Mấy tuần nay công ty của hắn cứ hết đợt thanh tra này lại kiểm tra nọ. Điều ấy khiến cho hắn cứ phải bận rộn suốt cả ngày. Hắn cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi quá! Hắn thèm những giây phút bình yên không phải tính toán, suy nghĩ chi. Và tự nhiên hắn nhớ tới Thảo – người bạn gái thân nhất của hắn. Thảo với hắn luôn có mặt bên nhau từ lúc còn cấp một cho đến khi học xong Đại học ra trường, nhưng bây giờ người bạn thân ấy không còn bên hắn nữa. Thảo đã chọn cho mình con đường đi ngược dòng đời. Hắn tự nhủ sau đợt này sẽ xin nghỉ phép vài ngày đi thăm bạn, bởi hắn có nhiều băn khoăn thắc mắc trong lòng lắm.
Sau một chặng đường dài hắn cảm thấy mỏi mệt bởi mùi xăng, mùi khói, những tiếng nói cười ồn ào trên xe và xung quanh. Bước xuống xe, người hắn như đang rã rời ra vậy. Đặt chân vào cổng tam quan hắn thấy một màu xanh mướt của hàng cau thẳng tắp chạy dọc theo bậc tam cấp, hai bên là bãi cỏ xanh nõn với một dòng suối nhỏ chạy lượn lờ xung quanh và có cả hồ sen đang nở hoa thơm ngát nữa. Rồi mái ngói cong cong hiện ra thấp thoáng sau những hàng cây ăn trái đang trĩu quả cùng vô số chú chim đang chuyền cành hót ríu rít. Bước thêm vài bước hắn thấy cả một vườn hoa đủ loại, đủ màu đang rủ nhau khoe sắc hương. Khung cảnh ở đây yên tĩnh quá, hắn có thể nghe được tiếng ong bay, tiếng thì thầm của lá và cả hơi thở hổn hển của hắn nữa. Thật lạ, cứ y như là cánh cửa thần kì vậy, thế giới bên trong cánh cửa hoàn toàn khác hẳn với thế giới bên ngoài cái cổng tam quan ấy. Những làn gió mát rượi như bàn tay mẹ cứ vuốt ve má hắn, quạt mát cho hắn. Cái cảm giác mệt mỏi lúc nãy giờ đây đã tự tan biến đi lúc nào chẳng hay, hắn cảm thấy trong người sảng khoái và nhẹ nhàng. Ngồi nghỉ chân trên cái ghế đá cạnh bụi trúc vàng hắn đưa mắt nhìn ngó xung quanh và thấy thật lạ. Hắn nghe nói nơi Thảo ở có nhiều người lắm, sao nãy giờ hắn chẳng thấy bóng dáng của một ai cả. Giờ này ở bên kia cánh cổng là giờ mọi người đang hấp tấp, vội vã chen qua những dòng xe dòng người để trở về nhà. Vậy mà ở đây cứ như là chốn không người vậy, cảnh vật yên lặng quá! Tự dưng hắn thấy sợ. Vừa lúc đó một hồi chuông dài ngân lên, hắn thích tiếng chuông lắm, nên khi vừa nghe hắn đã để hết lòng vào lắng nghe độ ngân và âm vang của tiếng chuông. Nghe xong chuông, cái sợ hãi trong hắn đã trốn đi đâu mất, hắn thấy lòng bình an lạ. Đặt chân thêm vài bậc cấp nữa hắn bắt đầu thấy bóng dáng của những tà áo nâu, áo lam bay nhẹ trong gió. Thấy hắn, một người – có lẽ gọi là sư cô – mỉm cười nhìn hắn rồi chắp hai bàn tay lại như dáng hình cái búp sen chào hắn. Hắn cũng bắt chước làm như thế chào lại rồi hỏi thăm về Thảo – người bạn thân của hắn. À, thì ra bạn hắn bữa nay không còn mang tên Thảo nữa mà được gọi bằng một cái tên khác: Đức Liên. Trong thời gian chờ Đức Liên – tên của bạn thân nhưng sao mới mẻ lạ lẫm với hắn quá – hắn đưa mắt nhìn vào chánh điện. Vừa lúc đó hắn bắt gặp một đôi mắt ở trong ấy nhìn ra phía hắn. Một đôi mắt hoan hỉ, bao dung, chứa đựng cái nhìn vô lượng thương yêu sáng bừng ánh từ bi. Nhìn đôi mắt ấy hắn tự nhủ phải sống thật tốt, thật hỉ xả và chỉ có thương yêu thôi. Nhìn đôi mắt ấy hắn có cảm giác mình có thể tự do bật khóc hay mỉm cười mà không cần cố gắng chi. Và cả nụ cười nữa. Với nụ cười đầy trìu mến từ bi ấy, hắn nghĩ không chỉ riêng hắn mà chắc hẳn sẽ đem lại niềm tin, bình an cho tất cả những ai nhìn thấy. Ánh mắt, nụ cười ấy thân thương, quen thuộc quá! Dường như hắn đã cảm, đã thấy điều này đâu đó rồi. À, hắn nhớ ra rồi, đó là hình ảnh của đức Như Lai ở ngôi chùa làng mà hắn thường theo chân ngoại lúc còn bé. Những năm gần đây mãi bận rộn chuyện học hành, yêu đương, lợi danh hắn đã để quên đi ánh mắt cùng nụ cười ấy. Tự nhiên hắn bật khóc ngon lành như một đứa trẻ con.

Thấp thoáng phía sau nhà khách, mấy tà áo nâu đang tiến dần đến nơi hắn đang ngồi đợi. Hắn nhìn thấy người nào cũng dễ thương, cũng xinh hết. Tất cả đều đang cười tươi cùng hai tay chắp lại như nụ hoa chào đón hắn. Tự nhiên, hắn có cảm giác thân quen như đã từng là người thân của nhau lâu lắm rồi vậy. Kìa bạn hắn đó! Hắn nhận ra bạn hắn rồi! Bạn hắn bận bộ đồ mang màu của đất bùn với đôi dép nhựa cũng cùng màu. Và tất cả những người đi cùng ai cũng như thế và chẳng ai có tóc như hắn cả. Cảm giác vừa ngạc nhiên vừa tội nghiệp xen lẫn trong hắn. Hắn thấy thương bạn quá! Hắn chạy đến ôm bạn và khóc. Sau cơn xúc động, hắn nhìn kĩ lại thấy bạn khác trước nhiều. Thảo – à Đức Liên – hình thức bên ngoài hoàn toàn khác trước, đặc biệt là đôi mắt buồn buồn xưa kia bây giờ hắn thấy lấp lánh những niềm vui, khuôn mặt không trang điểm nhưng sao hắn thấy sáng bừng và đẹp lạ, nụ cười không như trước mà nó giống… giống với nụ cười hắn vừa bắt gặp ở chánh điện. Còn nhiều cái khác nữa nhưng nhìn chung hắn thấy bạn hắn bây giờ thanh thản, trang nghiêm, thánh thiện lạ.
Sau một hồi hàn huyên tâm sự bạn hắn đã đi vào giấc ngủ, nhưng hắn thì không ngủ được. Có lẽ vì lạ chỗ và cũng có lẽ… Hắn đưa mắt nhìn qua, thấy Đức Liên đang ngủ ngon lành với khuôn mặt thật bình an điểm nụ cười nhẹ trên môi. Trông khuôn mặt Đức Liên như trẻ thơ vậy. Hắn nằm đó không ngủ với bao câu hỏi, nghĩ suy xoay quanh trong đầu. Nhìn cách ăn mặc của Thảo hắn không khỏi ngạc nhiên và xót xa khi nhớ về ngày xưa. Không chạnh lòng sao được khi cái thời đi học, đi làm hai đứa nổi tiếng là sành điệu về thời trang, nhất là Thảo. Thảo khó tính và chọn lựa kĩ càng lắm! Giày tụi hắn mang khi nào cũng phải là loại giày đóng đạt chất lượng về kiểu dáng cũng như loại da, màu sắc, đặc biệt là phải thời trang, bắt mắt. Và để đem được đôi giày vừa ý về nhà, hai đứa hắn phải bỏ cả ngày lùng sục khắp các dãy chợ. Thảo có nguyên một kệ giày với đủ thứ loại, nào là đôi được dùng để mang áo dài, đôi mang với quần zin, quần tây (còn cả loại quần ống loe thì đôi khác, loại mang với quần ống bó thì đôi khác nữa chứ!), rồi những đôi dùng để mang cùng váy ngắn đôi mang với đầm dài, còn cả đôi dùng để leo núi đi biển nữa,… Ôi thôi một lô một lốc giày dép, cho nên mỗi lần đi đâu hai đứa cũng phải tốn khối thời gian cho việc chọn lựa nhìn ngắm để xem thử đôi giày đang mang có phù hợp với bộ đồ đang mặc cùng cái nón đội trên đầu chưa. Thế đó, vậy mà Thảo bỏ tất cả đến đây rồi mang vào một đôi dép nhựa. Một đôi dép nhựa màu nâu! Còn nữa, bộ đồ Thảo đang bận có cái màu quê quê già già sao ấy và nó rộng thùng thình nữa chứ! Ngày xưa Thảo kén chọn lắm, mỗi khi mua vải hay mua áo quần Thảo luôn chọn những màu nào đem lại sự tươi mát, trẻ trung, hợp với màu da, đem lại sự thon gọn và cao thêm. Rồi may thì phải chọn cho được tiệm may đẹp, có sự sáng tạo kiểu dáng, áo quần khi mang vào phải vừa vặn thân thể làm nổi bật được vóc dáng của nữ giới. Vậy mà bây giờ Thảo ăn bận thế đấy! Rồi nữa, lúc Thảo giới thiệu nơi ở của mình cho hắn với giọng điệu vui vẻ hắn không thể nào tránh được sự bùi ngùi trong lòng. Ở nhà Thảo có một phòng riêng rộng rãi, trong đó ngoài chiếc giường nệm với những chiếc gối ôm đủ hình thù ngộ nghĩnh dễ thương, còn có một cái tủ đựng đủ loại quần áo, một cái máy tính bên cạnh chiếc bàn gỗ xinh xinh, một cái bàn trang điểm với đủ loại kem phấn nước hoa và cả một kệ sách đầy ắp nữa,… Thế mà Thảo đã bỏ nó lạnh lẽo để đến đây. Bây giờ Thảo đang ở trong một căn phòng nhỏ cùng bốn năm người khác nữa, chỗ ở của Thảo chỉ là một cái hộp (Thảo gọi đó là cái đơn) được đóng bằng chính đôi bàn tay Thảo cùng với sự giúp đỡ của các sư chị. Trên đó chỉ là một cái gối một cái mền được xếp gọn gàng, còn tất cả những gì Thảo có đã cất gọn trong đơn hết rồi. Và điều làm hắn ngạc nhiên, tiếc nuối hơn cả là mái tóc của Thảo. Lúc trước, Thảo có suối tóc đen mượt chảy dài đến thắt lưng. Tóc Thảo đẹp lắm! Nó không hề bị khô, bị chẻ đôi hay rối, cứ như người ta vừa nhuộm vậy. Mái tóc ấy là điều thèm muốn của biết bao đứa con gái, và cũng làm chết mê chết mệt bao chàng trai. Thảo tự hào về mái tóc của mình lắm! Thảo luôn bỏ nhiều thời gian ra để đọc sách nói về cách dưỡng tóc, làm dầu gội và nâng niu chăm sóc nó một cách cẩn thận. Với mái tóc đó Thảo sáng tạo ra đủ kiểu để thích hợp với bộ đồ đang mang, nào là thắt bím, cột cao, xõa dài,… Và lúc nào hắn cũng thấy Thảo đẹp lên hơn nhờ mái tóc đó. Thế mà bây giờ đầu Thảo nhẵn sạch không còn lấy một sợi tóc dài nào nữa! Trằn trọc mãi không ngủ được hắn nhớ lại câu đã hỏi trước khi Thảo rời nhà đi: “Tại sao phải đi tu? Đi tu có hạnh phúc hơn ở ngoài không?”. Nhất định ngày mai hắn phải hỏi lại Thảo – à Đức Liên – câu hỏi này mới được!
Chưa tới 4 giờ sáng hắn đã thấy Thảo từ từ xoay mình ngồi dậy rồi. Lại thêm một điều để hắn ngạc nhiên nữa. Lúc ở nhà khi nào cũng sáng bảnh mắt ra Thảo mới dậy rồi ăn vài ba miếng trước khi đi làm. Vậy mà! Buồn ngủ quá, không nghĩ thêm được gì hắn tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Đang mơ mơ màng màng hắn loáng thoáng nghe một hồi chuông dài, cố gắng mở mắt ra hắn ngồi bật dậy đưa mắt tìm Thảo. Thảo đang đi vào cười với hắn, khuôn mặt Thảo trông thật tươi thật đẹp. Sáng nay Thảo cũng bận cái áo màu nâu nhưng cái áo này dài hơn cái áo Thảo mặc tối qua. Gặp Thảo, câu hỏi lại xuất hiện trong đầu hắn. Khi nghe hắn hỏi Thảo mỉm cười không nói gì, chỉ bảo hắn nếu khỏe thì cùng ra ăn sáng. Đi chứ! Hắn sẽ tham dự tất cả mọi sinh hoạt ở đây để xem thử bạn hắn sống như thế nào, điều gì ở đây đã khiến bạn hắn từ bỏ hết mọi thứ mà lại sống vui vẻ thế!
Bước vào nhà ăn hắn ngạc nhiên khi thấy tất cả đang đứng xếp thành một hàng dài sau cái bàn đựng thức ăn (không kể có tóc hay không có tóc). Và lạ nữa ai cũng đứng cầm cái tô (hắn nghe Thảo gọi đó là bình bát) trước ngực một cách nghiêm túc, không ai nói cười giỡn đùa chi cả, cứ theo thứ tự lấy thức ăn rồi sau đó đến ngồi vào những dãy bàn ghế đã sắp đặt sẵn. Hắn cũng bắt chước đứng xếp vào hàng như Thảo và mọi người, nhưng được một lúc hắn thấy khó chịu quá. Những người đứng trước lấy thức ăn sao mà chậm rãi thế, bắt hắn phải đứng đợi như thế này thật là bực bội và tốn thời gian nữa chứ. Ở nhà, hắn muốn ăn lúc nào thì ăn có phải đợi chờ như thế này đâu! Hắn muốn chen lên trước lấy cho xong nhưng khi liếc mắt nhìn sang hàng kế bên hắn thấy Thảo đang ôm bình bát đứng im lặng, môi khẽ mỉm cười. Từ Thảo toát lên cái gì đó bình an, tĩnh lặng thì ý nghĩ ấy biến mất, hắn đứng yên đợi đến lượt mình. Đến lúc ngồi ăn cái cảm giác khó chịu lại xuất hiện trong hắn. Bởi vì xung quanh hắn ai cũng ngồi ăn cơm trong yên lặng, tuyệt không có một tiếng nói tiếng ồn nào, đã vậy ai cũng ăn một cách chậm rãi từ tốn nữa chứ! Hắn đếm một muỗng cơm mọi người nhai tới gần ba mươi lần hoặc có thể hơn thế. Hắn muốn nói chuyện với Thảo như trước kia lắm (ngày xưa khi ăn hai đứa cứ tíu ta tíu tít đủ chuyện) nhưng chịu thôi, không khí xung quanh làm hắn không dám. Hắn thôi không nhìn ngó xung quanh nữa mà quay trở về lại với bát cơm của mình, và hắn cũng bắt chước nhai thật kĩ từng muỗng từng muỗng thức ăn đang có trên tay, mỗi khi đưa thức ăn vào miệng hắn biết rõ đó là món gì. Hắn để ý đến cả cử động của quai hàm, sự lên xuống của lưỡi của răng nữa. Có lẽ nhờ thế mà sự lăng xăng, những suy nghĩ vẫn vơ trong hắn được vơi bớt đi, lòng hắn dịu lại. Khi ra khỏi nhà ăn hắn để ý thấy mọi người ở đây đi cũng ngồ ngộ. Ai cũng đi thật chậm, cứ như trên đời này không có gì quan trọng hơn việc đi cả vậy. Đã thế, những lúc có tiếng chuông điện thoại, tiếng đồng hồ đổ hay bất kì tiếng chuông nào khác họ đều dừng lại tất cả mọi động tác, mọi lời nói của mình…
Khi đem những thắc mắc của mình hỏi Đức Liên, hắn đã được giải thích rõ ràng mọi việc. Đức Liên nói nhiều nhưng hắn chỉ nhớ: “…hãy tập làm một đứa trẻ, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống đời thường, như tập thở, tập đi đứng nằm ngồi, tập nói tập cười, tập nghe, tập rửa chén, quét nhà,… hãy thực sự sống có mặt trong giờ phút hiện tại để tiếp xúc với những gì đang diễn ra không để thân một đằng tâm một nẻo, biết nhận ra sự hiện diện của sự sống và mọi người xung quanh mình…; buông bỏ bớt những sợ hãi, lo âu, tính toán không cần thiết…”. Hai mấy gần ba chục rồi mà biểu hắn tập thở, tập đi,…à? Ngộ thật đấy, nhưng thôi, hắn sẽ hết lòng thực tập để xem thử phép lạ nào đã làm bạn hắn đổi thay.
Một ngày, hai ngày, ba ngày,… rồi một tuần trôi qua cùng với những sinh hoạt của đại chúng, bây giờ bước chân của hắn đã chậm lại từ lúc nào không biết, lòng hắn dường như nhẹ nhàng, bình an hơn. Những thắc mắc, những âu lo, mệt mỏi,… trong hắn trước đây giờ như đã rủ nhau rong chơi chốn nào rồi. Hắn thấy mình dạo này ít nói, ít than trách, phán xét nhưng lại biết chơi cùng chiếc lá, nụ hoa,… và mỉm cười nhiều hơn trước. Không chỉ riêng bản thân mình, hắn cảm nhận tất cả mọi người (từ thiếu niên, thanh niên đến trung niên hay lão niên) đã đến đây đều có sự thay đổi như thế cả. Tại sao hắn biết ư? Bởi hắn nhìn thấy được sự thay đổi trên khuôn mặt họ. Lúc mới đến hắn bắt gặp ở họ những nét buồn, mệt mỏi, lo âu, căng thẳng, vội vã nhưng khi ở đây một thời gian cùng với những bước chân thiền hành, những buổi ngồi thiền, những bài pháp thoại,… khuôn mặt họ đã hé mở những bông hoa tươi thắm, bình an.
Đến bây giờ thì hắn đã hiểu tại sao bạn hắn lại từ bỏ tất cả để chấp nhận cuộc sống ở nơi đây, tại sao đôi mắt của bạn hắn lại khác trước như thế. Ừ, chính hắn bây giờ cũng không muốn trở ra lại phía bên kia cánh cổng để rồi lại tiếp tục với những lợi danh, giận hờn, yêu ghét, được hơn,… nữa. Hắn thèm muốn được sống một cuộc sống như ở đây, dù rằng điều kiện vật chất nơi này không được như ở bên ngoài cũng chẳng hề chi. Nơi đây đã cho hắn cơ hội được sống thật với mình, đã giúp hắn trở về thực sự có mặt và tiếp xúc với cuộc sống trong hiện tại cũng như đã giúp hắn tìm lại được khuôn mặt thật của chính bản thân mình, đồng thời cũng đã dạy cho hắn biết hiểu biết thương đúng hơn. Và hơn nữa, nơi này đã đem lại cho hắn niềm tin vào sự hiện hữu của nụ cười Như Lai trong tự thân hắn.
Tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.
4. Tiếng lòng


ngắm nhìn bầu trời trong xanh với từng cụm mây đủ hình thù đi ngang qua, và tha hồ thưởng thức những gì thiên nhiên ban tặng ở xung quanh An. An thường gọi đùa đó là những buổi đi xem triển lãm tranh và những buổi đi nghe hòa nhạc của An. Và An cũng tự cho mình là người có diễm phúc nhất trần đời. Vì sao ư? Vì những bức tranh An được xem chưa có họa sĩ tài giỏi nào có thể pha màu và thể hiện được, và cũng bởi các bức tranh ấy chưa từng được đem ra trưng bày ở một phòng tranh nào cả. Rồi nữa An chẳng phải tốn công leo cầu thang hay đổi xe bus để đi từ phòng triển lãm này đến phòng triển lãm khác, An chỉ việc ngồi một chỗ, các bức tranh lần lượt thay nhau xuất hiện trước mắt An với đủ kích cỡ, thể loại khác nhau. Này nhé, bầu trời rộng mênh mông điểm một cánh chim đang xoải cánh bay cao; một vườn cây xanh ngắt với hoa trắng hoa hồng phớt cùng sắc quả xanh non xanh đậm, vàng chanh vàng sậm và xen lẫn đâu đó là những cánh bướm rập rờn, các con ong đang rong chơi, điểm vài chú kiến chú giun đang dạo dưới đất và trên cao mặt trời đang tỏa bóng, vài cụm mây lửng lờ trôi; một chiếc lá trên cây đang thả mình chao lượn xuống chơi cùng mặt đất;….Rồi cả những bức tranh đang diễn ra trong tâm An nữa, từ những lo lắng buồn giận trách móc đến mừng vui háo hức. Tất cả đều đang lần lượt hiển bày. Còn thính phòng của An thì không ai bằng được cả. Đầy đủ, “chất lượng cao”từ ánh sáng, không gian, nhiệt độ với vô số loại nhạc cụ khác nhau. An không phải xô đẩy, chen lấn với ai hay phải đợi chờ xếp hàng mua vé để tìm được một chỗ ngồi thích hợp. Tất cả vũ trụ đã dành sẵn cho An, từ ánh sáng và nắng ấm của mặt trời, từ những làn gió mát trong không khí trong lành đến những nhạc sĩ đủ loại với mọi thứ khí cụ. Khúc nhạc thánh thót êm tai của tiếng nước róc rách chảy qua kẽ đá, tiếng hùng hồn mạnh mẽ của dòng suối khi đi qua ghềnh đá; hay là bản trường ca đầy âm điệu của các loài chim, từ tiếng lích chích của chim Sâu, tiếng gù gù của Bồ câu, tiếng của cô Họa mi, chú Chèo Bẻo, bác Gõ Kiến, chị Chìa Vôi,…; Và cả khúc hòa tấu của tiếng ong bay, lá rơi, gió thổi, tiếng cành cây khô gãy, tiếng cười giòn tan của nắng và cả tiếng cười nói lao xao từ xa vọng lại nữa;…


Giờ đây ngồi nhìn vợ con vẫn còn đang trong giấc ngủ say lòng hắn cảm thấy hạnh phúc vô biên. Hắn tưởng chừng như mình vừa tìm được một kho tàng vô giá. Không phải kho tàng sao được! Này nhé, vợ hắn chưa chết, vẫn còn hiện hữu đây bên hắn. Nàng vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, khỏe mạnh không bệnh hoạn, ốm đau chi. Hắn vẫn còn có cơ hội được nàng chăm sóc từ cái áo tới bữa ăn. Nàng vẫn còn đó để nói chuyện, cười với hắn. Hắn còn được nhìn thấy nàng, được nghe nàng nói. Còn con trai của hắn không hề là đứa trẻ lêu lổng rồi hút chích tù tội chi. Nó vẫn là một đứa trẻ dễ thương với tâm hồn trong sáng. Đó, nó đang nhìn hắn với cặp mắt nai tơ. Hắn vẫn còn được nghe tiếng con thơ chơi đùa ngoài sân. Hắn vẫn còn được ôm con thơ trong vòng tay của mình và còn nhận được nụ hôn tạm biệt của con trai trước khi nó đi ngủ nữa. Rồi ngôi nhà nhỏ đơn sơ có vườn hoa bao bọc xung quanh được tạo nên từ đôi bàn tay của ba hắn, của vợ chồng hắn với bao kỉ niệm vẫn còn đó. Và hơn hết là hắn vẫn còn được thở, được sống, được tự do. Hắn không phải đang bị nhốt trong ngục, hay đang chuẩn bị chia tay với sự sống. Hắn còn đang làm chủ đôi minh châu quý giá nữa. Nhờ có đôi minh châu hắn thấy được tất cả, từ lớn tới nhỏ từ xa tới gần từ cao xuống thấp, hắn thấy được khuôn mặt, hình dáng người hắn thương yêu đến việc đọc sách báo, ngắm mây vàng trúc tím,… Hắn không phải sống trong bóng tối, không phải mò mẫm rờ rẫm chi. Và đôi tai hắn nữa, chúng thật tuyệt vời. Nhờ có chúng mà hắn nghe được tiếng nói cười của người thương, tiếng chim ca suối reo, nhận được điều hay điều dở,… Hắn còn có đôi chân khỏe mạnh, nó giúp đưa hắn đến những nơi nào hắn muốn. Hắn không phải bị nằm liệt một chỗ hay ngồi trên xe lăn, hắn đang được chạy nhảy tự do. Rồi còn nữa hắn đang được nói. Có những người không bao giờ nói được lời nào dù rất muốn, còn hắn, hắn đang được nói bất kì những gì hắn muốn nói. Ừ, vậy thì tại sao hắn không nói những lời yêu thương, ngọt ngào với những người thân của hắn; không nói những lời dễ nghe, có tình có nghĩa với những người xung quanh hắn nhỉ? Tại sao lại đi nói những lời khó nghe, gây buồn khổ cho nhau chi, biết đâu mai này mình không còn có cơ hội để nói hay người kia không còn có cơ hội để nghe thì sao? Hắn thấy còn vô số châu báu quý giá trên hòn đảo ấy nữa mà hắn là chủ nhân.
Ba ơi, hôm làm thị giả sư cô Chân Không, tự nhiên con nhận ra đời sống của Ba đã đi vào trong tâm thức con rất nhiều. Có hôm gặp những người Việt Nam cùng lứa tuổi của Ba nói chuyện, con nghe cách nói, âm điệu sao có cái gì lạ lạ đang diễn ra trong con. Nhờ hơi thở, con đã nhận ra lời nói, khuôn mặt, dáng hình của Ba trong đời sống hàng ngày của con. Trong đời sống tăng thân con đã có cơ hội nhiều lần gặp được Ba, con thoáng nghe giọng nói không mấy vui, oang oang như tiếng chuông, nhiều lần con định đứng dậy bỏ đi như lâu nay con từng làm, nhưng rồi con đã nghe nhịp thở của ba hòa vào nhịp thở của con. Con ngồi lại đó và nhận ra Ba đang ở trong con mà con bỏ đi đâu? Từ giọng nói đến vầng trán đang nhíu lại làm con thấy lồng ngực con đang tăng tốc. Con thở và nhắc nhủ: đó chỉ là ký ức cũ, con ngước lên nhìn rõ khuôn mặt của người nói, không giống Ba chút nào, nhưng ở trong tâm thức con rõ ràng là Ba của những ngày chật vật bên cuộc sống. Lần đầu tiên con biết nắm lâý hơi thở để âm thanh kia đi vào trong con, nó chạm vào tâm thức con vưà quen vưà lạ… và cũng lần đầu tiên con thấy con biết thở khi ở bên cạnh Ba trong những tình huống khó xử mà ngày trước khi còn bé con không biết làm gì để có thể giúp mình và giúp Ba. Con đã có một chút hoảng sợ nhưng rồi con kịp nhận ra phút giây hiện tại và ký ức quá khứ là hai dòng chảy đang cùng diễn ra trong con. Nhờ đời sống tăng thân nhắc nhủ, trong giây phút nguy nan con nhận được thông điệp của Thầy: “Hãy sống với giây phút hiện tại” và con biết mình phải chạm vào hiện tại bằng một cái chớp mắt, trong một sát na ngắn ngủi, hơi thở của con vẫn còn chở cả quá khứ như đang kịp nhận ra tín hiệu của giây phút hiện tại liền hướng về hiện tại để có tương lai. Ngay giờ phút đó con biết rõ ràng hiện tại là hành trang, là gia tài, là con đường rộng mở cho tương lai. Lời nói của Thầy lại về in dấu trong con: “Khi con biết sống với hiện tại là con đã biết sống cho quá khứ và tương lai rồi.” Giờ phút đó nó mở ra cho con cánh cửa của niềm tin giải thoát mà lâu nay con tìm kiếm. Con như hiểu rõ thêm cái thắc mắc bé thơ của mình: “Đằng sau những nỗi đau thể chất mà Ba chưã trị bằng Tây y nhờ những phát minh không ngừng của khoa học, còn có một nỗi đau hay nhiều nỗi đau khác mà cả bác sĩ và bệnh nhân đều không biết được. Đó có phải là khổ thọ?” Con nghĩ, căn bệnh này nguy hiểm hơn nhiều căn bệnh ung thư khác bởi vì nó biến chuyển không ngừng và không ngoại trừ ai, nó làm cho người ta sống mà như chết, điên cũng không hẳn là điên mà tỉnh cũng không hẳn là tỉnh, con lại nghe lời Thầy dạy: “đôi khi ông bác sĩ cũng chưa chắc biết ngày mai mình còn sống không? và đôi lúc ông bị bệnh mà ông đâu có biết???” Sao lúc này câu nói này lại có thể hóa giải cái thắc mắc trong con. Con nghiệm ra một điều từ những khó khăn khi làm Trung Tâm Tư Vấn hay Trung Tâm Học Liệu rằng: “Chúng ta đang chơi trò đuổi bắt, cả bác sĩ, bệnh nhân và gia đình bệnh nhân đang chạy theo sau những khổ thọ của nhau mà không hay?”
Trong phút nguy nan con đã ngồi thiền và quán chiếu: “Vì sao con đi tu?”, con đã sống sinh hoạt, tiếp nhận như thế nào trong những năm qua. Từ ngày phụ Ba khám bệnh, làm vết thương cho bệnh nhân, rồi khi bà ngoại qua đời, khi rời gia đình để vào Đại học, những ngày ở ký túc xá, những ngày loay hoay tìm việc làm bằng chính khả năng của mình, những ngày muốn đem những gì mình học được ở trường vào cuộc sống với đề án tổ chức dịch vụ hỗ trợ một cuộc sống đẹp như vẫn còn đó… Vậy mà khi những đưá bạn như Hiệp, Phong và Loan cùng ra đi trong một năm ở cái tuổi còn quá trẻ thì con sớm nhận ra mình chưa được sống ngày nào cả thì phải? Phải được sống thì mới làm được một dịch vụ hỗ trợ sự sống chớ. Và không ngờ đi tu là con được thật sự tham gia vào dịch vụ hỗ trợ sự sống cho cuộc đời. Không cần tìm kiếm một câu trả lời thoả đáng cho từng thiền sinh mới giúp được họ, cái khổ đau hàng loạt kia cần một dòng sông tăng thân cho họ có cơ hội tắm mát, nghỉ ngơi. Con cần tạo ra nhiều năng lượng an lành, tươi mát để hiến tặng, năng lượng đó chỉ có trong một cái tâm bình an, mà an lạc là tu phải không thưa Ba?
của mình (tử cung) mẹ hết sức cẩn thận trong ăn, uống, đi đứng, nói cười. Làm việc gì mẹ cũng nghĩ đến con. Ăn như thế nào cho con được khỏe mạnh, sau này lớn lên không bị tật bịnh gì; nằm ngủ ở tư thế nào để con ở trong bụng không cảm thấy khó chịu; rồi còn năng làm những việc thiện, nói những lời lành để gieo nhân tốt cho con sau này,…
i bàn tay của mạ. Từ nhỏ đến khi vào Đại học con vẫn mang những cái áo mạ đan, móc cho. Cái áo nào cũng được mạ làm nên với tất cả tình thương trong đó, nhưng thuở nhỏ con nào có biết chi, con hay hờn dỗi và đòi hỏi khi thấy bạn bè có áo đẹp hơn mình.
ưới đó lắm, (thời bao cấp lương giáo viên nhận bằng công trái phiếu rồi mua hàng của nhà nước chứ đâu có nhận tiền như bây giờ). Mỗi lần đi, muốn cho chị em con được đi theo chơi và cũng để cho chúng con biết đó biết đây mạ thường ráng sức chở hôm thì đứa này hôm thì đứa khác, rồi còn đãi cho tụi con vào ăn tiệm ở quán phở Tân Thành hay quán chi đó nữa.
con lại không như vậy, con chọn đi con đường ngược dòng đời. Mạ thương, không muốn xa nhưng không giống như một số người mẹ khác răn cấm, tìm cách ngăn cản hay chống đối không cho đi. Mạ đã hi sinh tình cảm riêng tư, nuốt lệ vào trong để tươi cười tiễn con lên đường cho con yên tâm vui với ước mơ của mình. Mạ đã luôn khích lệ và tin tưởng với những quyết định của con chứ không hề phản bác, chê bai; không chỉ thế mạ còn luôn âm thầm yểm trợ cho con, không những ngày ấy mà cả bây giờ và mãi mãi.








