Thầy còn đây mãi

Kính dâng lên Sư Thúc

 

suThuc.jpg

Mãi còn đây tiếng gió, tiếng chim
Ánh  dương lên thức núi đồi tỉnh dậy
Mãi còn đây suối Tào Khê tuôn chảy
Mái già lam ấm áp tình thầy.

Mãi còn đây trong con mãi còn đây
Tiếng chuông chùa trầm hùng qua giọng hát
Có hương mộc, có cội lan thơm ngát
Có đức hạnh Thầy trong nghĩa đạo thấm sâu.

Mãi còn  đây tiếng kinh vọng đêm thâu
Dương Xuân sống với người bao năm tháng
Mãi còn đây mắt thương yêu ngời sáng
Nụ cười Thầy trong biển động trời yên.

Mãi còn đây là nhựa sống thiêng liêng
Có bài học từ tình Thầy bình dị
Có  sức hùng bước chân người xuất sĩ
Chí thương yêu, tâm vững mạnh dặm đường.

Thầy còn đây hoa nở giữa trời thương
Khí đất tổ nơi muôn ngàn biểu hiện
Thầy đến đi giữa nghĩa ân đưa tiễn
Một bước về Thầy hóa gió thong dong.

Khế ngọt trăm năm tình Thầy đầy sự sống
Câu chuyện xưa chẳng khép lại bao giờ
Thầy còn đây nơi ngòi bút trẻ thơ
Trong tĩnh lặng con biết Thầy còn mãi …

Mây tím đêm về 09/08/2009

Thơ Cho Chị

 

camonchi2.JPGCám ơn chị buổi sáng mai hôm ấy
Đã cho em tận hưởng những phút giây
Phút giây ấy tĩnh lặng mà đong đầy
Cho một kẻ đã bao ngày lầm lũi

Cám ơn chị cho em nguồn sống mới
Từ cách nhìn, lời nói đến tư duy
Bấy lâu nay em làm được những gì
Sao nhìn lại lòng thấy lòng buồn tẻ

Chị biết không tâm em còn thơ trẻ
Trước phong ba cám dỗ của cuộc đời
Đã bao lần em chìm nổi chơi vơi
Biển lòng động mặc dù trời lặng gió

Đường phía trước dẫu phong ba còn đó
Em vẫn đi đâu kể bước gian nguy
Thương làm sao một kẻ lắm nghĩ suy
Với cuộc sống thật đơn sơ, ngắn ngủi

Chị ơi chị bao lần em muốn nói
Nói thật nhiều với chị – người kính yêu
Nhưng tâm em vẫn ấp ủ bao điều
Ôi, khó quá! Chị ơi sao khó quá
Nhưng hôm ấy buổi sớm mai hôm ấy
Chị cho em cái thấy để trở về
Sống chấp nhận, cảm thông, không đòi hỏi
Thấy đường rồi thuyền về bến thảnh thơi.

Từ khi thấy em

Sáng nay hoa hướng dương đã nở

Bình minh tươi sáng một trời
Lặng lẽ
tôi đi giữa con đường hoa
nghe ngóng những tin vui….
Không cần quay ngược thời gian
hồn tôi đang trẻ thơ
chạy nhảy giữa những bông hoa
dù vẫn lặng thầm bước từng bước nhẹ.

Những bông hoa có biết không?
Tôi đang sinh ra, sinh ra trong từng phút giây
giữa đời sống này
từ khi thấy em
nụ cười rạng rỡ ban mai
Bầu trời cao trong không dung chứa những cõi lòng nhỏ bé…
Tôi đang bước đi giữa đời sống này
lặng lẽ
thênh thang
Môi hát thầm những lời ca rất khẽ
về cuộc đời nhiều thương đau và độ lượng,
tha thiết rồi phôi pha
Cuộc đời đã mở cho tôi một con đường tươi đẹp, thân quen
thấp thoáng đâu đó trong những giấc mơ tiền kiếp
Cuộc đời đã đưa cho tôi một bàn tay cứu rỗi
rồi để tôi đi một mình trên đường tôi…
Sẽ không bao giờ quay đầu trở lại
dẫu linh hồn còn ướt mềm nhiều dấu tích sau lưng
Tôi đi theo tiếng gọi của nguyên sơ,
của mặt trời,
của núi sông, biển cả
Cho đến ngày tôi gặp lại tôi…
Sáng nay, muôn vạn hoa mặt trời đã nở
hãy ngồi lại đây cùng tôi,
ngắm nắng lên
và để lòng bình thường như nắng…
15.07.2010

 

Thênh thang nẻo về

 

Có vòng tay nào rộng hơn vòng tay của vũ trụ
Có tình thương nào bao la bằng tình thương của mẹ Quan Thế Âm
Có trí tuệ nào bừng sáng như trí tuệ của bậc tỉnh thức
Có giải thoát nào bằng giải thoát của tâm.

30. Loi di ngap hoa vang

Mùa tiễn đưa

 

thomuathu

 

 

Nắng chiều thêm thắm sắc thu vàng
Rừng thu lẳng lặng khúc tiễn đưa
Bao cơn mưa lá nhẹ buông thả
Cuộc hẹn trở về không vắng xa
Phút giây ấy là phút giây hội ngộ
Này trăm năm vẫn một lối đi chung
Đây bước chân xin đi ở thong dong
Trên vạn lối mang ấm vang tình huynh đệ
Này lá ơi hãy yên lòng đất mẹ
Để ngày mai nuôi lấy những mầm xanh
Phút chia xa trao tay vốc an lành
Rồi gặp lại trong từng giây phút lặng
Xin gởi đây hạt niềm tin hoa nắng
Để ngày mai cây trái xanh mảnh vườn
Bước đường dài sao tránh khỏi gió sương
Nhưng ngọn lửa ngòi xưa luôn cháy sáng.

Hội ngộ bên Thầy

 

Đây là bài thơ của một phật tử ở Việt Nam đã tham dự khóa tu với tăng thân tại

Thái Lan. BBT xin được gởi đến quý vị thân hữu.

Bao năm đành xa cách!
Được hội ngộ … bên Thầy
Tưởng như là cơn mộng
Nước mắt dâng tràn mi…

Núi xa, mờ sương phủ
Trúc còn ủ hương đêm
Hạt kim cương diễm tuyệt
Long lanh màu tỉnh thức
Mặt trời hồng đang lên…

Tờ lá nào mỏng manh
Sắc vàng chen sắc đỏ
Ẩn những đốm màu xanh
Buông nhẹ tà áo chị…

Tặng em vừa quen biết
Được thiền hành bên nhau
Lối cỏ dài xanh mướt
Sỏi thầm thì xôn xao

Bàn tay con bé bỏng
Trên bàn tay Sư Ông
Nâng tiếng chuông Chánh Niệm
Đi vào… không gian trong.

Ôi! bây giờ… hạnh phúc
Đâu phải là chiêm bao
Thời gian ơi thong thả
Có chia tay đâu mà.

Nakhonnayok, Thailand
Tâm Phước Tịnh
10-2010

thay_052


Trở về

 

Em mười tuổi

 

(Mừng tu viện Lộc Uyển tròn 10 tuổi)

_DSC0201

 

Em đã mười năm em ở đây
Sương khuya có lạnh ướt vai gầy?
Nắng ấm theo em từng bước nhẹ
Khi em đi giữa chốn trời mây?

Em vẫn hăng say vẫn miệt mài
Khóa tu, thuyết giảng, nặng hai vai
Sớm tối như đôi vầng nhật nguyệt
Em mang đuốc Tuệ rọi đêm dài

Đạo Bụt quanh vùng đã thấm sâu
Thiền sinh Việt Mỹ tận nơi đâu
Đã đến đã về như cơn sóng
Đã cúi đầu, kính mảnh khăn nâu

Trẻ già trai gái đang thức tỉnh
Tiếng trẻ cười vang ở cuối ghềnh
Thiền đường rạng rỡ như ngày hội
Em đã dài tay cứu chúng sinh!

Xuân về em vẫn sống đơn sơ
Một bát ba y, trước đến giờ
Em vẫn ngồi im trong chánh niệm
Bên rừng sồi, hoa nở thành thơ.

Đôi bàn tay

Đôi bàn tay ơi,
xin chắp lại
nguyện cầu cho những niềm đau nguôi ngoai
khi một chiều lặng nhìn em, từ mắt trong đôi dòng lệ tuôn dài
và trái tim phập phồng, thổn thức
những tủi hờn nào,
dằng dai trong đáy sâu ký ức
chợt trở mình xáo động những nhịp thở bình an.

Đôi bàn tay ơi,
xin chắp lại
Ấp ủ hạt từ tâm
nuôi nấng hoài những tin yêu cuộc sống.
Trên mảnh vườn năm nọ
trót đã giông gió mấy mùa
hôm nay vẫn còn cỏ, còn hoa
và nắng gội…
bình yên như một bức tranh nhiệm mầu
cho em đó.

Đôi bàn tay ơi,
xin chắp lại
cúi lạy khắp mười phương
Trên con đường Người đã đi qua
Tình thương bất diệt vẫn muôn đời còn đó
bát ngát, mênh mông
cùng nâng bước chân em
đi khắp dặm trường…

Đôi bàn tay ơi,
xin chắp lại
rồi tung những hạt lành về khắp muôn phương
khi em đã có thể đứng dậy
tự bước đi trên đôi chân mình
Bình an,
Thanh thản
Trên môi em,
sáng nay, tôi thấy một nụ cười trầm mặc, bao dung
– nụ cười hoa mặt trời thức tỉnh
cùng ánh nắng chiếu soi
mở một lối an nhiên đi đến vô cùng…

Vững cánh

 

doi tuyet

Loạn cánh
Một buổi chiều lộng gió
Tan tác mây thu
Những bóng chim giã từ
Dư ảnh mùa xuân nắng ấm
Người đã từ lâu quỳ nơi giáo đường bình lặng
Bỗng dưng nghe qua hồn mùa
Chiều nay vang vang tiếng gọi
Lên đường vượt cánh đồng dài tuyết giá
Vững cánh chở niềm tin