Khi trăm hoa khoe sắc đưa hươngCây Trắc Bá Diệp nhiệm mầu biểu hiện trong tăng thân
Bình dị, giản đơn nhưng thênh thang con đường phía trước
Xóa tan đi ưu phiền còn in trên vầng trán đầy âu lo
Chỉ cần chúng con ý thức là mình đang còn có nhau
Khi trăm hoa khoe sắc đưa hươngCây Trắc Bá Diệp nhiệm mầu biểu hiện trong tăng thân
Bình dị, giản đơn nhưng thênh thang con đường phía trước
Xóa tan đi ưu phiền còn in trên vầng trán đầy âu lo
Chỉ cần chúng con ý thức là mình đang còn có nhau

Lắng tiếng chuông ngân, lặng cõi lòng
Nghe trong sâu thẳm chốn hư không
Dừng chân đứng lại, tâm an trụ
“Đã tới, đã về” thỏa ước mong.
Gió thổi, chiều buông, tĩnh lặng yên
Làng Mai in dấu bước chân thiền
Ngày sau biết có ai đi lại
Dẫm lối hôm nay đã xóa chìm.
Nâng cốc trà thơm, ấm cõi lòng.
Lặng lẽ phai tàn, chẳng vấn vương.
Anh ở trời xa, tôi cũng xa
Gặp nhau huynh đệ, bốn phương nhà
Tình thân thoáng chốc nên duyên ngộ
Mai có rời xa, nhớ tiếng ca.
Hạt giống gieo mầm ắt nở hoa
Đóa sen thơm ngát chốn ta bà
Sâu trong tiềm thức còn vang vọng
“Đã tới, đã về” khúc hát ca.
( Làng Mai, khóa tu mùa hè 2014)

(Cảm hứng từ khóa tu “Nẻo về tiếp nối đường đi”, được tổ chức từ ngày 2-7/9/2014 tại Trung tâm Làng Mai quốc tế Thái Lan)
Lối mòn reo đá cuội …
Bước thiền hành bên nhau
Chúng con là tiếp nối
Hiểu thương này xin trao.
Sinh nhật mùa thu
đất trời thênh thang
ta sẽ đi nhặt những chiếc lá vàng
kết thành niềm thương
thả vào trí nhớ
ta muốn đi đến cuối trời, cuối mùa thu nhặt lá
vì bao nhiêu thương nhớ rất đầy…
Sinh nhật mùa thu, cùng nhau,
ta ngồi ngắm mây bay
mang thương yêu vào trong từng hơi thở
nghe tin yêu về trong từng cơn gió
khi ta gửi lòng an lành vào cuộc sống bao la
Ta sẽ ngồi ngắm nghía đời ta
tạ ơn đời sống đã cho ta có mặt
tạ ơn đời sống đã vì ta có mặt
để ta biết yêu thêm, yêu hoài những nỗi đời riêng
Sinh nhật, mùa thu,
một ngày thả trôi đi hết những muộn phiền
để những ngày bình yên theo nhau tiếp nối
để tình thương trong lòng mở hội
để vơi đầy cuộc sống vẫn bao dung
để gian truân vẫn trọn nghĩa thủy chung…
Sinh nhật, mùa thu
cúi tạ đất trời vô cùng
bao nhiêu nghĩa tình làm sao nói hết
bao nhiêu thâm sâu làm sao thấy được
một ngày bước chân đi là đi mãi
xin sống trọn vẹn cõi lòng
để trên đường hoa cỏ ngát hương theo…
Con sẽ chẳng cần tìm Đạo ở đâu xa
Tình trăng không biên giới
Tình trăng không biên giới.

Ngồi yên
Lòng nở đóa hồng liên
Ngắm trăng rằm vừa lên

Bao nhiêu lần con muốn làm thơ
Viết một bài thật hay tặng Mẹ
Nhưng không đủ ngôn từ diễn tả
Hết tấm lòng con với Mẹ thương yêu.
Bao nhiêu từ đẹp đẽ mỹ miều
Các thi sĩ đã dùng hết cả
Đến những từ đơn sơ dân dã
Cũng tràn đầy trong những khúc dân ca!
Nghe kể những ngày ở tuổi lên ba
Con ngồi trong thúng Mẹ gánh gồng đi chợ
Ở bên Mẹ con chưa từng phải sợ
Mẹ mua bán rất dịu dàng để nuôi dưỡng cho con
Suốt tuổi ấu thơ giấc mộng con vuông tròn
Đâu hiểu hết bão giông đời Mẹ
Chỉ thỉnh thoảng nhớ những lần Mẹ khóc
Bởi vì Ba lạc bước rong chơi
Mẹ dạy con bài học không lời
Lòng nhẫn nại, tình thương vô bờ bến
Xin cho con được thắp lên ngọn nến
Lời nguyện cầu cho Mẹ bình an
Xin cho con được sống vững vàng
Xứng đáng với một đời Mẹ tặng
Để ngập tràn trong tình Mẹ mênh mông!

Dẫu hình hài tiều tụy
buốt lòng…
vui ca, gặt hái những tin yêu
Cảm ơn hơi thở đã mang cho con sự sống trở về

Con yêu màu nâu tự bao giờ
Nếu ai hỏi, con cũng không nhớ nữa
Chỉ nhớ ngày khi bước chân vô cửa
Cửa tăng thân rộng mở đón con vào
Tình của Thầy rộng lớn tựa trời cao
Tình đệ huynh bao la như biển cả
Áo nâu sòng chẳng khi nào xa lạ
Màu quê hương, màu đất mẹ dịu hiền
Màu của niềm tin
Thương yêu
Chia sẻ
Mãi mãi một gia đình
Thương lắm áo nâu ơi.

Cơn mưa chiều rã rích
Tí tách rơi ngoài hiên
Nỗi nhớ má triền miên
Lắng sâu …lòng không ngỏ!
Má ơi! mưa mùa xưa
Má nằm trong mái ấm
Má ơi! mưa chiều nay
Con nghe từng bước chậm …
Vẫn biết cuộc vô thường
Vẫn biết má hãy còn
Khi nhìn bàn tay con
Là thấy bàn tay má
Vẫn nhớ lời Thầy dạy
Má hãy còn bên con
Có đâu điều xa cách!
Nhưng sao mưa tí tách
Như gọi nhớ về thêm
Lòng con mãi triền miên
Ôi! dáng hình của má …
Đêm vẫn mưa rã rích
Thánh thót gieo ngoài trời …
Con nhớ má! Má ơi!