Người chủ trương duy vật có nhận Năm Giới được không?

Tôi thấy năm giới là phương pháp giúp mình tự rèn luyện thật hay. Tuy nhiên tôi được dạy dỗ rằng người tiến bộ thì không nên tin vị thần nào cả dù là Trời hay là Phật vì đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của con người. Vì thế, tôi không tin vào đạo nào và cũng không tin vào vị thần linh nào. Tôi chủ trương duy vật nhưng tôi muốn rèn luyện mình thành một người tốt của gia đình và của xã hội. Tôi nhận năm giới này được không ?

 

Đáp: Bạn không tin vào vị Trời hay vị Phật nào nhưng bạn cũng muốn rèn luyện mình thành một người tốt cho mình, cho gia đình mình và cho xã hội. Bạn muốn hành xử đúng mức, đúng những tiêu chuẩn thật đẹp, thật lành và thật sâu sắc. Bạn muốn sống cho cao thượng. Nhận năm giới sẽ giúp bạn sống mỗi ngày mỗi gần sự chân thật, sự tốt lành, sự đẹp đẽ (Chân Thiện Mỹ). Vậy là đủ, đâu cần tin Trời Phật gì? Có thể bạn là đảng viên một đảng nào đó và không tin Trời Phật, bạn theo chủ nghĩa duy vật, nhưng bạn đã nghe nói đến những bậc đàn anh, những bậc cha chú, sống rất xứng đáng, đã là những tấm gương cho đời, và họ là những người đảng viên. Vậy thì năm giới này là tiêu chuẩn sát thực tế nhất trong đời sống hàng ngày để cho bạn đi về hướng của toàn thật, toàn lành và toàn đẹp đó, nhất là khi mà các hình ảnh đẹp của các bậc cha anh đó chỉ là những ý niệm thôi, bạn chưa chứng kiến bằng mắt mình những cái hay đó một cách cụ thể. Vì thế những ý niệm Chân Thiện Mỹ đó ngày càng mờ nhạt trong đời sống quá bận rộn của bạn. Nếu không có những tiêu chuẩn chỉ đạo cần đọc, tụng (tự nhắc nhở mình) và quán chiếu thường xuyên mỗi tuần hay mỗi hai tuần chung với bạn bè thì bạn có thể tuột dốc từ từ mà chính bạn cũng không hay.

 

Con đang dan díu với một cô gái đã có chồng

Hỏi: Mấy năm qua con có quen với một người, thương nhưng không phải là tình yêu. Vì trái tim con không rung động và con đã chia tay. Chia tay xong con tưởng chừng sự trái ngang nay đã hết. Nay con gặp lại một nỗi buồn khác.
Thường cuối tuần con hay ra giúp việc ở tiệm cho chị con. Trong những người làm của chị, ai cũng đã có chồng nên con không giám đem lòng yêu thương một ai. Nhưng bỗng một hôm trong số người làm có người có chuyện không vui trong gia đình, sau khi làm xong chị ấy không chịu về nhà. Mà cứ khóc lóc và chị ấy mời con đi chơi để chị ấy tâm sự với con. Vì con đã có cảm tình sẵn, cộng thêm trong tâm hồn con lúc đó quá trống vắng, nên qua câu chuyện gia đình của cô, tụi con thường tâm sự và tình yêu giữa 2 đứa con đến với nhau thật nhanh chóng. Tuy rằng cô không có hạnh phúc với người chồng cô đang sống theo lời cô kể, nhưng để li dị với một người chồng không phải là một chuyện dÍ làm. Vì cô đã có một người con với người chồng đó. Cho nên tình yêu của 2 đứa con trong lúc này chỉ lén lút. Tụi con không có hành động gì quá xa, nhưng tâm hồn thì 2 đứa con đã thật sự yêu nhau. Lương tâm con đôi lúc cũng cắn rứt vì con không biết có phải là người phá vỡ hạnh phúc không. Có lần con hỏi cô, cô ấy nói con không có tội gì cả vì chuyện gia đình của cô lục đục đã xảy ra trước khi gặp con. Con nghĩ nếu cứ tình trạng này kéo dài mọi người cũng sẽ biết sự quan hệ giửa 2 đứa con. Và một trong 2 trường hợp có thể xảy ra. Một là cô ấy sẽ chia tay chồng cô ta để theo con, hai là sẽ tiếp tục chung sống với chồng cô ta và con phải là người ra đi. Có lúc con nói với cô ta con không muốn gặp mặt cô ta nữa, thì cô ta gọi phone cô ta nói cô ta không muốn đánh mất cái tình cảm con đang dành cho cô. Con thật sự yêu cô ấy nhưng con không biết phải làm sao.

Thầy Pháp Độ xin chia sẻ:

Trong đời sống của chúng tôi tại làng, thương yêu là một sự thực tập rất thiết thực trong sự tu tập hàng ngày. Một người mà thiếu chất liệu thương yêu thì cuộc sống của người đó sẽ thiếu sự tươi vui, nghèo nàn, cuộc sống người đó trở nên vô vị, vô cùng buồn tẻ, và rất cô đơn.

Con người cần có dưỡng khí và thức ăn thì mới sống được. Tình yêu cũng vậy em ạ, chất liệu để nuôi dưỡng một tình yêu là Hiểu và Thương, đó là Từ và Bi trong đạo Phật mà ta thường nghe.
Trong thư em tâm sự là đã thực sự yêu cô ấy, nhưng hoàn cảnh của cô ta hiện thời rất khó khăn nên hai em không thể tiến xa hơn.

Trong truyện Kiều, cụ Nguyễn Du kể lại, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp gỡ trong ngày hội Thanh Minh, hai người thầm yêu trộm nhớ nhau ngay sau lần gặp đầu. Sau đó chàng và nàng đứng ngồi không yên, mong đợi để được gần nhau tỏ bày tâm sự và trao cho nhau những lời gắn bó thương yêu. Nhưng khi có điều kiện gặp mặt để được trao đổi những lời thương yêu rồi thì tình cảnh của họ trở nên trái ngang, họ phải xa cách nhau trong suốt 15 năm trời:

Thúy Kiều sắc sảo khôn ngoan
Vô duyên là phận hồng nhan đã đành
Lại mang lấy một chữ tình
Khăng khăng mình buộc lấy mình vào trong
Vậy nên những chốn thong dong
Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng
Vô duyên là thiếu may mắn để có những điều kiện của hạnh phúc, mà hạnh phúc muốn có được thì mình phải tự nuôi dưỡng và chăm sóc và mới có được, chứ không phải từ trên trời rớt xuống. Đôi khi hạnh phúc có trong tay rồi, mà không biết gìn giữ, vun bồi thì một ngày nào đó, hạnh phúc sẽ chết dần mòn và tuột khỏi tầm tay.
Ma đưa lối, quỷ dẫn đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi

Ma quỷ ở đây là sự cô đơn, trống vắng. Như ta thường thấy những tâm hồn cô đơn, trống vắng luôn tìm đến với nhau, họ tưởng rằng có thể gặp nhau để mong khỏa lấp sự thiếu vắng. Nếu hai con người đau khổ đến với nhau thì chỉ làm tăng thêm sự đau khổ của nhau. Họ không tạo được hạnh phúc cho chính bản thân, thì làm sao họ có hạnh phúc để trao cho nhau.

Hết nạn ấy đến nạn kia
Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần…
Oan kia theo mãi với tình
Một mình mình biết, một mình mình hay
Làm cho sống đọa thác đày
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi

Khi mình biết mình đang đau khổ, đang cô đơn trống vắng, điều trước tiên là mình phải làm là nhận biết sự đau khổ đang có mặt để mình thấy được nguyên nhân. Có những nguyên nhân chủ quan và cũng có những nguyên nhân khách quan. Chính bản thân mình là nguyên nhân chính yếu của sự đau khổ, môi trường và những người xung quanh chỉ là chất xúc tác để đau khổ của mình phát triển. Nếu mình không có khả năng nhận diện, ôm ấp để chuyển hóa thì mình trở thành nạn nhân của chính mình.

Sau 15 năm xa cách nhau, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp lại. Dù rằng xưa kia đã thề nguyền trao duyên, nhưng giờ đây Kiều chỉ muốn giữ một tình bạn trong sạch. Kiều tâm sự với Kim Trọng:

Lại như những thói người ta
Vớt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa
Khéo là nhơ nhuốc bày trò
Còn tình đâu nữa mà thù đó thôi
Người yêu, ta xấu với người
Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau…
Còn nhiều ân ái chan chan
Hay gì vầy cánh hoa tàn mà chơi.

Khi mình thương ai, thì mình phải biết vun trồng và chăm sóc hạnh phúc của mình và đối tượng thương yêu của mình. Em đã làm được điều đó chưa? hay chỉ là những vụng dại thuở ban đầu. Tình yêu như vậy chỉ là sự biểu hiện của quyến luyến và ái dục thôi em ạ.
Để hiểu và thương bạn mình, em hãy tự đặt mình trong hoàn cảnh của cô ấy thử xem. Ngày thì mình đến với người mình thương, khi tối về nhà thì phải sống với một người khác. Con cô ta có được nuôi lớn bằng tình thương của người mẹ không? Ông chồng kia đối xử với cô ấy như thế nào, khi ông ta chỉ sống với một người thiếu vắng tâm hồn. Như vậy thì vết nứt rạn trong gia đình càng ngày càng lớn, dẫn đến chồng khổ, vợ khổ, con cũng khổ, cả gia đình cùng sống trong bể khổ do mỗi người đóng góp phần khổ đau của mình vào. Em có thể làm gì để giúp đỡ cô ấy bớt khổ? Liệu những lần tâm sự và gặp gỡ chuyện trò kia có khả năng hàn gắn vết rạn nứt trong gia đình và làm vơi đi khổ đau trong lòng không?
Dù cô ta có khó khăn với chồng đi nữa, nhưng cô ta còn có bổn phận làm mẹ, và mang ân nghĩa người vợ. Đó là điều em có thể giúp cho người bạn hiểu được để trở về gia đình, để xây dựng và vun bồi hạnh phúc gia đình cô ấy.
Những khó khăn mà em gặp phải, đó là những hành trang rất có giá trị cho em trong cuộc sống. Mong em có đủ sáng suốt nghị lực để xây dựng hạnh phúc cho chính mình và giúp cho những người bạn cũng có được hạnh phúc.
Cảm ơn em đã đến với Ban biên tập trang web Làng mai.

Giới luật

Con đang dan díu với một cô gái đã có chồng
Người chủ trương duy vật có nhận Năm Giới được không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Thọ Năm Giới có phản bội Thượng Đế không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Thọ lại Năm Giới có được không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Tại sao lại cần thọ Tam Quy?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai

Khi lá xanh lìa cành

Câu hỏi:

Gần đây, chồng con đột ngột qua đời trong một tai nạn giao thông. Con còn hai đứa con trai nhỏ. Con giận cuộc đời đã không công bằng với chồng con, một người hiền lành, hay làm việc thiện. Con giận chồng đã không cẩn thận để tai nạn xảy ra. Con không thể đi ra khỏi khổ đau, sân hận và bị mất niềm tin vào cuộc sống. Con nghĩ con cần đi dự khóa tu ở Làng Mai.

Con đã cố gắng lãng tránh đau khổ nhưng con biết đó không phải là giải pháp. Con vẫn đi làm nhưng có nhiều lúc không kiểm soát được mình và để cơn giận bộc phát. Xin hãy giúp con.

Thầy Pháp Thuyên trả lời:

Chị thân mến,

Ít ai nghĩ đến việc cái chết sẽ xảy ra với một người trẻ. Nhất là khi người ấy hiền lành, tốt bụng, lại chính là người thân thương sống bên cạnh mình thì càng khó chấp nhận hơn. BBT xin được chia sẻ nổi đau cũng như gởi đến chị đôi lời khích lệ tinh thần. Mong rằng chị sớm lấy lại thăng bằng để còn chăm lo tốt cho hai đứa con thơ. Các cháu còn nhỏ và cũng đang mất cha, mất đi một chỗ dựa tinh thần, đừng để các cháu thiếu thốn thêm tình thương nơi người mẹ mà tội nghiệp.

Tạm thời, tình yêu thương đối với người chồng đã mất chị nên chuyển sang hết cho hai đứa con, dạy dỗ hết lòng và để tâm học hỏi giáo lý mà tu tập. Đó chính là chỗ dựa tinh thần và là nguồn sức mạnh sẽ giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn này. Một bước ngoặc hay một cú sốc trong đời có thể giúp mình thức tỉnh để đón nhận một thông điệp quan trọng nào đó chứ không hẳn hoàn toàn là tiêu cực hay vô nghĩa, vì vậy mà chị cũng đừng quá sầu đau.

Thời của Bụt có một câu chuyện được ghi lại như sau: Một hôm có một người góa phụ khóc lóc thảm thiết xin được gặp và cầu Bụt cứu giúp. Bà bồng trên tay đứa con thơ duy nhất của mình đã chết, mong Bụt làm cho nó sống lại, nếu không được thì bà cũng không còn tha thiết muốn sống nữa. Bụt nhìn bà đầy thương cảm rồi bảo sẽ giúp đứa bé sống lại với điều kiện là bà phải đi tìm và dẫn đến một người mà trong gia đình chưa từng có người thân nào chết. Mừng rỡ vì được Bụt hứa khả nên bà lập tức lên đường hỏi thăm.

Nhưng càng gõ cửa thì bà lại càng thất vọng, vì ai ai cũng lắc đầu bảo rằng họ đều có ít nhất một người thân đã mất. Thất thểu trở về gặp Bụt, bà kể lại sự tình. Bụt dạy bà sự sống là vô thường, mình không thể nào nắm bắt được. Ngay cả chính hình hài của mình một ngày kia rồi cũng sẽ già nua, bệnh tật và chết. Bà nghe xong bỗng nhiên tỉnh ngộ, dứt trừ được khổ đau.

Chị thân mến! Có một bài kinh mà quý thầy cũng như quý sư cô thường đọc tụng để luôn thắp sáng ý thức về vô thường. “Tôi thế nào cũng phải già, tôi không thể nào tránh thoát được cái già. Tôi thế nào cũng phải bệnh, tôi không thể nào tránh thoát được cái bệnh. Tôi thế nào cũng phải chết, tôi không thể nào tránh thoát được cái chết. Một mai này tôi phải lìa xa những gì thân yêu nhất.” Trong từng giây, từng phút, cái chết đang diễn ra ở khắp mọi nơi, với mọi lứa tuổi và nguyên nhân khác nhau. Nhưng thường thường chúng ta đã không ý thức về điều ấy nên khi sự việc xảy đến, tâm mình không thể nào chấp nhận được.

Suy nghĩ mông lung, giận dữ, buồn chán, tuyệt vọng… chỉ là chuỗi tiến trình tâm lý thường tình của khổ đau, hãy ý thức về nó nhưng đừng đi theo nó hay suy nghĩ thêm điều này điều nọ. Thay vào đó chị nên tập trung để ý đến hơi thở vào, hơi thở ra để trở về phút giây hiện tại, tỉnh thức với mọi thứ đang xảy ra trong chị và chung quanh chị. Chị có thể nhìn vào những bông hoa tươi đẹp trước mặt hay phóng tầm mắt ra xa, nhìn lên bầu trời với không gian mênh mông để lái mình trở về với thực tại. Khi một người xem những thước phim quá khổ đau thì sẽ thấy lòng nặng nề, nhưng khi ra khỏi rạp chiếu bóng thì người ấy thấy bầu trời vẫn trong xanh, ánh nắng vẫn ấm áp, chan hòa. Cảm xúc người đó đã được thay đổi. Giải pháp này xem như tạm thời để chị đừng quá chìm đắm vào những cảm xúc tiêu cực. Càng thực tập sâu sắc về hơi thở, buông thư thân tâm cho có bình an thì chị sẽ thấy được nhiều điều hơn.

Bên cạnh đó chị nên tìm các nguồn tư liệu hay pháp thoại để học hỏi tu tập thêm. Quyển sách Không Sinh Không Diệt, Đừng Sợ Hãi của Thầy Làng Mai đã được xuất bản ở Việt Nam có thể giúp được chị phần nào trong việc nhìn nhận về cái chết. Chị có thể liên hệ chùa Pháp Vân, số 1 Lê Thúc Hoạch, Bình Tân, Tp. HCM để biết thêm thông tin các khóa tu học ở tại đó hoặc ở Thái Lan. Cầu chúc chị sớm vượt qua khó khăn, lấy lại thăng bằng và niềm vui trong cuộc sống.

Thân mến chào chị

 

Một sư cô Làng Mai trả lời:

Em thân mến,

Sáng nay chị thức dậy sớm để trả lời thư em. Xin lỗi vì để em chờ hơi lâu. Tuy không trả lời em ngay nhưng câu hỏi của em vẫn thường là đề tài quán chiếu của chị.

Em à, chị biết tai nạn xảy ra là một điều bất hạnh cho em và hai cháu. Chị cảm được nỗi đau của em. Bởi vì ngay chính trong gia đình chị cũng từng có người thân mất vì tai nạn do sự bất cẩn của người khác. Em biết không, lúc ấy chị chưa biết thực tập pháp môn nên rất khổ, chị cũng đi qua giai đoạn trách móc, giận số phận không công bằng và đã khóc rất nhiều. Khi ấy chị chưa biết quay trở về với hơi thở chánh niệm, đi thiền hành hoặc ngồi thiền nên rất là mệt trong một khoảng thời gian dài. Lại bị ám ảnh về cái chết nên chị đã bị trầm cảm. Tuy nhiên sau này khi đã biết đến pháp môn, chị tập nhìn sâu, quán chiếu và vết thương đó của chị đã được chữa lành.

Còn em, rất may là em đã biết thực tập, dù em vẫn còn bị những cảm xúc mạnh trấn ngự, nhưng chị tin là dần dần em sẽ đi ra, em sẽ chuyển bùn thành sen như Sư Ông thường dạy. Em nên cho mình một chút thời gian, vì tai nạn mới xảy ra đây thôi, còn rất là mới, vết thương nào cũng cần thời gian để được chữa lành. Hiện giờ em buồn giận, trách móc, lo phiền, tất cả những cái đó rất  tự nhiên. Làm sao mà không buồn giận, lo phiền, trách móc được hở em. Trước đây em có hai người, bây giờ chỉ còn mình em. Em phải lo cho hai con, vẫn phải tiếp tục làm việc, trông nom mọi việc. Đương nhiên là em sẽ thấy rất cô đơn khi không có ai để cùng bàn bạc, cùng chia sẻ những lo toan. Đó là chưa kể những mất mát về tình cảm vợ chồng.

Chị thấy em rất dũng cảm. Dù đang đi qua tất cả những cái đó, em vẫn đi làm, vẫn lo cho hai con, vẫn biết tìm cho mình một hướng đi lành. Và điều quan trọng hơn hết là em không muốn bị chết cứng trong hoàn cảnh, em ý thức được cơn giận của mình bộc phát từ sự cô đơn, tuyệt vọng vì hoàn cảnh của em mà không đổ thừa cho công việc hay cho bạn đồng nghiệp. Chị cũng thấy em rất sáng suốt cho nên chị tin rằng em sẽ đi qua rất nhanh. Em có nhiều bùn để chuyển hóa như vậy, chắc chắn sau này em sẽ gặt hái được những đóa sen rất to, đẹp và thơm ngát nếu em quyết tâm thực tập trong mỗi giây mỗi phút của cuộc sống hàng ngày.

Nghe em nói chồng em là một người hiền lành, biết làm việc thiện, chị chắc hai em đã có một cuộc sống khá hạnh phúc cùng hai con, có đúng không ? Vì thế tuy cuộc sống chung đó ngắn ngủi nhưng lại rất xứng đáng, bởi vì có những người sống chung với nhau suốt cuộc đời nhưng họ luôn hục hặc, gây gỗ và làm khổ nhau, vậy mà vẫn không bỏ nhau được. Còn em, dù anh ấy phải ra đi sớm như vậy, nhưng anh ấy đã để lại cho em một kỷ niệm rất đẹp về cuộc sống vợ chồng. Sư Ông hay dạy những người bị bệnh nan y là dù cuộc sống của mình tuy ngắn thật, nhưng mình sống mỗi giây mỗi phút cho thật đầy, không phí hoài giây phút nào hết thì dù cho cuộc sống của mình có ngắn hơn người khác mình cũng vẫn thấy rất xứng đáng. Chị mong em có thể nhìn lại quãng thời gian sống với chồng và cảm thấy mình đã may mắn vô cùng khi có được một người chồng dễ thương, hiền và có tâm lành như anh ấy. Em có thể tự nhủ rằng: “Tuy ngắn ngủi nhưng rất là xứng đáng”.

Bây giờ chắc mỗi ngày em vẫn phải lái xe đưa hai cháu đi học, đi làm hay đi chợ. Em có đồng ý với chị là xe cộ ở bên mình đi rất vô trật tự, dù mình có cẩn thận đến mấy, người ta chạy ẩu thì mình vẫn bị họa như thường. Khi đi đường em sẽ thấy luật tương tức rất rõ ràng. Thế nhưng xung quanh ta có bao nhiêu người có ý thức về tương tức? Phần lớn ai ra đường cũng len lỏi, cũng chen lấn để xe mình vượt lên phía trước, ít ai nghĩ đến an nguy của người khác. Họ chưa chắc đã nghĩ đến an nguy của chính họ, nói gì nghĩ đến người khác. Tuy vậy, mình cũng không trách họ được, bởi vì họ đã sống, lớn lên và được đào luyện trong một môi trường như thế. Ngay chính chúng ta cũng vậy, rất nhiều khi ta quên tinh thần “thương người như thể thương thân”, có đúng không em? Mình là mọi người và mọi người chính là mình bởi vì chỉ cần một người bất cẩn là những người khác sẽ bị ảnh hưởng ngay.  Vi thế sự cẩn thận của mình không chỉ giúp cho mình mà còn giúp cho tất cả những người đi đường nữa.

Em à, hai cháu là kết quả của tình thương giữa em và anh ấy, em trân quý, tiếc thương anh ấy thì em càng cần có mặt cho hai con, bởi vì hai con chính là anh ấy, chính là em. Hai con là sự hiện hữu rất thật của anh ấy. Tuy nhiên trước khi em có mặt cho hai con, em cần chăm sóc cho chính mình trước. Chăm sóc chính em chính là chăm sóc cho hai con.

Chị mong rằng em có thể nương tựa vào hơi thở để tự chăm sóc cho mình. Hơi thở của em thật sự thân thiết, thân thiết với em hơn tất cả. Thực tế là không có anh ấy, không có hai con, em sẽ đau khổ cực kỳ, nhưng em vẫn có thể sống được, còn nếu không có hơi thở thì em sẽ không thể sống được dù chỉ là một giây một phút. Hơi thở rất là quý giá, bất cứ lúc nào em cần, em cũng có thể nương tựa được. Khi em cần giúp đỡ lúc nửa đêm hay lúc cô đơn nhất, lúc bạn bè vắng mặt, lúc chồng con không giúp được, không đến được, gọi đến hơi thở là em sẽ được đáp ứng ngay. Hơi thở là một người bạn trung kiên nhất của ta đó em ạ. Thực tập này trong đạo Bụt gọi là nương tựa hải đảo tự thân. Một người sống vững vàng và vui tươi là một người biết nương tựa hải đảo tự thân đó em. Dĩ nhiên là mình vẫn cần nương tựa người thương, bạn bè, nhưng mình phải học cách nương tựa vào mình là chính, để khi những cái kia không có thì mình vẫn có thể tự mình vượt qua khó khăn mà không bị đau khổ nhận chìm.

Khi nào tâm trách móc giận hờn nổi lên, em nhận diện nó và quay trở về hơi thở em nhé.

Thở vào tôi biết tôi đang thở vào

Thở ra tôi biết tôi đang thở ra

Hay

Thở vào một hơi ngắn tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở ra một hơi ngắn, tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở vào một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Thở ra một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Tập thở như vậy thật miên mật, ngay cả lúc em đi, làm việc, ăn cơm, mặc áo…, sau một thời gian em sẽ thấy tâm mình bình lặng lại và em sẽ từ từ làm chủ được mình mà không để cơn giận bộc phát nữa.

Chị nghĩ em có thể đến Làng tu tập, nhưng đến làng không thôi vẫn chưa đủ. Em cần phải mang làng Mai về nhà bằng cách: thực tập chánh niệm trong mỗi nơi mỗi lúc trong cuộc sống hàng ngày, trong khi đi đứng nằm ngồi làm việc; bằng cách trở về hơi thở ý thức để điều phục cảm xúc và nuôi dưỡng hạnh phúc, nhận diện những điều kiện hạnh phúc khác trong cuộc sống của mình. Như thế em mới có thể vun trồng được những đóa sen từ bùn lầy đau khổ của mình. Chị tin là em có thể làm được.

Em có thể tham khảo thêm các kết nối này để biết mang thực tập chánh niệm vào cuộc sống :

http://langmai.org/thien-duong/thien-tap-cho-nguoi-ban-ron

http://langmai.org/thien-duong/hanh-phuc-la-con-duong

Chị tin là anh ấy vẫn còn ở cạnh em, vẫn đang yểm trợ cho em, dù không ở trong hình hài mà em từng biết. Miễn là em biết cách nhận ra anh ấy, miễn là em biết lắng tâm, có đủ bình an em sẽ nhận ra anh ấy trong nhiều hình thái. Giống như mình đang thương tiếc đám mây vì không thấy nó trên trời nữa, nhưng cơn mưa đang gọi mình « tôi đây, tôi là đám mây đây, bạn không thấy hay sao mà lại đau buồn ». Đám mây bây giờ là một cơn mưa đang rơi xuống tưới tẩm ruộng vườn.

Chị mong em học cách nhận diện những hạnh phúc có sẵn trong em, và chung quanh em. Em phải cho phép em tìm niềm vui trong sự tu tập, cho phép mình cười, cho phép mình thư giãn. Giống như khi một người đang bịnh nặng, đang cần được giải phẫu. Bác sĩ phải bồi dưỡng người đó trước bằng cách cho uống thuốc bổ để họ đủ sức đối đầu với cuộc phẫu thuật, nếu không người sẽ chết trên bàn mổ vì quá yếu sức. Em cũng vậy, hiện giờ em đau khổ, em cần phải được bồi dưỡng chứ không nên giải phẫu khổ đau ngay. Em cần thực tập thở, tập cười, tập buông thư và lấy lại sức, rồi khi nào em có đủ bình an, tươi mát khi ấy em có thể mời đau khổ lên để đối diện với nó. Cần nhất là em không nên để cho mặc cảm chiếm ngự, không nên nói là “anh ấy mới mất, làm sao mà mình có thể vui được, như vậy là có lỗi với anh ấy” Trong tinh thần tương tức, sự bình an, vững chãi và tươi mát của em chính là sự bình an vững chãi và tươi mát của anh ấy và các con.

Em cũng có thể thực tập 3 cái lạy mỗi ngày để thấy anh ấy với em và các con là một (và là một với nhiều cái khác nữa). Em thực tập lạy như thế một thời gian em sẽ thấy cái vui, cái bình an của em là cái vui, cái bình an của anh ấy và của các con. Em có trách nhiệm và nghĩa vụ trong việc thực tập để có được cái vui và cái bình an đó. Cho em, và cho những người em thương. Em có thể in 3 cái lạy ra rồi tự đọc và lạy xuống, trong khi lạy xuống em quán chiếu thêm về những gì vừa mới đọc và soi rọi nó vào trong hoàn cảnh của mình.

Thương chúc em thực tập thành công trong việc nương tựa hải đảo tự thân và tìm lại được niềm tin, niềm vui trong cuộc sống, làm nơi nương tựa cho chính mình và cho các con.

Thương quý và tin cậy.

Khi người thân mất


Con xin được hỏi:

Con vừa trở về sau năm ngày tham dự tu học tại Thái Lan cùng với Sư Ông và tăng thân, con cảm thấy thanh thản và hạnh phúc thật sự. Nhưng con lại được tin buồn là con gái của người bạn thân con đã qua đời một cách đột ngột vì bệnh tim. Năm nay cháu 21 tuổi, là con út trong gia đình, ngoan hiền và học rất giỏi. Ba mẹ và chị của cháu đều suy sụp tinh thần trong đau khổ tột cùng. Người mẹ sau mười ngày vẫn khóc than và ngã bệnh, mỗi đêm lén vào phòng con gái khóc mãi. Người cha hiện đang làm bác sĩ cũng gắng gượng đi làm nhưng sức khỏe và tinh thần đều bị sa sút. Đứa con gái lớn cũng đau khổ và đã bỏ việc hơn mười hai ngày. Quý thầy đến tụng kinh và có đưa người nhà mở cuốn băng niệm Bồ tát Quán Thế Âm suốt cả ngày, và hình như làm cho không khí người chết trong gia đình càng nặng nề thêm. Con nghĩ rằng gia đình của người bạn con thật sự cần một sự chia sẻ, một sự lắng nghe trong lúc đau buồn này. Vì vậy con kính xin quý thầy quý sư cô hãy chỉ dạy con cần phải làm gì; và cần phải hướng dẫn người bạn con đọc kinh gì để có thể giúp đỡ gia đình họ bình tĩnh lại, không bỏ quên thực tại cũng như công việc và bản thân vì một người thân thương đã mất. Con kính cám ơn quý thầy và quý sư cô.

Sư cô Đoan Nghiêm xin được chia sẻ cùng bạn:

nendo.jpgThưa chị,

Đoan Nghiêm xin lỗi là đã trả lời thư cho chị trễ. Câu hỏi này đã được gởi tới Đoan Nghiêm sáng ngày Đoan Nghiêm được nhận tin anh của mình đã mất ở xứ người, một cách đột ngột. Toàn thân và tâm như tê liệt, không biết phản ứng thế nào, không biết phải nói gì và đầu óc hoàn toàn là trống trải. Lúc đó, Đoan Nghiêm mới hiểu ‘sốc’ là như thế nào.

‘Sinh tử sự đại’,  nghĩa là chuyện sống chết là chuyện lớn mà mỗi người phải quán chiếu thường xuyên để khỏi phải bị những cú sốc khi phải đối diện với sự thật một khi người thân của mình từ từ từng người một rời mình ra đi (nếu mình sống lâu hơn họ), và hơn hết là chính bản thân mình cũng phải đến lúc ra đi. Đoan Nghiêm đã thường xuyên chuẩn bị cho mình chờ đón những cú sốc đó kể từ khi thân mẫu của mình ra đi. Nhưng ‘sốc’ vẫn là ‘sốc’ khi nó tới. Nói ra những điều này để chị hiểu rằng gia đình người bạn của chị đang bị ‘sốc’ nặng hơn Đoan Nghiêm nhiều lắm! Bởi vì họ đã không lường trước được những chuyện như vậy, cho nên họ đã không có sự chuẩn bị tâm lý. Tâm trạng của họ không chỉ thiếu vắng mà còn nuối tiếc, ray rức, bức xúc và nhiều thứ nữa lẫn lộn, khiến cho họ đã không thể một sớm một chiều bình tâm lại mà sống cuộc sống bình thường như trước kia. Chị hãy thông cảm mà cho họ thời gian thêm chút nữa.
Mặc dù lá thư này hồi âm trễ, nhưng Đoan Nghiêm vẫn muốn chia sẻ với chị vì mong mỏi mọi người sống hạnh phúc bên nhau khi chúng ta vẫn còn cơ hội gặp nhau, tới với nhau và sống với nhau. Hãy tha thứ tất cả và hãy cho nhau những gì đẹp nhất và lành nhất. Nếu có thể làm được những gì có thể làm cho người ta thương hạnh phúc thì đừng chừng chờ nữa, bởi vì không ai kể cả nhà bảo hiểm có thể đảm bảo cho chúng ta biết là ngày mai người đó sẽ còn đó chờ ta đem hạnh phúc đến cho họ không. Một ánh mắt hiểu biết và tha thứ; một lời nói ngọt ngào và cảm thông; một cánh tay sẵn sàng đưa ra để nâng đỡ cho người lầm bước, đó là những gì mình có thể làm được ngay ngày hôm nay trong khả năng của mình, mà không cần phải có nhiều tiền, không cần phải có bằng cấp hay địa vị, không cần phải nhà cao cửa rộng hay xe cộ bóng loáng. Nếu không may, người thân có ra đi, thì ta biết rõ là người đó đã đi trong niềm hân hoan, hạnh phúc, và ta cũng không hối tiếc, buồn tủi là ta đã không làm được gì cho người đó khi họ còn sinh tiền.

Càng sống lâu với nhau, sợi dây ràng buộc càng siết chặt nhau hơn, khổ đau sẽ càng lớn nếu không biết sống trọn vẹn cho nhau khi còn ở bên nhau. Vì vậy, không chỉ gia đình người bạn của chị, mà kể cả Đoan Nghiêm hay chị hay tất cả mọi người, nếu ngay bây giờ chúng ta vẫn còn hờ hững với sự thật là ‘một mai người ta thương sẽ rời bỏ ta’ thì niềm đau kia sẽ lớn tột cùng một khi sự thật đó tới gõ cửa nhà mình. Hãy làm những gì có thể làm, hãy nói những gì có thể nói để đem hạnh phúc đến cho người ta thương ngay bây giờ đi!

Chị có thể giúp gia đình bạn chị bằng cách nhắc nhở họ là đừng đánh mất luôn những người hiện còn đang ở bên cạnh họ. Đó là điều duy nhất mình có thể làm lúc này.

Hy vọng những lời trên có thể giúp chị chia sẻ được với gia đình người bạn.

Chào chị, chúc chị và gia đình một mùa Noel sắp tới nhiều hạnh phúc và ấm cúng.

Nỗi đau mất con cứ day dứt trong con

Câu hỏi:

Con có một nỗi đau đeo đẳng đã bốn năm trời. Trước đây con có một người bạn trai, con rất yêu người ấy. Anh ấy hứa là học xong đại học sẽ cưới con nên con đã trao cho anh ấy những gì quý giá nhất, và một lần do sơ ý con đã có mang, con vừa mừng vừa lo. Mừng vì hi vọng rằng anh ấy sẽ cưới con, nhưng anh ấy trả lời gọn lỏn là “Đem đi giải quyết”. Và rồi sau này không hi vọng gì được ở cái con người ấy, chúng con đã chia tay. Con xót xa cho cuộc tình dang dở thì ít, mà xót thương cho đứa con bé bỏng bạc mệnh của mình chưa kịp thành hình thì đã phải lìa đời thì nhiều. Nỗi đau mất con cứ day dứt trong con khôn nguôi, con hận người kia đã cướp đi của con đứa con. Con tự dằn vặt mình là phải chi ngày ấy con cương quyết giữ lại đứa con của mình, phải chi ngày ấy con đủ can đảm sinh ra bé… Con có đi chùa sám hối nhiều lần nhưng lòng vẫn nặng trĩu.

Bây giờ có một người khác rất yêu con và muốn xây dựng gia đình với con nhưng con rất mặc cảm về tội lỗi của mình trong quá khứ.

Kính xin quý thầy, quý sư cô từ bi chỉ giúp con phải thực tập cách nào để cho lòng được thanh thản?

Sư cô Lĩnh Nghiêm xin chia sẻ:

Em thân mến!
Trong cuộc đời không ai là không mắc phải những lỗi lầm. Điều quan trọng là sau sai lầm đó chúng ta biết sửa sai và làm lại từ đầu. Đức Bụt dạy: “Trên đời có hai loại người mạnh nhất, loại người thứ nhất là không gây lầm lỗi, loại người thứ hai là phạm lỗi mà biết sửa lỗi.

Ngày xưa, thời Bụt còn tại thế, có một tên sát nhân rất hung bạo tên là Angulimala. Angulimala là một kẻ giết người không gớm tay, hắn đã giết cả thảy chín mươi chính người (99), mỗi khi giết ai là hắn lại cắt một ngón tay của người ấy rồi xâu vào một sợi dây và đeo lên cổ. Mỗi khi nhắc tới tên hắn dân làng ai cũng hãi hùng, khiếp sợ. Nhưng rồi cuối cùng tên sát nhân này được Bụt cảm hóa và trở thành đệ tử của Ngài, được ngài đặt tên là Vô Hại. Từ khi thọ giới xuất gia với Đức Thế Tôn hắn đã thay đổi hoàn toàn, hắn trở nên một người hiền như đất không bao giờ làm đau một ai. Có lần Vô Hại vào làng khất thực, bị những người trong làng nhận ra vị tỳ kheo đó chính là Angulimala, nên bao nhiêu thù hận chất chứa bấy lâu bị dồn nén nay bung ra, họ kéo nhau lao vào đánh đập Vô Hại không thương tiếc, nhưng Vô Hại cắn răng chịu đựng mà không hề chống trả lại mặc dù võ nghệ của Vô Hại rất cao cường. Sau đó, may mắn thay các bạn đồng tu kịp thời tới can thiệp, bảo lãnh và dìu Vô Hại về tu viện chăm sóc.

Một lần khác, trong lúc đi khất thực, Vô Hại gặp một người phụ nữ đang trong cơn trở dạ đau đớn khôn cùng. Bà ta rên xiết và cầu khẩn Vô Hại rủ lòng từ bi cầu nguyện cho bà ta sinh được đứa bé một cách dễ dàng. Lúc ấy Vô Hại rất thương xót người phụ nữ nhưng thầy mặc cảm vì thân phận mình. Thầy thấy rằng mình là kẻ bỏ đi, là kẻ đầy tội lỗi, là kẻ xấu ác từng giết hại rất nhiều người, mình không có tư cách gì để cầu nguyện cho người phụ nữ kia hết. Mặc cảm tội lỗi ấy làm cho thầy Vô Hại vô cùng đau khổ. Thầy khóc và chạy tới cầu cứu Bụt xin Bụt giúp người phụ nữ kia. Khi nghe thầy kể xong Bụt dạy:

–    Bây giờ con hãy đi tới chỗ người phụ nữ ấy và nói rằng: từ khi sinh ra cho tới bây giờ tôi chưa từng giết hại một ai, nhờ phước đức đó tôi xin hồi hướng công đức để người phụ nữ này được sinh nở dễ dàng”.

Vô Hại hoảng sợ thưa lại:

–    Bạch Đức Thế Tôn! Từ khi sinh ra con đã giết hại vô số người, tội lỗi của con chồng chất như núi, con không thể nói dối như vậy được.
Bụt dạy:
–    Từ ngày xuất gia con đã giết hại một ai chưa?
–    Bạch Đức Thế Tôn! Từ khi xuất gia con chưa từng giết hại một ai.
–    Đúng vậy, từ khi sinh ra trong tăng đoàn của ta con chưa từng giết hại một ai. Agulimala đã chết rồi, bây giờ chỉ còn Vô Hại thôi. Từ khi sinh ra, Vô Hại chưa từng làm đau một ai. Bây giờ con hãy tới giúp đỡ người kia đi.

Thầy Vô Hại được Bụt mở mắt cho thì vô cùng sung sướng. Thầy vội chạy tới nơi người sản phụ và nói: “Từ khi sinh ra cho tới nay tôi chưa từng giết hại một ai, nhờ công đức này tôi xin hồi hướng cho người sản phụ được sinh nở dễ dàng.” Thầy cầu nguyện xong thì một lúc người phụ nữ kia đã mẹ tròn con vuông. Bà ta vô cùng biết ơn thầy.

Em thân mến!
Em vừa mở lòng ra nói thật hết những tội lỗi của mình trong quá khứ với quý thầy, quý sư cô mà không hề che dấu. Như vậy tức là em đã sám hối rồi. Cũng có nghĩa là cô gái nhẹ dạ năm xưa vừa chết. Cô gái với nhiều oan ức, đắng cay, tủi hận đã chết rồi. Trong kinh có dạy:

“Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong

Kể từ hôm nay em là một cô gái trong sạch, là một cô gái rất chín chắn, đoan trang. Em xứng đáng với tình yêu chân thành mà người chồng sắp cưới dành cho em. Và em phải hứa trước Tam Bảo là từ nay em sẽ giữ gìn sự trong sạch, đoan chính ấy cho tới trọn cuộc đời. Em phải học hỏi và trở thành một người vợ hiền ngoan để đền đáp ân tình mà chồng em dành cho em.

Về em bé, em cũng đừng quá khổ đau. Em bé của em vẫn còn đó dưới một dạng khác mà mắt thường em không nhìn thấy đó thôi. Chính em bé đó sẽ biểu hiện lại nếu em tha thiết mong muốn. Em nên tìm đọc cuốn “Không diệt, không sinh đừng sợ hãi” của Sư Ông Làng Mai để hiểu rõ hơn về điều này. Trong cuốn sách đó Người kể rằng: ngày xưa, khi mẹ của Người mang thai anh của Người, thì cái thai đó bị sảy, sau đó bà mang thai lần nữa và sinh ra Người. Người nói, hai em bé đó chỉ là một. Em bé đầu tiên vì chưa đủ duyên để biểu hiện nên ẩn tàng đi, và chờ khi nhân duyên đầy đủ thì biểu hiện lại trong lần sau. Con của em cũng vậy. Em hãy nói với con của em rằng: “Mẹ xin lỗi bé vì trước đây điều kiện chưa cho phép, nên bé không ra đời được. Bây giờ điều kiện đã đầy đủ rồi, mẹ đã có đầy đủ khả năng để chăm sóc thương yêu bé tốt hơn, xin bé hãy trở về lại với mẹ”. Nếu thiếu tự tin em hãy niệm danh hiệu đức bồ tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm. Thở vào em thở thật sâu và thầm niệm “Nam Mô Bồ Tát”, thở ra em thở thật nhẹ nhàng và thầm niệm “Quán Thế Âm”. Khi niệm danh hiệu của ngài, điều quan trọng là thở cho thật bình an, niệm càng chậm càng tốt. Tránh tuyệt đối cái chuyện niệm liến thoắng cái miệng, không phải em niệm cho mau, cho nhiều mà chư Bụt, chư Bồ Tát cảm động đâu. Cảm ứng chỉ xảy ra khi tâm em có bình an và lòng em tha thiết.

Về cái người làm hại cuộc đời của em, người ấy sẽ phải chịu rất nhiều quả báo khổ đau trong tương lai vì hành động bất thiện mà người ấy đã gây ra. Em phải biết người ấy cũng chỉ là một nạn nhân thôi, nạn nhân của chính người ấy, nạn nhân của vô minh. Thù hận sẽ giết hại chính mình, sẽ đốt cháy tất cả những gì đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình, sẽ tàn phá những ngày bình an của mình. Vì vậy em phải thực tập để mở rộng lòng từ bi, để có thể dập tắt ngọn lửa sân hận vẫn luôn rực cháy trong em để cuộc sống thực sự được chọn vẹn.

Trong cuộc đời không có gì gọi là ngẫu nhiên hết, tất cả đều được chi phối bởi luật nhân quả. Tại sao tai nạn lại xảy ra cho em, cho một vài người mà không xảy ra với những người khác? Phải chăng trong một kiếp nào đó em cũng đã từng gây đau khổ cho ai đấy và bây giờ em phải hứng chịu quả báo này? Em phải lễ Phật và sám hối về những tội lỗi trong những kiếp quá khứ của mình. Em nên thỉnh và tụng cuốn kinh “Lương Hoàng Sám”, sau đó hàng ngày thực tập theo cuốn “Sám Pháp Địa Xúc” của Sư Ông Làng Mai. Sau mỗi buổi tụng kinh hoặc tụng sám pháp em nhớ cầu nguyện cho người bạn trai đầu tiên của em. Em phải cầu xin Tam Bảo gia hộ cho người đó được an lành, hạnh phúc, nghiệp chướng được tiêu trừ. Có thể em sẽ lắc đầu và nói: Cái đó khó quá, em không thể làm được. Nhưng em phải làm thôi, chỉ có cách đó em mới dập tắt được ngọn lửa sân hận trong em. Em không thể để cơn thù hận thiêu đốt em suốt đời được, đừng có ảo tưởng rằng thời gian sẽ xóa mờ khối nội kết to lớn đó, nó nằm ở trong tàng thức của mình ấy, cứ mỗi lần nó cục cựa là em thất điên bát đảo với nó. Lửa cháy, chúng ta phải lấy nước mà tưới, không thể đứng yên mặc cho nó thiêu đốt được, lửa cháy chúng ta cũng không thể lấy tro tàn mà phủ lên, khi phủ tro lên đống than, mới nhìn qua ta tưởng là không có lửa nhưng hễ một mảnh giấy nhỏ khẽ chạm vào là ngọn lửa lại bùng lên. Vì vậy cách thực tập triệt để nhất là em phải cầu nguyện cho người làm khổ em. Sự bình an hạnh phúc của em tùy thuộc toàn bộ vào công việc đó – cầu nguyện cho người làm khổ mình. Điều này mới đầu nghe thì có vẻ rất khó khăn nhưng nó là một cánh cửa mà em bắt buộc phải đi qua. Cái gì cũng có giá của nó, em muốn bình an thì em phải làm điều đó thôi. Làm vài lần thì tâm em sẽ nhẹ nhàng, tiếp tục làm trong một thời gian thì khối nội kết kia sẽ tan.

Chị cầu nguyện Tam Bảo gia hộ cho em.

Sư cô Thuận Nghiêm xin chia sẻ:

Chào chị Cảm ơn chị đã viết thơ cho ban biên tập Làng Mai. Chúng tôi rất cảm thông với nỗi đau mất con của chị. Theo như thơ chị viết, chị vẫn còn ám ảnh với nỗi đau đó nên dù có điều kiện để tạo dựng một mái ấm gia đình với một người rất thương yêu chị thì chị vẫn không thể quên được vết thương lòng. Trong quá khứ chị đã vấp ngã và bị tổn thương tình cảm. Nỗi đau nào cũng cần thời gian để chữa lành. Theo những pháp môn thực tập của Làng Mai thì chị nên học cách chăm sóc và ôm ấp nỗi đau ấy bằng cách trở về theo dõi hơi thở và nhận diện cảm xúc của mình. Khi mình chưa có khả năng chăm sóc và ôm ấp cảm xúc thì cảm xúc ấy cứ trào dâng khi mình tiếp xúc với những hình ảnh hoặc kỷ niệm trong quá khứ. Chăm sóc ở đây là chăm sóc thân thể và cảm thọ của mình. Hơi thở chánh niệm là chiếc chìa khóa có thể chữa trị những vết thương lòng. Khi thở một hơi thở vào thì biết là mình đang thở vào. Khi thở một hơi thở ra thì biết là mình đang thở ra. Khi biết thở trong ý thức chánh niệm thì mình đang chăm sóc thân thể mình. Vì nếu không biết chăm sóc thân thể thì làm sao biết chăm sóc cảm thọ.

Chị thực tập dùng hơi thở để xoa dịu những căng thẳng và đau nhức trong thân cho đến khi làm an tịnh được thân mình thì lúc đó chị có thể chăm sóc những cảm xúc đau buồn của mình. Tất cả chúng ta đều có khả năng quay về và trị liệu bản thân nhưng vì không quen và không có thì giờ nên chúng ta bỏ quên khả năng này. Nỗi đau dù lớn cách mấy nhưng nếu biết chăm sóc thì cũng sẽ vượt qua được vì con người luôn có thể thích ứng và thích nghi với môi trường, điều kiện và hoàn cảnh mới. Một lần vấp ngã là một lần đứng dậy để lớn lên và cứng cáp hơn. Có thể trong hoàn cảnh quá khứ khi đứa bé ra đời mà không được đón nhận bởi cha nó thì nó và mẹ nó cũng chẳng cảm thấy hạnh phúc gì. Nếu chị có thể tha thứ cho chính bản thân mình thì chuyện tha thứ cho người kia không phải là chuyện ngoài tầm tay. Học được bài học của ngày xưa để cẩn trọng và kiên nh?n hơn trong bất cứ mối quan hệ nào.

Nay chị có tất cả các điều kiện để bắt đầu một cuộc đời mới thì chị cũng nên cho mình một cơ hội và cho người bạn đời tương lai một cơ hội. Hãy chuẩn bị thật kỹ để vun bồi mái ấm và sẳn sàng chào đón một đứa con khác. Mình phải tạo ra những điều kiện cần thiết để xây dựng hạnh phúc vững bền.

Thân chúc chị có thật nhiều tự tin, sức mạnh và niềm vui trong lòng.

 

Lập gia đình hay sống độc thân để dễ tu

Năm nay con 23 tuổi, con phát tâm tu học Phật pháp đã được 3 năm, con đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học ở Thành phố HCM. Từ khi ngộ đạo, con may mắn được gặp pháp môn Tịnh độ, tín nguyện trì danh niệm Phật cầu vãng sanh nơi cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà. Con phát nguyện một đời giữ giới, sống độc thân để hiếu dưỡng phụ mẫu và tu hành cho đến ngày tự tại ra đi. Ở nhà trọ có một anh để ý yêu con nhưng con không hề hay biết, con chỉ xem anh như một người anh trai (anh lớn hơn con hai tuổi). Khi ở bên anh con rất hồn nhiên không hề biết anh yêu mình. Con thường hay nói chuyện Phật pháp cho anh nghe, rủ anh đi chùa, rủ anh tụng kinh, niệm Phật. Chuyện gì đến rồi cũng đến, anh tỏ tình với con. Con cương quyết chối từ và nói rõ ý định của mình trên con đường tu đạo. Con đem chuyện này tâm sự cùng mẹ. mẹ không những không ủng hộ mà còn khuyên con lập gia đình để mẹ chết được yên lòng vì con gái của mẹ sẽ có người che chở, bảo vệ suốt đời. Qua lời nói của mẹ, con bắt đầu đắn đo, rồi anh tấn công quyết liệt, theo đuổi con, đưa rước con đi học. Con vẫn không nghĩ rằng người này sẽ là chồng mình, nhưng rồi tình cảm cứ len lỏi vào trái tim con từng ngày mà con không hề hay biết. Bây giờ con đã yêu anh, anh đã phát tâm ăn chay, giữ giới và tu hành theo con. Nhiều cô, cậu đồng tu thường khuyên con nên sống độc thân để tu học, lấy chồng khổ trăm bề. Gia đình anh cũng ăn chay chỉ còn anh với chị Hai anh là ăn mặn. Từ khi yêu con anh đã ăn chay theo lời con nói, tập ngồi thiền để niệm Phật, phóng sanh…nói chung, con nói gì anh cũng nghe. Con cũng không biết phải làm như thế nào mới đúng nữa, con đã chia tay 10 lần nhưng lần nào anh cũng khóc. Con không dám đương đầu với những mâu thuẫn trong lòng mình, không muốn xa anh nhưng con cũng không muốn lấy chồng…lấy chồng rồi đâu thể tự do để làm Phật sự, để có nhiều thời gian tu học. Lúc đó rồi con cái, ái ân,…cơm, áo, gạo, tiền…bao nhiêu điều vây bủa con. Một phần con lại mặc cảm với chú bác, anh chị, bạn bè đồng tu. Con phải làm sao mới đúng? Xin quý Thầy, quý Sư cô giúp con! A Di Đà Phật!

Sư cô Chân Không trả lời:

Con nên nói với anh chàng yêu con mà con cũng yêu  là tình yêu với chuyện lập gia đình là hai chuyện gần nhưng mà khác. Khi nào tình yêu thật chín, nhân duyên hình scck.jpgđầy đủ, con có nghề nghiệp, anh ấy có nghề nghiệp thì hai con có thể lập gia đình và cùng tu học, hoặc nếu cả hai cùng muốn xuất gia thì cũng có thể cùng đi xuất gia.

Hiện giờ hai con nên biết trân quý, giữ gìn tình bạn, tình yêu nhưng CHƯA đến lúc lập gia đình. Hiện giờ ở Tây Phương có nhiều anh chị yêu nhau hai ba năm rồi nhưng chưa cưới, họ biết là phải có đời sống tâm linh nữa thì tình yêu mới bền. Do đó nhiều cặp đã tìm tới tu tập ở Làng Mai, anh tập sự tu bên quý thầy, sống đời phạm hạnh, cô tập sự tu bên các sư cô sống phạm hạnh như các sư cô. Ở Làng mỗi tuần hai lần: thứ Năm và Chủ nhật hai bên nam và nữ gặp nhau cùng nghe pháp thoại của Sư Ông, ăn cơm trưa chung, dự pháp đàm chung rồi sau đó nam và quý thầy về tu viện của quý thầy còn nữ và các sư cô thì về tu viện các sư cô. Như vậy hai anh chị vẫn gặp nhau mỗi tuần hai lần để trao đổi tin tức, chia sẻ sự tu học và khó khăn v v… Sau một năm tập sự, hai người có thể quyết định xuất gia sống đời phạm hạnh, không lấy nhau như vợ chồng mà lại trở thành bạn đồng chí hướng, đồng phụng sự, đồng giữ phạm hạnh. Đó là trường hợp thầy Pháp Linh và sư cô Hiến Nghiêm (cả hai đều là người Anh). Cặp thứ hai là thầy Pháp Hiền và sư cô Hà Nghiêm (hai người đều là người Hoa Kỳ, cô thì đẹp như Đức mẹ …). Sau khi tu tám năm, sư cô Hà Nghiêm bỗng có nhu yếu làm mẹ quá nên xin ra đời và thầy Pháp Hiền cũng xin đi theo cô luôn!!! Thế là họ quyết định ra lập gia đình vì nhu yếu làm mẹ của sư cô Hà Nghiêm và nhu yếu làm cha của thầy Pháp Hiền lớn quá. Họ lập gia đình xong cho ra đời ba cháu. Tới khi có con rồi thì hai anh chị mới rầu và than thở với sư cô hoài là khó quá, không đơn giản như chúng con tưởng nhưng cũng OK!

Này con, con đừng từ chối không thương anh ấy, nhưng thương và làm vợ là hai chuyện khác. Trong tình bạn con cũng nên liên hệ rất giới hạn và không nên ngồi riêng hai người ở chỗ vắng để có thể bảo hộ cho nhau. Tập điều độ thôi, mỗi tuần chỉ nên gặp nhau một lần vì con cần dành thì giờ để học cho tới khi ra trường, có một nghề nuôi thân và nuôi gia đình (nếu chọn sống chung với anh ấy), còn bây giờ nên đầu tư thời gian để hai đứa học và tốt nghiệp xong đã.

Con nên cẩn thận. Con cũng nên thử quán chiếu như vầy: giả thử trong trường hợp chàng theo quá lâu, không được cưới mà nhu yếu làm chồng lớn quá nên đi tìm cô khác và chấm dứt theo con. Chừng đâu đó xong xuôi, con chịu cho anh cưới thì anh ấy đã ăn nằm với cô khác rồi và con… sẽ rất khó tính toán sao cho đúng đạo và đời. Nhưng cũng không biết được, có khi sự việc xảy ra như thế thì không chừng con lại đi tu dễ dàng hơn, (tưởng giếng sâu, em nối sợi dây dài, ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây! Ca dao Việt Nam đó con, có nghĩa là mình tưởng anh ta là người chung thủy nên chuẩn bị đàng hoàng cho anh ta nhưng ai ngờ giếng cạn là anh ta lại theo cô khác, con không thèm tiếc chi, chỉ tiếc cái tình con dành cho anh ấy!). Nếu chuyện xảy ra như vậy thì con sẽ bình an hơn vì anh hết yêu con. Con sẽ tập buông xả hết để sống đời tu cho nhẹ nhàng… Nếu nghĩ đến đây mà con quýnh lên sợ mất chàng thì con nên đồng ý cho chàng cưới sau khi cả hai tốt nghiệp và có được sở làm !!!

Nếu biết tu tại gia mà lại được quý thầy, quý sư cô Làng Mai hướng dẫn thì có gia đình cũng không khổ lắm đâu. Cũng vui lắm. Khi có con cái thì con có thể hướng dẫn cho các cháu cùng tu. Có những đứa con khát khao tu học cùng với bố mẹ lắm. Cả gia đình cùng tu rất là hạnh phúc. Ở Làng Mai mỗi năm trong khóa tu mùa Hè, hàng tuần có cả ngàn người về để cha mẹ con cái tu chung. Nếu cả gia đình cùng tham dự khóa tu thì sự thực tập của cả nhà sau đó như được hâm nóng lại, ba mẹ sẽ dễ thương với nhau và với con hơn, con cái cũng ngoan ngoãn hơn.

Nếu chọn con đường xuất gia,  gặp đúng thầy, đúng môi trường tu tốt thì thật là hạnh phúc, như diều gặp gió, bay lên cao từng ngày, hạnh phúc từng ngày. Đời tu cũng có khó khăn nhưng cái khó của người tu sánh với người đời thì ít lắm. Còn nếu đi tu không đúng môi trường thì con sẽ khổ dài dài và sẽ tiếc sao ngày xưa mình không ưng anh ấy v..v.

Khi nào con quyết định ra sao nhớ cho sư cô biết. CÓ ĐỜI SỐNG TÂM LINH  thì quyết định sao cũng vui hết. Nếu biết tu, biết làm mới tình thương mỗi tuần, bìết tụng năm phép tu tập chánh niệm mỗi tháng, đàm luận về 5 phép chánh niệm đó để có thể áp dụng vào đời sống hằng ngày… thì tình yêu sẽ bền. Tóm lại là PHẢI TU, TU CHO ĐÚNG CÁCH thì tu sẽ rất vui nhẹ nhàng. Làm cư sĩ có gia đình cũng rất vui. Làm xuất sĩ lại càng vui hơn.

Thương con lắm

Sư cô Chân Không

Làm sao để giúp bạn trai của con

Thưa các thầy và các sư cô,

Con năm nay 23 tuổi, sống ở thành phố Hồ Chí Minh.

Con chia tay người ấy được đúng một năm. Người ấy của con là một Phật tử. Khi quen người ấy chúng con thường hay đi chùa, lúc đó khi yêu nhau thì con nghĩ đi chùa cũng chỉ là dịp để chúng con được bên nhau thôi, con xin lỗi vì lúc đó con chưa hiểu biết được gì về Phật pháp. Khi chia tay anh ấy con rất đau khổ, gia đình con lại có biến, người thân con mất, con hoàn toàn tuyệt vọng trong cuộc sống vì ai cũng bỏ con mà đi cả… Trong thời gian 49 ngày cúng cơm cho cháu con ở chùa, con tự nhiên muốn phát tâm tìm hiểu về đạo Phật vì cảnh chùa lúc ấy là nơi con cảm thấy yên bình nhất. Con siêng đi chùa và tìm mua sách của thầy Nhất Hạnh về đọc, sau đó thì con lên mạng nghe pháp thoại. Nghe những bài giảng của các thầy, cô về cha mẹ, về đức từ bi, con khóc rất nhiều. Con cảm thấy trước nay con sống quá vô tình với những người đã thương yêu con, người yêu của con cũng vì không chịu nổi tính vô tâm và hay ghen của con mà bỏ đi… Con ân hận lắm… Con cứ đọc kinh, sám hối và hàng ngày tự mình rèn luyện để thay đổi bản thân. Cuộc sống của con dần khá hơn…

 

Khoảng thời gian gần đây con và người yêu con liên lạc lại với nhau. Anh ấy đang trong thời kì căng thẳng vì làm đồ án tốt nghiệp. Anh ấy tâm sự với con trong khoảng thời gian chia tay con anh ấy đã sống rất buông thả và xa rời Phật pháp, uống rượu, mê đắm sắc dục, tính khí cũng hung hãn và lạnh lùng hơn. Anh ấy rất đau khổ và anh ấy nói cần một người bên cạnh để giúp anh ấy cân bằng. Và người đó chính là con. Theo con hiểu, có thể anh ấy không còn yêu con nữa nhưng vẫn cần con để nhắc nhở cho anh ấy làm đúng, không đi sai đường nữa. Con rất thương anh ấy nên đã chấp nhận lời đề nghị đó dù biết trước rằng mình sẽ lại bị tổn thương lần nữa vì anh ấy có còn yêu con đâu nhưng vẫn cần con. Con nói chuyện, giúp anh ấy trong việc làm đồ án (con và anh ấy học cùng ngành nên rất hiểu công việc và năng lực của nhau), động viên tinh thần anh ấy rất nhiều. Sau một đợt chấm giai đoạn căng thẳng thì bỗng nhiên anh ấy lạnh lùng hẳn với con. Con có hỏi thẳng là bây giờ anh không muốn em phụ anh nữa đúng không thì anh ấy nói đúng.

 

Các thầy và các cô ơi, thật sự khi đã chuẩn bị tinh thần cho những việc này, con không đau khổ nhiều như một năm trước. Con chỉ thấy một nỗi chán nản tràn ngập. Con đã cố gắng học tu theo hạnh của Quan Thế Âm Bồ Tát, tập lắng nghe, tập yêu thương và quan tâm. Con cũng biết anh ấy quả tình rất đau khổ và căng thẳng trong giai đoạn này. Con chỉ muốn ở bên cạnh là nguồn động viên tinh thần cho anh ấy, mà không được nữa rồi. Con chẳng biết phải làm sao để anh ấy có thể nhận ra con mới là người chung thuỷ và sẵn sàng thương yêu anh ấy, vì bên cạnh anh ấy bây giờ có những người rất vô minh đang quyến rũ và lôi kéo. Con phải làm sao để đưa anh ấy về con đường chính đạo, để anh ấy bớt đau khổ và làm đồ án thật tốt vì thời gian không còn nhiều nữa.

 

Hôm nay con lên mạng đọc trang langmai.org, con cảm thấy mình cần được chuyện trò, con cần được ai đó lắng nghe những suy nghĩ của con. Vì con là một người rất ít khi chia sẻ chuyện thầm kín trong lòng. Mẹ con cứ sợ con khổ luỵ nên không đồng ý cho con tiếp tục mối quan hệ này. Nhưng con thấy con không khổ khi muốn giúp anh ấy, trái lại con thấy vui khi đưa tay cho một người đang chìm đắm. Nhưng giờ đây anh ấy không muốn nắm lấy tay con, thì con biết phải làm thế nào? có điều kì diệu nào không các thầy các cô ơi…

 

Con mong nhận được hồi âm từ các thầy cô. Con cám ơn vì tuy ở khoảng cách rất xa con vẫn thấy thầy, cô như đang bên cạnh và nghe con. Con vẫn còn chỗ để nương tựa vào…

 

Thầy Chân Pháp Đăng chia sẻ:

Thuy thân mến.

Cám ơn con tin quý thầy, quý sư cô mà tâm sự hết nỗi lòng. Hy vọng chia sẻ được như thế con sẽ vơi đi một phần nào khổ đau.

Con nói: “Anh ấy không còn thương con nữa.” Đúng như lời anh ấy trả lời câu hỏi của con. “Anh không muốn em phụ anh nữa.” Câu trả lời rõ ràng quá rồi sao con cứ dây dưa hoài cho khổ. Thuy ơi! Tình yêu đến từ trái tim, không thể miễn cưỡng được con ạ. Đồng ý, hai đứa con đã từng yêu nhau nhưng đã chia tay hơn một năm rồi. Nếu anh ấy thật sự muốn hàn gắn lại mối tình thì đã không đối xử với con như thế.

Hãy để anh ấy đi đường của anh. Con khổ đủ rồi sao con không tự về chăm sóc cho chính con. Con còn trẻ phải lo xây dựng tương lai cho mình. Con đừng bám riết mối tình đầu bởi vì mối tình nào cũng là cơ hội học hỏi, lớn lên trong tình yêu. Tình yêu không đơn thuần, đơn điệu đâu; nó là một quá trình học hỏi, tìm hiểu, kinh nghiệm để tìm ra người hợp tình, hợp ý, hợp lý tưởng….

Con nói: “Anh ấy rượu chè, say mê sắc dục, hung hãn, lạnh lùng.” Một người như anh có thể làm cho con hạnh phúc không? Thương yêu một người là để tìm hiểu chứ không hẳn là phải chiếm giữ người ấy. Muốn tình yêu trở thành đôi bạn chung thủy sống với nhau trọn đời, con phải chọn cho kỹ. Ngoài tình yêu ra còn có lý tưởng, tính tình, nghề nghiệp, sự nghiệp và hợp nhau nữa. Người kia phải tỏ ra là một người vững vàng, tự tin, bản lãnh, hiểu biết, chung thủy… Theo lời chia sẻ của con, anh ấy hoàn toàn không có khả năng đem lại hạnh phúc cho con mà có thể ngược lại. Vậy, con có còn muốn tiếp tục liên hệ với anh ấy nữa không? Trong vấn đề  này, thấy thấy lời đề nghị của mẹ con sáng suốt đấy.

Con có lòng tốt muốn giúp anh ấy lúc khó khăn thì con cứ tiếp tục nuôi dưỡng lòng  tốt ấy. Khi nào anh cầu cứu thì con cứ giúp nhưng đừng hiểu lầm giữa lòng tốt và tình yêu. Tình yêu là hai trái tim rung cùng một nhịp… Lòng tốt là thấy khổ thì muốn giúp, nhưng con phải tự xét lại lòng tốt của con. Biết bao nhiêu người khác đang đau khổ hơn anh ấy, sao con không giúp họ mà khổ vì một người.

Con nghĩ con giúp anh để anh thay đổi mà yêu con thì con lầm. Đó chỉ tình yêu miễn cưỡng, là một loại tình thương có tính toán, có điều kiện, Tình yêu đích thật không phải sự trao đổi đâu con. Con có biết không? Không ai có thể thay đổi được tính nết người khác, chỉ có người ấy tự thay đổi thôi con ạ.

Nếu con nhận rõ ràng về tình yêu thì con không còn khổ nữa. Cuộc đời thiếu gì người tốt đẹp hơn mà con phải khổ vì một người tầm thường. Chúc con có một đời sống tươi vui.

 

Thầy Pháp Đăng

Hình bóng người yêu cũ cứ bám lấy con

Hỏi: 5 năm trước, lúc con 25 tuổi, con có gặp một người mà con nghĩ là sẽ chẳng đời nào là người yêu của mình nhưng dần dần con đã rung động trước những kêu ngạo và mạnh mẽ của người ấy. Yêu nhau được hơn một năm thì chúng con lại chia tay nhau cũng chính vì  “se sẻ thì không bao giờ hiểu được tâm sự của đại bàng”

Con cũng biết miễn cưỡng trong tình yêu thì chỉ tệ hại thêm thôi. 3 năm đầu con rất đau khổ vì sống trong quyết tâm phải quên đi người đó nhưng dần con hiểu ra rằng tình yêu đó luôn tồn tại trong con cho dù con có muốn hay không. Con phải chấp nhận đối diện với sự thật trong thân tâm con chỉ mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Tình yêu của con như thế có đúng không? Giờ đây đã 5 năm trôi qua rồi mà hình bóng ấy cứ bám lấy con làm cho con không ngày nào thanh thản với ý nghĩ không biết giờ này anh ấy đang làm gì, có vui vẻ hạnh phúc không. Những câu hỏi ấy cứ chực chờ lơ lửng đâu đó cứ mỗi khi rời khỏi công việc, đặt lưng xuống là nó lại xuất hiện vây lấy con. Giờ con phải làm thế nào đây?

Sư cô Túc Nghiêm xin chia sẻ:

Bạn mến!

“Mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc!” Ai lại chẳng mong cầu điều ấy đến với người khác, nhất là đối với người mình thương yêu. Rồi cũng đồng thời đang có một người cầu nguyện mỗi ngày cho bạn được như vậy đó! Bạn có tin không? Người ấy cũng đang dõi mắt nhìn từng bước chân của bạn đi, nhìn từng mỗi cái nhìn, cái cười cái nói của bạn …Người đó là ai? Là cha, là mẹ của bạn đó. Nếu bạn rầu rầu thì cha mẹ bạn cũng khó mà “vui vẻ hạnh phúc”, và “người ấy” lại càng khó cảm được lời cầu nguyện của bạn cho người ấy. Nếu bạn sống thật vui, thân thiện hiền lành với mọi người chung quanh, dễ dàng sẻ chia và giúp đỡ người khác, rộng lòng cảm thông đến những khó khăn của người khác, không câu nệ dù đó không phải là việc của mình … trái tim bạn theo đó mà dần dần được mở rộng, không còn lệ thuộc vào một hình ảnh “mạnh mẽ” đó nữa. Vì bạn cũng đang tập làm “đại bàng” mà! Đây không chỉ là lời cầu nguyện suông mà thực sự bạn đang hành động để bạn và mọi người được vui vẻ hạnh phúc. Nếu bạn sống với tấm lòng thoải mái vui vẻ như vậy thì dù có mong hay không, chính trong tâm hồn bạn cũng đầy ắp điều lành cho “người ấy ” rồi. Còn người ấy thực sự như thế nào thì còn tuỳ vào chính người ấy nữa. Điều đó nằm ngoài khả năng của bạn. Bởi vì bạn cũng đã sống hết lòng của mình cho một ngày và cho những gì bạn có thể làm rồi. Biết đâu nhờ vậy mà bạn khám phá ra những tình cảm của những người chung quanh đang dành cho bạn.

Bạn có thể hoạch định thêm vài môn hay vài khóa học để tiếp tục việc học của mình. Khi bạn thật sự bận rộn với việc học việc làm thì bạn sẽ không có thời giờ và năng lượng cho những vọng tưởng xa xăm kia nữa. Sở dĩ nó còn lởn vởn hoài vì bạn còn nuôi nó mỗi ngày mà thôi. Bạn đã quá mệt mỏi thì phải làm một quyết tâm là dừng lại. Mỗi khi hình ảnh kia xuất hiện trong tâm tư, thì bạn phải nhắc mạnh cho mình là phải dừng lại, không nghĩ một chút nào nữa hết. Dù là nghĩ tốt đi nữa. Nghĩ 5 năm rồi. Giờ có nghĩ cũng là nhai lại chuyện cũ mà thôi. Phải thật sự can đảm dừng lại. Vì nó đã và đang gặm nhấm hết tinh lực của bạn. Đang bào mòn nhựa sống, tuổi trẻ, sự tự do, sự sáng suốt của bạn. Bạn phải thương bạn! Bạn phải cứu bạn ! Chính bạn có thể gầy lại niềm vui cho mình mà! Bạn có đầy đủ khả năng đó. Bạn có chủ quyền làm điều đó. Khi tâm bạn an tĩnh, không bám víu thì sự sáng suốt sẽ có mặt thôi.

Bạn có thể thực tập theo dõi sự phồng xẹp của bụng khi thở vào/ ra trước khi vào giấc ngủ.

Thở vào – bụng phồng lên.
Thở ra – bụng xẹp xuống.

Hoàn toàn tập trung vào hơi thở và sự phồng xẹp của bụng. Nếu lỡ nghĩ lung tung thì nhắc là mình đang thực tập hơi thở với sự phồng xẹp của bụng. Không có chuyện gì quan trọng trong lúc này ngoài chuyện buông thư – theo dõi hơi thở – sự phồng xẹp của bụng.
Hoặc bạn có thể niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm” với hơi thở vào, sau đó thở ra – buông thư toàn thân và tiếp tục thở vào niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm”, thở ra – buông thư toàn thân.

Buông thư là buông hết những ý nghĩ và xúc động lắng xuống. Thư giãn hoàn toàn,  thân và tâm. Không bám víu vào bất kỳ một hình ảnh, một tư tưởng, một cảm thọ nào nữa. Những bài thực tập buông thư trước khi ngủ này ban đầu sẽ hơi khó cho bạn, nhưng nếu bạn làm được một hơi thở đầu thì bạn làm được hơi thở thứ hai. Dần dần tập luyện bạn sẽ quen thôi.

Đây là vài ý nhỏ. Quý Thầy và Sư cô khác có thể đóng góp thêm cho bạn. Chúc bạn mạnh mẽ, đầy quả cảm.