Hạnh phúc tìm lại

 

 

“A, đi được rồi! Đi được rồi!” Tay lần theo tường nhà, chân vừa chạm khẽ vào mặt đất ta đã hét to lên trong sung sướng. Chưa bao giờ ta thấy mình thực sự hạnh phúc như bây giờ! Dù bàn chân chạm nhẹ vào mặt đất chỉ vài bước với từng bước chân còn đang khập khễnh, tay còn phải vịn vào vật khác mới di chuyển được vậy mà ta thấy tự do, sung sướng quá! Ta cười. Ta khóc. Giá như bạn bè nhìn thấy ta lúc này ắt hẳn bọn họ sẽ thấy buồn cười lăm lắm! Nếu không có sự việc xảy ra cách đây một tháng trước thì chắc hẳn ta sẽ không hề biết đến cảm giác này.

Ba mươi năm ta đã đi không biết bao nhiêu nơi. Cái cầu thang ấy ta đã lên xuống không biết bao bận. Con đường này ta đã vào ra đến mòn cả vô số giày dép. Hễ mỗi khi cần đến đâu thì ta cứ đi. Nhưng ta đi mà không hề biết rằng mình đang đi. Ta cho việc đi lại đó là một chuyện tự nhiên, nên chẳng bao giờ để ý đến làm chi. Cái chân của ta nó cũng bị cuốn theo những dự án, tính toán, nghĩ suy, buồn vui,… trong đầu ta. Hình như ta chưa bao giờ thực sự có mặt với nó, công nhận sự hiện diện của nó thì phải? Không biết nó có phiền trách ta không khi ta sống mà cứ rong ruổi theo những mộng ảo? Chắc có lẽ nó cũng buồn tủi lắm khi phải di chuyển một cái xác biết nói năng, ăn uốn,… này!

Nếu không có sự kiện ấy thì có lẽ ta vẫn còn mê, không biết đến bao giờ mới tỉnh. Ngày ấy do thiếu cẩn trọng khi lái xe và cũng do vội vàng nữa, ta đã bị tai nạn. Với cái chân bị thương nên ta phải chịu nằm một chỗ. Nhớ lúc đầu ta cảm thấy bực bội, bức bối, tù túng lắm. Ta không thể tự mình di chuyển cái thân này đi đâu được cả! Đến cả những sinh hoạt giản đơn nhất cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Đi vệ sinh ư? Phải có người bế ta đi đến nơi, hoặc có hai người hai bên làm chân thay cho ta. Ăn cơm hở? Có người mang đến tận nơi ta đang nằm. Rửa mặt, xúc miệng,… cũng vậy. Tất cả đều có người khác làm cái chân thay cho ta. Ta buồn! Ta khổ! Tệ hại nhất là những lúc thấy con, em mình làm những việc vụng về, trái tai gai mắt cần sự chỉ bảo, giúp đỡ. Lúc ấy ta muốn đưa tay ra giúp chúng nó lắm nhưng làm sao được! Ta có di chuyển được đâu! Cái thân này đâu có chịu theo sự điều khiển của những gì ta muốn. Ta bất lực với nó! Ta trách! Ta than thở rồi ta khóc! Tuy vậy, nhưng ta vẫn biết ơn tai nạn đã xảy đến với ta. Vì sao ư? Vì suốt trong thời gian dài nằm yên một chỗ đã cho ta có cơ hội nhìn lại. Ba mươi năm qua ta cứ nghĩ cái thân này là mình, là của mình, ta muốn gì nó phải theo ta. Có bao giờ ta nghĩ đến giờ phút mình không thể nào làm chủ được cái thân của mình dù chỉ một mảy may đâu. Ta đâu có muốn cái chân mình bị thương, ta đâu có muốn mình phải ngồi yên một chỗ. Nhưng muốn hay không muốn có được ích gì, ta đâu có điều khiển được nó đâu, đủ duyên thì cái chân thay hình đổi tướng vậy thôi. Có bao giờ ta nghĩ  rằng mình có lúc sẽ như thế này đâu. Muốn nhấc chân lên ư? Chịu thôi! Muốn đặt chân xuống đất để bước hở? Thua cuộc! Mỗi khi nghe tiếng nói chuyện, cười đùa vui vẻ ngoài sân vọng lại ta muốn góp mặt lắm, nhưng làm sao đây? Đành thôi vậy! Nghe mọi người rủ nhau đi biển ngắm trăng lên, cái muốn trong ta lại xuất hiện, nhưng cái thân ta đang như thế này. Bạn bè, người thân ai cũng thương ta, muốn tạo niềm vui cho ta nhưng… phiền toái quá, tủi thân quá! Chào thua vậy!

Hôm trước Thảo – cháu trai của ta – nói với ta rằng: “Không sao đâu cậu, thế nào cái chân của cậu cũng lại như cũ thôi!”. Nghe cháu nói, ta chợt giật mình tỉnh lại. Ừ, trăng khuyết rồi trăng tròn, trăng lặn rồi lại khuyết… cái chân của ta cũng thế, nguyên vẹn, bị thương rồi lại lành. Đó là một quy luật của cuộc sống, của vũ trụ vậy mà ta lại không nhận ra, may nhờ có đứa cháu tám tuổi nhắc nhở ta mới thấy rõ được. Và cũng  nhờ có sự việc này ta thấy rõ hơn vạn vật luôn biến hoại, đổi thay theo sự tiếp nối, không có gì tồn tại mãi mãi cả; và cái hình hài cao mét mấy nặng 50 kí này, cái nhận thức, cái biết cái thấy này,… tất cả không có gì là của ta riêng ta  cả.

Nếu cái chân ta không bị thương, nếu ta không phải nằm yên một nơi thế này thì chẳng bao giờ ta biết đến sự có mặt của đôi chân, tầm quan trọng của nó đối với ta; cũng như ta đâu hề biết trân quý nó khi nó còn lành lặn khỏe mạnh đó cho ta. Nó đã hết lòng đối với ta vậy mà ta đã bội bạc với nó. Nói đúng hơn là ta đã vô tình với nó, cứ mặc nhiên hưởng thụ, xem đó như là chuyện đương nhiên. Chưa bao giờ ta biết hỏi han, quan tâm đến nó cả. Lúc trước khi được tự do đi lại những nơi nào mình muốn, mình thích ta đâu có thấy đó là hạnh phúc. Ta cứ nghĩ hạnh phúc chỉ đến khi ta có thật nhiều tiền, có đầy đủ nhà cao xe sang, vợ đẹp con xinh; hay có được một địa vị, quyền lực nào đó. Nhưng bây giờ nếu có một bà tiên nào đó xuất hiện và ban cho ta một điều ước thì ta sẽ không hối tiếc khi nói rằng: cái ước muốn lớn nhất và duy nhất của ta lúc này là được đặt bàn chân xuống đất, được tự do đi lại. Chưa bao giờ ta thèm được đi như lúc này. Không những thèm mà ta còn trông mong, khát khao nữa!  Thật buồn cười khi có châu báu trong tự thân mà ta nào biết hưởng, cứ mãi rong ruổi tìm cầu bên ngoài đến bạc tóc, mòn chân mỏi gối nhưng rồi có được gì! Đến khi ta biết nhận ra thì cũng là lúc nó gần sắp tuột khỏi tầm tay. Tuy sự thức tỉnh có muộn màng nhưng ta vẫn thấy vui, vì muộn vẫn còn hơn không. Ta thấy biết ơn cái tai nạn này lắm, vì nếu không có nó thì ta đâu có biết:  được đặt bước chân đi trên mặt đất đó là một niềm hạnh phúc.

Và cũng thật may cho ta, nhờ phải nằm yên thế này ta mới biết nghĩ, biết thương đến những người tàn tật, những người bị liệt,… Trái tim ta như mở ra hơn, tình thương trong ta như lớn hơn lên thì phải. Từ trước đến giờ cứ mãi chạy theo những tham vọng, tính toán,… ta cứ vô tình, thờ ơ chưa thực sự biết đồng cảm, thương xót với những nỗi đau của họ. Ta chưa từng nghĩ đến chuyện họ buồn tủi, khổ sở như thế nào khi suốt đời phải ngồi trên xe lăn, hay phải nằm yên một chỗ không nhúc nhích, cử động. Hằng ngày, trên đường phố khi thấy những người phải dùng hai bàn tay của họ để thay thế cho đôi chân, ta chỉ thấy tội, thế thôi! Cảm giác ấy chỉ một chút thoáng qua rồi vụt biến mất chứ ta chưa thực sự thấy  được nỗi đau của họ cũng như ta chưa biết nhận ra được những điều kiện may mắn, hạnh phúc mà mình đã và đang có. Ta chỉ bị một xíu ở chân trong thời gian ngắn thôi, hai chân vẫn còn đó cho ta vậy mà ta đã khổ như thế này rồi, huống gì họ mãi mãi không thấy lại được mặt mũi đôi chân mình, mãi mãi không xê dịch được thì sẽ khổ sở đến dường nào! Tự nhiên tự sâu thẳm trong lòng ta thấy thương họ thật nhiều. Ta muốn làm điều gì đó để có thể giúp họ vơi bớt  đi phần nào bất hạnh, khổ đau mà họ đang mang. Và ta cũng cảm thấy mình cần phải biết sống có ý nghĩa, sống thực sống hơn.

Đặt bàn chân xuống đất, bước đi được bước đầu tiên sau hơn nửa tháng nằm yên một chỗ ta sung sướng quá, hạnh phúc quá! Ta hét to lên. Ta cười. Ta khóc. Chưa bao giờ ta thấy mình có cảm giác hạnh phúc như thế cả. Ta hớn hở khoe với bất kì ai mà ta gặp. Với ai ta cũng chỉ thông báo một tin: Ta đi được rồi! Lúc ấy ta nhận ra một điều quý báu là: được đi trên mặt đất, đó là một phép lạ. Một phép lạ nhiệm mầu.

Hôm nay, khi dạo trên đường phố bằng đôi chân của chính mình ta ý thức được từng bước chân mình. Đi, ta biết được mình đang đi. Bước chân vừa nhấc lên ta biết đó là bước chân trái hay là chân phải. Ta cảm nhận được sự tiếp xúc của bàn chân với mặt đất, sự cử động của những khớp xương ở bàn chân, đầu gối. Không chỉ thế, trong một hơi thở vào ra ta còn biết mình đã bước được mấy bước chân. Và có khi ta còn đếm được từ chỗ ta ngồi làm việc đến nơi để xe tất cả là bao nhiêu bước chân nữa. Đồng thời cái cảm nhận biết đôi chân đang có mặt khỏe mạnh đó cho mình khiến ta hết sức biết ơn nó, ta gởi tình thương của ta đến với nó. Và cũng thật mầu nhiệm lắm, sau sự kiện ấy, cứ hễ đặt bàn chân lên mặt đất là cảm giác khi được đặt bước chân đầu  tiên sau một thời gian dài nằm yên một chỗ lại trở về, và hạnh phúc lại tràn dâng trong ta. Ta sung sướng tận hưởng từng bước chân của mình, vì biết rằng rồi sẽ có một lúc nào đó mình sẽ không có khả năng đi được dù chỉ là một bước chân. Ta đã học được một bài học từ tai nạn của mình, đó là: “hạnh phúc đến từ những điều giản đơn nhất”.

 

 

“Hạnh phúc tìm lại” là một mẩu chuyện nhỏ trong tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” mà Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.

Ba ơi! Con đang tiếp nối sự nghiệp của Ba

 

Ba kính thương,

Đây là tấm thiệp con tự làm từ món quà sư em Sáng Nghiêm (người Hoà Lan) cho. Con đã ngồi cắt ra từng hình, từng hình rồi ghép lại. Lúc làm cái thiệp, con nhớ hình ảnh Ba, Sơn anh hay anh Tuệ làm nguội khuôn chuông, cũng làm từng hoa văn một rồi ghép lại. Con nhớ nhất là hình ảnh Ba sưu tập những hoa văn của trống đồng Đông Sơn, có những mẫu đã mất dâú, mờ nhưng Ba đã khôi phục được nhờ sự tìm đọc và lòng nhiệt tình của Ba. Con cũng đã làm tấm thiệp như thế nhưng bình an và thanh thản hơn. Con làm tấm thiệp đầu tay này với rất nhiều niềm vui và sự chuyển hoá để dâng tặng Ba của con.

 

Ba ơi, hôm làm thị giả sư cô Chân Không, tự nhiên con nhận ra đời sống của Ba đã đi vào trong tâm thức con rất nhiều. Có hôm gặp những người Việt Nam cùng lứa tuổi của Ba nói chuyện, con nghe cách nói, âm điệu sao có cái gì lạ lạ đang diễn ra trong con. Nhờ hơi thở, con đã nhận ra lời nói, khuôn mặt, dáng hình của Ba trong đời sống hàng ngày của con. Trong đời sống tăng thân con đã có cơ hội nhiều lần gặp được Ba, con thoáng nghe giọng nói không mấy vui, oang oang như tiếng chuông, nhiều lần con định đứng dậy bỏ đi như lâu nay con từng làm, nhưng rồi con đã nghe nhịp thở của ba hòa vào nhịp thở của con. Con ngồi lại đó và nhận ra Ba đang ở trong con mà con bỏ đi đâu? Từ giọng nói đến vầng trán đang nhíu lại làm con thấy lồng ngực con đang tăng tốc. Con thở và nhắc nhủ: đó chỉ là ký ức cũ, con ngước lên nhìn rõ khuôn mặt của người nói, không giống Ba chút nào, nhưng ở trong tâm thức con rõ ràng là Ba của những ngày chật vật bên cuộc sống. Lần đầu tiên con biết nắm lâý hơi thở để âm thanh kia đi vào trong con, nó chạm vào tâm thức con vưà quen vưà lạ… và cũng lần đầu tiên con thấy con biết thở khi ở bên cạnh Ba trong những tình huống khó xử mà ngày trước khi còn bé con không biết làm gì để có thể giúp mình và giúp Ba. Con đã có một chút hoảng sợ nhưng rồi con kịp nhận ra phút giây hiện tại và ký ức quá khứ là hai dòng chảy đang cùng diễn ra trong con. Nhờ đời sống tăng thân nhắc nhủ, trong giây phút nguy nan con nhận được thông điệp của Thầy: “Hãy sống với giây phút hiện tại” và con biết mình phải chạm vào hiện tại bằng một cái chớp mắt, trong một sát na ngắn ngủi, hơi thở của con vẫn còn chở cả quá khứ như đang kịp nhận ra tín hiệu của giây phút hiện tại liền hướng về hiện tại để có tương lai. Ngay giờ phút đó con biết rõ ràng hiện tại là hành trang, là gia tài, là con đường rộng mở cho tương lai. Lời nói của Thầy lại về in dấu trong con: “Khi con biết sống với hiện tại là con đã biết sống cho quá khứ và tương lai rồi.” Giờ phút đó nó mở ra cho con cánh cửa của  niềm tin giải thoát mà lâu nay con tìm kiếm. Con như hiểu rõ thêm cái thắc mắc bé thơ của mình: “Đằng sau những nỗi đau thể chất mà Ba chưã trị bằng Tây y nhờ những phát minh không ngừng của khoa học, còn có một nỗi đau hay nhiều nỗi đau khác mà cả bác sĩ và bệnh nhân đều không biết được. Đó có phải là khổ thọ?” Con nghĩ, căn bệnh này nguy hiểm hơn nhiều căn bệnh ung thư khác bởi vì nó biến chuyển không ngừng và không ngoại trừ ai, nó làm cho người ta sống mà như chết, điên cũng không hẳn là điên mà tỉnh cũng không hẳn là tỉnh, con lại nghe lời Thầy dạy: “đôi khi ông bác sĩ cũng chưa chắc biết ngày mai mình còn sống không? và đôi lúc ông bị bệnh mà ông đâu có biết???” Sao lúc này câu nói này lại có thể hóa giải cái thắc mắc trong con. Con nghiệm ra một điều từ những khó khăn khi làm Trung Tâm Tư Vấn hay Trung Tâm Học Liệu rằng: “Chúng ta đang chơi trò đuổi bắt, cả bác sĩ, bệnh nhân và gia đình bệnh nhân đang chạy theo sau những khổ thọ của nhau mà không hay?

Bởi ngày đặt chân về Làng, tự nhiên con cảm thấy như mình đang đi làm ở Trung Tâm Tư Vấn, hàng trăm, hay cả ngàn thiền sinh như đều có nhu cầu tư vấn, công ty như bị quá tải trước nhu cầu khách hàng. Đôi lúc con có cảm tưởng như đây là một bệnh viện, một nhà an dưỡng thật thụ… Bởi họ đóng phí để về Làng với nhu cầu xả stress, nghỉ ngơi, trị liệu nhiều hơn là ý thức đi chùa lễ Phật như lâu nay con tu học và tiếp xúc thiền sinh ở Việt Nam. Con không thấy mình đang tu mà như đang đi làm, bận rộn cả ngày. Mệt qúa!

Trong phút nguy nan con đã ngồi thiền và quán chiếu: “Vì sao con đi tu?”, con đã sống sinh hoạt, tiếp nhận như thế nào trong những năm qua. Từ ngày phụ Ba khám bệnh, làm vết thương cho bệnh nhân, rồi khi bà ngoại qua đời, khi rời gia đình để vào Đại học, những ngày ở ký túc xá, những ngày loay hoay tìm việc làm bằng chính khả năng của mình, những ngày muốn đem những gì mình học được ở trường vào cuộc sống với đề án tổ chức dịch vụ hỗ trợ một cuộc sống đẹp như vẫn còn đó… Vậy mà khi những đưá bạn như Hiệp, Phong và Loan cùng ra đi trong một năm ở cái tuổi còn quá trẻ thì con sớm nhận ra mình chưa được sống ngày nào cả thì phải? Phải được sống thì mới làm được một dịch vụ hỗ trợ sự sống chớ. Và không ngờ đi tu là con được thật sự tham gia vào dịch vụ hỗ trợ sự sống cho cuộc đời. Không cần tìm kiếm một câu trả lời thoả đáng cho từng thiền sinh mới giúp được họ, cái khổ đau hàng loạt kia cần một dòng sông tăng thân cho họ có cơ hội tắm mát, nghỉ ngơi. Con cần tạo ra nhiều năng lượng an lành, tươi mát để hiến tặng, năng lượng đó chỉ có trong một cái tâm bình an, mà an lạc là tu phải không thưa Ba?

Hôm ở Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu, Sư cô Chân Không hỏi thăm nghề nghiệp của Ba, Mẹ. Con nói: Ba con là một thầy thuốc giỏi nhưng con không muốn theo nghiệp của Ba vì lúc nào cũng thấy căng thẳng, sợ hãi… Sư cô nói: “Đi tu là theo nghiệp của Ba đó, mình không những chữa thân bệnh mà còn tâm bệnh nưã.” Con mỉm cười xác nhận sự thật đó đã có trong lòng con mấy hôm nay. Hôm ở Sơn Cốc Sư cô còn nhắc con: “Mình tập nhìn thấy những điểm tươi mát dễ thương khi được ở bên Ba nưã chứ đừng nhìn hoài caí cảnh lo âu sợ hãi của Ba.” Con mơí giật mình và bắt đầu về với tuôỉ thơ. May thay những giây phút yên bình, những sinh hoạt trong tăng thân đã gợi cho con những ký ức đẹp về Ba. Bây giờ con gom góp được kha khá niềm vui của Ba trong đời sống của con để khi cần là con có cơ hội thấy được nụ cười và nét mặt hân hoan của Ba. Con sẽ sống vui hạnh phúc cùng Ba trong đời sống tăng thân để chấm dứt vòng luân hồi luẩn quẩn mà con tin chắc cả ông nội, ông ngoại, Ba Mẹ và chúng con đang gặp phải. Con xin cảm ơn Ba thật nhiều.

 

Con gái của Ba

Mẹ là biểu hiện của tình thương

 

“Con hư tại mẹ!” Đó là câu nói con thường được nghe khi người con có gì đó sai trái, lầm lỗi. Thuở nhỏ, con thường hay thắc mắc mỗi khi nghe câu nói ấy: “Tại sao lại là mẹ, phải là ba chứ! Bởi ba là người dạy dỗ, răn nhắc mà!”. Nhưng bây giờ thì con đã hiểu tại sao người ta thường nói như thế rồi.

Mẹ luôn là vậy. Thương yêu, dịu dàng, ngọt ngào, nuông chiều theo ý thích của con trẻ. Ngay từ thuở vừa mới tượng hình, chỉ là một giọt máu thôi mẹ cũng đã hết lòng chăm sóc và chìu theo ý con rồi. Khi ở trong bụng mẹ, con muốn được nếm mùi huyết heo thì mẹ ăn cho con, con muốn được thử vị dầu hay vị của đất mẹ cũng nếm cho con; khi con không hợp với mùi vị của một loại thức ăn nào đó, dù là món mẹ thích, thì mẹ cũng chiều con chẳng ăn trọn mấy tháng cưu mang.

Rồi để cho con được thoải mái khi ở trong cung điện của mình (tử cung) mẹ hết sức cẩn thận trong ăn, uống, đi đứng, nói cười. Làm việc gì mẹ cũng nghĩ đến con. Ăn như thế nào cho con được khỏe mạnh, sau này lớn lên không bị tật bịnh gì; nằm ngủ ở tư thế nào để con ở trong bụng  không cảm thấy khó chịu; rồi còn  năng làm những việc thiện, nói những lời lành để gieo nhân tốt cho con sau này,…

Trong cơn thập tử nhất sinh của chuyến đi biển mồ côi, mẹ đã không màng nghĩ đến những đau đớn trong thân, mà nụ cười thật tươi và ánh mắt rạng ngời niềm vui nở bừng trên khuôn mặt tái xanh, mệt mỏi của mẹ khi trông thấy con với hình hài trọn vẹn  cùng hơi thở nhịp nhàng.

Lúc con còn ở trong nôi, dù đang bận bịu việc gì mà chỉ cần nghe tiếng con khóc mẹ cũng bỏ đó để có mặt với con. Rồi mặc cho con quấy rối, khóc nhè, có lúc còn thải những chất dơ bẩn lên người mẹ vẫn dịu dàng ôm ấp, vỗ về con.

Mẹ! Một tiếng ngắn gọn, đơn giản nhưng chứa đựng trong đó biết bao nhiêu tình thương. Trên đời này không có món quà quý giá nào khác có thể thay thế người mẹ cho đứa con. Bởi vậy chỉ cần nghĩ đến mẹ là con đã thấy ấm áp và có niềm vui rồi. Tại sao vậy con cũng không biết nữa! Con chỉ biết mẹ là một cái gì đó gần gũi, thân thiết và không thể nào thiếu được trong cuộc đời của con. Có những điều con không nói ra và mẹ cũng không hỏi nhưng mẹ luôn hiểu được những gì con cần, con muốn.

Con nhớ thuở con và các chị em con còn nhỏ, đời sống vật chất của nhà mình hồi đó còn khó khăn, bởi lương giáo viên của ba mạ trong thời kì bao cấp mà lại nuôi tới tám đứa con tuổi ăn tuổi học. Cho nên mỗi lần mua được vải mạ để dành lại đó đến tết ngồi cắt, may áo quần  mới cho chúng con. Thời ấy nhà mình chưa có máy may, với lại đem tới thợ sẽ tốn tiền và không tiết kiệm được vải, và như thế sẽ đứa có đứa không, cho nên áo quần Tết của chị em con được mạ may bằng tay sau những giờ lên lớp hay bên chiếc đèn dầu.

Vải thì có  hạn mà mạ thì lại muốn đứa con nào cũng có đồ mới để bận Tết, nên  áo quần mạ may không như ở tiệm. Ống quần thường hẹp và dài, áo thì không kiểu cọ chi và những kiểu cứ tương tự nhau. Dù rằng trước khi may, mạ đã trải vải ra tính đi tính lại thật kĩ để chắp bên này nối bên kia rồi. Biết đồ mình may cho con không đẹp như đồ bạn bè cùng trang lứa của con, mạ đã thức đêm và tranh thủ thêm những giờ rảnh rỗi để thêu lên trên mấy cái áo những hình ảnh thật dễ thương, lúc thì chú thỏ ngậm củ cà rốt thật xinh, khi thì con sóc với chùm nho. Có  lúc mạ còn  may thêm những cái túi nhỏ thật dễ thương hoặc lấy dây ren làm  đường viền quanh áo nữa cho chúng xinh hơn. Tất cả những gì mạ làm là bởi muốn cho con được vui, bởi muốn con cái không buồn, tủi thân.

Hay có khi muốn cho con cái cũng được bận đồ model như bạn bè, mạ mua  đồ bán ở chợ với cái giá mạ có thể, rồi sau đó về nhà sửa sang lại cho con bận tết. Bởi thế, hễ gần đến Tết là chị em con háo hức chờ đợi có đồ mới. Và Tết nào cũng vậy, chúng con ai cũng có không áo thì quần tây, hoặc bộ đồ mặc trong nhà, hoặc đôi dép mới trong khi đó thì mạ chẳng sắm sửa chi cho mình. Áo quần mạ lúc nào cũng như lúc nào, ngày Tết cũng không ngoài những bộ đồ mang đi dạy thường ngày. Mấy cái quần đen của mạ thỉnh thoảng chúng con thấy mới hơn trước nhưng đó không phải là đồ mới, mà là do mạ đã lộn ngược vải lại để đổi mặt trái thành phải.

Những cái áo để dành cho chúng con mang trong mùa đông cũng không ngoài đôi bàn tay của mạ. Từ nhỏ đến khi vào Đại học con vẫn mang những cái áo mạ đan, móc cho. Cái áo nào cũng được mạ làm nên với tất cả tình thương trong đó, nhưng thuở nhỏ con nào có biết chi, con hay hờn dỗi và đòi hỏi khi thấy bạn bè có áo đẹp hơn mình.

Mạ thức đêm thức hôm bên ngọn đèn dầu, hay tranh thủ thêm những giờ giải lao trên lớp ngồi đan áo cho con vậy mà con lại chê sao nó rộng quá hay tay áo quá dài, hoặc con thích kiểu khác hơn,…Mạ không phàn nàn hay rầy la mà cặm cụi tháo áo ra, rồi đem giặt sạch, sau đó phân loại ra từng màu len rồi móc lại áo mới cho con.

Sợ tụi con buồn khi không có những cái áo kiểu cọ như bạn bè mạ sáng tạo ra đủ kiểu, khi thì cái áo có  tên chị em con trên đó, khi thì cổ áo có hình trái tim khi thì hình tròn, có lúc áo mang những sọc ngang có lúc áo sọc dọc với hai con tít được đan cộm lên ở hai bên, có lúc áo được móc kiểu có lỗ nữa. Và cũng vậy, mạ cứ móc, đan hết áo cho đứa con này đến đứa con khác trong khi đó thì lại chẳng bao giờ đan cho mình cái áo nào.

 

Ngày con còn nhỏ, đồ ăn đâu có bán sẵn mọi thứ ở chợ hay siêu thị chỉ cần mua về  vài phút sau là có ăn như bây giờ. Hồi đó bún, phở, hủ tiếu được đóng gói khô hay làm sẵn bán hiếm lắm, với lại lương giáo viên đâu đủ để ngày nào mạ cũng cho chúng con ăn  những món như thế. Thương chúng con bữa nào cũng cơm với cơm, mạ đã không ngại vất vả chế biến ra đủ loại thức ăn được làm từ gạo cho chúng con có cơ hội thưởng thức. Con nhớ  mạ phải ngâm gạo qua đêm, sau đó đem đến nhà người khác xay bằng cối hoặc bằng máy, rồi về nhà qua cái lon gigô đã được đục lổ sẵn  mạ đã chế biến thành những cọng bún trắng xinh cho chúng con ăn; rồi mạ còn cho chúng con được ăn món bánh ướt qua cái khuôn tự chế nữa; rồi thì bánh bèo, bánh xèo, bánh bò, bánh đúc chi cũng đủ cả.

Hàng quà của chúng con ngày ấy cũng đâu phong phú và có hàng ngoại nhập như thời nay. Thuở đó, ngoài những thứ trái cây quanh nhà hay những miếng kẹo đậu phụng, kẹo ú ba làm ra chúng con còn được thưởng  thức những cây kẹo kéo ngọt lịm, những miếng dừa béo ngậy ăn kèm  đường, những que kem sữa vừa béo vừa thơm, có khi là khúc mía, mấy cái bánh ít bánh ú, mấy bịch chè, mấy trái cóc trái ổi hay chi đó những khi mạ từ chợ về. Con nhớ thời còn nhỏ, khi mạ đi chợ về chạy lại lục giỏ xem thử có quà bánh chi không, nếu có lấy đi ăn chứ chẳng phụ mạ được chi hết, vậy mà mạ không rầy la trách móc chi cả.

Ngày ấy nhà mình chưa có xe máy, phương tiện đi lại cũng chưa có được nhiều như bây giờ, đường đi còn là đường đất đỏ với lô nhô lổm nhổm ổ gà, và từ nhà mình muốn đi đến chợ dưới thị xã  phải đạp xe mất mấy tiếng đồng hồ. Vậy mà mạ hay đi mua hàng và nhận hàng ở dưới đó lắm, (thời bao cấp lương giáo viên nhận bằng công trái phiếu rồi mua hàng của nhà nước chứ đâu có nhận tiền như bây giờ). Mỗi lần đi, muốn cho chị em con được đi theo chơi và cũng để cho chúng con biết đó biết đây mạ thường ráng sức chở hôm thì đứa này hôm thì đứa khác, rồi còn đãi cho tụi con  vào ăn tiệm ở quán phở Tân Thành hay quán chi đó nữa.

Ngày nay con có thể dễ dàng viết một bài luận, viết một câu văn trình bày rõ ràng ý của mình đó là nhờ tấm lòng của mạ. Thuở ấy, dù con không nói năng chi nhưng mạ biết con thích đọc sách, nên quà của mạ cho con toàn sách là sách. Mỗi khi đi chợ hoặc đi đâu xa về mạ thường nhín lại một chút tiền mua cho con một vài cuốn sách, và thế là tủ sách của con lại được có thêm một khuôn mặt mới.

Đi đâu thấy cuốn sách nào hay, hợp với lứa tuổi của con mạ cũng cố gắng mang về cho  con, không kể mang vác nặng nhọc chi. Rồi ngày hè tuy bận bịu với công việc nhưng mạ cũng không quên rèn cho con diễn đạt ý mình qua cách viết từngcâu từng đoạn văn.

Lúc con học xong Phổ thông, ba mạ muốn con  học chuyên ngành có Anh văn để hợp với thời đại, sau này cuộc sống đỡ vất vả  hơn nhưng con lại ương bướng chỉ muốn làm theo những gì mình thích. Con chọn ngành văn chương, mạ cũng không hề bắt buộc hay la trách con. Rồi khi con ăn chay, sợ con đi dạy về làm biếng nấu, ăn thiếu chất sẽ không đủ khỏe mạ đã làm thức ăn để sẵn đó cho con, vậy mà con không một lời nói biết ơn lại còn nhăn nhó nữa. Ấy vậy mạ cũng không nỡ la rầy, buồn giận gì con cả.

Cũng như bao người mẹ khác, khi con lớn lên đến tuổi lập gia đình mạ mong muốn con có một mái ấm như bạn bè cùng trang lứa, rồi vợ chồng con cái quây quần bên mạ. Thế nhưng con lại không như vậy, con chọn đi con đường ngược dòng đời. Mạ thương, không muốn xa nhưng không giống như một số người mẹ khác răn cấm, tìm cách ngăn cản hay chống đối không cho đi. Mạ đã hi sinh tình cảm riêng tư, nuốt lệ vào trong để tươi cười tiễn con lên đường cho con yên tâm vui với ước mơ của mình. Mạ đã luôn khích lệ và tin tưởng với những quyết định của con chứ không hề phản bác, chê bai; không chỉ thế mạ còn luôn âm thầm yểm trợ cho con, không những ngày ấy mà cả bây giờ và mãi mãi.

Mạ là thế đó, luôn hi sinh cho con cái và chấp nhận phần thiệt về mình. Mạ luôn sẵn sàng hiến dâng tất cả những mình có cho con một cách thầm lặng và những khi con cần mà không hề có điều kiện nọ kia, hay đòi hỏi phải đáp trả. Tình thương của mạ dành cho con cứ mãi tuôn chảy mãi không ngơi. Trăng có lúc tròn lúc khuyết, hoa có khi tàn khi nở nhưng tình mạ cho con không hề đổi thay, dù con có lầm lỗi, ngỗ nghịch cũng thế. Cho dù khi con đầu đã bạc, mạ đã già trăm tuổi thì tình mạ cho con vẫn như thời còn là  đứa trẻ thuở nào.

 

Hiện hữu nhiệm mầu

Đến để mà thấy

mỗi bước chân đi vào Tịnh Độ

Đây là lần thứ hai tôi tham dự khóa tu 21 ngày. Lần thứ nhất cách đây tám năm, năm 2004, lúc tôi còn là một cư sĩ. Và lần này, năm 2012, với tư cách là một xuất sĩ. Tám năm là một thời gian đủ dài để ký ức trở thành mờ nhạt, thường thì những gì còn sót lại chính là những gì ấn tượng nhất mà mình đã đi qua. Tôi nghĩ đến những gì ấn tượng nhất mà khóa tu năm 2004 đã để lại trong tôi. Đó chính là sự gặp gỡ và trao đổi với những người bạn tu đến từ bốn phương trời, phần lớn là những vị giáo thọ cư sĩ và những vị đã thọ giới Tiếp Hiện đầy kinh nghiệm trong thực tập và trong công tác xây dựng tăng thân. Tôi nhớ đến cái năng lượng dồi dào mà mình đã được đắm mình trong đó ba tuần lễ. Lần đó tôi ở Xóm Hạ. Sư Ông giảng và đào sâu tất cả những gì liên quan đến tàng thức và mạt na thức. Tôi nhớ một giáo thọ kỳ cựu người Canada tên là Lan, đã có một số sách về thực tập chánh niệm đã được xuất bản, nói với tôi: “It’s wonderful to see a master at work.” Tôi không biết dịch ra tiếng Việt sao cho hay và chính xác, tuy vậy qua câu nói đó tôi có thể cảm được sự ngưỡng mộ của Lan đối với Sư Ông về cách Sư Ông chuyển tải giáo pháp đến với mọi người, đặc biệt là với một đề tài không dễ chút nào như vậy.

Tôi nhớ lại không khí của những buổi pháp đàm, thường là rất nhẹ nhàng và nuôi dưỡng, lâu lâu cũng có một chút nước mắt, nhất là của những người mới bắt đầu thực tập và lần đầu đến Làng Mai, còn lại là những chia sẻ về các thực tập ứng dụng, cụ thể và hữu ích từ kinh nghiệm của những người thực tập lâu năm. Giờ đây khi ngồi viết lại những dòng này tôi  có thể cảm thấy lại được năng lượng hạnh phúc đó, nó giống như một hơi thở khỏe khoắn, làm nở nang lồng ngực của tôi và làm cho tôi phải mỉm cười. Tôi biết tôi được hưởng sự có mặt và năng lượng an lành từ Sư Ông, từ quý thầy, quý sư cô, cùng các bạn thiền sinh đến thực tập và làm việc  ở làng. Tất cả đều có sự đóng góp, có một bàn tay đỡ đần, có một trái tim yêu thương để năng lượng lành mà tôi cảm nhận trở thành một hiện hữu nhiệm mầu.

Và bây giờ là tám năm sau, tôi có mặt ở Khóa tu 21 ngày lần thứ hai, lần này trong tấm áo nâu của một người xuất sĩ, với đầu tròn áo vuông như người ta thường nói. Ở Làng Mai, trong những khóa tu lớn như thế này thiền sinh thường được chia vào những gia đình để cùng làm việc và pháp đàm chung trong suốt khóa tu. Mỗi gia đình sẽ có một giáo thọ xuất sĩ hướng dẫn pháp đàm, một vị xuất sĩ hướng dẫn làm việc, và nếu “sang” hơn một chút thì được thêm một staff là cư sĩ.

 

Hiến tặng niềm vui

thức ăn này là tăng phẩm của đát trời

Pháp môn thực tập của Làng Mai chú trọng vào sự ứng dụng đạo Bụt trong đời sống hàng ngày cho nên một ngày tu ở Làng thường được sắp xếp để phản ánh tinh thần đó. Thiền sinh đến làng được học đi, học thở, học lắng nghe, học nói năng tiếp xử, học rửa bát rửa nồi, nhổ cỏ, trồng hoa, tưới cây, sắp xếp thiền đường, cắm hoa, cắt gọt rau cải chuẩn bị cho các đội nấu ăn v.v.v.. Tất cả những việc này đều được làm trong chánh niệm. Thời khóa thường khít khao, có khi hơi bận rộn một chút, giống y như ở bên ngoài. Điều khác nhau duy nhất là trong làng mình được làm trong chánh niệm, cùng với những người cũng tập làm trong chánh niệm như mình, mình được bận rộn một cách … thảnh thơi và không để công việc trở thành một sức ép hay sự chịu đựng. Nhất là mình làm tất cả những việc mình cần làm trong tinh thần hòa ái, có tình huynh đệ, thưởng thức công việc mình làm và có mặt hết lòng trong từng giây từng phút. Dĩ nhiên là lâu lâu mình cũng thất niệm, đôi khi mình cũng quạu quọ một chút trước những bất như ý, nhưng mình được ở trong một môi trường thực tập dễ thương nên có muốn … khó khăn, khó tính hay khó chịu lâu cũng không được. Thiền sinh đến đây tập thiền không những chỉ lúc ngồi trong thiền đường, trên tọa cụ, mà còn tập thiền mọi nơi mọi lúc. Bất cứ việc gì mình làm trong cuộc sống hàng ngày đều có thể trở thành đối tượng của thiền chánh niệm được hết.

 

tôi gửi tôi cho đất, đất gửi đất cho tôi

Trong tinh thần đó, tôi đã làm việc, thực tập và chia sẻ với gia đình “cây cảnh” – chăm sóc cây vườn hoa và cây cối quanh chùa – trong suốt 21 ngày tu. Nhiệm vụ chính của tôi là đến nhận gia đình vào ngày đầu tiên của khóa tu rồi từ đó hướng dẫn họ cùng làm việc vào thời gian chấp tác (chấp tác là tiếng trong chùa dùng để chỉ làm việc). Giờ chấp tác có nghĩa là giờ mình đi làm việc trong chùa. Trong khóa tu, trung bình mỗi ngày có từ một tiếng đến một tiếng rưỡi đồng hồ trong thời khóa dành cho chấp tác. Tùy theo công việc mà gia đình mình đảm trách, có khi mình phải làm vào thêm cả những lúc khác… và đến giờ chấp tác thì mình được nghỉ. Thí dụ như gia đình rửa nồi, dọn dẹp chẳng hạn, phải chấp tác sau mỗi bữa ăn. Gia đình cây cảnh của tôi thì chỉ làm việc trong giờ chấp tác chính thức. Thỉnh thoảng cũng có người nhiệt tình “làm ngoài giờ” vì muốn cống hiến thêm cho đại chúng.

 

Tiến trình khoa học

mỗi cái nhìn thấy được pháp thân

Theo thông lệ, Khóa tu 21 ngày thường  quy tụ về những thiền sinh và những vị giáo thọ gắn bó với làng, với Sư Ông trong nhiều năm. Năm nay cũng vậy, không ngoại lệ, nhất là năm nay làng kỷ niệm sinh nhật 30 năm. Tuy nhiên cũng có nhiều người đến lần đầu vì bị hấp dẫn bởi chủ đề của khóa tu “The Science of the Buddha”. Họ đến với mong đợi sẽ được nghe nhiều về khoa học và đạo Bụt. Họ nghĩ sẽ có nhiều khoa học gia đến giảng về khoa học và nhiều người có hơi thất vọng vì thấy tuần đầu Sư Ông toàn giảng về ngồi thiền, đi thiền, thở vào thở ra và giây phút hiện tại nhiệm mầu. Họ sốt ruột chờ đợi Sư Ông nhắc đến hai từ khoa học. Mãi rồi đến gần cuối tuần thứ nhất cũng có một khoa học gia nổi tiếng đến nói chuyện và đối thoại với Sư Ông, dù là khoa học gia đó đã đến tham dự từ đầu khóa tu. Chúng tôi cười vui vì biết là Sư Ông muốn cho mọi người, kể cả nhà khoa học nổi tiếng đó có một cơ hội để tu trước chứ không chỉ là cho họ thỏa mãn trong việc thu thập kiến thức, dù là kiến thức về khoa học trong Đạo Bụt.

 

đem ý thức tinh chuyên phòng hộ

Gia đình cây cảnh Thủy Tiên Tươi Thắm của tôi lãnh nhiệm vụ chăm sóc cây cảnh của chùa Từ Nghiêm, Xóm Mới. Làm cỏ, tưới hoa, trồng cây, tỉa cành, nói tóm lại là làm cho khung cảnh trở nên gọn ghẽ một chút là nhiệm vụ của chúng tôi. Đây là loại công việc mà nếu không làm một ngày thì cũng không ảnh hưởng gì đến “đại cuộc”. Có nghĩa là khóa tu vẫn tiếp diễn mà không có gì đáng tiếc xảy ra. Tưởng tượng nếu gia đình rửa nồi hay cắt gọt mà không làm việc một ngày thôi thì sẽ “đáng tiếc” biết chừng nào. Vì khi đó đội nấu ăn (chỉ có 4 người thôi) sẽ không có nồi sạch để nấu và không có rau cải để nấu ăn cho hơn 200 người tham dự khóa tu của Xóm Mới. Tôi đã lãnh một gia đình phần lớn là những người trên 40 cái xuân xanh, những người mới bắt đầu thực tập và những người đến làng lần đầu tiên, có vẻ rất trầm, vẻ mặt ai cũng có vẻ lo lo làm sao ấy. Tôi cố tìm một chút lửa sôi nổi, hứng khởi và nhiệt tình của những người háo hức khi mới đến làng lần đầu, nhưng mà không có. Làm việc thì chỉ một vài người là có mặt thường xuyên, còn lại thì lác đác đi pháp đàm. Đến giờ ăn thì khá hơn một chút, tương đối đủ mặt.

 

Một con người mới

Đến tuần thứ hai, gia đình được tăng cường một số thiền sinh mới, trong đó có những người đã thực tập lâu và có cả những vị Tiếp Hiện. Tuy nhiên không phải vì thế mà tình hình đổi khác dù là năng lượng có mới mẻ và vui tươi hơn. Sự thay đổi diễn ra rất từ tốn và tế nhị, tôi nghĩ là nhờ vào những bài pháp thoại của Sư Ông, sự tiếp xúc và cọ xát với những thiền sinh nhiều kinh nghiệm khác, những thuyết trình về Năm giới hay Mười bốn giới, những thực tập thiền lạy, những chia sẻ hết lòng của quý sư cô giáo thọ và cả những chia sẻ của các sư cô còn rất trẻ, cả tuổi đời lẫn tuổi đạo. Nói tóm lại là tôi không thể đơn cử ra một lý do duy nhất làm cho gia đình tôi trở thành một gia đình dễ thương và làm việc một cách hết lòng, gắn bó và ăn ý. Điều này có thể được nhìn thấy rất rõ vào cuối tuần thứ 2. Mọi người siêng đi pháp đàm hơn, siêng đến với nhau hơn, biết trân quý nhau hơn, bắt đầu nhận ra là sự gặp gỡ nơi đây không phải là một sự ngẫu nhiên.

 

thực tập nương nhờ hơi thở

Đến tuần thứ ba thì những gì sâu nhất trong lòng mọi người đều mở ra cho nhau thấy, khóc với nhau, cười với nhau và học hỏi lẫn nhau. Quý sư cô giáo thọ trong gia đình tôi đã khéo léo hướng dẫn mọi người nói đến những điều khó nói nhất bằng cách chia xẻ kinh nghiệm của chính mình, ví dụ như nói về cái chết, về sự mất mát, về sự thất bại của chính mình, và làm sao để mình đứng lên và đi tiếp nhờ vào sự thực tập. Vào ngày sắp phải chia tay ai cũng thấy mình là một người mới, và chúng tôi đều thấy về nhau như vậy. Có những người thật sự nở ra như một đóa hoa so với lúc mới tới làng. Ai cũng thấy hứng khởi, có hoạch định tương lai cho sự thực tập của chính mình, nhất là những người mới. Có người muốn xây dựng một tăng thân ở địa phương mình để tiếp tục thực tập, người đang hướng dẫn tăng thân thì có nhiều ý mới để về chia xẻ khi trở về nhà. Buổi Làm mới ai cũng khóc, thiền sinh và quý sư cô đều khóc. Khóc vì thấy và cảm được cái đẹp của từng người, thấy được giáo pháp sao mà nhiệm mầu đến vậy. Hơn tất cả là thấy mình đã đến và đã nếm, đã thấy và đã nghe.

Tôi chỉ nằm trong một gia đình nhỏ nên tôi chỉ có thể chia xẻ ở đây một góc nhỏ cái thấy của mình. Tôi tin là quý sư cô, sư chị, sư em khác; quý thầy và những người đã tham dự nhiều khóa tu hơn tôi đều đã đi qua những kinh nghiệm tương tự như thế. Nhìn thấy thiền sinh chuyển hóa, nở ra như một bông hoa, có hứng khởi để tiếp tục trên con đường thực tập là niềm vui bất tận của Sư Ông và của sư anh sư chị sư em chúng tôi.

Chân Trăng Mai Thôn

nụ cười cho đời

Nụ cười cho đời

Thân gửi các bạn trẻ ở khắp mọi nơi!

Các bạn ơi!

Thỉnh thoảng tôi ưa viết văn và làm thơ chơi, lần nào tôi viết cũng rất thoải mái tự nhiên như là những con chữ và tôi đã đến gặp nhau để mỉm cười vậy. Vậy mà lần này, Thầy tôi (Sư Ông Làng Mai) dạy tôi hãy viết một lá thơ chia sẻ với các bạn trẻ về những niềm vui, hạnh phúc của chúng tôi. Những người trẻ đến với nhau từ nhiều quốc gia trên thế giới, đã cùng sống, tu tập và tổ chức những khóa tu giúp người bới khổ như là một đại gia đình tâm linh, thì tôi lại cảm thấy có gì đó hơi bối rối ngại ngùng. Tôi bối rối bởi vì tôi không biết phải viết như thế nào để có thể chạm vào được những thao thức rất sâu trong lòng bạn; viết làm sao để có thể khơi dậy dòng suối tình thương và niềm tin đang chảy rào rạt trong lòng bạn. Cho nên, tôi đã không viết lá thơ này một cách hấp tấp vội vàng như người ta tạt vào tiệm ăn vội một món ăn nhanh lót lòng. Tôi muốn mình có thật nhiều không gian và thời gian để cùng bạn ngồi thật yên, nhìn thật kỹ vào những ước vọng, hoài bão sâu sắc nhất của đời mình.

Tôi là một người trẻ đã từng “trốn cha, trốn mẹ” đi tìm một con đường lý tưởng; đã từng thất vọng, mất định hướng, cô đơn và chán nản không còn muốn tin vào bất cứ điều gì, dù là thiên đường hay địa ngục cho tương lai của mình, của gia đình và xã hội. Nhưng may mắn thay nhờ phước đức tổ tiên, lượng từ bi Tam Bảo mà trong vũng bùn lầy tăm tối đó đã thức dậy trong tôi một nguồn sống mới, thanh thoát, tươi mát và bình an hơn; khổ đau đã “vô thường” qua đi, nhưng tôi ý thức rõ rằng khổ đau sẽ trở lại ở một hình thái khác, tuy nhiên tôi không còn sợ hãi, lo lắng bất an như ngày xưa nữa. Tôi biết có thể giờ này bạn cũng đang lâm vào những tình trạng bế tắc tuyệt vọng như là: khó khăn trong việc mất truyền thông với cha mẹ, bị người yêu giận hờn, hiểu lầm; có những nỗi niềm ưu tư muốn chia sẻ nhưng chưa thật sự có ai hiểu để lắng nghe và cảm thông; bạn muốn học hành thật tốt nhưng học hoài không có kết quả; bạn đi làm như không có thích thú, không tìm thấy niềm vui trong công việc mình làm… nhiều, nhiều lắm những vấn đề làm cho bạn nhứt nhối, mệt mỏi muốn buông xuôi.

Nhưng này bạn ơi, tại sao chúng ta không thử cho mình một cơ hội để “nhảy” vào cuộc sống với một phong thái tươi mát, cởi mở và lạc quan hơn. Một cơ hội mới để nhìn thẳng vào cuộc đời và vào chính bạn, cánh cửa tình thương đã mở ra rồi, hãy cùng về đây góp nhặt những niềm vui và chia sớt đi những muộn phiền. Ngọn lửa lý tưởng đang chờ chúng ta cùng nhau đốt lên, tương lai là đâu nếu không phải là đây trong lòng bàn tay của chúng ta trong giờ phút hiện tại này. Các bạn còn chần chờ gì nữa mà không mỉm cười lên đường đi thôi. Các bạn cũng đừng tưởng lầm rằng tôi chỉ thấy các bạn với những khổ đau tuyệt vọng không thôi đâu nhé. Tôi cũng đã thấy các bạn từ lâu rồi, những người bạn trẻ của tôi với những trái tim còn nóng hổi, với nụ cười thật tươi, dạt dào niềm vui và tin yêu cuộc sống. Các bạn đang thành công, các bạn đang hạnh phúc, các bạn muốn đóng góp đôi bàn tay, khối óc và trái tim để xây dựng một tương lai chung cho quê hương và thế giới. Thế nhưng các bạn vẫn còn đang băn khoăn, chưa xác định rõ ràng hướng đầu tư như thế nào cho thích hợp, để không uổng phí thời và tâm nguyện tốt đẹp của mình.

 

Cùng hát ca

Các bạn có biết hiện giờ chúng tôi có khoảng 800 người trẻ đang tu tập và sống hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi tự nguyện đến với nhau, sống một cuộc sống độc thân mà không cô độc. Với tư cách là một người xuất sĩ chúng tôi có toàn phần 24h để thực tập thương yêu và phụng sự. Mỗi ngày chúng tôi thực tập sống chánh niệm, dừng lại có mặt cho thân tâm, tiếp xúc với những mầu nhiệm của sự sống, chế tác hạnh phúc và xử lý nững nỗi khổ niềm đau của bản thân và cọng đồng. Mỗi năm chúng tôi tổ chức những khóa thiền tập cho mọi người khắp nơi về tu tập, giúp họ buông bỏ những căng thẳng đau nhức, hóa giải nội kết, nối lại truyền thông, xây dựng hiểu biết và thương yêu. Chúng tôi lấy niềm vui của mọi người làm thức ăn nuôi dưỡng con đường tâm linh của mình. Thầy tôi thường nói với chúng tôi: “800 vị xuất sĩ vẫn còn ít lắm, chúng ta cần 5000 vị xuất sĩ may ra mới phần nào giúp được những người ngoài thế gian bớt khổ”. Gần đây Thầy tôi đã mở ra một cánh cửa mới cho những người trẻ tuổi muốn sống đời sống như là một người xuất sĩ đích thực trong vòng 5 năm. Trong 5 năm đó, bạn có tất cả những điều kiện thuận lợi để tu tập, buông bỏ hết những phiền não ràng buộc thế gian, chỉ chuyên chú thực tập để mỗi ngày chế tác thêm niềm vui, và chuyển hóa những tập khí khổ đau trong lòng, đồng thời cũng có cơ hội tiếp xúc giúp người trong phạm vi và khả năng mà bạn có thể. Sau 5 năm nếu bạn muốn tiếp tục làm một người xuất sĩ thì tăng thân sẽ vui mừng để chấp nhận bạn. Mặc khác, nếu bạn muốn trở lại cuộc sống tại gia như trước đây thì bạn cũng đã có một số vốn liếng tâm linh để có thể sống hạnh phúc giúp đỡ gia đình, xã hội một cách bình an, vững chãi và có ý nghĩa hơn. Ở Làng Mai (một trong những trung tâm thiền tập của chúng tôi, tọa lạc ở miền Nam nước Pháp), ngày 03 tháng 07 năm 2011 vừa rồi đã có 13 bạn trẻ xuống tóc quy y tiếp nhận Mười Giới trở thành những sư chú và sư cô mới, trong đó có đến mười quốc tịch khác nhau.

 

Lễ xuất gia gia đình Cây Trúc Tím

Và hôm 29 tháng 01 năm 2012 này có thêm 26 bạn trẻ xuống tóc (Gia đình Cúc Đại Đóa). Ngày 04 tháng 07 năm nay sẽ có một số bạn trẻ chuẩn bị gia nhập gia đình áo nâu (Gia đình Hoa Đỗ Quyên). Các bạn đã sống và thực tập trong tăng thân một thời gian như là một người xuất gia, đã thấy mình sẵn sàng để hòa nhập vào dòng chảy. Chúng tôi sống vui vẻ, hòa hợp và luôn hiến tặng cho nhau những nụ cười, có lẽ vì vậy mà có một nhà ký giả đã đến viếng thăm và nói về tăng thân chúng tôi như là một “biển cười”, bạn có muốn là một giọt nước trong biển cười bao la đó không?

Tôi muốn nói với bạn thật nhiều điều, nhưng có lẽ đã khá dài rồi, tuy nhiên viết được những dòng này cho bạn, tôi thấy lòng tràn ngập niềm vui, bởi vì tôi viết lá thơ này không phải để khuyến dụ hay kêu gọi các bạn hãy đi theo một phong trào tâm linh nào dù là Phật giáo, Cơ đốc giáo, hay Do thái giáo… Tôi chỉ nuốn viết xuống đây như phơi bày tâm hồn tôi, để chia sẻ với bạn một con đường mà ở đó chúng ta có quyền được sống như là một con người biết hiểu, biết thương và có cơ hội làm được những điều ta mơ ước. Thương yêu và tin cậy các bạn thật nhiều, chờ tin vui của bạn.

Một giọt nước hạnh phúc trong lòng tăng thân!

Cùng nhận đèn truyền đăng

 

Mở cửa nhìn pháp thân

Sư cô Chân Tạng Nghiêm

 

Bạn thân mến!

Trong giờ phút này tôi đang nghĩ về những bài kệ (bài thơ ngắn) để xem thử bài nào hay nhất, thích hợp nhất với các bạn trẻ, gởi đến với tất cả lòng thành của tôi.

Nhưng thực sự mỗi bài kệ đều có ý nghĩa cho đời sống của chính tôi. Tôi bỗng nhiên yêu thơ, từ khi thực tập áp dụng những bài thi kệ ngắn vào đời sống của mình và thơ tôi yêu có chất liệu nuôi dưỡng ánh sáng trong trái tim, một sức sống lành mạnh được bùng dậy bởi những điều hay đẹp trong các bài thi kệ này, dường như tắm mát đời sống của tôi. Tôi thử dẫn một trong ba mươi lăm bài thi kệ trong sách Bước Tới Thảnh Thơi để bạn thưởng thức nhé! Nếu cảm thấy thú vị thì hãy đọc tiếp vào những trang kế. Chỉ cần click một cái thôi. Bạn sẽ tìm thấy một nguồn sống dồi dào đang mở ra hai bên để bạn bước vào và được ôm lấy bởi yêu thương!

 

Đây là bài kệ:                                                                      

Mở Cửa

“Mở cửa nhìn pháp thân

Đời mầu nhiệm khôn cùng

Lòng dặn lòng tỉnh thức

Dòng nước tâm trong ngần.”

 

Bạn thân mến! Một lần được mở cửa, dù là cửa chính hay cửa sổ, tôi cũng tập đọc bài kệ này. Vì đó là cơ hội để tôi đọc thơ, là cơ hội để nhìn lại thân tâm của chính mình mà không bị chạy theo những suy nghĩ lung tung, không cần thiết.

Quay về chăm sóc lại vườn tâm bằng một bài kệ như thể đó là tiếng gọi của Đức Như Lai. Giúp ta biết sống hạnh phúc trong giây phút hiện tại, tiếng gọi ấy là ước muốn lớn của những ai thao thức sống cho thật đáng sống, sống cho đẹp để khơi mở dòng nước tâm trong ngần đang sẵn có trong mỗi chúng ta.

Chào bạn! chúc bạn tìm thấy nguồn nước trong ngần sau những bài thi kệ đầy chất thơ, giản dị này nhé.

Mùa trao đèn

 

 

 

“Thắp lên một ngọn nến

Cúng dường vô lượng Bụt

Một tâm niệm an lành

Làm rạng ngời mặt đất.”

Cứ mỗi độ Đông về, chiếc đèn  từ bàn Bụt, bàn Tổ đã được Thầy dạy sư cô Diệu Nghiêm trú trì chùa Cam lộ, xóm Hạ thỉnh về đặt bên Kệ Truyền Đăng. Ngọn lửa linh thiêng mang ánh sáng thân thương lung linh khi Thầy mở bóng đèn châm vào ngọn lửa trên chiếc đèn Tổ rồi châm vào chiếc đèn con cùng những lời dăn dò thân mật. Đôi khi một ngọn gió vô tình đi qua, Thầy nhẹ nhàng đưa tay che gió để giữ cho ngọn lửa vẫn còn cháy trong không gian. Mọi người quan sát từng động tác và hồi hộp cùng sự sống còn của ngọn lửa. Nhưng kìa, ngọn lửa đã về đã tới bên ngọn đèn con, ngọn lửa được tiếp thêm dầu trong chiếc tim đèn, ngọn lửa reo vui biểu hiện niềm vui bằng ánh sáng yếu ớt rồi điềm nhiên tỏa sáng.

 

 

Một ngọn lửa ra đời thật đẹp trong thiền đường ấm áp trên đôi bàn tay chánh niệm của Thầy, ngọn lửa lung linh hát ca trong chiếc đèn con mà sư con đang đỡ lấy từ bàn tay Thầy mình. Quây quanh ngọn lửa mầu nhiệm là giọng Thầy đầm ấm, là tiếng cười, là những khúc nhạc trẻ thơ của các sư con, là nụ cười khúc khích của những người trò nhỏ cùng tham dự.  Mỗi người học trò khi nhận đèn đều được nhận một bài kệ phú pháp của Thầy mình. Lời kệ thật gần gũi cùng thông điệp nhắn nhủ, sách tấn sự tu học và dẫn dắt đứa con tâm linh của mình hòa vào dòng ánh sáng tương tục bao đời của Bụt Tổ, ánh sáng tỏa rộng trong không gian và thời gian thắp lên bao niềm vui và niềm tin yêu trong cuộc sống.

 

 

Mùa Trao Đèn năm nay đã có rất đông chư Tôn túc về dự, tình thầy trò càng thêm gần gũi và ấm áp sau mỗi buổi cơm quây quần trò chuyện, chia sẻ, tâm sự… Năng lượng tu học của Làng như được bồi đắp dưới mỗi bước chân thiền hành của chư tôn đức cùng sự biểu hiện của quý vị tại Làng. Cảm ơn Bụt, Tổ, Thầy cùng chư vị tiền bối đã khai sáng mở đường cho hàng hậu học của chúng con ngày nay tiếp nối một con đường đẹp đang có mặt trong cuộc đời này.

 

Hình chụp với chư tôn túc sau khi kết thúc đại giới đàn tại Xóm Mới

Thực tập chánh niệm lại quan trọng với người trẻ?

Là một người còn trẻ tuổi, ban đầu tôi thật sự không biết tại sao thực tập chánh niệm lại tốt cho người trẻ. Tôi đã cố tìm lý do tại sao tôi thực tập chánh niệm, từ từ tôi nghiệm ra rằng chánh niệm thật sự giúp ích cho chúng ta dừng lại và có mặt cho những gì chúng ta làm. Chánh niệm cũng giúp ta biết trân quý những điều mà cuộc sống đã ban tặng cho. Và tôi nghĩ, cái quan trọng nhất mà chánh niệm giúp cho chúng ta là làm an tịnh thân tâm để tìm ra bản tính chân thật của mình.

Sự thực tập của tôi vẫn còn chưa vững chãi, tôi thấy mình có rất nhiều vụng về và thường bị kéo theo bởi những tập khí. Sự chánh niệm trong tôi còn rất ít ỏi. Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy mình rất may mắn vì được sống trong Tăng thân. Nhờ sống trong Tăng thân tôi luôn được nhắc nhở và nâng đỡ. Khi tôi thấy mọi người xung quanh thực tập thì tôi rất dễ làm theo, nhưng đến khi bên mình không có ai thì sự thực tập quả là không dễ dàng một chút nào. Đó là lý do tại sao tôi thấy người trẻ ở “thế giới bên ngoài” thực tập một mình rất khó khăn.

Khi tôi có thể dừng lại và có mặt với những gì xung quanh, tôi cảm thấy bình an và thoải mái. Nó cũng như việc chơi môn thể thao bóng rổ mà tôi yêu thích khi còn ở trường trung học. Hồi ấy, trong lúc chơi, tôi đã từng thấy rất khó chịu khi có người “nói bậy” hoặc khi thấy đội chơi xấu. Lúc ấy trong đầu tôi bị kẹt vào những phán xét, bực bội và không có mặt cho trò chơi. Không khí của trận đấu phụ thuộc vào cách hành xử của mình với đối thủ và với đám đông.

Ban đầu chuyện này rất khó với tôi. Đặc biệt là với vị trí của người tiền vệ tôi phải luôn đại diện cho cả trận bóng, và đảm bảo cho mọi việc được trôi chảy. Tôi nhận thấy rằng khi tôi chấp chặt những lời khen chê của đối phương thì nó ảnh hưởng đến việc chơi của tôi rất nhiều. Tôi không ý thức được những gì tôi làm, bởi vì tôi miên man với những suy nghĩ rằng đối phương nghĩ gì về mình và tôi nghĩ mình phải chứng minh cái gì đó. Sau này khi có nhiều kinh nghiệm hơn trong trận đấu rồi thì tôi dễ buông bỏ mọi thứ và chỉ chơi thôi. Tôi chơi mà không nghĩ tới chuyện đạt được số lượng hay kết quả gì hết. Lúc tôi nhận ra rằng tôi chơi chỉ vì trò chơi  mang lại niềm vui thì mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Trong lúc chơi mà tôi có chánh niệm thì tôi có thể thấy rõ những gì diễn ra trong trận đấu và nhờ thế mà hành động của tôi trở nên chính xác và bình tĩnh hơn. Ví dụ khi chuyền bóng cho đồng đội, hoặc khi đỡ bóng để đánh vào rổ, thậm chí ngay cả chuyện đơn giản như nhìn cả đội chạy trên sân rất hết lòng. Điều này thật là tuyệt. Bởi vì trách nhiệm của tôi là cần  đảm bảo cho cả đội không bị rối lên trong trận đấu. Khi tôi có chánh niệm trong trận đấu thì cả đội cũng có chánh niệm, tất cả chúng tôi có sự thông thương trên sân.

Chúng tôi thật sự quý cách mà chúng tôi chơi với nhau. Chúng tôi ít nhiều đã xây dựng mối liên hệ và tình huynh đệ trong khi chơi. Trò chơi bóng rổ cũng như thức ăn để trên đĩa, chúng ta chỉ cần thấy quý đĩa thức ăn thì chắc hẳn chúng ta ăn và thưởng thức được nó. Cho nên, nếu chúng ta muốn thắng một trận đấu thì nó tùy thuộc vào cách chúng ta có mặt cho nhau, lắng nghe nhau. Chúng ta nên làm điều đó hơn là việc chúng ta chỉ đánh giá cao kỹ thuật chơi và sân chơi.

Có thể bạn cảm thấy: “ Ồ, tại sao trong lúc chơi mà chúng ta cũng phải thực tập, chúng ta có được gì đâu sau khi ra khỏi sân?” Nhưng bạn ạ, nhờ sự thực tập chánh niệm, chúng ta sẽ chơi hay hơn. Mà chánh niệm thì phải thực tập mới có được, chứ ta không thể ngồi đó chờ nó tới và mời nó một ly trà. Để thực sự trân quý cuộc sống, chúng ta phải có mặt “bây giờ và ở đây” để không bị kéo đi bởi  quá khứ hay tương lai. Giống như khi tôi có một người tới chê bai việc chơi của tôi, tôi đã chấp vào điều đó và tôi chơi tệ hơn. Nhưng khi tôi có khả năng buông bỏ những lời nói bên ngoài rồi thì tự dưng tôi lại chơi hay hơn.

Khi tôi nhận ra sự quý giá của cuộc sống thì tôi dễ an tịnh và buông thư thân tâm. Không lo lắng gì nhiều và không bị căng thẳng. Tôi cảm thấy rất tự do và bình an. Thật là vui khi tôi thấy hiện nay nhiều bạn trẻ cũng muốn được như vậy. Nhưng từ kinh nghiệm của cá nhân thì tôi thấy nếu người trẻ thực tập một mình không có Tăng thân thì quả là khó khăn.

Chúng ta thường không có chánh niệm, tâm của chúng ta luôn luôn chạy theo và bị tác động bởi ngoại cảnh bên ngoài. Tôi thấy điều này rất mạnh trong tôi. Trong lúc chơi bóng rổ mà phải nghe những lời nhận xét hoặc chê bai của đối thủ thì tôi rất khó chịu. Tôi đã cố gắng để chứng minh một điều gì đó nhưng nó chỉ càng tệ hại hơn mà thôi. Tôi thấy chính tôi làm cho tôi mệt, và bị mắc kẹt vào những gì người khác nói. Nhưng khi tôi có thể nhận ra điều ấy và buông thư tâm của mình thì tôi vẫn có thể chơi bình thường dù ai đó có nói gì. Nếu người trẻ có thể thực tập chánh niệm bằng cách trở về với hơi thở và buông thư thân tâm thì tôi nghĩ hạnh phúc không phải là chuyện quá khó đối với họ. Chỉ cần khoảng năm giây để tiếp xúc với cảm thọ, rồi họ sẽ thấy hài lòng và hạnh phúc với những gì họ đang có.

Tôi cảm thấy rằng khi tâm trở về được với thân thì mình có thể tạo ra được nhiều điều kỳ diệu. Có chánh niệm chúng ta sẽ có khả năng nhận ra những cảm thọ, những tập khí của mình và chăm sóc chúng. Bản thân tôi thực tập điều này chưa giỏi, nhưng tôi biết tôi sẽ làm được. Vì tôi có Tăng thân. Tôi đã nhận thấy rằng chánh niệm là chìa khóa cho hoa trái của sự thực tập. Nghe có vẻ đơn giản nhưng nó lại giúp cho chúng ta rất nhiều.

Tôi hy vọng người trẻ chúng ta có thể tìm ra được những con đường giúp thấy được lợi ích của sự thực tập chánh niệm. Bởi vì bây giờ trên thế giới người trẻ đang gặp rất nhiều khó khăn. Tôi không thể tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra trong vòng mười năm nữa. Tôi thật sự trân quý môi trường Tăng thân mà tôi đang sống. Tôi thật sự cảm thấy tôi là một giọt nước trong dòng sông bình an và chúng tôi đang cùng nhau trôi đi.

Pháp Triển

 

 

Tăng thân, những nghệ nhân nặn tượng

 

Thắp sáng ý thức chánh niệm

Khi thắp sáng ý thức chánh niệm giúp cho con dừng lại những cái gì con sắp muốn cho ra. Thật sự thì mình không muốn làm tổn thương mình và người khác, nhưng do những tập khí của tổ tiên trao truyền sang mình và do mình thực tập còn yếu kém nên nó mới phát ra. Mình chấp nhận những hạt giống đó để chuyển hóa, ai cũng có những hạt giống đó và không ai muốn làm cho người khác bị tổn thương vì mình. Hiểu và nhận ra được những điều này thì mình dễ dàng chấp nhận mình và người khác, dễ dàng thông cảm và bao dung hơn.

 

Hơi thở trị liệu

Hơi thở cũng giúp con trị liệu bệnh rất có hiệu quả. Trước khi về lại Làng con cũng đi điều trị bệnh. Có những lúc cơ thể con rất mệt mỏi và đau nhức. Những khi bị sốt cơ thể của con cũng hay làm hạch, con chỉ đặt tay lên đó và thở sâu, không kháng cự hay bực bội. Con trở về với hơi thở và có mặt với cơ thể của con, áp dụng phương pháp Niệm thân vào sự thực tập, một trong bốn phương pháp trong kinh Bốn Lãnh Vực Quán Niệm. Con đặt bàn tay vào nơi vùng đau nhức, đưa năng lượng từ trong mình chuyền ra theo lòng bàn tay hay các đầu ngón tay và để cho năng lượng đi vào nơi đang đau nhức, nó có công năng xoa dịu cơn đau trong mình. Con chỉ thở sâu mà không làm gì nhiều, có mặt đó và biết cơn đau dần dần dịu xuống. Những gì Thầy đã dạy thì con áp dụng vào cuộc sống của con và con thấy rất có hiệu quả, đôi khi con không cần dùng một thứ thuốc nào để đẩy lui cơn đau của con cả mà chỉ cần đến hơi thở thôi, đây là những kinh nghiệm thực tế mà con đã và đang áp dụng.

Mỗi đêm thường con ngủ rất ít, hai đến ba tiếng đồng hồ thôi nhưng đại chúng thấy con vẫn khỏe, vẫn tỉnh táo và tươi đủ. Những lúc không ngủ thì con nằm buông thư và theo dõi hơi thở, gởi tình thương và lòng biết ơn đến với cơ thể của con mà không để cho thời gian đi qua vô ích. Nằm buông thư trên đơn và con tự trị cho con rất nhiều, sáng ra con vẫn đi thời khóa, vẫn làm việc, vẫn cuốc đất trồng rau, vẫn nấu ăn rửa dọn bình thường. Con thực tập nắm lấy hơi thở trong khi đi thiền hành, nghe pháp thoại, ăn cơm.v.v.. và con tham dự được hết thời khóa. Chừng nào con còn làm được như vậy thì con vẫn làm, con thấy rất nhẹ nhàng và khỏe. Khi mình khỏe thì các chị em cũng khỏe và được nuôi dưỡng. Trong đại chúng đây nếu ai đang có bệnh hay những đau nhức thì thử trở về áp dụng phương pháp thở sâu và có mặt với cơn đau của mình xem có hiệu quả không. Cái thân và cái tâm có mặt cho nhau sẽ giúp mình trị liệu bệnh rất dễ.

Mình có Bốn Lãnh Vực Quán Niệm (Niệm Thân, niệm Thọ, niệm Tâm và niệm Pháp) nhưng khi mình thực tập một cái thì con thấy được ba cái kia đồng thời có mặt. Bốn lãnh vực này có liên quan với nhau trong khi mình thực tập. Trở về Niệm Thân nhưng đồng thời mình nhận diện được các cảm Thọ đang xảy ra và Pháp cũng có mặt đó trong khi mình niệm Thân. Tại mình nói mình niệm Thân mà không có Pháp và Ý thức không có mặt thì không đúng. Có Ý thức và biết những gì đang xảy ra mình mới trở về chăm sóc thân của mình. Cho nên thực tập niệm thân con cũng thấy được ba pháp kia nằm trong một pháp mà con đang thực tập.

Vừa rồi con bị ong chích và đại chúng biết đó, con đóng kịch là bị đau chân thiệt chứ không phải giả vờ. Con ong to và đen bóng nên nó chích rất là đau. Ong chích mà sốt nhức một ngày một đêm, cái chân nó sưng đến ba ngày sau nó mới hết. Vậy đó mà các sư em cứ rủ con ra tập kịch với đại chúng. Tuy đau, nhưng con vẫn ra chơi với các chị em. Con không dùng một viên thuốc giảm đau hay gì hết mà chỉ nằm theo dõi cơn nhức và thở, đó là lúc thực tập quán thân và thấy rõ những cảm thọ đang đi lên trong mình rõ nhất, mình biết rõ sự diễn biến của từng cơn nhức lúc mạnh lúc dịu, cuối cùng nó cũng qua và bây giờ thì nó tặng cho con một cái sẹo nơi chân.

 

Niềm tin vào sự thực tập

Con thấy trong quá trình thực tập của con có sự chuyển hóa thiệt và con rất có niềm tin vào sự thực tập của con. Hằng ngày khi ở với các sư em, con không thấy các sư em con lớn mà lúc nào cũng như vậy. Sư em Đôn Nghiêm vẫn là Đôn Nghiêm của ngày trước nhưng sau một thời gian, giờ  gặp lại các sư em ở Bát Nhã, con thấy sư em nào cũng lớn hết, lớn rất nhanh và vững chãi hơn.

Con cũng nhìn lại con, nhìn lại sự thực tập xem thử mình đã chuyển hóa được chừng nào rồi thì con thấy mình làm ăn cũng đỡ. Ngày xưa giận mình cho ra nhưng bây giờ giận thì có cho ra nhưng ít hơn trước, con nhận ra điều này hồi còn ở Bát Nhã. Hồi đó lớp học Trái Tim Của Bụt có một nhóm các anh chị em phụ trách hướng dẫn cho các sư em. Mỗi lần cho các em làm bài kiểm tra xong thì ít người thích chấm bài, mỗi lần thâu bài xong con chia ra cho nhiều người chấm. Có hôm con đi làm về thì thấy trên bàn con làm một chồng bài, cứ nghĩ ai mà giỏi, mà chấm nhanh vậy và con có ý nhờ người đó chấm giúp, ai ngờ đó là bài chưa chấm. Các sư em đông nên có đến hơn một trăm bài kiểm tra. Ý nghĩ khởi lên đầu tiên là con đi gặp người đó để nói chuyện, nhưng khi đứng thở một lúc thì con dừng lại ý định đó và vui vẻ chấm luôn phần bài của các chị em. Hơi thở thật là mầu nhiệm và con có thêm niềm tin vào sự thực tập nắm lấy hơi thở để điều phục tâm mình. Có niềm tin vào sự thực tập sẽ giúp mình đi tới trong quá trình thực tập. Khi con áp dụng hơi thở vào sự trị liệu bệnh con thấy khỏe nhiều. Ngày trước mỗi khi đau con la làng la xóm lên, bây giờ thì con nằm rất yên. Hay ngày trước giận thì con liền áp dụng ba chiêu thức, một là đóng phòng, hai là đóng lòng và ba là vung vãi. Bây giờ thì không như vậy nữa.

 

Hai bước chân trong ngày

Con nhớ lúc ở Bát Nhã con hướng dẫn lớp thi kệ cho các em tập sự vào mỗi sáng thứ Hai, tức là ngày làm biếng. Con chia lớp ra thành từng nhóm cho các em học, thuyết trình và chơi. Hôm đó trong trò chơi thì có mục “Giải mã bước chân.” Giải mã bước chân hay giải mã hơi thở gì cũng giống nhau hết. Câu hỏi đặt ra là có bao nhiêu bước chân trong một ngày, cũng giống như có bao nhiêu hơi thở trong ngày. Các em trả lời nhiều câu rất vui. Đáp án của nó là chỉ có hai bước chân và chỉ có hai hơi thở thôi, đó là bước chân chánh niệm và bước chân không có chánh niệm, hay hơi thở có ý thức và hơi thở không có ý thức. Các em học và thuyết trình rất là vui. Con nhìn lại bước chân của con trong ngày xem thử bước chân nào nhiều hơn, có ý thức nhiều hay thiếu ý thức nhiều để biết mình đã đánh mất mình bao nhiêu phần trăm trong ngày. Con đang làm cái đó với con bằng cách viết sổ công phu để biết một ngày mình làm ăn lời lỗ ra sao. Từ khi Thầy ra phương pháp viết sổ công phu cho đến nay con vẫn duy trì cái đó, con muốn biết, muốn nhận diện ra trong một ngày con đã thực tập như thế nào nên con viết xuống và thực tập, điều này nuôi dưỡng con rất nhiều.

 

Nguyện tu học và sống bình an

Trong khóa tu Mùa Thu, đại chúng đang pháp đàm về đề tài làm sao để có niềm tin trong sự tu học và làm thế nào để nuôi dưỡng được sự bình an trong mình… Những đề tài pháp đàm trong mùa Thu này rất hay, con cũng đặt câu hỏi cho con là làm sao mà con vẫn có mặt trong đại chúng đến ngày hôm nay? Câu trả lời cho con đó là nhờ vào nguyện lực. Nguyện lực tức là sức mạnh của lời phát nguyện. Con nhớ khi con đi tu và xuống tóc lúc con 16 tuổi, năm 1990. Con xuống tóc ngày 19/6/âl, tức là ngày vía Đức Bồ Tát Quán Thế Âm. Ở Việt Nam những ngày lễ lớn các chùa thường cho các điệu xuống tóc như ngày Bụt đản sanh, ngày Bụt xuất gia, ngày Bụt thành đạo hay ngày Rằm tháng Bảy…

Hồi đó tuy 16 tuổi nhưng con đẹt lắm, người nhỏ chút cỡ như sư em Họa Nghiêm bây giờ nhưng chắc chắn cái mặt thì non hơn, vì vậy con có để cái chóp. Tính lại thì đã hai mươi mốt năm trôi qua rồi, nhanh quá. Ngài Quán Thế Âm có phát lên mười hai lời nguyện như là thường cư Nam Hải nguyện, tức là Ngài ở ngoài biển Nam Hải để cứu vớt các nạn nhân trên biển. Tầm thanh cứu khổ nguyện là Ngài nguyện luôn lắng nghe sâu tiếng kêu của chúng sanh để cứu giúp hay Thường hành bình đẳng nguyện, tức là Ngài nguyện thương yêu hết tất cả mọi loài với tâm bình đẳng mà không có sự phân biệt.v.v.. Lúc đó con muốn phát nguyện như Ngài nhưng mười hai lời nguyện thì nhiều cho con quá, mình còn điệu mà, vì vậy con viết xuống hết những lời nguyện đó rồi bỏ vào trong một cái hộp. Thất của sư cô con có tượng lộ thiên, tức là thờ tượng Ngài Quan Âm ngoài trời, con ra đó và lạy xuống ba lạy, xong con bốc một câu, câu con bốc trúng câu: Thường hành bình đẳng nguyện. Trong bài kệ Thầy truyền đăng cho con cũng nói đến tình thương, “Đất mẹ ươm đầy những hạt thương và con thấy nó tương ứng với lời nguyện của con, thương yêu bình đẳng. Con đem câu đó đi hỏi quý sư cô giáo thọ, hồi còn điệu con có hai sư cô giáo thọ dạy cho con, một sư cô dò kinh và một sư cô dò luật. Hồi đó con học hai thời công phu và bốn quyển luật tiểu, học bằng chữ Nho và con học thuộc bài trên bàn se nhang, vừa se nhang vừa học bài.

Sư cô giải nghĩa cho con hai chữ Bình đẳng là tình thương không có sự phân biệt, thương yêu trẻ em cũng như người lớn, đàn ông cũng như đàn bà, người giàu cũng như người nghèo, tu sĩ cũng như cư sĩ đều đem lòng thương và giúp đỡ hết mà không phân biệt hay loại trừ một ai. Làm việc cũng làm với tâm bình đẳng mà không phân biệt. Cho nên bây giờ đại chúng thấy con đến chơi với các anh chị em rất bình đẳng, ai con cũng đến chơi được hết. Trước đây con làm không được bởi trong con có hạt giống sợ hãi, nhút nhát rất nhiều. Nhờ vào lời phát nguyện mà con đã chuyển hóa được hạt giống sợ người trong con và bây giờ thì con đã đến chơi được với rất nhiều người trong chúng. Những ai con ít tới không có nghĩa là con không thích mà vì con còn ngại thôi,… chắc phải để từ từ.

Lúc con thọ giới Sadini sau ba năm làm điệu, con phát lên lời nguyện thứ hai là “Nguyện đời đời kiếp kiếp, dù cho thịt nát xương tan con vẫn mãi là một người tu”. Trong cuộc sống con có nhiều hạnh phúc nhưng cũng có những khó khăn và niềm tin trong con cũng có khi bị lung lay. Có những thắc mắc trong cuộc đời tu của mình mà tự mình chưa tháo gỡ được, nhất là những năm ở Huế xảy ra chuyện chia rẽ giữa Tăng đoàn và Giáo hội. Đó là những lúc niềm tin trong con bị lung lay nhiều nhất. Con đau là đau chung cho tình trạng Phật giáo ở quê mình. Mình không biết phải làm sao và nên nghe ai đây vì tất cả quý Ngài lớn hai bên đều là người mà mình thương kính hết. Trải qua nhiều năm như vậy, nhưng nhờ nương vào lời nguyện nên con đã vượt qua được những gì nó đến với con.

Đến lúc thọ giới lớn, Ni Sư thầy của sư cô Thuần Khánh hướng dẫn cho các giới tử sắp thọ giới đã chia sẻ cho chúng con về tinh thần của một Tỳ kheo ni. Ni Sư nhấn mạnh đến đời sống của một tỳ kheo ni là sống hòa hợp và bình an. Điều này đã đánh động con nhiều, vì vậy khi đã thọ giới lớn con tiếp tục phát thêm một lời nguyện nữa là “Nguyện tu học và sống bình an”. Trong cuộc đời của con từ khi xuống tóc đến khi thọ giới lớn con đã phát lên ba lời nguyện đó.

 

 

Đừng quên lời nguyện năm xưa

Con kính thưa đại chúng! Lúc điệu con được học về kinh Phát Bồ Đề Tâm văn, kinh đó rất hay là nhắc cho mình biết về sự phát tâm đi tu. Trong đó Ngài Thật Hiền dạy rằng: Nguyện có lập thì chúng sanh mới độ, tâm có phát thì Phật đạo mới thành. Nếu không phát tâm cho rộng lớn và lập nguyện cho kiên cố thì dù trải qua nhiều kiếp tu hành vẫn trở lại luân hồi, tức là trở lại với những vòng quay của ham muốn, những tập khí cũ mà mình chưa chuyển hóa. Con thấy khi phát lên một lời nguyện rồi thì lời nguyện đó có giá trị rất lớn và rất cần thiết cho con.

Hồi ở nhà đi chăn bò con ham chơi nên để mất bò hoài. Mất một hai lần thì không sao nhưng làm mất bò hoài, có thương con mấy thì ba con cũng phải cho ăn đòn thôi. Có ngày đó, trời nắng nóng mà cả ba và anh chị con phải đi tìm bò, con thấy mình có lỗi rất lớn, con đã làm cho cả nhà mệt vì sự ham chơi của con. Nghĩ vậy rồi con đi vào bàn thờ, thắp hương cắm trước bàn thờ ông Nội con. Thật sự thì con chưa hề biết mặt ông Nội con vì ông con mất khi ba con mới ba hay bốn tuổi gì đó còn chú con hình như chưa sinh. Ông con mất trong chiến tranh chống Pháp và hiện thì xác vẫn còn nằm bên Lào chưa tìm về được. Con thương ba con và rất thương ông Nội con nên khi thắp hương lên bàn thờ ông Nội con khóc nhiều lắm. Con khóc và hứa với ông Nội con là từ bây giờ trở đi con xin hứa với ông Nội là con không để mất bò nữa. Khi con hứa với ông Nội con rồi thì từ đó trở về sau con chăn bò rất cẩn thận và không để mất bò nữa. Cho nên khi con phát nguyện cũng vậy, đã lập ra một lời nguyện thì con nguyện đi theo, dù khó khăn cực khổ thì con cũng thực hiện cho được lời nguyện đó. Có những lúc mình quên đi lời nguyện của mình, đôi khi con cũng để quên những lời nguyện ấy. Ban đầu mình mới vào chùa mình siêng năng lắm. Cũng như các bạn thiền sinh khi mới xin được việc làm ở sở, công ty hay cơ quan, thời gian đầu làm việc cũng hết lòng lắm, nhưng được một thời gian thì mình lơ là công việc của công ty hay cơ quan giao phó. Đi tu cũng vậy, ban đầu thì tham dự thời khóa đầy đủ, nhưng sau dần dần thì cảm thấy mệt mỏi và nghỉ đi thời khóa sinh hoạt của chúng đưa ra. Ban đầu thì siêng năng, về sau thì nhác. Cái này trong kinh Phát Bồ Đề Tâm dạy là “Nội trược ngoại thanh, thỉ cần chung đãi”. Nội trược ngoại thanh nghĩa là bên ngoài nhìn thì rất đẹp, rất thanh lịch nhưng bên trong thì có nhiều vấn đề lắm, tham, sân, si gì cũng có hết. Chữ trược có nghĩa là ô trược, là không sạch. Nhìn bên ngoài thì đàng hoàng lắm nhưng bên trong thì chứa nhiều vấn đề, đủ thứ hết, đường đường tăng tướng nhưng mà dung mạo thì… khả nghi, đó là nội trược ngoại thanh. “Thỉ cần chung đãi” là ban đầu thì siêng, về sau thì nhác. Đãi có nghĩa là giải đãi, nhác nhớm. Lúc mới tập sự ai nhờ chi cũng làm, ngày làm biếng nhờ ra ga cũng được, ai nhờ chở đi đâu cũng ok. Nhưng sau khi trở thành sư cô sư chú rồi thì mình có rất nhiều lý do. Hôm nay là ngày làm biếng của tôi mà, không được đụng tới ngày làm biếng. Con cũng từng thấy con như vậy. Thời gian đầu mới vô chùa mình rất là siêng năng, mình muốn đóng góp, muốn hiến tặng. Nhưng sau một thời gian thì mình bị lờn, mình quên đi lời phát nguyện của mình, mình quên làm mới lời nguyện của mình, quên đi cái tâm ban đầu, con thấy điều này rất rõ trong con.

 

Tâm ban đầu

Có câu chuyện vui con xin kể cho đại chúng nghe. Chuyện kể về hai anh chị, ban đầu mới quen nhau thì hay hẹn hò nhau đi chơi đây đó. Mỗi lần hẹn thì anh chàng tới rất đúng giờ, có khi tới sớm hơn giờ hẹn nữa. “Hôm nay em tới đó nhé, anh sẽ tới đó đón em vào giờ đó…”, đại khái là như vậy và không bao giờ sai hẹn. Hồi đó anh chàng chỉ có chiếc xe đạp và anh chở cô bạn trên chiếc xe đạp đó. Khi chở lên dốc thì cô bạn hỏi anh có mệt không để cô ta xuống xe. Nhưng anh trả lời là không, anh không mệt tí nào hết, em cứ ngồi yên đó để anh chở. Sau một thời gian quen biết và hai người cưới nhau. Cưới nhau về được một thời gian thì cũng hai người đó, nhưng mỗi khi cô ta hẹn anh tới chở thì anh cũng tới, nhưng tới trễ. Khi thì trễ mười phút, khi thì mười lăm hai mươi, ba mươi phút. Và cũng con đường đó, con đường ngày xưa hai người thường chở nhau đi, cũng con dốc đó và khi lên dốc cô ta cũng hỏi anh có mệt không. Đại chúng biết anh ta trả lời sao không: “Bộ trâu hay sao mà không biết mệt!” Mình thử hỏi lại vì sao mà như vậy, đó là do mình quên đi lời hứa ban đầu, mình không chịu làm mới, không nuôi dưỡng hạnh phúc ban đầu và không biết cách thực tập chế tác hạnh phúc trong cuộc sống của mình.

Đại chúng đang có chủ đề pháp đàm chia sẻ về niềm tin, với con niềm tin đi kèm với  nguyện lực  giúp cho con vượt qua rất nhiều khó khăn chướng ngại. Sở dĩ con thực tập tin vào pháp môn, nương vào hơi thở cũng nhờ vào lời nguyện. Khi đến với tăng thân cũng vậy, bởi con đã phát nguyện sống bình an nên dù con đang đi học nhưng trong việc học của con, bình an thì ít mà áp lực thì nhiều cho nên con nghỉ học và đến với tăng thân. Ở chùa con, con sống cũng rất vui, con cũng đi học và làm việc rất vui, nhưng sự bình an ít hơn nên con đến đây để thực hiện lời nguyện của con. Ở đây con được nuôi dưỡng bằng sự thực tập chuyển hóa những tập khí và làm mới chính con, điều này cho con sự bình an rất lớn nên con luôn biết ơn Thầy và tăng thân, biết ơn Sư Bà và các huynh đệ đã yểm trợ cho con. Con phát nguyện là phải nắm cho được hơi thở của mình, phải thở cho đàng hoàng và làm chủ hơi thở của con để giúp con nhận ra những gì trong con. Hôm nay con chia sẻ ra đây có Bụt Tổ, có tăng thân chứng minh cho con nên con thấy rất là sướng. Mình phát nguyện và nói ra để khi nào mình làm chưa được thì có các sư anh sư chị và sư em, bạn bè mình nhắc cho mình, không có gì để quê, để xấu hổ hay mắc cỡ hết.

 

Tăng thân, những nghệ nhân nặn tượng

Ở trong tăng thân con thả con ra giữa đại chúng, những tập khí, những thói hư tật xấu con cho nó hiện nguyên hình để mọi người thấy rõ chân tướng của con mà không cần phải che dấu chi hết. Con thấy đi tu, tăng thân  như những nghệ nhân nặn tượng không khác. Hồi nhỏ con có đọc chuyện của dân tộc Tà Ôi. Người Tà Ôi tin rằng sau khi chết, người ta lấy xương của người đã chết giã vụn ra và nặn lại thành tượng giống như người đã chết rồi gọi hồn về thì người đó có thể sống lại như cũ. Có anh chàng đó khi người thương của anh chết rồi thì anh cũng làm như vậy. Sau khi đã nặn tượng rồi nhưng anh thấy vẫn chưa đẹp và chưa giống cô bạn trước đây lắm, vì vậy anh đem tượng của cô đó ra để giữa ngã ba đường rồi anh núp vào trong một bụi cây gần đó. Những người qua đường thấy hình tượng thì lên tiếng: Ôi, ai giống như Akay (tạm gọi như vậy đi) nhưng con mắt hơi to. Anh chàng núp gần đó nghe được bèn đi ra sửa mắt cô ta cho nhỏ lại một chút. Rồi người khác đi qua và nói: Ôi, ai như Akay nhưng khuôn mặt còn hơi bị méo, vậy là anh ra chỉnh lại cho khuôn mặt tròn hơn một chút. Cứ như vậy, nhờ vào cái thấy của nhiều người mà anh chàng chỉnh lại khuôn mặt của cô gái và cuối cùng thì cô gái đó rất giống cô gái trước đây. Con cũng vậy, con thả con ra cho đại chúng nặn. Ôi, ai mà giống Như Hiếu nhưng sao bước chân đi nhanh quá thì con thực tập đi chậm lại. Ai mà giống Như Hiếu nhưng sao nói chưa dễ thương, con tập nói cho dễ thương hơn.v.v… Ở trong chúng có tăng thân chỉnh sửa để mình thực tập ngày càng đẹp ra. Con luôn hạnh phúc khi sống trong chúng, Thầy dạy mình phải biết chế tác và nuôi dưỡng hạnh phúc và con đang thực tập như vậy.

 

Bài thi trắc nghiệm

Đi tu con thấy không còn sợ những khó khăn nữa, khó khăn như một bài thi trắc nghiệm để giúp mình nhìn lại sự thực tập, cách sống và cách hành xử của mình để giúp mình đẹp hơn. Người tu tập thì chỉ cần nhận diện được những gì đang xảy ra trong tâm mình để chuyển hóa thôi. Cũng giống như đi chăn bò thì để ý đến bò đang ăn ở đâu cho chúng khỏi đi lạc vậy và khi chúng đi xa thì mình ví nó lại gần với đàn thôi. Mình lùa những con bò hay đi riêng về với đàn như đưa tâm về với thân không khác. Mình muốn giúp đỡ mọi người, các bạn thiền sinh muốn giúp đỡ gia đình, bạn bè mình cũng vậy, nếu chưa có bình an thì sẽ không giúp được ai hết, kể cả giúp mình. Mình muốn tổ chức các khóa tu, đi mở khóa tu để giúp mọi người rất cần, nhưng Thầy dạy mình phải chuyển hóa mình trước. Cách để giúp cho sự thực tập của mình có chánh niệm là  trở về có mặt với hơi thở, nắm lấy hơi thở để nhận diện sự có mặt của hơi thở và những cảm thọ của mình, phải biết những gì đang xảy ra trong cuộc sống hàng ngày của mình như đi chăn bò và để ý đến bò vậy. Đó là những gì con đã và đang thực tập, xin chia sẻ với đại chúng. Con kính chúc đại chúng có một ngày quán niệm vui, tận hưởng nắng ấm, tận hưởng mùa Thu cho hết lòng vì con nghe thời tiết tuần tới rất lạnh. Con cảm ơn đại chúng đã lắng nghe con chia sẻ.

( phần trước: chăn bò, chăn mình và chăn em)

(Pháp thoại Sư cô Như Hiếu chia sẻ ngày 16.10.2011 tại thiền đường Hội Ngàn Sao, xóm Hạ. BBT phiên tả)