Tiếng hát yêu thương

Tuôn hơi thở đất trời như mở hội
Dưới nắng xuân nhịp đập trái tim hồng
Khoe sắc mới bao ngày đông e ấp

Những chồi non mong ngóng ánh dương lên

Lòng mở ngỏ cho đất trời tràn ngập
Để nhẹ đi bao hờn giận lo toan
Cho thứ tha ôm lấy niềm hờn tủi

Cho nghi ngờ lắng dịu để yêu thương

Em sẽ đến bên khung trời ngày mới
Bước ung dung từng gót nhẹ thiên thần
Để ánh mắt sáng về nơi hiu quạnh

Để từ bi lan tỏa chốn thâm u

Rồi em đến với lời ca tiếng hát
Quê hương xưa sẽ ngập ánh huy hoàng.

Mưa xuân

Mưa xuân thánh thót
Ướt ngọn lá non
Mù xa vời vợi

Chân theo đường mòn

Vui theo tiếng hót
Dấu mỏ chim non
Vươn đôi cánh mềm
Giấc ngủ còn ngon

Mây giăng chót vót
Trên ngọn núi cao
Chim ơi thức dậy
Tuyết băng đã mòn

Chân vui em bước
Ngắm bình minh tươi
Nụ xuân vừa chớm
Trinh nguyên sơ thời

Hương xuân phảng phất
Nắng xuân trong ngần
Tâm ai ướp đượm
Ý xuân rộn ràng

Giọt xuân thấm đất
Mát bàn chân em
Dấu chân chim nhỏ
In trên cỏ mềm

Men theo đồi vắng
Tóc ghim lá vàng
Đồi nay vô tình
Môi chạm nụ xuân

Vui chân em bước
lên đồi cỏ non
Đồi xưa ngẩn ngơ
Còn đâu lá vàng

Tung tăng em ngắt
Một nụ xuân non
Mưa xuân lất phất
Ướt bờ vai thon.

Chiếc lá hòa hư không

Tiếng nắng cười tí tách
Dòng suối hát ánh hồng
Hàng tre vui theo gió

Tảng đá ngồi lặng thinh

Trời là mây là gió cũng là ta
Dòng suối mát với ta là một
Thân cây đứng dáng hình ta đứng

Tảng đá lặng thinh như chính ta đang ngồi

Mây kia vờn núi tuyết
Đàn trâu tắm mát lành
Tăng thân hành chánh niệm

Chiếc lá hòa hư không

Đất là hoa là núi cũng là ta
Thung lũng biếc với ta là một
Và khi lá vàng kia rơi xuống

Ta thấy mình như chạm tới quê hương.

Hỏi cội nguồn nơi đâu ta có mặt
Chính tại đây ngay trong phút giây này
Không, thời ở tại nơi ta
Tâm ta tỉnh thức, an nhiên diệu kỳ.


(Cảm hứng từ khóa tu Wake Up tại Chiang Dao, Thái Lan, tháng 12/2014)


Bài ca trở về

Thầy đi tìm con
Và gọi tên con trong vô thỉ kiếp
Thầy gọi hoài
Mà con vẫn còn say thiếp cơn mê
Mãi đến hôm nay
Bừng con mắt con mới trở về
Mắt thấy, tai nghe
Nhịp sóng vỗ tràn trề của bài ca muôn thuở

Ru con ngủ hoài với âm điệu du dương.

Rời khỏi biển xưa
Con quyết chí lên đường tìm về nơi có tiếng gọi
Tiếng của Thầy đây
Hay tiếng chuông đồng vang dội giữa đêm thâu
Ánh mắt Thầy kia
Hay ánh dương hồng chiếu rọi những tia nắng ban đầu
Xóa cái lạnh của đêm đông đầy giá rét
Thầy nâng con lên
Đặt trên đỉnh cao vượt thoát giữa đôi bờ sống – chết
Năng lượng củaThầy
Truyền cho con hơn cả triệu triệu lần lực đẩy Archimedes
Qua thương yêu hiểu biết

Từ lời nói chan hòa tha thiết quãng trời Tây.

Con đã về đây
Bên Thầy kính yêu
Cùng các huynh đệ tăng thân giữa bao miền đất nước
Chung lối về và cùng chung nhịp bước
Ánh mắt, nụ cười hiểu biết thương yêu
Trong vô hình trung
Con đã nhận ra bóng dáng Thầy đi trong những sớm chiều
Và tiếng nói của Thầy nhẹ nhàng khe khẽ,
Qua trang kinh sách vở

Qua băng hình, qua từng hơi thở trong con.

Con đã về đây
Không như ngựa quen lối cũ đường mòn
Về bên Thầy con tìm về cội nguồn an lạc
Thầy trò ta cùng cất cao tiếng hát
Đã về – đã tới – bây giờ – ở đây.

Gửi lại tấm lòng

Tôi trở về đây giữa mùa kiết đông
Tăng thân các xóm sống chung cùng
Hòa hợp sớm hôm lo tu tập

An cư thanh tịnh giữa mùa đông.

Xin gửi lại đây một tấm lòng
Tấm lòng cung kính dâng Sư Ông
Tấm lòng thương mến lên đại chúng

Tấm lòng trân quý với tăng thân.

Tôi gửi các em tấm chân tình
Gói trọn lòng tôi nghĩa đệ huynh
Kề vai sát cánh chung xây dựng

Xây dựng ngôi nhà tình đệ huynh.

Tôi muốn nói lên lời tri ân
Tình thương đại chúng đã sẵn dành
Thể hiện rất nhiều qua ánh mắt

Nụ cười hỷ xả với bao dung.

Mong một ngày trở lại nơi đây
Bên em, bên chị, sống bên Thầy
Cho nhau tất cả tình thương mến
Hạnh phúc trào dâng phút giây này.

Chỉ là biểu hiện

Thầy thị hiện bịnh duyên
Cho chúng con thực tập
Qua giáo lý tương tức
Vô ngã và vô thường
Để chúng con rõ hơn

Về những gì Thầy dạy.

Như đám mây và nước
Đâu có sai khác gì
Dù có đến có đi
Cũng chỉ là biểu hiện
Giúp chúng con tu luyện
Để thấy Thầy trong con
Mỗi hơi thở, bước chân
Vững chãi và an bình

Là có Thầy ở đó.

Chẳng phải không, phải có
Chẳng phải đến, phải đi
Mai kia có điều gì
Vắng Thầy trong cõi thế
Chúng con nguyền tiếp bước
Hạnh nguyện lớn của Thầy
Qua mỗi phút, mỗi giây

An trú trong hiện tại.

Đây chính là hoa trái
Dâng lên cúng dường Thầy
Mong Thầy chứng nơi đây

Tấm lòng thành, đệ tử.

20.11.2014

Bước trên thật địa

Như bé thơ một tuổi
Tập bước chân đầu đời
Chập chững và run run
Nhưng quyết đi cho tới
Vòng tay mẹ đang chờ.


Bé nín thở môi bậm
Cố giữ thân không lệch
Đôi ba phen ngồi bệch
Vẫn đứng dậy đi tiếp.
Khi với được tay mẹ
Cả nhà òa mừng vui
Niềm vui của bé thơ.


Bao năm lăn lóc đời
Quên bước đi đầu đời
Bôn ba cùng năm tháng
Lặn lội với trần ai.
Chợt nhìn đầu hoa râm
Răng cái còn cái khuyết
Ngoảnh nhìn tuổi xanh biếc
Trôi như mây đầu ngàn.


Bé năm xưa bước xưa
Vẫn nằm trong tâm thức
Hạt mưa xuân nào tưới
Cho hạt giống nẩy mầm (*)
Hôm nay lại tập bước
Theo Thầy bạn bốn phương
Bước năm xưa trở lại
Thật địa tỏa kỳ hương.(**)


(*)ý thơ Nhất Hạnh.

(**) Lâm Tế

 

Nguồn: Phù Sa

Chiều Tuệ Uyển

(Cảm tác trong dịp tăng thân Thái Lan có một chuyến về Việt Nam thăm miền Tây  và ghé thăm Tuệ Uyển trong tháng
10 .2014 vừa qua)

Tuệ Uyển chiều thu mưa trắng bay
Xa bao năm tháng tưởng đôi ngày
Cây xanh hoa thắm tình huynh đệ
Vẫn vẹn đường xưa không đổi thay.

Thiền đường ấm áp có tăng thân
Có Bụt  trong  ta  sáng tỏ lòng
Chim én ngoài trời vui tắm gội
Quê nhà xin hứng giọt mưa trong.

Bước chân an trú mỗi đường quê
Hạnh phúc là đây mỗi bước về
Bàn tay gieo mãi mầm ươm hạt
Sẽ có mùa vui nắng ngọt đầy.

Trái tim con có Thầy

Thầy trả lời vấn đápCon chưa từng gặp Thầy
Nơi phương trời nào cả
Vậy mà dường như lạ
Trái tim con có Thầy

Và con đã gặp Thầy
Nơi nẻo về cuả ý
Cùng rong chơi phương ngoại
Nói với người xuất gia

Và Thầy ơi! Tất cả
Con gặp Thầy trong mơ
Nơi tâm hồn tĩnh lặng
Con học theo người

Hôm nay ngày tiếp nối
Con xin được nương về
Từng nơi trang sách nhỏ
Con tiếp nối nơi Thầy

Thầy ơi! con đảnh lễ
Bậc “Ân Sư” trong lòng
Dù phương trời xa cách
Mong sống hạnh như Thầy.

Chùm thơ: Mừng ngày Tiếp nối


Thay walks - painting TÌNH THẦY

(Sư cô Huệ Tri)

Xa cha mẹ con theo Thầy học đạo

Xa cảnh đời huyên náo cuồng xoay

Con về đây nương bóng của Thầy

Bao ngày tháng vun xây tình đạo

Thầy nuôi con lớn dần thân tuệ mạng

Đường con đi Thầy thắp sáng niềm tin

Ôi tình Thầy như ánh nắng bình minh

Cho con thơ tắm mình trong đó

Sống gần Thầy lòng con biết rõ

Tình thương con Thầy không tỏ bao giờ

Có nhiều khi con thơ quá dại khờ

Gây lầm lỗi rồi bơ vơ đau khổ

Những lúc ấy Thầy cận kề dạy dỗ

Thầy vỗ về khai mở tâm con

Lời của Thầy con khắc dấu vàng son

Nghĩa ân sư trong con hoài ghi nhớ.


DÁNG THẦY

(Tâm Quang Từ)

Sơn Hạ* chiều nay lá rụng đầy
Con đường huyền thoại nắng xiên quay
Dáng gầy, nón lá, âm thầm bước
Vững chãi bàn chân, phép lạ bày.

Đôi mắt Thầy như thoáng nét cười
Lá vàng, lá đỏ, lá thu rơi
Đất trời xoay chuyển, thu đông hạ
Trước thất Ngồi yên, ngẫm cuộc đời.

Dẫu có ngày kia vắng bóng Thầy
Trong con vẫn nhớ áng mây bay
Bao giờ mây chết không Thầy hỉ?
Để thấy Thầy trong mỗi hiện bày.

Đất Việt, trời Nam, nhớ dáng Thầy
Đường lên Bát Nhã, áo nâu bay
Nghiêng nghiêng vành nón, cười thanh thản
Để mãi trong con nỗ̉i tiếc đầy.

Mây Pháp giờ đây, tỏa khắp nơi
Thầy ơi, Thầy đã hóa thân rồi
Dòng sông chảy mãi, xuôi về biển
Để lại tình thương với mọi người.

Sẽ có ngày nao trở lại Làng
Vườn xưa, Bụt cũ, vắng mênh mang
Vô thường hai chữ con chưa thuộc
Ray rức, Thầy ơi, luống ngỡ ngàng!

Xóm Thượng hồng chung, thỉnh nhặt khoan
Nghe trong chiều muộn, bóng thu sang
Vàng phai sắc lá, vàng tươi nắng
Lưu giữ hồn con, ánh đạo vàng.

Con vẫn hằng mong bóng dáng Thầy
Khoan thai, chậm bước, dưới sương mai
Bên hồ sen ngát, hương bay tỏa
Lắng đọng thiên thu, nét rạng ngời!

(Viết để kỷ niệm ngày Tiếp nối của Sư Ông và để nhớ về Làng Mai)

*Sơn Hạ : ngôi chùa nằm dưới xóm Thượng, Làng Mai, Pháp.


ĐÔI MẮT

(Chân Xuân Thanh Lương)

Nhìn vào mắt Thầy, con thấy quê hương
Một dòng sông xưa ôm con đò nhỏ
Mái rạ làng quê, chiều xa khuất bóng
Bà mẹ già còm cõi tóc sương.

Nhìn vào mắt Thầy, con thấy tình thương
Bền sắt  tươi son bao lần dâu bể
Lá sen che đầu nụ cười từ ái
Nhẹ buông xuống đời tấm lòng Thế Tôn.

Nhìn vào mắt Thầy, con thấy xanh non
Rạng ngời tương lai hạt mầm tiếp nối
Đã về đã tới, hạnh phúc là đây
Ôi! nhớ làm sao nhân dáng ai gầy.

Nhìn vào mắt Thầy, con thấy Tăng thân
Đi như dòng sông sáng tình huynh đệ
Rừng cây khô hạn sống dậy mùa xuân
Chiếc lá reo vui rũ sạch phong trần.

* Tranh vẽ: Nắng Mới