- Con đang dan díu với một cô gái đã có chồng
- Người chủ trương duy vật có nhận Năm Giới được không?
- Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
- Thọ Năm Giới có phản bội Thượng Đế không?
- Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
- Thọ lại Năm Giới có được không?
- Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
- Tại sao lại cần thọ Tam Quy?
- Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Khi lá xanh lìa cành
Khi người thân mất
Con xin được hỏi:
Sư cô Đoan Nghiêm xin được chia sẻ cùng bạn:
Thưa chị,
Đoan Nghiêm xin lỗi là đã trả lời thư cho chị trễ. Câu hỏi này đã được gởi tới Đoan Nghiêm sáng ngày Đoan Nghiêm được nhận tin anh của mình đã mất ở xứ người, một cách đột ngột. Toàn thân và tâm như tê liệt, không biết phản ứng thế nào, không biết phải nói gì và đầu óc hoàn toàn là trống trải. Lúc đó, Đoan Nghiêm mới hiểu ‘sốc’ là như thế nào.
Chào chị, chúc chị và gia đình một mùa Noel sắp tới nhiều hạnh phúc và ấm cúng.
Nỗi đau mất con cứ day dứt trong con
Câu hỏi:
Con có một nỗi đau đeo đẳng đã bốn năm trời. Trước đây con có một người bạn trai, con rất yêu người ấy. Anh ấy hứa là học xong đại học sẽ cưới con nên con đã trao cho anh ấy những gì quý giá nhất, và một lần do sơ ý con đã có mang, con vừa mừng vừa lo. Mừng vì hi vọng rằng anh ấy sẽ cưới con, nhưng anh ấy trả lời gọn lỏn là “Đem đi giải quyết”. Và rồi sau này không hi vọng gì được ở cái con người ấy, chúng con đã chia tay. Con xót xa cho cuộc tình dang dở thì ít, mà xót thương cho đứa con bé bỏng bạc mệnh của mình chưa kịp thành hình thì đã phải lìa đời thì nhiều. Nỗi đau mất con cứ day dứt trong con khôn nguôi, con hận người kia đã cướp đi của con đứa con. Con tự dằn vặt mình là phải chi ngày ấy con cương quyết giữ lại đứa con của mình, phải chi ngày ấy con đủ can đảm sinh ra bé… Con có đi chùa sám hối nhiều lần nhưng lòng vẫn nặng trĩu.
Bây giờ có một người khác rất yêu con và muốn xây dựng gia đình với con nhưng con rất mặc cảm về tội lỗi của mình trong quá khứ.
Kính xin quý thầy, quý sư cô từ bi chỉ giúp con phải thực tập cách nào để cho lòng được thanh thản?
Em thân mến!
Trong cuộc đời không ai là không mắc phải những lỗi lầm. Điều quan trọng là sau sai lầm đó chúng ta biết sửa sai và làm lại từ đầu. Đức Bụt dạy: “Trên đời có hai loại người mạnh nhất, loại người thứ nhất là không gây lầm lỗi, loại người thứ hai là phạm lỗi mà biết sửa lỗi.
Ngày xưa, thời Bụt còn tại thế, có một tên sát nhân rất hung bạo tên là Angulimala. Angulimala là một kẻ giết người không gớm tay, hắn đã giết cả thảy chín mươi chính người (99), mỗi khi giết ai là hắn lại cắt một ngón tay của người ấy rồi xâu vào một sợi dây và đeo lên cổ. Mỗi khi nhắc tới tên hắn dân làng ai cũng hãi hùng, khiếp sợ. Nhưng rồi cuối cùng tên sát nhân này được Bụt cảm hóa và trở thành đệ tử của Ngài, được ngài đặt tên là Vô Hại. Từ khi thọ giới xuất gia với Đức Thế Tôn hắn đã thay đổi hoàn toàn, hắn trở nên một người hiền như đất không bao giờ làm đau một ai. Có lần Vô Hại vào làng khất thực, bị những người trong làng nhận ra vị tỳ kheo đó chính là Angulimala, nên bao nhiêu thù hận chất chứa bấy lâu bị dồn nén nay bung ra, họ kéo nhau lao vào đánh đập Vô Hại không thương tiếc, nhưng Vô Hại cắn răng chịu đựng mà không hề chống trả lại mặc dù võ nghệ của Vô Hại rất cao cường. Sau đó, may mắn thay các bạn đồng tu kịp thời tới can thiệp, bảo lãnh và dìu Vô Hại về tu viện chăm sóc.
Một lần khác, trong lúc đi khất thực, Vô Hại gặp một người phụ nữ đang trong cơn trở dạ đau đớn khôn cùng. Bà ta rên xiết và cầu khẩn Vô Hại rủ lòng từ bi cầu nguyện cho bà ta sinh được đứa bé một cách dễ dàng. Lúc ấy Vô Hại rất thương xót người phụ nữ nhưng thầy mặc cảm vì thân phận mình. Thầy thấy rằng mình là kẻ bỏ đi, là kẻ đầy tội lỗi, là kẻ xấu ác từng giết hại rất nhiều người, mình không có tư cách gì để cầu nguyện cho người phụ nữ kia hết. Mặc cảm tội lỗi ấy làm cho thầy Vô Hại vô cùng đau khổ. Thầy khóc và chạy tới cầu cứu Bụt xin Bụt giúp người phụ nữ kia. Khi nghe thầy kể xong Bụt dạy:
– Bây giờ con hãy đi tới chỗ người phụ nữ ấy và nói rằng: từ khi sinh ra cho tới bây giờ tôi chưa từng giết hại một ai, nhờ phước đức đó tôi xin hồi hướng công đức để người phụ nữ này được sinh nở dễ dàng”.
Vô Hại hoảng sợ thưa lại:
– Bạch Đức Thế Tôn! Từ khi sinh ra con đã giết hại vô số người, tội lỗi của con chồng chất như núi, con không thể nói dối như vậy được.
Bụt dạy:
– Từ ngày xuất gia con đã giết hại một ai chưa?
– Bạch Đức Thế Tôn! Từ khi xuất gia con chưa từng giết hại một ai.
– Đúng vậy, từ khi sinh ra trong tăng đoàn của ta con chưa từng giết hại một ai. Agulimala đã chết rồi, bây giờ chỉ còn Vô Hại thôi. Từ khi sinh ra, Vô Hại chưa từng làm đau một ai. Bây giờ con hãy tới giúp đỡ người kia đi.
Thầy Vô Hại được Bụt mở mắt cho thì vô cùng sung sướng. Thầy vội chạy tới nơi người sản phụ và nói: “Từ khi sinh ra cho tới nay tôi chưa từng giết hại một ai, nhờ công đức này tôi xin hồi hướng cho người sản phụ được sinh nở dễ dàng.” Thầy cầu nguyện xong thì một lúc người phụ nữ kia đã mẹ tròn con vuông. Bà ta vô cùng biết ơn thầy.
Em thân mến!
Em vừa mở lòng ra nói thật hết những tội lỗi của mình trong quá khứ với quý thầy, quý sư cô mà không hề che dấu. Như vậy tức là em đã sám hối rồi. Cũng có nghĩa là cô gái nhẹ dạ năm xưa vừa chết. Cô gái với nhiều oan ức, đắng cay, tủi hận đã chết rồi. Trong kinh có dạy:
“Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong
Kể từ hôm nay em là một cô gái trong sạch, là một cô gái rất chín chắn, đoan trang. Em xứng đáng với tình yêu chân thành mà người chồng sắp cưới dành cho em. Và em phải hứa trước Tam Bảo là từ nay em sẽ giữ gìn sự trong sạch, đoan chính ấy cho tới trọn cuộc đời. Em phải học hỏi và trở thành một người vợ hiền ngoan để đền đáp ân tình mà chồng em dành cho em.
Về em bé, em cũng đừng quá khổ đau. Em bé của em vẫn còn đó dưới một dạng khác mà mắt thường em không nhìn thấy đó thôi. Chính em bé đó sẽ biểu hiện lại nếu em tha thiết mong muốn. Em nên tìm đọc cuốn “Không diệt, không sinh đừng sợ hãi” của Sư Ông Làng Mai để hiểu rõ hơn về điều này. Trong cuốn sách đó Người kể rằng: ngày xưa, khi mẹ của Người mang thai anh của Người, thì cái thai đó bị sảy, sau đó bà mang thai lần nữa và sinh ra Người. Người nói, hai em bé đó chỉ là một. Em bé đầu tiên vì chưa đủ duyên để biểu hiện nên ẩn tàng đi, và chờ khi nhân duyên đầy đủ thì biểu hiện lại trong lần sau. Con của em cũng vậy. Em hãy nói với con của em rằng: “Mẹ xin lỗi bé vì trước đây điều kiện chưa cho phép, nên bé không ra đời được. Bây giờ điều kiện đã đầy đủ rồi, mẹ đã có đầy đủ khả năng để chăm sóc thương yêu bé tốt hơn, xin bé hãy trở về lại với mẹ”. Nếu thiếu tự tin em hãy niệm danh hiệu đức bồ tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm. Thở vào em thở thật sâu và thầm niệm “Nam Mô Bồ Tát”, thở ra em thở thật nhẹ nhàng và thầm niệm “Quán Thế Âm”. Khi niệm danh hiệu của ngài, điều quan trọng là thở cho thật bình an, niệm càng chậm càng tốt. Tránh tuyệt đối cái chuyện niệm liến thoắng cái miệng, không phải em niệm cho mau, cho nhiều mà chư Bụt, chư Bồ Tát cảm động đâu. Cảm ứng chỉ xảy ra khi tâm em có bình an và lòng em tha thiết.
Về cái người làm hại cuộc đời của em, người ấy sẽ phải chịu rất nhiều quả báo khổ đau trong tương lai vì hành động bất thiện mà người ấy đã gây ra. Em phải biết người ấy cũng chỉ là một nạn nhân thôi, nạn nhân của chính người ấy, nạn nhân của vô minh. Thù hận sẽ giết hại chính mình, sẽ đốt cháy tất cả những gì đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình, sẽ tàn phá những ngày bình an của mình. Vì vậy em phải thực tập để mở rộng lòng từ bi, để có thể dập tắt ngọn lửa sân hận vẫn luôn rực cháy trong em để cuộc sống thực sự được chọn vẹn.
Trong cuộc đời không có gì gọi là ngẫu nhiên hết, tất cả đều được chi phối bởi luật nhân quả. Tại sao tai nạn lại xảy ra cho em, cho một vài người mà không xảy ra với những người khác? Phải chăng trong một kiếp nào đó em cũng đã từng gây đau khổ cho ai đấy và bây giờ em phải hứng chịu quả báo này? Em phải lễ Phật và sám hối về những tội lỗi trong những kiếp quá khứ của mình. Em nên thỉnh và tụng cuốn kinh “Lương Hoàng Sám”, sau đó hàng ngày thực tập theo cuốn “Sám Pháp Địa Xúc” của Sư Ông Làng Mai. Sau mỗi buổi tụng kinh hoặc tụng sám pháp em nhớ cầu nguyện cho người bạn trai đầu tiên của em. Em phải cầu xin Tam Bảo gia hộ cho người đó được an lành, hạnh phúc, nghiệp chướng được tiêu trừ. Có thể em sẽ lắc đầu và nói: Cái đó khó quá, em không thể làm được. Nhưng em phải làm thôi, chỉ có cách đó em mới dập tắt được ngọn lửa sân hận trong em. Em không thể để cơn thù hận thiêu đốt em suốt đời được, đừng có ảo tưởng rằng thời gian sẽ xóa mờ khối nội kết to lớn đó, nó nằm ở trong tàng thức của mình ấy, cứ mỗi lần nó cục cựa là em thất điên bát đảo với nó. Lửa cháy, chúng ta phải lấy nước mà tưới, không thể đứng yên mặc cho nó thiêu đốt được, lửa cháy chúng ta cũng không thể lấy tro tàn mà phủ lên, khi phủ tro lên đống than, mới nhìn qua ta tưởng là không có lửa nhưng hễ một mảnh giấy nhỏ khẽ chạm vào là ngọn lửa lại bùng lên. Vì vậy cách thực tập triệt để nhất là em phải cầu nguyện cho người làm khổ em. Sự bình an hạnh phúc của em tùy thuộc toàn bộ vào công việc đó – cầu nguyện cho người làm khổ mình. Điều này mới đầu nghe thì có vẻ rất khó khăn nhưng nó là một cánh cửa mà em bắt buộc phải đi qua. Cái gì cũng có giá của nó, em muốn bình an thì em phải làm điều đó thôi. Làm vài lần thì tâm em sẽ nhẹ nhàng, tiếp tục làm trong một thời gian thì khối nội kết kia sẽ tan.
Chị cầu nguyện Tam Bảo gia hộ cho em.
Sư cô Thuận Nghiêm xin chia sẻ:
Chị thực tập dùng hơi thở để xoa dịu những căng thẳng và đau nhức trong thân cho đến khi làm an tịnh được thân mình thì lúc đó chị có thể chăm sóc những cảm xúc đau buồn của mình. Tất cả chúng ta đều có khả năng quay về và trị liệu bản thân nhưng vì không quen và không có thì giờ nên chúng ta bỏ quên khả năng này. Nỗi đau dù lớn cách mấy nhưng nếu biết chăm sóc thì cũng sẽ vượt qua được vì con người luôn có thể thích ứng và thích nghi với môi trường, điều kiện và hoàn cảnh mới. Một lần vấp ngã là một lần đứng dậy để lớn lên và cứng cáp hơn. Có thể trong hoàn cảnh quá khứ khi đứa bé ra đời mà không được đón nhận bởi cha nó thì nó và mẹ nó cũng chẳng cảm thấy hạnh phúc gì. Nếu chị có thể tha thứ cho chính bản thân mình thì chuyện tha thứ cho người kia không phải là chuyện ngoài tầm tay. Học được bài học của ngày xưa để cẩn trọng và kiên nh?n hơn trong bất cứ mối quan hệ nào.
Nay chị có tất cả các điều kiện để bắt đầu một cuộc đời mới thì chị cũng nên cho mình một cơ hội và cho người bạn đời tương lai một cơ hội. Hãy chuẩn bị thật kỹ để vun bồi mái ấm và sẳn sàng chào đón một đứa con khác. Mình phải tạo ra những điều kiện cần thiết để xây dựng hạnh phúc vững bền.
Thân chúc chị có thật nhiều tự tin, sức mạnh và niềm vui trong lòng.
Khi người thân qua đời
Lập gia đình hay sống độc thân để dễ tu
Năm nay con 23 tuổi, con phát tâm tu học Phật pháp đã được 3 năm, con đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học ở Thành phố HCM. Từ khi ngộ đạo, con may mắn được gặp pháp môn Tịnh độ, tín nguyện trì danh niệm Phật cầu vãng sanh nơi cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà. Con phát nguyện một đời giữ giới, sống độc thân để hiếu dưỡng phụ mẫu và tu hành cho đến ngày tự tại ra đi. Ở nhà trọ có một anh để ý yêu con nhưng con không hề hay biết, con chỉ xem anh như một người anh trai (anh lớn hơn con hai tuổi). Khi ở bên anh con rất hồn nhiên không hề biết anh yêu mình. Con thường hay nói chuyện Phật pháp cho anh nghe, rủ anh đi chùa, rủ anh tụng kinh, niệm Phật. Chuyện gì đến rồi cũng đến, anh tỏ tình với con. Con cương quyết chối từ và nói rõ ý định của mình trên con đường tu đạo. Con đem chuyện này tâm sự cùng mẹ. mẹ không những không ủng hộ mà còn khuyên con lập gia đình để mẹ chết được yên lòng vì con gái của mẹ sẽ có người che chở, bảo vệ suốt đời. Qua lời nói của mẹ, con bắt đầu đắn đo, rồi anh tấn công quyết liệt, theo đuổi con, đưa rước con đi học. Con vẫn không nghĩ rằng người này sẽ là chồng mình, nhưng rồi tình cảm cứ len lỏi vào trái tim con từng ngày mà con không hề hay biết. Bây giờ con đã yêu anh, anh đã phát tâm ăn chay, giữ giới và tu hành theo con. Nhiều cô, cậu đồng tu thường khuyên con nên sống độc thân để tu học, lấy chồng khổ trăm bề. Gia đình anh cũng ăn chay chỉ còn anh với chị Hai anh là ăn mặn. Từ khi yêu con anh đã ăn chay theo lời con nói, tập ngồi thiền để niệm Phật, phóng sanh…nói chung, con nói gì anh cũng nghe. Con cũng không biết phải làm như thế nào mới đúng nữa, con đã chia tay 10 lần nhưng lần nào anh cũng khóc. Con không dám đương đầu với những mâu thuẫn trong lòng mình, không muốn xa anh nhưng con cũng không muốn lấy chồng…lấy chồng rồi đâu thể tự do để làm Phật sự, để có nhiều thời gian tu học. Lúc đó rồi con cái, ái ân,…cơm, áo, gạo, tiền…bao nhiêu điều vây bủa con. Một phần con lại mặc cảm với chú bác, anh chị, bạn bè đồng tu. Con phải làm sao mới đúng? Xin quý Thầy, quý Sư cô giúp con! A Di Đà Phật!
Sư cô Chân Không trả lời:
Con nên nói với anh chàng yêu con mà con cũng yêu là tình yêu với chuyện lập gia đình là hai chuyện gần nhưng mà khác. Khi nào tình yêu thật chín, nhân duyên
đầy đủ, con có nghề nghiệp, anh ấy có nghề nghiệp thì hai con có thể lập gia đình và cùng tu học, hoặc nếu cả hai cùng muốn xuất gia thì cũng có thể cùng đi xuất gia.
Hiện giờ hai con nên biết trân quý, giữ gìn tình bạn, tình yêu nhưng CHƯA đến lúc lập gia đình. Hiện giờ ở Tây Phương có nhiều anh chị yêu nhau hai ba năm rồi nhưng chưa cưới, họ biết là phải có đời sống tâm linh nữa thì tình yêu mới bền. Do đó nhiều cặp đã tìm tới tu tập ở Làng Mai, anh tập sự tu bên quý thầy, sống đời phạm hạnh, cô tập sự tu bên các sư cô sống phạm hạnh như các sư cô. Ở Làng mỗi tuần hai lần: thứ Năm và Chủ nhật hai bên nam và nữ gặp nhau cùng nghe pháp thoại của Sư Ông, ăn cơm trưa chung, dự pháp đàm chung rồi sau đó nam và quý thầy về tu viện của quý thầy còn nữ và các sư cô thì về tu viện các sư cô. Như vậy hai anh chị vẫn gặp nhau mỗi tuần hai lần để trao đổi tin tức, chia sẻ sự tu học và khó khăn v v… Sau một năm tập sự, hai người có thể quyết định xuất gia sống đời phạm hạnh, không lấy nhau như vợ chồng mà lại trở thành bạn đồng chí hướng, đồng phụng sự, đồng giữ phạm hạnh. Đó là trường hợp thầy Pháp Linh và sư cô Hiến Nghiêm (cả hai đều là người Anh). Cặp thứ hai là thầy Pháp Hiền và sư cô Hà Nghiêm (hai người đều là người Hoa Kỳ, cô thì đẹp như Đức mẹ …). Sau khi tu tám năm, sư cô Hà Nghiêm bỗng có nhu yếu làm mẹ quá nên xin ra đời và thầy Pháp Hiền cũng xin đi theo cô luôn!!! Thế là họ quyết định ra lập gia đình vì nhu yếu làm mẹ của sư cô Hà Nghiêm và nhu yếu làm cha của thầy Pháp Hiền lớn quá. Họ lập gia đình xong cho ra đời ba cháu. Tới khi có con rồi thì hai anh chị mới rầu và than thở với sư cô hoài là khó quá, không đơn giản như chúng con tưởng nhưng cũng OK!
Này con, con đừng từ chối không thương anh ấy, nhưng thương và làm vợ là hai chuyện khác. Trong tình bạn con cũng nên liên hệ rất giới hạn và không nên ngồi riêng hai người ở chỗ vắng để có thể bảo hộ cho nhau. Tập điều độ thôi, mỗi tuần chỉ nên gặp nhau một lần vì con cần dành thì giờ để học cho tới khi ra trường, có một nghề nuôi thân và nuôi gia đình (nếu chọn sống chung với anh ấy), còn bây giờ nên đầu tư thời gian để hai đứa học và tốt nghiệp xong đã.
Con nên cẩn thận. Con cũng nên thử quán chiếu như vầy: giả thử trong trường hợp chàng theo quá lâu, không được cưới mà nhu yếu làm chồng lớn quá nên đi tìm cô khác và chấm dứt theo con. Chừng đâu đó xong xuôi, con chịu cho anh cưới thì anh ấy đã ăn nằm với cô khác rồi và con… sẽ rất khó tính toán sao cho đúng đạo và đời. Nhưng cũng không biết được, có khi sự việc xảy ra như thế thì không chừng con lại đi tu dễ dàng hơn, (tưởng giếng sâu, em nối sợi dây dài, ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây! Ca dao Việt Nam đó con, có nghĩa là mình tưởng anh ta là người chung thủy nên chuẩn bị đàng hoàng cho anh ta nhưng ai ngờ giếng cạn là anh ta lại theo cô khác, con không thèm tiếc chi, chỉ tiếc cái tình con dành cho anh ấy!). Nếu chuyện xảy ra như vậy thì con sẽ bình an hơn vì anh hết yêu con. Con sẽ tập buông xả hết để sống đời tu cho nhẹ nhàng… Nếu nghĩ đến đây mà con quýnh lên sợ mất chàng thì con nên đồng ý cho chàng cưới sau khi cả hai tốt nghiệp và có được sở làm !!!
Nếu biết tu tại gia mà lại được quý thầy, quý sư cô Làng Mai hướng dẫn thì có gia đình cũng không khổ lắm đâu. Cũng vui lắm. Khi có con cái thì con có thể hướng dẫn cho các cháu cùng tu. Có những đứa con khát khao tu học cùng với bố mẹ lắm. Cả gia đình cùng tu rất là hạnh phúc. Ở Làng Mai mỗi năm trong khóa tu mùa Hè, hàng tuần có cả ngàn người về để cha mẹ con cái tu chung. Nếu cả gia đình cùng tham dự khóa tu thì sự thực tập của cả nhà sau đó như được hâm nóng lại, ba mẹ sẽ dễ thương với nhau và với con hơn, con cái cũng ngoan ngoãn hơn.
Nếu chọn con đường xuất gia, gặp đúng thầy, đúng môi trường tu tốt thì thật là hạnh phúc, như diều gặp gió, bay lên cao từng ngày, hạnh phúc từng ngày. Đời tu cũng có khó khăn nhưng cái khó của người tu sánh với người đời thì ít lắm. Còn nếu đi tu không đúng môi trường thì con sẽ khổ dài dài và sẽ tiếc sao ngày xưa mình không ưng anh ấy v..v.
Khi nào con quyết định ra sao nhớ cho sư cô biết. CÓ ĐỜI SỐNG TÂM LINH thì quyết định sao cũng vui hết. Nếu biết tu, biết làm mới tình thương mỗi tuần, bìết tụng năm phép tu tập chánh niệm mỗi tháng, đàm luận về 5 phép chánh niệm đó để có thể áp dụng vào đời sống hằng ngày… thì tình yêu sẽ bền. Tóm lại là PHẢI TU, TU CHO ĐÚNG CÁCH thì tu sẽ rất vui nhẹ nhàng. Làm cư sĩ có gia đình cũng rất vui. Làm xuất sĩ lại càng vui hơn.
Thương con lắm
Sư cô Chân Không
Làm sao để giúp bạn trai của con
Thưa các thầy và các sư cô,
Con năm nay 23 tuổi, sống ở thành phố Hồ Chí Minh.
Con chia tay người ấy được đúng một năm. Người ấy của con là một Phật tử. Khi quen người ấy chúng con thường hay đi chùa, lúc đó khi yêu nhau thì con nghĩ đi chùa cũng chỉ là dịp để chúng con được bên nhau thôi, con xin lỗi vì lúc đó con chưa hiểu biết được gì về Phật pháp. Khi chia tay anh ấy con rất đau khổ, gia đình con lại có biến, người thân con mất, con hoàn toàn tuyệt vọng trong cuộc sống vì ai cũng bỏ con mà đi cả… Trong thời gian 49 ngày cúng cơm cho cháu con ở chùa, con tự nhiên muốn phát tâm tìm hiểu về đạo Phật vì cảnh chùa lúc ấy là nơi con cảm thấy yên bình nhất. Con siêng đi chùa và tìm mua sách của thầy Nhất Hạnh về đọc, sau đó thì con lên mạng nghe pháp thoại. Nghe những bài giảng của các thầy, cô về cha mẹ, về đức từ bi, con khóc rất nhiều. Con cảm thấy trước nay con sống quá vô tình với những người đã thương yêu con, người yêu của con cũng vì không chịu nổi tính vô tâm và hay ghen của con mà bỏ đi… Con ân hận lắm… Con cứ đọc kinh, sám hối và hàng ngày tự mình rèn luyện để thay đổi bản thân. Cuộc sống của con dần khá hơn…
Khoảng thời gian gần đây con và người yêu con liên lạc lại với nhau. Anh ấy đang trong thời kì căng thẳng vì làm đồ án tốt nghiệp. Anh ấy tâm sự với con trong khoảng thời gian chia tay con anh ấy đã sống rất buông thả và xa rời Phật pháp, uống rượu, mê đắm sắc dục, tính khí cũng hung hãn và lạnh lùng hơn. Anh ấy rất đau khổ và anh ấy nói cần một người bên cạnh để giúp anh ấy cân bằng. Và người đó chính là con. Theo con hiểu, có thể anh ấy không còn yêu con nữa nhưng vẫn cần con để nhắc nhở cho anh ấy làm đúng, không đi sai đường nữa. Con rất thương anh ấy nên đã chấp nhận lời đề nghị đó dù biết trước rằng mình sẽ lại bị tổn thương lần nữa vì anh ấy có còn yêu con đâu nhưng vẫn cần con. Con nói chuyện, giúp anh ấy trong việc làm đồ án (con và anh ấy học cùng ngành nên rất hiểu công việc và năng lực của nhau), động viên tinh thần anh ấy rất nhiều. Sau một đợt chấm giai đoạn căng thẳng thì bỗng nhiên anh ấy lạnh lùng hẳn với con. Con có hỏi thẳng là bây giờ anh không muốn em phụ anh nữa đúng không thì anh ấy nói đúng.
Các thầy và các cô ơi, thật sự khi đã chuẩn bị tinh thần cho những việc này, con không đau khổ nhiều như một năm trước. Con chỉ thấy một nỗi chán nản tràn ngập. Con đã cố gắng học tu theo hạnh của Quan Thế Âm Bồ Tát, tập lắng nghe, tập yêu thương và quan tâm. Con cũng biết anh ấy quả tình rất đau khổ và căng thẳng trong giai đoạn này. Con chỉ muốn ở bên cạnh là nguồn động viên tinh thần cho anh ấy, mà không được nữa rồi. Con chẳng biết phải làm sao để anh ấy có thể nhận ra con mới là người chung thuỷ và sẵn sàng thương yêu anh ấy, vì bên cạnh anh ấy bây giờ có những người rất vô minh đang quyến rũ và lôi kéo. Con phải làm sao để đưa anh ấy về con đường chính đạo, để anh ấy bớt đau khổ và làm đồ án thật tốt vì thời gian không còn nhiều nữa.
Hôm nay con lên mạng đọc trang langmai.org, con cảm thấy mình cần được chuyện trò, con cần được ai đó lắng nghe những suy nghĩ của con. Vì con là một người rất ít khi chia sẻ chuyện thầm kín trong lòng. Mẹ con cứ sợ con khổ luỵ nên không đồng ý cho con tiếp tục mối quan hệ này. Nhưng con thấy con không khổ khi muốn giúp anh ấy, trái lại con thấy vui khi đưa tay cho một người đang chìm đắm. Nhưng giờ đây anh ấy không muốn nắm lấy tay con, thì con biết phải làm thế nào? có điều kì diệu nào không các thầy các cô ơi…
Con mong nhận được hồi âm từ các thầy cô. Con cám ơn vì tuy ở khoảng cách rất xa con vẫn thấy thầy, cô như đang bên cạnh và nghe con. Con vẫn còn chỗ để nương tựa vào…
Thầy Chân Pháp Đăng chia sẻ:
Thuy thân mến.
Cám ơn con tin quý thầy, quý sư cô mà tâm sự hết nỗi lòng. Hy vọng chia sẻ được như thế con sẽ vơi đi một phần nào khổ đau.
Con nói: “Anh ấy không còn thương con nữa.” Đúng như lời anh ấy trả lời câu hỏi của con. “Anh không muốn em phụ anh nữa.” Câu trả lời rõ ràng quá rồi sao con cứ dây dưa hoài cho khổ. Thuy ơi! Tình yêu đến từ trái tim, không thể miễn cưỡng được con ạ. Đồng ý, hai đứa con đã từng yêu nhau nhưng đã chia tay hơn một năm rồi. Nếu anh ấy thật sự muốn hàn gắn lại mối tình thì đã không đối xử với con như thế.
Hãy để anh ấy đi đường của anh. Con khổ đủ rồi sao con không tự về chăm sóc cho chính con. Con còn trẻ phải lo xây dựng tương lai cho mình. Con đừng bám riết mối tình đầu bởi vì mối tình nào cũng là cơ hội học hỏi, lớn lên trong tình yêu. Tình yêu không đơn thuần, đơn điệu đâu; nó là một quá trình học hỏi, tìm hiểu, kinh nghiệm để tìm ra người hợp tình, hợp ý, hợp lý tưởng….
Con nói: “Anh ấy rượu chè, say mê sắc dục, hung hãn, lạnh lùng.” Một người như anh có thể làm cho con hạnh phúc không? Thương yêu một người là để tìm hiểu chứ không hẳn là phải chiếm giữ người ấy. Muốn tình yêu trở thành đôi bạn chung thủy sống với nhau trọn đời, con phải chọn cho kỹ. Ngoài tình yêu ra còn có lý tưởng, tính tình, nghề nghiệp, sự nghiệp và hợp nhau nữa. Người kia phải tỏ ra là một người vững vàng, tự tin, bản lãnh, hiểu biết, chung thủy… Theo lời chia sẻ của con, anh ấy hoàn toàn không có khả năng đem lại hạnh phúc cho con mà có thể ngược lại. Vậy, con có còn muốn tiếp tục liên hệ với anh ấy nữa không? Trong vấn đề này, thấy thấy lời đề nghị của mẹ con sáng suốt đấy.
Con có lòng tốt muốn giúp anh ấy lúc khó khăn thì con cứ tiếp tục nuôi dưỡng lòng tốt ấy. Khi nào anh cầu cứu thì con cứ giúp nhưng đừng hiểu lầm giữa lòng tốt và tình yêu. Tình yêu là hai trái tim rung cùng một nhịp… Lòng tốt là thấy khổ thì muốn giúp, nhưng con phải tự xét lại lòng tốt của con. Biết bao nhiêu người khác đang đau khổ hơn anh ấy, sao con không giúp họ mà khổ vì một người.
Con nghĩ con giúp anh để anh thay đổi mà yêu con thì con lầm. Đó chỉ tình yêu miễn cưỡng, là một loại tình thương có tính toán, có điều kiện, Tình yêu đích thật không phải sự trao đổi đâu con. Con có biết không? Không ai có thể thay đổi được tính nết người khác, chỉ có người ấy tự thay đổi thôi con ạ.
Nếu con nhận rõ ràng về tình yêu thì con không còn khổ nữa. Cuộc đời thiếu gì người tốt đẹp hơn mà con phải khổ vì một người tầm thường. Chúc con có một đời sống tươi vui.
Thầy Pháp Đăng
Hình bóng người yêu cũ cứ bám lấy con
Con cũng biết miễn cưỡng trong tình yêu thì chỉ tệ hại thêm thôi. 3 năm đầu con rất đau khổ vì sống trong quyết tâm phải quên đi người đó nhưng dần con hiểu ra rằng tình yêu đó luôn tồn tại trong con cho dù con có muốn hay không. Con phải chấp nhận đối diện với sự thật trong thân tâm con chỉ mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc.
Tình yêu của con như thế có đúng không? Giờ đây đã 5 năm trôi qua rồi mà hình bóng ấy cứ bám lấy con làm cho con không ngày nào thanh thản với ý nghĩ không biết giờ này anh ấy đang làm gì, có vui vẻ hạnh phúc không. Những câu hỏi ấy cứ chực chờ lơ lửng đâu đó cứ mỗi khi rời khỏi công việc, đặt lưng xuống là nó lại xuất hiện vây lấy con. Giờ con phải làm thế nào đây?
Sư cô Túc Nghiêm xin chia sẻ:
Bạn mến!
“Mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc!” Ai lại chẳng mong cầu điều ấy đến với người khác, nhất là đối với người mình thương yêu. Rồi cũng đồng thời đang có một người cầu nguyện mỗi ngày cho bạn được như vậy đó! Bạn có tin không? Người ấy cũng đang dõi mắt nhìn từng bước chân của bạn đi, nhìn từng mỗi cái nhìn, cái cười cái nói của bạn …Người đó là ai? Là cha, là mẹ của bạn đó. Nếu bạn rầu rầu thì cha mẹ bạn cũng khó mà “vui vẻ hạnh phúc”, và “người ấy” lại càng khó cảm được lời cầu nguyện của bạn cho người ấy. Nếu bạn sống thật vui, thân thiện hiền lành với mọi người chung quanh, dễ dàng sẻ chia và giúp đỡ người khác, rộng lòng cảm thông đến những khó khăn của người khác, không câu nệ dù đó không phải là việc của mình … trái tim bạn theo đó mà dần dần được mở rộng, không còn lệ thuộc vào một hình ảnh “mạnh mẽ” đó nữa. Vì bạn cũng đang tập làm “đại bàng” mà! Đây không chỉ là lời cầu nguyện suông mà thực sự bạn đang hành động để bạn và mọi người được vui vẻ hạnh phúc. Nếu bạn sống với tấm lòng thoải mái vui vẻ như vậy thì dù có mong hay không, chính trong tâm hồn bạn cũng đầy ắp điều lành cho “người ấy ” rồi. Còn người ấy thực sự như thế nào thì còn tuỳ vào chính người ấy nữa. Điều đó nằm ngoài khả năng của bạn. Bởi vì bạn cũng đã sống hết lòng của mình cho một ngày và cho những gì bạn có thể làm rồi. Biết đâu nhờ vậy mà bạn khám phá ra những tình cảm của những người chung quanh đang dành cho bạn.
Bạn có thể hoạch định thêm vài môn hay vài khóa học để tiếp tục việc học của mình. Khi bạn thật sự bận rộn với việc học việc làm thì bạn sẽ không có thời giờ và năng lượng cho những vọng tưởng xa xăm kia nữa. Sở dĩ nó còn lởn vởn hoài vì bạn còn nuôi nó mỗi ngày mà thôi. Bạn đã quá mệt mỏi thì phải làm một quyết tâm là dừng lại. Mỗi khi hình ảnh kia xuất hiện trong tâm tư, thì bạn phải nhắc mạnh cho mình là phải dừng lại, không nghĩ một chút nào nữa hết. Dù là nghĩ tốt đi nữa. Nghĩ 5 năm rồi. Giờ có nghĩ cũng là nhai lại chuyện cũ mà thôi. Phải thật sự can đảm dừng lại. Vì nó đã và đang gặm nhấm hết tinh lực của bạn. Đang bào mòn nhựa sống, tuổi trẻ, sự tự do, sự sáng suốt của bạn. Bạn phải thương bạn! Bạn phải cứu bạn ! Chính bạn có thể gầy lại niềm vui cho mình mà! Bạn có đầy đủ khả năng đó. Bạn có chủ quyền làm điều đó. Khi tâm bạn an tĩnh, không bám víu thì sự sáng suốt sẽ có mặt thôi.
Bạn có thể thực tập theo dõi sự phồng xẹp của bụng khi thở vào/ ra trước khi vào giấc ngủ.
Thở vào – bụng phồng lên.
Thở ra – bụng xẹp xuống.
Hoàn toàn tập trung vào hơi thở và sự phồng xẹp của bụng. Nếu lỡ nghĩ lung tung thì nhắc là mình đang thực tập hơi thở với sự phồng xẹp của bụng. Không có chuyện gì quan trọng trong lúc này ngoài chuyện buông thư – theo dõi hơi thở – sự phồng xẹp của bụng.
Hoặc bạn có thể niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm” với hơi thở vào, sau đó thở ra – buông thư toàn thân và tiếp tục thở vào niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm”, thở ra – buông thư toàn thân.
Buông thư là buông hết những ý nghĩ và xúc động lắng xuống. Thư giãn hoàn toàn, thân và tâm. Không bám víu vào bất kỳ một hình ảnh, một tư tưởng, một cảm thọ nào nữa. Những bài thực tập buông thư trước khi ngủ này ban đầu sẽ hơi khó cho bạn, nhưng nếu bạn làm được một hơi thở đầu thì bạn làm được hơi thở thứ hai. Dần dần tập luyện bạn sẽ quen thôi.
Đây là vài ý nhỏ. Quý Thầy và Sư cô khác có thể đóng góp thêm cho bạn. Chúc bạn mạnh mẽ, đầy quả cảm.
Tình yêu – Hôn nhân
Giữ gìn tâm ý như thế nào?
Thưa thầy, thưa cô!
Con có dịp đọc được một bài viết trong đó có nói như sau: Trong kinh dạy rằng: “Làm trăm ngôi chùa Phật không bằng làm sống một người. Làm sống người trong mười phương thiên hạ không bằng gìn giữ tâm ý một ngày.” Con không hiểu giữ gìn tâm ý là giữ gìn như thế nào? Và tại sao giữ gìn tâm ý lại có được công đức lớn như vậy? Mong các thầy, các cô giúp con.
Con xin cảm ơn!

Thầy Tâm Quả chia sẻ:
Chào bạn.
Rất vui được trao đổi kinh nghiệm với bạn. Mình hy vọng một vài gợi ý của mình có thể giúp bạn thực tập cho vui.
Để gìn giữ tâm ý một ngày có nghĩa là gìn giữ tâm ý mình hoàn toàn thanh tịnh, (giải thoát) bình an, hạnh phúc trong một ngày mà không để sự đau buồn, bực bội, lo lắng, sầu đau lôi kéo mình hay những dự án về tương lai lôi mình đi rất xa. Nếu không, mình sẽ không có khả năng an trú trong giây phút hiện tại tuyệt vời. Nếu muốn gìn giữ tâm ý mình được nhẹ nhàng, bình an và hạnh phúc thì phải thực tập chánh niệm, nghĩa là phải có khả năng nhận diện được cái gì đang xảy ra cho bản thân mình và chung quanh mình đó gọi là chánh niệm. Nếu bạn có khả năng nhận diện được tâm hành của mình và biết nẻo về tâm ý của mình, thì bạn là người có chủ quyền, bạn không còn là nạn nhân của những suy nghĩ, cảm xúc của bạn, hơn thế nữa bạn sẽ giúp được rất nhiều người trong gia đình, xã hội, học đường.
Ví dụ, khi bạn có một tâm hành bực bội đang đi lên trong tâm, liền lập tức bạn biết là bạn đang có một tâm hành bực bội, thì bạn biết cần phải làm gì lúc đó để chăm sóc sự bực bội đó trong lòng mình, bạn sẽ không cho phép mình là nạn nhân của sự bực bội và cũng sẽ không cho phép mình vung vãi những bực bội đó lên người khác. Bạn biết rất rõ khi sự giận hờn, trách móc, chế ngự trong tâm hồn, mình sẽ đánh mất mình, đánh mất trí tuệ, và sự giận hờn này sẽ làm đổ vỡ sự liên hệ tốt đối với những người xung quanh. Nếu bạn giữ gìn được tâm ý của mình trong chánh niệm, thì bạn không những giúp đỡ được cho bạn mà còn cho rất nhiều người trong những tình huống khó khăn. Có rất nhiều người làm được rất nhiều công đức, nhưng vì không kiểm soát được chính mình trong một tình huống rất cần sự tỉnh thức, chỉ một phút nóng giận họ đã thiêu đốt cả rừng công đức (đây là lời Bụt đã nói) bằng một lời nói, bằng một ánh mắt, bằng một hành động.
Vậy thì khi bạn giận, thay vì nổi giận với người kia và làm cho người kia khổ để xoa dịu cơn giận trong lòng mình, thì bạn nên trở về với hơi thở của mình và thầm nói: ‘thở vào, tôi biết tôi đang giận; thở ra, tôi mỉm cười với cơn giận của tôi’, chỉ cần vài hơi thở như vậy thôi là bạn đã có thể làm lắng dịu cơn nóng giận của bạn rồi, tu như vậy sẽ đem lại sự chuyển hóa cho bạn và cho những người xung quanh bạn. Chính sự chuyển hóa này đem lại rất nhiều công đức. Sự chuyển hóa này còn khích lệ được nhiều người tu tập theo mình. Công đức vun bồi công đức.
Trong cuộc sống có rất nhiều người làm từ thiện, rất nhiều người đóng góp xây chùa… Đó cũng là công đức. Nhưng nếu anh giận, nếu chị giận, mà anh chị không thể kiểm soát được cơn giận của mình thì ngọn lửa sân của anh, của chị sẽ thiêu hủy cả rừng công đức của anh và của chị. Bởi vậy trong kinh có nói: “Làm trăm ngôi chùa không bằng làm sống một người. Làm sống một người trong mười phương thiên hạ không bằng gìn giữ tâm ý một ngày.”
Chúc bạn tu tập vui và thành công trên con đường của mình.
Tâm Quả


