hành ở Xóm Hạ ngắm lá bạch dương nhẩn nha rơi, tôi biết pháp thân đã được hiện ra bằng sắc màu và âm hưởng. Tôi chăm chú nhìn vào tất cả những gì mình thấy đầu tiên. Nghe ai đó bảo tâm đầu tiên là tâm trong sáng.

Có người bạn bảo là ở Làng thì mùa xuân rất tuyệt, hay là rừng phong ở EIAB còn nhỉnh hơn. Tôi chỉ gật gù vì chưa thấy mùa xuân ở đây, cũng chưa đến EIAB bao giờ. Nhưng cảm nhận của tôi với Làng thật đẹp. Nó đẹp vì là “cái nhìn đầu tiên”. Rừng tùng, vườn Bụt, hoa cẩm tú cầu, hay tháp chuông đều thiền vị, hữu tình. Đặt chân trên con đường Huyền Thoại, tôi nhận ra mình đã thật sự ở Làng. Sư Ông và quý thầy quý sư cô đi trước đã để lại trên mảnh đất này biết bao tinh hoa, làm cho Làng khác thường và sống động. Làng đơn giản nhưng có dư vị thánh hiền, công phu tu tập phảng phất ngay cả nơi những giọt sương vương trên đầu ngọn cỏ. Chỉ ngắm nhìn thôi cũng đủ cho lòng đầy vơi sung sướng!

Con đường mùa thu, xóm Thượng

NHÀ THỜ, CÁNH ĐỒNG, VÀ TRĂNG

Từ Sơn Hạ muốn lên Xóm Thượng sẽ đi qua rừng tùng, muốn lên thăm nhà thờ sẽ qua cánh đồng nho. Ai đó nói khuôn mặt khi ngủ của đứa trẻ đẹp như một cánh đồng. Sư Ông nói nếu con yêu cánh đồng thì hãy làm cho nó một bài thơ. Còn tôi thì thấy những gì Sư Ông để lại cho đời bao la như cánh đồng vậy. Tôi nghĩ đến Làng Mai Thái, nơi cũng có những thung lũng rộng mênh mông. Thay vì nho, ở đó là cánh đồng dệt bằng ngô và sắn. Ở đó có chùa làng, với một tượng Bụt rất lớn nằm trên đỉnh đồi. Con đường qua đồng nho ở đây thì không có tượng Bụt, nhưng có nhà thờ, với thánh giá gắn ở nóc cao, cũng nằm trên một ngọn đồi thanh tao như thế!

Không biết nhà thờ này có tự bao giờ, nhưng chắc là sớm hơn Làng Mai rồi, vì tường đá cũ thế cơ mà. Tôi thích cứ mỗi chiều đi bộ lên thăm nhà thờ. Khi thì đi với một hai người bạn, khi thì một mình. Đi để thấy mình lên cao hơn ngọn đồi Xóm Thượng, để nắng chiều soi rõ vào màu chiếc áo tôi mặc, hay để phóng mắt ngắm thung lũng lồng lộng dài đến tận chân trời. Ngắm nhìn thung lũng lúc về chiều, thoạt đầu thì thấy mình nhỏ bé, sau đó lại thấy mình vô cùng. Có lẽ khi nhìn kỹ một khung cảnh nào, tâm tư trọn vẹn, chúng sẽ đi vào trong ta, ta bỗng trở lên rộng rãi lạ thường!

Đứng trên sân nhà thờ, ngoài việc ngắm thung lũng, còn được nghe tiếng chuông treo trên cửa chính ra vào. Mỗi lần chuông điểm, tôi nhắm mắt; thở; thấy đâu có khác gì với tiếng chuông của Làng đâu. Ở đây, ai cũng xem tiếng chuông nhà thờ làm tiếng chuông của Làng. Nhờ đó mà tôi thấy gần gũi với nhà thờ ngay từ cái ngày đầu tiên ấy.

Có người bạn nói với tôi, vào mùa này, tức là mùa thu, muốn thấy hết vẻ đẹp của Sơn Hạ, thì phải đứng ngắm từ nhà thờ. Ra là vậy, đứng đó tôi mới thấy rừng phong ngả màu đang ôm lấy Sơn Hạ, mới thấy khu rừng cổ tích mà cậu bé đang sống, nó “cổ tích” thế nào! Con đường dẫn lên nhà thờ được ai đó đặt những chậu hoa, nở vô tư bên bức tường rêu cũ, đẹp đến lạ lùng!

Cái đêm trung thu, trăng tròn vành vạnh, tôi và một thầy khác lại lên nhà thờ ngắm trăng, nó treo lơ lửng trên cánh đồng. Thầy ấy còn kể những năm trước, vào những ngày làm biếng, thầy cùng nhiều vị khác còn đem cả trà, cả chiếu lên nhà thờ uống trà ngắm trăng đến khuya sương xuống, lạnh lắm mới về. Thầy nói rằng những đêm đó, cũng như đêm nay, thầy là người tự do và giàu có nhất. Thật vậy, đi chơi nhà thờ, bạn sẽ thấy thênh thang, vì góc nào cũng đẹp. Đứng ở đó một hồi lâu, tôi bỗng thấy nơi đây cũng cần tình thương và tấm lòng rộng rãi của con người, để mỗi khi chiều về nó không cảm thấy mình riêng lẻ. Tôi nhớ đến đoạn thơ của Sư Ông, đoạn thơ mà tôi thường lẩm nhẩm một mình mỗi khi thấy lòng trống vắng:

“…Bóng dáng tiên trần còn thôi xuất hiện

Gương nga lặng lẽ

Nhìn vào đâu cũng thấy nụ tinh khôi.”

MÙA THU

Mùa thu ở đây rõ ràng quá! Tôi muốn viết về mùa thu. Diện mạo của mùa thu là những chiếc lá phong đỏ thắm rơi theo gió. Nó cứ đến từng ngày trên khu rừng, khi những chiếc lá cứ đua nhau đỏ dần, làn gió se lạnh cho hơi thở được dài hơn. Thở thật chậm và sâu để mùa thu đi vào trong cơ thể. Những người nông dân tất bật tối ngày với ruộng nho; tôi xem họ là những người hoạ sĩ điểm tô màu sắc cho cánh đồng. Sau mỗi ngày làm việc họ sẽ tranh thủ ngước mắt trông mùa thu, bớt đi một chút nhọc nhằn. Đại chúng Sơn Hạ mỗi lúc thiền hành đều còn một góc thật đẹp để yên lặng ngắm nhìn. Nhìn mùa thu mà khởi niệm yêu thương, buông xuống những muộn phiền nhân thế. Mùa thu là một món quà ý nghĩa về hình thức và nội dung, hễ ngước mắt lên thì con người sẽ lắng đi những âu lo toan tính. Tôi gửi tôi trong chiếc lá phong màu đỏ, ngoạn mục lìa cành về an trú ở cội nguồn. Mùa xuân năm sau lại biểu hiện qua những chồi, những búp, thêm một chu kỳ, và niềm tin vào con đường vui vẫn còn y nguyên, không hề thay đổi.

NGÔI NHÀ NỘI TÂM

Tối hôm đó, sau giờ công phu, có thầy nhen trước phòng một đống lửa. Thầy bảo chút xíu nữa trăng lên. Vì có chút se lạnh nên việc đốt lửa trở thành có lý. Tôi khoác thêm áo bước ra, các thầy khác thấy bếp lửa cũng tự mình mang ghế lại. Trăng đã lên rồi, chúng tôi nhắc nhau như thế. Bếp lửa cũng dần kêu tí tách, những chiếc áo nâu co cụm lại hàn huyên, nhưng không quên lâu lâu ngẩng mặt lên nhìn trăng sáng. Chúng tôi thích những phút giây ngồi lại vòng quanh với nhau, những mẩu chuyện cứ đến rồi đi nhưng cái gần gũi thân quen thì ai cũng cảm nhận được. Nó cũng giá trị như khi ngồi yên, đi thiền. Như những viên gạch được xây thêm trong tâm tư mỗi người; dần tạo nên dáng hình của một ngôi nhà nội tâm ấm áp, nơi có bóng dáng của những người anh em sẽ đi chung với nhau thật lâu trên cùng một con đường. Tôi lại nhớ đến một đoạn thơ của Thầy, khung cảnh trong bài thơ hiện ra cũng na ná với những gì anh em tôi đang có:

“…Về Xóm Mới chúng tôi đi! tất cả vẫn mong chờ

Em tôi vẫn còn trông nom chút lửa hồng bếp cũ

Mái chèo xuôi nước sông

Thuyền về không do dự

Sao đêm an lành thuyền anh đi mãi

Nhìn bóng chiều sa không ngại

Vì biết tình thương hôm nay còn đủ sưởi ấm ngày mai…”

HOÀI BÃO

Tôi vừa đến Làng thì có một sư anh lại sắp đi đến một Làng Mai khác. Tôi tự hứa là sẽ lên chơi với sư anh mỗi ngày, thế mà không làm được điều này đều đặn. Khi ai đó sắp đi, sắp rời xa một nơi nào đó gắn bó đã lâu, họ cần mình đến chơi không chỉ là để cho đi những vật dùng không mang theo được. Họ muốn cùng ngồi uống trà để kể về những kỷ niệm đáng nhớ họ có nơi đây. Họ muốn trân quý những tháng ngày còn lại được ở trên vùng đất đó; hay là để chia sẻ cho mình những hoài bão họ mong muốn làm trong những tháng năm sắp tới. Và đặc biệt là, họ muốn thấy họ có ở trong mình để được tiếp tục ở lại; không cảm thấy phải chia tay với cái nơi họ rất mến, rất thương. Có gì chưa làm được ở đây, sư anh nhờ tôi làm dùm. Sư anh nói hoài bão là hoài bão chung.

Những lúc như vậy với sư anh không nhiều, nhưng đủ cho chúng tôi hiểu nhau, xem nhau là tri kỷ. Sư anh tặng tôi cái gối, bảo là tôi sẽ ngủ ngon. Rồi cho thêm cái đèn, bảo là đèn này ngồi học thì không lo đau mắt. Tôi thì chỉ biết đến ngồi, thế thôi; vậy mà tôi cũng nghĩ là mình đã tặng sư anh một cái gì to lớn lắm. Tôi vui khi được nhận, sư anh vui khi cho đi. Mơ ước của tôi là đá bóng sau mỗi ngày quán niệm, mơ ước của sư anh là làm vơi bớt khổ đau của cuộc đời. Sư anh nói mùa thu ở đây êm đềm lắm, cứ ở yên mà tận hưởng. Sáng hôm đó sư anh rời Làng, tôi tiếc vì mải chơi quên không ra tiễn. Tôi còn chưa kịp nói rằng những hoài bão nơi đây tôi mong là sẽ thay sư anh làm nốt phần còn lại. Thôi thì sẽ trả lời khi nào thấy lòng yên lắng nhất. Không biết khi nào sư anh mới thực hiện hết những hoài bão của mình. Nhưng hoài bão ban đầu; xây dựng ngôi nhà nội tâm có lẽ đang được trợ duyên hết mực. Hoài bão về một kiếp thảnh thơi, hoài bão về một cái gì nhỏ thôi mà tóm thâu tất cả!

Những cảm nhận ban đầu ở Làng làm cho tôi thấy mình mới mẻ và biết ơn, bạn ạ. Có cái đó thúc đẩy tôi đến gần hơn với nắng, mưa, với bước chân, rừng tùng và cả những dáng hình áo nâu nơi đây nữa. Những ngày đầu sao mà dễ thương quá đỗi; tôi sẽ gom chúng như gom lá mùa thu, cất vào trong túi áo, để lâu lâu yên ắng lại mang ra ngắm nhìn. Tôi xem chúng là vốn liếng, là gia tài, và cũng là phương thuốc để xử lý khổ đau. Nhìn Làng hôm nay mà thấy Làng ngày xưa, nhìn nhau hôm nay mà thấy nhau ngày xưa, mới toanh và đề huề, bạn nhỉ?

Chân Pháp Khả

Đi cùng Thầy

(Chia sẻ của nhóm tăng thân Sài Gòn – Indonesia – Trung Quốc sau hành trình 8 ngày xuyên Việt tìm về quê hương tâm linh.)

Sài gòn những ngày đầu tháng 10.

Không khí tấp nập và ồn ã của thành phố làm con hơi lao xao. Con tự nhắc mình quay về với hơi thở để thư giãn toàn thân, quay về với những gì nuôi dưỡng nơi tự thân mình. Thế rồi khung cảnh của những ngọn núi xanh ngập trong mây hiện lên trong tâm trí con, những bậc đá nối nhau đưa bước chân con lên đỉnh cao Yên Tử, nơi con như hòa tan vào không gian bao la. Con thấy mình là ngọn cỏ xanh, là bông hoa dại trắng, là hòn đá, là cơn gió nhẹ. Cảm giác tự do và trọn vẹn. Cùng anh chị em, chúng con đã bước những bước vững chãi đến nơi chân mây, cùng cất lời ca “mình là cụm mây bay cũng như trời xanh cao, là cánh chim ngàn dang đôi cánh bay thật xa…”. Hòa cùng sương khói, đỉnh thiên bỗng trở nên vang vọng và đi vào lòng người. Con thấy trong thoáng chốc những người khách du lịch đã dừng lại và lắng nghe mình. Tình anh chị em thật đẹp trong giờ phút ấy!

Chúng con đang nuôi dưỡng niềm bình an và hạnh phúc của nhau. Chúng con đang cùng nhau trên hành trình trở về với chính mình để tiếp xúc với những nhiệm màu của sự sống, để cởi bỏ mọi ràng buộc quá khứ và tương lai, để sống trọn vẹn với thiên nhiên, với anh chị em.

Sau chuyến đi, điều làm con nhớ nhất không phải là những cảnh đẹp thiên nhiên mà là vẻ đẹp của tăng thân, là tình cảm ấm áp của tăng thân khắp chốn dành cho nhau ở mỗi nơi chúng con có mặt, là những buổi ngồi yên và uống trà với anh chị em… Và con biết rằng chừng nào con còn có sự thực tập thì chừng đó con còn có tăng thân trong tim mình.

Trăng khuya đã lên, tuy không tròn như trăng 16 nhưng trăng đêm nay vẫn là trăng thu. Cũng như vậy, dù là tăng thân ở Sài Gòn, Đà Nẵng hay Hà Nội, chúng con vẫn cùng hòa vào một dòng sông lớn của sự thực tập đang làm lan tỏa tỉnh thức, bình an và hạnh phúc.

(Chia sẻ của Phan Thị Hiếu – Tâm Hạnh Nguyện tăng thân Trăng Rằm)

 

Trong chuyến trở về với quê hương tâm linh – Việt Nam, con rất biết ơn miền đất xinh đẹp và bao dung đã sinh ra Thầy. Con đã tiếp xúc sâu sắc hơn với Thầy, với tăng thân Làng Mai, đã có cơ hội được gặp gỡ tăng thân khắp chốn từ Nam ra Bắc. Con rất biết ơn rằng mình đang cùng hòa vào dòng sông tăng thân ấy.

Thầy từng nói rằng: Cuộc đời Thầy là một thông điệp. Chúng con cũng chuyên chở thông điệp riêng của mình, có thể là khác nhau nhưng không hề tách biệt mà hòa hợp như nước của một dòng sông. Thầy kính thương, kính mừng ngày tiếp nối của Thầy. Nhờ những lời dạy của Thầy mà Thầy luôn có trong chúng con và chúng con luôn có trong Thầy. Chúng con chính là sự tiếp nối của Thầy. Cùng với nhau chúng ta là một.

(chuyển ngữ từ bài viết của Andie Yu – tăng thân Trung Quốc)

Những chặng đường mà con qua, những nơi mà con đến – Huế hay Bảo Lộc, Từ Hiếu hay Phương Bối Am – đều mang dấu chân Thầy. Thầy đã cống hiến cuộc đời mình cho mảnh đất này và trải qua bao thăng trầm cho đến khi Thầy tìm ra được con đường xây dựng tăng thân.

Chuyến đi đã cho con nhiều trải nghiệm quý giá, được tiếp xúc với tăng thân khắp nơi và học được cách kết nối tăng thân trong sự hòa hợp như Thầy luôn căn dặn. Con được tiếp xúc với những ánh mắt, nụ cười ấm áp và vô tư của quý thầy và quý sư cô mặc dù điều kiện sinh hoạt rất giản đơn và xa rời chốn phố thị. Điều này làm cho con thêm niềm tự tin vào con đường thực tập.

Con nghe thấy tiếng gọi: Hãy bước cùng Thầy! Vâng, con đang bước đi cùng Người trên con đường Hiểu và Thương. Cùng với tăng thân, chúng con đi về biển lớn.

(chuyển ngữ từ bài viết của Finny- Owen True Island of Loving Kindness Chân Từ Châu – tăng thân Indonesia)

Tiếp nối hạnh nguyện Bồ tát

 Thư kêu gọi nhân ngày Tiếp Nối của Sư Ông Làng Mai (Sư Cô Chân Không)

Thưa các bạn,

Ngày 11.10.2017 là ngày kỷ niệm 91 năm Sư Ông Làng Mai biểu hiện trong cuộc đời này. Thật may mắn và hạnh phúc khi Sư Ông vẫn có cho chúng ta!

Nhớ lại rạng sáng ngày 11.11.2014, Sư Ông đang nằm ở bệnh viện Polyclinique ở Bordeaux thì bị đột quỵ. Theo chẩn đoán của các bác sĩ lúc đó, trường hợp của Sư Ông quá nặng, có thể sẽ ra đi trong vài giờ; nhưng nếu sau hai ngày, Sư Ông vẫn chưa tắt thở thì bệnh viện sẽ cố gắng.

Biết tin Sư Ông bị đột quỵ, hàng triệu đệ tử – xuất gia và tại gia – cũng như những người quý mến Sư Ông, đã cầu nguyện Bồ tát Quán Thế Âm hết lòng để cho Sư Ông được phục hồi sức khỏe và sống lâu thêm. Nhiều bạn đã mua rất nhiều cá, chim, cua, ghẹ, sò ốc… và đem ra sông, ra rừng thả cho các bạn sinh vật kia có được tự do. Nhờ vào năng lượng cầu nguyện và những công đức hồi hướng của bao nhiêu người mà giờ đây Sư Ông đang dần hồi phục sau cơn đột quỵ.

Nhân ngày Tiếp Nối của Sư Ông, nếu các bạn thương quý Sư Ông và muốn làm một điều gì đó có ý nghĩa để hồi hướng công đức cho Sư Ông sớm phục hồi sức khỏe thì các bạn hãy phát nguyện trở về với hơi thở, bước chân chánh niệm và chế tác năng lượng từ bi trong tự thân, buông bỏ những giận hờn, trách móc; nguyện tha thứ, bao dung với những lỗi lẫm của người khác. Nếu có một chút công đức trong hạnh từ bi này thì xin hồi hướng cho sức khỏe của Sư Ông được tăng trưởng.

Cũng nhân dịp này, tăng thân Làng Mai mong muốn kêu gọi những tấm lòng nhân ái từ khắp nơi trên thế giới hướng về đồng bào các tỉnh miền Trung. Từ năm 2016, vết thương do thảm họa Formosa chưa hết nhức nhối thì người dân nghèo bốn tỉnh miền Trung (Quảng Trị, Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh) lại gánh chịu những trận lũ lụt nặng nề. Gần đây nhất (tháng 9.2017), cơn bão số 10 lại đổ bộ vào các tỉnh miền trung, khiến cho tình cảnh của người dân nơi đây lại càng thêm khốn đốn.

Sư Ông và tăng thân Làng Mai niệm Bụt và chư Bồ tát để cầu nguyện cho đồng bào miền Trung (ngày 20.10.2016)

Để giúp sức cho đồng bào miền Trung vượt qua cơn bão lũ, xin các bạn hãy chung tay nối kết với chương trình GIỌT NƯỚC CÁNH CHIM. Được khởi động vào tháng 8 năm 2016, chương trình Giọt nước cánh chim đã mang hàng ngàn phần quà nhỏ cùng với lá thư của chương trình “Giọt nước cánh chim” – những giọt nước mang thông điệp của Hiểu và Thương gửi đến đồng bào miền Trung.

Tin vui vừa mới đến là một số các bác – cựu tác viên của trường Thanh niên Phụng sự Xã hội từ năm 1964 – thay vì sang Làng Mai Thái Lan để mừng ngày Tiếp Nối của Sư Ông, đã hồi hướng công đức bằng cách đem 2600 phần quà (từ tiền cứu trợ 60 ngàn USD do quý thân hữu xa gần đóng góp cho chương trình Giọt nước cánh chim) để giúp đồng bào miền Trung. Mỗi phần quà gồm một cái mền, một bao thư có 500.000 đồng cùng một lá thư Giọt nước cánh chim. Quý bác sẽ cùng Ni Sư Như Minh đem những phần quà ấm áp tình người ấy đến tận tay cho đồng bào vùng lũ từ ngày 9 – 11.10.2017.

Để đóng góp cho chương trình cứu trợ đồng bào miền Trung, xin gửi về cho Chương trình qua ngân hàng, địa chỉ như sau (xin ghi rõ: đây là tiền ủng hộ đồng bào miền Trung nhân ngày Tiếp nối của Sư Ông; và số phần quà mà bạn muốn đóng góp là bao nhiêu – mỗi phần quà trị giá 23 Euros hay 25 USD hay 500 000 đồng VN):

Tại Việt Nam, xin gửi vào tài khoản có tên sau: Đỗ Thị Hồng Vân
Tài khoản : 0421000419439
Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Hùng Vương, Tp. HoChi Minh;
E-mail: cxcaonguyen2013@gmail.com
Tel: (+84)0918 060 161

Ở Mỹ, xin gửi về địa chỉ: Thich Nhat Hanh Foundation (chương trình Giot Nước Cánh Chim – Love and Understanding), Deer Park Monastery, 2944 Melru Lane, Escondido CA 92026 USA ;

Ở châu Âu, xin gửi về địa chỉ:
Ban Cứu Bão Lụt – 13 Martineau , 33580 DIEULIVOL FRANCE
CBZ Village des Pruniers,
Banque CREDIT AGRICOLE – IBAN FR76 1330 6003 4242 9011 9901 196
BIC AGRIFRPP833

Xin thành kính tri ân.

Tăng thân Làng Mai.

 

Mùa thu 2017

 

Thưa Thầy

Mỗi lần, khi chợt nghĩ đến Thầy, tâm con lại khởi ngay lên hai tiếng “Thưa Thầy”. Tự nhiên như thế. Có lẽ, vì nghĩ đến Thầy nên con muốn thưa Thầy những điều con đang nghĩ chăng?

Từ gần hai thập niên nay, con đã nhiều lần âm thầm “Thưa Thầy” như thế, kể cả thời gian mười năm trước đó, dù chưa được diện kiến Thầy nhưng nhờ được đọc sách Thầy viết mà con có niềm tin là khi con cần nương tựa, cần dìu dắt, con “thưa” thì thế nào Thầy cũng “nghe” thấy.

Vì sao con có niềm tin này ư? Há chi phải biết vì sao! Cảm nhận được như vậy đã là quá đủ, quá hạnh phúc cho con!

Bây giờ là 9 giờ 5 phút sáng, ngày 11 tháng 10 năm 2017, ngày và giờ California, Mỹ quốc. Con đang ngồi trong tịnh thất nhỏ, trước cái bàn nhỏ, có cái laptop cũng nhỏ, và nghĩ về Ngày Tiếp Nối thứ 91 của Thầy.

Con mở laptop và tay con đang gõ xuống những lời muốn “thưa” với Thầy đây.

Thưa Thầy,

Con chỉ là một đứa con nuôi của Thầy, từ ngày 17 tháng 2 năm 2008, là ngày con chính thức được thọ giới Sa Di Ni.

Ôi, sao con lại để cái mặc cảm là con nuôi, khi lần đầu đến An Cư Kiết Đông 2007 – 2008, trong Đại Giới Đàn Thanh Lương Địa tại Làng Mai, con đã được Thầy “hiểu và thương” như bao con ruột của Thầy, nghĩa là như bao thầy cô trong tăng thân. Có lẽ, dù tình thương trong Thầy bao la không phân biệt nhưng trên thực tế, con vẫn tự biết con chỉ là đứa con, xuống tóc ở một ngôi chùa phương xa và thỉnh cầu được đến thọ giới tại Đại Giới Đàn ở Làng Mai, Pháp quốc. Lời thỉnh cầu của con được chấp thuận. Và đó là hạnh phúc lớn lao đối với kẻ xuất gia muộn màng như con mà còn đủ duyên được tiếp xúc với một pháp môn đang tải đạo vào đời trên khắp hoàn vũ.

Từ giữa tháng 11 năm 2007, những ngày đầu bỡ ngỡ với không gian, thời gian và cách hành trì đầy chánh niệm và tỉnh thức của tăng thân trong từng phút giây, trong mọi địa điểm, đã khiến con cực kỳ rúng động. Có một nơi chốn như thế này giữa cõi ta bà nhiều uế trược ư?

Trong mùa An Cư Kiết Đông này, Thầy giảng kinh Kim Sư Tử Chương cho đại chúng. Thành phần đại chúng thì hầu như đủ mọi quốc tịch nên Thầy cứ tuần tự, khi ở thiền đường Nước Tĩnh, xóm Thượng vừa giảng bằng Pháp ngữ thì buổi kế tiếp ở thiền đường Hội Ngàn Sao, xóm Hạ sẽ giảng bằng Việt ngữ và khi xuống đến thiền đường Trăng Rằm, xóm Mới thì Thầy sẽ dùng Anh ngữ mà thuyết giảng. Nơi đâu cũng có hệ thống chuyển âm trực tiếp qua hai ngôn ngữ do chính quý thầy cô Làng Mai phụ trách nên đại chúng dự thính như đang được nghe thẳng từ Thầy. Duy tuệ thị nghiệp hiển lộ nơi đây, tự nhiên, nhẹ nhàng, mà thấu đạt, như lời Thầy từng nhắc nhở, là nghe pháp thoại phải như đón cơn mưa, tắm đẫm đất tâm, chứ đừng nghe như lấy chậu, hứng để dành mà không biết để dành làm gì!

Trước mỗi buổi thuyết giảng, quý thầy cô thường chậm rãi đi lên pháp tòa bằng địa hình vòng cung hai bên trái, phải. Sau khi an vị, Thầy thỉnh một tiếng chuông. Tăng thân đồng cất tiếng tụng Bát Nhã Tâm Kinh bằng Anh ngữ hoặc Pháp ngữ, rồi niệm Quán Thế Âm bằng Việt ngữ.

Lần đầu được có mặt trong không gian đó, con đã xúc động đến rơi lệ. Con không phân biệt được là tăng thân đang tụng hay đang hát. Con chỉ cảm nhận giòng suối âm thanh đó tuyệt vời quá! Suối không chỉ chuyên chở Tâm Kinh trong không gian thiền đường, mà Tâm Kinh như đã và đang bay ra khỏi những khung cửa kính mờ sương, bay lên những vòm cây phủ tuyết trắng, bay xa, bay cao mời gọi mặt trời ….

Mở đầu buổi thuyết giảng như thế, trong khung cảnh đầy nghệ thật và thiền vị của ánh nến lung linh, bình hoa nhỏ, thư pháp xúc tích …. nhất nhất đều đơn giản, nhưng là sự đơn giản của chiều sâu tâm linh và nghệ thuật. Từ đó, tâm hồn đại chúng đã nhẹ nhàng được mở ra mà không hay; bởi cánh cửa này nhẹ quá! khéo quá! Như người đang men theo những lối mòn trong rừng, bất chợt tới bìa rừng thì thấy cánh đồng hoa bát ngát gọi mời…

Bước chân nào mà không hân hoan cất lên, và bước tới.

Thưa Thầy,

Cũng trong mùa An Cư Kiết Đông đó, con bất ngờ chứng nhận được phần nào lời Thầy dạy khi thiền hành. Con còn nhớ, đó là ngày Thầy giảng bằng Pháp ngữ, ở thiền đường Hội Ngàn Sao, Xóm Hạ. Thầy nhắc nhở là khi thiền hành, nếu đặt được chánh niệm vào bước chân thì ta có thể đi như Bụt đi, dù ta đang có khổ đau trong lòng. Hãy ôm ấp nỗi đau mà đi trong an lạc. Hãy để nỗi đau đi cùng ta, với thiên nhiên quanh ta là linh dược. Có thiên nhiên cùng đi. ta sẽ bước được những bước thảnh thơi cho tổ tiên, cho ông bà, cho cha mẹ, cho người ta thương và cả người không thương ta ….

Đó cũng là ngày giỗ Cha của con.

Trên đường thiền hành ngập lá phong rơi, đại chúng thong dong theo bước chân Thầy.

Trên cao, mặt trời đã lên. Mây xanh. Và gió nhẹ.

Phía trước, Thầy đang đi như Bụt đi.

Trong con, dù đang ôm ấp niềm đau nhớ Cha nhưng mặt trời vào trong con vẫn bừng sáng!

Đây rồi! Đúng như lời Thầy từng dạy. Hãy biết đón thiên nhiên vào cùng ta để thiên nhiên với ta là bạn. Những hàng cây khẳng khiu mùa đông, những chiếc lá đang rơi, những bông hoa dại đang nở …. nếu ta biết đón nhận, chúng đều là những yếu tố có thể xoa dịu niềm đau.

Ngay khi cảm nhận được như thế, thẳm sâu trong trái tim con bỗng thầm thì tiếng vọng: “Cha ơi, con đang bước cho Cha đây! Con cũng đang bước cho Mẹ! Con cũng bước cho Ông Bà và Tổ Tiên …”

Khi đoàn thiền hành theo dấu tay Thầy, dừng lại, con vẫn cảm nhận bàn chân mình còn ấm hơi Cha.

Thưa Thầy,

Có phải vừa rồi con không chỉ bước cho Cha, mà còn được bước cùng Cha?

Con đã nhặt một lá phong, trên bãi cỏ Thầy ngồi uống trà hôm đó. Con đã ép khô, và viết xuống đó ba chữ “Tạ ơn Thầy”.

Một lần thiền hành trong ngày dành cho xuất sĩ tại nội viện Phương Khê, Thầy dừng lại, ngồi nghỉ trên một chiếc võng xanh bắc ngang hai thân cây. Chúng con đều hạnh phúc ngồi quanh Thầy. Bất ngờ, Thầy lấy trong túi áo lạnh ra, một trái chanh nhỏ xíu, mầu vàng, đưa về phía con và nói: “Thầy cho Huệ Trân trái chanh này. Đây là trái chanh nhưng không phải để ăn đâu. Trái chanh này là thuốc đó, để ở trong túi, lâu lâu lấy ra ngửi cho khỏe. Giữ được bảy ngày thôi.”

Khi mang về, con hỏi sư cô cùng phòng thì được sư cô chỉ rõ thêm: “Loại chanh này trồng quanh nội viện Phương Khê, hương của nó là một vị thuốc giúp hơi thở dễ điều hòa, thông khí quản. Sư Ông thương, mới cho biết loại chanh này đó. Thỉnh thoảng em cầm lên hít nhẹ, thở sâu. Khỏe lắm đó!”

Ôi, những món quà hạnh phúc, những món quà tình thương mà chỉ một mùa An Cư đầu tiên, đứa con nuôi phương xa cũng cảm nhận được biết bao ân cần, bi mẫn.

Vì đã được thọ giới Sa Di Ni cùng với gia đình Cây Lê nên An Cư Kiết Đông từ giữa tháng 11 năm 2009 đến tháng 2 năm 2010, con lại được về Làng dự Đại Giới Đàn Thủy Tiên để thọ giới Thức Xoa Ma Na và sau cùng là Đại Giới Đàn Lắng Nghe, Mùa An Cư 2010 – 2011 để thọ Đại Giới Tỳ Kheo Ni.

Ba mùa An Cư Kiết Đông, được cùng tu tập và sống trọn vẹn trong tình thương của Thầy, của tăng thân, con âm thầm tưới tẩm những hạt mầm tuyệt hảo đó trong hồ tâm, để ngăn ngừa và chống chỏi với bão giông còn tràn ngập trong cõi tạm này. Lời Thầy khuyên khi con đảnh lễ Thầy, trước hôm rời Làng, con vẫn khắc ghi. Đặt nhẹ tay lên đầu con, Thầy nói nhỏ: “Về bên đó, ráng tu cho giỏi nghe con. Tránh coi báo chí, tránh nghe tin tức thị phi. Chỉ tu và giúp những người khổ đau đang cần giúp”.

Con chắp tay, cúi đầu “Dạ” khi nước mắt chợt rơi trên búp tay sen.

Từ đó, con chỉ được gặp lại Thầy những lần Thầy sang Hoa Kỳ hoằng pháp. Đặc biệt là những khóa tu tại tu viện Lộc Uyển, vùng đồi núi Escondido, miền Nam California.

Thưa Thầy,

Từ ngày bất ngờ bị đột quỵ khi đang trị bệnh tại bệnh viện ở tỉnh Bordeaux, vào tháng 11 năm 2014, Thầy không còn đăng đàn thuyết giảng nữa. Nhưng từ ba năm nay, những khóa tu thường xuyên ở mọi địa danh trên khắp thế giới mà Làng Mai thường tổ chức, đã vẫn tiếp tục, như chưa từng ngừng trệ. Thầy đã chứng kiến được sự tiếp nối mầu nhiệm tràn đầy uy lực và năng lực mà Thầy đã tận tụy trao truyền bao năm cho đàn con.

Nếu con nhớ không lầm thì không phải sau khi bị đột quỵ Thầy mới nhìn thấy sự tiếp nối, mà khoảng đầu tháng 9 năm 2009, tại YMCA, công viên Estes, tiểu bang Colorado, dự trù có một khóa tu với chủ đề “One Buddha is not enough” (Một vị Bụt thì không đủ) Thầy nhận lời hướng dẫn. Nhưng khi sắp đến giờ lên xe bus từ tiểu bang Massachusetts để ra phi trường đi Colorado, các thầy cô trong tăng thân tháp tùng mới biết là Thầy không cùng đi.

Đây là lần đầu tiên trong quá trình hoằng pháp từ nhiều thập niên, Thầy đã bất ngờ không có mặt. Sự việc bất ngờ và bất thường này có thể làm rúng động một số sư cô, sư chú trẻ, nhưng Thầy trấn an là không có Thầy sẽ vẫn có khóa tu.

Sự cố này, chỉ một số thầy cô lớn được biết, để kịp chuẩn bị những gì cần làm. Đó là ở khóa tu trước đó một tháng, Thầy đã ho ra máu! Các bác sỹ nghiêm trọng yêu cầu Thầy nhập viện. Thầy đã nhẹ nhàng nhưng cương quyết bảo rằng, chờ hết khóa tu rồi mới nhập viện. Và Thầy hoàn mãn khóa tu đó, đúng như chủ đề: “Bình An, Hạnh Phúc, Hy Vọng”. Không ai biết Thầy bệnh và đáng lẽ phải nhập viện!

Nhưng sau đó là khóa tu tháng 9 thì các bác sỹ không nhượng bộ nữa. Họ hộ tống Thầy nhập viện ngay. Thầy biết không thể chần chờ sự điều trị lâu hơn nên đã họp các thầy cô lớn trong ban giáo thọ để trách nhiệm thay Thầy trong khóa tu kế tiếp. Thầy đã hoan hỷ nói: “May thay, đây cũng là cơ duyên để Thầy biết Thầy đã có tiếp nối chưa”.

Thưa Thầy,

Từ ba năm nay, sự tiếp nối mầu nhiệm đã như dòng sông cuồn cuộn xuôi chảy chưa từng ngưng nghỉ. Sông qua nơi nào, đều để lại phù sa mầu mỡ nơi đó, cho đất mầu kết trái nở hoa làm đẹp cho đời. Sự tiếp nối kỳ diệu mà bất cứ ai có chút quan tâm đều dễ dàng thấy được, là sự tiếp nối luôn được nuôi dưỡng bền bỉ, chăm sóc cẩn thận, nhẹ nhàng từ những sư em, sư chị, tới sư anh …. Tình thương như những móc xích đan vào nhau, cứ tiếp nối từng giọt nước hòa vào giòng sông, thì tất nhiên, sự tiếp nối sẽ là đại dương vô cùng vô tận, giông bão nào mà ngăn được trùng khơi.

Thưa Thầy,

Hẳn là Thầy đã an tâm, nhìn đàn con nương nhau, tự tin và vững chãi bước trên con đường đã chọn lựa để hiến dâng và phụng sự.

Thưa Thầy,

Nhìn hình ảnh Thầy an lạc ngồi trên xe lăn về thăm quê hương, con cảm kích khi thấy rõ là dù thầm lặng, Thầy vẫn đang trao truyền biết bao năng lượng và phước báu cho bất cứ ai được diện kiến Thầy trên các nẻo đường Thầy đi qua.

Con đã không dằn được lòng, để không chia sẻ trong một buổi pháp đàm tại khóa tu “Mở lối yêu thương” trên tu viện Lộc Uyển trong tháng 9 vừa qua. Lời con chia sẻ cùng gia đình Cây Bông Sứ, thầy Pháp Đăng chủ tọa, như vầy:

Thầy ngồi trên xe lăn
Tâm từ lặng lẽ rải
Đường thiên lý khôn ngăn
Thể hiện bao mẫn ái
Từng vòng xe lăn chậm
Trên nẻo đường quê hương
Muôn người nô nức nhận
Suối nguồn Hiểu và Thương
Vô môn quan rộng mở
Vô ngôn thuyết diệu ngôn
Pháp thân truyền pháp giới
Ba-la-mật dung thông
Thầy đi như Thầy đến
Thầm lặng mà âm vang
Từng vòng xe lăn chậm
Mà vượt núi băng ngàn
Chuyển luân chưa từng nghỉ
Với thời gian, không gian …

Thưa Thầy,

Con kính mừng Ngày-Tiếp-Nối thứ 91 của Thầy.

Thầy còn mãi với chúng con. Như đã 26 thế kỷ, Chư Bụt vẫn còn đây, trong tiếp nối vô thỉ, vô chung, bất sanh, bất diệt ….

Huệ Trân

Đứa con nuôi phương xa của Thầy.

 

Nẻo về tiếp nối

Nguyện mở rộng con đường

Thầy kính thương,

Bước theo dấu chân thầy con biết con đang đi trên con đường chánh, con đường của Hiểu và Thương.

Tháng 6 năm 1990, khi nhìn Thầy bước đi, con biết con đã tìm thấy được quê hương tâm linh sau bao nhiêu năm tìm kiếm.

Mái xưa Thầy bước chân vào
Âm thanh học trò im bặt
Vượt thoát muôn trùng con chữ
Pháp mầu đích thực truyền trao.
(The Teacher enters the hall
The students fall silent
Beyond words Transmission happens.)

Con giữ gìn và trân quý những giây phút được sống bên Thầy, được Thầy dạy dỗ bằng những phương tiện khác nhau.

Con nguyện sẽ đi trên con đường này, bình an và vui vẻ.

Và con nguyện mở rộng con đường đó cho những thế hệ tương lai.

Với tất cả sự thương yêu và lòng biết ơn sâu sắc,

Con, Chân Diệu Nghiêm
(Sư cô Diệu Nghiêm thường được biết đến là sư cô Jina, người Ái Nhĩ Lan, quốc tịch Hà Lan, xuất gia trong truyền thống Thiền Tào Động ở Nhật Bản năm 1985. Sư cô được thọ giới lớn và được Sư Ông Làng Mai truyền đăng năm 1992. Sư cô hiện đang tu tập tại xóm Hạ, Làng Mai.)

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

Xóm Hạ, ngày của ngày hôm nay

Thầy kính thương!

Thầy ơi! Mỗi ngày qua đi, dù không luôn luôn được kề cận nhưng ý thức Thầy còn đó cho chúng con là con hạnh phúc vô cùng.

Con đang chúc mừng ngày Tiếp nối của Thầy, và con cũng đang chúc mừng sự tiếp nối của Thầy đang chảy trong con. Những gì con đã đi qua chỉ là một phần rất nhỏ Thầy đã đi qua, con biết vậy nên con không lo lắng. Thầy đã làm được, tăng thân sẽ làm được, con cũng sẽ làm được, phải không Thầy?

Hồi trước, khi còn chăm sóc các sư em cây Sồi Đỏ ở Diệu Trạm, con đã viết một câu thế này trong sổ công phu của một sư em: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!” (TCS) để nhắc sư em ấy sống để tâm hơn đến các chị em xung quanh. Hôm nay, nhân ngày này con lại nhắc con rằng: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!” để con nhớ rằng con cần nuôi dưỡng lý tưởng, con đường mà con đang đi, bởi cuộc đời ấy có bao lâu, phải không ạ? Con mang ơn nhiều người, nhiều thứ quá trong cuộc đời này, nên con không thể chỉ nghĩ cho riêng con, cũng không thể sống thờ ơ được. Thầy đã dành cả cuộc đời Thầy cho tất cả. Điều đó đẹp quá Thầy ạ, một con đường tìm về chăm sóc tự thân mà không nghĩ riêng cho bản thân. Một con đường giúp người tìm thấy bình an, hạnh phúc mà đồng thời cũng đang mang bình an, hạnh phúc đến cho chính mình. Cần lắm những tấm lòng, những trái tim như vậy.

Con đường mà Thầy đã đi qua, Sư cô đã đi qua, Mẹ Teresa đã đi qua, ngài Gandhi đã đi qua, mục sư Luther King đã đi qua, … đã có rất nhiều trái tim Bồ Tát đi qua. Hôm nay cần thêm nhiều nhiều nữa những trái tim như vậy làm đẹp cho cuộc đời.

Con kính chúc Thầy sức khỏe, nguyện cầu hồng ân Tam Bảo, chư Bụt Tổ gia hộ để sức khỏeThầy được khá hơn, để Thầy có thể đi lại được nè, để Thầy có thể viết thư pháp được nè, để Thầy có thể đọc những dòng con viết đây thoải mái nhất. Con đang học làm những gì Thầy chưa làm xong, con tin rồi Thầy sẽ lại cùng chúng con leo đồi, đi dạo…

Con chúc Thầy một ngày thật vui, thật khỏe.

Thương kính Thầy luôn,

Con của Thầy,

Chân Xướng Nghiêm.


Thầy là Việt Nam muôn đời

Thầy kính thương,

Từ ngày con biết thở, biết thương thân của mình, không cố sức hay gồng ép hơi thở nữa thì con thấy khỏe nhẹ. Con thấy mỗi ngày hình như con hiểu và thương chính mình hơn một chút. Phép nhận diện đơn thuần, khi áp dụng được, con thấy thích thú quá. Con thấy thích việc chăm sóc khu vườn tâm của mình, dù có lúc có nhiều loại cây làm con cũng trầy trật. Vật lộn một hồi rồi con cũng thử can đảm mà ngồi yên để gọi tên hơi thở vào – ra. Những lần thành công khi chăm sóc một “em bé” (một tâm hành biểu hiện) nào đó con thấy vui và thêm tự tin.

Con ở chung phòng với ba mẹ và em nên chắc Thầy và mọi người thấy… mắc cười lắm về chuyện con ngồi thiền chui. Nhà con chưa hiểu về đạo Bụt nên nếu con ngồi yên thì mọi người sẽ thấy bất thường lắm. Con thì chưa sẵn sàng để giải thích nên con thường ngồi yên rồi dàn cảnh là đang chơi tablet hoặc coi tivi… Thỉnh thoảng có ai lại gần con cũng giật mình hết hồn, rồi ngay lập tức mỉm cười chào “em bé” trong con…

Ngoài ra, con cũng thực tập pháp môn “thả bò” nữa. Trong thời gian ở Làng có ba chuyện lớn xảy ra với con. Chuyện thứ nhất là lúc đầu con chưa biết thực tập nên vẫn có những khổ đau, thậm chí còn vướng mắc vào những vị hay chơi với con, ganh tỵ với những bạn được chơi nhiều hơn… Nên đó là một kinh nghiệm để con nhận ra rằng dù ở trong lòng Tăng thân, nhưng nếu con không biết xử lý khổ đau thì con vẫn đau khổ, vẫn vướng mắc như thường nên con phải thực tập buông bỏ. Chuyện thứ hai là con nhận ra mình có khái niệm rằng “ở Làng thì vui còn ở nhà thì chán”, cho nên khái niệm “Làng” này cũng cần phải “thả” đi. Chuyện thứ ba là được tiếp xúc với Tăng thân, con có cảm hứng để khi rời Làng con vẫn thực tập cho đàng hoàng. Bây giờ nhờ mỗi ngày thực tập rọi ý thức lên thân và tâm một chút nên con cũng dần thấy đường để mình thả được “bò”, chấp nhận được hoàn cảnh và siêng thực tập hơn.

Kính thưa Thầy, có một hôm khi con chú tâm đọc Năm giới, con cảm thấy như mình đang quỳ dưới chân Thầy, nghe Thầy dặn dò những gì cần và không nên đối với cuộc đời mình. Con thấy sao mà một người có thể viết ra được những lời như vậy, có tấm lòng bao la như vậy. Con luôn thắc mắc làm sao cậu bé 16 tuổi tìm đường lên đồi Dương Xuân ngày xưa có thể trở thành một thiền sư như vậy. Tối hôm đó trời mưa tầm tã, sét đánh dữ dội, tự nhiên con thấy là Thầy đâu phải là một người nào, Thầy là cả một dòng sinh mạng, ngay cả con cũng đã có trong Thầy và rõ ràng mỗi khi con nhớ tới hơi thở thì Thầy bên con chứ đâu xa xôi.

Kính thưa Thầy, con rất mừng là con biết đến pháp môn khi còn trẻ, và con còn là người Việt Nam nữa. Nhớ ngày xưa khi đọc sách Thầy lần đầu, con thấy Người viết sao mà “cool” và dễ thương quá, con không dám lên mạng hay lật ra bìa sau coi hình tác giả vì con sợ mình thất vọng. Mãi mấy tháng sau, khi tìm trên Google thì con đã thấy hình và con rất… hạnh phúc. Dù Thầy đi trên bao nẻo đường, từ Paris đến PakChong, dù World Bank hay Nhà Trắng mời Thầy đến thì với riêng con, Thầy vẫn là cánh đồng lúa vuông vắn, Thầy là bờ đê dài ngây ngất, Thầy là lời ru bú mớm nâng niu, Thầy là Truyện Kiều, Thầy là nón lá, Thầy là Việt Nam muôn đời.

Con của Thầy

Nguyễn Hiếu


Trong con có Thầy

Thầy kính thương!

Từ khi con biết đến đạo Bụt, được nghe các bài pháp thoại của Thầy trên mạng và được quý thầy, quý sư cô hướng dẫn tu tập thì trong con có chuyển biến rất nhiều. Tuy sự thực tập của con vẫn còn trồi lên trụt xuống nhưng con đã được học thở học cười, học đi thiền hành, thiền tọa, học lắng nghe và nói lời ái ngữ, học ăn và học làm việc  trong chánh niệm,… Cuộc sống của con nhẹ nhàng và an lạc hơn trước đây nhiều lắm.

Hạnh phúc lớn nhất của con là khi đang chơi vơi trong niềm đau mất mẹ thì nghe được bài “Người thương tôi mất giờ ở đâu” và bài “Không diệt, không sinh, đừng sợ hãi” của Thầy. Những bài giảng đó đã giúp con vượt qua được những khó khăn, những đau khổ trong cuộc đời để sống cho vững vàng và có ý nghĩa hơn. Thế là con quyết định phải đi tìm Thầy – người Thầy vĩ đại và khả kính, tuy chưa từng được gặp nhưng là người có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời con. Con muốn được một lần lạy xuống và bày tỏ lòng biết ơn vô cùng với Thầy và được nghe những bài pháp thoại trực tiếp từ Thầy. Thế nhưng khi con đến thì Thầy lại rời đi trước đó, nên tâm nguyện của con chưa thành. Con có buồn và tủi thân nhưng khi đọc được bài kệ Bụt nói trong kinh Kim Cương: “Tìm ta qua hình sắc. Cầu ta qua âm thanh. Là kẻ hành tà đạo. Không thể thấy Như Lai” thì con hiểu ra rằng sẽ  không gặp được Thầy nếu cứ đi tìm Thầy qua hình sắc. Con quyết định tìm Thầy bằng sự thực tập của con. Con tập nhìn Thầy theo phương pháp vô tướng, tập thấy Thầy  qua từng pháp môn mà Thầy trao truyền. Mỗi khi đi đứng có chánh niệm là con thấy Thầy đang đi, đang bước  với con. Với mỗi hơi thở có ý thức là con thấy Thầy đang thở với con. Và Thầy đang có mặt trong con mỗi khi con làm được những việc lành việc thiện. Con cảm tưởng là con không xa Thầy và có liên hệ sâu sắc với Thầy, điều đó đã giúp con có năng lượng thực tập tốt hơn, mà thực tập tốt hơn thì con thấy năng lượng của Thầy trong con hùng hậu hơn và tràn đầy trong từng tế bào cơ thể. Con mỉm cười: Trong con có Thầy!

Thầy kính thương! Một điều kỳ diệu đã đến với con. Con đã thực tập để thấy được Thầy trong con rồi thì con lại được gặp Thầy bằng xương bằng thịt. Ôi! Hạnh phúc lớn ngoài sức tưởng tượng của con. Thầy ngồi đó, “vững như núi Tu Di, bình an như hơi thở”. Con ngồi ngay dưới chân Thầy. Ngước mắt lên chiêm ngưỡng Thầy, trước mắt con không còn là một vị Thiền sư nổi tiếng thế giới mà là một người cha lành nhỏ bé, đơn sơ và giản dị nhưng năng lượng thương yêu thì dường như bao trùm hết thảy. Hạnh phúc lớn, bất ngờ và khó tin quá nên con khẽ đưa tay đặt lên chân Thầy để  xác định “con không ngủ mơ đâu, ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà!” và nước mắt con cứ thế chảy dài. Thầy nhìn con chan chứa từ bi. Ánh mắt này, tình thương yêu này sẽ theo con mãi mãi, sẽ là động lực nâng đỡ con mỗi khi con gặp khó khăn trong cuộc đời. Rồi Thầy ngước lên trời  như thầm bảo: ” Đừng tìm Thầy qua hình sắc, trời xanh mây trắng trên kia cũng có Thầy đó! “. Dạ vâng, Thầy có trong mỗi  bông hoa, mỗi ngọn cỏ, mỗi quí thầy, mỗi quí sư cô và Thầy có trong con!!!

Con kính chúc Thầy luôn nhiều sức khỏe và Thầy còn mãi đó trong chúng con.

Kính thư,

Con – Thu Lý  ( Tâm Nhuận Hương  )


Bình minh hạnh phúc

Mặt trời hồng
Mặt trời đã lên
Ngoài khung cửa
Chim đang rộn ràng
Hót mừng sự sống

Một ngày mới bắt đầu
Với ý thức đôi mắt sáng
Đang hiển bày …
Cả một thiên đường màu sắc
Vớiý thức đôi tai nghe được
Mọi âm thanh
Cuộc sống gọi mời…

Với tiếng gà gáy hiếm hoi
Trong phố thị
Tiếng mõ gõ đều
Của lời kinh buổi sớm vọng qua
Với dịu dàng đám mây lãng bạc
Trên bầu trời xanh bao la
Với nắng chờ
Tô hồng một bình minh rực rỡ

Với hơi thở nhẹ

Đong đầy ý thức

Em sẽ thấy hạnh phúc
Với tình yêu thương hiển lộ

…«Sáng cho người niềm vui

Chiều giúp người bớt khổ…»
Một thông điệp từ bi em vừa đọc sáng nay.

Kính dâng lên Sư Ông sự thực tập chế tác hạnh phúc của con.

Tâm Hải – Thanh Loan Trần


Món quà quý giá nhất

Sư Ông kính thương,

Con biết đến “Ngày Tiếp Nối” khi đọc sách và các bài viết về Sư Ông. Đây là một ý rất hay, vì ngày mình ra đời không phải là ngày đó mình mới được sinh ra, mình đã có trong từng tế bào của bố mẹ tổ tiên ngay khi mình chưa được sinh ra, cũng như cha mẹ tổ tiên vẫn tiếp nối trong mình sau này.

Khóa tu dành cho người Việt mùa hè vừa rồi (Phép lạ của sự tỉnh thức – 6/2017), con đã đưa cả gia đình qua tu học tại Làng Mai Thái Lan và điều đặc biệt là sinh nhật con trai con trùng vào thời gian diễn ra của khóa tu. Con trai con đã được các quý thầy, quý sư cô trong nhóm trẻ em tổ chức một “ngày tiếp nối” lần thứ 2 rất đặc biệt và ý nghĩa. Buổi sinh nhật không có bánh gato, không có những món quà như các bạn cùng trang lứa nhưng thật vui và ấm cúng. Đối với cá nhân con, thì Sư Ông cũng đã tặng cho con trai con sự có mặt của Người ngay trong buổi sáng thiền hành đầu tiên của khóa tu. Chúng con đã có mặt trước Cốc Nhìn Xa, đã cùng nhau hát thiền ca dâng tặng Sư Ông, đã được Sư Ông mời trà và bạn nhỏ nhà con cũng có cơ hội được chơi với các bạn cá dưới hồ nước trước sân. Trên đường thiền hành tiếp theo ra Vườn Bụt, con đã nhặt hai lá mít vàng thật đẹp để tặng sinh nhật con trai và bạn ấy thực sự vui khi nhận món quà này.

Con nhớ tới câu nói của Sư Ông mà con rất yêu thích: “Sự có mặt đích thực của bạn là món quà quý nhất để hiến tặng cho người mà bạn thương yêu“. Chắc chắn là Sư Ông cũng rất thương yêu chúng con như thương yêu tất cả các học trò nhỏ của mình, nên Sư Ông đã hiến tặng cho chúng con món quà quý giá nhất này.

Học theo lời dạy của Sư Ông: “Thấu hiểu nỗi đau của người khác là món quà to lớn nhất mà bạn có thể trao tặng họ. Thấu hiểu là tên gọi khác của yêu thương. Nếu bạn không thể thấu hiểu, thì bạn chẳng thể yêu thương“. Tuy trước đó thỉnh thoảng con cũng tham gia hiến máu tình nguyện, nhưng bắt đầu từ năm ngoái, con đã tự đặt ra cho mình một quy tắc mà con gọi là “Giving birthday” – con sẽ đi hiến máu tình nguyện hàng năm vào buổi sáng đúng ngày sinh nhật của mình. Năm nay, dù lúc đó con đang ở Đà Nẵng, nhưng không vì thế mà con quên nhiệm vụ này, con vẫn đăng ký và đi hiến máu trong niềm hạnh phúc ngập tràn.

Con sẽ tiếp tục học “đi trong chánh niệm, uống trà trong chánh niệm, biết nói năng cho từ ái và biết lắng nghe nhau” (trích thông bạch Ngày Tiếp Nối 2012). Con nguyện sẽ xây một ngôi tháp cho Sư Ông – một ngôi tháp của “sự thực tập”!

Thương kính dâng lên Sư Ông!

Con – Hoàng Thanh Bình.

Bà nội ơi, con đã gặp được bà rồi!

Bà nội mất vào mùa hè khi mình còn đang trong bụng mẹ. Những câu chuyện về bà được bố và bác kể lại làm mình thấy rất thân quen và gần gũi. Điều này mình chưa từng nói với ai nhưng mình thực sự ghen tị với chị và các anh chị họ, vì mọi người đã được gặp bà và ở bên bà khi bà còn sống. Cũng như mỗi lúc xem ảnh gia đình, thấy hình ảnh bà âu yếm lũ trẻ và những bức ảnh rất đẹp của bà làm mình vô cùng xúc động. Mình đã từng nghĩ về sự sống và cái chết… Đã có lúc mình ước giá mà mình được sinh ra sớm hơn chút nữa thì những câu chuyện giờ đây khi bố kể về bà và những bức hình album gia đình sẽ có mình trong đấy. Và mình sẽ thấy mãn nguyện, hạnh phúc và không ghen tị làm sao.

Mình may mắn có cơ hội tham gia khóa tu mùa hè tại Anh năm nay với chủ đề “Nuôi dưỡng Hạnh Phúc” và đã được trải nghiệm những cử chỉ, hành động mà hình như lâu rồi mình chưa làm. Những nét văn hóa truyền thống của Việt Nam thân quen và ý nghĩa mà từ hồi sang Anh du học mình quên bẵng đi mất. Đã có những lúc mình cảm thấy lạc lõng vô cùng và thi thoảng vô tình quên đi nguồn gốc, xuất xứ của bản thân giữa một đất nước đa văn hóa xa lạ này.

Chứng kiến những động tác nhỏ như cúi đầu, hai tay chắp lại, ngước nhìn bàn thờ tổ tiên cũng như hình ảnh và không khí của buổi thực tập Thiền Lạy được hướng dẫn bởi sư cô Hiến Nghiêm (Sr. Dedication) làm mình thực sự xúc động. Mình vẫn còn bồi hồi khi nhớ lại khoảnh khắc mình nhắm mắt, tập trung vào hơi thở, dựa trán vào đất Mẹ và mình đã nhìn thấy bà nội tại thiền đường ngày hôm ấy. Mình đã rất hạnh phúc! Cảm giác vui mừng như vậy mình chưa từng trải qua. Bà âu yếm cười hiền từ như những bức ảnh mà mình đã được xem và bà nhìn xuống rồi hai bà cháu nhìn nhau cười rất lâu. Và mình cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Mình muốn gọi điện ngay cho bố lúc sau đấy để kể về trải nghiệm này, muốn được đồng ý với bố là mình trông giống bà như mọi người thường kể. Hình ảnh bà nhân hậu hiện ra trong lúc mình thực hành Thiền Lạy mang lại cảm giác vô cùng gần gũi và được bao bọc hơn bao giờ hết. Mình cảm nhận được sự tiếp nối của bà nơi mình và sâu sắc hơn khi bàn tay mình chắp lại đặt cạnh tim và khi chạm vào đất Mẹ. Mình nhận ra rằng thực ra bà chưa từng đi đâu hết và bà luôn ở đây với mình, bà luôn ở đây qua ánh mắt hoen mi đỏ của bố và bác mỗi khi kể chuyện về bà cho mình. Bà luôn ở đây qua từng hơi thở, nụ cười, âm thanh, tiếng nói cũng như tiếng đàn sau đây của mình.

Trải nghiệm Thiền Lạy thực sự kì diệu! Mình cảm ơn sư cô Hiến Nghiêm cùng quý thầy, quý sư cô và khóa tu 6 ngày tại Stourbridge hơn bao giờ hế. Vì với tư cách là người nước ngoài (người Anh), sư cô đã giúp mình – một người trẻ Việt Nam – kết nối với cội nguồn của bản thân hơn bao giờ hết và mình thấy thật tự hào về những nét đẹp của văn hoá dân tộc Việt Nam mà trước đây mình chỉ toàn bắt chước theo bố mẹ mà chưa thực sự hiểu hết ý nghĩa của chúng.