Nha Trang ngày về (p3)

 

Sonata dưới ánh trăng


19h45’: Trăng lên tự bao giờ?

trang-NhatrangTối nay tôi được thông báo sẽ có thiền trăng. Tôi bắt đầu viết nên những dòng tâm nguyện của mình. Mọi người cũng sẽ như tôi, cũng sẽ gửi vào trang giấy thơm bao nhiêu là nỗi ước niềm mong của mình. Nếu có cơ hội được viết thì Khánh Chung sẽ viết gì?  Có phải bạn sẽ khởi đầu như thế này hay không?
“Mong sao cho con

Mong sao cho gia đình con
Mong sao cho những người con thương
Mong sao cho những người con chưa thương…

…được an lạc và nhẹ nhàng trong thân tâm
…được sống an toàn, không vướng vào tai nạn
…được thoát khỏi những giận hờn, phiền não, sợ hãi và lo lắng
…biết nhìn mình bằng con mắt hiểu biết và thương yêu
…nhận diện và tiếp xúc được với những hạt giống của niềm vui và hạnh phúc
…nhận diện và thấy được cội nguồn của những giận hờn, tham đắm và si mê trong bản thân
… biết nuôi dưỡng mình bằng những niềm vui mỗi ngày
…được sống mát mẻ, vững chãi, thảnh thơi
…không rơi vào thái độ dửng dưng và không kẹt vào hai mặt vướng mắc và ghét bỏ.”

Ai mà không có nhu yếu được đem đến niềm vui, được chia xớt nỗi khổ phải không Khánh Chung? Ai mà không muốn được yêu thương chân thật? Khi lòng ta phát khởi một ý muốn hướng thượng, một thiện nguyện thì dù chưa thành tựu chính ta cũng được tưới tẩm, dưỡng nuôi. Đó chính là thức ăn bổ dưỡng mà ta phải nhận diện mỗi ngày. Thế cho nên, tối hôm nay tôi hạnh phúc lắm. Tôi được ngồi trong vòng tròn đại chúng và chứng kiến vô lượng hạt giống hiểu biết và thương yêu đang được tung rải trên vườn hoa ý thức lòng mình…

Hoà bình trong lòng người

Ta có thể hỏi nhau mình tham gia một Khóa Tu thì có thể đóng góp gì cho xã hội hay không? Mọi người đến với khóa tu đâu phải để làm kinh tế hay tìm kiếm lợi danh. Tất cả chỉ đi với nhau, ngồi ăn cơm với nhau, chỉ có mặt cho nhau. Tất cả chỉ muốn dừng lại. Như những người nông dân khôn ngoan để cho mảnh đất của mình ngơi nghỉ sau một vụ mùa gặt hái. Đất đai sẽ có được một thời gian bình yên, an ổn để có thể tái tạo sự sống, phục hồi những dưỡng chất trong chính lòng mình. Hơn bốn trăm con người chúng tôi cũng vậy thôi. Chúng tôi cũng ngồi thật vững chãi, an nhiên như lòng đại địa. Chúng tôi cũng muốn để cho cánh đồng tâm thức của đại chúng được dịp ngơi nghỉ, ngủ yên. Không khí im lặng hùng tráng này sẽ nuôi dưỡng, tịnh hoá mảnh đất thân tâm. Đêm hôm nay là đêm nguyện cầu cho hoà bình nhân loại. Nguyện ước cho một vụ mùa sum suê những hoa trái Bi-Trí-Dũng. Cầu mong cho những mùa Lạc – mùa của an vui – sẽ tuôn dậy tràn lấp khi gió xuân về.  

Lúa trên đồng có thể lên đòng đơm bông từ đâu nếu không nhờ những hạt giống nảy mầm nằm sâu trong đất ruộng? Hoà bình dân tộc, hòa bình thế giới khởi đầu từ đâu nếu không phải là trong tự tâm của mỗi người?

Khánh Chung có biết rằng nơi chúng tôi tĩnh tọa cách đây chỉ vài mươi năm còn là vùng diễn ra chiến sự hay không? Những họng súng cùng những viên đạn đồng đen nay đã phải nhường chỗ cho tượng đài Quan Thế Âm. Không gian chết chóc và bầu khí quyển đầy tràn uất hận đó nay đã được thay bằng năng lượng bình an, thuần từ. Thật là nhiệm màu quá phải không Khánh Chung? Ta nghĩ rằng giữa sa mạc không một bóng cây ngọn cỏ của sự sống ấy vậy mà một ngày kia nước trong tĩnh lặng từ đâu tuôn trào. Đóa hoa vô thường không ai biết đã lặng lẽ ươm mầm để hôm nay bung cánh tỏa hương. Cuộc đời vẫn đẹp sao! Tình người vẫn còn lấp lánh lắm!

Khánh Chung có biết rằng nơi đây đã từng lưu giữ bóng hình của một vị cao nhân hay không? Chỉ với đôi chân trần mà Người đã trao truyền Năm Giới cùng Mười Điều Lành khắp non sông Đại Việt. Chỉ với hai bàn tay trơn nhưng Người đã đặt nền móng hòa bình, đoàn kết và thịnh vượng cho dân tộc trong hơn 150 năm. Tôi đang nói đến bậc Điều Ngự Giác Hoàng – Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Trên con đường đi vào lòng muôn dân, Tổ đã đến núi Gành và trùng tu tại ngôi Kim Sơn cổ tự này. Mảnh đất này đã là thánh địa. Kim Sơn đã là một huyền thoại rồi đó, Khánh Chung!

Công trình của Trúc Lâm Đại Sĩ đã được tiếp nối. Không phải bằng chùa vàng điện ngọc, mà bằng những hơi thở nhẹ sâu. Chỉ cần duy trì hơi thở thôi là tôi biết mình đã góp thêm chút ít cát đá để làm nên con đường Tùng thênh thang trong mát. Chỉ cần giữ chặt yên cương tâm ý thì tôi sẽ về được rừng Trúc xanh miên man thuở nào.

Đêm nay cũng là đêm năm xưa…
Và chiếc võng thời gian vẫn đang chậm rãi đong đưa ru sâu hồn người..
…tìm về những tháng ngày hoàng kim, châu báu

Ông lão đánh cá và hòn tuyết lăn

Đến với Kim Sơn tôi đã hứa với lòng là phải làm được một chuyện. Đó là Dừng Lại. Thực tập “Dừng Lại” là công tác của tôi mỗi ngày. Khánh Chung có biết không, tôi vẫn sống, vẫn ăn, vẫn đi, vẫn ngồi và vẫn thở. Nhưng sống như thế nào, ăn, đi, ngồi và thở như thế nào để có thể Dừng Lại. Dừng Lại cho bằng được dòng nghiệp lực của mình.

Hầu hết chúng ta đều bị cuốn theo những suy tư, lời nói và hành động. Dòng chảy đó đôi khi chỉ là những con kênh lạch bé nhỏ nhưng có khi cũng như những đợt sóng thần bạo tàn cuốn trôi tất cả và để lại không biết bao bất hạnh đau thương.

Chúng ta bị chìm đắm theo con nước hôm qua. Chúng ta xuống lên theo triều cường hôm nay. Và những ước vọng về một sớm mai huy hoàng, những mơ tưởng về một ngày kia tươi sáng lại đánh động tâm hồn chàng thuỷ thủ. Người thuyền nhân lại tiếp tục giong cánh buồm đỏ thắm ra khơi, tìm về hải đảo xanh ngát của tự do, của ánh sáng. Không bao giờ ngơi nghỉ. Không bao giờ dừng chân. Anh ta đâu có hay rằng mình đã bỏ lại sau lưng một điều thiêng liêng nhất. Đó là thực tại mầu nhiệm – chốn thần tiên, quê hương đích thực của mình.

Tôi không muốn làm ngư ông suốt đời chạy theo một con cá trên đại dương vô tận. Ông lão ấy cuối cùng cũng có được thứ mà mình mong muốn. Nhưng than ôi! Giờ đây trong tay ông chỉ là một bộ xương khô trắng. Tôi không muốn trở thành hòn tuyết trôi lăn trên đồi núi dài rộng. Hòn tuyết ấy cứ xoay tròn ngày càng nhanh hơn và trở nên to lớn hơn. Nhưng kết cuộc rồi nó cũng sẽ vỡ tan, nát vụn thành bụi cát… Tôi chỉ muốn một điều thôi. Tôi muốn ngưng đọng tâm tư. Tôi muốn neo đậu con thuyền ý thức vào giữa mặt nước của trái tim mình. Và may mắn thay! Trong đêm thanh vắng hôm nay, tôi có thêm cơ hội ngồi thật thảnh thơi đi thật vững vàng…

Khánh Chung biết không, trăng bấy giờ đã lên cao rồi đó. Ánh vàng toả chiếu, soi rọi trên ao nước hồn tôi. Thanh Lương Nguyệt – người bạn cũ lâu năm –  quàng cánh tay ấm lên bờ vai, hàn huyên với tôi niềm phúc lạc của sự sống…

Phóng tầm nhìn lên trên, đôi mắt tôi chứng kiến mùa trăng đang nở chín khắp vùng trời. Và bên dưới chỉ còn là hai màu trắng đen le lói, nối tiếp nhau như những phím đàn dương cầm. Mỗi bước chân như một nhịp chạm đập vào lòng thực tại. Khúc Tâm Từ dần dần rung vang những nốt nhạc đầu tiên. Đoàn người vẫn bước đi, lưu dấu lại trong thực địa âm giai thân thuộc. Bài ca Tâm Từ cất lên rồi đó, Khánh Chung! Bản Sonata Dưới Ánh Trăng phát xuất từ muôn trái tim khởi đi từ bao tấm lòng…

avera hontu
abyapajjha hontu
anigha hontu
sukhi – attanam pariharantu…

Trên  sân khấu của đất trời chỉ còn là bản hợp xướng Từ-Bi-Hỷ-Xả. Và tấm màn nhung huyền Khổ-Đau-Sầu-Vướng đã khép lại tự bao giờ…

Nha Trang ngày về (p2)

 

7 giờ 45’ sáng. Điểm đến: Kim Sơn. Ánh sáng toả rạng

Sermon on the Mountain

Vậy là tôi đã có mặt tại khoá tu Mùa Hè ở Kim Sơn. Tôi thích con đường lên núi lắm. Lối đi ấy không quá dài để làm khách bộ hành thấm mệt và cũng không quá ngắn để xa rời sự nhộn nhịp chốn đô thành. Đây cũng chính là con đường Phượng Bay. Màu đỏ hồng của hoa phượng rực rỡ điểm tô giữa nền xanh thăm thẳm. Và trên núi cao là cả một dòng sông mát trong đang tuôn chảy dạt dào. Mỗi sớm mai, khi hừng đông tỏa chiếu thì người dân xung quanh lại được chứng kiến một cảnh tưởng hùng tráng: Con sông khởi đầu từ đỉnh đến chân núi, dừng lại rồi lại trở lên, về với gốc rễ cội nguồn.

Khánh Chung chắc là sẽ ngạc nhiên phải không? Làm gì có dòng nước nào có thể từ vùng thấp chảy ngược lên cao?
Bạn thân mến, tôi đang nói về tăng thân trân quý. Vì tăng thân thì luôn đi với nhau như một dòng sông. Đó chẳng phải là điều chúng ta thường hay đem ra cho nhau ghi nhớ đó sao?

nhatrang_ngayve

Trong khoá tu, sáng nào Ôn Kim Sơn cũng đi thiền hành cùng đại chúng. Hình ảnh Ôn dẫn đầu tăng thân như cơn mưa giao mùa lấp lánh, dịu ngọt. Ôn rất kiệm lời nhưng bao nhiêu đó thôi cũng đã làm tròn đầy khỏa lấp niềm hỷ lạc trong tôi. Đó là bài giảng trên núi. Sermon on the Mountain. Mỗi buổi sáng là tôi lại được nếm lại bài thuyết pháp thơm ngát này. Diệu âm tuy vô thanh nhưng đã làm rung chuyển biển sông núi đồi. Chỉ là những bước chân thầm thì bé nhỏ mà đã làm người khách tang hải phong trần giấc tỉnh mộng tan. Ôn như con sóng đầu đàn và theo sau là muôn trùng những đợt sóng nối tiếp đưa thuyền tôi về lại bến bờ yên vui, không còn phải lênh đênh, chìm nổi.

Retreat nghĩa là gì?

Khánh Chung có biết là lần đầu tiên nghe đến danh từ Summer Retreat tôi đã không hiểu Retreat nghĩa là gì không?  Tôi chỉ biết rằng  “Retreat” diễn đạt một sự rút lui. Như một đoàn quân lui khỏi chiến trường, di tản khỏi vùng nguy hiểm. Như một lữ khách đã mệt mỏi sau bao chuyến đi muốn tìm về cho mình nơi chốn nương thân.

Sau đó tôi mới được biết Retreat nghĩa là khoá tu. Khánh Chung thấy đó, nếu mình liên kết các ý lại với nhau thì ta sẽ có một cách định nghĩa cho riêng mình. Khoá tu là một cơ hội của chính ta để rút lui khỏi đời sống bận rộn. Đó là một dịp may để ta từ bỏ ánh đèn thị thành, trở về thắp lên ngọn lửa sơn lâm. Ta sẽ xa rời những hầm hố, bẫy sập trên những con đường đầy gió bụi. Ta sẽ lại về đắp xây ngôi nhà của chính mình. Ngôi nhà của thân và tâm.

Ngoài đời bây giờ có rất nhiều hội thảo, khoá học, chương trình đào tạo, những chuyến đi xa để người tham dự có điều kiện nhìn lại mình, xác định lại mục tiêu của đời mình. Tìm lại cho mình một giá trị, một đường hướng. Khánh Chung cũng thấy chi phí để tham gia vào những sự kiện như vậy không hề rẻ và ngày một tăng lên. “Được là mình”, “hiểu mình” là một nhu cầu rất lớn. Ai cũng đều có những khát khao, ước vọng như vậy. Tôi cũng không phải là một trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng muốn tìm lại nhiều niềm vui bé nhỏ mà mình đã quên lãng bên vệ đường. Tôi cũng muốn chào tạm biệt, đi thật xa khỏi bao lắng lo, phiền muộn. Tôi không muốn mình cứ mãi rong ruổi ngược xuôi theo những chuyến xe cuộc đời. Tôi không muốn lòng mình cứ mãi ấp ôm muôn vạn hộc sầu thương tiếc.

Vậy nên tôi đã đến. Đến với Kim Sơn. Đến với khóa tu Mùa Hè, tôi được ăn trong im lặng, nói và nghe với tâm yêu thương. Tôi được đi, đứng, nằm, ngồi thật đoan nghiêm. Tôi được dạy cách gói lại tất cả những sầu thương để mở ra niềm thanh thản. Tôi được học cách chắt chiu từng thời khắc, trân quý mỗi phút giây mình sở hữu. Tôi được sống như một con người đích thực. Tôi có cơ hội để tìm lại giá trị đích thực của mình. Một khóa tu với sự yểm trợ của bốn chúng đã nâng đỡ cho tôi nhiều lắm. Lần tới nếu có ai đó hỏi Khánh Chung rằng “Tham gia khoá tu để làm gì?” thì Khánh Chung sẽ trả lời như tôi có được không? Ta đi tìm lại mình, tìm lại giá trị đích thực của mình. Bạn có bằng lòng với tôi không?… Mình sẽ trả lời như thế nhé……

Serenade số 2

Chiều nay tôi ngồi an ổn trên một phiến đá và lặng lẽ quán sát vùng trời biển quê hương. Từng vạt nắng chói chang đang tan dần, rót vào lòng tôi triệu triệu sắc màu sáng loá. Những hôn hoàng nối tiếp những hoàng hôn. Tựa mình vào vách núi cho phép tôi có một thế nhìn nghiêng nghiêng trong thời khắc chạng vạng. Trời đất đẹp lạ lùng và mang đến cho tôi một xúc cảm bùng cháy. Đã như thế bao năm rồi tôi chưa từng nhìn ánh chiều rơi? Khung cảnh diệu vợi này ngày qua ngày vẫn diễn tập sau hôm nay tôi mới hay, mới biết? Hơi ấm của đất đá len vào từng ngõ ngách sắc thân. Mắt nhìn về khung trời tím hồng hoang ngời ngợi. Gió biển từng cơn mang theo vị mặn thấm tan nơi đầu lưỡi. Khí trời thanh trong phủ kín ấm lồng ngực. Và đôi tai tôi rộn ràng, vang vọng bao nhiêu là thanh âm.

Những ngón tay khẽ rung chạm vào hư không. Từng ngón tay đang lay động. Tất cả như đang bay lên. Những giọt sương trong đang lặng lẽ về với mây trắng. Những sợi tơ trời đang giăng lưới bủa vây cùng khắp vũ trụ. Lòng tôi như những cánh sen hồng phai theo gió ngàn đi khắp thiên hà đại địa.

Vàng rơi? Vàng rơi?

Tôi tự hỏi mình như thế đó, Khánh Chung! Tôi ngồi yên như thế lâu lắm. Như em bé thơ trong câu hát quen thuộc. “Mê trời mây tím không nghe mẹ gọi về”. Lòng tôi đâu có khác gì quyển Tâm Kinh dạt trôi trên muôn trùng sóng bạc. Những dòng chữ, câu kệ đã bị dòng thời gian phai dấu, hương thời gian thấm ướt thì nay được hong khô, hiện rõ dưới mặt trời.

Màu áo tôi được nhuộm ánh hoàng hôn. Và lòng tôi cũng như loài hải âu chuyên chở trên đôi cánh mình bao sắc màu thanh khiết. Những ngón tay thon dài vẫn còn lay động. Âm thanh, giai điệu khúc ca ngày mùa này đã biểu hiện tự lúc nào. Thanh âm vốn đã sẵn có. Chỉ chờ một tâm hồn đồng điệu khai phá. Chỉ chờ một trái tim biết rung cảm. Chỉ chờ một thế ngồi vững chãi. Có khó gì đâu, phải không Khánh Chung? Chỉ cần đôi mắt, đôi tai, tất cả giác quan ta có mặt…thì bản nhạc chiều hoàng hôn, khúc Serenade bất tử này này sẽ lại ngân vang. Khung cảnh thần tiên này sẽ lại tái hiện. Đâu có khó phải không Khánh Chung? Ta có thể và cần phải sắp xếp cho đời sống mình một khoảnh khắc như vậy. Tôi muốn ôm giữ mãi mãi phút giây đẹp đẽ này. Mãi mãi cho đến những mai sau. Và thật lòng mong ước bạn cũng sẽ như tôi: Cầm chắc Vàng không để Vàng rơi nữa!

Nha Trang ngày về (p1)

 

(Viết cho Khánh Chung và tất cả những người chị thân thương của tôi)

Chương đầu tiên: Bản Overture

Khánh Chung thân mến!
Tôi trở về với Nha Trang vì đọc được một lá thơ, một lời mời gọi của người anh nơi phương xa. Bạn có muốn biết nội dung của bức thơ ấy hay không?

THƯ MỜI
***

Xin mời em/chị: ……………Áo Trắng…………………
Dành ít thời gian quý báu để tham dự vào Cuộc Sống,
Đang được tổ chức tại: Trái Đất 
Vào lúc: Sáng Hôm Nay
Sự hiện diện của: ……em……
Sẽ mang lại rất nhiều niềm vui cho buổi họp mặt
Người tổ chức: Nắng Sớm
Nhà tài trợ: Gió Mát, Lá Non, Bướm Tím, Trời Xanh

Người anh ấy tên Lữ. Đó là tất cả thông tin mà tôi biết về anh. Nhưng có một sự truyền thông sâu sắc giữa hai trái tim. Có một tiếng nói trong thinh lặng giữa hai tâm hồn. Tôi biết trong âm thầm đó chính là người anh, người thương bấy lâu nay tôi ngóng tìm, chờ trông…

Có những người ta biết ơn, ta trân quý vì họ nói lên sự thật, giúp ta khám phá sự thật. Vì ai mà không cần sự thật? Ai cũng có nhu yếu được làm một con người chân thật, được đối xử chân thật, được tiếp xúc với những gì chân thật, phải không Khánh Chung?

18. Fresh as flowers

Và sự thật đầu tiên là gì, bạn có biết không? Đó là hạnh phúc. Phút giây này chính là hạnh phúc. Trang thơ của anh Lữ luôn là những câu chuyện về hạnh phúc. Hạnh phúc chính là một sự thật. Hạnh phúc đang hiện hữu trên mọi miền sông núi. Dòng sông an vui đang tuôn chảy trên khắp chốn nhân gian. Nhưng chúng ta vốn là những người con trai, con gái khờ dại. Mỗi một ngày trôi qua, thiên nhiên luôn gọi ta về. Cha mẹ luôn kêu tên ta: Này con ơi, con có thấy bầu trời hôm nay đẹp và trong lắm hay không? Anh chị đang nhắc ta: Em ơi, em có ngửi thấy đóa tường vy thơm ngát đang nở rộ trong vườn hay không? Em ta đang gọi ta: Anh ơi, anh có nghe tiếng hoạ mi lảnh lót trên cành hay không?

Những âm thanh vi diệu của đời sống cứ rung ngân trong từng thời khắc, trong 24 giờ. Tiếng biển hát. Tiếng sóng reo. Âm thanh những tầng trời bao la. Âm thanh hải triều bát ngát. Mẹ gọi ta về. Nhưng ta đâu có nghe. Ta cứ đi trong hờn tủi. Ta cứ bơi trong vô vọng. Ta đâu có để ý những Biển Báo: Hãy Dừng Lại. Ta quyết chạy tới dù đã được nhắc nhở: Phía trước là Núi Lở Đường Trơn. Ta cứ phóng nhanh dù cho Đây là Con Đường Thường Hay Xảy Ra Tai Nạn. Ta vô tình giẫm đạp lên không biết bao nhiêu viên gạch diệu kỳ của thực tại. “Em đi bỏ mặc con đường”. Đó là tình trạng chung của chúng ta và cũng là của rất nhiều những người khác. Thật là khờ dại quá phải không, Khánh Chung?

Ta đã bỏ lỡ chuyến tàu đi về miền hạnh phúc. Và ta cũng lỡ hẹn với biết bao những mầu nhiệm trong cuộc đời…

Lễ hội ngày mới

Anh Lữ luôn có mặt tại sân ga để đợi chờ tôi. Anh Lữ đã gọi tôi. Gọi thiết tha lắm, gọi tên tôi bốn mùa, gọi tên tôi trong suốt những ngày nắng đổ mưa rơi. Và lần này tôi đã về, đã nghe anh mà trở về. Về với anh, về với biển. Nha Trang ngày về! Ngày của đoàn tụ. Ngày của nhịp cầu nối dài những bờ vui. Không than van, không hờn trách. Tôi đã tới để cùng anh hát lên khúc hoan ca Mùa Hè. Bản Overture này chỉ có phần Prelude. Và sẽ mãi luôn mới tươi như những cái nhìn đầu tiên, tinh khôi như những lần đầu gặp gỡ…

Khánh Chung có thấy rằng: Lá thơ của tôi cũng là sự tiếp nối của anh Lữ hay không? Lá thơ này cũng là một thư mời. Tôi đã nắm giữ Phong Thư Mời Về Với Tuổi Thơ và nay trao cho bạn. Hãy cùng tôi, nối gót nhau vào chốn thực tại mầu nhiệm. “Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu”… Mời bạn lên xe, cùng tôi, ta dìu nhau về miền tỉnh thức. Chúng ta không cần phải đeo mang gì nhiều. Ta chỉ cần hát ca.

Ta sẽ không sợ lạc vào những nẻo tối tăm. Vì ta đã cầm chắc trên tay mình địa chỉ và nơi chốn. Buổi tiệc trần gian ta nhất định không bao giờ đánh trượt.

Địa chỉ: Ở đây.
Thời gian: Bây giờ

Ta chỉ cần nhớ 2 chi tiết ấy thôi, thì tiệc vui sẽ mãi không tàn. Những festival sẽ nối dài những festival.

Tất nhiên rằng đón đợi tôi tại ga cuối của cuộc hành trình đâu chỉ có anh Lữ mà còn có rất nhiều người khác nữa. Không phải ai tôi cũng quen mặt nhớ tên. Nhưng tôi biết màu áo của họ. Chỉ có hai màu thôi. Màu của vách núi và màu của sương mây. Những người thương của tôi. Đó là đoàn thể, cộng đồng mà tôi đã may mắn gia nhập. Mối tâm giao này đã có tự bao giờ? Hình như chỉ mới một năm. Sự liên hệ ấy giống như một bộ phim. Mà tôi thì luôn cầm chắc chiếc vé trong tay mình. Và tôi cứ xem đi, xem lại không biết bao nhiêu lần… Nâng niu và gìn giữ…. Bộ phim ấy chưa từng có đoạn kết và sẽ không thôi ngừng quay.

Tim rộng mở. Tâm bình an

(Còn nữa…)

Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây

 

Bạn hiền thương! Xin lỗi khi lá thư này đến trễ nhé! Đừng giận, ta sẽ kể cho bạn nghe tại sao. Sáng nay cầm bút lên, ta định viết thư gởi bạn nhưng anh bạn Sương đã ghé tận chỗ ta đang ngồi rủ cùng đi dạo. Ta tính từ chối, nhưng khi nhìn khuôn mặt của bạn ấy cùng lời mời gọi thiết tha ta không thể chối từ được nên đã gấp giấy lại theo anh bạn Sương rong chơi suốt cả buổi sáng. Đó là một cuộc dạo chơi đầy lý thú bạn ạ! Để ta kể lại cho bạn nghe nhé!

Vừa mở cửa bước ra khỏi phòng ta được đón chào bởi một làn gió mát rượi còn mang theo hơi nước, rồi một không khí trong lành, sảng khoái đến ôm ấp lấy ta. Theo bước chân anh bạn Sương ta lần theo lối mòn đi vào vườn hoa qua suối rồi đến rừng. Tất cả vạn vật hiện lên trước mắt ta thật là mầu nhiệm, kỳ ảo. Những con đường, hàng cây, bãi cỏ khi ẩn khi hiện trong làn sương sớm trông đẹp lạ. Nếu không lại gần chỉ đứng từ xa nhìn lại thì chẳng thấy vườn hoa hay con đường đâu nữa mà chỉ thấy những dải mây trắng bay la đà, lượn lờ, thấp thoáng. Tất cả vạn vật đều chìm cả trong màu trắng mờ đục bạn ạ! Rong chơi cùng bạn Sương ta cứ ngỡ như mình là tiên đang đi trong mây vậy đó. Những làn khói sương cứ quẩn dưới chân, bay trên đầu rồi dạt sang một bên làm ta có cảm giác như đang bồng bềnh bay cùng mây vậy. Và đến khi bầu trời vừa ửng hồng lên thì cảnh vật lại càng lung linh lạ, nhất là lúc những tia nắng buổi sớm thức giấc rủ nhau xuống thăm trần gian. Hễ chúng xuất hiện chiếu rọi vào nơi nào thì nơi đó sáng bừng lên với đủ màu sắc khác nhau cứ như là có phép lạ vậy. Mấy giọt sương đậu ở đầu chiếc lá, cành cây… trông cứ như những viên minh châu lấp la lấp lánh với đủ màu sắc cùng những hình thù ngộ nghĩnh, còn các bạn đậu trên bãi cỏ thì như những đôi mắt tinh nghịch nhấp nha nhấp nháy, thi nhau nhảy múa lăn tròn. Bạn hiền biết không, khi dạo chơi cùng Sương ta chợt nghĩ: không biết cõi Tịnh độ như thế nào, hàng cây bảy báu ra sao… hay cõi thiên giới đẹp đến dường nào  ta không biết, ta chỉ thấy Tịnh độ là đây, tiên giới là đây ngay hiện tại bây giờ và đang hiện hữu trước mắt ta đâu cần phải tìm cầu chi xa xôi.

Bạn hiền thương, ngày xưa ta vẫn mơ mình được làm mây, làm mưa, làm sương, làm nắng gió… rồi cho rằng khi nào đạt được điều ấy thì mới có hạnh phúc. Và ta cứ ngồi đó tưởng tượng, ước ao, mong cầu… Hạnh phúc của ta nằm xa xôi trong những giấc mơ ấy. Bây giờ dạo chơi với Sương cùng với những hơi thở nhẹ nhàng, từng bước chân trong tỉnh thức ta chợt thấy rằng: có bao giờ ta không là mây, là mưa, là nắng gió… đâu. Vì cuộc đời, vạn vật quanh ta luôn thay đổi, biến hoại, sinh diệt nên chúng ta bao giờ mà lại không là mây, là mưa…của nhau bạn hỉ!

Trong đời sống thường ngày ta thường có lắm ham muốn, mong cầu nên luôn có thói quen đi tìm kiếm hạnh phúc. Ta cứ tưởng rằng hạnh phúc lúc nào cũng phải có mặt ở một nơi khác, nơi mà mình đạt được điều như ước muốn. Nơi đây có thể là hạnh phúc đó nhưng chưa phải là cái mà ta muốn. Chẳng hạn như khi mới ra trường ta nghĩ giá như có được việc làm ổn định thì hạnh phúc biết mấy, nhưng khi đi làm rồi ta chỉ hứng khởi, vui thích một thời gian sau đó không lấy đó làm hạnh phúc nữa, ta nghĩ: giá như vị trí ta được nâng cấp lên, mức lương của ta cao hơn một chút hay có được chiếc xe đẹp như của bạn ta thì lúc ấy ta mới thật sự có được hạnh phúc,…Nhưng đến khi đạt được điều đó thì hạnh phúc lại không có trong ta mà nó lại nằm trong một dự định, mục đích khác. Cứ như thế ta cứ chạy vòng quanh mãi mà vẫn không chạm được vào cái gọi là hạnh phúc. Ta thấy mình giống như anh chàng trong bài thơ sau đây vậy:

“Này người đang đi vòng quanh

Hãy dừng lại

Anh đi như thế để làm gì?

 

Tôi không thể không đi

Vì tôi không biết đi đâu

Nên tôi đi vòng quanh.

 

Này người đang đi vòng quanh

Anh hãy chấm dứt việc đi quanh.

 

Nhưng nếu tôi chấm dứt việc đi quanh

Thì tôi cũng chấm dứt tôi.

 

Này người đang đi vòng quanh

Anh không phải là sự đi quanh

Anh có thể đi nhưng không cần đi quanh.

 

Tôi có thể đi đâu ?

 

Anh hãy đi tìm anh

Anh hãy đi tìm người thương”

Bởi không biết rằng: “càng lắm ham muốn thì càng nhiều khổ đau, rằng bao nhiêu cực nhọc trong cõi sinh tử đều do ham muốn mà có…”- Kinh thương yêu- nên ta cứ rong ruổi tìm kiếm mãi mà không biết nhìn sâu vào bên trong để biết mình thực sự muốn gì, cần gì, đang tìm kiếm cái gì. Có kim cương trong túi áo mà ta nào hay biết cứ sống với cuộc sống nghèo khổ rồi đi tìm kiếm ngọc quý ở đâu đâu để rồi lỡ hẹn với sự sống, đánh mất sự sống, để tuột khỏi tầm tay mình những mầu nhiệm, những tặng phẩm của cuộc đời ban tặng. Và cũng bởi không thấy rõ rằng cái gì “sẽ là” thì “không là”, vạn vật phải là ngay bây giờ và ở đây nên ta đã không biết trân quý, không nhận ra sự quý giá của những gì đang hiện hữu quanh ta để rồi phải hối hận, tiếc nuối.

 

Hồ thu trong veo

Sáng nay khi ngồi yên chơi cùng mặt nước hồ thu, nhìn những cụm mây, hàng cây phản chiếu trên mặt nước lặng yên cùng  những sỏi đá, rong rêu… bên dưới hồ ta chợt nhận ra một điều.  “Muốn được hạnh phúc thì phải biết cách sống cho có hạnh phúc và phải biết nhận diện ra đúng mặt mũi của nó”. Và để thấy rõ đâu là hạnh phúc đích thực thì ta cần phải biết dừng lại, “chỉ khi có cái gì ngưng lặng thì mới có thể làm cho người khác ngưng lặng được”. Khi mặt hồ gợn sóng, chao động thì làm sao ta có thể nhìn thấy rõ được hình dáng của đám mây, hàng cây… trên mặt hồ, chỉ khi nào nó thật sự lắng yên thì những gì nó phản chiếu mới thật sự chính xác được. Ta cũng thế, khi nào ta biết dừng lại những lo âu, tính toán, sợ hãi, mong cầu… thì mới thực sự thấy rõ được mình. Chỉ cần ngồi thật yên là đủ. Thân yên thì tâm sẽ yên và lúc ấy hạnh phúc sẽ tự có mặt không cần phải tìm kiếm chi. Nếu không ngồi yên, không hạnh phúc trong giây phút này thì giây phút kia cũng sẽ như vậy thôi và rồi cuộc đời của chúng ta sẽ là một chuỗi tìm kiếm vô ích.  Sự sống hàng trăm năm của ta nào có bên ngoài những việc làm hằng ngày của ta đâu. Cho nên nếu khi đang thở mà không biết mình đang thở, đi không biết mình đang đi, khi làm không biết mình đang làm… thì ta chỉ là cái xác biết di động thôi chứ không phải là đang sống thực. Khi sống không ý thức thì tất cả chỉ là một giấc mộng không hơn không kém. Ta cứ tưởng rằng đã có hạnh phúc  nhưng cái hạnh phúc đó chỉ là một thứ hạnh phúc giả tạm, ngoài da, một thứ hạnh phúc không bền chắc do từ ngoại cảnh đưa tới. Nếu hạnh phúc thực sự thì đã dừng lại để tiếp xúc chứ không lan man tìm kiếm mãi như vậy! Nếu ta không biết sống trong giây phút hiện tại thì ta sống trong giây phút nào đây? Nếu không an trú trong bây giờ và ở đây thì ta sẽ an trú trong bao giờ và ở đâu? Tương lai của ta thực ra chính là bây giờ và ở đây. Này nhé, giả sử bạn đang ngồi trong lớp học mà lại không chú tâm vào lời thầy cô giáo giảng, không  tập trung vào chuyện học hành làm bài vở cứ ngồi đó nghĩ ngợi, tưởng tới tương lai sau này mình sẽ làm cái này cái kia, ngôi nhà mình ở phải như thế này thế nọ, người vợ (chồng) của mình phải hội đủ những yếu tố mình thích… thì chắc chắn lực học sẽ kém và khi ra trường với kết quả thấp thì làm sao xin được một nơi làm tốt. Hay khi bạn đang may một cái áo, tay thì làm nhưng đầu óc lại đang suy nghĩ chuyện này chuyện kia nên ráp nối lộn xộn mặt vải trái với mặt vải phải, cái đường viền cổ tay lại lẫn qua cổ áo… kết quả cuối cùng là cái áo phải bỏ đi hoặc phải tháo ra ráp lại. Đó có phải là tương lai được làm nên chính từ hiện tại không? Nếu hiện tại ta không có được hạnh phúc thì lấy chất liệu gì để xây  dựng nên hạnh phúc ở tương lai! Bởi thế nếu ngay trong giờ phút này mà ta không có hạnh phúc được trong khi ăn, khi đi, khi làm việc… thì ta đừng có mong cầu hạnh phúc đến trong tương lai. Hạnh phúc không đến từ những gì to tát, cao siêu mà lại nhẹ nhàng đến từ những thứ đơn giản, tầm thường nhất như khi tiếng con thơ cười đùa, một cơn gió mát buổi trưa hè, một cái bánh ngọt sau mấy tuần chỉ ăn cơm với nước rau nhạt,…

Có người bảo rằng đôi khi hiện tại đầy khổ đau thì làm sao an trú trong hiện tại được. Xin thưa rằng chính khổ đau làm nên hạnh phúc! Không tin ư, bạn hiền thử quan sát xung quanh mà xem.  Nếu không có bùn thì làm gì có đóa hoa sen thơm ngát, nếu không có rác chuyển hóa thành phân thì làm gì có những luống rau hàng cây lên xanh mơn mởn, nếu không bị đau răng thì làm sao biết được có những cái răng nguyên vẹn là một hạnh phúc, nếu khi mắt không đau thì làm thế nào nhận ra được có đôi mắt sáng đó là cả một kho báu… Giả sử như giờ phút này ta không có gì là đau khổ cả, chỉ là thực tại bình thường thôi nhưng liệu ta có an trú trong hiện tại để trân quý và tận hưởng những gì mình đang có hay tâm cứ vọng tìm về quá khứ hoặc vọng tưởng đến những điều ở tương lai. Thông thường chúng ta chỉ sống theo thói quen của mình, cứ chạy quẩn chạy quanh theo những tập khí rồi đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh xung quanh. Vấn đề không phải là hiện tại có khổ đau hay không có khổ đau, vấn đề là ta có thật sự muốn được hạnh phúc an lạc hay không. Nếu ta thực sự muốn thì sẽ biết được mình cần phải làm gì và không nên làm gì. “Dục an tất an” mà! Con người có thể an lạc, hạnh phúc mà không cần phải tùy thuộc vào ngoại vật như tiền bạc, danh vọng, địa vị… chi. Các vị tu sĩ có thể ăn rau trái, uống nước suối, sống giản dị một cách an nhiên tự tại mà vẫn có hạnh phúc đó thôi tại sao chúng ta lại không? Thật ra hạnh phúc vốn ở bên trong, chúng ta muốn được an nhiên tự tại thì phải biết khai thông nguồn hạnh phúc ấy bạn hiền ạ. Để khai thông được nó thì trước hết ta cần phải dẹp bỏ những chướng ngại hay những nguồn hạnh phúc giả tạo đến từ ngoại cảnh mà bản ngã thu thập từ bấy lâu nay. Chẳng hạn, bất cứ ai ăn ngon cũng thấy sung sướng nhưng đó chỉ là cái sung sướng nhất thời, vì bản ngã thúc giục ta đã ăn ngon thì phải tìm kiếm món ăn ngon ấy hoặc ngon hơn để tiếp tục ăn nữa nếu không sẽ khổ sở. Thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật cũng vậy, nó cũng đưa đến sự ưa thích, và đã thích cái này thì sẽ có sự chán ghét cái kia và rồi cái ngã sẽ dẫn dắt ta đến chỗ phán xét, phê phán, phân biệt… này nọ. Bạn hiền biết không, tất cả hạnh phúc đến từ bên ngoài đều có tính cách tạm bợ cả! Sau khi đã hưởng được nó rồi thì cứ phải đi tìm nó mãi. Và chính sự tìm kiếm này đã khiến con người khổ đau và cũng là nguyên nhân thúc đẩy con người trở nên tham lam, ích kỷ, sân hận… Chỉ khi nào chúng ta dẹp được cái tôi thì an lạc, hạnh phúc mới có cơ hội biểu hiện được bạn hiền ạ!

Ngồi yên nhìn lại những gì mình đã đi qua trong cuộc đời ta cảm thấy tiếc nuối và tội nghiệp cho chính bản thân mình. Vì sao ư? Vì ta cứ mãi tìm kiếm bên ngoài, những nơi xa xôi mà không thấy tất cả ở trong chính tự thân ta, không thấy được hiện tại chính là chìa khóa để chuyển hóa quá khứ và mở cửa tương lai. Vì ta đã bỏ phí thời gian, bỏ phí tuổi trẻ của ta cho những cuộc đi quẩn đi quanh không lối ra, không có đích đến một cách rõ ràng. Ta thường dùng trí thông minh của mình để đạt được văn bằng này bằng cấp nọ, kế hoạch này dự tính kia… nhưng lại không biết dùng trí thông minh ấy để sắp xếp đời sống hằng ngày như thế nào để ta có thể có những giờ phút đầy niềm vui, thảnh thơi, tiếp xúc được với những mầu nhiệm, với sự sống của đất trời thiên nhiên và của chính bản thân ta trong giây phút hiện tại. Nếu biết sống như thế thì thân và tâm ta sẽ được nuôi dưỡng, trị liệu khỏi bệnh tật, khổ đau, lo lắng… khi ấy sống mới thực là đáng sống. Để làm được điều đó ta cần phải biết thâu lại chủ quyền của mình trong những cái gì đang xảy ra ngay bây giờ và ở đây trong mọi lúc mọi nơi bạn ạ. Lúc ngồi yên giữa muôn ngàn tia nắng phản chiếu lấp lánh ta đã thấy được rằng khi dừng lại an trú trong hiện tại thì sẽ khám phá ra được có vô vàn những điều kiện hạnh phúc đang có mặt sẵn đó cho ta từ trong và xung quanh ta đó bạn. Ví dụ trái tim ta đang còn đập khỏe mạnh, hai mắt ta còn sáng cho ta nhìn thấy mọi thứ, đôi chân ta còn khỏe, không khí xung quanh ta trong lành không bị ô nhiễm… Nhờ thấy được như thế mà hạnh phúc lập tức có mặt trong ta, ta không còn dẫm đạp lên nó mà đi một cách oan uổng như trước nữa bạn ạ. Lạ kì lắm bạn, chỉ cần ta có mặt đó thì tất cả những mầu nhiệm của sự sống đều có mặt đó cho ta, từ ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè,…đến mặt trời, sông núi, cỏ cây,… Bạn biết không, cái năng lượng giúp ta trở về với giây phút hiện tại chính là chánh niệm đó. Bây giờ ta đã biết được rằng khi đối diện với những hoàn cảnh khó khăn, những trường hợp khó xử, những người không dễ thương nếu ta cứ ngồi đó mà phân tích đúng sai, tức giận, lo âu, buồn tủi… hay cố tìm hiểu nguyên nhân vấn đề thì ta lại càng bị nó dẫn dắt theo đường mòn cũ của cái tôi nhỏ bé rồi khổ đau. Nhưng chỉ cần ta dừng lại, quay trở về lắng nghe những cảm xúc trong tâm của chính mình thì sẽ nhận diện được, thấy rõ được những cái gì, điều gì đang thực sự có mặt trong ta. Chỉ cần thấy, cảm nhận và thật sự có mặt với những gì đang xảy ra trong ta thôi thì thực tại sẽ trở nên sáng tỏ và khi ấy ta sẽ không còn bị ràng buộc, lôi kéo bởi những tiếc thương, buồn giận, trách móc… nữa.Và như thế sự chuyển hóa sẽ xảy ra một cách tự nhiên giúp khổ đau vắng mặt, làm nên nụ cười trên môi bởi ta đã nhận ra cuộc đời thật đáng sống đáng trân quý biết bao. Chẳng hạn khi ai đó nói hay làm gì đó trái ý nghịch lòng khiến ta giận. Lúc ấy ta chỉ cần ý thức được biểu hiện của cái giận trong thân ta như thế nào, trong những cảm giác nơi thân hay qua những xúc động của chính mình… Thấy được chúng rồi ta sẽ bớt bị chúng sai xử, không vội nói hay có hành động gì đó với người ta nghĩ đã làm ta khổ để rồi phải hối hận, buồn khổ sau này. Khi ấy ta không cần hỏi tại sao người ấy lại nói lại làm như thế, không cần phân tích chi thêm chỉ cần thực sự có mặt nhận diện thôi là đủ.

Thương chào bạn nhé! Chị Hằng vừa có mặt và đang trải cái nhìn dịu dàng, mát mẻ, sáng trong ở muôn nơi. Chị ấy lại vừa ghé ngang qua phòng rủ ta cùng đi dạo nữa bạn ạ. Mà ta thì bạn biết đấy, ta không thể chối từ được trước những lời mời gọi như thế bao giờ!

1. Hạnh phúc tìm lại

2. Hiện tại nhiệm màu

3. Phương thuốc quý

4. Tiếng lòng

5. Về Nhà

6. Kẻ thù giấu mặt

“Nơi ấy bây giờ và ở đây” là phần cuối trong tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” . Tâm Anh cám ơn quý vị đã đọc và đã chia sẻ hạnh phúc và niềm vui khi được sống và tu học cùng với Tăng thân.

Kẻ thù giấu mặt

Đang bận với bản thiết kế dang dở bày ra giữa bàn ta chợt nghe tiếng bước chân khe khẽ, rồi dừng lại. Tò mò, nhưng mặc kệ ta chẳng thèm lưu tâm ngẩng đầu lên nhìn hay để ý chi. “Hẳn ai đang đứng nhìn để trầm trồ, thán phục ta đây và không chừng đó cũng có thể là kẻ muốn học lóm tay nghề của ta”. Nghĩ thế ta ung dung cúi đầu làm tiếp với dáng điệu tỏ vẻ như quan trọng lắm. Chợt một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên bên tai ta: “Chú ơi, bản vẽ này có điểm không chính xác rồi!” Nghe thế tự nhiên cơn giận, tự ái ở đâu ùn ùn kéo đến có mặt trong ta. “Chà nhóc con nào mà lại dám lên mặt dạy đời ta đây, phải cho nó một bài học mới được”, ta thầm nghĩ.

Ngẩng đầu lên nhìn ta thấy trước mắt mình là một cô bé, phải một cô bé, tuổi chừng ngoài đôi mươi đang đứng đó quan sát bản vẽ của ta một cách chăm chú. Có thể cô ấy bằng tuổi em gái ta hay cũng có thể bằng tuổi con gái đầu của ta. Bực mình ta lớn tiếng : “Này cô bé kia, cô có biết đây là đâu không hả? Ai cho phép cô vào đây vậy? Mời cô đi ra ngoài chơi! Đây không có bánh kẹo, đồ chơi cho cô đâu!”.

Nói xong ta cúi xuống tiếp tục công việc của mình và cứ tưởng rằng cô bé sẽ sợ sệt, xấu hổ bỏ đi nơi khác không quấy rầy ta nữa. Ai ngờ giọng nói kia lại tiếp tục cất lên, lời nói nhẹ nhàng nhưng không kém phần kiên quyết, mạnh mẽ: “Thưa chú, bản thiết kế này có điểm chưa hợp lý ạ!”. Bực bội ta ngẩng phắt đầu nhìn lên. Ừ, thì vẫn là cô bé với áo sơ mi trắng váy đen cùng khuôn mặt không trang điểm, còn tóc thì được tóm gọn lại ở sau lưng. “Đồ “vắt mũi chưa sạch” này muốn gì đây, biết gì ngoài chuyện shopping và ba cái chuyện tình cảm vớ vẩn mà  bày đặt chớ, phải dạy cho nó bài học đừng  xen vào chuyện người khác mới được”, ta thầm nhủ. Dừng tay, dắt cây viết vào tai ta quát hỏi: “Láo xược, cô bé có biết ta là ai không và đây là bản vẽ đang vẽ cái gì không mà dám lên tiếng bảo là không chính xác thế hả? Ra ngoài ngay, đừng có đứng đó mà làm tốn thời gian của ta!”. Nhoẻn một nụ cười cô bé khẽ nói: “Xin lỗi, vì cháu đã tự tiện vào phòng quấy rầy công việc của chú!”. Rồi khuôn mặt có đôi mắt to tròn, trong sáng với vầng trán cao biểu lộ sự thông minh ấy lại tiếp lời: “…nhưng mà cháu vẫn xin chú vui lòng nhìn lại bản vẽ. Ở cái góc bên trái, cái chỗ trên cùng ấy!”. Nói xong cô bé mỉm cười cúi chào rồi đi ra cửa.

Đang lúi húi nhìn ngắm lại công trình của mình thì anh bạn làm cùng phòng bước vào, đến bên cạnh vỗ vỗ vào vai ta rồi hỏi: “Này cậu, lúc nãy tiếp đãi sếp có đàng hoàng không đấy hử? Sếp khen cậu làm việc chăm chỉ, hết lòng lắm đấy!”. Ngạc nhiên ta hỏi: “Sếp…mà sếp nào?”. “Giỡn hoài, trưởng phòng mới của tụi mình, người cậu đã gặp rồi đó! Nghe nói cô ấy đã tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc ở nước ngoài, có nhiều công ty muốn mời cô về làm việc nhưng sếp chỉ muốn về phục vụ quê cha đất tổ thôi. Tuy còn nhỏ nhưng nghe mọi người nói sếp có nhiều kinh nghiệm và giỏi lắm đó cậu à!”. Thắc mắc trong đầu ta tự hỏi: “Từ sáng đến giờ ta có gặp ai lạ đâu ngoài cô bé con kia tự tiện vào phòng rồi lên tiếng chê bai ta. Chả lẽ…cái người ta cho là “vắt mũi chưa sạch” ấy lại là sếp mới của ta!”. Ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu ta nhớ lại mọi chuyện.

Ừ, đúng cái cách quan sát tổng quát bản vẽ, cái giọng điệu và cái cung cách nói chuyện ấy không thể là một cô bé được, vậy mà ta hồ đồ không chịu nhìn ra. Vả lại nơi này đâu phải ai muốn vào cũng được đâu, và hơn hết nếu không có ngành nghề chuyên môn thì nhìn vào bản vẽ có biết có hiểu gì đâu…

Thằng bạn lay lay hai vai ta hỏi tướng lên: “Này cậu, bịnh hả?” Ừ, ta bịnh thật rồi! Cái tự ngã của ta đã làm cho ta bịnh.Đã mấy năm rồi ta luôn là một kĩ sư giỏi của công ty. Những bản vẽ ta thiết kế ra luôn nhận được lời khen ngợi của bạn bè và sự ưa chuộng của khách hàng. Và cũng đã lâu rồi chưa ai nói với ta rằng ta làm như thế là chưa đúng, chưa chính xác hay chưa hợp lý cả. Bởi thế nên ta cứ nghĩ mình là một người giỏi, một người có tài không có ai bằng hoặc hơn ta cả. Do vậy ta mới bị “bịnh”. Cái bệnh kiêu ngạo này nó ngấm ngầm rồi giết chết ta từ từ như căn bệnh ung thư hay HIV vậy, có thể hơn cả thế nữa, vậy mà ta nào hay nào biết.

Nhớ lại những lời nói và hành động lúc nãy của mình với sếp mới, ta thấy hổ thẹn và giận mình vô cùng.Vì cứ cho rằng đó là cái thấy cái biết của ta, cái danh dự của ta cho nên hễ ai đụng đến là ta xù lông nhím lên như thế đấy! Và cũng bởi chính anh bạn trá hình ấy mà ta có sự biện hộ, thanh minh, phân biệt, chê bai, chỉ trích,…ở trong tâm. Từ từ ta đã đánh mất đi sự tự chủ, nhìn lại của chính mình. Anh bạn ấy có mặt theo ta như bóng theo hình làm cho ta giận, ta khổ khi ai đó trái ý nghịch lời với ta, nhất là khi kẻ ấy nhỏ tuổi hơn hay kinh nghiệm sống trong đời kém thua ta, ấy vậy ta nào biết gì!

Đẹp mặt chưa, ai biểu cứ vênh váo lên rồi nói năng hồ đồ! Đúng là “ếch ngồi đáy giếng”mà không biết thân biết phận chi! Xấu hổ quá, ngày mai gặp lại sếp ăn nói như thế nào đây! Đáng đời cho cái thói ngạo mạn! Thật là một bài học nhớ đời cho ta, nhờ thế ta mới “tỉnh” ra không còn “mê” nữa. Bài thơ được đọc đâu đó từ thuở nào chợt trở về trong ta:

“Đệ tử Gotama
Hãy đoạn trừ kiêu mạn
Con đường kiêu mạn này
Chỉ đưa về khổ thú
Kẻ kiêu mạn ngấm ngầm
Cũng đi về địa ngục
Huống chi là những kẻ
Vênh váo nhìn cuộc đời
Học đạo thấy đường ngay
Tâm ta sẽ an lạc
Tu tập phép chánh niệm
Đạt được phép tam minh
Kiêu mạn đoạn trừ xong
Mới thành công thực sự.”

Ừ, đúng rồi, nếu ta biết “bảo hộ thân và ngữ, thanh lọc tâm ý mình”thì chắc chắn “tâm ta sẽ không buông lung”và như thế ta sẽ không bị mắc phải chứng “bịnh” này. Lúc ấy ta sẽ thấy rõ được rằng những tài năng hay những gì mình làm được đó là nhờ vào sự có mặt sự góp sức của tất cả mọi người, của vạn vật chứ không là của riêng ta. Nếu chỉ có một mình ta thì thử hỏi ta có tồn tại được không chứ đừng nói là làm nên được điều này điều nọ.

Thời gian thấm thoát như thoi đưa, mạng sống của con người rồi cũng sẽ giống như ngọn nến hết tim hay như ngọn đèn trước gió, vậy mà ta cứ mãi giận hờn, trách cứ, tự ái,…Thật đáng tiếc thay cho ta khi ta đã lỡ hẹn với sự sống mầu nhiệm xung quanh mình trong giây phút hiện tại, cũng như đã để tuột khỏi tầm tay những thứ cuộc sống đã ban cho mình do ngã mạn, cố chấp để phải tìm kiếm, mong cầu rồi khổ đau.

Còn kẹt vào tự ngã là ta còn khổ, còn làm người khác khổ. Biết neo vào hơi thở, biết đem tâm về với giây phút hiện tại và giữ nó thật lặng yên như mặt nước hồ thu thì sẽ thấy (không chỉ thấy mà phải thực sự sống, thực sự tiếp xúc) được người trong mình, mình trong người và các hiện tượng khác. Lúc ấy bình an, hạnh phúc, tự do chân thật sẽ tự tìm đến với ta thôi.

“Mặc cảm hơn kém bằng
Tạo ra nhiều rối rắm
Ba mạn đã vượt rồi
Tâm không còn khuynh động.”

1. Hạnh phúc tìm lại

2. Hiện tại nhiệm màu

3. Phương thuốc quý

4. Tiếng lòng

5. Về Nhà


 

Về nhà

 

Mấy tuần nay công ty của hắn cứ hết đợt thanh tra này lại kiểm tra nọ. Điều ấy khiến cho hắn cứ phải bận rộn suốt cả ngày. Hắn cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi quá! Hắn thèm những giây phút bình yên không phải tính toán, suy nghĩ chi. Và tự nhiên hắn nhớ tới Thảo – người bạn gái thân nhất của hắn. Thảo với hắn luôn có mặt bên nhau từ lúc còn cấp một cho đến khi học xong Đại học ra trường, nhưng bây giờ người bạn thân ấy không còn bên hắn nữa. Thảo đã chọn cho mình con đường đi ngược dòng đời. Hắn tự nhủ sau đợt này sẽ xin nghỉ phép vài ngày đi thăm bạn, bởi hắn có nhiều băn khoăn thắc mắc trong lòng lắm.

Sau một chặng đường dài hắn cảm thấy mỏi mệt bởi mùi xăng, mùi khói, những tiếng  nói cười ồn ào trên xe và xung quanh. Bước xuống xe, người hắn như đang rã rời ra vậy. Đặt chân vào cổng tam quan hắn thấy một màu xanh mướt của hàng cau thẳng tắp chạy dọc theo bậc tam cấp, hai bên là bãi cỏ xanh nõn với một dòng suối nhỏ chạy lượn lờ xung quanh và có cả hồ sen đang nở hoa thơm ngát nữa. Rồi mái ngói cong cong hiện ra thấp thoáng sau những hàng cây ăn trái đang trĩu quả cùng vô số chú chim đang chuyền cành hót ríu rít. Bước thêm vài bước hắn thấy cả một vườn hoa đủ loại, đủ màu đang rủ nhau khoe sắc hương. Khung cảnh ở đây yên tĩnh quá, hắn có thể nghe được tiếng ong bay, tiếng thì thầm của lá và cả hơi thở hổn hển của hắn nữa. Thật lạ, cứ y như là cánh cửa thần kì vậy, thế giới bên trong cánh cửa hoàn toàn khác hẳn với thế giới bên ngoài cái cổng tam quan ấy. Những làn gió mát rượi như bàn tay mẹ cứ vuốt ve má hắn, quạt mát cho hắn. Cái cảm giác mệt mỏi lúc nãy giờ đây đã tự tan biến đi lúc nào chẳng hay, hắn cảm thấy trong người sảng khoái và nhẹ nhàng. Ngồi nghỉ chân trên cái ghế đá cạnh bụi trúc vàng hắn đưa mắt nhìn ngó xung quanh và thấy thật lạ. Hắn nghe nói nơi Thảo ở có nhiều người lắm, sao nãy giờ hắn chẳng thấy bóng dáng của một ai cả. Giờ này ở bên kia cánh cổng là giờ mọi người đang hấp tấp, vội vã chen qua những dòng xe dòng người để trở về nhà. Vậy mà ở đây cứ như là chốn không người vậy, cảnh vật yên lặng quá! Tự dưng hắn thấy sợ. Vừa lúc đó một hồi chuông dài ngân lên, hắn thích tiếng chuông lắm, nên khi vừa nghe hắn đã để hết lòng vào lắng nghe độ ngân và âm vang của tiếng chuông. Nghe xong chuông, cái sợ hãi trong hắn đã trốn đi đâu mất, hắn thấy lòng bình an lạ. Đặt chân thêm vài bậc cấp nữa hắn bắt đầu thấy bóng dáng của những tà áo nâu, áo lam bay nhẹ trong gió. Thấy hắn, một người – có lẽ gọi là sư cô – mỉm cười nhìn hắn rồi chắp hai bàn tay lại như dáng hình cái búp sen chào hắn. Hắn cũng bắt chước làm như thế chào lại rồi hỏi thăm về Thảo – người bạn thân của hắn. À, thì ra bạn hắn bữa nay không còn mang tên Thảo nữa mà được gọi bằng một cái tên khác: Đức Liên. Trong thời gian chờ Đức Liên – tên của bạn thân nhưng sao mới mẻ lạ lẫm với hắn quá – hắn đưa mắt nhìn vào chánh điện. Vừa lúc đó hắn bắt gặp một đôi mắt ở trong ấy nhìn ra phía hắn. Một đôi mắt hoan hỉ, bao dung, chứa đựng cái nhìn vô lượng thương yêu sáng bừng ánh từ bi. Nhìn đôi mắt ấy hắn tự nhủ phải sống thật tốt, thật hỉ xả và chỉ có thương yêu thôi. Nhìn đôi mắt ấy hắn có cảm giác mình có thể tự do bật khóc hay mỉm cười mà không cần cố gắng chi. Và cả nụ cười nữa. Với nụ cười đầy trìu mến từ bi ấy, hắn nghĩ không chỉ riêng hắn mà chắc hẳn sẽ đem lại niềm tin, bình an cho tất cả những ai nhìn thấy. Ánh mắt, nụ cười ấy thân thương, quen thuộc quá! Dường như hắn đã cảm, đã thấy điều này đâu đó rồi. À, hắn nhớ ra rồi, đó là hình ảnh của đức Như Lai ở ngôi chùa làng mà hắn thường theo chân ngoại lúc còn bé. Những năm gần đây mãi bận rộn chuyện học hành, yêu đương, lợi danh hắn đã để quên đi ánh mắt cùng nụ cười ấy. Tự nhiên hắn bật khóc ngon lành như một đứa trẻ con.

Thấp thoáng phía sau nhà khách, mấy tà áo nâu đang tiến dần đến nơi hắn đang ngồi đợi. Hắn nhìn thấy người nào cũng dễ thương, cũng xinh hết. Tất cả đều đang cười tươi cùng hai tay chắp lại như nụ hoa chào đón hắn. Tự nhiên, hắn có cảm giác thân quen như đã từng là người thân của nhau lâu lắm rồi vậy. Kìa bạn hắn đó! Hắn nhận ra bạn hắn rồi! Bạn hắn bận bộ đồ mang màu của đất bùn với đôi dép nhựa cũng cùng màu. Và tất cả những người đi cùng ai cũng như thế và chẳng ai có tóc như hắn cả. Cảm giác vừa ngạc nhiên vừa tội nghiệp xen lẫn trong hắn. Hắn thấy thương bạn quá! Hắn chạy đến ôm bạn và khóc. Sau cơn xúc động, hắn nhìn kĩ lại thấy bạn khác trước nhiều. Thảo – à Đức Liên – hình thức bên ngoài hoàn toàn khác trước, đặc biệt là đôi mắt buồn buồn xưa kia bây giờ hắn thấy lấp lánh những niềm vui, khuôn mặt không trang điểm nhưng sao hắn thấy sáng bừng và đẹp lạ, nụ cười không như trước mà nó giống… giống với nụ cười hắn vừa bắt gặp ở chánh điện. Còn nhiều cái khác nữa nhưng nhìn chung hắn thấy bạn hắn bây giờ thanh thản, trang nghiêm, thánh thiện lạ.

Sau một hồi hàn huyên tâm sự bạn hắn đã đi vào giấc ngủ, nhưng hắn thì không ngủ được. Có lẽ vì lạ chỗ và cũng có lẽ… Hắn đưa mắt nhìn qua, thấy Đức Liên đang ngủ ngon lành với khuôn mặt thật bình an điểm nụ cười nhẹ trên môi. Trông khuôn mặt Đức Liên như trẻ thơ vậy. Hắn nằm đó không ngủ với bao câu hỏi, nghĩ suy xoay quanh trong đầu. Nhìn cách ăn mặc của Thảo hắn không khỏi ngạc nhiên và xót xa khi nhớ về ngày xưa. Không chạnh lòng sao được khi cái thời đi học, đi làm hai đứa nổi tiếng là sành điệu về thời trang, nhất là Thảo. Thảo khó tính và chọn lựa kĩ càng lắm! Giày tụi hắn mang khi nào cũng phải là loại giày đóng đạt chất lượng về kiểu dáng cũng như loại da, màu sắc, đặc biệt là phải thời trang, bắt mắt. Và để đem được đôi giày vừa ý về nhà, hai đứa hắn phải bỏ cả ngày  lùng sục khắp các dãy chợ. Thảo có nguyên một kệ giày với đủ thứ loại, nào là đôi được dùng để mang áo dài, đôi mang với quần zin, quần tây (còn cả loại quần ống loe thì đôi khác, loại mang với quần ống bó thì đôi khác nữa chứ!), rồi những đôi dùng để mang cùng váy ngắn đôi mang với đầm dài, còn cả đôi dùng để leo núi đi biển nữa,… Ôi thôi một lô một lốc giày dép, cho nên mỗi lần đi đâu hai đứa cũng phải tốn khối thời gian cho việc chọn lựa nhìn ngắm để xem thử đôi giày đang mang có phù hợp với bộ đồ đang mặc cùng cái nón đội trên đầu chưa. Thế đó, vậy mà Thảo bỏ tất cả đến đây rồi mang vào một đôi dép nhựa. Một đôi dép nhựa màu nâu! Còn nữa, bộ đồ Thảo đang bận có cái màu quê quê già già sao ấy và nó rộng thùng thình nữa chứ! Ngày xưa Thảo kén chọn lắm, mỗi khi mua vải hay mua áo quần Thảo luôn chọn những màu nào đem lại sự tươi mát, trẻ trung, hợp với màu da, đem lại sự thon gọn và cao thêm. Rồi may thì phải chọn cho được tiệm may đẹp, có sự sáng tạo kiểu dáng, áo quần khi mang vào phải vừa vặn thân thể làm nổi bật được vóc dáng của nữ giới. Vậy mà bây giờ Thảo ăn bận thế đấy! Rồi nữa, lúc Thảo giới thiệu nơi ở của mình cho hắn với giọng điệu vui vẻ hắn không thể nào tránh được sự bùi ngùi trong lòng. Ở nhà Thảo có một phòng riêng rộng rãi, trong đó ngoài chiếc giường nệm với những chiếc gối ôm đủ hình thù ngộ nghĩnh dễ thương, còn có một cái tủ đựng đủ loại quần áo, một cái máy tính bên cạnh chiếc bàn gỗ xinh xinh, một cái bàn trang điểm với đủ loại kem phấn nước hoa và cả một kệ sách đầy ắp nữa,… Thế mà Thảo đã bỏ nó lạnh lẽo để đến đây. Bây giờ Thảo đang ở trong một căn phòng nhỏ cùng bốn năm người khác nữa, chỗ ở của Thảo chỉ là một cái hộp (Thảo gọi đó là cái đơn) được đóng bằng chính đôi bàn tay Thảo cùng với sự giúp đỡ của các sư chị. Trên đó chỉ là một cái gối một cái mền được xếp gọn gàng, còn tất cả những gì Thảo có đã cất gọn trong đơn hết rồi. Và điều làm hắn ngạc nhiên, tiếc nuối hơn cả là mái tóc của Thảo. Lúc trước, Thảo có suối tóc đen mượt chảy dài đến thắt lưng. Tóc Thảo đẹp lắm! Nó không hề bị khô, bị chẻ đôi hay rối, cứ như người ta vừa nhuộm vậy. Mái tóc ấy là điều thèm muốn của biết bao đứa con gái, và cũng làm chết mê chết mệt bao chàng trai. Thảo tự hào về mái tóc của mình lắm! Thảo luôn bỏ nhiều thời gian ra để đọc sách nói về cách dưỡng tóc, làm dầu gội và nâng niu chăm sóc nó một cách cẩn thận. Với mái tóc đó Thảo sáng tạo ra đủ kiểu để thích hợp với bộ đồ đang mang, nào là thắt bím, cột cao, xõa dài,… Và lúc nào hắn cũng thấy Thảo đẹp lên hơn nhờ mái tóc đó. Thế mà bây giờ đầu Thảo nhẵn sạch không còn lấy một sợi tóc dài nào nữa! Trằn trọc mãi không ngủ được hắn nhớ lại câu đã hỏi trước khi Thảo rời nhà đi: “Tại sao phải đi tu? Đi tu có hạnh phúc hơn ở ngoài không?”. Nhất định ngày mai hắn phải hỏi lại Thảo – à Đức Liên – câu hỏi này mới được!

Chưa tới 4 giờ sáng hắn đã thấy Thảo từ từ xoay mình ngồi dậy rồi. Lại thêm một điều để hắn ngạc nhiên nữa. Lúc ở nhà khi nào cũng sáng bảnh mắt ra Thảo mới dậy rồi ăn vài ba miếng trước khi đi làm. Vậy mà! Buồn ngủ quá, không nghĩ thêm được gì hắn tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Đang mơ mơ màng màng hắn loáng thoáng nghe một hồi chuông dài, cố gắng mở mắt ra hắn ngồi bật dậy đưa mắt tìm Thảo. Thảo đang đi vào cười với hắn, khuôn mặt Thảo trông thật tươi thật đẹp. Sáng nay Thảo cũng bận cái áo màu nâu nhưng cái áo này dài hơn cái áo Thảo mặc tối qua. Gặp Thảo, câu hỏi lại xuất hiện trong đầu hắn. Khi nghe hắn hỏi Thảo mỉm cười không nói gì, chỉ bảo hắn nếu khỏe thì cùng ra ăn sáng. Đi chứ! Hắn sẽ tham dự tất cả mọi sinh hoạt ở đây để xem thử bạn hắn sống như thế nào, điều gì ở đây đã khiến bạn hắn từ bỏ hết mọi thứ mà lại sống vui vẻ thế!

Bước vào nhà ăn hắn ngạc nhiên khi thấy tất cả đang đứng xếp thành một hàng dài sau cái bàn đựng thức ăn  (không kể có tóc hay không có tóc). Và lạ nữa ai cũng đứng cầm cái tô (hắn nghe Thảo gọi đó là bình bát) trước ngực một cách nghiêm túc, không ai nói cười giỡn đùa chi cả, cứ theo thứ tự lấy thức ăn rồi sau đó đến ngồi vào những dãy bàn ghế đã sắp đặt sẵn. Hắn cũng bắt chước đứng xếp vào hàng như Thảo và mọi người, nhưng được một lúc hắn thấy khó chịu quá. Những người đứng trước lấy thức ăn sao mà chậm rãi thế, bắt hắn phải đứng đợi như thế này thật là bực bội và tốn thời gian nữa chứ. Ở nhà, hắn muốn ăn lúc nào thì ăn có phải đợi chờ như thế này đâu! Hắn muốn chen lên trước lấy cho xong nhưng khi liếc mắt nhìn sang hàng kế bên hắn thấy Thảo đang ôm bình bát đứng im lặng, môi khẽ mỉm cười. Từ Thảo toát lên cái gì đó bình an, tĩnh lặng thì ý nghĩ ấy biến mất, hắn đứng yên đợi đến lượt mình. Đến lúc ngồi ăn cái cảm giác khó chịu lại xuất hiện trong hắn. Bởi vì xung quanh hắn ai cũng ngồi ăn cơm trong yên lặng, tuyệt không có một tiếng nói tiếng ồn nào, đã vậy ai cũng ăn một cách chậm rãi từ tốn nữa chứ! Hắn đếm một muỗng cơm mọi người nhai tới gần ba mươi lần hoặc có thể hơn thế. Hắn muốn nói chuyện với Thảo như trước kia lắm (ngày xưa khi ăn hai đứa cứ tíu ta tíu tít đủ chuyện) nhưng chịu thôi, không khí xung quanh làm hắn không dám. Hắn thôi không nhìn ngó xung quanh nữa mà quay trở về lại với bát cơm của mình, và hắn cũng bắt chước nhai thật kĩ từng muỗng từng muỗng thức ăn đang có trên tay, mỗi khi đưa thức ăn vào miệng hắn biết rõ đó là món gì. Hắn để ý đến cả cử động của quai hàm, sự lên xuống của lưỡi của răng nữa. Có lẽ nhờ thế mà sự lăng xăng, những suy nghĩ vẫn vơ trong hắn được vơi bớt đi, lòng hắn dịu lại. Khi ra khỏi nhà ăn hắn để ý thấy mọi người ở đây đi cũng ngồ ngộ. Ai cũng đi thật chậm, cứ như trên đời này không có gì quan trọng hơn việc đi cả vậy. Đã thế, những lúc có tiếng chuông điện thoại, tiếng đồng hồ đổ hay bất kì tiếng chuông nào khác họ đều dừng lại tất cả mọi động tác, mọi lời nói của mình…

Khi đem những thắc mắc của mình hỏi Đức Liên, hắn đã được giải thích rõ ràng mọi việc. Đức Liên nói nhiều nhưng hắn chỉ nhớ: “…hãy tập làm một đứa trẻ, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống đời thường, như tập thở, tập đi đứng nằm ngồi, tập nói tập cười, tập nghe, tập rửa chén, quét nhà,… hãy thực sự sống có mặt trong giờ phút hiện tại để tiếp xúc với những gì đang diễn ra không để thân một đằng tâm một nẻo, biết nhận ra sự hiện diện của sự sống và mọi người xung quanh mình…; buông bỏ bớt những sợ hãi, lo âu, tính toán không cần thiết…”. Hai mấy gần ba chục rồi mà biểu hắn tập thở, tập đi,…à? Ngộ thật đấy, nhưng thôi, hắn sẽ hết lòng thực tập để xem thử phép lạ nào đã làm bạn hắn  đổi thay.

Một ngày, hai ngày, ba ngày,… rồi một tuần trôi qua cùng với những sinh hoạt của đại chúng, bây giờ bước chân của hắn đã chậm lại từ lúc nào không biết, lòng hắn dường như nhẹ nhàng, bình an hơn. Những thắc mắc, những âu lo, mệt mỏi,… trong hắn trước đây giờ như đã rủ nhau rong chơi chốn nào rồi. Hắn thấy mình dạo này ít nói, ít than trách, phán xét nhưng lại biết chơi cùng chiếc lá, nụ hoa,… và mỉm cười nhiều hơn trước. Không chỉ riêng bản thân mình, hắn cảm nhận tất cả mọi người (từ thiếu niên, thanh niên đến trung niên hay lão niên) đã đến đây đều có sự thay đổi như thế cả. Tại sao hắn biết ư? Bởi hắn nhìn thấy được sự thay đổi trên khuôn mặt họ. Lúc mới đến hắn bắt gặp ở họ những nét buồn, mệt mỏi, lo âu, căng thẳng, vội vã nhưng khi ở đây một thời gian cùng với những bước chân thiền hành, những buổi ngồi thiền, những bài pháp thoại,… khuôn mặt họ đã hé mở những bông hoa tươi thắm, bình an.

Đến bây giờ thì hắn đã hiểu tại sao bạn hắn lại từ bỏ tất cả để chấp nhận cuộc sống ở nơi đây, tại sao đôi mắt của bạn hắn lại khác trước như thế. Ừ, chính hắn bây giờ cũng không muốn trở ra lại phía bên kia cánh cổng để rồi lại tiếp tục với những lợi danh, giận hờn, yêu ghét, được hơn,… nữa. Hắn thèm muốn được sống một cuộc sống như ở đây, dù rằng điều kiện vật chất nơi này không được như ở bên ngoài cũng chẳng hề chi. Nơi đây đã cho hắn cơ hội được sống thật với mình, đã giúp hắn trở về thực sự có mặt và tiếp xúc với cuộc sống trong hiện tại cũng như đã giúp hắn tìm lại được khuôn mặt thật của chính bản thân mình, đồng thời cũng đã dạy cho hắn biết hiểu biết thương đúng hơn. Và hơn nữa, nơi này đã đem lại cho hắn niềm tin vào sự hiện hữu của nụ cười Như Lai trong tự thân hắn.

Tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.

1. Hạnh phúc tìm lại

2. Hiện tại nhiệm màu

3. Phương thuốc quý

4. Tiếng lòng

Tiếng lòng

 

Chiều nay, sau khi xong công việc ở sở làm bạn bè rủ An đi shopping cho ngày cuối tuần, An mỉm cười rồi lắc đầu từ chối. Lũ bạn hỏi: “Có hẹn hả?”, nghe thế tự  nhiên An khẽ gật đầu. Ừ, mà cũng phải thôi, An đã có một chỗ hẹn lý thú ở một địa điểm thật lý tưởng rồi, (lý tưởng với chỉ riêng An thôi). Một góc nhỏ ở một khu vườn của ngôi chùa quen thuộc. Phải, chính vườn chùa là địa điểm An tự hẹn hò với chính mình trong những ngày nghỉ cuối tuần.

Góc bình an

Lần nào cũng thế, đến chùa lễ Bụt chào quý sư cô xong An lại đi ra vườn tìm đến với góc bình yên thân quen. An ngồi trên một cây cầu cong cong bắc qua hồ sen thơm ngát. Bên cạnh An là một lùm tre xanh mát rượi mang đầy làn gió mát như bàn tay của mẹ trong những buổi trưa hè, và cả tiếng kẽo cà kẽo kẹt của tre cũng như là lời ầu ơ của mẹ thuở nào nữa. Xa xa, phía trước mặt An là những hàng tùng cao thẳng, xanh ngắt đứng tựa lưng vào triền cỏ xanh non. Xung quanh chỗ An ngồi cơ man nào là hoa. Cây nào cũng đang khoe sắc và tỏa hương ngan ngát. Trong những sắc màu ấy An chỉ yêu thích nét giản dị, khiêm nhường của những loài hoa mang sắc trắng, như hoa mai chiếu thủy, hoa nhài, hoa mộc, hoa mẫu đơn,…và cả cây hoa ngọc lan ở đằng kia nữa. An đang mơ mộng! Ừ, An đang thả hồn theo cỏ cây! Những hạt mưa phùn nhè nhẹ lất phất rơi trên áo, đậu trên tay An. An thích cái cảm giác lành lạnh và ngồi chơi trong mưa như thế này. Từng giọt, từng giọt nước trong như pha lê đang đậu trên mỗi đầu ngọn cỏ xanh mướt lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Trông chúng đáng yêu và đẹp lạ! Những bông hoa đủ màu sắc ẩn mình suốt muà đông nay vừa cựa mình hé miệng cười. Nào xanh, đỏ, tím, vàng, phơn phớt hồng,…đang vẫy tay chào đón An. Ô kìa, chúng còn cười và gọi An nữa chứ! Từng đàn, từng đàn chim cứ ríu ra ríu rít chạy nhảy trên mặt đất và ca hát líu lo khắp nơi. Chúng tự do xoải cánh bay lượn trong vùng trời bình yên, có con còn đến đậu trên vai An nữa chứ! Hồ sen hình bán nguyệt với mặt nước thật trong và lặng cứ như là gương soi. An có thể thấy từng cụm mây với đủ hình thù ngộ nghĩnh đang bay lượn trên cao, cả hình ảnh những hàng cây bên bờ và cả những chùm hoa rong rêu nằm dưới đáy hồ nữa. Thật yên tĩnh, Và cũng thật nên thơ!

An đang thỏng hai chân xuống hồ nghịch nước, rồi dùng tay té nước văng tung tóe khắp nơi. Một chiếc lá tre làm xuồng đang chở những điều An ước mơ, gởi gắm đi xa, xa thật xa…vào lòng đất Mẹ và vào với vũ trụ mênh mông. Tuổi thơ về! An thấy mình đang là đứa trẻ lên năm lên sáu thuở nào. Đẹp quá! Yên bình quá! Đột nhiên An muốn vẽ, dù biết rằng mình chưa hề cho năng khiếu vẽ bộc lộ bao giờ. An muốn ghi lại mọi cảm giác, mọi âm thanh, …vào một bức tranh nhỏ nhiệm mầu.

Đến với góc nhỏ ấy, An chỉ ngồi yên lắng nghe tiếng chuông chùa vọng lại, ngắm nhìn bầu trời trong xanh với từng cụm mây đủ hình thù đi ngang qua, và tha hồ thưởng thức những gì thiên nhiên ban tặng ở xung quanh An. An thường gọi đùa đó là những buổi đi xem triển lãm tranh và những buổi đi nghe hòa nhạc của An. Và An cũng tự cho mình là người có diễm phúc nhất trần đời. Vì sao ư? Vì những bức tranh An được xem chưa có họa sĩ tài giỏi nào có thể pha màu và thể hiện được, và cũng bởi các bức tranh ấy chưa từng được đem ra trưng bày ở một phòng tranh nào cả. Rồi nữa An chẳng phải tốn công leo cầu thang hay đổi xe bus để đi từ phòng triển lãm này đến phòng triển lãm khác,  An chỉ việc ngồi một chỗ, các bức tranh lần lượt thay nhau xuất hiện trước mắt An với đủ kích cỡ, thể loại khác nhau. Này nhé, bầu trời rộng mênh mông điểm một cánh chim đang xoải cánh bay cao; một vườn cây xanh ngắt với hoa trắng hoa hồng phớt cùng sắc quả xanh non xanh đậm, vàng chanh vàng sậm và xen lẫn đâu đó là những cánh bướm rập rờn, các con ong đang rong chơi, điểm vài chú kiến chú giun đang dạo dưới đất và trên cao mặt trời đang tỏa bóng, vài cụm mây lửng lờ trôi; một chiếc lá trên cây đang thả mình chao lượn xuống chơi cùng mặt đất;….Rồi cả những bức tranh đang diễn ra trong tâm An nữa, từ những lo lắng buồn giận trách móc đến mừng vui háo hức. Tất cả đều đang lần lượt hiển bày. Còn thính phòng của An thì không ai bằng được cả. Đầy đủ, “chất lượng cao”từ ánh sáng, không gian, nhiệt độ với vô số loại nhạc cụ khác nhau. An không phải xô đẩy, chen lấn với ai hay phải đợi chờ xếp hàng mua vé để tìm được một chỗ ngồi thích hợp. Tất cả vũ trụ đã dành sẵn cho An, từ ánh sáng và nắng ấm của mặt trời, từ những làn gió mát trong không khí trong lành đến những nhạc sĩ đủ loại với mọi thứ khí cụ. Khúc nhạc thánh thót êm tai của tiếng nước róc rách chảy qua kẽ đá, tiếng hùng hồn mạnh mẽ của dòng suối khi đi qua ghềnh đá; hay là bản trường ca đầy âm điệu của các loài chim, từ tiếng lích chích của chim Sâu, tiếng gù gù của Bồ câu, tiếng của cô Họa mi, chú Chèo Bẻo, bác Gõ Kiến, chị Chìa Vôi,…; Và cả khúc hòa tấu của tiếng ong bay, lá rơi, gió thổi, tiếng cành cây khô gãy, tiếng cười giòn tan của nắng và cả tiếng cười nói lao xao từ xa vọng lại nữa;…

Trẻ nô đùa

Một tuần với  những căng thẳng áp lực, với bao bận rộn, tính toán được hơn ở sở làm có lúc An không nhận ra được chính mình. Cũng nói, cũng cười, cũng làm việc đó nhưng sao An cứ thấy thiêu thiếu một điều gì. Có khi An có cảm giác con người bằng xương bằng thịt đang nói, đang làm đó hình như không phải là An. Nó lạ lẫm làm sao đó! Giờ phút được ngồi yên trên bãi cỏ xanh mát rượi ở góc nhỏ này rong chơi cùng chim hoa bướm, cùng tiếng chuông lời kinh từ chùa vẳng ra An thấy lòng thanh thản và bình an lạ. Cứ như đó là một liều thuốc bổ thần kì giúp An thấy lạc quan, yêu đời hơn và như tìm lại được chính mình. An đang là một đứa bé, không đòi hỏi, tìm cầu mong muốn chi!

“Con nguyền buông bỏ

Nếp sống hối hả

Đua đòi bận rộn bon chen

Quyết tâm không chạy theo

Danh vọng, quyền hành

Giàu sang và sắc dục

Bởi vì con đã biết

Những thứ ấy không đưa về chân hạnh phúc

Mà sẽ chỉ đem lại cho con

Bao điêu đứng khổ đau…”

Lắng lòng nghe tiếng kinh từ chùa vẳng lại  An thấy mình như là một người khác, chẳng có gì để gọi là hơn thua, được mất, hay có không để rồi phải đau khổ cả. An thấy rồi, khổ đau hay hạnh phúc đều tùy thuộc vào An cả thôi. Nếu An cứ ngồi đó trông mong Chúa hay Bụt ban điều ước để có được hạnh phúc thì An cũng như người đang há miệng chờ sung rụng hay người đang ôm cây đợi thỏ thôi! Hạnh phúc nó đâu có chân đâu mà chạy tìm đến với An, tự An phải tìm ra hạnh phúc cho mình từ những điều giản đơn nhất trong cuộc sống đời thường xung quanh mình. Hạnh phúc không phải là một con đường đã dọn sạch sẽ đó chờ An mà chính An phải là người tìm ra và thực sự đặt từng bước chân trên con đường đi đến hạnh phúc ngay trong những gì An đang sống, đang tiếp xúc trongtừng giây từng phút của cuộc sống hiện tại.Có một điều An biết chắc rằng để gặp mặt được với hạnh phúc thì An không thể đi trên con đường đầy những vướng kẹt, ràng buộc của những sợi dây tham muốn, giận trách, chấp ngã, tự ái được. Con đường hạnh phúc sẽ thênh thang rộng mở với An khi An sống thực sự sống; biết sống với  hoan hỉ, bao dung, chấp nhận, cảm thông, kiên nhẫn rộng mở trong trái tim yêu thương.

Tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.

1. Hạnh phúc tìm lại

2. Hiện tại nhiệm màu

3. Phương thuốc quý

4. Về nhà

Phương thuốc quý

 

Thời gian gần đây hắn cảm thấy trong người không được khỏe. Cứ rã rượi, mệt mỏi sao đấy! Ăn không còn thấy ngon như lúc trước nữa. Hắn nghĩ: chắc mình bị bịnh chi đây! Nhưng hắn lại ngại đến bác sĩ, hắn sợ phải đối diện với sự thật. Sáng nay hắn quyết định đi khám bác sĩ.

“Anh bị ung thư gan giai đoạn hai”, bác sĩ thông báo cho hắn cái tin như thế với giọng điệu chắc nịch pha chút thương cảm. Cầm “bản án”trên tay hắn cúi chào bác sĩ rồi lặng lẽ lê bước ra cửa. Giọng ông bác sĩ già vang lên sau lưng hắn: “Căn bệnh có thể tiến triển mau nhưng cũng có thể sẽ biến mất. Tất cả đều tùy thuộc vào mục đích sống của anh cả đấy!”. Hắn đi như người mộng du. Ra tới đường hắn cứ cho xe chạy nhưng không biết là mình đang đi đâu. Cái đầu hắn rỗng không. Hắn cũng chẳng biết mình đang nghĩ ngợi gì nữa. Người qua lại đầy đường nhưng mặc kệ tất cả, hắn không còn dòm ngó để ý đến ai cả. Xế chiều, hắn thất thểu trở về nhà. Vợ con đang chờ hắn. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trẻ lòng hắn thấy xốn xang lạ. Viện cớ mệt hắn vào phòng đóng cửa lại nằm. Hắn nằm đó không ngủ. Hắn buồn, hắn khóc. Chao ôi, hắn khóc như chưa từng được khóc! Lúc đầu còn tấm tức sau cứ nấc lên. Cứ nghĩ đến việc người mẹ già và vợ con hắn khoác áo xô là hắn lại không thể nào cầm được nước mắt. Con hắn còn nhỏ dại, mẹ thì già, vợ hắn còn quá trẻ, còn hắn tương lai đang mở rộng trước mắt. Hắn đang có trong đầu bao dự tính, kế hoạch. Hắn còn có nhiều việc phải làm lắm! Vậy mà…Không, hắn phải sống! Hắn muốn được sống !

Buồn chán nên mấy ngày liên tiếp hắn chẳng ăn uống được gì. Hắn ôm nỗi buồn trong lòng, chẳng hé môi nói gì với vợ con bạn bè cả. Hắn không muốn vợ con buồn. Không muốn trở thành gánh nặng cho họ. Chỉ mới mấy hôm mà nhìn hắn hốc hác hẳn đi. Trông hắn cứ thẫn thờ, sếp tưởng hắn làm việc nhiều mệt mỏi nên cho nghỉ phép để dưỡng sức. Khi dắt xe ra khỏi công ty hắn cứ đi đi mãi. Boong…boong…boong, tiếng chuông chùa ngân vang khiến hắn giật mình trở về với thực tại. Trước mắt hắn là một ngôi chùa thoáng đãng, rợp bóng cây xanh. Tự nhiên hắn cho xe rẽ vào cổng chùa. Thật may cho hắn, hắn vào đúng lúc Sư đang bắt đầu buổi pháp thoại cuối tuần. Cũng như mọi người hắn đi tìm cho mình một chỗ ngồi. Lặng yên lắng nghe tiếng chuông cùng hơi thở vào ra của chính mình theo lời hướng dẫn của vị Sư, hắn thấy lòng bình an lạ. Lúc này đầu óc hắn rỗng không, không mong cầu, suy nghĩ gì hết. Sư nói nhiều, nhiều lắm nhưng hắn không nhớ hết. Hắn chỉ nhớ Sư dạy: “…hạnh phúc chỉ thực sự đến khi biết an trú trong hiện tại. Sống hết lòng với từng sát na trong hiện tại mà không bị kẹt bởi những suy nghĩ, lo lắng ở quá khứ hay vọng tưởng ở tương lai…”và “…tìm hạnh phúc trong khổ đau, ngoài khổ đau sẽ không tìm thấy hạnh phúc… ” . Và câu chuyện sau minh chứng rõ về điều đó. “Có  một người băng qua đồng hoang gặp cọp. Bị cọp đuổi anh ta chạy trốn rồi bị rơi xuống vực sâu, và vô tình hai tay anh ta nắm được một rễ cây. Khi nhìn xuống thấy một con cọp khác đang gầm gừ chờ đợi, phía trên thì hai con chuột (một đen, một trắng) đang từ từ gặm mòn rễ cây. Đột nhiên lúc ấy anh ta nhìn thấy trái dâu thơm ngon ở gần đó. Không ngần ngại anh ta đã đưa tay ra ngắt lấy quả dâu bỏ vào miệng ăn ngon lành”. Hay câu chuyện về bốn trái núi mà Bụt dùng để nhắc nhở vua Ba tư nặc về vấn đề thời gian đã cấp bách, không gian đã thu hẹp.  Nghe những lời Sư dạy hắn cứ nghĩ như sư đang biết chuyện của hắn, nói những lời dành riêng cho hắn vậy. Sư đã lui về liêu phòng. Mọi người đang lục tục kéo nhau ra về, hắn vẫn còn ngồi đó. Hắn đang chiêm nghiệm lại những điều vừa được nghe.

Khi hắn về đến nhà, mọi người ở quanh đó chưa có ai đi học hay đi làm về cả, vợ con hắn cũng thế. Khung cảnh yên tĩnh lạ. Hắn vào nhà tìm một nơi thoáng đãng, mát mẻ rồi ngồi thật yên không nghĩ ngợi, nhớ nhung gì. Hắn ngồi đó tận hưởng những làn gió mát rồi suy ngẫm về năm điều tâm niệm đã được nghe Sư hướng dẫn lúc ở chùa:

“Tôi thế nào cũng phải già, tôi không thể nào tránh thoát được sự già nua.

Tôi thế nào cũng phải bịnh, tôi không thể nào tránh thoát được cái bịnh.

Tôi thế nào cũng phải chết, tôi không thể nào tránh thoát được cái chết.

Tất cả những người tôi thương yêu và tất cả những gì tôi trân quý hôm nay một mai này tôi đều phải xa lìa và buông bỏ, tôi không thể nào tránh thoát được sự xa lìa và buông bỏ ấy.

Tôi là kẻ thừa tự những nghiệp quả do thân, miệng và ý của tôi tạo nên, và những quả nghiệp ấy là cái duy nhất tôi có thể mang theo với tôi sau này

Để tâm theo từng lời từng chữ và nhìn lại chính ông bà, ba mẹ và chính bản thân của mình hắn thấy thật đúng. “ Có mặt, lớn lên, rồi biến hoại và mất đi để rồi tiếp nối biểu hiện ở một hình tướng khác, đó là một quy luật muôn đời của vạn vật. Đó là một sự thật hiển nhiên, không một ai có thể trốn thoát và chối bỏ được cả. Điều ấy không chỉ đúng đối với con người mà bất cứ loài động vật nào và cả cây cối, đồi núi, sông ngòi, ao hồ,…đều cũng như thế. Không có cái gì tồn tại mãi mãi như hình tướng ban đầu mà không biến dịch đâu và cũng chẳng có ai sống mãi không già chết cả. Sự thay đổi thật là mầu nhiệm, chính nó đã làm nên sự sống. Nếu vạn vật cứ đứng yên không có sự biến đổi thì sự sống làm gì có mặt trong vũ trụ này…”   Thật lạ, lúc này cái buồn chán, lo âu, sợ hãi trong lòng hắn dường như đã chạy đi đâu đó chơi mất rồi. Hắn không còn bận tâm chi. Nhìn ra ngoài hắn thấy cây cối, hoa cỏ ngoài vườn thật là mời gọi và quyến rũ. Hắn ra ngoài đi dạo một vòng quanh vườn. Đến gốc xoài hắn phát hiện ra một điều thú vị. Cây xoài ấy bị rầy nên hắn đã cho người cắt ngang thân chỉ chừa gốc lại và bấy giờ chỗ bị cắt ấy đang nhú lên bao mầm non. Rồi cả những khóm hoa chuồn chuồn nữa. Thấy hoa đã héo khô hắn dự định nhổ bỏ đi nhưng chưa có dịp rảnh, bây giờ mưa xuống nơi ấy nhú lên bao nhiêu là cây hoa chuồn chuồn con. Còn cây trứng cá mới hôm nào hoa trắng muốt, đầy cả cành bây giờ lá đã rụng sạch còn thân thì đang héo khô. Nhìn cây cối tự nhiên hắn nghĩ: sự sống thật là kì lạ. Cứ tưởng rằng đã chết đã mất hết, hóa ra còn cả đó thôi, mọi thứ cứ tiếp nối nhau có diệt có mất gì đâu.

Tối ấy khi đang ngồi trong phòng, hắn thấy ánh trăng rọi vào cửa sổ. Quay đầu nhìn lại hắn ngạc nhiên quá, chỉ mấy hôm trước vẫn chỉ là một mảnh trăng khuyết bé tí vậy mà bây giờ đã tròn vành vạnh đến thế kia. Nhìn trăng tự nhiên hắn liên tưởng tới quy luật sinh tồn của vũ trụ và cái thấy hồi chiều lại quay trở về trong hắn. Trong cuộc sống vạn vật đều thay đổi có bao giờ đứng yên đâu. Trăng lặn, trăng khuyết rồi trăng tròn, thủy triều xuống rồi thủy triều lại lên, cây cối cũng vậy từ hạt nảy mầm thành chồi thành cây cho hoa cho trái rồi lại có hạt,…Bản thân hắn cũng thế, khi cha mẹ sinh ra hắn chỉ là một đứa trẻ đỏ hỏn rồi biết bò biết chạy, đến thiếu niên thanh niên, làm chồng làm cha và đến lúc nào đó hắn sẽ chết để rồi bắt đầu một trò chơi mới. Lúc này người hắn bỗng nhiên nhẹ hẫng ra. Hắn không còn thấy buồn, còn sợ chết nữa. Hắn thực sự thấy rõ ràng đó là một quy luật, mà đã là quy luật thì không ai có thể thay đổi được. Hễ có sinh thì sẽ có sự trưởng thành, tồn tại và ắt hẳn sẽ có sự biến đổi hoại diệt .Biết rằng rồi mình sẽ chết, con mình vợ mình,… cũng thế nhưng hắn không còn lo sợ, hốt hoảng như lúc trước nữa. Bởi hắn biết đó là một chân lý bất di bất dịch và hơn nữa mọi thứ thay đổi không phải là hết mà chỉ là sự tiếp nối của nhau thôi. Và biết đâu hắn sẽ lành bệnh trong nay mai. Mỉm cười hắn đi vào giấc ngủ.

Sáng nay thức dậy sớm, hắn nằm yên ngắm nhìn vợ con. Hắn ngắm thật kĩ từng đường nét trên những khuôn mặt thân quen ấy. Và tự nhiên trong lòng hắn trào dâng một tình thương vô bờ và lòng biết ơn đối với vợ con hắn. Hắn nằm đó để ngắm, để nhìn và để lắng nghe tiếng chim hót buổi sớm, tiếng hải triều tấu khúc nhạc trầm hùng buổi sáng từ xa vọng lại và cả tiếng gà của nhà ai gáy sớm nữa. Mở cửa bước ra sân hắn tận hưởng những làn gió mát của ban mai đang mơn man trên má. Ngắm nhìn bầu trời đang ửng đỏ cuối chân trời, hắn thích thú chờ đợi sự xuất hiện của ông mặt trời. Một quầng đỏ ối ló dạng. Lúc đầu chỉ là một vòng cung bé tí rồi hai phần năm, một phần hai, ba phần tư và cuối cùng là nguyên trái cầu đỏ khổng lồ hiện diện làm bừng sáng cả một góc trời. Ánh nắng hiện hữu nhảy nhót trên những giọt sương đầu ngọn cỏ, làm tất cả lung linh như ngọc. Còn trên các cành cây những chiếc lá lấp lánh như dát bạc. Những bông hoa muôn màu muôn sắc đang hé môi chúm chím mỉm cười. Đẹp thật! sao bữa giờ  hắn không trông thấy nhỉ? Ừ, bởi hắn bận rộn quá! Biết thời gian không chờ đợi mình nhiều hắn thấy trân quý từng giây từng phút và thấy cần phải sống cuộc đời còn lại sao cho thật có ích, có ý nghĩa. Trở vào nhà với bàn ăn đã dọn sẵn cùng vợ con đang có mặt ở đó hắn thấy lòng rộn lên một niềm vui. Tự nhiên hắn lại thấy biết ơn vợ con hắn lắm. Biết ơn vì họ đã làm người thân của hắn. Biết ơn vì họ còn khỏe mạnh đó trước mặt hắn.

Không như mọi hôm vừa ăn sáng vừa đọc báo để xem những tin tức mới trong ngày, hôm nay hắn ân cần hỏi han việc học của con, khen món ăn vợ nấu ngon rồi gắp thức ăn cho hai người. Kế đó hắn tiễn vợ đi làm, đưa con đi học với những lời nói yêu thương, ngọt ngào cùng cử chỉ âu yếm. Cứ thế ngày qua ngày hắn sống hết lòng trong từng phút giây với vạn vật xung quanh, có mặt thực sự với người thân trong giây phút hiện tại rồi chơi những môn thể thao yêu thích ngày xưa. Và ngày nào cũng thế lúc nào hắn thâu nhặt được từng chuỗi niềm vui nho nhỏ từ những điều giản đơn nhất trong cuộc sống. Không phải đi làm  hắn để dành thời gian đến nghe vị sư kia nói pháp nhiều hơn. Và hắn cũng cho phép mình có thời gian cho những sở thích của mình, như: trồng hoa, tỉa cây, chăm sóc cây cối, đọc sách,…Hắn không ghé quán uống rượu bia cùng bạn bè khi đi làm về như lúc trước nữa nhưng hắn không lấy thế làm buồn. Bây giờ hắn có nhiều niềm vui hơn trước lắm! Hắn thấy mình khỏe mạnh, yêu đời hơn nhiều lắm. Cũng như người bị rơi xuống vực đang đưa tay hái trái dâu ăn ngon lành khi cái chết đang gần kề trong câu chuyện vị sư kể, hắn cũng thế. Hắn vui thích tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng cho hắn trong từng giây phút của cuộc sống. Và hắn cũng đang nhận diện và phát huy tác dụng của gia tài mà hắn đang nắm giữ trong tay, từ đôi mắt sáng, đôi tai thính đến đôi chân còn nguyên vẹn,…Và hắn cũng đang sung sướng tận hưởng những hạnh phúc đã và đang có từ nụ cười hồn nhiên của con thơ, bàn tay dịu dàng của vợ, ánh mắt thương yêu của mẹ,…Hắn không mong cầu, đòi hỏi thêm những gì hắn đang có trong hiện tại. Mỗi ngày đi qua đối với hắn là một bông hoa mà hắn đang thâu nhặt gom lại cho con, cho đời và cả cho hắn.

Chiều nay khi trở lại gặp bác sĩ để kiểm tra bệnh tình tiến triển đến đâu hắn không còn mang tâm trạng lo lắng, sợ hãi như trước nữa. Bởi hắn biết việc gì đến rồi sẽ đến. Cứ tính toán, nghĩ suy, lo sợ thêm bận lòng mệt óc chứ có được ích gì. Cầm kết quả trên tay, vị bác sĩ ngạc nhiên trố mặt nhìn hắn. Cứ như là có phép lạ: Hắn đã khỏi bệnh!

Mỉm cười chào bác sĩ, hắn khẽ bảo: “Sống thanh thản, không âu lo, an trú trong từng giây phút hiện tại. Đó là phép lạ nhiệm mầu!”. Bước chân ra khỏi phòng khám hắn huýt sáo vang theo lời bài hát:

“…chỉ còn có sống vui mà thôi

Sống nơi đây cho thật tuyệt vời

Biết ngay nhiều nguồn cơn bối rối

Chỉ tại chính ta không chịu chơi.

Mình đâu có tiếc chi mà nhớ

Mình đâu có mong chi mà mơ

Từng giây phút phút giây đổi mới

Mình riêng biết có đâu chi mà ngờ…”

Tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.

1. Hạnh phúc tìm lại

2. Hiện tại nhiệm màu

Hiện tại nhiệm mầu

 

Sau một giấc mơ dài, hắn ú ớ cựa mình tỉnh giấc. Người hắn ướt đẫm mồ hôi. Lòng hắn vẫn còn đầy những lo buồn, sợ hãi. Hắn mở mắt ra, đưa tay lên mũi hắn thấy mình còn thở. Đảo mắt nhìn quanh hắn thấy đứa con thơ của hắn đang mỉm miệng cười trong giấc ngủ ở chiếc giường gần bên và ngay sát bên cạnh hắn tiếng thở đều nhè nhẹ của người vợ trẻ vẫn còn đó. Mộng hay thực? Đưa tay khẽ nhéo vài cái vào má, lòng hắn tràn đầy sung sướng. Những người thân thương nhất vẫn còn đây bên hắn, tất cả những gì hắn vừa trải qua vài phút trước đây chỉ là mộng ảo. Thở phào nhẹ nhõm như người tưởng chừng chết đến nơi lại được người khác kéo lên tàu, hắn nghĩ thầm: may chỉ là giấc mơ.

Tối qua hắn đã có một cuộc sống đầy niềm vui mà cũng đầy khổ đau trong một giấc mộng dài. Hắn từ một nhân viên bình thường nhờ làm việc chăm chỉ lên tới trưởng phòng rồi leo lên ghế giám đốc. Nhà hắn nguy nga tráng lệ, đầy tiệc tùng và kẻ vào người ra. Rồi đùng một cái, hắn bị người ta gán ghép cái tội tham ô rồi giết người. Thế là hắn phải vào chơi với bốn bức tường đá đợi ngày hành quyết. Hắn chẳng còn được nhìn thấy gì nữa cả và cũng chẳng còn được nghe thấy tiếng con thơ cười. Nhà cửa, tài sản,… của hắn tất cả đều bị tịch thu. Vợ hắn đau buồn, phẫn uất quá sinh bệnh rồi chết. Còn con hắn không ai chăm sóc nên chơi bời lêu lổng rơi vào con đường nghiện hút, trộm cướp.

Giờ đây ngồi nhìn vợ con vẫn còn đang trong giấc ngủ say lòng hắn cảm thấy hạnh phúc vô biên. Hắn tưởng chừng như mình vừa tìm được một kho tàng vô giá. Không phải kho tàng sao được! Này nhé, vợ hắn chưa chết, vẫn còn hiện hữu đây bên hắn. Nàng vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, khỏe mạnh không bệnh hoạn, ốm đau chi. Hắn vẫn còn có cơ hội được nàng chăm sóc từ cái áo tới bữa ăn. Nàng vẫn còn đó để nói chuyện, cười với hắn. Hắn còn được nhìn thấy nàng, được nghe nàng nói. Còn con trai của hắn không hề là đứa trẻ lêu lổng rồi hút chích tù tội chi. Nó vẫn là một đứa trẻ dễ thương với tâm hồn trong sáng. Đó, nó đang nhìn hắn với cặp mắt nai tơ. Hắn vẫn còn được nghe tiếng con thơ chơi đùa ngoài sân. Hắn vẫn còn được ôm con thơ trong vòng tay của mình và còn nhận được nụ hôn tạm biệt của con trai trước khi nó đi ngủ nữa. Rồi ngôi nhà nhỏ đơn sơ có vườn hoa bao bọc xung quanh được tạo nên từ đôi bàn tay của ba hắn, của vợ chồng hắn với bao kỉ niệm vẫn còn đó. Và hơn hết là hắn vẫn còn được thở, được sống, được tự do. Hắn không phải đang bị nhốt trong ngục, hay đang chuẩn bị chia tay với sự sống. Hắn còn đang làm chủ đôi minh châu quý giá nữa. Nhờ có đôi minh châu hắn thấy được tất cả, từ lớn tới nhỏ từ xa tới gần từ cao xuống thấp, hắn thấy được khuôn mặt, hình dáng người hắn thương yêu đến việc đọc sách báo, ngắm mây vàng trúc tím,… Hắn không phải sống trong bóng tối, không phải mò mẫm rờ rẫm chi. Và đôi tai hắn nữa, chúng thật tuyệt vời. Nhờ có chúng mà hắn nghe được tiếng nói cười của người thương, tiếng chim ca suối reo, nhận được điều hay điều dở,… Hắn còn có đôi chân khỏe mạnh, nó giúp đưa hắn đến những nơi nào hắn muốn. Hắn không phải bị nằm liệt một chỗ hay ngồi trên xe lăn, hắn đang được chạy nhảy tự do. Rồi còn nữa hắn đang được nói. Có những người không bao giờ nói được lời nào dù rất muốn, còn hắn, hắn đang được nói bất kì những gì hắn muốn nói. Ừ, vậy thì tại sao hắn không nói những lời yêu thương, ngọt ngào với những người thân của hắn; không nói những lời dễ nghe, có tình có nghĩa với những người xung quanh hắn nhỉ? Tại sao lại đi nói những lời khó nghe, gây buồn khổ cho nhau chi, biết đâu mai này mình không còn có cơ hội để nói hay người kia không còn có cơ hội để nghe thì sao? Hắn thấy còn vô số châu báu quý giá trên hòn đảo ấy nữa mà hắn là chủ nhân.

Nhè nhẹ theo hơi thở, khẽ khàng đặt chân xuống giường, hắn mở cửa bước ra ngoài. Vũ trụ đang chuyển mình bước sang một ngày mới. Vầng trăng đang lơ lửng tỏa sáng trên bầu trời cao cùng vô số những ngôi sao nhấp nháy. Không khí trong lành với từng làn gió mát dịu. Những hàng cây đang còn ngái ngủ với những chiếc lá như dát bạc dưới ánh trăng. Khung cảnh bao la, yên tĩnh quá! Đằng chân trời những ráng hồng đã bắt đầu xuất hiện chuẩn bị cho sự có mặt của ông mặt trời. Vẳng đâu đây trong gió tiếng sóng biển đang hát ca và cả tiếng máy tàu nhà ai vừa nổ nữa. Xa xa đưa lại tiếng gà báo bình minh về. Còn những bông hoa thì đang chúm chím đợi nắng lên hé miệng cười. Lòng hắn thấy hân hoan, phơi phới lạ! Mọi thứ xung quanh hắn dường như mới và thật nên thơ, mầu nhiệm. Chúng luôn có sẵn đó nhưng sao từ trước đến nay hắn không thấy, không thưởng thức được nhỉ? Thật là một mất mát lớn! Nhưng muộn còn hơn không, hắn thầm nhủ.

Quay trở vào nhà thấy vợ và con trai đã tỉnh giấc, hắn mỉm cười âu yếm nhìn hai mẹ con. Cũng là vợ và con trai hắn đó thôi nhưng sao hôm nay hắn lại thấy khác so với mọi ngày. Hắn thấy hạnh phúc tràn đầy khi được gặp mặt hai người thương của hắn. Hắn ngắm nhìn họ thật lâu, thật kĩ. Hắn thấy vợ hắn thật đẹp, thật dịu dàng, đảm đang. Thằng con hắn thì hiếu thuận, kháu khỉnh, khỏe mạnh. Tự nhiên hắn thấy có lỗi với vợ con quá. Từ trước đến nay hắn cứ nghĩ họ là của mình, luôn mãi có đó cho mình nên dường như chưa biết trân quý sự hiện hữu của họ và cũng chưa bao giờ thực sự có mặt một cách đúng nghĩa cho hai mẹ con cả. Hình như đã lâu lắm rồi hắn chưa từng nói với vợ những câu như: “Hôm nay trông em mặc cái áo này xinh quá!” hay “Món ăn hôm nay em nấu gia vị đậm đà ngon hơn hôm qua nhiều lắm!”,…. Và hắn cũng quên mất việc để dành thời gian cùng chơi cùng học với con thơ nữa. Chắc có lẽ tại hắn nghĩ điều ấy không cần thiết và cũng tại hắn thấy tiếc thời gian nữa. Những lúc ăn sáng thì hắn tranh thủ đọc vài tin trong tờ báo mới trước khi đi làm nên có lúc chẳng nhìn thấy cả mặt của vợ con, tối về thì mãi xem thời sự hoặc chương trình ưa thích hay thỉnh thoảng la cà đâu đó cùng bạn bè. Hắn hay nói chuyện với vợ con lắm chứ, nhưng dường như nói chỉ để mà nói, hắn chưa để hết lòng và tâm ý của hắn vào khi nói. Có khi hắn cho rằng tại hắn bận làm việc. Lúc trước hắn luôn nghĩ rằng phải tranh thủ thì giờ để có thể làm được nhiều việc và như thế sẽ mang thật nhiều tiền về cho vợ con hắn. Và như thế đối với hắn đó là tình thương. Hắn thương vợ con nhiều lắm, nên không muốn vợ con hắn thiếu ăn thiếu mặc chi.                                                    Cuộc sống vật chất đầy đủ không thua kém chi ai, với hắn đó là biểu hiện của tình thương.  Nhưng bây giờ hắn đã biết rằng tình thương đích thực không phải thế. Có những thứ tiền bạc không thể mua được, cho dù có tiền triệu tiền tỉ đi chăng nữa. Trong cuộc sống có những thứ quý giá hơn của cải gấp nghìn gấp vạn lần. Đơn giản lắm, nó không ở đâu xa,  tất cả nằm ngay trong tay hắn.

“Thương là phải hiểu, phải thực sự có mặt cho người mình thương và đồng thời cũng phải thấy được sự quý giá của người kia trong cuộc đời mình”. Bài học giản đơn ấy bây giờ hắn mới nhận ra. Hắn thấy biết ơn giấc mộng thật nhiều. Từ trước đến nay hắn sống mà cứ như mơ, nay nhờ giấc mơ mà hắn đã tỉnh ra. Thức tỉnh để mà sống thực sự sống hơn.

 

Tập truyện ngắn “Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây” Tâm Anh xin trân trọng gửi đến quý bạn đọc bằng tình cảm chân thành trong những tháng ngày tu học có nhiều hạnh phúc và niềm vui.

1. Hạnh phúc tìm lại