Hạt giống đã thức tỉnh

Quý thầy, quý sư cô thương kính!

Giờ đây con không biết dùng ngôn từ nào để diễn tả những cảm xúc trong con, chỉ qua vài ngày trở về Việt Nam.

Mọi thứ xung quanh con dường như chậm lại, con nghĩ khác đi và cảm nhận được rõ hơn bao giờ hết những điều đang tồn tại quanh mình. Con tự hỏi: “bây giờ có kịp chăng?” Rồi con nhận ra rằng kịp hay không là ở cách nhìn và cái tâm của mình có muốn hay không. Theo như lời Thầy nói: “con cứ muốn sẽ đi được thôi”, thật đơn giản. Điều đó làm con liên tưởng đến hình ảnh cái cây, cây hướng về bên nào càng nhiều thì khi ngã, nó sẽ ngã về bên đó. Tâm người cũng như vậy phải không ạ?

Dẫu biết rằng thân người này là giả tạm và được hợp thành từ tứ đại, rồi theo quy luật vô thường sẽ trở về đất Mẹ thân thương. Đất Mẹ là mạch sống của bao loài, nhưng thiết nghĩ cái thân người trở về thì lúc đó tâm người sẽ đi đâu và về đâu. Phải chăng nó sẽ trở về chính cái chân thật nhất, cái cơ bản nhất và trở thành những hạt giống ẩn mình đâu đó, chờ ngày nảy nở.

Chúng con đã rất may mắn khi được các thầy, các sư cô tưới tẩm để đánh thức những hạt giống lành này.  Đó chính là những hạt giống chân thực trong ta mà có lẽ không ít người đã từ lâu quên lãng?

Làm sao để thức tỉnh và nuôi lớn những hạt giống của thương yêu, hiểu biết, và chăm sóc những hạt giống sân hận trong ta? Chính những lời chia sẻ, chỉ dạy của các thầy, các sư cô về phương pháp thực tập chánh niệm – một yếu tố thật quý báu để giúp chúng con thấy rõ vườn tâm của mình.

Con về nương tựa Bụt

Con thấy Bụt trong con.

Con mỉm cười nhìn Bụt,

Bụt nhìn con mỉm cười.

Phong trào Wake Up đã thức tỉnh bao bạn trẻ khắp mọi nơi bằng tiếng chuông chánh niệm và tình thương của các thầy, các sư cô. Tiếng chuông ấy sao mà vi diệu đến vậy. Nó giúp chúng con nhận diện chính thực trạng của bản thân trong giây phút hiện tại. Ngay trong hơi thở, ngay trong bước chân mình, chúng con đã thấy dáng dấp hình ảnh yêu thương của vạn vật. Chúng con đã được đánh thức và hạt giống bồ đề trong chúng con hiện lên, sáng hơn và đẹp hơn bao giờ hết.  Nó như thể vừa được gột rửa sau những tháng ngày bị lấp vùi và bị bụi đời vây bám. Chính Wake Up đã làm mới chúng con.

“You are therefore I am” (Vì bạn có đó nên tôi có đây) – đơn giản chỉ là vậy nhưng nó ẩn chứa một bài học tuyệt vời  và đó cũng chính là lời nhắc nhở: chúng con chính là sự tiếp nối của bao người.  Trong từng thân tướng của vạn vật, cỏ cây hay chính trong thân tướng của bao người, từng hơi thở của chúng con chính cũng chính là sự tiếp nối của nhau. “Ngộ – cảm – thụ” . Hạnh phúc thay!

Chỉ là một lời tựa, chỉ là một câu nói nhưng các thầy, các sư cô đã truyền dạy những bài học “càng đi – càng ngộ – càng cảm – càng thụ”

Quý thầy, quý sư cô thương kính! Những tiếng thân thương có lẽ đã khép lại tại Chiang Dao nhưng đó chính là chiếc chìa khóa mở đường cho chúng con khi trở về Việt Nam. Chúng con sẽ dùng nó để tiếp tục mở ra những nẻo đường mới …

“Con đang bước những bước chân huyền thoại

Con đang thở những những hơi thở truyền kỳ

Con đang sống những phút giây kỳ diệu

Con đang có hạnh phúc trên nẻo đường con đi”

Ở mỗi bước chân chúng con đi sau ngày trở về, từng đóa hoa lành sẽ nảy nở từ vườn tâm. Đó là những đóa hoa chúng con xin dành trọn để gửi tặng các thầy, các sư cô – những người tu sĩ xa quê hương nhưng có “trái tim của Bụt”.

“Hương của loài hoa thơm, không thể bay ngược gió

Hương người đức hạnh đó, ngược gió bay muôn phương”.


Thở và cười,

Tâm Thương Yêu.

 

Xem thêm hình của khóa tu:

https://www.facebook.com/media/set/?set=a.828415097220602.1073741865.164494073612711&type=1

Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!

Thầy ơi, cuối cùng thì con cũng có cơ hội tham dự ngày quán niệm ở Làng Mai, được sinh hoạt cùng Tăng thân và được tiếp xúc với các thầy, các sư cô ở Làng Mai rồi. Những điều ấy con đã từng mơ ước biết bao lần và cuối cùng đã thành hiện thực. Ban đầu con có chút tủi thân vì ở đây, ai cũng từng gặp Thầy ít nhất một lần, được qua Thái, được tham dự khóa tu và quen biết nhiều quý thầy, quý sư cô ở Làng nữa. Mặc dù các anh chị trong tăng thân rất dễ thương và chân thành khi chia sẻ những kỉ niệm đẹp về Thầy nhưng một đứa nhạy cảm như con không tủi thân mới là lạ đó. Con chỉ được gặp Thầy qua những cuốn sách và các bài pháp thoại mà thôi.

Những ngày Thầy bị bệnh, con thấy pháp thân của Thầy tỏa sáng hơn bao giờ hết. Đi đâu, làm gì, con cũng thấy hình ảnh của Thầy bên mình. Sáng nào con cũng ngồi thiền cho Thầy, thở cho Thầy, con nghe lời dạy của Thầy,  ráng thực tập để pháp thân của con và cũng là của Thầy được tỏa sáng vào buổi ban mai.

Thầy có thấy những hạt sương li ti đọng trên mấy bông cúc dại màu vàng bé xíu trên con đường đến trường cùng con không? Con nhìn đâu cũng thấy hình ảnh của Thầy hết và con đã hạnh phúc đến rơi nước mắt. Nhìn lên bầu trời bao la, con thấy ấm áp lạ thường vì biết là Thầy luôn che chở cho con. Nhìn vào chén cơm trong tay, con hạnh phúc biết bao vì mỗi khi ăn cơm, con lại thấy như đang được ngồi trong thiền đường ăn cơm cùng Thầy và tăng thân. Nhìn vào con trong gương, con bắt gặp Thầy trong nụ cười của con, Thầy của con có lúc nào mà không tươi mát kia chứ. Bây giờ con không còn thấy hoang mang hay lo sợ như những ngày qua nữa bởi Pháp thân của Thầy có mặt muôn nơi, và con đã thực sự là một sự tiếp nối, dù là nhỏ bé của Thầy rồi.

Giờ đây, khi ai hỏi con muốn xuất gia làm gì, con sẽ không ngần ngại mà trả lời, con muốn là một sự tiếp nối xứng đáng của Thầy, con muốn cùng Thầy làm mới đạo Bụt, cùng Thầy viết nên một trang sử thật đẹp cho đạo Bụt, đặc biệt là ở Việt Nam. Con mong sao mỗi khi nhìn vào thầy trò ta, mọi người sẽ cảm nhận được phần nào hình ảnh thật đẹp của Tăng đoàn thời đức Thế Tôn còn tại thế, con khao khát được thay đổi suy nghĩ của mọi người rằng đạo Bụt không phải là một tôn giáo mê tín, mà là một con đường rất đẹp, rất thực tế và khoa học nữa. Con có niềm tin rất lớn vào con đường mà thầy trò ta đang cùng nhau đi và con tin là Thầy cũng thế, chỉ cần chúng ta đi cùng nhau như một dòng sông thì không điều gì là không thể.

Tăng thân khắp nơi trên thế giới đang hướng về Thầy để cầu nguyện và gửi năng lượng bình an nhất đến Người. Bức thư này con viết với tất cả tâm bình an, xin được kính dâng lên Thầy. Con tin là Thầy sẽ sớm khỏe lại để tiếp tục dẫn dắt chúng con, Thầy trò ta lại cùng nhau thỉnh lên tiếng chuông đại đồng, vang đi mọi nơi, thức tỉnh muôn loài còn đang chìm đắm. Riêng con, con vẫn luôn mơ về một ngày không xa được quỳ trước hình dáng thân thương của Thầy và được chính tay Người làm lễ thế phát.

Thầy đi tìm con
Từ lúc non sông còn tăm tối
Thầy đi tìm con
Khi mọi loài còn chờ đợi ánh dương lên

Trong kiếp xưa con đã từng nhiều lần nắm tay Thầy rong chơi
Thầy trò ta đã ngồi thật lâu cạnh những gốc thông già trăm tuổi
Đã từng đứng yên cùng lắng nghe tiếng gió thì thào mời gọi và ngắm nhìn những cụm mây trắng bay

Thầy trò ta đã mở lối bước lên trời ngoại phương lồng lộng
Sau bao tháng ngày công phu chọc thủng lưới thời gian
Đã từng cất giữ được ánh sáng của những vì sao băng
Làm đuốc soi đường cho những ai muốn trở về sau những tháng ngày rong ruổi…

 

(Trích: Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai – thơ Thầy)

Nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa

“… Nguyên Hưng cho cái này là xấu, cái kia là tốt, cái này là thiện, cái kia là bất thiện, cái này là chân, cái kia là ngụy. Nhưng mà những tiêu chuẩn để đoán định ấy vốn không phải là của Nguyên Hưng. Nguyên Hưng đi mượn thước đo. Những cái thước đi mượn không bao giờ có thể gọi là chân lý cả. Chân lý không thể đi mượn, chân lý chỉ có thể thực chứng. Chân lý là trái của thực nghiệm tâm linh, của khổ đau, của sự xúc tiếp giữa tâm linh và thực tại, thực tại hôm nay cũng như thực tại muôn đời. May mắn lắm, hoặc rủi ro lắm con người mới bắt được nó”. (Trích từ tác phẩm “Nẻo về của ý” – Nhất Hạnh)

Bạn hiền ơi,

Chủ nhật, quán niệm ở xóm Hạ về, tôi đi một mình lên xóm Thượng. Con đường một ngày cuối thu rất đẹp, đầy lá vàng trong những khu rừng rậm. Đi đến xóm Trung thì cơn mưa bắt đầu kéo đến. Xóm Trung nằm giữa xóm Thượng và xóm Hạ, cũng rất đẹp với những vách tường nhà cổ kính và đạm bạc. Tôi không có dù, không có áo mưa, chỉ có cái áo ấm không thấm mưa. Cơn mưa không lớn lắm. Tôi đi giữa mưa và giữa những cơn gió. Trời mưa thì không khí lại không lạnh lắm. Con đường thật vắng, chỉ còn bao nhiêu cây cối. Những cây bạch dương đã rụng hết lá, đứng trơ mình khổ hạnh với gió mưa. Chúng rụng lá để chờ đợi mùa đông sắp đến.

Sáng nay trên con đường thiền hành, đi dưới những hàng bạch dương ấy, tự nhiên tôi thấy một nỗi xúc động trải ngập cả tâm hồn. Những hàng cây trơ trụi, lặng yên, ốm khẳng khiu đầy chịu đựng. Những chiếc lá hình trái tim đã rụng, rụng sạch rồi, trải khắp cả mặt đất, và cành cây ốm gầy ấy vươn lên, cứ vươn lên chứ không có cành nào đưa ngang ra cả, trông không có chút cúi đầu an phận.

Đi một đoạn, đến khoảng rừng hai bên đường đi, cơn gió kéo tới, những chiếc lá phe phẩy như những bàn tay bé bỏng màu vàng. Tôi dừng lại, ngước nhìn, ghi vào trong mắt, trong lòng cảnh tượng ấy. Những bước chân đi, tôi tri ân Sư Ông, tri ân Tăng thân, tri ân những người đã tạo cho tôi cơ hội để đến được nơi này. Tôi đi bằng những đôi chân trong suốt tháng ngày Sư Ông mới bị vô hiệu hóa chiếu khán không được về quê hương. Đi như vậy, tôi thấy lòng tràn ngập niềm biết ơn. Để có hôm nay cho chúng ta bước những bước tưởng như đơn giản thế này, biết bao người đã phải trải qua những tháng ngày gian khó trong thầm lặng.

Buổi trưa ăn cơm trong chánh niệm thật đông người xuất sĩ, những cư sĩ Việt Nam và phương Tây. Họ thực tập giỏi lắm bạn hiền à. Xóm Hạ đang sửa, không có chỗ trú mưa, vậy mà họ tới thực tập chánh niệm rất đông, đứng uống nước ngoài gió lạnh, đi thiền hành trong mưa, khất thực giữa mưa. Họ nghiêm túc lắm, im lặng được tuyệt đối tôn trọng. Họ dắt những đứa con nhỏ tới, bọn trẻ cũng giỏi lắm, biết dừng lại khi nghe chuông, im lặng, và mặc những bộ áo quần rất đẹp, nhìn là thấy lòng bình an liền. Trong lúc thiền hành trên con đường nhựa, có những chiếc xe hơi chạy tới, thấy đoàn người, họ dừng lại, chạy xe lui, qua hướng khác nhường đường, cử chỉ ấy đẹp quá. Họ đâu phải là Phật tử, mà hành xử rất lịch sự.

Tôi đi về, trong mưa gió, lòng rất nhẹ nhàng, rất thanh thản, rất yên, thưởng thức từng góc rừng, từng bước chân, từng khóm lá, từng cụm hoa bên đường. Tôi nhớ những người bạn ở Huế. Cái nhớ đó khiến tôi mỉm cười, và nghĩ rằng, có các bạn ở đây, chắc là vui lắm.

Hiện tôi đang ngồi ở xóm Thượng để viết cho bạn, cảm giác của buổi chiều cuối thu ấy vẫn ngập đầy trong tôi. Một đạo Phật đang lan tỏa rất xa, đầy tin tưởng, đầy hy vọng. Sư Ông đã rót một sức sống hiểu biết và thương yêu lên sự tuyệt vọng, bạo động, khủng hoảng tâm thức và sinh môi, để đời sống của người thực tập có nhiều bình yên hơn, lắng dịu hơn. Ngồi đây, tôi nhớ lại những kỷ niệm sinh động bên Sư Ông, thật may mắn cho tôi biết chừng nào. Qua xóm Thượng, tôi chưa được trực tiếp gặp Sư Ông, nhưng trong lòng tôi, Sư Ông là một thực tại rất tự nhiên, tôi có thể nhìn thấy Sư Ông rõ ràng như nhìn thấy lá vàng mùa thu, nhìn thấy cội tùng cổ thụ, nhìn thấy những bước chân thiền hành của các thế hệ học trò đang tiếp nối.

Cuối năm 2012 đầu năm 2013 là tháng ngày rất đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Tôi thấy rõ mình được tái sinh, được pháp sinh ra rất thật. Sau một thời gian xin qua tu học tại Làng Mai Thái Lan, tôi đã được duyên gặp Sư Ông. Kỷ niệm lần đầu tiên gặp Sư Ông vừa buồn cười vừa thú vị. Hôm đó có buổi pháp thoại công cộng, chúng tôi được lên Bangkok tham dự. Chúng tôi được mời vào một phòng nghỉ rất rộng ở tầng 2. Quanh phòng là những cửa kính. Tôi thích quá, tới bên một cửa kính để được nhìn thấy bao nhiêu đám mây trắng giữa nền trời rất xanh đầy nắng bên ngoài, đang mơ mộng và ngước mắt qua trái, thì, trời ơi, Sư Ông đang ở phòng bên cạnh, đang ngồi gần cửa sổ bằng kính, đang nhìn tôi bên này, rồi đưa tay lên vẫy chào với ánh mắt rất thân thiện. Giây phút bất ngờ quá, tôi hơi luýnh quýnh, nhưng cũng giữ chánh niệm và chấp tay cúi đầu chào, rồi êm êm tôi rút lui luôn. Một lúc sau, thị giả đi qua, nhìn tôi cười và nói, thầy Nguyên Tịnh bị Sư Ông bắt quả tang đang mơ mộng, Sư Ông biết thầy rồi đó. Tôi thú thật hơi quê, nhưng trong lòng rất vui, rất ấm.

Vài ngày sau, tôi lại có cơ hội cùng với vài ba anh em lên Bangkok trang trí cho phòng triển lãm thư pháp. Đây là lần đầu tiên ở Thái Lan tổ chức triển lãm những bức thư pháp của Sư Ông. Huynh đệ làm việc với nhau rất vui. Tối đến, chúng tôi ở lại tại một khách sạn. Tôi được tin là Sư Ông cũng đang ở phòng bên cạnh. Sáng hôm sau, thị giả thông báo là sẽ được đi bộ chơi trên phố với Sư Ông. Chỉ vài người thôi nên đi rất yên. Tôi gặp Sư Ông trong phòng và chấp tay chào, Sư Ông ôm đầu tôi, hỏi vài câu, rồi đi bộ qua các con đường. Bước chân Người thanh thản lạ kỳ giữa sự tấp nập của phố thị. Về phòng, tôi được gọi qua ăn sáng chung với Sư Ông và quý thầy quý sư cô thị giả. Buổi ăn rất ấm áp. Khi biết tôi xuất gia ở Kim Sơn, nơi có thầy Trí Thuyên từng là bạn thân của Sư Ông mà Sư Ông hay nhắc tên trong sách, tôi thấy Sư Ông rất vui. Hỏi thêm một chút chuyện về Huế, tôi có dịp thưa với Sư Ông, Sư Ông dạy, con nên viết những thứ đó thành bài, rất cần cho người tu trẻ. Về tu viện, tôi lại có dịp vào phòng Sư Ông chụp hình, được thiền ôm, được ngồi nghe Sư Ông dạy bên chiếc võng rất quê hương. Sư Ông nhìn tôi, nói, Thầy chưa bao giờ mất niềm tin nơi người trẻ. Huế còn nhiều cơ hội, và các con phải tiếp nối Thầy để làm. Tôi cảm động lắm. Những lời dạy ngắn ngủi ấy cứ theo chúng tôi, trở thành tư niệm thực rất vững chãi để chúng tôi làm hành trang trên con đường đang chọn.

 Bạn hiền ơi, những ngày mới qua đây, tôi thấy nhớ Kim Sơn, và nhớ núi rừng Phương Bối quá. Bạn hiền đừng cười. Tôi chưa một lần đặt chân đến Phương Bối thì nhớ cái gì, nhớ làm gì? Với tôi, Phương Bối là một thực tại, một nơi tôi đã đặt chân rong chơi đến hàng mấy mươi lần khi đọc cuốn Nẻo Về Của Ý. Cuốn sách ấy, tôi đã học hỏi được rất nhiều thứ, văn chương, giáo lý, xã hội, nhận thức và tình huynh đệ. Sư Ông đã viết tác phẩm ấy rất đơn giản, cái đơn giản ấy tạo nên một sức cuốn hút lạ kỳ. Từ từ, mỗi lần đọc, tâm hồn tôi lại có một sự xúc cảm mới. Những Nguyên Hưng, Thanh Tuệ, Châu Toàn, Lý, Diệu Âm,…, và nhân vật “Tôi” có mặt với nhau đầy tình thương quý, tình huynh đệ. Họ đã đi qua với nhau những ngày khốn khó, từ lúc tờ báo Phật giáo Việt Nam đóng cửa, cho đến khi tạo dựng Phương Bối, rồi Phương Bối bất an, nguy hiểm, nhân vật “Tôi” lên đường vận động chấm dứt cuộc chiến huynh đệ ở Việt Nam… Cả chặng đường ấy là những chuyển biến tư tưởng, tâm thức, những hoa trái của sự thực tập được truyền tải rõ nét trên con chữ. Nhân vật “Tôi” ấy chính là Sư Ông Làng Mai. Những câu văn trong ấy chấn động tôi rất nhiều, gây cho tôi bao xúc cảm, tạo cho tôi nhiều động lực trên con đường tu tập. Tôi bắt đầu có nhiều cái thấy khi trầm tư những đoạn văn như sau:

“… Nguyên Hưng, khi bão tố đã gây xong tan nát, khi những lớp vôi hồ rã xuống thì quang cảnh cũ cũng vừa tàn. Trong hoang vắng có một vài tia nắng xuất hiện từ chân trời xa rọi tới. Những tia nắng đó đã không sưởi ấm được cảnh tượng chút nào mà còn làm tăng thêm tính chất cô đơn và hoang tàn của mặt đất. Tôi xuất hiện trầm lặng, mình mang đầy thương tích và rất cô đơn, một thứ cô đơn tuy có sức mạnh nhưng vẫn là cô đơn. Trong hình thể mới, tôi biết Nguyên Hưng không nhìn ra được tôi. Và những người tôi nghĩ là thân yêu cũng không nhìn ra được tôi. Mọi người muốn tôi nguyên vẹn như chú bé ngày xưa. Làm sao mà có thể như thế được? Tôi không thể vừa sống cuộc sống của con người vừa làm một đối tượng bất biến cho sự thương yêu, cho sự ghét bỏ, cho sự nhàm chán, cho sự chiêm ngưỡng. Tôi phải lớn, và vì vậy những chiếc áo mẹ tôi may cho tôi ngày trước đã phải rách ở những đường chỉ. Tôi có thể cất kỹ vào rương kỷ niệm những chiếc áo còn thơm mùi trẻ thơ và phảng phất tình thương của mẹ, nhưng tôi phải có áo khác để mặc cho vừa kích thước. Áo của tôi, tôi muốn tôi được tự may lấy. Tôi không tìm ra được thứ áo mà xã hội may sẵn. Chiếc áo tôi, trước mắt xã hội, sẽ có vẻ dị kỳ, sẽ không được chấp nhận. Tôi biết điều đó. Mà đây không phải chỉ là vấn đề một chiếc áo – đây là vấn đề của cả con người của tôi. Tôi từ chối tất cả những thứ thước đo người ta bắt buộc chúng ta phải dùng. Tôi nghĩ rằng tôi có một thước đo riêng của rôi, do tôi tìm ra. Và như vậy là tôi phải khai chiến với thiên hạ rồi, phải không Nguyên Hưng. Tôi khai chiến với xã hội, tôi khai chiến với tất cả những ai xâm phạm nhận thức độc lập của tôi. Nhưng mà còn Nguyên Hưng, còn những người thân yêu thì sao? Tôi bắt buộc phải khai chiến với em, với tất cả mọi người – bởi vì tôi không thể không là tôi, bởi vì tôi không thể lại chui vào trong cái vỏ cứng mà tôi vừa phá vỡ để thoát ra. Đó là nguyên do của sự cô đơn”.

Những dòng chữ ấy bắt đầu quyết định một hướng đi triệt để và mới lạ trong tâm thức Sư Ông. Quả trứng gà đã bắt đầu nở trong những tháng ngày ấy của Người.

“… Tuổi trẻ là tuổi đi tìm chân lý. Ngày xưa tôi viết trong nhật ký rằng, dù sự thực có thiêu hủy anh, anh cũng phải bám víu vào sự thực. Như thế là tôi đã biết rất sớm rằng, tìm thấy sự thực không phải là tìm thấy hạnh phúc. Anh ao ước trông thấy nó, nhưng hễ trông thấy nó rồi là anh không thể không khổ đau”.

 “… Xã hội sẽ trả thù Nguyên Hưng một cách đích đáng vì Nguyên Hưng đã dám cãi lại trật tự của nó. Lịch sử nhân loại đã chứng kiến những cuộc trả thù ấy. Bao nhiêu thảm kịch xảy ra, thầm lặng, bi thiết. Lịch sử nói ‘mi sẽ chết nếu mi cãi lại’. Vậy mà bao nhiêu người dám, tuy nhận thức sự yếu đuối của mình, cãi lại bóng tối. Bất cứ ai lỡ trông thấy sự thực, lỡ chia sẻ nhận thức về sự thực ấy với những bậc vĩ nhân thì dù ít dù nhiều phải chịu chung số phận của họ. Chịu chung số phận mà không chịu chung danh vọng”.

 “… Nhưng mà không lẽ chúng ta không đứng dậy? Không lẽ chúng ta để cho rêu phủ chúng ta như phủ một ngôi tháp cổ? Không lẽ chúng ta bơi theo một bản ngã giả tạo không là ta?”.

Những câu văn ấy khiến tình thương Sư Ông trong tôi có mặt từ rất sớm. Và đó mới là kỷ niệm đầu tiên đẹp nhất. Tôi nhớ bao lần đã được nghe Sư Ông kể những ngày đầu ra nước ngoài để vận động hòa bình cho Việt Nam. Tưởng đâu chỉ đi ít tháng thôi, ai ngờ nghe tin chiếu khán mình bị vô hiệu hóa, sẽ không được trở về nơi nhau rốn quê hương nữa. Sư Ông kể, đêm đêm thường nằm mơ thấy mình đi chơi trên những ngọn đồi ở Dương Xuân chùa Từ Hiếu, hay ở Phương Bối. Nhưng cứ leo nửa lưng chừng đồi là thức giấc, vì thế mà chưa có lần nào về đến nơi cả. Và luôn luôn thức dậy trong nỗi nhớ thương suốt mấy tháng trường như vậy. Hôm nay, tôi và Tăng thân được bước chân đi trên những ngọn đồi thật xanh, đầy hoa thơm cỏ dại, đầy tình thương và chánh niệm ở khắp nơi trên thế giới với tất cả sự tự do, bình an, thanh thản, tôi cảm nhận rõ ràng rằng chúng tôi đang đón nhận những phước đức từ Sư Ông để lại. Sự lên đường đầy bão tố chông gai của Người là hoa trái thơm ngọt hôm nay chúng tôi được thừa hưởng. Dù đi qua bao biến cố, Sư Ông vẫn luôn đủ bình yên để hiến tặng cho cuộc đời. Sư Ông làm tất cả những gì có thể để tạo môi trường cho chúng tôi tu tập.

Sư Ông có một giấc mơ bình dị mà đẹp lạ kỳ bạn hiền à, đó là mong học trò mình thực tập và đạt tới tự do, sống chung với nhau hạnh phúc, có thời giờ để đi những bước chân thảnh thơi, ngồi với nhau vẹn tròn nghĩa đệ huynh, nuôi dưỡng nhau bằng sự thực tập mà làm vốn liếng độ đời hiện tại và tương lai, chứ không phải là xây những ngôi chùa thật to mà ngắm nghía như một công trình thành công của đời mình. Làm được điều đó là chúng ta đã gởi đến Sư Ông món quà và lời tri ân chân thành nhất.

Nhìn lại, suốt cuộc đời, Sư Ông luôn rong chơi được trong hơi thở chánh niệm và bước chân ý thức. Những gì Sư Ông chỉ dạy lại, kho tàng dù đồ sộ đến đâu, cũng chỉ để đưa nhân loại an trú trong bước chân chánh niệm và hơi thở ý thức, an trú được trong lãnh thổ bình yên và chuyển hóa những hận thù, bạo động, nghi ngờ, tiêu cực, làm xấu sự sống nhiệm mầu. Chúng ta kiếm tiền để làm gì? Câu trả lời là để có hạnh phúc? Chức vụ để làm gì? – Hạnh phúc. Học để làm gì? – Hạnh phúc. Xây dựng gia đình để làm gì? – Hạnh phúc… Nhưng mấy ai có được sự hạnh phúc thật sự. Và chúng ta tiếp tục rơi vào cuộc khủng hoảng nội tâm. Bước chân và hơi thở, nếu chúng ta thực tập có phẩm chất, thì hạnh phúc không còn là trò trốn tìm viễn vông nữa. Sư Ông đã chỉ cho chúng ta thấy điều đó rất rõ phải không bạn hiền.

Hôm nay, chúng ta bước đi trong cuộc đời này, là đang tiếp nối Sư Ông. Sư Ông thích đi bộ, thích hoa cúc như tổ Huyền Quang, thích thở những hơi thở ý thức, thích thưởng thức mặt trời mọc và lặn mỗi ngày, thắp sáng ý thức trong từng hành động để biến mỗi hành động dù nhỏ nhặt cũng thành một lễ nghi đẹp, chúng ta có thể tiếp nối được những công vệc ấy từ bậc Thầy kính mến và để Thầy được biểu hiện dưới rất nhiều hình thức.

Tôi viết vài dòng cho bạn, cũng như lời tri ân tôi gởi đến với cuộc đời này. Tôi thấy mình bắt đầu được sống nhiều hơn trong những hơi thở yên lành. Có phải chăng, đó là điều Sư Ông đã truyền trao cho tôi, như bức thư pháp đầu tiên tôi nhận từ Người: “Nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa”.

Xóm Thượng, 20.11.2014

Có Thầy trong con rồi, con không còn lo sợ

BBT xin chia sẻ tâm tình của một bạn trẻ trong dịp Tăng thân tại Thiền đường Hơi Thở Nhẹ (Paris) tổ chức Lễ cầu an cho Sư Ông Làng Mai:

Con kính thưa Tăng thân,

Hôm nay Tăng thân đã tập hợp để làm lễ cầu an cho Thầy thật ấm cúng. Con vô cùng biết ơn các cô chú đã chuẩn bị thiền đường, in kinh, làm chủ lễ, cả chuẩn bị thức ăn cho đại chúng nữa. Cả Tăng thân đã nhất tâm tụng kinh niệm Bụt như một cơ thể, rất hùng hậu. Con tin Thầy sẽ cảm nhận được năng lượng thương yêu an lành này, con cầu mong Bụt, Tổ gia hộ, để năng lượng cầu nguyện của tất cả Tăng thân trên thế giới có thể giúp tạo ra điều kỳ diệu, để Thầy phục hồi hoàn toàn.

Hôm nay đi thiền hành, con cảm nhận được tình thương kính của Tăng thân dành cho Thầy thật lớn lao. Nhất là những cô chú, những anh chị đã gắn bó với Thầy, đi trên con đường của Thầy suốt bao nhiêu năm. Con chỉ mới biết đến Thầy hơn hai năm, nhưng con đã rất thương Thầy qua những bài giảng, những cuốn sách. Nhiều lúc xem video pháp thoại của Thầy, con thấy Thầy sao giống ông ngoại của con quá, thấy Thầy gần gũi và thương quý. Thế nên con nghĩ các cô chú và anh chị đã biết đến Thầy lâu, đã được tiếp xúc với Thầy nhiều hẳn có lẽ tình thương dành cho Thầy còn lớn lao hơn nhiều lắm.

Con tự nhủ, con đang đi cho Thầy, đang thở cho Thầy, đang ngắm lá vàng mùa thu cho Thầy. Mùa thu đẹp quá, trong lành, an bình quá, con đang nhìn bằng mắt của Thầy đây. Con nhớ sư cô Vịnh Nghiêm có nói Thầy rất thương đất, và con cũng thương đất nữa, nên con đã tiếp xúc thật sâu sắc với đất mẹ cho Thầy. Nhờ những cuốn sách Thầy viết, con tưởng như con hiểu được những điều Thầy muốn dạy dỗ. Và nhờ cái hiểu đó mà con thấy Thầy ở trong con. Con hiểu ra tình thương chân thật là thế nào. Con thương thầy lắm, vì con cảm thấy mình hiểu và thương những điều Thầy quan tâm, trân quý… Có phải con cũng là một người tri kỷ của Thầy không? (Cười)

Có Thầy trong con rồi con không còn cảm thấy bất an, lo sợ nhiều như những ngày trước đó nữa. Ngày hôm qua con đọc lại bản dịch Tâm kinh mới của Thầy. Thầy nói tất cả mọi pháp đều có thực tính trống rỗng, không sinh không diệt, không hữu không vô, không khứ không lai.

Con đã dừng lại bên bờ sông, quán tưởng về những ý thâm diệu đó, về tiếng chim hót, về lòng sông, về giọt nước trên đầu chóp lá, về bản thân con, về Thầy. Tất cả đều trống rỗng, vắng lặng. Chỉ một sát na thôi con nắm được cái vắng lặng đó, rồi nó lại lướt qua đi mất. Nhưng tự nhiên con thấy bình an hơn. Nỗi lo sợ về sức khỏe của Thầy cũng dịu lại.

Những ngày trước đó con cũng đi thiền hành trong công viên, nhưng chỉ hôm nay con mới thấy được sự bình an lắng dịu trước tình hình sức khỏe của Thầy. Đó là nhờ có Tăng thân. Con biết xung quanh con có năng lượng thương yêu rất lớn dành cho Thầy. Ai cũng đang thực tập hết lòng. Con biết nỗi lo sợ, sự nắm giữ hình tướng của Thầy vẫn còn rất lớn trong lòng con, nghĩ đến Thầy đang nằm trong bệnh viện mà con thương Thầy nhiều lắm. Nhưng con mong rằng con sẽ thực tập tốt hơn, để có thể thấy được Thầy trong vạn hữu, để không còn nắm bắt vào hình tướng của Thầy. Để bình an hơn và gửi được sự bình an đó đến cho Thầy.

Con cảm ơn Tăng thân nhiều lắm!
Con kính chúc Tăng thân tu tập tinh tấn, luôn vững chãi và bình an!
Con, Tâm Hòa Ái.

Nguồn: Phù Sa

Tăng thân là đôi cánh

Thầy kính thương!

Trong một buổi Be-In gần đây nhất của xóm Trăng Tỏ, con cảm nhận được năng lượng hạnh phúc của quý sư cô, quý sư chị và các sư em. Những tâm hồn lành, thiện và đẹp mà con được gặp. Con lại thấy mình may mắn và hạnh phúc quá đỗi. Bởi vì con được sống trong môi trường tăng thân. Con thấy tăng thân là đôi cánh đưa con về bên Thầy trong mọi lúc, mọi nơi. Lúc ngồi thiền, lúc đi thiền hành và lúc ăn cơm cùng đại chúng…

Đôi cánh ấy chuyên chở Niệm – Định trong con nên con được gần Thầy. Đôi cánh ấy là tình thương lớn, là hơi thở chánh niệm, là nụ cười, là đóa hoa tươi mát, là sự tha thứ bao dung… Thầy ơi! Nhờ có tăng thân mà chúng con càng thấy rõ là Thầy đang ở bên cạnh chúng con. Càng đi thời khóa đầy đủ là càng gần Thầy. Thực tập mà có hạnh phúc trong các thời khóa là được tiếp xúc với Thầy. Có nụ cười hạnh phúc và bước được những bước chân bình an là đang được đi thiền hành bên Thầy. Có hơi thở thật sâu và giữ gìn tâm ý là đang được ngồi bên Thầy và có Thầy chỉ lối.

Thầy kính thương! Thầy đã đưa chúng con về nhà Như Lai một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và âm thầm. Thầy đã dạy cho chúng con ăn cơm Như Lai, mặc áo Như Lai, đi như Như Lai, hành xử như Như Lai… Thầy ơi! Qua pháp thân của Thầy mà chúng con đã học được, qua sự hành trì của tăng thân mà chúng con được thừa hưởng. Những vẻ đẹp ấy bây giờ đang biểu hiện trong đại chúng của mình Thầy ạ.

Thầy đã cho chúng con thấy giá trị của một đời sống xuất sĩ. Thầy đã biểu hiện khắp mọi nơi, và những nơi ấy đang làm cho sự sống thêm xinh tươi, ý nghĩa, hạnh phúc, yêu thương, hòa bình. Bởi vì, Thầy đã đưa chúng con về lại với bản chất Chân – Thiện – Mỹ. “Xin tạ ơn Người, xin tạ ơn đời, cho chúng con thêm một lần tái sinh”.

Chúng con xin lạy tạ Thầy vì tất cả những gì tuyệt vời nhất mà Thầy đã dành cho chúng con, cho nhân loại. Chúng con đang được ở trong trời phương ngoại, trong cõi tịnh cùng Thầy và có  bốn chúng cùng tu học. Chúng con hạnh phúc với nơi này để tha hồ rong chơi, tắm gội trong dòng sông tăng thân, trong biển Phật Pháp mà không bao giờ thối chuyển. Con thích bài kệ này nhất trong các bài kệ của kinh Pháp Cú. Thầy kính thương! Sang năm Thầy về Châu Á con sẽ hát để cúng dường lên Thầy.

 

“Hươu nai nương đồng quê
Chim chóc nương trời mây
Sự vật nương phân biệt mà biểu hiện
Các bậc chân nhân rong chơi trời phương ngoại
rong chơi trời phương ngoại, ngoại phương thảnh thơi”

Con kính chúc Thầy có nhiều sức khỏe và sống đến 125 tuổi cùng chúng con.

Thầy ơi! Thầy có biết gì không? Thầy có biết là chúng con thương Thầy nhiều lắm không!

Con của Thầy

Con biết ba mẹ còn đó, con rất biết ơn

Ba mẹ thương quý,

“Con biết ba mẹ còn đó, con rất biết ơn…”

Ba mẹ chưa hề vắng mặt trong cuộc đời con.  Từng giây từng phút khi tiếp xúc với sự sống, con biết rằng tình yêu của ba mẹ vẫn đang rưới hồng trong huyết quản của con. Tình yêu ấy vẫn còn đó nơi lòng bàn tay khi con ngửa ra, trong đôi mắt đen tròn tinh nghịch, trên vầng trán và trong mỗi tế bào bé nhỏ của con …

Mùa về, những bông hoa hồng thắm sắc chúm chím trên ngực áo của muôn người, con đứng nhìn rồi cười lặng lẽ… Vu lan năm trước, con thao thức mấy đêm mà không sao viết nổi một từ nào… Cuối cùng con cũng viết xong “ Vu Lan Trắng”. Khi ấy, con nghĩ “Vu Lan trắng” sẽ khép cánh cửa đau thương của con lại và con sẽ không viết một bài nào như “Vu Lan trắng” nữa. Nhưng dường như trong con nỗi đau vẫn còn chưa dứt. Vẫn còn đó cảm giác xuyến xao, bồi hồi khi khúc dạo đầu bài Bông Hồng Cài Áo vọng vút trong không.

“Một bông hồng cho em

Một bông hồng cho anh

Và một bông hồng cho những ai

Cho những ai đang còn Mẹ

Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn…”

Chẳng có giọt nước mắt nào ứa trên mi con cả. Vậy mà tận sâu thẳm tâm hồn con thèm biết bao hơi ấm từ vòng tay ôm Mẹ. Có Mẹ để người ta đừng cợt nhã, trêu ghẹo con là trẻ mồ côi. Con nghĩ con không phải là người duy nhất sợ phải mang thân phận mồ côi, ba mẹ à!

“Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi

Như đóa hoa không Mặt Trời

Như trẻ thơ không nụ cười

ngỡ đời mình không lớn khôn thêm

Như bầu trời thiếu ánh sao đêm”

Con bỗng nghĩ nhiều về lễ Bông Hồng Cài Áo, về mùa Vu Lan nồng nàn hương sắc … Trong ngày lễ Vu Lan, con sẽ đọc áng văn của Sư Ông và nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo, con sẽ viết một bài cảm niệm nào đó rồi khóc, rồi cười và rồi đặt bàn tay lên ngực: “Ba mẹ có ở đây, con không buồn đâu”. Chắc con cũng sẽ lí lắc cười vì được cài hoa, dù là đóa hoa hồng hay hoa trắng.

 

Hoa hong

 

Chắc có lẽ vì con nghĩ ngợi và mong ước nhiều  quá nên mọi việc đã không xảy ra như con mơ mộng: Ngày Vu Lan hôm đó không hoa, không bài cảm niệm và không nỗi buồn. Con bị sốt và nằm miết trên giường hơn một tuần lễ sau những ngày lên núi.

Đã nhiều chuyện xảy ra để cho con trưởng thành và rắn rỏi hơn. Con hiểu trong mỗi bước chân con đi đều có niềm vui và có cả muộn phiền nên con học cách chấp nhận và đối diện ba mẹ à. Đôi khi con mềm yếu, thất bại, đáng thương giữa cuộc sống hối hả, xô bồ… Những lúc đó trái tim con tha thiết lời thương yêu, động viên của ba mẹ. Con hiểu, bất kỳ chuyện gì dù có tày trời đến mấy xảy ra, con cũng không đơn độc gánh gồng vì còn tổ tiên, ông bà, ba mẹ đang che chở… Dòng máu của cả dòng họ mỗi khắc, mỗi giờ đang luân lưu trong cơ thể con. Con đứng lên, nương vào sự yểm trợ ấy mà vượt thoát thử thách, có thể không ngoạn mục như một hiệp sĩ nhưng con tự hào vì tinh thần sống mạnh mẽ, xứng đáng là con gái của ba mẹ.

Ba mẹ trao truyền cho con những hạt giống quý giá của chân quê, của khiêm cung và của chính trực. Con hứa sẽ bảo hộ và trưởng dưỡng để hoa trái ngày sau thật tròn đầy.

Con đang sống những tháng ngày có ba mẹ trong từng nụ cười và hơi thở của con. Và, con xin thưa với ba mẹ rằng con đang có rất nhiều hạnh phúc ba mẹ ạ …

27/8/2014.

Chuông Mây – Hồ Bé Linh

Tu học là công trình không của một cá nhân

sư cô Diệu Trạm

Thầy kính thương!

Lời đầu tiên con muốn nói, muốn thưa với Thầy là con rất biết ơn và mang ơn Thầy, mang ơn Tăng thân, mang ơn Đại chúng Từ Hiếu – Diệu Trạm đã cho con được thỏa ước mơ. Đã từ lâu con cũng nhớ nhà lắm, con cũng muốn về thăm nhà nhưng con chẳng muốn về một mình, con chỉ muốn về cùng Đại chúng thôi. Biết được ước mơ đó của con nên quý sư mạ đã tạo điều kiện để con được về nhà cùng Đại chúng. Mỗi lần nghĩ tới, nhớ tới niềm hạnh phúc vô bờ này con thấy con nói lời cám ơn hay mang ơn cũng đâu có hết, có chăng con chỉ có thể đền đáp được bằng chính sự tu học chuyên cần của con mà thôi.

Để lại một cái gì đó đẹp và thơm cho đời.

Cái tin Sư Thầy Đàm Nguyện tịch đến với Đại chúng làm cho chị em chúng con ai cũng lặng người. Sư Thầy mới vô chơi với chị em chúng con đó mà, sao nhanh quá. Ngay trong ngày nhận được tin thì sư cô Tịnh Hằng đi máy bay ra trước, tới 5h chiều cùng ngày thì 4 chị em chúng con đi ô tô ra sau. Cùng đi với chị em chúng con có sư Như Hải. Sư tuổi đã cao mà sư chẳng say xe gì cả, còn con, con gần say. Sư còn trả tiền xe taxi cho chị em chúng con nữa.

Sau một chặng đường khá dài thì 5 thầy trò chúng con ra thấu Đình Quán. Ngay từ ngoài đường quốc lộ, cờ tang, băng rôn được treo lên để báo cho mọi người biết chùa Đình Quán ở đây. Không khí buồn của đám tang ai cũng cảm nhận ngay được từ khi mới bước xuống xe. Vô đến sân chùa con thấy tâm mình lắng yên lại và con tin là ai cũng thế. Vừa thấy sư Như Hải thì sư cô Tịnh Quán và sư cô Tịnh Thủy đã chạy lại ôm chầm lấy sư mà khóc. Sư  khóc, con cũng khóc theo. Sau khi cất ba lô xong thì 5 thầy trò cùng đắp y ra lạy trước bàn thờ Sư Thầy. Đây là lần thứ ba con được biết đến tang lễ của người xuất gia nhưng hai lần trước là ở Huế, đây là lần đầu tiên ngoài đất Bắc. Con xúc động lắm. Một người không lấy vợ lấy chồng, không có con đẻ mà khi chết đi đám tang còn ấm cúng hơn, hạnh phúc hơn rất nhiều đám tang của người phàm tục. Con ý thức được là mình phải tu học cho đàng hoàng, đi cho trọn con đường thì đến khi chết đi mới để lại một cái gì đó đẹp và thơm cho đời.

Trong những ngày diễn ra Tang Lễ, chị em chúng con làm việc trong tri trà nước. Một số chị em khác thì làm thị giả cho quý Sư Bà. Con chỉ đứng rửa ly và giặt khăn. Vì chỗ chế trà gần ngay cổng chính nên con thấy được khách ra vào đông quá. Có quý Ôn, quý ni sư từ nơi xa tới. Lần đầu tiên con được tiếp xúc với đông đảo phật tử miền Bắc. Con nhận thấy là nơi quý vị có một niềm tin lớn đối với Bụt – Pháp – Tăng. Điều này đã giúp con, cho con thêm sức mạnh và niềm tin vào con đường con đã chọn. Con có một niềm tin lớn vào đạo Bụt quê nhà. Cái thấy của chị em con giống nhau là ai cũng thấy phật tử ngoài Bắc rất kính trọng người tu. Chị em chúng con ra Đình Quán thì ai cũng được gọi là Thầy. Khi các bà, các bác, các chị muốn hỏi chị em chúng con điều gì đều chắp tay búp sen và nói:

–          Dạ, bạch thầy, thầy cho con hỏi…

Hôm  đưa Sư Thầy ra nghĩa trang Văn Điển để làm lễ hỏa thiêu, do người đông quá nên rất nhiều cô bác, do mải niệm Bụt nên cứ đi tràn lên, không có nhìn hàng lối thì có một bác trai đi lên và nói:

–          Các bà đi chẳng nhìn đường gì cả, các bà phải đi sau các thầy. Con mời thầy đi lên trước ạ.

Nghe vậy nên các bác, các bà đi dạt ra hai bên nhường đường cho chị em chúng con đi trước.

Trong những ngày ở Đình Quán, nếu như nhà con gần đó thì con sẽ làm mọi cách để cho bố mẹ hay anh chị của con đến Đình Quán, để được tiếp xúc sâu sắc với Tăng thân. Con tin rằng nếu bố con cũng có mặt trong đám tang của Sư Thầy thì thế nào bố con cũng nói:

–          Tưởng đi tu sao chứ đi tu như thế thì tu cũng được! Con biết tính bố con mà.

Sau khi đám tang của Sư Thầy đã hoàn tất thì chị em chúng con được đến chơi tại nhà của một số chị nhóm Về Nguồn. Nhà các chị cũng ở gần đấy nhưng nhìn chung thì người dân ở đây còn lạ với người xuất gia. Khi  ở nhà anh trai chị Huyền thì vợ chồng anh trai chị Huyền  rất thoải mái. Tối hôm đầu tiên ở nhà chị Huyền thì có anh Toàn, huynh trưởng của nhóm Về Nguồn cũng đến sau đó thì có thêm nhiều anh chị khác. Con không nhớ chính xác là bao nhiêu người nhưng đông lắm, có lẽ phải hơn 13 người.  Có 4 anh chị cùng ăn cơm với quý sư cô còn những thành viên khác thì sau giờ ăn cơm mới tới. Sau khi ăn cơm xong thì tất cả lên sân thượng uống trà.

Nơi phố thị ồn ào như vậy mà vẫn có một chỗ ngồi yên để trở về

Ngồi uống trà cùng anh chị em chúng con có hai sư cô lớn là sư cô Hạnh Liên và sư cô Tịnh Hằng.  Đây là lần đầu tiên con được ngồi uống trà cùng với nhóm Về Nguồn tại Hà Nội còn ở Diệu  Trạm thì cũng đã có vài ba lần. Ngồi lắng nghe sự chia sẻ của quý sư cô và của anh chị Về Nguồn con thấy lòng mình vui sướng quá. Nơi phố thị ồn ào như vậy mà vẫn có một chỗ ngồi yên để trở về. Con rất cảm phục các anh các chị vì các anh các chị là những người có công ăn việc làm ổn định, vừa hoàn thành công việc trong công ty vừa sinh hoạt cùng tăng thân để giữ được sự truyền thông tốt giữa các thành viên. Con vui lắm khi được nghe lại giọng nói thân thương của miền Bắc quê mình. Cái thấy của con cũng như cái thấy của nhiều người khác là anh huynh trưởng của Về Nguồn là một người hoạt bát, thông minh. Anh rất hết lòng cho Về Nguồn. Qua đám tang của Sư Thầy Đàm Nguyện, chỉ cần nhìn thấy sự làm việc, sự có mặt hết lòng của Về Nguồn thôi là người khác nhìn vào cũng đủ hiểu Về Nguồn là một Tăng thân như thế nào, sự lãnh đạo của anh huynh trưởng giỏi giang ra sao. Buổi thiền trà sẽ còn dài nếu như ngày mai các anh chị được nghỉ làm, nghỉ học. Nhưng không, ngày mai các anh các chị còn phải đến sở làm nên Đại chúng kết thúc buổi thiền trà vào lúc 10h20 phút, mọi người hẹn nhau là sáng mai sẽ cùng đi uống trà với nhau tại bờ sông Hồng.

Sáng hôm sau, chị em chúng con thức dậy khi trời đã sáng, lúc ấy đã hơn 6h sáng. Chị Huyền nói: Con thấy các sư cô ngủ ngon quá nên không nỡ gọi. Chị đã chuẩn bị đủ hết trà, ly và nước nóng. Khi mọi người đã sẵn sàng để lên đường thì anh Toàn và anh Bình cũng vừa tới, Đại chúng cùng nhau đi về điểm hẹn.

Sông Hồng giờ đã khô nước, lòng sông cạn, có thể đi qua được, nó chỉ đầy nước khi mùa mưa về. Đi chơi mà quên mang theo chiếu để ngồi, anh huynh trưởng đã nhanh tay lấy được tàu lá chuối tươi trải ra để quý sư cô ngồi đỡ, còn lại những người khác thì ngồi bằng dép. Anh huynh trưởng nói: Giữa lòng Hà Nội mà vẫn tìm được chỗ yên tĩnh như thế này, tránh xa sự tắc đường, sự ồn ào của xe cộ thật là hạnh phúc biết bao. Trên đường đi về, các sư cô đã chỉ cho các anh chị biết  là rau dại mọc ở hai bên đường đều ăn được. Nghe vậy các anh chị  nói là Về Nguồn có vườn rau, mai mốt khỏi mua, mà rau mình đi hái như thế này mới là rau sạch.

Đến 8h mọi người mới ra về, các anh chị nói: Lâu lâu đi làm trễ một buổi cũng không sao sư cô à, sư cô cứ yên tâm. Mà có không yên tâm cũng đâu được – chị em chúng con nói rồi mọi người cùng cười vui vẻ. Bữa tối hôm đó chị em chúng con cùng nhau nấu món bún chả cá chay. Cần mua gì thì ghi ra giấy để chị Huyền đi mua.  Bữa cơm tối hôm đó vui quá, Đại chúng ai cũng khen ngon, các anh chị còn nói: sư cô phải ghi lại cho con công thức nấu món bún này mới được. Mai mốt không có quý sư cô thì Về Nguồn mình tự biên tự diễn.

Nhưng em tin chắc là không ngon như thế này đâu – Chị Liên nói.

Nhưng dù sao thì mình cũng đã thêm được một món vào thực đơn đồ chay của mình – anh huynh trưởng nói.

Bữa tối hôm đó, sau giờ ăn cơm, tất cả cùng ngồi thiền 30 phút. Chị  Liên nói: Chỉ thích nghe sư cô Thánh Nghiêm hô canh thôi, sư cô hô canh hay lắm. Vừa ngồi thiền được chừng 10 phút thì Quang, cháu của chị Huyền đi học về, Quang bấm còi cổng inh ỏi, chị Huyền nhẹ nhàng đi ra để mở cổng. Quang mới học lớp 3 nhưng thông minh lắm, khi bước vô nhà Quang thấy mọi người đang  ngồi yên thì anh chàng đi qua rất khẽ.

Hết giờ ngồi thiền, các anh chị rủ  mấy chị em con đi chơi Hồ Hoàn Kiếm nhưng đã trễ nên thôi, ai cũng muốn ở nhà uống trà, có mặt cho nhau. Đã  hơn 10h rồi nhưng hình như ai cũng muốn ngồi chơi thêm, anh huynh trưởng nói: Thôi mình ngồi thêm 15 phút nữa chứ sáng mai quý sư cô đi hết rồi còn đâu? Vậy là lại thêm được 15 phút nữa. Lúc này con chỉ mong đồng hồ đừng chạy nữa để được ngồi chơi, nhưng đâu có được.

Ra Hà Nội lần này vui quá, các anh chị Về Nguồn ai cũng dễ thương. Khi rời nhà chị Huyền các anh chị còn chúc quý sư cô mai lên đường mạnh khỏe. Con chỉ muốn nói: Về Nguồn ơi, sao Về Nguồn dễ thương rứa. Nếu được làm lại từ đầu thì con cũng tìm đến Về Nguồn để mà chơi, mà sinh hoạt vì đó là một môi trường đẹp và lành.

Quê nhà

Chị em chúng con ở nhà chị Huyền 2 đêm, sư cô Hạnh Liên thì ra Huế trước. Khi rời nhà chị Huyền con được  sư cô cho con về  thăm nhà. Cùng đi với con có 2 sư chị và 1 sư em. Trước khi ra Hà Nội thì sư cô Hương Châu đã nói với con:

–          Về thăm má, cho chị gửi lời thăm ba má.

Khi nghe sư cô nói như vậy con thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng vì con xúc động trước tình thương mà Đại chúng dành cho con, cho gia đình con. Khác với lần trước, lần này về nhà con thấy con bình an từ khi bước lên xe. Con không thấy lo lắng gì hết. Con tin vào năng lượng của Tăng thân. Sau hai chặng xe ô tô, thêm một chặng xe thồ thì về đến nhà.

Còn ngồi trên xe nhưng con đã nhìn thấy bố con đang buộc bờ dậu (bờ rào) ngoài bờ sông, con gọi lớn: Bố ơi con về chơi. Sau khi sư chị con trả tiền xe xong thì con nhảy chân sáo ra đến chỗ bố con để gọi bố con về, con muốn bố con về ngay. Con vui quá nên con không đi bình tĩnh được, con chạy nhảy như một chú chim non. Mẹ con đang nấu cơm trong bếp cũng đi ra. Thím con cũng vừa đi tới, thằng Hải bạn con cũng dừng xe. Con chào mẹ, chào thím con rồi con quay qua hỏi Hải:

–          Hải hả, lấy vợ chưa?

–          Dạ, cháu lấy vợ rồi.

Nghe con hỏi cháu con như vậy, sư chị sư em con buồn cười quá nhưng con thì không, vì Hải vừa là cháu họ, vừa là bạn học của con hồi nhỏ. Lấy vợ hay lấy chồng là một điều phải xảy ra đối với một người đời. Thím con thấy con về lần này thì vui hơn lần trước, không có nói là đi tu phí tuổi trẻ như lần trước nữa. Thím con còn khen: Mấy chị ai cũng xinh (bố mẹ con cũng như thím con chưa có biết gọi chị em con là sư cô hay cô, hồi con ở nhà mọi người hay gọi con là chị nên bây giờ vẫn quen như vậy). Mẹ con thì vui vẻ làm con rất bất ngờ.( Lần trước con về mẹ con nói: Về rồi đấy à, ăn mặc gì mà lôi thôi). Mẹ con còn nói:

–          Về mà không báo trước để mẹ  mua cái gì về nấu cơm. Thế giờ “các chị” (các sư cô) ăn gì để mẹ mua?

–          Có dễ mua đậu phụ (đậu khuôn) không hở mẹ?

–          Dễ, để mẹ đi mua.

Mẹ con nói rồi lấy chiếc xe đạp để trong chuồng heo cũ ra. Chiếc xe đạp ngày xưa gắn bó với con trong mấy năm đi học, giờ nó vẫn còn. Mẹ con đi mua đậu ở nhà một chị gần đó. Bố con cũng vừa về tới. Con lại gần và vuốt má bố con, con nói:

–          Bố dạo này gầy và già quá.

–          Ừ, bố già rồi. Chẳng biết sống được bao lâu nữa !?

Nghe bố con nói vậy con thương bố con quá. Cả một đời vất vả nuôi con, bao nhiêu khó khăn khổ cực bố mẹ con đã dành hết. Ngày trước nhà con nghèo lắm, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc thế nhưng bố mẹ con vẫn cố gắng chắt chiu để cho anh chị em chúng con được cắp sách tới trường. Bố con hay nói là mấy anh em phải học cho bằng được, học cho có nghề có nghiệp thì mới thoát ra được cái nghèo khổ. Bao tháng năm làm lụng vất vả để nuôi con nên sự nghèo khổ đã bào mòn xác thịt con người.

Con nhìn quanh thấy nhà con vẫn như xưa. Vẫn cái ao ấy, cái vườn ấy, cái ngõ ấy, cái cầu ao có cây dừa và cây dừa ấy giờ đã cao tít, ngọn dừa như muốn chọc thủng trời xanh. Ao nhà bố con thả đầy bèo tây (lục bình), có mấy chú vịt đang luồn lách giữa những cây bèo để kiếm mồi.  Ngày trước con toàn phải đi vớt những cây bèo lục bình trôi ở sông về để nuôi heo. Hoa lục bình có lẽ Thầy cũng biết, nó màu tím rất dễ thương. Nhìn ra vườn con thấy mấy cây bưởi giờ đã trưởng thành, ra trái. Chị gái con đi lấy chồng xa nhà nhưng khi hay tin con về thì cả hai anh chị đều lên chơi. Chị con ra ngoài vườn hái bưởi để  mấy chị em con ăn cho biết mùi vị của bưởi nhà. Nhưng bưởi còn non, ăn dở quá. Mẹ con nói bưởi này đến Tết mới ăn được. Ngõ vào nhà mẹ con trồng rau cải, rau dấp cá, rau ngót (bù ngót). Ngoài “thoi” bố mẹ con cũng có trồng rau thơm xen lẫn chè xanh. Những cây chè xanh mấy năm trước đây còn thấp lè tè mà giờ đây nó đã cao hơn cả tường bao. (Thoi là đất xung quanh bờ ao, chiều ngang  khoảng 1 mét hay hơn, nó bao quanh bờ  ao). Mẹ con cũng trồng cây từ (cây khoai từ) xen vô chè xanh và rau cải,  những khóm từ, nhìn nó xấu xấu vậy thôi chứ khi bới thì nhiều củ lắm, mỗi khóm phải được hơn 15 củ, củ to nhất cũng phải bằng nắm tay của em bé lên 10.

Ăn chay thì ăn chứ có gì đâu mà ăn không được.

Bữa cơm trưa đãi khách đầu tiên của gia đình con chỉ có đậu và rau luộc. Vừa ăn cơm, chị em con cùng nói chuyện với bố mẹ con. Xung quanh câu chuyện chị em con chỉ hướng bố mẹ con tới ăn chay. Bố con thì ậm ừ vẻ xuôi xuôi còn mẹ con thì nói:

–          Ăn chay thì ăn chứ có gì đâu mà ăn không được.

–          Nhưng bố mẹ cũng nên ăn chay vào ngày rằm và mồng một. Mình không ăn chay được cả tháng thì cố gắng ăn vào 2 ngày đó.

Chị em con biết nói thì nói vậy thôi chứ chẳng biết khi chị em con không ở nhà thì bố mẹ con có làm được không nữa. Cơm trưa xong, đến 2h chiều thì có các chị, các bác cùng xóm hay tin mấy chị em con về nên qua chơi. Con rất vui khi cả mấy chị  em con cùng ngồi chơi với các bác. Con biết là thế nào các bác cũng hỏi những câu hỏi xung quanh việc tu học của mấy chị em con. Sư chị Thánh Nghiêm con đã trả lời hết những câu hỏi mà các bác hỏi. Mợ  con thì nói:

–          Ăn chay cả tháng cả năm thì chúng tôi không làm được nhưng chỉ ăn 2 ngày là ngày rằm và mồng một thì chúng tôi làm được.

Mọi người vô chơi đông lắm, ngồi hết cả ghế, phải ngồi cả lên giường. Ở quê thì nhà nào cũng có 2 chiếc giường lớn, mỗi cái phải ngủ được 4 người. Nó cũng có thể là chỗ ngồi ăn cơm vào những ngày giỗ chạp. Mọi người ngồi chơi nói chuyện vui quá. Một lúc sau thì con nhận được điện thoại của cô Thư cùng quê với con, cô nói là cô đi Nam Định đang trên đường về, cô hỏi địa chỉ nhà con để ghé vô chơi. Cô Thư đã hơn 60 tuổi nhưng cô còn khỏe mạnh và cô cũng là một  trong những người phật tử dễ thương nhất của Đại chúng. Cô ghé vô nhà con chơi và gặp cả bố mẹ con cũng đang có mặt đó. Nhân đây cô cũng nói cho bố mẹ con hiểu đôi điều về đạo Phật. Nhờ đó mà bố mẹ con mềm ra một cách  bất ngờ.

Sau khi mọi người ra về con nói các chị em con đi chơi ngoài cánh đồng lúa trước cửa nhà để con nấu cơm chiều một mình cũng được vì ít món. Nhưng sư em Thoát Nghiêm thì thích bắc cơm (nấu cơm), sư em nói con là để em bắc cơm, chị đừng bắc. Con hướng dẫn em con bắc cơm như thế nào để không bị bụi vô nồi cơm. Con lấy chổi quét hết tro bếp ra rồi sư em con lấy “que dẽ” để nhấc  nồi cơm lên ( que dẽ là một cái cây dùng để đưa rơm vô bếp cho khỏi nóng tay). Từ trước đến nay bố mẹ con vẫn nấu cơm bằng rơm rạ nên than hồng đó để dành mà vùi cơm thì ngon biết mấy. Nhưng nấu cơm kiểu đó thì cũng có cái khó của nó, nếu không khéo, không có sự để ý đủ thì cơm sẽ bị sống hoặc cháy quá. Khi đun cơm bằng rơm thì mình phải dùng cái dầm (cái dầm là một cái gần giống như cái tay chèo của người chèo  thuyền, mình dặt dặt tro bếp xuống, có như vậy thì mới có than hồng, nếu để không thì nó mau tàn, tro nguội, như vậy thì mình sẽ không có than nóng để vùi cơm). Sư em con rất hạnh phúc khi được bắc cơm như vậy. Cái mái bếp nhà con thấp lắm, đi qua thì phải cúi đầu xuống nếu không thì sẽ bị đụng đầu. Sư em con còn nói là ấn tượng nhất là cái bếp nhà chị. Con nói: Ừ, cái bếp này đã hơn 30 năm, từ khi chị còn chưa chào đời nó đã có rồi. Nhìn xấu vậy chứ nó đứng rất vững trước mọi cơn bão. Tường bếp được bố con  làm bằng đất trộn với rơm rồi đắp lên. Mái bếp thì bố con lợp bằng ngói, bố con nói là nếu lợp bằng rạ hay tranh thì sẽ dễ bị cháy bếp.  Nhờ  vậy mà nó còn tồn tại cho đến tận ngày nay.

Mấy chị em con chỉ ở nhà con được một tối nên bữa cơm tối hôm ấy sư em con thích được ngồi ăn cơm ở ngoài sân. Bố con cũng đồng ý với ý kiến đó của mấy chị em. Vậy là mấy chị em con khiêng bàn ghế ra đặt ở cạnh bờ ao. Trời đã tối hẳn, tiếng ếch nhái và tiếng côn trùng đã vang lên như một bản tình ca. Con ngửi  thấy mùi lúa mới. Lúa đã đỏ đuôi, chừng nửa tháng nữa là được đi cắt lúa về.  Bữa cơm chiều cũng chỉ có rau và đậu nhưng chị em con  ai cũng thấy vui. Mẹ con thì nói:

–          Các chị về chơi mà chẳng có gì ăn, chỉ có rau với đậu. Có cá ở dưới ao nhưng các chị lại không ăn được.

Chị em con nghe mẹ con nói vậy chỉ biết cười.

Đến 7h tối thì anh chị con lại lên chơi. Bố con ra mở cổng và con nói bố con là để cổng mở vì con đã hẹn với các bác là tối qua chơi chứ sáng mai mấy chị em con đi rồi. Bố con cũng để luôn điện sáng ngoài cổng. Quả nhiên, một lúc sau các bác, các chị ẵm cả cháu nhỏ qua chơi. Chị  Nơ gần nhà con thì nói:

–           Chẳng mấy khi các cô về chơi nên qua  thăm các cô chứ sáng mai các cô đi rồi.

Thế là khách cứ mỗi lúc một đông. Hết ghế ngồi, mẹ con đi lấy thêm chiếu để ngồi thay ghế. Một lần nữa sư chị Thánh Nghiêm con trả lời hết mọi thắc mắc của mọi người. Trong khi trả lời sư chị con không quên hướng mọi người đến với cái đẹp và lành, sư chị con khuyên mọi người nên thực tập ăn chay vào những ngày đầu tháng và giữa tháng. Các bác, các chị  hỏi nhiều lắm, cho đến 10h đêm thì chị dâu họ của con nhắc khéo mấy bác:

–          Có lẽ các cô đi xe cũng mệt rồi nên các ông các bà có hỏi gì thì hỏi cho ngắn gọn rồi về cho các cô nghỉ chứ 10h rồi đấy.

–          Tôi chỉ hỏi thầy 1 câu nữa  rồi thôi, có gì thì dịp khác các thầy về rồi hỏi tiếp.

–          Vâng, các bác cứ hỏi. Sư chị con trả lời.

Cuộc nói chuyện kể ra còn kéo dài nhưng đã 10h10 phút nên thím con lại hối mấy bác ra về.

Con tu học có tăng thân

Chị em con cũng sắp xếp thời gian sao cho thuận lợi nhất. Sau vài ba phút tính toán thì chị em con quyết định cho con ở nhà thêm một ngày nữa còn 2 sư chị và 1 sư em của con đi trước, ra nhà Cô Thư ngoài Hải Phòng, cũng là đi thăm thành phố Hải Phòng luôn chứ cơ hội về được như thế này hiếm lắm. Khi mấy chị em con đi rồi chỉ còn mình con ở nhà con tranh thủ đi thăm bà và bác dưới quê ngoại. Con xuống nhà bà thì chỉ gặp bà, cô đi thăm lúa. Bà kể lúa năm nay xấu lắm, nó vỗ bị trúng gió xấu nên hạt bị đen hết. Bà năm nay đã 89 tuổi nhưng bà còn minh mẫn, bà nói là đúng ra bà phải gọi con là Thầy xưng con  nhưng thôi bà cứ gọi con là con cho thân thiện. Con ngồi chơi với bà 20 phút rồi con xin phép bà con đi qua nhà bác. Con vừa vô thấu sân thì bác con đang khóa cửa để chuẩn bị đi đâu đó. Con chào bác con thì bác quay ra, thấy con bác mở cửa ra lại. Bác nói:

–          Thế mày về bao giờ, có ở đây ăn cơm với bác được không? Bác gái đi cắt rau lợn, chắc cũng sắp về rồi đấy.

Bác con vừa nói đến đó thì bác gái  đội một bó môn ngứa về tới sân. Bác thả bó môn xuống và chắp tay xá chào con:

–          Chào Thầy, thế Thầy về bao giờ thế?

–          Dạ, con về sáng hôm qua.

Con chạy lại nắm tay bác, con nói: bác cứ gọi con là Lập như ngày trước. Nhưng bác con có đi chùa nên bác vẫn cứ gọi con là Thầy xưng con, bác trai thì vẫn gọi con là mày xưng bác. Ngồi nói chuyện với bác chừng  20 phút  con xin phép 2 bác ra về. Bác gái thì cứ một mực muốn con ở lại ăn cơm. Bác nói là bác nấu cơm sớm để con ăn rồi về kẻo tối. Nhưng con còn đi thăm một vài nhà khác nữa nên con chào 2 bác để ra về.

Con đi chơi nhà bạn con, nhà anh chị họ, con muốn về sớm để nấu cơm chiều cho bố mẹ. Bố mẹ con đi làm vườn trong xóm chưa về. Con đang nấu cơm thì  nhận được điện thoại của chị gái. Chị con nói là đi dạy học về  sẽ ghé  đón con lên nhà chị ăn cơm cho vui. Nấu cơm vừa xong thì chị gái con cũng vừa về tới. Con chào bố mẹ  để đi lên nhà chị gái. Đến nhà chị gái  thì con gặp ông lão – bố chồng của chị đang ngồi ăn cơm, uống rượu với cá, bên cạnh có con mèo đen, có lẽ nó chờ ông lão bỏ cho nó một vài khúc xương. Con bước vô nhà chào ông lão thì ông lão ngưng uống rượu.

–          Dạ, con chào ông.

–          Chào cô, thế cô về bao giờ?

–          Con về hôm qua và sáng mai đi lại.

–          Sao mau thế, về chơi mà được có một hôm.

–          Con về ba, bốn ngày nay rồi nhưng chị em chúng con ở Hà Nội, ghé qua nhà chơi một hai bữa ông à.

Con ngồi nói chuyện với ông lão mà mùi cá, mùi rượu khiến con khó chịu quá nhưng con cố gắng chứ chẳng nhẽ nói là mùi đó làm con khó chịu, con sợ mất lòng ông lão. Sau vài ba phút nói chuyện cuối cùng ông lão nói với con là :

–          Nói thực với cô, nay có cô về đây thì tôi hỏi cô điều này.

–          Dạ, ông cứ nói.

–          Gần đây có chùa mà chưa có ai, tôi có nói với thầy ở đó là tôi có đứa cháu ở Đồng Minh gần đây, cũng đi tu được mấy năm rồi, chắc đã lên thầy, hay tôi nói cô ấy về chùa này cho thầy đỡ vất vả chứ mình thầy 2 chùa cứ đi đi về về, với lại chùa vắng lắm, buồn. Nếu cô đồng ý về đây thì giấy tờ cô không phải lo, tôi sẽ nói người lo giấy tờ cho cô.  (Con cũng quên hỏi ông lão là thầy nam hay nữ)

Con không quên cám ơn lòng tốt của ông lão nhưng con đã nói lời từ chối. Con biết, nếu nhận lời về đó chỉ có một mình thì những tai nạn xảy ra với mình con không thể lường trước được. Con không nói với ông lão là chúng con tu học có tăng thân, có pháp môn vì nói tới những danh từ đó con tin chắc là ông lão sẽ không thể hiểu được, con chỉ nói là chùa con đông người lắm, có tới 44 người và còn đông thêm nữa nên giờ về ở đây một mình con buồn lắm.  Ông lão nói :

–          Vậy là cô không về được hả ?

–          Dạ vâng.

Con cố gắng nói cho cứng rắn để ông lão đừng mong đợi gì nơi con.

Sao dì không có điện thoại di động?

Chị gái con đã chuẩn bị cơm nước xong, chị con kêu con xuống ăn cơm. Con xin phép ông lão con đi.  Ngồi ăn cơm cùng anh chị, anh chị hỏi  con :

–           Sao dì không có điện thoại di động?

–             Dạ, chỗ em tu không có dùng điện thoại di động, chỉ có điện thoại bàn.

–          Nhưng điện thoại chỉ để liên lạc thôi mà. Chị gái con nói.

Nhân đây con giải thích cho anh chị con hiểu là vì sao không dùng điện thoại di động, không xem ti vi, không có xe riêng… Chị con nghe và hiểu ra nên không có thắc mắc nữa.

Sáng hôm sau con chào bố mẹ con để lên đường.

Sức mạnh của Tăng thân

Sau lần về chơi này con tin là bố mẹ con cũng như làng xóm sẽ có một sự thay đổi lớn vì đó là tiếng chuông đầu tiên thức tỉnh mọi người dậy sau một giấc ngủ dài. Con tin vào sức mạnh của Tăng thân vì nếu như con về một mình thì đâu có kết quả tốt đẹp như vậy. Sáng hôm con đi, vì còn 20 phút nữa mới đi nên con tranh thủ đạp xe sang nhà bạn con gần đó để thăm bố mẹ của Chiên – bạn học của con. May cho con, gặp cả cô chú ở nhà, chú thì ốm quá vì mới mổ ruột thừa và cắt bỏ túi mật. Giờ chú là người không có túi mật. Chú yếu lắm, giọng nói  thều thào. Con chỉ biết động viên, an ủi chú sống sao cho thoải mái, đừng lo lắng quá, còn nợ nần  thì Chiên nó học xong rồi, phải lo đi làm mà trả chứ cô chú đã nuôi cho ăn học rồi. Cô thì hỏi con :

–          Có phải mấy cô về để giao lưu với Thầy Minh chùa Miễu nhà mình đây hở ?

–          Dạ không, mấy chị em con ra Hà Nội có việc rồi ghé qua nhà thôi ạ.

–          Tôi tưởng mấy cô  về giao lưu với thầy Minh để rồi về đây ở ?

–          Dạ không.

Vì thời gian không còn nhiều nên con chỉ nói chuyện qua qua rồi xin phép cô chú ra về kẻo trễ giờ xe chạy.

Xa chúng 9 ngày mà con thấy thời gian sao dài quá. Trên đường vô lại Huế con chỉ mong xe chạy cho mau. Mới về tới cổng ni xá con thấy lòng mình vui như hội. Đúng là nhà mình, về tới phòng con thấy thoải mái vô cùng. Năng lượng tu học của Đại chúng hùng hậu vẫn hùng hậu như ngày nào. Chị em chúng con về đúng ngày chấp tác để chuẩn bị cho ngày kỵ sư Tổ Huệ Minh, Đại chúng đi chấp tác bên Từ Hiếu hết, chị em con mới về nên được ưu tiên ở nhà. Nhìn Đại chúng đi chấp tác con chỉ muốn nói : Đại chúng ơi, con thương Đại chúng lắm.

Thiền trà cùng cô giáo tình thương và các bạn sinh viên

Thầy kính thương !

Thời gian qua Đại chúng tu học tinh tấn lắm. Ngày Quán Niệm Chủ Nhật vừa rồi có đại thiền trà tại Thiền Đường Trăng Rằm, Đại chúng ngồi chật cả thiền đường. Chủ yếu là các cô giáo có nhận lương của Tăng thân. Trong buổi thiền trà, các cô giáo đã chia sẻ  rất thực lòng, ai cũng nói lên lòng biết ơn của mình đối với Sư Ông và tăng thân. Có cô giáo chia sẻ bằng cả một bài thơ. Cho đến mấy ngày sau thì Đại chúng có tổ chức thiền trà cho sinh viên tại thiền đường Hương Cau. Con được giao nhiệm vụ nấu nước chế trà. Cứ tưởng sinh viên chỉ có một số nên con chỉ chế nước có một xô nhỏ đầy nhưng ai ngờ sinh viên đông quá. Thấy được như vậy 2 chị em con mới nhanh chóng đi nấu thêm nước, lấy thêm ly. Khi đã ngồi trong vòng tròn của buổi thiền trà con đưa mắt nhìn quanh thì thấy các bạn ngồi hết cả thiền đường. Sư cô Thuần Khánh ngồi chuông. Vì trước kia sư cô cũng là một sinh viên nên sư cô thấu hiểu tâm trạng của các bạn sinh viên lúc này. Cô dẫn dắt các bạn đi vào sự chia sẻ. Và các bạn chia sẻ cũng rất thực lòng. Có một bạn nam sinh viên, từ nhỏ tới lớn rất thích làm lớp trưởng, là sinh viên đại học rồi mà vẫn thích làm lớp trưởng, giờ làm sao để đi ra ham muốn đó. Có bạn nữ là sinh viên năm thứ hai, lần đầu đến chùa, cứ ngỡ các sư cô là không bao giờ cười, bạn cứ nghĩ rằng đến chùa là phải trang nghiêm lắm nhưng sự thực thì không, khi đến chùa rồi bạn ấy thấy các sư cô sao mà dễ thương quá, có lẽ là bạn sẽ đến chùa nhiều hơn nữa.

Không khí của buổi thiền trà rất ấm cúng, các bạn chia sẻ liên tục, không có giờ để trống. Buổi thiền trà kết thúc vào lúc 3h15 phút để các bạn sinh viên còn nhận học bổng. Nhìn nét mặt ai cũng rạng ngời hạnh phúc con biết là các bạn ấy hạnh phúc lắm. Buổi thiền trà đã giúp các bạn phá được  cái tưởng là đến chùa thì phải trang nghiêm, không được cười đùa. Các bạn nói quý sư thầy, sư cô dễ thương dễ mến, con cũng muốn đi tu nhưng để học xong cái đã. Con  thấy tâm trạng ngày đầu đến Bát Nhã  của con cũng vậy. Con cũng cứ tưởng thế này, tưởng thế kia nhưng sự thực là không phải như vậy. Đúng như Thầy nói : cái tưởng của mình khi nào cũng là tri giác sai lầm.

Tu Học Là Công Trình Không Của Một Cá Nhân

Thầy kính thương !

Huế đang giữa mùa đông, cái lạnh đến tê tái nhưng con nghe quý anh chị em của con  gọi điện về nói là bên đó lạnh đến 2oC và còn có thể xuống nữa. Chao ôi, con chưa biết cái cảm giác lạnh tới 2oC nó như thế nào, nhưng con biết chắc là nó lạnh thấu xương. Những ai mới qua chắc chịu không nổi, và con tin là sang mùa đông sang năm thì mọi người sẽ quen. Con nhớ Út Đôn Nghiêm cây con lắm, sư em con nhỏ mà giỏi giang, em nó luôn là tấm gương sáng cho con noi theo.

Thầy ơi, ở bên ni Đại chúng đang học lớp Du Già Sư Địa Luận vào mỗi chiều thứ bảy để theo kịp chương trình bên Làng. Mỗi khi có chuông đi học là ai cũng vui tươi phấn khởi, nghe chuông khởi sự đi liền. Con thấy con giống con chuột rớt vào hũ gạo nếp. Hạnh phúc này đâu phải ai  cũng dễ dàng có được. Con thấy sức mạnh của Tăng thân là một sức mạnh vô hình, chỉ có những người trong cuộc mới cảm nhận được mà thôi. Con không biết nói sao cho hết điều kỳ diệu về hai chữ Tăng thân nhưng con luôn khẳng định rằng: Tu Học Là Công Trình Không Của Một Cá Nhân. Có Tăng thân thì khó khăn nào cũng dễ dàng vượt qua, chỉ cần mình mở lòng nói cho Tăng thân biết mình đang gặp khó khăn gì, mình đang có ước muốn gì. Như con đây, con muốn được về nhà cùng Đại chúng nên con không có ngại nói ra những gì ấp ủ trong lòng và con cũng đã được Đại chúng yểm trợ 100%.  Mỗi lần lên trai đường, nhìn lên bức thư pháp Thầy viết: “Ta Đã Làm Gì Hôm Nay Cho Tăng Thân Hạnh Phúc?” thì  con biết con cần phải làm gì cho Tăng thân. Và con thấy con chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của Tăng thân, chỉ cần như vậy thôi cũng đủ lắm rồi.

Hôm quý sư chị con ở bên Làng mới về, lúc ấy con đang bón phân cho hoa nên không có chào quý sư chị con luôn được. Nhưng khi bước vô, con gặp sư chị Lĩnh Nghiêm  và con đã chào và hỏi ngay :

–          Em chào sư chị, sư chị là sư chị Lĩnh Nghiêm?

–          Ừ, còn em là Chuẩn Nghiêm phải không ?

–          Dạ phải, sao chị em mình chưa một lần gặp nhau mà đã biết nhau thế nhỉ? Sư chị con hỏi ?

–          Thì em đoán.

–          Chị cũng đoán em là Chuẩn Nghiêm.

Thế là hai chị em con cùng cười với nhau. Chị con nói với con là:

–          Mai mốt ra Bắc với mấy chị nhé.

–           Dạ vâng.

Con trả lời sư chị con. Chỉ cần nói đến ra Bắc thôi là con đã thích rồi nhưng ở Huế con cũng thích lắm, con yêu Huế thật rồi, mà ở đâu con  yêu đó, chỉ cần ở cùng Tăng thân thôi thì con ở đâu cũng được. Con luôn  nhớ lời Thầy trong một buổi vấn đáp, Thầy nói là muốn xây dựng Tăng thân miền Bắc thì mình phải xây dựng ngay từ bây giờ  và ở đây.

Thầy kính thương !

Thư con viết cũng đã dài, con xin phép Thầy cho con được dừng bút ở đây. Con viết còn có nhiều vụng về và thiếu xót, Thầy hoan hỷ cho con Thầy nhé.

Con sẽ mãi là con ngoan của Thầy, của Tăng Thân thân.

Diệu trạm, ngày 19 tháng 12 năm 2011
Kính thư
Con: Chân Chuẩn Nghiêm

Và đây là những thao thức của sư cô Chuẩn Nghiêm trong chuyến về thăm nhà lần đầu sau 3 năm xuất gia

Kính bạch Thầy! Con thương mọi người ở quê con quá nhưng con biết phải làm sao đây? Một mình con làm sao con đứng được giữa dòng chảy của cuộc đời, con sẽ bị nuốt chửng. Tết này con được cùng Đại Chúng đi về nhà quý thầy và quý sư cô ở Huế; con sao thấy thèm khát quá. Con thèm được theo Đại Chúng về nhà con. Giá như có được ngày ấy thì con hạnh phúc biết bao. Con muốn lắm nhưng con chẳng làm gì được. Tất cả con đành nhờ vào Tăng thân hết.

Cuộc sống trong Chúng làm con lúc nào cũng tràn đầy hạnh phúc. Con có viết bài thơ để cám ơn Tăng thân Thầy ạ. Bài thơ đó được viết như sau:

Cám Ơn

Cám ơn cuộc đời đầy mầu nhiệm
Đã cho con biểu hiện trong Tăng thân
Tình thương yêu là một cái rất gần
Rất giản đơn, dễ tìm, dễ kiếm
Đường đi dù chông gai, nguy hiểm
Đã có tình huynh đệ
Luôn tiếp sức cho con.

Cuộc sống trong chùa tuy giản đơn nhưng con luôn thấy bình an và hạnh phúc, bởi thế con chẳng cần tìm cầu chi nữa. Đó là cảm giác đầu tiên con cảm nhận được khi con mới bước chân vào Bát Nhã, con tìm được hạnh phúc ở mỗi bước chân nên con đã viết bài thơ như vầy:

Bước Chân

Cuộc sống trong chùa bình an quá
Hoa rơi nhè nhẹ, lá bên thềm
Mỗi bước chân đi lòng thanh thản
Tịnh độ là đây, cần chi thêm.

Bạch Thầy! Trong suốt thời gian qua biết bao nhiêu khó khăn đến với Thầy, với Tăng thân mà sao con vẫn được bình an. Bởi vì con là một con chim nhỏ được chim mẹ ấp ủ dưới đôi cánh của mình, nên trời có mưa bão thì con chim nhỏ cũng chẳng bị ướt, dù chỉ là một sợi lông. Con thấy, sao Thầy và Tăng thân giỏi quá. Sự việc Bát Nhã vừa qua, nội tiền vé máy bay để di chuyển thôi đã là rất nhiều rồi, chưa kể các khoản chi tiêu khác. Cho dù con không cầm tiền để lo việc cho Chúng nhưng con hiểu tiền đó từ đâu ra. Tăng thân mình sao giỏi quá, phải không Thầy? Ai cũng dễ thương, mỗi người có một nét dễ thương khác nhau. Con chỉ ước mong sao có một ngày nào đó Tăng thân mình về nhà con để bố mẹ con cũng như mọi người quê con được “chiêm ngưỡng” nét đẹp từ màu áo nâu mà con đang mang. Chứ hôm con về, bố con nói là mặc quần áo gì mà đen thui. Quê con tội lắm Thầy ơi.

Khát vọng

Mùa xuân này là mùa xuân thứ hai con được đón xuân cùng Đại Chúng. Bao nhiêu niềm hạnh phúc đến với con, con chẳng biết viết sao cho hết, con chỉ ước ao mọi người, ai ai cũng được hạnh phúc như con. Nhưng Thầy ơi, bao nhiêu ước ao con dành trọn cho quê hương, cho gia đình, dòng họ con hết. Bởi vì quê hương con còn chưa biết gì về người tu. Sau đợt về quê vừa rồi con biết con phải có trách nhiệm với quê hương con hơn nữa. >>

Khát vọng

Bạch Thầy kính thương!

Lại một mùa xuân nữa đến với mọi người, với muôn loài. Mùa xuân này là mùa xuân thứ hai con được đón xuân cùng Đại Chúng. Bao nhiêu niềm hạnh phúc đến với con, con chẳng biết viết sao cho hết, con chỉ ước ao mọi người, ai ai cũng được hạnh phúc như con. Nhưng Thầy ơi, bao nhiêu ước ao con dành trọn cho quê hương, cho gia đình, dòng họ con hết. Bởi vì quê hương con còn chưa biết gì về người tu. Sau đợt về quê vừa rồi con biết con phải có trách nhiệm với quê hương con hơn nữa.

Sau hơn ba năm xa nhà, xa quê hương, ngày về lại quê con mừng mừng, tủi tủi. Con vẫn chuẩn bị cho mình những tình huống có thể xảy ra nhưng con vẫn bị “sốc” nhẹ. Con về nhà vào lúc hoàng hôn đang buông xuống. Cảnh vật quê hương con vẫn như ngày xưa, chẳng thay đổi là bao nhưng bố mẹ con thì có già đi chút ít. Con vẫn là con của quê hương nhưng con có thay đổi bởi hình tướng bên ngoài. Bản thân con rất hạnh phúc khi được mặc chiếc áo nhật bình để “khoe” với mọi người, nhưng ngược lại mọi người nhìn con với ánh mắt lạ lùng, nhìn con như con là người ngoài trái đất.

Chị gái con sợ con lâu ngày nay mới về sẽ bị lạc lối nên ra đón con. Hai chị em con vừa về đến sân nhà, con xúc động đến nghẹn ngào, con nhanh nhản nói, “Bố, mẹ! Con chào bố, con chào mẹ!” Cứ tưởng rằng bố mẹ con mừng lắm nhưng khi vừa thấy con mẹ con đã nói ngay, “ Về rồi đấy à, quần áo gì mà lôi thôi, luộm thuộm, lấy quần áo của chị nó mà mặc, mặc thế ra ngoài đường người ta cười cho.” Bố con cũng nói, “Ôi giời, tưởng nó làm sao, như ông thầy cúng. Mẹ nó nói đúng đấy, về nhà thì đừng mặc quần áo ấy nữa con ạ, ở chùa khác, về nhà khác.” Lúc mới về, con có ý định rằng con sẽ làm thiền ôm với mẹ con, nhưng giờ thi thôi rồi. Con được bố mẹ con phán cho vài câu như vậy nên con đã ‘nước mắt chảy vào trong’. Đã bao lần con viết thư về cho bố mẹ con, lần nào con cũng nói là con đi tu thì ăn chay nhưng bố mẹ con quên điều đó hay sao, thấy con về bố con đã vội đi bắt gà, bố con nói với mẹ con, “Lâu ngày con nó mới về thì làm thịt gà cho con nó ăn.” Con can vội, “Con ăn chay bố mẹ à!” Nhưng bố con nói, “Thì làm thịt cho mẹ con ăn, bố ăn, mai em nó về thì cho em nó ăn.” Vậy là hết cách. Con chẳng trách gì bố mẹ con bởi quê con là như vậy. Tuy xa nhà bao ngày nhưng con vẫn nhớ những việc như nấu cơm bằng bếp rạ và khi nấu cơm thì phải đun (nấu) theo những nồi gì. Con bắc (đặt) ấm nước, rồi cám heo (lợn) bên bếp kiềng (kiềng bốn chân) rồi đun luôn một thể (lần). Bố con khen con, “Chị Tú (tên con) giỏi gớm (ghê), xa nhà mấy năm mà vẫn nhớ việc ghê.” Con chỉ nói, “Dạ!”

Bữa cơm đầu tiên sau bao ngày xa nhà cùng bố mẹ con có đầy đủ thịt heo, thịt gà. Bố con nói, “Ở chùa thì khác về nhà thì cứ ăn thịt gà đi con ạ cho đỡ nhớ, ai biết.” Rồi bố con quay sang nói với mẹ con, “Đi tu khổ nhỉ, thịt gà ngon thế mà không được ăn. Ăn rau đậu không thế thì thiếu chất sao hở con?” Con nói, “Dạ, không thiếu chất đâu bố à. Hay bố mẹ ăn chay cùng con đi cho vui.” Bố mẹ con nói, “Ăn rau đậu thế ai mà ăn được, bố mẹ già rồi ăn chay cho thiếu chất, mà tội gì phải ăn chay cơ chứ.” Mẹ con hỏi, “Thế chị không ăn được thịt heo, thịt gà thì có ăn được thịt mèo không? Nhà có con mèo gần cả ký, làm thịt mà ăn đi chứ để rồi cũng mất, phí (uổng) cả đi. Con gàn, “Thôi bố mẹ à, để mai mốt con đi rồi thì bố mẹ làm gì cũng được.” Con nói thì nói vậy chứ mạnh ai nấy làm. Con cứ cơm rau đậu còn bố con cứ mua thịt heo về. Em con đi học xa về nhà, bố con thả cần câu xuống ao, câu được một con cá trê gần một ký. Mẹ con còn hỏi con, “Thế chị có làm được cá trê không?” Con nói, “Dạ không. Nếu bố mẹ bận (mắc) đi làm thì mẹ cứ làm sẵn ra đó, mẹ cho gia vị cho đầy đủ, khi nào con nấu cơm thì con đun luôn thể.” Vậy là con nấu cơm trưa cho bố mẹ con, con đun cả nồi cá kho giúp mẹ con. Con cũng đành vậy thôi chứ biết làm sao được. Bố mẹ con không biết ăn chay, bản thân con ở nhà, nghe nói ăn chay thì con cứ nghĩ là ăn cơm với quả chay (một loại quả rất chua, dùng để nấu canh chua mùa hè, quả này khi chín thì lại rất ngọt.”

Con ở nhà cùng bố con được hai ngày rưỡi. Trong hơn hai ngày này con cũng tranh thủ đi thăm bà, thăm bác. Đến thăm bà con rồi con mới biết là bố con giấu kín chuyện con đi tu. Ai hỏi đến con thì bố mẹ con nói con đi học, đi làm trong Nam. Đến khi con về nhà với bộ đồ tu thì mọi người mới biết. Các em học sinh đi học về, gặp con ở đường thì chúng gọi nhau, “Chúng mày ơi, sư, sư. Sư kia chúng mày ơi.” Các em nhìn con như nhìn người ngoài trái đất. Lúc ấy con chợt nhận ra rằng các em bây giờ cũng như con ngày xưa. 24 năm ở ngoài đời con chẳng biết lên chùa lễ Bụt mà con cũng chẳng biết Bụt là chi. Cũng chỉ tại mọi người, ai ai cũng vậy nên các em nhỏ cũng vậy, các em chẳng có gì đáng trách. Con chỉ mong sao một ngày nào đó có tu viện để các em cùng mọi người biết lên chùa tu học.

Hay tin con về với màu áo nâu sồng thì mọi người đến để thăm (đúng hơn là xem) con. Mấy bà, mấy bác rờ áo, rờ đầu con, nói rằng, “Cháu tôi là sư thật rồi.” Thím con thì hỏi con, “Chị Tú về rồi đấy hở, thế đi vậy thì tháng mấy triệu?” Con có giải thích cho thím con hiểu nhưng thiếm con vẫn nói, “Thế thì đi làm gì. Đang tuổi xuân phơi phới, không đi làm ăn lấy ít vốn rồi lấy chồng, đi không không thế, về già một thân một mình thì làm sao, dở hơi.” Con biết con có nói thì thím con cũng chẳng hiểu nên con không nói. Lúc này không phải là lúc tranh luận.

Rời gia đình con lên thành phố, con ở nhà cậu mợ để đi đến chỗ làm hộ chiếu cho tiện. Tại đây con cũng phải trả lời những câu hỏi mà cậu mợ, các bác hỏi con. Con cũng không hiểu sao lúc ấy con nói năng lưu loát đến vậy. Có lẽ Bụt, Tổ đã trả lời giúp con. Con cũng nhận được những câu ‘an ủi’ rằng, “Thôi, đừng đi tu nữa, ở nhà lấy chồng.” Nghe các bác, các anh, các chị nói vậy con chỉ cười. Trong thời gian chờ lấy hộ chiếu con có đi đến các tỉnh lân cận như Lạng Sơn, Cao Bằng và Bắc Giang để thăm bạn học cùng người thân. Sau bao ngày không liên lạc được nên lúc gặp nhau con cùng bạn con mừng lắm. Ăn cơm ở nhà bạn con, đồ ăn chay cho riêng con cũng chỉ có rau và đậu. Bà của bạn con nói, “Tội nghiệp con bé, lâu ngày nay mới về thăm bà, thăm bác mà chẳng ăn được gì ngoài rau và đậu. Khi trước nghe tin cháu đi tu bà không tin nhưng giờ cháu về thì bà tin, có gàn cũng chẳng được nữa. Thôi thì mỗi người có một con đường để chọn lựa, bà chẳng biết nói gì ngoài lời chúc cháu tu hành tinh tấn.” Mẹ của bạn con còn hỏi con, “Thế thấy thịt cá Tú có thèm không? Hay cứ ăn đi, ai biết.” Con chỉ biết cười. Gần nhà bạn con có ngôi chùa mới được tu sửa lại, bạn con nói rằng chùa cũng nhỏ nhỏ thôi nhưng đẹp lắm, toàn bằng gỗ, tu sửa hết 21 tỷ. Con thốt lên, “21 tỷ? Trời, đúng là mỗi người có một ý thích, hôm nào anh cho em đến thăm ngôi chùa đó với.” (Anh ấy là chồng của bạn gái con.) Thế nhưng bạn con chưa có đưa con đi thăm ngôi chùa đó được thì con đã phải rời Lạng Sơn để đi Cao Bằng. Cách đây mấy năm con học trên đó nên còn thời gian con tranh thủ đến đó để thăm bạn con. Con sững người khi thấy mẹ bạn con nằm liệt giường. Trước kia bác ấy còn khỏe mạnh thế mà giờ đây bác là một con người hoàn toàn khác.

Con đến nhà bác ấy lúc 12 giờ trưa. Bác trai ra mở cửa cho con, bác nói rằng bác gái nằm nghỉ ở giường trong, con cứ nghĩ rằng bác nằm nghỉ trưa thôi nhưng bác gái kêu con vào, con nhìn thấy bác nằm đó mà cổ họng con nghèn nghẹn. Nhìn bác già và gầy (ốm) hơn trước nhiều. Hai con mắt thâm quầng, cánh tay phải còn cử động được, mọi sinh hoạt phải có người phụ giúp. Bác kể rằng mới đầu chỉ là một cái u nhỏ ở nách, ai cũng cho rằng đó chỉ là u xơ nhưng về sau u di căn và không thể chữa trị được nữa. Bác nói với con rằng, “Sao lại như vậy, học xong không đi làm mà lại vô chùa?” Nhưng sau khi nghe con nói đôi chút về Tăng thân, nói về đường hướng của Tăng thân thì bác nói rằng, “Thôi, tu cũng được con à, đời người chẳng biết đâu được, như bác đây.” Con ở chơi với bác, với bạn con đến sáng hôm sau con về. À, con quên mất, khi ăn cơm chiều cùng gia đình bác, bác trai hỏi con rằng, “Thế cháu có ăn được xôi thịt không?” Con trả lời bác ấy rằng, “Dạ, con ăn chay bác à.” Bác lại hỏi, “Thế sao chùa ở đây lại ăn xôi thịt?” Con cũng bất ngờ nhưng con vẫn nói, “Đa số chùa ngoài Bắc mình là ăn mặn bác ạ.” Chị dâu của bạn con còn hỏi, “Thế đậu phụ chiên mỡ heo em có ăn không?” Con nói, “Dạ không!” Chị ấy đã nói rằng, “Vậy thì ăn uống hơi cầu kỳ nhỉ?” Con chẳng biết nói sao. Chị ấy còn kể rằng, “Chị cũng thích đi chùa nhưng sư ở đó khó tính lắm nên chị cũng ít đến chùa.” Biết chị ấy chưa có biết gì về người tu hết nên con cũng chẳng giải thích gì thêm. Còn mẹ của bạn con ở Lạng Sơn đã nói rằng, “Tú đi tu rồi nói năng nhỏ nhẹ hơn trước nhỉ?” Con nói, “Dạ vâng, ở chỗ con tu, ai cũng nói nhỏ nhẹ nên con cũng phải nhỏ nhẹ theo.” Mẹ của bạn con còn kể, “Sư ở gần nhà cô còn cãi nhau, chửi nhau rồi xé cả quần áo của nhau ra nữa, ghê lắm.” Nghe vậy con thấy mình thật may mắn vì con được gặp Tăng thân, con được tu học theo những pháp môn mà Thầy đã mở ra.

Khi rời Cao Bằng, vẫn còn hai ngày nữa thì mới đến ngày hẹn lấy hộ chiếu nên con qua Hà Giang thăm bà con, họ hàng. Con đến bất ngờ nên cậu mợ, các bác, các chú…mừng lắm nhưng mọi người lại nhìn con bằng ánh mắt lạ lùng. Mợ con nói con mặc váy trong khi đó thì con mặc áo nhật bình—mợ con đã tưởng áo nhật bình là váy. Ai cũng hỏi con rằng chùa con tu bao nhiêu người. Con nói rằng 400 người. Ai cũng nói, “Sao chùa mà đông thế, chắc chùa lớn lắm?” Vậy là lại một lần nữa con phải nói cho mọi người biết và hiểu về Tăng thân. Mợ con nói rằng, “Chùa Móng Cái lớn lắm mà chỉ có một bà sư, hay cháu xin về đấy tu.” (Móng Cái là đỉnh đầu của Tổ Quốc.) Con nói, “Dạ không, ít người tu như vậy thì buồn lắm, con không thích.” Con có nói, có giải thích bao nhiêu thì mợ con cùng mọi người cũng chẳng hiểu được là bao nên con không nói nhiều nữa. Con nhận ra rằng ai ai cũng nghĩ mai mốt con sẽ hành nghề thầy cúng như mọi thầy tu khác ở địa phương.

Hải Ninh quê con có tất cả là 108 ngôi chùa nhưng chỉ mới có 25 vị sư, bởi thế nên công an huyện họ cứ vận động cho con về quê tu, đừng đi nữa. Những vị sư mới về chùa gần nhà con thì họ giàu lắm, họ chuyên đi niệm đám chết và đi cúng đám 49 hay 100 ngày (có trả giá), bởi vậy ai cũng nghĩ rằng con là thầy tu và cũng tu như thế. Nguyên khu vực miền Bắc—quê con còn chưa biết nhiều về pháp môn Làng Mai, thầy tu còn ăn mặn và coi trọng vật chất, tiền bạc… Thấy vậy sao con thương quê hương, thương bố mẹ con quá, tình thương lẫn sự xót xa. Ngay chính bố mẹ con còn chưa biết gì về người tu, còn vận động con ăn mặn rồi còn nói, “Hay ở nhà lấy chồng, đừng đi nữa…”

Kính bạch Thầy! Con thương mọi người ở quê con quá nhưng con biết phải làm sao đây? Một mình con làm sao con đứng được giữa dòng chảy của cuộc đời, con sẽ bị nuốt chửng. Tết này con được cùng Đại Chúng đi về nhà quý thầy và quý sư cô ở Huế; con sao thấy thèm khát quá. Con thèm được theo Đại Chúng về nhà con. Giá như có được ngày ấy thì con hạnh phúc biết bao. Con muốn lắm nhưng con chẳng làm gì được. Tất cả con đành nhờ vào Tăng thân hết.

Cuộc sống trong Chúng làm con lúc nào cũng tràn đầy hạnh phúc. Con có viết bài thơ để cám ơn Tăng thân Thầy ạ. Bài thơ đó được viết như sau:

Cám Ơn

Cám ơn cuộc đời đầy mầu nhiệm
Đã cho con biểu hiện trong Tăng thân
Tình thương yêu là một cái rất gần
Rất giản đơn, dễ tìm, dễ kiếm
Đường đi dù chông gai, nguy hiểm
Đã có tình huynh đệ
Luôn tiếp sức cho con.

Cuộc sống trong chùa tuy giản đơn nhưng con luôn thấy bình an và hạnh phúc, bởi thế con chẳng cần tìm cầu chi nữa. Đó là cảm giác đầu tiên con cảm nhận được khi con mới bước chân vào Bát Nhã, con tìm được hạnh phúc ở mỗi bước chân nên con đã viết bài thơ như vầy:

Bước Chân

Cuộc sống trong chùa bình an quá
Hoa rơi nhè nhẹ, lá bên thềm
Mỗi bước chân đi lòng thanh thản
Tịnh độ là đây, cần chi thêm.

Bạch Thầy! Trong suốt thời gian qua biết bao nhiêu khó khăn đến với Thầy, với Tăng thân mà sao con vẫn được bình an. Bởi vì con là một con chim nhỏ được chim mẹ ấp ủ dưới đôi cánh của mình, nên trời có mưa bão thì con chim nhỏ cũng chẳng bị ướt, dù chỉ là một sợi lông. Con thấy, sao Thầy và Tăng thân giỏi quá. Sự việc Bát Nhã vừa qua, nội tiền vé máy bay để di chuyển thôi đã là rất nhiều rồi, chưa kể các khoản chi tiêu khác. Cho dù con không cầm tiền để lo việc cho Chúng nhưng con hiểu tiền đó từ đâu ra. Tăng thân mình sao giỏi quá, phải không Thầy? Ai cũng dễ thương, mỗi người có một nét dễ thương khác nhau. Con chỉ ước mong sao có một ngày nào đó Tăng thân mình về nhà con để bố mẹ con cũng như mọi người quê con được “chiêm ngưỡng” nét đẹp từ màu áo nâu mà con đang mang. Chứ hôm con về, bố con nói là mặc quần áo gì mà đen thui. Quê con tội lắm Thầy ơi.

Hôm con ở chùa ở Hà Nội, con có tâm sự với một sư chị con như vầy, “Sao nhà mình nhiều tiền thế, một vé máy bay từ đây bay qua Pháp là bao nhiêu tiền mà mỗi năm nhà mình đi đi, về về không biết bao nhiêu lần, chị nhỉ?” Sư chị con đã nói rằng, “Thực ra thì nhà mình đang nợ rất nhiều, sư cô Chân Không giỏi lắm…” Chao ôi, nghe sư chị con nói vậy con mới xúc động làm sao. Khi còn ở Bát Nhã, con ở cùng phòng với sư chị Trình Nghiêm, sư chị con kể rằng sư cô Chân Không dễ thương lắm. Tết đến, sư cô lì xì các sư em bao nhiêu cũng được, miễn là các sư em đừng bỏ tu. Sự thực thì mỗi khi nghe tin ai đó, cho dù là sư anh, sư chị, hay sư em rời Chúng ra đi vì bất cứ lý do gì con đều sững sờ, con đau, đau như thân thể mình mất đi một bộ phận. Con biết rằng dù có khó khăn như thế nào đi chăng nữa thì Thầy cùng Tăng thân cũng chẳng để cho chúng con thiếu thốn.

Ngày trước, nhà con đói khổ lắm nhưng bố mẹ con vẫn quyết tâm cho bốn anh em con đi  học. Bố mẹ con chẳng thiết xây nhà, xây bếp. Tất cả đều là ‘nhà tranh,vách đất.’ Khi mùa bão về mái nhà bị gió cuốn đi, mưa dột ướt giường nên bố mẹ con phải thức trắng đêm để che áo mưa cho bốn anh em con ngủ. Khi con lớn lên một chút thì biết phụ bố mẹ con những công việc nhỏ, như lo hái rau dại về để nấu canh, lo nhặt lá, kiếm củi về để nấu cơm. Bữa cơm thì đạm bạc hết sức. Chỉ có rau luộc và nước mắm chay (nước mắm làm bằng muối và mì chính, có chút đường thì thắng lên để tạo màu). Ấy vậy mà anh em con vẫn học giỏi, đi học về mà có cơm để ăn là con hạnh phúc lắm rồi. Con còn nhớ năm con học lớp năm, nhà con buộc phải làm nhà mới vì căn nhà tranh đổ nát lắm rồi. Những người thợ hồ họ đòi tiền công dữ quá mà bố mẹ con chưa biết chạy đâu ra tiền để trả họ. Thương bố mẹ con, Tết được tiền lì xì (mừng tuổi) anh chị em con dồn hết vào để đưa cho mẹ con. Dẫu rằng số tiền chẳng đáng là bao nhưng con biết bố mẹ con vui lắm. Bây giờ cũng vậy, con cứ tưởng tượng ra cảnh Thầy là cha ngồi ăn cơm với một đàn con, đứa nào cũng ngoan hiền thì chao ôi, hạnh phúc làm sao–mặc cho gánh nặng còn đè nặng trên vai, phải không Thầy?

Hôm còn ở chùa Phước Huệ, ngày đó Đại Chúng được nghe pháp thoại của Thầy, có cả hình Thầy nữa, nhìn Thầy già và ốm đi nhiều tự nhiên hai hàng nước mắt con cứ trào ra. Có lẽ do Thầy lo việc cho Đại Chúng nhiều quá. Con chỉ muốn mình lớn nhanh để gánh bớt giúp Thầy phần nào gánh nặng, để đôi vai Thầy đỡ được phần nào.

Bạch Thầy kính thương! Tết này, tuy Đại Chúng ít hơn nhiều so với hồi còn ở Bát Nhã nhưng con vẫn thấy rất hạnh phúc. Có phải sau một thời gian về nhà, vô lại Chúng thì con thấy hạnh phúc hơn chăng? Dạ không, nghĩ tới quê hương con con chỉ thấy thương. Ở nhà có mấy ngày thôi mà con nhớ Đại Chúng quá đi thôi. Khi ra chùa ở Hà Nội, gặp được ai con cũng mừng. Ở đây có tới hơn trăm người. Nhất là cái Tết đầu tiên con được ăn Tết ở chùa Tổ–đất Huế yêu thương. Lúc còn ở Hà Nội con cứ nghĩ rằng con sẽ được đón Tết ở Hà Nội, đến ngày 21 Tết con được cho biết sẽ vô Huế. Sư chị con hỏi con rằng, “Em có thích vô Huế không?” Con trả lời sư chị con rằng, “Em đi đâu cũng được. Lúc nào em cũng sẵn sàng đón nhận tất cả những gì mà Tăng thân ban tặng cho em.”

Ở đất Huế, gặp anh chị em nhà mình con mừng lắm. Đôi lúc đi ra ngoài con cũng hơi ngại, vì đụng người Huế nói con nghe không được. Anh chị em con người Huế nói con nghe được, bởi vì anh chị em con ở ba miền, sống chung với nhau nên giọng nói bị lai hết. Bản thân con khi ra Bắc ai cũng nói là con nói giọng miền Nam. Con hào hứng khoe với mọi người rằng, “Chị em chúng con đến từ mọi miền đất nước nên giọng nói bị lai cũng là chuyện bình thường. Và điều hạnh phúc nhất là con được ăn các món ăn của nhiều miền.” Nghe con kể vậy chị con nói rằng, “Thích nhỉ!” Nghe chị con nói rằng đi tu “thích nhỉ”, như vậy con mừng lắm. Chỉ tiếc rằng mọi người quê con cũng như bố mẹ con chưa một lần lên Bát Nhã. Ước gì con mang được Bát Nhã về quê.

Khi con từ Hà Nội vô Huế thì Đại Chúng bên ni không có qua chùa Tổ vào thứ Năm và Chủ Nhật nữa, vì Chúng phải ở nhà để chấp tác cho ‘xanh vườn, sạch chùa’, chuẩn bị đón Tết. Ngày Tết được đi thăm phòng, được đi chúc Tết quý sư, được đi chơi chợ hoa…con hạnh phúc lắm. Tuy việc Chúng thì nhiều nhưng quý sư cô lớn vẫn tươi mát làm cho con cảm động, con thương Thầy, thương Đại Chúng nhiều hơn. Ở bên Từ Hiếu, bên Diệu Trạm còn có nhiều phòng chứ ở bên chùa con ở chỉ có ba phòng. Đại Chúng Từ Hiếu và Diệu Trạm qua chùa con thì cứ tha hồ ngồi chơi, chẳng lo hết giờ mà chưa đi hết phòng. Cứ ngồi chơi ở phòng này một lúc lâu thì lại qua phòng khác. Một phòng có thể đi ra, đi vô lại tới bốn lần nhưng chính nhờ thế mà anh chị em chúng con hiến tặng cho nhau nhiều hạnh phúc hơn. Chúng con ngồi hát, đàn cho nhau nghe. Đến chiều thầy Từ Giác ‘mời’ Đại Chúng Từ Hiếu về thì nhận được phản hồi là, “Nhưng chưa có chơi lô tô mà, thôi, chơi lô tô một ván rồi về.” (Lời thầy Pháp Tịnh) Vậy là Chúng Diệu Trạm phải ra về trước. Chơi Tết không phân biệt ai già, ai trẻ nên con thấy các thầy tuy tuổi đã hơi nhiều nhiều nhưng rất ‘baby’–giúp con có thêm nhiều hạnh phúc.

Năm nay Đại Chúng (ở Huế) không có buổi sáng mồng một ngồi ngâm Kiều như ở Bát Nhã nhưng bù lại, con được cùng Đại Chúng qua Từ Hiếu lạy Tổ, lạy Bụt, lạy Sư Thúc và hát cho Sư Thúc nghe những bài hát mà Sư Thúc thích. Tuy Sư Thúc mất rồi nhưng với con và Đại Chúng thì Sư Thúc vẫn còn đó đấy thôi.

Kính bạch Thầy! Càng ngày con càng có cái thấy của con về pháp môn cũng như tình huynh đệ càng sâu sắc hơn. Với một Đại Chúng đông như vầy thì làm sao để có sự hòa hợp? Con luôn nhớ lời Thầy dạy là, “Ý Hòa Đồng Duyệt.” Mỗi khi con viết thư về cho bố mẹ con thì con cũng hay trích đoạn lời Thầy dạy. Lá thư nào bố mẹ con cũng giữ lại, khi công an đến nhà nói con thế này thế nọ thì bố con đã đưa những lá thư của con gửi về ra, họ đọc xong rồi họ nói, “Thư em nó viết như thế thì chẳng có gì gọi là ‘chính trị’ ở đó hết…” Con thở phào nhẹ nhõm. Trước khi ra Bắc con có ghé vô Cam Ranh thăm Sư Bá và gia đình anh trai con. Nhà thầy Pháp Thiên ở gần nhà anh con nên con có qua nhà thầy, con có gặp má của thầy. Ngồi nói chuyện với má thầy được hơn 30 phút thì đã 11 giờ trưa nên con phải về ăn cơm, má thầy cứ khóc khi tâm sự với con rằng, “Vụ việc Bát Nhã như vậy rồi thì làm sao?” Con nói, “Mợ cứ giữ tâm cho an, như vậy tụi con sẽ được hưởng năng lượng bình an từ mợ. Chẳng có gì để mợ phải lo lắng hết, mợ nhé.” Lúc về con đã nắm tay mợ mà thở. Con coi má của thầy Pháp Thiên cũng như má của con vậy (con gọi má thầy là mợ vì chị dâu con gọi như vậy, như thế con gọi theo). Sáng hôm sau mợ lại gửi cho con 50,000 đồng, con không nhận thì mợ buồn. Mợ nói rằng, “Tôi coi cô như con trai tôi, tôi thương lắm. Đã đi tu rồi mà còn không được yên…” Nhận tiền của má thầy Pháp Thiên mà con thấy lòng mình ấm lại.

Hàng tháng cứ nhận được tiền của Thầy, của Chúng cho, con ý thức rằng mình phải sống sao cho xứng đáng là con của Thầy, của Tâng thân. Ngày trước, khi con còn ở nhà, con cũng đã đi bán rau giúp mẹ con. Tuy bố mẹ con có lương hưu hàng tháng nhưng nhà con vườn đất nhiều nên bố mẹ con trồng rau để cho, để bán. Hôm nào có rau đem đi chợ bán thì hôm đó con phải dậy sớm để hái rau (rau mới hái thì dễ bán Thầy ạ). Một buổi đi chợ bán rau (con bán) nhiều nhất là 10,000 đồng. Về sau, con bày cho bố mẹ con trồng cây khoai nước để lấy bồng bán. “Bồng bồng mà nấu canh khoai. Ăn vào mát ruột sáng mai lại bồng.” Con không biết Thầy có biết canh bồng khoai không? Nhà con cũng có làm ruộng, chủ yếu là bố mẹ con làm. Con vừa học vừa phụ bố mẹ con làm ruộng nữa nên con cũng biết cấy lúa, nhổ mạ. Hôm rồi con được một ngày đi dặm lúa cùng Đại Chúng. Đã hơn bốn năm rồi nay con mới được lội ruộng lại, con thích lắm. Nhìn ruộng lúa xanh tươi mơn mởn, đang thì con gái, tất cả đang hứa hẹn một mùa lúa bội thu nhưng cũng còn phụ thuộc nhiều vào thời tiết. Ngày trước, lúa quê con đã đỏ đuôi, sắp được thu hoạch rồi thì một trận bão ập đến, vậy là vụ lúa đó thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Thế nhưng tiền hàng tháng cho con vẫn đầy đủ, cho dù như thế nào thì Thầy và Tăng thân chẳng để cho con thiếu thứ gì. Con thương Thầy, thương Tăng thân nhiều lắm—thương như thương bố mẹ con vậy.

Lúc còn ở Phước Huệ, sau khi cây Sen Hồng ra đời con đã làm một bài thơ để nhắn nhủ các em nhưng cũng là để nhắc nhở chính con, con xin phép Thầy cho con được viết lại ra đây. Con không biết là Thầy đã biết bài thơ này chưa? Con chẳng làm thơ bao giờ nhưng có cảm xúc thực thì tự nhiên con viết được.

Lời Nhắn Nhủ
(Sen Hồng)

Sen Hồng ơi sao mà thương em quá
Em ra đời trong bão gió mưa sa
Vì nghịch duyên nên chẳng có mẹ cha
Đến với em trong ngày em đổi áo
Cũng chẳng sao đã có tình đồng đạo
Bao bọc em và nâng đỡ cho em

Vẫn muôn đời em là loài sen quý
Dâng hương thơm tinh túy nhất cho đời
Ngày mai đây sen sẽ mọc muôn nơi
Mặc cho gian nguy phơi đầy muôn lối
Em cùng tôi nguyện đi trọn con đường
Của Hiểu Thương, của Từ Bi Hỷ Xả

Dẫu ngày mai ở phương trời xa lạ
Em vẫn mãi là Sen Hồng em nhé
Ơi Sen Hồng yêu quý của Tăng thân!

Kính bạch Thầy! Lúc con ở Bát Nhã, con đang làm trong văn phòng Bếp Lửa Hồng thì thầy Pháp Duệ vô để sửa máy tính giúp văn phòng. Sau đó sư cô Thư Nghiêm vô và thầy Pháp Duệ nói với sư cô là, “Em tính xin tiền sư cô Chân Không để làm Từ Điển Làng Mai…” Nghe thầy Pháp Duệ nói vậy sao con thấy thương sư cô Chân Không quá. Bao nhiêu việc lớn trong Chúng sư cô đều lo hết. Con còn nhỏ chẳng làm được việc gì. Lúc con còn là học sinh, sinh viên, mỗi lần phải xin tiền bố mẹ con để đóng tiền học con rất ngại. Đôi lúc tiền lương không đủ bố mẹ con phải bán con lợn, con gà hay thóc gạo. Nhà có cái gì bán được thì bán hết miễn sao có tiền cho đàn con có tiền đóng tiền học là bố mẹ con mừng rồi. Khi rời Phước Huệ, nhận được tiền của chúng là 1,000,000 đồng, con thấy số tiền sao lớn quá. Rồi thì số tiền ấy con tiêu không hết, con đem cho sư chị, sư em, những ai thiếu tiền. Mỗi tháng, tiền ăn, tiền điện, tiền nước, tiền chi tiêu này nọ đã là một số tiền lớn lắm rồi, ấy vậy mà con vẫn được nhận mỗi tháng 50,000 đồng, với con số tiền này lớn lắm.

Con thấy con chỉ là một bông hoa nhỏ trong một vườn hoa. Vườn hoa Tăng thân đẹp lắm bởi thế một bông hoa dại như con cũng được đẹp lây. Con đang được hưởng phước từ Thầy, từ Tăng thân. Con thấy mình thật may mắn vì con được gặp Tăng thân, con thấy người Hải Ninh như con được có hai người trong chúng.

Con thấy con chẳng lẻ loi khi một mình con là nữ, là người Hải Ninh bởi vì Tăng thân là gia đình của con. Con quá hạnh phúc khi con có nhiều anh chị em đến từ nhiều miền khác nhau. Hôm con về quê, công an huyện có nói chuyện với con, chung quy lại ý họ chỉ là muốn con về quê tu thôi, bởi vì quê con (Hải Ninh) có tới 108 ngồi chùa và chỉ mới có 25 vị sư. Nhưng chùa quê con buồn lắm, con chẳng muốn về cho dù họ có cho con một mình làm trụ trì tới vài cái chùa. Giờ đây, làm sao con có thể sống thiếu Tăng thân. Nếu sống thiếu Tăng thân thì con như cá thiếu nước, như cây thiếu đất. Về nhà có mấy hôm để làm hộ chiếu thôi mà con nhớ Đại Chúng, nhớ sao mà nhớ. Tăng thân có biểu con đi đâu cũng được, miễn là đừng đi một mình, rứa là con mừng lắm rồi.

Xuân về Thầy lại thêm một tuổi, con lại lớn thêm, con chẳng biết viết gì nữa vì thư con viết hơi dài. Con kính cám ơn Thầy đã dành thời gian để đọc thư con. Con cầu chúc Thầy luôn có nhiều sức khỏe để chúng con được nương tựa. Thầy mãi là bóng mát để che chở cho chúng con. Con sẽ mãi là con ngoan của Thầy, của Tăng thân.

Con của Thầy,
Con của Tăng Thân,
Kính thư
Con:  Chân Chuẩn Nghiêm

T.B. Kính bạch Thầy! Vì chưa gửi thư đi cho Thầy được nên con kính chép tặng Thầy bài thơ mà con mới viết:


Tình Huế

Dòng sông Hương lóng lánh ánh mặt trời
Con yêu Huế có đôi lời muốn nói
Đã có lần trong lòng con tự hỏi
Con yêu Huế rồi hỏi Huế có yêu con?
Sẽ chẳng bao giờ tình Huế bị hao mòn
Dẫu cho con lớn dần theo năm tháng
Huế vẫn luôn với vòng tay dang rộng
Ôm lấy con, ôm lấy cả đất trời
Tình yêu đâu thể nói bằng lời
Chỉ có sống, cảm nhận rồi mới hiểu
Con yêu Huế, yêu nhiều, yêu yêu lắm
Yêu huynh đệ, yêu mến cả Tăng thân
Để đền đáp con chuyên cần tu học
Chẳng phụ lòng Huế đã yêu con.

 

 

Lần về thăm nhà lần này con muốn được về nhà cùng Đại chúng nên con không có ngại nói ra những gì ấp ủ trong lòng và con cũng đã được Đại chúng yểm trợ 100%.>>

Thầy kính thương !

Huế đang giữa mùa đông, cái lạnh đến tê tái nhưng con nghe quý anh chị em của con gọi điện về nói là bên đó lạnh đến 2oC và còn có thể xuống nữa. Chao ôi, con chưa biết cái cảm giác lạnh tới 2oC nó như thế nào, nhưng con biết chắc là nó lạnh thấu xương. Những ai mới qua chắc chịu không nổi, và con tin là sang mùa đông sang năm thì mọi người sẽ quen. Con nhớ Út Đôn Nghiêm cây con lắm, sư em con nhỏ mà giỏi giang, em nó luôn là tấm gương sáng cho con noi theo.

Thầy ơi, ở bên ni Đại chúng đang học lớp Du Già Sư Địa Luận vào mỗi chiều thứ bảy để theo kịp chương trình bên Làng. Mỗi khi có chuông đi học là ai cũng vui tươi phấn khởi, nghe chuông khởi sự đi liền. Con thấy con giống con chuột rớt vào hũ gạo nếp. Hạnh phúc này đâu phải ai  cũng dễ dàng có được. Con thấy sức mạnh của Tăng thân là một sức mạnh vô hình, chỉ có những người trong cuộc mới cảm nhận được mà thôi. Con không biết nói sao cho hết điều kỳ diệu về hai chữ Tăng thân nhưng con luôn khẳng định rằng: Tu Học Là Công Trình Không Của Một Cá Nhân. Có Tăng thân thì khó khăn nào cũng dễ dàng vượt qua, chỉ cần mình mở lòng nói cho Tăng thân biết mình đang gặp khó khăn gì, mình đang có ước muốn gì. Như con đây, con muốn được về nhà cùng Đại chúng nên con không có ngại nói ra những gì ấp ủ trong lòng và con cũng đã được Đại chúng yểm trợ 100%.  Mỗi lần lên trai đường, nhìn lên bức thư pháp Thầy viết: “Ta Đã Làm Gì Hôm Nay Cho Tăng Thân Hạnh Phúc?” thì  con biết con cần phải làm gì cho Tăng thân. Và con thấy con chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của Tăng thân, chỉ cần như vậy thôi cũng đủ lắm rồi.

Thư gửi Gà con (1)

Khi một người trẻ quyết định đi xuất gia, sự kiện đó thường gây ra nhiều ngỡ ngàng và thắc mắc cho người thân. BBT xin chia sẻ với  bạn đọc thư của một sư cô trẻ Làng Mai gửi cho bạn bè  để giúp họ hiểu vì sao sư cô đã quyết định đi tu và có một hình dung cụ thể về cuộc sống hiện tại của sư cô. Mong rằng chia sẻ này sẽ đem lại cho các bạn trẻ nhiều hứng khởi, nhất là các bạn nào đang trăn trở với ước mong hướng thiện và muốn tìm cho mình một hướng tâm linh. BBT

Chị dạo này thế nào ạ? Cuộc sống và tu luyện có tốt ko ạ? Giờ chị đang ở đâu, có thể cho em biết địa chỉ chính xác được ko ạ?…

Gà con thương!

Cuộc sống của chị bây giờ có thật nhiều niềm vui. Bắt đầu kể với em từ đâu nhỉ? Có lẽ từ ngày hôm nay. Sáng nay, chị dậy lúc 5 giờ sáng. 5h30 ngồi thiền 30 phút. 6h00 tụng kinh bằng tiếng Anh. Chùa nào cũng có kinh nhật tụng hết nhưng nội dung và nghi thức khác nhau. Chùa chị tụng theo nghi thức của Làng: có từ thứ Hai tới Chủ nhật. Ngồi thiền, tụng kinh là chuyện hàng ngày của thầy chùa. Ngôn ngữ chùa gọi là hai thời công phu. Một thời vào sáng sớm và một thời vào buổi tối (khoảng 7-8h tối). Cũng tuỳ từng chùa mà giờ giấc có thay đổi cho phù hợp với sinh hoạt, ngoài ra còn phải thay đổi theo mùa nữa. Mùa thu này thì công phu sáng xóm chị là 5h30. Tới 7giờ có 45 phút tập thể dục vì bên này thời tiết khá lạnh. Thường thì chị lười tập thể dục lắm. Chị nhớ hồi đi học, tập thể dục là để lấy điểm thôi. Tập thể dục hàng ngày là một trong những thói quen mới mà chị phải tập em ạ. Có nhiều lựa chọn lắm: Yoga, Khí công, gậy, thái cực quyền, chạy bộ,…  Hiện tại thì chị đang tập võ chùa (mới học); chị cũng thay đổi nhiều thứ (chỉ có Yoga là chưa thử)) để xem cái nào phù hợp với mình, thì thấy võ là phù hợp với chị hơn cả. Có một thầy ở Việt Nam qua thăm làng hai tháng dạy cho mấy sư cô vài bài căn bản, không đủ để làm gì nhưng đủ… để toát mồ hôi.

7h 45 ăn sáng. Buổi sáng mọi người ăn trong im lặng vì vẫn trong giờ thực tập Im lặng hùng tráng từ 9h tối hôm qua, tới sau khi rửa bát xong mới được nói chuyện lại. Các chùa Việt Nam gọi là giờ Chỉ Tịnh. Chị thích thời gian này lắm, vì rất yên tĩnh. Chị rất muốn mời các em tới chùa chơi để tận hưởng không khí này, vì nó không thể diễn tả được. Chị thường dùng thời gian này để viết nhật ký. mà thuật ngữ chùa gọi là viết SỔ CÔNG PHU, ghi lại những gì xảy ra trong chị mà chị quán sát được sau một ngày: Ví dụ nhận được email của Gà con thì thấy sao? … Nhận được email của em bao nhiêu kỷ niệm thời đại học hiện về. Làm việc có mệt mỏi không? Có giận ai không? Có những niềm vui nào… Mấy năm rồi chị có nhiều điều ghi lại. Vì đó là công việc chính của người tu mà: Thanh lọc tâm ý. Bên ngoài thì không có điều kiện nhiều như vậy, vì mưu sinh bận rộn. Còn người xuất gia, lấy việc thấy mình làm gốc. Hiểu mình mới có thể hiểu người và giúp người được. Chị thì chị thấy rõ mình hơn. Thấy cách chị lớn lên làm sao, được dạy dỗ như thế nào? Những động lực nào đã đưa chị tới những quyết định như vậy… Nhờ vậy chị không lặp lại những gì chị đã làm khổ chị và làm khổ những người xung quanh. Giống như em mang một cái ống kính hiển vi để quan sát vi khuẩn vậy. Em phải tìm cho ra được nó có đặc điểm gì, thường hoạt động như thế nào, môi trường sinh sống ra sao. Chị thì làm việc với TÂM chị thôi, chị tập buông những nỗi buồn và trồng thêm những niềm vui.

Ăn sáng xong là tới giờ làm việc. Mọi người đều có công việc của mình để làm. Hôm nay chị làm website. Tới 11h thì nghỉ vì 11h 30 đi thiền hành. Tới 12h 30 là ăn trưa. Ăn trưa im lặng 20 phút. Ăn xong được nghỉ ngơi tới 3h chiều thì chấp tác tiếp. Trưa nay chị đi chơi với một bác mẹ của chị Hương. Chị Hương người Hà Nội (ở đường Láng), chị ấy sinh năm 78, học Quan Hệ Quốc Tế, hiện đang làm việc ở  Paris, chị du học ở bên này và làm việc ở bên này10 năm rồi. Chị hay về làng tu học trong những ngày nghỉ. Lần này, mẹ qua chơi nên chị đưa mẹ về Xóm Mới chơi với các Sư cô. Lâu rồi mới có đồng hương nên chị đi chơi với chị Hương và mẹ chị ấy cùng với một bác nữa cũng từ Paris về.

Đến giờ chấp tác chị đi cắt mận để làm mứt mận. Chùa chị ở vùng quê miền Nam nước Pháp. Xung quanh là cánh đồng, đồi mận, đồi nho… Gần xóm có ông hàng xóm sau khi thu hoạch mận xong năm nào cũng cho xóm chị qua mót lại. Nói là mót vậy chứ năm nào cũng được cả tấn mận. Một phần thì sấy khô, còn mứt mận thì ăn quanh năm. Ở làng có nhiều khoá tu, và thiền sinh về đông lắm, nên có mứt mận cũng đỡ chi phí đi nhiều. Mà thiền sinh về làng biết là mứt mận do chính quý sư cô tự làm, họ hạnh phúc lắm. Nhiều người còn mang về làm quà cho gia đình và bạn bè. Mùa thu là mùa thu hoạch. Sắp tới chị còn đi hái táo và lượm hạt dẻ nữa, người ta cũng cho và mình để dành ăn dần. Những ngày như vậy vui lắm. Làng thì toàn người trẻ thôi, nên làm gì cũng dễ vui.

Mùa thu hái mận

Làng có ba xóm, một xóm cho quý thầy gọi là xóm Thượng, hai xóm cho quý sư cô: Xóm chị là Xóm Mới và xóm còn lại là xóm Hạ. Mỗi tuần có hai ngày quán niệm chung cho ba xóm vào ngày thứ Năm và Chủ nhật. Nếu em có thì giờ, khoảng 3h chiều chủ nhật tới em lên mạng vào phần Pháp đường là em sẽ được nghe Thầy chị nói pháp thoại trực tuyến (bằng tiếng Anh nhưng có thông dịch ra tiếng Việt ) và thấy quý thầy, quý sư cô lên tụng kinh trước pháp thoại (tất nhiên là trong đó có chị).  Chắc em sẽ thắc mắc ngáy quán niệm là ngày gì. Em vào đây coi thử nhé: Một ngày quán niệm ở Tu viện Lộc Uyển

Mấy năm rồi xuất gia chị có nhiều chuyện vui để kể cho em nghe lắm, chị sẽ viết tiếp cho em sau.

Chị Minh Tâm

56 đóa hồng tặng mẹ

Minh Tâm

Mẹ thương yêu!

Hôm nay, con tròn hai năm xuất gia. Thời gian nhanh thật mẹ nhỉ? Mới ngày nào còn khóc sướt mướt vì quyết định đi tu với con thật khó khăn. Dù con rất yêu đời sống này nhưng bố vừa mất mà con thì chỉ thích ở gần mẹ thôi. Điều khó khăn nhất với con để quyết định đó là tình thương của con với mẹ. Con đã không dám về nhà sau khi tốt nghiệp vì con sợ con sẽ không đi nổi, vì vậy con đã tìm cách ở lại Hà Nội. Mẹ đã luôn có mặt bên con mỗi chặng đường con đi qua.

Mới hai năm thôi mà con thấy thật nhiều, con đã tìm được niềm vui chân thật. Con đã chuyển hóa những khổ đau trong lòng, những day dứt, hối hận khi con đã nhiều lần làm đau lòng bố mẹ và gây khó khăn cho gia đình.

Mới hai tuổi, con vẫn là em bé trong lòng Tăng thân. Tất cả những gì con có ngày hôm nay như: sức khỏe, niềm vui đều là phúc đức của ông bà tổ tiên nhiều đời ăn hiền, ở lành và nhờ bố mẹ đã sinh ra con, nuôi dưỡng và dìu dắt con. Mỗi bước con đi con đều mang theo tình thương của cả nhà.

Ngày sinh nhật, chúng con gọi là ngày tiếp nối vì con đơn giản là sự tiếp nối của bố mẹ. Mẹ có thấy con là sự nối dài của bố không? Và con cũng là sự tiếp nối của Thầy. Con sẽ là sự tiếp nối đẹp của bố với tất cả những phẩm chất tốt của bố và mẹ, ông bà bên nội cũng như bên ngoại trao truyền lại, con đang gìn giữ và cống hiến cho Tăng thân cũng là cho mọi người. Và mỗi khi thực tập “Trở về kính lạy, liệt vị tiền nhân, dòng họ tổ tiên, gia đình huyết thống, hai bên nội ngoại. (thực tập 5 cái lạy)

Con thấy cha mẹ mà xương thịt và sự sống đang có mặt và lưu nhuận trong từng tế bào và mạch máu của con. Qua cha con và mẹ con, con thấy ông bà, bên nội cũng như bên ngoại, đã và đang đi vào con với tất cả mọi năng lượng, mọi trông chờ, mọi ước mơ, cũng như tất cả trí tuệ và kinh nghiệm của tổ tiên trải qua bao nhiêu thế hệ. Con mang trong con sự sống, dòng máu, kinh nghiệm, tuệ giác, hạnh phúc và khổ đau của các thế hệ tổ tiên. Những yếu kém, những tồn tại và những khổ đau truyền đạt lại, con đang tu tập để chuyển hóa. Những năng lượng của trí tuệ, của kinh nghiệm và của thương yêu mà liệt vị truyền đạt lại, con đang mở rộng trái tim con và xương thịt con để mà tiếp nhận…” con đã hái được những đóa hồng dâng tặng mẹ nhân ngày Vu Lan.

 

 

56 đóa hồng tặng mẹ

 

1. Mẹ hiền lành

2. Mẹ chịu khó

3. Mẹ luôn luôn hy sinh cho gia đình

4. Mẹ thương bố và các con các cháu

5. Mẹ là người con có hiếu với Ông bà ngoại và các cô bác bên gia đình huyết thống. Mẹ luôn nghĩ cách để báo hiếu ông bà.

6. Mẹ cũng thương Ông bà nội và chăm sóc tận tình như bố mẹ ruột của mình

7. Mẹ không hay than thở

8. Mẹ có niềm tin nơi bố

9. Mẹ rất chung thủy

10. Mẹ sống giản dị và không đua đòi

11. Mẹ rất tiết kiệm

12. Mẹ chân chất, thật thà

13. Mẹ chăm trẻ con rất khéo (thành quả là ba chị em lớn lên khỏe mạnh và các cháu được mẹ chăm đều rất ngoan)

14. Mẹ ít khi trách móc và hờn giận ai

15. Mẹ luôn tìm cách tha thứ cho mọi người

16. Mẹ sống hài hòa với hàng xóm láng giềng nên đi đâu cũng được mọi người thương quý

17. Mẹ được nhiều người tin cậy

18. Mẹ trồng vườn rất mát tay nên đi đâu mẹ cũng có một mảnh vườn xanh mát và chúng con luôn có rau sạch để ăn.

19. Mẹ làm dưa, cà…rất ngon

20. Mẹ thường thức dậy sớm

21. Mẹ sống sạch sẽ và săn sóc cửa nhà chu đáo

22. Mẹ hồn nhiên

25. Mẹ là cầu nối cho bố và các con. Khi bố giận mẹ thường tìm cách xoa dịu và giúp cho không khí gia đình bình yên lại.

26. Mẹ thương con dâu như con gái của mình

27. Mẹ rất vui tính và sống tích cực

28. Mẹ yêu thiên nhiên

29. Mẹ yêu trẻ con

30. Mẹ thương người nghèo, những người có hoàn cảnh khó khăn, và mẹ thường tìm cách giúp đỡ trong khả năng của mình

31. Mẹ tạo điều kiện cho các con học tập. Mẹ thường giành làm việc nhà để các con có thời gian học.

32. Mẹ khuyến khích các con học hành

33. Mẹ thích đọc sách và ham học hỏi, khi có thời gian rảnh rỗi mẹ thường đọc thêm sách về nấu ăn, sức khỏe để có thể chăm sóc gia đình

34. Mẹ thích làm đẹp cho con gái

35. Mẹ không ưa khoe khoang

36. Mẹ không có tâm ganh đua

37. Mẹ biết bằng lòng với đời sống hiện tại

38. Mẹ hy sinh tất cả cho con cái nhưng không đòi hỏi con cái phải báo đáp mình

39. Mẹ luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho gia đình và cho mọi người

40. Mẹ tôn kính Tam Bảo

41. Mẹ luôn lắng nghe để hiểu con cái muốn gì

42. Mẹ có mặt mỗi khi các con gặp khó khăn (khi chị Nhung sinh cháu cần mẹ giúp đỡ, khi con tốt nghiệp cấp III, đại học mẹ đều có mặt, mẹ chăm sóc cháu Minh để chị Luyến đi làm…)

43. Mẹ vâng lời ông bà ngoại, sống hòa thuận với anh em

44. Mẹ kính trọng người lớn tuổi.

45. Mẹ không ít hờn giận và không than phiền dù có ai đó trách móc hay hiểu lầm mẹ

46. Mẹ có niềm tin nơi các con

47. Mẹ rộng rãi và san sẻ những gì mình có cho những người thiếu thốn

48. Mẹ thích làm việc thiện

49. Mẹ là hậu phương của bố, chăm sóc gia đình, luôn yểm trợ và giúp bố một tay khi bố muốn thay đổi (làm nước ngọt, làm ruộng theo phương pháp mới, chuyển nhà lên Hà nội…)

50. Mẹ là người bạn đời lý tưởng của bố dù bố tận sau này mới nhận ra điều đó

51. Mẹ là bà nội, bà ngoại hiền của các cháu, luôn dành thời gian săn sóc và chơi những trò chơi trẻ con với chúng

52. Mẹ nấu cơm đặc biệt ngon

53. Mẹ thương con rể như con trai và luôn tìm cách xây dựng hòa giải cho gia đình của các anh các chị

54. Mẹ rất can đảm, khi các con còn nhỏ và bố đi làm xa mẹ dậy sớm đi làm, nấu nướng…mà mẹ không sợ Ma

55. Mẹ thương và chăm sóc cho các anh chị em con cô, chú, bác như chăm sóc con ruột của mình nên nhà mình ở HN lúc nào cũng là nơi đi về cho họ hàng khi có việc cần.

56. Mẹ luôn luôn xinh đẹp cho dù năm nay mẹ đã 56 tuổi mẹ vẫn là “Hoa Khôi” của nhà mình.

Lá thư này là kết quả tu học của con trong hai năm qua, con làm quà tặng mẹ và các anh các chị. Mọi người đang có ở trong con.

Con gái út ít của mẹ!