Đại Giới Đàn “Trừng Quang” từ ngày 10-14/2/2023

Trong không khí ấm áp của mùa xuân nơi núi rừng Khao – Yai hùng thiêng, Đại giới đàn Trừng Quang đã diễn ra thành công tại Tu Viện Vườn Ươm, Làng Mai tại Thái Lan. Sau những năm tháng bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh Covid – 19 toàn cầu, trong Đại giới đàn lần này, các giới tử từ những trung tâm Làng Mai quốc tế đều có cơ hội trở về cùng một nơi để thỉnh cầu và thọ nhận giới Khất Sĩ NamKhất Sĩ Nữ.

Sáng sớm tinh khôi ngày 10/2, chư Tôn Đức và đại chúng đã vân tập tại Sân Trời để thực hiện nghi thức rước giới bản về Giới Trường – Thiền Đường Voi Trắng. Sự trang nghiêm và thanh tịnh của buổi lễ như được hoà cùng niềm vui với đất trời. Hàng trăm vị khất sĩ đắp y vàng rực, mang thân và tâm của mình về với giây phút hiện tại, bước đi từng bước vững chãi giữa âm thanh hào hùng của chuông trống Bát Nhã.

 

Cung thỉnh Giới bản về Giới trường

Sau Đại giới đàn Trừng Quang, tăng thân Làng Mai vui mừng chào đón thêm 19 vị khất sĩ nam và 38 vị khất sĩ nữ mới. Những giới tử đã một lòng quỳ xuống mong được tiếp nhận và hành trì giới pháp từ chư Bụt và chư Tổ. Năng lượng hùng tráng của chư Tôn Đức và đại chúng  như một ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho các vị giới tử. Các vị đã phát nguyện học hỏi và hành trì giới luật để có thể thực tập và sống hoà hợp cùng tăng thân. 

 

Truyền giới khất sĩ nam
Truyền giới khất sĩ nữ

Cùng với đó, tăng thân vừa thực hiện nghi thức truyền đăng cho 16 vị giáo thọ mới. Họ đã chính thức trở thành một trong những thành viên mới của Hội đồng các vị giáo thọ Làng Mai. Tất cả đều phát nguyện đi như một dòng sông, tiếp tục chuyên chở những niềm vui và kinh nghiệm thực tập để giúp mọi người học hiểu và học thương. 

 

Lễ Truyền đăng

Cũng trong dịp này, đại chúng cùng nhau ăn mừng Tu Viện Vườn Ươm tròn 10 tuổi và làm lễ đặt đá để xây dựng Thiền Đường. Buổi lễ đã diễn ra thật hùng tráng. Là những tiếng tụng kinh trầm hùng của đại chúng, là những năng lượng chánh niệm, là một lòng cầu nguyện năng lực từ chư Bụt gia hộ cho đại chúng làm công việc xây dựng được hoàn thành viên mãn.

Chư Tôn đức làm lễ đặt đá, xây dựng Thiền đường

Trừng Quang có nghĩa là “ánh sáng tịch tĩnh”. Và ánh sáng này sẽ được các thế hệ hậu lai tiếp nối. Tuy Sư Ông không còn biểu hiện qua hình hài này, không có nghĩa là không còn. Sư Ông vẫn luôn là ánh sáng chiếu rọi những nụ cười, niềm vui và sự chuyển hoá của mỗi thành viên trong tăng thân. 

Kết thúc Đại giới đàn, các vị khất sĩ mới cùng tăng thân đã cùng nhau đảnh lễ và bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đến chư Tôn đức, quý Hoà thượng, quý Sư bà đã truyền giới, chứng minh và hộ niệm cho Đại giới đàn Trừng Quang được diễn ra.

Thầy Pháp Hữu, thầy Pháp Anh đại diện tăng thân Làng Mai và hướng dẫn các vị khất sĩ mới dâng lời cảm tạ chư Tôn Đức

Lễ truyền giới Khất Sĩ Nữ

Trong Đại Giới Đàn lần này đã có 38 sư cô Thức Xoa Ma Na được tiếp nhận giới pháp của vị Khất Sĩ Nữ. Các sư cô được đại chúng soi sáng, chỉ dạy và trao niềm tin về tu viện Làng Mai Thái Lan để tiếp nhận giới pháp. Các sư cô đều có ít nhất hai năm thực tập giới Sadi nữ và đều đã được thọ giới Thức Xoa Ma Na, được giáo giới và chuẩn bị thật kỹ để được bước lên một vị trí mới trong tăng đoàn Thế Tôn. Các sư cô từ nay được chính thức làm người con gái của Bụt.

 

Lễ rước Giới Bản

Trong không khí hân hoan của mùa xuân mới, tăng thân quốc tế Làng Mai đã tổ chức long trọng lễ truyền giới cho các vị giới tử đã xuất gia theo học với Sư Ông khi Ngài còn tại thế. Các vị đã trải qua những năm tháng học hỏi và công phu tu tập cùng đại chúng ở các trung tâm Làng Mai trên khắp thế giới. 

Hôm nay đầy đủ duyên lành, đại chúng may mắn được cung thỉnh chư vị Tôn Đức Tăng Ni về tại Tu Viện Vườn Ươm – Trung tâm thiền tập quốc tế Làng Mai tại Thái Lan để chứng minh và truyền giới nam khất sĩ và nữ khất sĩ cho các vị giới tử đã về tập trung nơi đây.

Sau nghi lễ Cung An Chức Sự, các giới tử và toàn thể đại chúng đã có buổi nghi lễ Rước Giới Bản vào sáng ngày 10 tháng 2, từ Sân Trời về Giới Trường tại thiền đường Voi Trắng trong không khí trang nghiêm thanh tịnh. Kính mời đại chúng chiêm ngưỡng nét đẹp uy nghiêm của tăng đoàn và cùng hoà mình vào năng lượng bình an của những buổi lễ.

Lễ truyền giới Khất Sĩ Nam

Với sự chứng minh của Chư Tôn Đức trong Hội Đồng Tam Sư – Thất Chứng, các sư chú đã trình diện và tiếp nhận giới pháp thật thanh tịnh và trang nghiêm. Năng lượng lành quý vị ấy được tiếp nhận từ chư Tôn Đức, từ đại chúng trong buổi lễ và tự thân tiếp nhận hết lòng Giới pháp mà đức Bụt đã truyền trao, tất cả sẽ là hành trang quý báu để các vị ấy tiếp bước dũng mãnh trên con đường phụng sự giúp đời. 

 

 

Đại Giới Đàn Trừng Quang năm 2023

“Hạnh phúc thay được sống

Trong Tăng đoàn Thế Tôn

Được hành trì giới định

Sống vững chãi thảnh thơi”

Được tiếp nhận giới pháp, được chính thức khoác lên mình chiếc áo của người con trai của Bụt, người con gái của Bụt là một niềm vinh hạnh, là một hạnh phúc lớn trong cuộc đời người xuất gia. Đại Giới Đàn đối với người con Bụt không chỉ là một nghi lễ Phật giáo mà là một nấc thang bước tới, ghi dấu ấn quan trọng của một sư chú, sư cô trở thành một vị Tỳ Kheo – Tỳ Kheo Ni, chính thức gia nhập vào tăng đoàn của Bụt. Buỗi lễ tiếp nhận giới tỳ kheo và tỳ kheo ni là một nghi thức rất quan trọng, được chuẩn bị chu đáo và trang nghiêm thanh tịnh.

Đại Giới Đàn Trừng Quang như một dấu son ghi lại nhưng giây phút hân hoan, tăng thân được có thêm 19 vị khất sĩ nam và 38 vị khất sĩ nữ mới. Các vị đã trở về từ các trung tâm Làng Mai ở các quốc gia khác nhau. Các sư cô, sư chú đã được tăng thân mỗi trú xứ tin tưởng và gửi gắm niềm tin yêu để tiếp tục con đường đẹp, tiếp nhận giới pháp để tu tập và chuyển hoá độ đời, xứng đáng là người con của Bụt.

Hình ảnh:

 

Viết một bức thư tình

(Trích sách Nghệ thuật thiết lập truyền thông của Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

Nếu bạn gặp khó khăn với ai đó trong đời thì bạn có thể ngồi yên một mình trong chốc lát và viết cho người ấy một bức thư với tất cả chân tình. Bạn có thể viết bức thư cho một người mà đã lâu lắm bạn không gặp, hay cả cho một người quá vãng. Không bao giờ là quá trễ để tạo lại bình an và chữa trị cho một mối quan hệ tình cảm. Ngay cả khi bạn không thể gặp lại người ấy, bạn cũng có thể tạo hòa giải bên trong mình và chữa trị mối thâm tình.

Hãy dành vài giờ để viết một bức thư với lời yêu thương. Trong khi viết thư, bạn sẽ cố gắng nhìn sâu vào tình trạng của mối quan hệ tình cảm của bạn. Vì sao bạn đã gặp khó khăn? Vì sao bạn không còn hạnh phúc?

Và đây là một bức thư tình để làm ví dụ:

“Người thương ơi!

  Anh biết rằng em đã đau khổ nhiều năm qua nhưng anh không biết cách để giúp em. Trái lại, anh đã làm cho tình trạng thêm tồi tệ. Anh không cố ý làm cho em đau khổ. Có thể là vì anh thiếu khéo léo. Có thể là anh đã muốn áp đặt ý muốn của anh. Trong quá khứ, anh đã nghĩ rằng em làm cho anh khổ. Bây giờ thì anh biết anh là người có trách nhiệm gây nên khổ đau cho chính anh. Anh xin hứa sẽ không nói hay làm gì có thể làm cho em đau khổ. Em hãy nói cho anh nghe tất cả tâm tư của em. Anh cần em giúp đỡ. Anh không thể một mình mà có thể làm được những gì anh đã hứa với em”.

Bạn không thiệt thòi gì cả khi viết bức thư ấy. Bạn có thể quyết định là không gửi bức thư đó đi. Nhưng bạn sẽ khám phá ra rằng khi viết thư xong, bạn sẽ không còn như bạn khi chưa viết thư. Bình an, hiểu biết và thương yêu đã thay đổi bạn.

 

 

 

Hai miền trăng sáng

(Thầy Chân Pháp Khả)

Con ngồi dưới khung trời buông cánh hạc
Gió hiên nhà xào xạc đọng rồi trôi
Một màn sương lung lạc giữa lưng đồi
Mạch hiện pháp chở che và nương náu

Hoa nở nhiều hơn mùa hoa tháng sáu
Rừng dấy lên giai thoại một loài chim
Khi gió trăng đã kề túi bên mình
Người vẫn nhớ những bình minh tuyệt đối

Con để lại ánh trăng ngà bên gối
Nhà mình còn vạt nắng gội hè sau
Bếp lửa xưa nhen nhóm tự khi nào
Mà nóng hổi bát canh tần thế nhỉ?

Lòng của ai lẫn vào lòng thế kỷ
Như bông hoa địa xúc nở điềm nhiên
Ôi trùng dương sóng vỗ đám mây hiền
Ngươi sẽ nhớ đến hai miền trăng sáng

Nếu bút Người viết tiếp thoại bạch vân
Hãy nói con nghe miền trăng nước an lành
Con sẽ gửi tình con cho gió ấy
Hòa vào dòng con nước đại mênh mông.

Bậc thầy đích thực

(Sư cô Chân Thệ Nghiêm)

Kính bạch Thầy, mỗi khi nghĩ về Thầy, tâm thương yêu của Thầy lại đong đầy trong trái tim chúng con. Nhớ ơn Thầy, chúng con xin nguyện gìn giữ những kỷ niệm đã từng có với Thầy trong trái tim thương yêu và rộng mở của chúng con.

Con rất biết ơn khi được làm đệ tử của Thầy, một vị thầy tâm linh đích thực. Người đã hướng dẫn chúng con trên con đường tâm linh, là hiện thân của hiểu biết, thương yêu, và truyền cảm hứng cho đệ tử qua cách sống của chính mình.

Năm 21 tuổi, con được ba con giới thiệu quyển sách Being Peace (Muốn an được an) của Thầy. Một thế giới mới như đang mở ra trước mắt con: Ồ, đây đúng là nếp sống an lành và từ bi. Con thấy một vị thầy đang chia sẻ rất chân thực, đầy bình an, niềm vui và tuệ giác. Lời Thầy thổi sức sống vào trái tim con, hướng đôi mắt con về con đường tâm linh. Nhờ Thầy, con đã được thức tỉnh và tìm đến nếp sống xuất gia.

Hiện thân của hiểu biết và thương yêu

Làm đệ tử của Thầy, con có cơ hội để trực tiếp cảm nghiệm sự hiểu biết và lòng từ bi của Thầy. Trong những năm đầu con ở Làng Mai, nhiều anh chị em chúng con may mắn được luân phiên nhau làm thị giả cho Thầy. Dù chúng con mỗi người có khả năng và tài năng khác nhau, Thầy vẫn luôn tìm cách để hiểu từng người và hướng dẫn thêm cho chúng con.

Trong những năm đầu xuất gia, con chật vật ghê lắm trong chuyện buông bỏ những thói quen riêng và tập thích nghi với đời sống tăng thân. Bởi vậy đến phiên làm thị giả cho Thầy, con hay căng thẳng mỗi khi Thầy có mặt. Mà Thầy thì luôn có mặt trọn vẹn và là tâm điểm chú ý của đại chúng trong mọi thời khóa. Khổ nỗi, trong thời sadi, con thường không cảm thấy thoải mái và tìm mọi cách để tránh những nơi tâm điểm đó.

Ấy vậy, Thầy luôn làm chủ được những hoàn cảnh tưởng chừng như căng thẳng ấy với sự khoan thai, đầy ung dung tự tại. Lấy đi sự ngăn cách giữa mình và mọi người, Thầy hiến tặng sự nhẹ nhàng ấy cho những người xung quanh. Đó chính là những lúc con tiếp xúc được lòng từ bi nơi Thầy. Thầy không bị chi phối bởi các tâm hành mặc cảm, hay những cảm xúc lên xuống khổ sở, nhưng Thầy cảm thông được với những ai rơi vào tình trạng đó. Đồng thời, Thầy hiểu cho tâm trạng của một người khá nhạy cảm và cần sự tế nhị.

Có một lần, con làm thị giả lái xe đưa Thầy từ xóm Mới về xóm Hạ. Trước đó, con có học cách lái xe tay số trên đường làng của Pháp, nhưng con thấy mình chưa thực sự vững lắm. Sáng hôm ấy, hai thầy trò đi khá êm đềm và suôn sẻ… cho tới khi xe chạy đến ngã tư. Chiếc xe tự nhiên giật mạnh rồi dừng lại đột ngột vì chết máy. Con nhìn xuống chiếc cần gạt, đỏ bừng mặt vì nghĩ mình đã làm gì sai rồi.

Nhanh như chớp, nhưng vẫn điềm tĩnh và nhẹ nhàng, Thầy chỉ tay ra ngoài cửa xe, vui vẻ ngắm cảnh gì đó ở đằng xa để giúp con bớt mặc cảm trách móc bản thân. Lúc đó, con vừa quê vì thấy mình làm lỗi, mà cũng vừa ý thức là Thầy đang giúp mình “thay chốt”, nên con chỉ biết im lặng. Tuy vậy, trong con đã ghi tạc lòng từ bi của Thầy. Bạch Thầy kính thương, cảm ơn Thầy đã từ bi với con.

Con còn một kỷ niệm khác với Thầy. Có một ngày, con làm thị giả cho Thầy ở thiền đường Cam Lộ, xóm Hạ. Trong khi Thầy và đại chúng đã an tọa, chuẩn bị cho buổi cơm quá đường rồi, con vẫn còn đứng ở lối đi chính giữa thiền đường. Đang loay hoay tìm cách làm sao để đến chỗ ngồi dành cho thị giả, con bỗng thấy một chỗ trống sát tọa cụ của Thầy. Thở phào nhẹ nhõm, con tìm lối đi tắt để tới chỗ đó, mà hoàn toàn không ý thức đó là một bước hết sức dại dột: lối đi đó băng ngang mâm cơm và bình bát dành cho Thầy. Thời điểm đó, sự thực tập của con còn non nớt lắm. Con nào biết bước qua đồ đạc của thầy mình là một sự thất lễ, huống hồ đây lại là mâm cơm của Thầy.

Ngay khi vừa dợm bước, con bắt gặp ánh mắt sắc bén và nghiêm nghị của Thầy ngước nhìn lên. Con lập tức bị đóng băng. Khi nhận ra người hậu đậu ấy là con, ánh mắt ấy ngay lập tức dịu lại. Với một cái gật đầu như để khẳng định, Thầy nhẹ nhàng nói: “À, đi đi con!”

Lại một lần nữa, cũng như bao lần khác, Thầy đã thông cảm cho sự vụng dại của con và xử lý tình huống thật từ ái. Hôm ấy, lẽ đương nhiên con đã học được một bài học về uy nghi rồi. Nhưng bài học lớn hơn mà Thầy đã dạy là tấm lòng độ lượng, bao dung vốn phát sinh từ tâm hiểu biết. Tấm lòng ấy luôn khiến con cảm động mỗi khi nhớ về Thầy. Đó cũng là điều mà con rất muốn tiếp nối Thầy và nuôi lớn trong sự thực tập của riêng con.

Hướng dẫn học trò một cách khéo léo

Thời còn là sadi, việc chuyển từ môi trường gia đình nhỏ sang sống ở môi trường cộng đồng như xóm Hạ quả là đầy thử thách đối với con. Con từng có bao nhiêu thắc mắc và băn khoăn xoay quanh chuyện “thế nào là nương tựa Tăng thân”, vì Thầy đặc biệt nhấn mạnh vào sự thực tập này. Con không thể nào hiểu được làm sao có thể nương tựa vào cái mà ta không thể định hình được và dường như không toàn hảo.

Một ngày nọ ở xóm Hạ, con thao thức quá chịu không nổi nên hỏi Thầy, với đôi mày nhíu lại đầy khẩn khoản: “Bạch Thầy, Thầy dạy chúng con về tầm quan trọng của Tăng thân, nhưng con thực sự không hiểu. Xin Thầy cho con hỏi: Tăng thân là gì?”

Thầy yên lặng nhìn con một lúc, rồi nhẹ nhàng trả lời: “Như trong bài hát đó con: Năm uẩn là Tăng … phối hợp tinh cần”. Ô hay! Cái câu này con nghe đi nghe lại, hát tới hát lui nhiều lần rồi. Nhưng lần này lại khác. Lời của Thầy như một luồng sáng, soi thấu vào sự hoang mang trong con. Giây phút ấy, con chợt nhận ra được mình và tiếp xúc được với thực tại dưới chân mình.

Ngẫm lại cuộc đối thoại giữa hai thầy trò, con nhận thấy Thầy có thể có rất nhiều cách để trả lời con. Vậy mà, Thầy đã chọn cách vượt thắng lối suy nghĩ theo trí năng và điều phục cái tâm đang còn nhiều lăng xăng của con. Câu trả lời của Thầy chạm tới những kinh nghiệm sống của con trước đây và giúp con có khả năng tiếp nhận ngay thời điểm đó.

Vậy là, Thầy đã phá tan chướng ngại và mở ra cánh cửa cho con có cơ hội lớn lên bằng kinh nghiệm trực tiếp của chính mình. Đã bao nhiêu năm rồi, lời dạy của Thầy vẫn tiếp tục là công án quý giá cho con quán chiếu. Từ nhiều góc độ khác nhau về thời gian và kinh nghiệm, con thường trở về với lời Thầy dạy để một lần nữa nhìn sâu vào cách hiểu và sự thực tập của mình.

Người làm vườn tận tụy

Thầy thường được ví như một bậc thầy về làm vườn. Thầy khéo léo vun xới, làm cho vườn ươm tăng thân ngày càng đa dạng và lớn rộng bằng sự nuôi dưỡng và khích lệ của mình. Người kiên trì chăm sóc từng chồi non trong sự thực tập của chúng con. Thậm chí ở mức căn bản hơn, Thầy chăm sóc cẩn thận hạt giống niềm tin đôi khi còn ngủ vùi trong chúng con, để rồi giúp chúng con đánh thức niềm tin vào khả năng tỉnh thức hay tính Bụt trong chính mình.

Với sự hiểu biết và niềm tin cậy, Thầy đã tưới tẩm hạt giống đức tin nơi con. Nhờ đó, con mới có thể khám phá ra tính lành thiện trong mình và xung quanh mình.

Một ngày nọ, trong không gian yên lắng ở Sơn Cốc, Thầy đem đến cho con một chậu hoa còn đang hé nụ. Thầy trò ngồi yên ngắm chậu hoa, rồi Thầy nói: “Con thấy không, con người mình cũng như bông hoa này đây. Hễ đúng thời điểm, và khi hoa đã sẵn sàng, các cánh hoa sẽ tự khắc bung ra thôi, con ạ”. Trong giây phút ấy, con cảm được sự cảm thông và chấp nhận của Thầy cho người học trò còn nhiều dè dặt, lúng túng và thiếu tự tin như con. Đồng thời con cũng cảm nhận Thầy như khéo léo động viên con: hãy cho phép bông hoa trong con được tự nhiên hé nở.

Mở thêm rộng lớn con đường

Đúng như hạnh nguyện của Bồ tát, Thầy luôn khuyến khích chúng con mở rộng đường tu và phụng sự. Đôi khi, điều này đòi hỏi chúng con phải vượt lên trên những tiện nghi, thách thức và mối quan tâm hiện tại của riêng mình để tăng thân có thể phát triển, để vòng tay của tăng thân có thể nới rộng thêm ra. Nhiều lần, Thầy đã thách thức chúng con mở rộng con tim, cởi mở tấm lòng để có thể hòa nhập và sánh kịp với tầm nhìn rất sâu rộng của Người.

Vào tháng Năm năm 2007, tăng thân nhỏ tại tu viện Thanh Sơn và tu viện Rừng Phong ở Vermont cuối cùng đã đóng cửa. Mùa hè năm ấy, sau nhiều tháng chuẩn bị và đóng thùng đồ đạc, đại chúng quyết định chuyển về “nhà mới” ở ngoại ô New York: Tu viện Bích Nham.

Như một đàn kiến ​​tập hợp lại sau khi bị lìa đàn, anh chị em chúng con bắt đầu tiến hành công việc chuyển đổi khách sạn và khu nghỉ dưỡng mùa hè trước đây thành một tu viện hoạt động quanh năm. Công việc chậm đã đành mà còn có phần thiếu tổ chức. Vào đầu mùa thu, công việc có tiến triển chút đỉnh, nhưng dường như không nhiều.

Tăng thân của Bích Nham thời đó giống một đoàn tàu nhỏ đang leo dốc. Đại chúng cố gắng nghĩ chuyện thực tế, nên thỉnh cầu Thầy cho phép tạm dừng việc tổ chức khóa tu lớn đầu tiên trong mùa tới. Nhiều lý do được đưa ra: nào là thời điểm hãy còn quá sớm, mình chưa chuyển thành tu viện kịp, đại chúng chưa chuẩn bị để sẵn sàng nhận thiền sinh… Thầy trả lời: “Tăng thân làm được”. Chúng con đưa thêm lý do: các dãy nhà chính vẫn cần được tu sửa. Thiền đường thậm chí lúc đó đâu đã được xây. Câu trả lời của Thầy: “Đó cũng không là trở ngại”. Kêu gọi sức mạnh và tinh thần tập thể, Thầy dạy đại chúng thuê một cái lều thật lớn thay cho thiền đường lúc đó chưa hiện hữu.

Chúng con lo cho viễn cảnh về một khóa tu mà một nửa các sinh hoạt diễn ra ngoài trời trong thời tiết băng giá của vùng New England sẽ là trở ngại cho thiền sinh. Nhưng có hề hấn chi, ngay sau khi chương trình ghi danh mở ra, người ta đăng ký đầy hết, còn vượt quá sức chứa của tu viện nữa.

Vào giữa tháng Mười, Bích Nham đã thực sự có thể mở cửa để tổ chức khóa tu đầu tiên của mình, trước sự hân hoan của bao nhiêu người. Quả thật, trời lạnh đến nhớ đời, và thưa vâng, khóa tu hóa ra là một trải nghiệm rất đúng thời đúng lúc và cực kỳ xứng đáng cho mọi người, giống như Thầy đã hình dung.

Trong những năm qua, Thầy đã kiên trì truyền đạt, và bảo đảm cho chúng con rằng: Mình vậy là quá đủ rồi (You are more than enough), và dạy phải Mở thêm rộng lớn con đường (Open the path wider). Hai lời nhắc nhở này có tác dụng bảo hộ cho tăng thân, giúp chúng con có thêm niềm tin vào chính mình, đồng thời luôn nhớ mở rộng trái tim và mở rộng vòng tay.

Trông chừng và bảo hộ cho chúng con

Cách đây vài năm, trong chuyến hoằng pháp diễn ra hai năm một lần tại Hoa Kỳ, tăng đoàn đang trên đường đến khóa tu kế tiếp bằng xe buýt. Lúc đó đã vào khuya, và hầu hết mọi người đều đang ngủ. Con tình cờ ngồi phía trước gần Thầy và người lái xe buýt. Thầy quay lại, mỉm cười với con. Thầy nói bằng tiếng Việt: “Mình cần giúp bác tài tỉnh táo đó con”. Nghe vậy, con cũng cố gắng để mắt đến bác tài. Vậy mà cuối cùng, mí mắt con sụp xuống và ngay sau đó con ngủ gật. Một lát sau tỉnh dậy, con ngượng ngùng nhìn sang, bắt gặp một cảnh tượng quen thuộc và dễ chịu: Thầy ngồi đó lưng thật thẳng, rất tỉnh táo, đang hướng mắt về con đường trước mặt. Trong con dâng lên niềm biết ơn, cùng với ý nghĩ: Thầy đang trông chừng và bảo hộ cho chúng con…

Dưới sự bảo hộ của Thầy, chúng con có điều kiện để lớn lên trên con đường tu học. Thầy kiên nhẫn hướng dẫn chúng con tiếp xúc với người thầy trong tự thân, cũng như dạy chúng con chịu trách nhiệm về sự tu học và hạnh phúc của chính mình. Điều đáng nhớ là suốt cuộc đời mình, Thầy đã đặt nền tảng cho chúng con tiếp bước Người với tất cả sự cẩn trọng và đầy tình thương.

Trên thực tế, tăng thân chúng ta đã phát triển thành một khu rừng xanh tươi, màu mỡ, thuận lợi cho sự thực tập khám phá và chuyển hóa tự thân. Ngày nay, tăng thân là chiếc nôi nuôi dưỡng sức sáng tạo và tiềm năng tiếp xúc độ đời. Mong sao, chúng ta tiếp tục bồi đắp những lớp trầm tích màu mỡ để nuôi dưỡng sự tỉnh thức và an lạc của nhiều thế hệ tương lai. Để mai sau, không biết bao nhiêu thế hệ tiếp bước chúng ta vẫn còn vang vọng mãi lời chào từ trái tim: Kính chào Thầy! Kính chào tăng thân Làng Mai!

(Bài viết được dịch từ tiếng Anh)

Tết năm nay vui hơn năm qua

Từ dạo tuyết phủ trắng xóa cả mặt đất những ngày cuối năm, ông mặt trời cứ gọi là biệt tăm biệt tích sau những đám mây mờ xám xịt. Ấy thế mà sáng nay ông chợt xuất hiện làm cho lòng người cũng rộn rã, hân hoan. Nắng ấm áp, dịu dàng. Bầu trời trong xanh, cao ngút ngàn, không một gợn mây. Dường như những áng mây cũng không in nổi dáng hình trước sự vời vợi, bao la của đất trời. Ngước mắt nhìn lên không gian thênh thang ấy, mọi bâng khuâng, muộn phiền cũng biến mất. “Không khí này đúng là không khí của mùa xuân đây”, một sư cô đã thốt lên như vậy. Con mỉm cười: “Theo cách tính 3 ngày tết, 7 ngày xuân của ông bà thì hôm nay – mồng 10 – là ngày xuân cuối cùng rồi”.

 

 

Đây là cái tết thứ tư của con ở Làng và cũng là cái tết ít xuất sĩ nhất từ khi con có mặt. Các anh chị em người thì về thăm nhà, người về dự lễ tiểu tường Sư Ông. Các giới tử cũng chỉ ăn Tết một nửa vì phải bay qua Thái vào mồng 4 Tết để chuẩn bị thân tâm cho việc thọ giới lớn trong Đại Giới Đàn Trừng Quang sắp tới. Do vậy mà trước Tết mọi người bảo nhau rằng chắc Tết năm nay sẽ bớt vui hơn mọi năm. Có thật như vậy chăng?

 Dù ít hay nhiều người, có những cái sẽ không thay đổi. Đại chúng vẫn cùng nhau dựng nêu, gói bánh, câu đối đỏ vẫn được những bàn tay khéo léo dán lên khung cửa, treo trên cành đào, nhánh mai. Lễ đón giao thừa vẫn hào hùng với tiếng chuông, tiếng trống. Giây phút thăm phòng, chúc Tết vẫn rộn rã niềm vui,… Đầu năm, được nói với nhau những lời dễ thương, chúc nhau những câu chúc an lành là một điều hạnh phúc. Lúc nhỏ, khi còn ở nhà, chúc Tết là để được nhận lì xì, còn bây giờ là cơ hội để con tưới thêm những bông hoa đẹp và bày tỏ niềm biết ơn với các anh chị em xuất sĩ. Con trân quý lắm nét đẹp này trong văn hóa ngày Tết.

Ít người cũng có cái hay: cho con cơ hội thấy được rõ ràng hơn sự mầu nhiệm của tăng thân. Tăng thân vận hành như những tế bào trong một cơ thể. Chỗ nào trống thì các tế bào khác tự động di chuyển đến và lấp vào thay thế. Có thể là không làm hay bằng các tế bào cũ nhưng con trân quý sự can đảm và tấm lòng của những vị đó. Con hay chọc các anh chị em con : “Thời thế tạo anh hùng”.

Năm nay, quý thầy cũng ít người, thế là quý sư cô xóm Hạ tự tập tành múa lân. Múa bài bản đến nỗi quý thầy nói rằng năm sau mời quý sư cô lên múa cho xóm Thượng luôn. Để có được hoa trái đẹp cúng dường đại chúng như vậy là cả một quá trình tập luyện, vượt qua những suy nghĩ của bản thân rằng mình không thể hay không muốn. Có khi thành công, có khi thất bại nhưng chỉ cần can đảm chấp nhận đối diện với những thử thách đến với mình, chúng ta sẽ có cơ hội học hỏi để lớn lên và trưởng thành hơn.

 

 

Sống trong tăng thân, không thiếu những thử thách. Chắc con sẽ nhớ mãi đêm nấu bánh chưng, bánh tét năm nay. Mọi năm, không khi nào con thức nấu bánh. Con nghĩ rằng mình không thể thức nổi. Tối đó, vì ham chơi, ham vui nên con thức đến ba giờ sáng. Không biết có phải ngạc nhiên với con mà ông trời bỗng nổi gió thật to. Gió thổi tung mái lều nấu bánh, quạt những chén dĩa bể tan tành. Con và sư em đứng níu giữ những chiếc cột trong lúc các chị em khác tìm cách gia cố lại lều.

Trời rất lạnh, tay con cứng đơ nhưng không than thở vì biết ai cũng đang cố gắng hết sức, làm điều tốt nhất mình có thể. Sư chị con nói mấy năm nấu bánh chưa bao giờ giông bão như hôm nay. Chắc vì thế mà có sự bất đồng ý kiến giữa sư chị và sư em con về cách thức gia cố lại lều. Lúc đó, con thấy rằng thử thách thật sự là hai chị em có giữ được hòa khí, buông được ý của mình xuống hay không. Sự thực tập của tự thân mỗi người đã tạo nên điều mầu nhiệm. Bên này căng thì bên kia chùng xuống, lùi một bước và sau đó chị em vẫn nhìn được nhau, vẫn cười nói với nhau. Điều đó làm con rất vui.

Con cũng học được cách im lặng, bình tĩnh lắng nghe. Nếu mình chưa có kinh nghiệm và đủ sáng suốt, lời nói của mình chỉ làm mọi thứ rối bời thêm. Có những lúc im lặng lại là cách yểm trợ tốt nhất. Con thấy hạnh phúc vì mình có mặt được với sư chị, sư em trong những giây phút khó khăn đó dù chẳng làm được gì nhiều. Tình huynh đệ nào đâu xa xôi, chỉ đơn giản là đồng hành với nhau vậy thôi.   

Năm nay, dù neo người nhưng hội chợ xuân ở xóm Mới vẫn được chuẩn bị đâu vào đấy. Nhờ có quý thầy giúp làm vài món, quý sư cô xóm Hạ thì giúp đón khách, rửa dọn. Giây phút nhìn sư anh, sư chị, sư em đeo tạp dề và hỏi rằng giúp được gì cho con, con thấy ấm lòng. Thầy không còn biểu hiện nữa nhưng tình huynh đệ chính là điều giữ con lại với tăng thân. Tấm lòng rất đẹp của các anh chị em cho con thêm động lực để bước tới.

Sáng nay con thức dậy khi đất trời còn đang ngủ. Con thắp nến, pha đãi mình một bình hồng trà và ngồi ngắm những nụ đào phớt hồng đang dần hé cánh. Con trân quý từng nụ hoa nhưng không nghĩ rằng một bông hoa rơi xuống sẽ làm cho nhành đào biến mất. Tăng thân cũng vậy. Dù người đến, người đi nhưng tăng thân vẫn luôn được nuôi dưỡng bằng tình thương, lòng biết ơn và ngọn lửa bồ đề tâm nơi mỗi anh chị em chúng con.

                                               Hương trà quyện tỏa với hương tâm

                                               Nến ấm trà thơm thấm cõi lòng

                                               Yên bình lặng ngắm nhành đào nở

                                               Hàm tiếu hoa khai đóa ân tình.  

Tết năm nay ít người, giản đơn hơn nhưng niềm vui đong đầy trong con với những trải nghiệm rất mới. 

 

 

(Sư cô Chân Trăng Bồ Đề)

Năm mới tinh khôi

Năm nay, Làng đã đón một cái Tết ấm cúng và sum họp. Rất nhiều vị cư sĩ đã về đón giao thừa, đi thăm phòng, chúc Tết và tham dự buổi bói kiều đầu xuân với quý thầy, quý sư cô. Những niềm vui giản đơn, mộc mạc nhưng không bao giờ là cũ: được cùng nhau nhảy sạp, xem múa lân, ngồi bên nhau uống tách trà, chuyện trò hay ăn một bữa cơm chung. Một cái Tết tròn đầy. Khung cảnh thật tươi vui. Nụ cười của người lớn và các em nhỏ cứ lan tỏa trong không gian như những bông tuyết rơi nhẹ nhàng vào ngày 28, 29 tết. Chắc mọi người sẽ khó quên được món quà mầu nhiệm mà đất trời dành tặng con người những ngày cuối năm.

Màu trắng trong trẻo của tuyết tương phản với lá cờ hội ngũ sắc, với câu đối đỏ trên bàn thờ Bụt là lời nguyện cầu của đất trời cho một năm mới thật mới, tinh khôi, ước mong bình an đến với mọi người, mọi loài. 

Xin gửi đến bạn chút niềm vui nho nhỏ như món quà đầu năm: