Khoá tu doanh nhân tại xóm Thượng và xóm Hạ, Làng Mai, ngày 31.05 – 07.06.2017

Câu đối và Chương trình đón xuân Mậu Tuất 2018 tại Làng Mai

“… Trời đất hân hoan mừng nắng dậy
Một đàn em nhỏ rộn yêu thương
Quần điều áo lục theo chân mẹ
Hái lộc đầu xuân chật ngả đường.”

Ngày xuân đang về, trước thềm năm mới, bốn chúng Làng Mai xin kính chúc quý thân hữu một năm mới thật nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui và bình an trong từng hơi thở và bước chân. Trong dịp chào đón năm mới Mậu Tuất, tăng thân Làng Mai có hai câu đối  “An khi thở, Lạc khi đi” làm món quà gởi đến quý thân hữu để quý vị có thể in lên giấy hồng điều và trang trí trong nhà… cùng vui xuân và thực tập với tăng thân.

Tải về câu đối Tết 2018

“Buổi sáng khi thức dậy, ta biết rằng ta có hai mươi bốn giờ trước mặt để sống. Đó là một món quà quý giá. Ta sống như thế nào để có an lạc và hạnh phúc trong suốt hai mươi bốn giờ, mà người khác cũng nhờ đó mà có an lạc và hạnh phúc. An lạc có mặt trong ta ngay tại đây trong giờ phút này, trong mỗi vật và mỗi việc ta làm hay ta thấy. Vấn đề là ta có biết tiếp xúc với nó không. Bầu trời xanh ở ngay trước mắt ta, ta đâu cần phải đi đâu xa để thưởng thức trời xanh. Ta cũng không cần rời thành phố ta ở mới thấy được vẻ đẹp của đôi mắt trẻ thơ. Không khí trong lành ta thở đã có thể cho ta biết bao hạnh phúc rồi.

Ta hãy đi, đứng, thở, mỉm cười và ăn cơm như thế nào để luôn luôn được tiếp xúc với những mầu nhiệm quanh ta. Ta sắp đặt và chuẩn bị đời sống rất giỏi nhưng ta chưa giỏi trong cách sống. Ta có thể hy sinh mười năm trời để dành cho được mảnh bằng kỹ sư hay bác sĩ, ta sẵn sàng làm việc rất cực nhọc để có công ăn việc làm, để mua nhà, mua xe v.v… Nhưng ta quên rằng ta đang sống trong hiện tại và ta chỉ có thể thật sự sống trong giây phút hiện tại mà thôi. Chỉ cần tỉnh thức thì mỗi hơi thở và mỗi bước chân là một nguồn an lạc, chúng cho ta biết bao niềm vui và biết bao sự thanh thản….” – Sư Ông Làng Mai

Chương trình đón Xuân Mậu Tuất 2018 tại Làng Mai

Để sống với những nét đẹp văn hóa cổ truyền của đất nước và cũng để thắp sáng truyền thống vui xuân với không khí ấm cúng của đại gia đình Việt tự ngàn xưa, Tăng thân Làng Mai xin mời các thân hữu gần xa cùng về xum họp tại Làng Mai từ ngày 29 tháng chạp cho đến ngày mùng 4 tháng giêng để cùng vui Xuân.

Ngày đầu xuân mồng Một, sau lễ đầu năm là phần Bói Kiều đầu Xuân. Bói Kiều là tham khảo ý kiến cụ Nguyễn Du, ni sư Giác Duyên và đạo cô Tam Hợp về tình trạng hiện tại của mình và để biết tu tập tiếp xử cách nào cho có hạnh phúc và thành công trong năm tới. ‘Thác là thể phách, còn là tinh anh’, tuy hình hài cụ Tiên Điền không còn, nhưng tinh anh của thi hào vẫn còn mãi mãi trong ta, chung quanh ta và trong sức sống của dân tộc.

Đặc biệt hơn nữa quý vị sẽ được viếng thăm phòng của quý thầy quý sư cô (chỉ được thăm trong ngày Tết thôi!), được tận hưởng những nụ cười, bánh mứt, hạt dưa và những câu chuyện vui đầu Xuân trong không khí ấm áp tình đạo hữu.

Ngày đón khách cho dịp Tết sẽ là ngày 14 tháng 2 năm 2018, xin quý vị sắp xếp thời gian để đến đúng ngày để yểm trợ cho sự sinh hoạt của đại chúng cũng như tiện cho sự sắp xếp chỗ ở, ghi danh, đưa đón…  Nếu không thể đến đúng ngày xin yểm trợ tự sắp xếp taxi để đến Làng.  Và xin tới sớm trước giờ ăn chiều  5:30

Chương trình bình thơ và đón giao thừa tại xóm Mới (nhằm ngày 15/02/2018 dương lịch)
 

14:30 Bình thơ

17:30 Lễ Giao Thừa

  • Ngồi thiền 30’ trước khi làm lễ đón giao thừa
  • Lễ đón giao thừa
  • Chuông trống Bát Nhã
  • Đọc Lời khấn nguyện đầu năm
  • Ăn tối picnic
  • Văn nghệ

Mùng một Tết (nhằm ngày 16/02/2018) – xóm Thượng

10:00 Tập họp tại thiền đường Nước Tĩnh

  • Ngồi thiền
  • Đốt pháo, múa lân
  • Quý thầy và quý sư cô lạy nhau đầu năm mới
  • Bói Kiều với quý thầy, quý sư cô
  • Ăn trưa
  • Thăm phòng
  • Ăn chiều
  • Đại chúng tiếp tục thăm phòng

Mùng hai Tết (nhằm ngày 17/02/2018) – xóm Hạ

10:00 Tập họp tại thiền đường Hội Ngàn Sao để bói Kiều với quý thầy, quý sư cô

  • Ăn trưa
  • Thăm phòng
  • Ăn chiều
  • Đại chúng tiếp tục thăm phòng

Mùng ba Tết (nhằm ngày 18/02/2018) – xóm Mới

10:00 Tập họp tại thiền đường Trăng Rằm để bói Kiều với quý thầy, quý sư cô

  • Hội chợ ẩm thực đầu Xuân (với các đặc sản như samosa, bánh lọc, chinese soup, chinese dumpling, bánh bao, đậu hủ đường…)
  • Thăm phòng.
  • Ăn chiều.
  • Đại chúng tiếp tục thăm phòng.
  • Trên đây là chương trình những ngày vui Xuân tại Làng Mai. Kính mời quý vị thân hữu gần xa về Làng đón xuân Mậu Tuất cùng tăng thân Làng Mai. Xin đăng ký tại đường link dưới đây:
  • Xóm Hạ: dành cho phụ nữ độc thân và các cặp vợ chồng

  • Xóm Mới: dành cho phụ nữ độc thân và các cặp vợ chồng

  • Xóm Thượng: dành cho nam độc thân và các cặp vợ chồng
  • Trân kính,
    Tăng thân Làng Mai

Ba câu linh chú giúp chuyển hóa cơn giận

(Trích pháp thoại ngày 4.03.2007, tại tu viện Bát Nhã – Lâm Đồng)

 Có ba câu mà tôi rất muốn quý vị học thuộc, ba câu ngắn thôi và ba câu này rất lợi ích mỗi khi cơn giận của mình trào lên mà mình không muốn nói những câu làm đổ vỡ thì mình phải thực tập theo ba câu đó. Quý vị lấy một miếng giấy nhỏ, viết ba câu đó nắn nót trên miếng giấy này và bỏ vào trong bóp của mình, để gần cái chứng minh nhân dân. Mỗi khi bắt đầu giận thì phải nhớ rút nó ra, đọc ba câu đó, rồi sẽ biết mình phải làm gì để đừng nói và đừng làm những chuyện có thể làm tan vỡ tất cả.

Mình có thể giận chồng, mình có thể giận vợ, mình có thể giận người yêu, mình có thể giận con, mình có thể giận cha.

Đây là phương pháp thực tập để bảo hộ mình, đừng để cho cái giận đốt cháy mình và xô đẩy mình gây nên sự đổ vỡ. Ví dụ như bà đang giận ông, ông vừa nói cái gì đó, ông vừa làm cái gì đó làm cho bà giận quá đi. Nguyên tắc là bà không nói gì hết, không làm gì hết, đó là phương pháp của Bụt dạy. Bà phải trở về với hơi thở, phải đi thiền, phải buông thư, phải quán chiếu. Bà hỏi tại sao ông nói một câu như vậy, ông có chuyện gì bức xúc, hay là hôm nay bị ông chủ la rầy, chắc có nguyên do gì đó khiến cho ông nói một câu như vậy với mình, có nguyên do chứ không phải không.

Hôm trước tôi đã nói về phương pháp hộ trì thân tâm khi cái giận phát hiện. Cái giận là năng lượng số một và chánh niệm là năng lượng số hai. Năng lượng thứ hai nhận diện ôm ấp làm vơi bớt cường độ của cơn giận. Chuyện phải làm đầu tiên là mình không nói gì hết, không làm gì hết. Mình trở về với hơi thở, buông thư, quán chiếu. Thì nội trong vài giờ đồng hồ là mình bớt khổ. Đôi khi mình tìm ra là tại mình hiểu lầm, chứ ông không có mục đích, không có ý làm khổ mình. Nếu gần tới hai mươi bốn giờ đồng hồ rồi mà mình vẫn chưa hết giận, mình đã tu, đã đi thiền hành, đã quán chiếu mà chưa thành công bấy giờ mới cần tới ba câu đó.

– Câu đầu là: Anh ơi em đang giận anh và em muốn anh biết điều đó. Đó là lời người vợ nói với chồng, lời người yêu nói với người yêu. Khi mình đang giận người thương của mình, mình phải công nhận sự thật là mình đang giận và mình đang đau khổ. Thông thường, khi người thương nói: sao cái mặt em vậy, giận anh hả? Mình nói: đâu có giận, tại sao tôi phải giận, tại sao phải giận cho khổ cái thân tôi. Tức là mình giận, mình khổ đau, nhưng mình không công nhận là mình đang khổ đau, đang giận. Còn ở đây làm ngược lại, anh ơi em đang đau khổ, em đang giận anh và em muốn anh biết điều này. Câu này mình có thể nói trực tiếp với ổng nhưng mà phải nói bằng ái ngữ. Tại vì mình thương nhau, mình cam kết với nhau là mình phải chia sẻ với nhau những ngọt bùi, cay đắng, thì nói câu đó là trung thành với lời cam kết ngày xưa. Nếu ông giận bà thì ông cũng không nên có tự ái, ông nói: Em ơi, anh đang khổ lắm, anh đang giận em, anh muốn em phải biết điều này. Có nghĩa là em hãy cắt nghĩa cho anh tại sao em đã nói một câu như vậy, em đã làm điều đó.

– Câu thứ hai là:  Em đang cố gắng với tất cả sức của em đây. Có nghĩa là em đang thực tập theo lời thầy dạy. Em đã không nói những lời lên án, chỉ trích, buộc tội, em không làm gì hết. Em chỉ trở về với hơi thở, thực tập và ôm ấp cái nỗi khổ niềm đau của em để làm cho nó vơi bớt, em là người có tu. Câu đó có nghĩa là mỗi khi em giận em không làm như người khác, em không nói năng, không chửi mắng, không trách móc, em biết trở về với hơi thở, biết đi thiền hành, biết ngồi quán chiếu tìm ra gốc rễ của nỗi khổ niềm đau của em. Câu thứ hai còn có nghĩa là anh có biết là em đang thực tập hay không.

Khi nghe câu thứ nhất thì người kia sẽ phản ứng như thế nào. Trường hợp mình chưa đủ bình tĩnh, không thể tới nói trực tiếp với người đó được hoặc sợ mình nói lời ái ngữ chưa được thì có thể viết xuống mảnh giấy câu đó và để trên bàn giấy của anh ta hay là mình gởi e-mail. Nhớ câu thứ nhất: em đang giận anh, em đang khổ và em muốn anh biết điều đó. Thì phản ứng của người kia: chà mình làm cái gì, mình nói cái gì để cho bả giận như vậy. Tự nhiên có sự quán chiếu, sự trở về để đặt câu hỏi. Và chàng cũng bắt đầu thực tập.

Câu thứ hai rất hay, em đang cố gắng với tất cả sức em đây, nghĩa là em đang tu đó, em là người có tu chứ không phải là người thường, em đã được học với thầy. Em đang đi thiền hành, em đang thở, em đang ôm ấp nỗi khổ niềm đau của em, em nhìn coi thử gốc rễ của nó như thế nào. Thì người kia sẽ tự hào về mình, à mình có một bà vợ biết tu, khi nổi cơn giận lên biết trở về với hơi thở, biết đi thiền hành, biết quán chiếu. Người chồng đó sẽ hãnh diện về mình. Câu đó cũng có nghĩa là mời người chồng cùng quán chiếu. Tại sao mình làm cho vợ mình, người yêu của mình đau khổ. Mình nói cái gì, vụng về chỗ nào, đã làm cái gì khiến cho người đó đau khổ tới như vậy. Người đó sau khi đọc câu thứ hai cũng suy nghĩ, cũng quán chiếu. Đó là một lời mời mọc cho người kia cũng thực tập như mình. Nó gián tiếp nhưng đích thực đó là một lời mời mọc, em đang cố gắng hết sức em đây.

– Và câu thứ ba: Anh giúp em đi. Đơn sơ như vậy đó. Có thể em thực tập chưa thành công hay không thành công. Có thể em thành công và em sẽ hết giận anh nhưng lần này nó khó lắm, thành anh phải giúp em đi. Tức là mình bắt người kia phải sử dụng lương tâm, quán chiếu lại coi, đã nói cái gì, đã làm gì gây ra cái khổ đau đó. Thường thường một người làm cho mình khổ đau mà là người dưng nước lã, thì mình không khổ nhiều. Nhưng ở đây người mình thương nhất trên đời mà nói câu đó, làm cái đó thì mình quá đau khổ và mình chịu đựng không nổi. Thông thường mình muốn tỏ rằng mình không cần người đó. Anh làm tôi khổ, tôi không cần anh. Mình muốn chứng tỏ cho người đó biết một cách gián tiếp rằng không có anh tôi cũng sống được, bởi vì tự ái quá lớn. Mà phần lớn chúng ta đều có cái thái độ như vậy với tự ái rất lớn. Cho nên câu thứ ba này mình làm ngược lại, mình nói anh giúp em đi. Khi viết xuống được câu đó hay nói ra được câu đó thì nó đỡ giận rất nhiều rồi.

Tôi cam đoan là có hiệu quả, nếu không hiệu quả thì các ông các bà bắt đền tôi. Phải nói ra được câu thứ nhất là đỡ khổ rồi, anh ơi em đang giận anh, em đang khổ và anh phải biết điều đó. Em đang thực tập hết với tất cả cái sức của em. Anh giúp em đi. Nếu bà viết xuống được ba câu đó thì tự nhiên cái đau khổ, buồn khổ của bà đã bớt tới sáu mươi phần trăm rồi. Nó rất hay và không biết bao nhiêu thiền sinh theo học ở làng Mai đang thực tập như vậy. Nếu trong vòng hai mươi bốn giờ đồng hồ mà mình giải quyết được, mình hết giận thì tốt. Nếu gần hết hai mươi bốn giờ mà chưa hết giận thì mình phải đưa cái tối hậu thơ đó, đưa cho anh chàng mảnh giấy có ba câu đó. Khi biết rằng người kia đọc được cái đó thì mình đỡ khổ rồi và mình tiếp tục thực tập. Nếu trong khi thực tập, mình tìm ra đó là tri giác sai lầm của mình thì phải vội vàng điện thoại cho anh chàng, anh ơi, em hết giận rồi, tại vì em hiểu lầm. Chứ đừng để cho anh chàng tiếp tục đau khổ mà tội.

Còn nếu mình là anh chàng, khi nhận được thông điệp với ba câu đó mình phải tự hỏi:  chà, mình làm cái gì, mình nói cái gì khiến cho người kia đau khổ như vậy? Mình mới hồi tưởng lại, trời ơi mình hơi vụng về khi nói câu đó. Khi mình thấy được điều đó thì mình phải gửi e-mail hay phải gọi điện thoại về xin lỗi liền lập tức, đừng để cho người kia khổ thêm một phút nào nữa.

Bà thực tập như vậy, ông cũng thực tập như vậy và cháu cũng có quyền thực tập như vậy. Nếu anh là con trai, chị là con gái, mà nếu anh hoặc chị giận ba thì anh hay chị cũng có thể viết ba câu đó: ba ơi con đang khổ con đang giận ba đây và con đang thực tập theo lời thầy dạy nhưng có thể con thực tập không thành công, vì vậy ba giúp con đi. Nếu người con trai viết được cho ba mấy câu đó thì con trai sẽ bớt khổ rất nhiều. Người con gái cũng vậy, nếu viết được cho ba hay cho mẹ ba câu đó thì người con gái sẽ bớt khổ rất nhiều. Tại vì có sự truyền thông, có sự tin tưởng lẫn nhau. Cứ về làm đi, tôi bảo đảm sự thành công. Vì mình tin nhau mình mới nói được với nhau những lời như vậy.

Nếu mình là người cha, mình giận con trai của mình thì mình cũng có thể nói như vậy: con ơi ba đang khổ, ba đang giận con và con phải biết điều đó cho ba, mình không tự ái, đó là con của mình. Mình đừng nói nó là con mình chứ đâu phải ông nội của mình mà phải nói như vậy. Không nên nói như vậy. Nó là con trai của mình, nó là người thương của mình. Thành ra ông viết cho con trai, ông nói: con ơi ba đang giận con, ba đang khổ lắm, ba không biết tại sao con đã làm như vậy, đã nói như vậy, ba đang thực tập đây, ba đang cố gắng hết sức để thực tập đây. Ba đã học được cái phương pháp này ở khóa tu chùa Bát Nhã, con giúp ba đi’. Khi đứa con trai nhận được cái thông điệp đó mà không có đáp ứng, không có cảm động thì không phải là đứa con trai nữa. Khi ba mình nói với mình những lời tâm huyết như vậy thì mình sẽ tự tỉnh. Mình sẽ hỏi: trời đất ơi, mình làm gì cho ba mình đau khổ như vậy, mình đã nói gì, đã làm gì. Nếu mình không biết thì mình hỏi ba, ba ơi con đã nói gì khiến cho ba buồn như vậy, con đã làm gì khiến cho ba khổ như vậy, ba cho con biết đi. Tình trạng lúc đó rất là dễ.

Tôi xin quý vị hãy học thuộc ba câu này. Nếu quý vị sợ quên, quý vị viết ba câu đó trên một mảnh giấy lớn bằng cái carte-de-visite thôi. Mỗi khi buồn khổ lấy ra. Đây là phương pháp của Bụt dạy. Tôi có những người đệ tử thực tập điều này rất là giỏi và tôi rất biết ơn người đệ tử đó, họ thực tập thành công, họ đem lại hạnh phúc, hòa khí trong gia đình họ. Có những người đệ tử rất trẻ, về làm hòa được với cha, với mẹ và giúp cho cha mẹ làm hòa được với nhau, tôi rất hãnh diện về những người đệ tử trẻ đó.

Tôi xin lập lại, câu thứ nhất: Anh đang giận em, anh đang khổ và cái muốn em biết điều đó. Câu thứ hai: Anh đang thực tập với tất cả con người của anh . Câu thứ ba: Em giúp anh đi.

Các câu nói đó có thể được sử dụng bởi người chồng, người vợ, người cha, người con hay người mẹ. Nếu mình đem hết tất cả tâm tư vào sự thực tập thì chắc chắn sẽ có kết quả. Thành công được một lần mình sẽ có niềm tin: mình sẽ thành công trong những lần kế tiếp. Đó là sự chiến thắng của đạo pháp, của tình thương.

Năm Mới 2018

Mừng Giáng sinh 2017

Lời khấn nguyện đầu năm 2018

Kính lạy Thầy,

Kính lạy chư vị Tổ tiên tâm linh và huyết thống của chúng con,

Kính lạy Đất Mẹ – Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa,

Trong giờ phút linh thiêng khởi sự cho Năm Mới, chúng con tập hợp lại đây như một gia đình tâm linh để cùng dâng lên Thầy, dâng lên Đất Mẹ và chư vị tổ tiên lòng biết ơn và nguyện ước sâu sắc của chúng con. Chúng con cũng xin thành tâm sám hối những lầm lỗi mà chúng con đã gây ra trong năm qua.

Chúng con ý thức chư vị tổ tiên đang có mặt với chúng con trong giờ phút này và là nơi nương tựa vững chãi cho tất cả chúng con. Chúng con xin lạy xuống để tiếp xúc sâu sắc với liệt vị và với đất Mẹ – Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa, hành tinh xanh xinh đẹp và mát lành của chúng con. Chúng con ý thức rằng tất cả chúng con đều là con của mẹ và dù chúng con đã gây ra bao lầm lỗi, mỗi lần chúng con trở về với Mẹ là Mẹ lại đưa vòng tay từ mẫu ôm lấy chúng con vào lòng.

Kính lạy Thầy, chúng con xin được sám hối với Thầy: trong thời gian qua, chúng con đã nhiều lần để cho sự hoang mang tưới tẩm hạt giống bất an và sợ hãi nơi chúng con. Chúng con không hết lòng nương tựa nơi con đường, nơi pháp môn tu tập. Chúng con đánh mất niềm tin nơi gia đình và đoàn thể của mình. Nhiều khi chúng con đã để cho cảm xúc mạnh và những tri giác sai lầm trấn ngự, khiến chúng con cảm thấy cô đơn, xa cách và tuyệt vọng.

Ý thức được điều đó, chúng con xin sám hối và nguyện trở về nương tựa nơi pháp môn tu học và tăng thân yêu quý của chúng con để có thể là sự tiếp nối xứng đáng của Thầy và của chư vị tổ tiên. Chúng con xin nguyện nuôi dưỡng hơi thở ý thức và bước chân chánh niệm, như lời Thầy thường dạy, để có thể sống sâu sắc mỗi giây phút của đời sống hằng ngày. Chúng con cũng xin nguyện hết lòng tiếp nối công trình xây dựng tăng thân, nuôi dưỡng tình huynh đệ mà Thầy đã dày công tạo dựng, cho dù đôi khi chúng con phải đối mặt với không ít khó khăn, thử thách. Khi có khó khăn xảy ra, chúng con sẽ không để cho mình đánh mất sự thực tập hay rời bỏ những người thương, rời bỏ tăng thân yêu quý, mà xin nguyện thực tập lắng nghe nhau, nâng đỡ nhau và không có thái độ ruồng bỏ bất cứ ai, dù đó là người làm cho chúng con khổ đau.

Kính lạy Đất Mẹ, chúng con xin sám hối với Mẹ là loài người chúng con đã để cho tham dục và chủ nghĩa tiêu thụ nhấn chìm. Chúng con đã chạy theo danh vọng, tiền tài, quyền lực và tư dục mà quên rằng những thứ ấy không bao giờ có thể đem lại cho chúng con tự do và hạnh phúc chân thực. Trong quá trình rong ruổi, tìm cầu đó, chúng con đã gây cho Mẹ và cho chính chúng con nhiều khổ đau. Chúng con đã khai thác quá mức những ngọn núi, những dòng sông, tàn phá rừng và đe dọa sự sống của nhiều sinh vật, làm ô nhiễm không khí, nguồn nước… những điều đó đã gây tàn hoại vẻ đẹp tự nhiên và sự cân bằng của Mẹ.

Ý thức được điều đó, chúng con xin tập sống đơn giản, dừng lại những rong ruổi, tìm cầu và luôn nhớ rằng chúng con đã có đủ những điều kiện để sống hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Chúng con xin nguyện sống sâu sắc hơn, luôn giữ gìn tâm niệm biết ơn và ý thức rằng sự kiện mình đang còn sống – chỉ bấy nhiêu đó thôi – đã là một điều kỳ diệu. Trong năm mới này, chúng con xin nguyện giảm tiêu thụ và nguyện sống như thế nào để có thể nuôi dưỡng sự lành mạnh và bền vững cho chính chúng con và cho Đất Mẹ.

Kính lạy tổ tiên, chúng con xin sám hối vì đã tạo ra sự chia rẽ giữa những người anh em trong gia đình nhân loại do sự sự hãi, cuồng tín và thiếu bao dung gây ra. Chúng con đã gây khổ đau cho nhau vì sự phân biệt, kỳ thị dựa trên tôn giáo, sắc tộc và quốc gia. Vì vô minh và sợ hãi, chúng con đã đóng cửa trái tim mình và đóng cửa biên giới đối với những người anh em đến từ các quốc gia khác. Chúng con đã gây chiến tranh, xung đột lẫn nhau và để cho tình trạng quân sự leo thang trong xã hội. Chúng con quên rằng giữa chúng con có mối liên hệ phụ thuộc lẫn nhau. Hạnh phúc và khổ đau của chúng con cũng là hạnh phúc và khổ đau của những người anh em và ngược lại.

Chúng con tin rằng trong tự thân chúng con hạt giống từ bi và trí tuệ vô phân biệt mà tổ tiên và Đất Mẹ đã trao truyền cho chúng con. Chúng con xin nguyện tiếp tục đi trên con đường tu tập, mở rộng trái tim mình và buông bỏ sự tự hào để cho hiểu biết và thương yêu có cơ hội lớn lên trong chúng con.

Chúng con xin lạy xuống để thể hiện lòng biết ơn của chúng con đối với Thầy, với chư vị tổ tiên và với Đất Mẹ. Chúng con vô cùng biết ơn vì chúng con đã tìm được con đường tu tập và tìm được một gia đình tâm linh để nương tựa. Chúng con đã nếm được niềm vui, sự bình an và chuyển hóa trên con đường tu tập, cũng như nếm được sự tự do khi buông bỏ những ý niệm của mình. Chúng con cũng cảm nhận được sức mạnh và sự ấm áp của tình huynh đệ. Vì vậy, chúng con ý thức rằng cùng với nhau, chúng con có thể đối diện được mọi khó khăn, thử thách và thực hiện được ước nguyện của mình. Trong giờ phút này, chúng con kính cẩn phát nguyện là chúng con sẽ tiếp tục xây dựng tăng thân, mở rộng con đường cho chúng con và cho các thế hệ mai sau.

Chúng con kính dâng lên chư vị hương hoa, quả phẩm cùng lòng hiếu thảo của chúng con. Xin Thầy, xin Đất Mẹ và chư vị tổ tiên tin tưởng ở chúng con.

————————————————

New Year Prayer to Mother Earth and All Our Ancestors

Dear Beloved Thầy, Dear Beloved Ancestors, Dear Beloved Mother Earth,

We have gathered as a fourfold sangha in this solemn moment of the New Year to express our gratitude and aspiration as a spiritual family, and to begin anew. We know that you, our ancestors, are present in this very moment, and that you are always there for us to take refuge in. As we touch the earth tonight we feel deeply connected to all of you, and to our dear Mother Earth: our beautiful blue planet, the Great Refreshing Bodhisattva – fragrant and cool, kind and inclusive, accepting us all. Mother Earth, we are all your children and, despite our many mistakes and shortcomings, every time we come home to you, you are ready to open your arms and embrace us.

Beloved Thầy, many times in the past we have allowed uncertainty to water the seeds of insecurity and fear in our hearts. We have hesitated to take refuge in the path and we have doubted our family and community. We have not been wholehearted in our practice. We have let our strong emotions and wrong perceptions overwhelm us, giving rise to feelings of helplessness, separation and despair.

Aware of this, we want to begin anew and to remind ourselves of our commitment to practice wholeheartedly, to take refuge in our Beloved Community, and to be a continuation of Thầy and all our spiritual ancestors. We aspire to live more deeply by cultivating our mindful breathing and walking in our daily activities, which we know are your favorite practices. We also know that you love building Sangha, and we vow to continue your work of building brotherhood and sisterhood with all our heart, even though at times it may seem challenging. We will not withdraw from the practice, or abandon our loved ones or our community; but aspire to listen deeply and to help one another, never forsaking anyone, even those who cause us to suffer.

Mother Earth, as a human family, in our misguided pursuit of happiness, we have allowed greed and consumerism to prevail. We have been running after status, power, material possessions and sensual comforts, forgetting that these things can never bring us true happiness and freedom. We have caused great harm to you and to ourselves, exploiting our mountains and rivers, mistreating our forests and other species, polluting our atmosphere and causing you to lose your beauty and balance.

We are determined to simplify our life, and to remember that in the present moment we already have enough conditions to be happy. We vow to live more deeply and with gratitude, aware that simply to be alive is already a miracle. In the coming year, we are determined to consume less and to make effort to live more sustainably both for ourselves and for you, Mother Earth.

Dear Ancestors, we have allowed fear, fanaticism and intolerance to divide us as a human family. We have caused suffering to one another, discriminating on the basis of religion, ethnicity and nationality. We have closed our hearts and our borders, out of fear and ignorance. We have caused wars, terror and conflicts between each other, and allowed the militarization of our society to escalate. We have forgotten that we are inter-dependent, and that our own happiness and suffering is deeply connected to, and dependent on, the happiness and suffering of others.

We trust that within us, there is the wisdom of non-discrimination and great compassion, transmitted to us by you, all our spiritual teachers, our ancestors, and by Mother Earth. We are determined to stay on the Path, to keep our hearts open, and to let go of our pride, so that understanding and love can prevail.

As we touch the Earth, we express our gratitude to you, our beloved teacher Thầy, to our ancestors, and to Mother Earth. We have found the path of practice and a spiritual family to take refuge in. We have experienced joy, peace and transformation. We have tasted the freedom of letting go of our ideas and notions. We have felt the strength and warmth of brotherhood and sisterhood, and we know that together, we can face our challenges and realize our aspiration. We vow, in this solemn moment, to continue to build our family, our community and to open up the path for ourselves and our descendants.

Dear Thầy, Dear Ancestors, Dear Mother Earth, please accept our offerings of incense, flowers, fruit and tea, as a sign of our deep aspiration, respect, gratitude and love.

Lễ xuất gia cây Bạch Dương (Poplar Tree) ngày 14.12.2017

Sáng ngày 14.12.2017, tứ chúng Làng Mai đã vân tập về thiền đường Nước Tĩnh, xóm Thượng để yểm trợ cho lễ xuất gia gia đình cây Bạch Dương.
Lễ xuất gia được diễn ra đồng thời tại Làng Mai Pháp và Làng Mai Thái Lan.

Trong vòng tay thương yêu của Thầy và tăng thân, cây Bạch Dương đã biểu hiện với sự những cái tên thật dễ thương: (12 sư chú): Chân Trời Nhật Quang, Chân Trời Khiết Hỷ, Chân Trời Khiết Lâm, Chân Trời Khiết Minh, Chân Trời Địa Xúc, Chân Trời Lặng Chiếu, Chân Trời Khiết Anh, Chân Trời Khiết Tâm, Chân Trời Tâm Không, Chân Trời Thinh Không, Chân Trời Núi Cao và Chân Trời Đuốc Thiêng;  (10 sư cô): Chân Trăng Giác Ân, Chân Trăng Giác Hiếu, Chân Trăng An Bình, Chân Trăng An Tâm, Chân Trăng An Cư, Chân Trăng Giác Hòa, Chân Trăng An Nhiên, Chân Trăng Giác Minh, Chân Trăng Tuệ Văn và Chân Trăng Tuệ Viên.

Và sau đây là một vài hình ảnh, kính mời đại chúng xem qua:

 

Lễ xuất gia của gia đình Cây Bạch Dương

Chân tâm một quyết lên đường

Sáng ngày 14.12.2017, tứ chúng Làng Mai đã vân tập tại thiền đường Nước Tĩnh – xóm Thượng để yểm trợ năng lượng cho lễ xuất gia của 22 vị trong gia đình Cây Bạch Dương (9 vị được xuất gia tại Pháp và 13 vị được xuất gia tại Làng Mai Thái Lan). Buổi lễ diễn ra thật trang nghiêm và ấm áp trong màu y vàng cùng tiếng tụng kinh, niệm Bụt đầy hùng lực của gần 200 xuất sĩ. Buổi lễ còn có sự chứng minh của Sư Bà Như Tuấn, chùa Phổ Hiền, Strasbourg, Pháp. Rất đông cư sĩ cùng cha mẹ và người thân của các giới tử cũng có mặt để yểm trợ các em trong giờ phút linh thiêng này. 

Giới tử trình diện trước Tam Bảo – lễ xuất gia tại Làng Mai Pháp

Giới tử lạy bốn ơn: ơn cha mẹ, ơn thầy, ơn bè bạn, ơn mọi loài chúng sinh

Năng lượng Bồ đề tâm dũng mãnh và tinh khôi của 22 giới tử đến từ 12 quốc gia khác nhau (Pháp, Đức, Áo, Ý, Colombia, Úc, Nhật Bản, Trung Quốc, Singapore, Thái Lan, Indonesia và Việt Nam) đã lan tỏa và và làm xúc động tất cả mọi người có mặt trong buổi lễ  hôm ấy.

Đã thấy đời cơn huyễn mộng
Chân tâm một quyết lên đường
Nghe hải triều lên mấy độ
Nguyện phát túc về siêu phương
Sáng nay cạo sạch mái tóc
Mở thêm rộng lớn con đường
Phiền não vô biên nguyện đoạn

Một tâm mà động mười phương.

Khu vườn tăng thân giờ đây  lại có thêm 22 Cây Bạch Dương xanh tươi, cùng đứng bên nhau làm đẹp cho tăng thân và cho cuộc đời. Mỗi cây mang một cái tên thật đẹp và ý nghĩa, chứa đựng bao tình thương và sự gửi gắm của Bụt, của Sư Ông và tăng thân:

Chân Trời Nhật Quang, Chân Trời Khiết Hỷ, Chân Trời Khiết Lâm, Chân Trời Khiết Minh, Chân Trời Địa Xúc, Chân Trời Lặng Chiếu, Chân Trời Khiết Anh, Chân Trời Khiết Tâm, Chân Trời Tâm Không, Chân Trời Thinh Không, Chân Trời Núi Cao, Chân Trời Đuốc Thiêng;

Chân Trăng Giác Ân, Chân Trăng Giác Hiếu, Chân Trăng An Bình, Chân Trăng An Tâm, Chân Trăng An Cư, Chân Trăng Giác Hòa, Chân Trăng An Nhiên, Chân Trăng Giác Minh, Chân Trăng Tuệ Văn, Chân Trăng Tuệ Viên.

Gia đình Cây Bạch Dương chụp hình chung với quý thầy quý sư cô Y chỉ sư tại thất Ngồi Yên của Sư Ông

Dưới đây là cảm nhận của một thiền sinh có mặt trong buổi lễ xuất gia của gia đình Cây Bạch Dương:

Ngày hôm nay đẹp lắm thật mà!

Hôm nay là một ngày thật đặc biệt, giữa mùa đông mà lại có một ngày nắng đẹp khô ráo. Gió vẫn thổi dạt dào từng cơn mang theo hơi lạnh vừa đủ để mỗi người cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc khi được ở bên nhau, có mặt cùng đại chúng trong thiền đường Nước Tĩnh, Xóm Thượng, Làng Mai. Ngày hôm nay quý thầy quý sư cô và tăng thân Làng Mai làm lễ xuất gia cho 22 giới tử trong gia đình xuất gia Cây Bạch Dương. Ngày này cũng là kỷ niệm tròn một năm xuất gia của những Cây Mai Vàng. Một năm nay Mai nở hoa và đang góp mặt cùng tăng thân phụng sự và độ đời.

Hôm nay là ngày của hôm nay, niềm vui nối tiếp niềm vui. Trong thiền đường Nước Tĩnh năng lượng bình an như bao trùm lên tất cả mọi người. Quý thầy quý sư cô và thiền sinh từ nhiều quốc gia về tu tập trong ba tháng An cư kiết đông có mặt đông đủ. Ba tiếng chuông trang nghiêm vang lên mở đầu buổi lễ. Tôi cảm nhận rằng dù từ quốc gia nào, nền văn hóa nào, lứa tuổi nào thì trong giờ phút thiêng liêng này, sự im lặng hùng tráng sau mỗi tiếng chuông đang kết nối tất cả đại chúng lại trong hơi thở chánh niệm tràn đầy tình thương.

Là một thiền sinh lần đầu được tu tập trong khóa An cư và cũng là lần đầu được tham dự một buổi lễ xuất gia, lòng tôi có nhiều cảm xúc thật khó diễn tả thành lời. Có lúc tôi thấy mình hòa tan vào đại chúng, cảm nhận được sự thành kính thiêng liêng trào dâng khi nghe tiếng chuông ngân, nghe âm vang tiếng tụng kinh hào hùng của quý thầy quý sư cô, cảm nhận sự hòa hợp muôn người như một của tăng thân.

Có lúc tôi lại ước gì mình có thể trở lại thời tuổi trẻ, đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời và băn khoăn tự hỏi: “Chọn con đường nào? Học lên cao, lấy chồng hay đi tu?”… Rồi tôi quyết cho mình một lối đi. Tôi đang đứng cùng với các em, trong màu áo lam tinh khiết chờ đợi giờ phút linh thiêng và đẹp nhất đời mình…

Tự nhiên tôi nhớ đến cậu bé Cát Tường trong cuốn “Đường xưa mây trắng” của Sư Ông, lòng tôi lâng lâng một cảm giác nhẹ nhàng, bình an đến lạ. Nước mắt tôi đang lăn dài trên má. Tôi ý thức được mình đang đứng cùng đại chúng, xung quanh tôi vài người cũng đang lau nước mắt. Tôi đoán biết trong sự im lặng và chú tâm này, lòng nhiều người đang nổi cơn giông, có khi có sấm, có sét và những cơn mưa. Những giọt nước mắt xúc động chính là những hạt nước mưa đang tưới tẩm cho những hạt giống tốt đã bị bỏ quên lâu rồi. Dù chỉ là cái thấy hạn hẹp của mình nhưng tôi biết họ cũng như tôi, chúng tôi thật may mắn được có mặt ở đây, được có những giây phút an lạc và hạnh phúc này.

Đây là giây phút hạnh phúc!

Bây giờ trước mặt tôi là những gương mặt mới. Vẫn là những người tôi thường gặp vào những ngày quán niệm mà sao khác quá! Mái tóc đã cạo, ánh mắt sáng tươi, nụ cười rạng rỡ yêu thương và hạnh phúc khiến cho tất cả toát lên một vẻ đẹp tuyệt vời. Tôi chợt nhận ra rằng vẻ đẹp đó chính là tấm gương phản chiếu nội tâm của họ sau quá trình tu tập và chuyển hóa ở Làng Mai. Từ ngày hôm nay họ được gọi bằng tên mới: những Sadi và Sadi nữ, những sư chú và sư cô. Bao nhiêu người chúng ta biết rằng chúng ta cũng có vẻ đẹp này nếu thật sự biết dừng lại, tu tập và chuyển hóa?

Tôi cứ ngắm mãi sự tươi mát của các sư chú, sư cô mới và thầm biết ơn họ đã cho tôi câu trả lời: Họ đã biết dừng lại. Dù có những sư chú và sư cô tuổi đã trung niên nhưng điều đáng trân trọng là họ đã biết dừng lại và lựa chọn cho mình một con đường sáng đẹp, con đường của tình thương và sự hiểu biết, của phụng sự và độ đời.

Xung quanh tôi tiếng nói cười của nhiều thứ ngôn ngữ vang lên. Dù từ nhiều quốc gia, từ nhiều nền văn hóa nhưng trong lòng chúng tôi chắc chắn đã có một cơn mưa tưới tẩm những hạt giống thiện lành… Rồi sẽ còn có những chàng trai hiền, cô gái hiền có đủ duyên để chọn cho mình một con đường lớn: “Ta hạnh phúc liền giây phút này. Lòng đã quyết dứt hết âu lo…”. Ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà!

Tâm Diệu Minh

Xem thêm hình ảnh của lễ xuất giahttps://langmai.org/dai-may-tim/vien-anh/le-xuat-gia/le-xuat-gia-cay-bach-duong/

Khoá tu tiếng Pháp 2017

Hơn 550 thiền sinh đã về Làng tham dự khóa tu tiếng Pháp (từ ngày 10 – 17.04) trong nắng ấm mùa xuân, trong bầu không khí ấm áp tình gia đình, tình tăng thân.