Vén mây giữa trời

 

Thầy Chân Trời Văn Lang

Thầy kính thương,
Khi con viết những dòng này thì tháng ngày cũ trở về chiếm lấy tâm con. Ngày ấy, mẹ con mất sớm, con tìm mẹ qua những bài thơ, bài nhạc bên ngoài để “sống nhờ” và vẽ lại chân dung của mẹ. Nhưng đa số tác phẩm con tiếp nhận được thường buồn, con bị xông ướp trong âm hưởng đó, dù con có ý hướng đến một cái gì trong sáng, nhẹ nhàng, sâu thẳm và có lối đi. Rồi một buổi chiều nơi nhà người quen, con tình cờ đọc được đoản văn Bông hồng cài áo của Thầy do ai đó chép tay trong một cuốn sổ đã cũ màu, để những mong ước kia cựa mình lớn dậy. 

Khi đọc, con có cảm tưởng như Thầy đặt tay trên trái tim con mà viết, dù lúc đó con chưa biết Thầy là ai, đoản văn được chép tay ấy đã không đề tên tác giả. Sau này, con mới biết sách Thầy ít được xuất bản ở Việt Nam sau những năm Thầy ra nước ngoài kêu gọi hòa bình. Con tự hỏi làm thế nào Thầy diễn bày và đưa mẹ về trong con bằng tình thương với tuệ giác chân thường đến vậy? Chính sức mạnh của thương yêu, lòng biết ơn và tuệ giác nơi Thầy, một cách tự nhiên, đã làm nên mối túc duyên cho con được gặp Thầy, về lại suối nguồn thiêng liêng bởi ai cũng là con của Mẹ. Từ đó, con có cơ hội trở về để tự cài lại đóa hoa trong con thật trang nghiêm, đúng nghĩa của một người con thương mẹ. Lòng biết ơn và tình thương đã trồng một căn lành dẫn con về bên Thầy, về với những sâu lắng, nhẹ nhàng, thảnh thơi. 

Con được gặp Thầy và tăng thân qua những trang sách hay pháp thoại của Thầy, qua thư gửi Thầy của những người con áo nâu… Những cái đẹp, thật và lành ấy đã nuôi dưỡng con. Con đã có đường đi giữa bao chùng chình, do dự. Con đi theo Bụt, theo bước chân Thầy, đi theo tiếng gọi âm thầm nơi trái tim khi thấy con cần phải làm gì đó cho cuộc đời này đẹp ra, để không phí hoài một kiếp người. Hơi ấm tình thương, tuệ giác và con đường mở rộng của Thầy là bàn tay đưa con ra khỏi cô đơn, buồn khổ và lay dậy những ước vọng trong con.

Trước khi gặp Thầy, con từng chạy theo sự thần hóa để tìm mẹ hay đi tìm trong tự ngã một linh hồn bất diệt. Điều ấy làm con chao đảo. Thầy đã nghiêng ngọn đuốc và đôi mắt hiền cúi xuống để khơi lại ngọn lửa ấm cho con, ngọn lửa vốn sẵn trong con mà con không biết. Sau này con mới rõ đó chính là tâm bồ đề, tâm hiểu biết và thương yêu. Mẹ về sống trọn trong con từ nguồn tâm ấy, con dừng được trò chơi cút bắt với chính mình. Mỗi sáng trước khi đi dạy học, con đều ngồi yên để nghe tiếng thơ của Thầy:

Mười năm vườn xưa xanh tốt,
hai mươi năm nắng dọi lều tranh.
… Em về, đưa mẹ về cho tôi thăm.
Cho tôi hát em nghe, để tóc em sẽ dài xanh như tóc mẹ.

(Bướm bay vườn cải hoa vàng- Sư Ông Làng Mai)

Giọt nắng ấy rơi vào tâm con, con hồi sinh từng ngày. Khi ấy, con chưa từng được gặp Thầy, nhưng con gặp con người trọn vẹn của Thầy qua những con chữ giản dị mà thẳm sâu tựa hồ như chuyên chở cả ánh mắt, bàn tay để vỗ về khi tuyệt vọng, an ủi khi khổ đau, chỉ đường khi bế tắc và khích lệ con tìm lại chính mình. Sự sống tuôn dậy nơi mỗi con chữ của Thầy, êm

dịu và chữa lành nhờ chất liệu từ bi và trí tuệ. Đôi khi con tự hỏi: “Thầy làm thơ hay chính cuộc đời Thầy là thơ?”. Nếu chỉ đón nhận lời Thầy trên phương diện chữ nghĩa thì thật uổng cho con bởi điều Thầy nhắn gửi tràn ra ngoài con chữ. Vì tuệ giác chẳng thể nào nắm bắt mà chỉ có thể trải nghiệm. Con đã lắng nghe rất nhiều lần lời dạy mới mẻ, thâm sâu như lời kinh từ Thầy:

Anh nuôi dưỡng đóa hoa trong tim anh Để cho tôi xinh đẹp
Tôi chuyển hóa rác phiền não trong tôi Để cho anh không phải nhọc nhằn…

(Tương tức- Sư Ông Làng Mai)

Con bắt đầu làm những việc thiện nhỏ mà con có thể, biết gieo trồng những niềm vui cho mình và cho người. Kỷ niệm khi về dự lễ hiệp kỵ nơi chùa lá Pháp Vân khiến con nhớ mãi. Có những cô chú may mắn được gặp và nhận được sự chỉ dạy của Thầy đã khóc rưng rức khi ngồi kể lại những câu chuyện về Thầy. Tấm lòng hiến tặng niềm vui, làm vơi nỗi khổ của các cô, các chú làm cho ngọn lửa bồ đề tâm trong con được dưỡng nuôi. Trong đêm hoa đăng linh thiêng ấy, con phát nguyện xin về làm con của Bụt, của Thầy! Chùa Tổ Từ Hiếu, chùa Từ Đức, những khóa tu ở Long Thành, Thái Lan,… đã dẫn con về với gia đình áo nâu. Con về như hạnh ngộ nguyện xưa, con cúi đầu viết xuống:

Về thôi! Ngồi yên lại
Nghe sóng vỗ từ tâm
Đầu gối trên kinh sáng
Nuôi lớn những nguyện thầm.

Gia đình Cây Sồi Đỏ chúng con ra đời khi Thầy đang thị hiện bệnh. Đại chúng ôm ấp, thương yêu, dưỡng nuôi chúng con hết lòng. Thầy đã có mặt thật đầy nơi đại chúng và trong công trình chuyển hóa của chúng con. Con vui với những điều thiện nhỏ đang lớn dần trong tâm, biết chắp tay và cúi đầu khi thực tập tuệ giác vô ngã mà Bụt và Thầy trao. Thầy giúp con bào mòn được bản ngã, cởi bỏ tập khí sâu dày để về với giây phút hiện tại qua những pháp môn

tu học và môi trường đầy ắp tình người. Con càng thấm thía ơn sâu của Bụt, của Thầy trong mỗi bát cơm, mỗi bước chân, hơi thở, nụ cười… Mỗi khi trở về được với tự thân, con thấy lòng tin cắm rễ sâu hơn vì giáo pháp Thầy trao giúp con chuyển hóa những tập khí sâu dày, bồi đắp thêm niềm tin, làm lớn lên hạnh phúc. Trong đoản văn Bông hồng cài áo, Thầy đã viết: “Con thương mẹ thì không phải ‘làm thế nào’ gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi ‘làm thế nào’ nữa!”. Con gói hết tâm tư dành cho Thầy vào trong sự tu tập hằng ngày của con, và con dần tiếp xúc được với Thầy. Đã đôi lần trong lúc thực tập thiền lạy, khi không còn một niệm lao xao, Thầy đã hiện hữu trong con thực sự. Con gọi thầm: “Thầy là sự bình an của con”. Con biết, nếu con có niệm, định, tuệ vững vàng thì con gặp được Thầy và dâng tặng niềm vui đến Thầy. Thật là cơ hội lớn, phước đức lớn khi được làm một người tu, nhất là một người tu có hạnh phúc. Món quà của hạnh phúc và bình an là món quà quý giá. Bởi nó được gói ghém từ nội lực công phu, là vật trao tặng không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào. Nơi Vườn Ươm (Làng Mai Thái), những vết thương của con dần được chữa lành, những chồi non biểu hiện cho sự hồi sinh. Cuộc đời có những vết thương nhưng nếu nhìn đúng, khéo tu, tất cả đều trở nên cần thiết. Rác và hoa không nằm bên ngoài mà ở ngay nơi thân tâm con. Viết những dòng nhỏ này gửi đến Thầy, con hiểu rằng có những đóa hoa được người khác cài cho con, nhưng đóa hoa của chân hạnh phúc chỉ có thể được cài lên bằng chính sự tu tập của mình. Ngày xưa, Thầy đã trang nghiêm lại đóa hoa nơi tâm con. Hôm nay, con có thể tự cài cho con bông hoa hạnh phúc.

 

 

Lau lách mở lời

Thời ấu thơ của đời sống tâm linh con gắn liền với cuốn sách Tình người của Thầy. Con thấy chú điệu ngày ấy gần con trong mỗi mỗi công phu, chỉ khác là bây giờ con may mắn có điều kiện hơn. Tình người cho con thấy sẽ thiệt thòi biết bao nếu thiếu những người bạn tu với tâm ban đầu đẹp lành để nuôi dưỡng và nâng đỡ nhau. Cảm ơn Thầy đã dựng xây môi trường này để huynh đệ chúng con có con đường sáng, có tương lai, biết nghe đại ngàn hát ca và lau lách mở lời. Nếu viết tiếp Tình người, con sẽ viết thêm chương Đại lão Hòa thượng hồi hương. Truyện kể về sư chú ngày xưa nay đã là Hòa thượng nhưng chí nguyện không đổi dời, tâm ban sơ là tâm vĩnh cửu. Chương đó sẽ có bao nhiêu câu chuyện từ trái tim của đệ tử Thầy. Thầy về lại Tổ đình Từ Hiếu, chúng con tiếp tục những bước chân và chí nguyện của Thầy. Viết đến đây, con thấy ánh mắt Thầy trìu mến, nâng ly trà lên, hiền từ bảo: “Uống trà đi!”, và hiển nhiên, Thầy không quên trồng nơi con một nụ cười!

Trong khi Thầy cười, con xin kể Thầy nghe những buổi trưa ở nơi đây. Thời điểm đó thật đặc biệt, tất cả đều im vắng, trời xanh bình lặng, nắng vàng tươi, chỉ có bước chân và tiếng lá là xao động. Sau giờ cơm trưa, chúng con đi thiền hành theo đường sỏi nhỏ từ phòng học Lá Bối. Từ tượng Bụt trắng, đi thẳng rồi rẽ phải là đã đặt chân đến đường vòng cung ôm lấy đồi An Ban, thong thả xuống dốc với hoa chuông vàng bên hai cây đề là lối đưa lên thất Thầy. Chúng con ngồi trên xích đu, nghe gió núi, ngắm hồ sen và núi Khao Yai hùng vĩ với muôn ngàn mây trắng bay. Rồi chúng con thay nhau chia sẻ sự thực tập, đặt câu hỏi từ đời sống tu học để các huynh đệ trả lời, lúc nào cũng mới và nhiều đạo vị. Giáo pháp của Bụt nhiệm mầu, các con may mắn được Thầy trao lại. Chúng con biết cách về với tự tâm, hiểu mình và thương được người. Đôi khi, tiếng cười hòa theo gió núi vì những tương cảm được tìm thấy trong thực tập hay từ những niềm vui bình dị. Bụt, Tổ và Thầy đã trao gia tài để chúng con thực sự có cơ hội tìm lại mình. Niềm vui của người tu đơn giản mà sâu sắc. Có cơ hội tu học, con thấy tất cả sự sống xuyên thấm vào trong con. Niềm vui âm thầm đó dạy chúng con biết thương nếp sống này một cách tự nguyện, chân thành.

Đường trúc cạnh các bậc đá đưa chúng con đến vườn Bụt. Một khi trong tâm có Bụt thì muôn vị Bụt cùng về họp mặt. Chúng con vỡ ra nhiều điều kì diệu khi cùng đi như một dòng sông. Đôi khi ngôn ngữ không thể diễn bày, cũng như người chưa có cơ hội trải nghiệm sẽ chẳng thể đo được niềm vui ấy. Các vị Bụt ẩn sâu trong rừng núi nơi đây, phải dụng công tìm mới thấy, cũng như chúng con dụng tâm để thấy Bụt trong mình. Chỉ có công trình tu học, chuyển hóa khỏi lầm mê mới đưa chúng con đến chỗ hiểu thương, cảm thông, trân trọng thực sự. Bên cạnh các sư anh, sư chị lớn, con còn may mắn được học từ những sư em nhiều phẩm chất đẹp. Con thích cách gọi đó vì thấy họ vừa là anh chị em của con, cũng vừa là thầy con ngay trong đại gia đình. Dòng sông tăng thân hòa điệu chảy khi chúng con biết thương kính, lắng nghe nhau để cùng xuôi về biển lớn.

Giờ đây, chúng con mời Thầy đi qua cốc của Hòa thượng Thủ tọa và men theo vườn xoài về xóm quý thầy. Con đường thơm hoa nguyệt quế sẽ đưa Thầy vào cổng xóm Trời Quang. Xóm bây giờ rất đẹp, gọn gàng, thiền vị với hoa lá xanh tươi, sen hồng sen trắng, bầu bí và cả những đọt chuối đang lên. Mỗi đêm, ánh đèn vàng tỏa chiếu ấm một vùng nơi tôn tượng Thế Tôn, lẫn trong lời kinh sám pháp có mái đầu tín thành cúi lạy. Mỗi bước chân vì thế được nâng đỡ bởi năng lượng từ bi, thanh thản, tròn đầy ý thức. Khi tâm bồ đề được dưỡng nuôi, nơi nào cũng trở nên thánh địa. Nhớ về Thầy, chúng con hướng tâm về sự phụng trì, học hỏi và thực tập hết lòng trên con đường này.

 

 

Ở chùa Tổ hẳn là Thầy nhớ về cội cây Anh Cả trên mảnh đất này – nơi Thầy ban pháp gieo duyên trong ngày lập Làng trên đất Thái. Bóng cây ấy đã che mát cho Thầy và chúng con. Dưới bóng cây này gia đình cây Hoa Gạo đã ra đời, khuôn mặt ai cũng rạng ngời. Những kỉ niệm được gặp Thầy như mới hôm qua. Cây Anh Cả đã gãy đổ trong một cơn giông lớn, nhưng những gì mát lành Thầy gửi gắm cho chúng con đã thành lẽ sống. Quang cảnh Làng sau cơn giông ngày hôm đó có chút đổi thay: Bụt đã về an tọa dưới cội bồ đề cách cây Anh Cả không xa, mắt Ngài hướng về phía mặt trời rạng rỡ. Điểm kết thúc giờ thiền hành sáng của chúng con thường là ở đó. Sau khi xá chào nhau, có những người anh em vòng lại thăm vườn rau sau đêm sương, có người tập thể dục, có người dừng lại trước con đường thơm hoa nguyệt quế như để nhìn thấy trăng và mưa còn in dấu nơi xác hoa vừa rơi xuống. Không gian bình an, thênh thang, len lỏi những niềm vui đầu ngày sâu trong mỗi hơi thở, bước chân. Trong ngôi nhà chung này, mỗi đứa con của Thầy là cái kèo, cái cột, phiến ngói… Ngày nào còn đi bên nhau là chúng con đã được về nhà, về đến nơi trái tim Thầy mong ước.

Mỗi ngày nơi đây con đều bắt gặp những ảnh hình thân thương của Thầy, và con nhẩm lời Thầy: Con trân quý những tháng ngày còn lại, hạnh phúc cười trên nẻo đường con đi… Con sẽ tiếp tục đi, không phải để đến, mà để thảnh thơi, biết là tay con đang được trong tay Thầy!

Thầy về lại chốn Tổ, chúng con tiếp tục theo dấu chân Thầy để thấy dấu chân con. Con gặp Thầy khi ánh sáng chánh niệm đong đầy nơi thân tâm con. Con thấy pháp thân Thầy tỏa sáng trong từng cử chỉ, từng ánh nhìn, từng chén trà… dù sắc thân Thầy đang dần theo gió vô thường trả về vô tận. Niềm tin cho sự thực tập bền chắc thêm khi con thấy Thầy dù thân bệnh nhưng tâm không bệnh. Nhìn lại mình, con thấy đã đôi lần con mệt mỏi trước bệnh tật, nhưng bàn tay và ánh mắt Thầy vẫn có đó cho con một cách sống động và bình an. Thầy đã cho con đứng dậy, nhắn nhủ rằng con có nhiều điều kiện để hạnh phúc hơn con nghĩ.

Cũng vừa sáng nay, con thấy mưa về giăng khắp núi đồi Pak Chong. Bất chợt con nghĩ người tu phải biết vén mây mù để luôn được quang minh dù ngoài trời xám xịt. Nghĩ đến đây, con thấy Thầy mỉm cười, xoa đầu con. Tất cả đều tự nhiên, ấm áp như mối duyên đầu con gặp. Và Thầy mãi là bàn tay vén mây kỳ diệu, dẫn lối cho con trong cuộc đời.

Con của Thầy

Bông hồng của con

Ba má kính thương,

Vu Lan năm nào con cũng được nhận bông hoa màu hồng trên áo. Vậy mà nhiều lúc vô tình quên lãng hay vì bận bịu lo chuẩn bị sắp xếp buổi lễ, con cũng chẳng ý thức đến điều may mắn đó.  Sau buổi lễ, được cài hoa lên áo xong rồi là tung tăng đi lui đi tới mà quên rằng niềm hạnh phúc lớn lao này bao nhiêu người mong ước nhưng đâu dễ có lại một lần.

 

 

Vài lần con chứng kiến và vỗ về anh chị em khi họ nhận được tin ba hay mẹ qua đời mà không về được vì còn phải chờ cả tháng mới có chuyến bay. Thấy họ can trường, chứ nếu là mình, tu mà không giỏi là như ngồi trên lửa đỏ. Con hay an ủi: Khi nào em nhớ ba, chị cho em mượn ba chị nè. Vững chãi lên nha. Ba má chị hiền và dễ thương lắm. Mỗi lần nhận tin người thân của anh chị em mất, con cũng từ từ học thêm về hai chữ Vô Thường, để khi nó đến con cũng vững vàng như anh chị em con.

Con nhớ những ngày xưa, cứ mỗi trưa, ba nằm ngả lưng thiu thiu trên chiếc ghế bố. Má và con ngồi quanh nhổ mấy cọng tóc trắng lẫn trong mái tóc đen dày của ba. Con đi xa vài năm về, má vẫn lâu lâu nhổ tóc sâu cho ba nhưng phải lựa chứ giờ nhiều sợi trắng rồi. Nhớ cái năm, ba má qua tu viện thăm con, tóc ba đã bạc thêm nhiều. Con chọc ba: mấy đứa nhỏ ở nhà mà nhổ tóc trắng cho ông ngoại chắc nó nhổ hết quá! Cười nói là vậy nhưng con chợt nhận ra, ba con đã già.

Mỗi lần về thăm nhà, vui đó, mừng đó nhưng tới ngày đi lại, là con phải mạnh mẽ lắm mới dứt áo đi được. Lên xe ngồi mà không dám quay đầu lại dù biết là má và mọi người đứng ngóng theo đến khi xe khuất. Ba cứ lo sư cô đi xa lâu đường xá xe cộ không quen, tiễn đưa tới chừng nào hết tiễn được mới thôi. Sư cô thì cứ đòi để con tự đi một mình cho biết mà. Chứ lên xe, thấy ba cứ đứng dưới vẫy tay chào, con sao cầm được nước mắt, rồi ông lơ xe tưởng cô bị gì mà khóc tức tưởi.

Những năm sau này, má không còn hỏi “chừng nào sư cô về nữa?”. Nay ba má có cái facebook, youtube, coi hình Làng, cập nhật thông tin của Làng các nơi. Mấy lần ba khoe: cô coi lễ mừng sinh nhật Sư Ông bên Thái chưa?; coi cái lễ này, sự kiện kia chưa…, ba coi rồi. Thời buổi công nghệ phát triển, cứ gọi điện là được thấy mặt, thấy cảnh, nghe kể chuyện thường hơn nên ba má bớt nhớ sư cô rồi. Coi ti vi, nghe tin tức dịch nặng ở nhiều nơi vậy mà thấy sư cô và các con, các cháu vẫn bình an, khoẻ mạnh là ba má yên tâm. 

Mỗi khi các chị em con chuyện trò với nhau là cứ tấm tắc: không biết sao mà ngày xưa ba má nuôi nổi cả đàn con, bây giờ các chị có một đứa, hai đứa đã thấy đau đầu mất sức. Thương ba má cực khổ cả đời, muốn ba má nghỉ ngơi, tận hưởng cuộc sống cho nhàn nhã, đi đó đi đây thăm bà con thư thả chứ quanh năm vườn tược, heo gà,… Thế giới của má chỉ quẩn quanh sau nhà rồi lại về trước nhà. Bản thân bệnh không dám mua gì ngon, thuốc gì xịn nhưng cho con cái thì nhất hết. Các chị thuyết phục má lên thành phố khám tổng quát, kiểm tra sức khoẻ để có gì mình chữa liền. Má thì theo thuyết khác, mất công khám ra bệnh rồi lại lo, tốn kém đủ thứ.

Lạ vậy đó, đều là thương hết mà lắm khi giận nhau luôn. Con cái muốn ba má sướng để bù lại những tháng năm vất vả nuôi con, đưa ba má đi ăn ngoài cho đỡ cực khỏi phải nấu nướng, dọn dẹp. Các con thay nhau năn nỉ lắm hai ông bà mới chịu đi. Nhưng thấy má có vẻ ăn cũng không ngon dù đó có là sơn hào hải vị. Má mà thấy cái hoá đơn của bữa ăn là “nghỉ chơi” với các chị luôn. Giận đùng đùng, má nói: bữa sau má không đi ăn nhà hàng, tiền đó mình mua đồ về nhà nấu ngon hơn biết bao nhiêu, nấu ra cả gia đình mình có mà ăn cả ngày. Ăn chi ngoài này tốn kém.

Lại có lần cả nhà sắp xếp đi du lịch, nghỉ mát như người ta. Biết tính má nên mấy chị đặt sẵn chỗ nghỉ có không gian cho cả nhà quây quần, tự nấu nướng, nghỉ ngơi đi về cho thoải mái. Tối hôm trước khi đi, má dặn các chị coi đồ đạc cho mấy cháu. Má tất bật sau bếp, sáng ra chất lên xe nào rau muống, rau cải, rau thơm, gạo mắm các kiểu. Nồi cơm điện, bếp ga mini, chén bát, … Cả nhà xúm lại can: Ủa má! Trên chỗ mình mướn có đủ đồ hết á, rau mình mua trên đó rẻ lắm, mình đem lên làm gì cho mất công. Má lạc quan bảo: chứ xe trống chỗ làm chi, đem lên cần là mình có đồ của mình liền; dùng đồ của người ta lỡ hư hỏng phải đền tốn tiền lắm, đồ của mình hư thì không sao. Rau của vườn nhà đầy, đi cả tuần không ai ăn nó già hư thì uổng. Đồ trên đó rẻ thì cũng là mua chứ đâu. Cuối cùng, để có chuyến du lịch cả nhà vui vẻ thì cả nhà “đành” chiều má thôi.

Bởi vậy, các con phải thay đổi cách thương má vì biết má mình là vậy. Với ba má, niềm vui, niềm sung sướng an nhàn là khi thấy con cháu khoẻ mạnh, gia đình nó hạnh phúc. Mỗi mùa hè được đón các cháu về rồi chăm sóc chúng như chăm các con khi xưa. Nhiều khi ba má cũng thấy cực, vì thấy tụi nhỏ nghịch ngợm. Miệng thì than ồn ào đó mà vẫn cười tươi, mắng yêu tụi nó: mai về với ba má các con đi. Rồi mấy đứa lại có dịp ngả vào lòng ngoại rồi làm nũng: Không, con thích ở với ngoại, bá má về đón là con trốn dưới gầm giường.

Cứ như thế mà ba má có niềm vui mỗi ngày chứ chẳng cần con cái sắm sửa đồ sang đồ xịn gì. Đi đây đi đó, ăn nhà hàng, ở khách sạn càng làm má “xót” cái ruột thêm.

Con phát nguyện tu để giúp mọi người bớt khổ nhưng gia đình thì mỗi lần có việc là đã sắp xếp đâu vào đó, xong xuôi mới báo sư cô biết. Sợ sư cô ở xa, biết chuyện lại lo lắng. Để sư cô cứ yên tâm tu, gia đình đã có ba má và các anh chị chăm lo hết. Mỗi sáng, mỗi tối công phu xong con hay trì tụng hồi hướng công đức cho chúng sanh mọi miền, nhưng bao nhiêu công đức tu tập đó con không biết có đủ hồi hướng cho ba má, cho gia đình mình không nữa?!

Mừng vui một mùa Vu Lan nữa con được cài lên áo mình bông hoa màu hồng, con xin nguyện cầu hồng ân Tam bảo đêm ngày che chở cho gia đình con và mọi người bình an. Cầu cho dịch bệnh thiên tai đi qua, để ai đó lâu rồi chưa về thăm mẹ, thăm ba được chạy ùa về một lát, để ngắm nhìn nụ cười của mẹ, nếp nhăn của ba thêm một lần thật kỹ, thật lâu.

Những ai đang ở nhà cùng ba má, đừng nghĩ rằng sáng tối cứ phải nghe má càm ràm, ba lặng lẽ ngồi đó như là một thói quen mà xem như là chuyện thường đâu. Hãy thử nghĩ tới một ngày không xa, khi ba mẹ không còn la rầy, nhắc nhở từng li từng tí cho mình nữa… thì khi đó mình sẽ buồn lắm. Ngày đó đến, mình có khóc, có ước ao thì cũng không còn kịp nữa rồi.

Đoá hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh, thì xin anh, thì xin em hãy cùng tôi vui sướng đi.

(Chân Đăng Nghiêm)

 

 

 

 

Làm gì khi người người thân không hưởng ứng sự thực tập?

Câu hỏi:

Làm thế nào để duy trì sự thực tập khi vợ mình, chồng mình hoặc những thành viên trong gia đình mình không hưởng ứng để cùng thực tập với mình?

Sư Ông Làng Mai trả lời:

Trong trường hợp này, tôi nghĩ quý vị nên thực tập một cách tự nhiên. Quan trọng là đừng bị rơi vào cái bẫy của sự thực tập hình thức. Đừng làm ra vẻ ta đây đang thực tập chánh niệm, thực tập thiền v.v… Điều này ta có thể làm được. Ví dụ, khi thực tập thiền đi, quý vị hãy đi cho thật tự nhiên, đi như thế nào để người ta không thấy là mình đang thực tập thiền đi, nghĩa là đi trong nhịp điệu bình thường, nhưng trong nội dung quý vị vẫn chế tác năng lượng chánh niệm, an lạc và hạnh phúc. Cái đó gọi là Tu vô tu tu (kinh Tứ Thập Nhị Chương). Nghĩa là tu mà không thấy mình tu, không cố gắng dụng công, nhìn bề ngoài giống như là không tu gì cả, nhưng trong nội dung thì ta thật sự đang tu tập rất vững chãi. Điều tối kỵ là đừng vội vàng muốn chia sẻ sự thực tập của mình hoặc áp đặt sự thực tập của mình lên người khác. Tốt nhất là đừng nói gì hết dầu đó là những kinh nghiệm tu học của ta; chỉ cần thực tập cho đàng hoàng và phát triển thêm khả năng lắng nghe, miệng luôn luôn mỉm cười và hành xử, phản ứng cho thật vui tươi, hòa nhã.

Nếu quý vị thành công một lần trong khi ứng xử hòa ái với những người đang tưới tẩm hạt giống tiêu cực nơi mình mà không sinh tâm phiền giận, cau có…, thì sự thành công ấy sẽ tiếp tục được nuôi dưỡng, không những nuôi dưỡng chính bản thân mà còn có thể  giúp cho người kia chuyển hóa. 

 

Đối trị với năng lượng tình dục

Thiền sinh hỏi: 

Kính thưa Thầy, con không biết thầy nhận xét như thế nào về vấn đề trung thành trong mối liên hệ vợ chồng, trong đó có sự liên hệ đồng tính luyến ái. Làm sao chúng con áp dụng phép tu chánh niệm để đối trị với năng lượng tình dục?

Sư Ông Làng Mai trả lời:

Trước hết ta phải thấy rằng năng lượng tình dục chỉ là một loại năng lượng trong nhiều loại năng lượng. Nếu nhìn sâu vào bản chất của nó thì ta sẽ thấy rằng không thể xác quyết nó chỉ đi về phía thỏa mãn tình dục. Vì là năng lượng, cho nên nó có thể chuyển sang hướng khác. Nếu quý vị rất hứng thú muốn làm điều gì đó, muốn thực hiện điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc sống thì quý vị sẽ dồn hết năng lượng vào việc thực hiện ước muốn ấy và quý vị sẽ không có nhiều thì giờ để suy nghĩ về vấn đề thỏa mãn tình dục.

Là người xuất gia, chúng tôi nhận thấy rằng trong chúng tôi cũng có năng lượng thèm khát về tình dục như mọi người khác, nhưng với năng lượng của Bồ Đề Tâm hùng hậu, với sự nâng đỡ của Tăng thân, chúng tôi có thể đầu tư hết năng lượng của mình về các hướng khác như ước muốn phụng sự chúng sinh, thực tập để đạt tới hiểu biết lớn và khả năng thương yêu sâu. Tăng thân cần thì giờ và năng lực của chúng tôi để đóng góp và xây dựng. Chúng tôi dành thì giờ để học kinh điển, ngoại điển, pháp đàm và đem những gì mình đã học được áp dụng vào đời sống hàng ngày. Chúng tôi dành thì giờ để chăm sóc cho đệ nhị thân của mình, tức là thành phần khác của Tăng thân mà mỗi người xuất gia đã được Tăng thân bổ nhiệm để chăm sóc. Mỗi thầy hoặc mỗi sư chú đều chịu trách nhiệm cho hạnh phúc và sự tu tập của một thầy hoặc một sư chú khác. Các sư cô cũng thực tập như vậy với nhau. Chúng tôi cũng dành thì giờ để giúp các thiền sinh đến tu học với chúng tôi. Chúng tôi dồn hết năng lực về những hướng như thế và cảm thấy rất hạnh phúc.

Bằng kinh nghiệm của bản thân, của một cộng đồng, chúng tôi nghĩ rằng nếu quý vị tổ chức đời sống của quý vị một cách thông minh và khéo léo sử dụng năng lượng của mình đi về hướng thương yêu, lý tưởng phụng sự, giúp người khác bớt khổ, thì năng lượng tình dục sẽ không còn là vấn đề lớn trong đời sống hàng ngày của quý vị nữa. Vấn đề là khéo léo hướng nguồn năng lượng tình dục đi về phía năng lượng của lý tưởng, thương yêu và hiểu biết.

 

Tham dự trực tiếp lễ Bông Hồng Cài Áo cùng tăng thân chùa Tổ Từ Hiếu – Diệu Trạm, Huế

“Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khó khăn, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát nước thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ “phải” đây không phải là luân lý, là bổn phận. “Phải” đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên đi tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con.

(Trích “Đoản văn Bông Hồng Cài Áo” của Sư Ông Làng Mai)

Kính mời đại chúng trở về thiền đường Hương Cau, Ni viện Diệu Trạm để tham dự buổi lễ Bông Hồng Cài Áo cùng tăng thân chùa Tổ Từ Hiếu – Diệu Trạm, Huế. Chúng ta sẽ cùng nhau thực tập ngồi thiền, tụng kinh; nương vào năng lực hùng hậu của tăng thân chế tác năng lượng thương yêu, trị liệu và thắp sáng ý nghĩa về tình nghĩa, hạnh phúc. Với nguồn năng lượng an lành này, xin nguyện hồi hướng, nguyện cầu bình an đến với cha và mẹ của mình. Và để một lần nữa tiếp xúc với hiện hữu nhiệm màu của cha và của mẹ đang biểu hiện trong mỗi chúng ta.

Buổi lễ sẽ được phát trực tiếp trên kênh Youtube Làng Mai lúc 9:30 (Châu Âu), vào khoảng 14:30 (Việt Nam) Chủ Nhật ngày 29/8/2021.

Trong buổi lễ sẽ tụng đọc bài kinh “Tưới tẩm hạt giống tốt”. Đại chúng có thể in ra giấy hoặc mở ra khi tụng chung với tăng thân:

Con có cha, có mẹ

Cha mẹ có trong con

Nhìn mẹ cha, con thấy

Có con trong cha mẹ.

Con có Bụt, có Tổ

Bụt, Tổ có trong con

Nhìn Bụt Tổ, con thấy

Có con trong Bụt, Tổ. (C)

Con là sự tiếp nối

Của cha mẹ tổ tiên

Con xin nguyền gìn giữ

Và tiếp tục nuôi dưỡng

Những hạt giống an lành

Tài năng và hạnh phúc

Mà con đã tiếp nhận

Từ cha mẹ tổ tiên

Con cũng xin nhận diện

Những hạt giống tiêu cực

Sợ hãi và khổ đau

Ðể dần dần chuyển hóa. (C)

Con là sự tiếp nối

Của Bụt và Tổ Sư

Những hạt giống Từ Bi

Hiểu Biết và Thảnh Thơi

Ðã trao truyền cho con

Con xin nguyền gìn giữ

Tưới tẩm và nuôi lớn.

Con xin nguyền tiếp nối

Sự nghiệp Bụt và Tổ

Và cố công thực hiện

Những gì Bụt và Tổ

Ðang trông đợi nơi con. (C)

Trong cuộc sống hàng ngày

Con xin nguyền gieo rắc

Hạt giống của từ bi

Trong chính bản thân con

Và trong lòng kẻ khác

Con nguyện không tưới tẩm

Những hạt giống thèm khát

Bạo động và hận thù

Nơi con và nơi người.

Con biết nếu thực tập

Ðúng theo pháp môn này

Trong vòng bảy hôm thôi

Là con đã có thể

Thay đổi được tình trạng

Tái lập được truyền thông

Làm nở được nụ cười

Chuyển hóa được niềm đau

Làm lớn lên hạnh phúc. (C)

Con xin đức Thế Tôn

Chứng minh cho lòng con

Hợp nhất cả thân tâm

Con cúi đầu kính lạy. (CC)

 

Dưới đây là đường dẫn của buổi lễ:

 

Lễ Bông Hồng Cài Áo-2021 Làng Mai Thái Lan

Vào ngày 22 tháng 8 vừa qua, tại Tu viện Vườn Ươm-Thái Lan đã diễn ra buổi lễ Bông Hồng Cài Áo trực tuyến, với sự tham dự của hàng trăm thiền sinh đến từ Việt Nam và nhiều quốc gia khác.

Trong tình hình dịch bệnh đang diễn biến phức tạp, cuộc sống của người dân gặp nhiều khó khăn và thử thách. Với mong muốn được cùng đồng hành và chia sẻ sự thực tập đến với đồng bào quê hương cũng như đến với các bạn thiền sinh khắp nơi trên thế giới, buổi lễ không chỉ là một món quà dâng lên Cha Mẹ nhân ngày Vu Lan mà còn là tấm lòng và lời nguyện cầu của Tăng thân gửi đến những người thương nơi phương xa.

Dưới đây là một vài hình ảnh của buổi lễ, kính mời mọi người cùng thưởng thức:

Có con trong bố, có con trong mẹ

Bố mẹ kính thương!

Sớm nay tiết trời se lạnh, những giọt sương cùng nhau tạo nên một tấm màn huyền ảo giăng phủ khắp núi đồi nơi con đang tu học. Với từng bước chân nhẹ nhàng và thanh thản, con cùng đại chúng đi qua những con đường dưới chân đồi xanh tươi, thơm mát mùi cỏ hoa để được tiếp xúc, thưởng thức những nhiệm mầu của cuộc sống đang diễn bày trong buổi sớm bình minh. Con bước đi và trong lòng tràn đầy niềm vui, vì con ý thức rằng con đang là sự tiếp nối hạnh phúc của bố mẹ:

Bàn chân bố là hoa,

Cho mẹ con tươi mát.

Bàn chân bố là núi,

Cho mẹ con vững vàng.

Bàn chân bố là nước,

Cho mẹ con tĩnh lặng.

Và bố là không gian,

Cho mẹ con thênh thang.

Với hơi thở, bước chân đong đầy ý niệm ấy, con đã cùng bố mẹ trong con tận hưởng được sự sống nhiệm mầu với muôn vàn vẻ đẹp trong con và chung quanh con. Khi tiếp nhận gia tài của Bụt và trở nên là một người tu, con có cả một kho tàng về tình thương với bố mẹ. Con thấy con trong những ngày còn trong bụng mẹ, mẹ ăn cũng là ăn cho con, mẹ uống cũng là uống cho con; cũng vậy, bố chăm sóc cho mẹ cũng là chăm sóc cho con, khi mẹ có hạnh phúc thì con có niềm vui, và khi con hạnh phúc thì mẹ luôn được yên lòng. Giờ đây, con đã lớn khôn, con thấy rằng bố mẹ và con luôn có trong nhau, làm nên nhau. Thế nên, câu thiền ngữ “Con đang bước thảnh thơi cho bố; con đang thở nhẹ nhàng cho mẹ” bao giờ con cũng thực tập được một cách dễ dàng.

 

 

Bố ơi! Khi con nhớ về tuổi thơ, âm thanh quen thuộc làm cho con biết bố đang đi đâu đó hay sắp về nhà là tiếng xe máy đời 81 của bố, và đó cũng là âm thanh đánh dấu sự thay đổi lém lỉnh, nghịch ngợm của con. Đó là khi bố vừa nổ máy đi làm, cũng là khi con rời bàn học để sang nô đùa với những đứa trẻ hàng xóm. Khi nghe thấy tiếng xe từ đầu xóm vọng tới là con lập tức chạy ngay vào nhà và ra vẻ ngoan ngoãn như đang ngồi học. Tuy rằng khi ấy con rất sợ bố đánh đòn vì con không chịu học nhưng mà ở tuổi đang chơi, đang lớn nên mặc dù sợ thì sợ nhưng vẫn thích chơi nhiều hơn thích học bố ạ!

       Đối với con, bố như một người anh hùng thầm lặng trong bóng đêm bởi bố luôn cùng mẹ thức dậy sớm để mang hàng cho mẹ kịp những phiên chợ. Ban ngày, bố đi khắp các xã để mua hàng, còn con đi học nên chỉ có buổi tối cả nhà mình mới được gặp mặt nhau. Con còn nhớ vào buổi tối những tháng hè nóng bức, gia đình mình thường chuyển chiếc phản từ trong nhà ra ngoài hiên để hưởng chút gió trời thoáng mát. Con rất thích thú khi được ngắm trăng sao, xem ti vi và ngửi mùi hương của cây Ngọc Lan già trước ngõ. Tới khuya khi sương xuống lạnh, cả nhà vào ngủ, con thường cố ý ngủ quên để được thoải mái thả mình trên đôi tay khoẻ mạnh của bố khi bố bế con vào nhà.

Có một kỉ niệm con chẳng thể quên, trong một tối được đi bốc hàng cùng bố, lúc đợi ô tô chở hàng tới, hai bố con ở giữa cánh đồng lúa thơm, đêm ấy trăng lên muộn làm cho những ngôi sao càng trở nên sáng rõ. Bố và con đã cùng nằm trên chiếc áo mưa được trải giữa con đường mòn đất ruộng để thoải mái ngắm những vì sao xa. Bố kể con nghe về câu chuyện của những vì sao: “Con người chúng ta khi sống làm được nhiều việc tốt, giúp ích cho mọi người, có công xây dựng quê hương đất nước thì khi chết sẽ được hoá hiện thành ngôi sao trên bầu trời. Làm được càng nhiều bao nhiêu thì ngôi sao càng sáng bấy nhiêu”. Ngày ấy, với bộ óc của một thiếu niên rất ưa ngắm nhìn những vì sao, câu chuyện của bố trong không gian đó thực sự cho con thêm động lực để chăm chỉ học tập và phụ giúp việc nhà phần nào cho bố mẹ. Bây giờ, mỗi khi ngước nhìn những vì sao là con nhớ về bố, bố không chỉ là một mà là tất cả những ngôi sao sáng đẹp trong tâm hồn của con.

Dù rằng công việc buôn bán của bố bận rộn, nhưng bố luôn sẵn lòng nghỉ việc để ưu tiên cho những buổi họp phụ huynh bất thường – Vì những lỗi lầm của con trên lớp, cũng như tính bố luôn thích tiên phong nên thường được bầu làm hội trưởng hội phụ huynh vì thế không có chuyện gì con gây ra ở trường mà bố không biết. Bố đã luôn bên con, nâng đỡ con đứng dậy sau bao lần vấp váp bởi những cám dỗ của cuộc đời. Qua tháng năm, con biết rằng bao nhiêu niềm tin, hy vọng và sự đợi trông của bố mẹ đều đặt trọn nơi con, bố mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả để cho con có cuộc sống tốt với cả một tương lai tươi sáng và hạnh phúc. Cũng vì thế, mẹ thường nói với con rằng: “Con đi học là bố mẹ cũng đi học cùng con; con đi đâu là bố mẹ cùng đi theo đó!”.  Bố mẹ ơi! Bây giờ con đã đi tu, bố mẹ có đi tu học cùng con không?

       Ngày con trốn bố mẹ, âm thầm từ giã nhà đi xuất gia học đạo, con biết đó là một sự chấn động lớn xảy ra với gia đình và dòng họ. Mẹ đã chao đảo, ngất xỉu nhiều lần. Em gái đã không thể nói thành tiếng trong hơn một tháng. Họ hàng hai bên nội, ngoại đều phản đối và đến để trách bố mẹ đã nuôi dạy con như thế nào mà để con phải bỏ nhà đi tu. May mắn thay, bố như một cây trụ đứng vững trước bao sóng gió của biển cả, bố đã hết lòng chăm sóc, động viên mẹ và em, đã bình tĩnh thưa chuyện với dòng họ, thu xếp cho mọi chuyện trong gia đình và ngoài họ dần được yên ổn. Dù rằng trước đó bố đã luôn phản đối rất quyết liệt mỗi khi con trình bày ước nguyện xuất gia nhưng khi con dứt áo ra đi thì bố lại là người đầu tiên chấp nhận, động viên và lo liệu mọi chuyện ở nhà để cho con yên tâm tu học, thực hiện được ước nguyện của mình.

Bố ơi! Nước mắt của người đàn ông thường chảy vào trong, không hay để lộ sự tổn thương, niềm đau, nỗi buồn của mình ra bên ngoài cho người khác biết. Nhưng con trai của bố có thể cảm nhận được phần nào những niềm đau, khó khăn mà bố đã và đang trải qua. Đó cũng là một nguồn năng lượng rất lớn, luôn giúp con có đủ nghị lực để bước tới và hết lòng trong công phu tu học hàng ngày. Đã rất nhiều lần trong những buổi ngồi thiền, đi thiền, trò chuyện hay cùng nhau làm việc với huynh đệ, con có cảm nhận rằng nếu bố có mặt ở đây, chứng kiến cảnh anh chị em chúng con tu cùng nhau, chơi cùng nhau, làm việc cùng nhau và dành tất cả tình thương để giúp đỡ nhau, thì con tin rằng bố chắc chắn sẽ hạnh phúc và yên tâm về hiện tại cũng như tương lai của con. Đơn giản chỉ vì con đang được sống trong một môi trường thật tuyệt vời.

 

 

Bố kính thương! Trước thềm Vu Lan, viết những dòng này, lòng con hướng về Tam Bảo nguyện cầu cho bố mẹ luôn được chở che trong nguồn ân thiêng liêng ấy, cầu cho bố mẹ thêm nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và cảm nhận được nhiều niềm vui sống.

Con cảm ơn bố mẹ đã có mặt đó cho con. Con thật là có phước đức lớn. Con xin nguyện là sự tiếp nối đẹp đẽ, tươi vui, hạnh phúc của bố mẹ, ông bà và tổ tiên.

Con của bố mẹ,

Chân Trời Trí Độ

 

Trực tiếp lễ Bông Hồng Cài Áo tại Tu Viện Vườn Ươm, Thái Lan

Kính thưa đại chúng,

Không khí Vu Lan đang về trên khắp mọi miền. Tháng bảy là tháng của tình thương, là thời gian để cho những người con có cơ hội bày tỏ tấm lòng tri ân, biết ơn sâu sắc của mình đối với những đấng sinh thành. Nhân dịp này, Tăng thân Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan  đã tổ chức một buổi lễ Bông Hồng Cài Áo.

Buổi lễ đã diễn ra lúc 5:00 sáng Chủ Nhật ngày Rằm tháng 7 tại thiền đường Voi Trắng, Tu Viện Vườn Ươm, Thái Lan. Và được truyền trực tiếp qua Zoom cùng kênh Youtube Làng Mai với sự tham dự của đông đảo thiền sinh khắp nơi. Buổi lễ được làm hoàn toàn bằng Tiếng Việt và có thông dịch sang Tiếng Anh và Thái qua Zoom.

Đại chúng đã có dịp được cùng nhau tụng đọc bài kinh “Tưới tẩm hạt giống tốt” để nhắc nhớ và ý thức hơn sự tiếp nối của cha và của mẹ đang có trong mình. Nội dung Đoản văn Bông Hồng Cài Áo và những lời ca trong bài hát cùng tên đã một lần nữa làm thổn thức bao trái tim người con trong giờ phút thực hiện nghi thức cài hoa trang nghiêm, đầm ấm.

Những bức thư cảm động, những bài hát chứa chan tình thương yêu và lòng biết ơn từ quý thầy, quý sư cô xin tri ân công cha, nghĩa mẹ cũng đã được chia sẻ với đại chúng tham dự buổi lễ.

Dưới đây là đường dẫn của buổi lễ đã được phát trực tiếp trên kênh Youtube Làng Mai, đại chúng có thể truy cập vào để một lần nữa tham dự không gian thấm đượm tình nghĩa hạnh phúc gia đình.

Kính cám ơn sự có mặt và yểm trợ hết lòng của tất cả mọi người.