Vui thay về dự Đại Giới Đàn

 

 

Đi xa mới biết thương Thầy

Độ sanh hoằng pháp khắp đó đây

Tuổi già quản chi thân mệt nhọc

Lòng từ tỏa ngát chốn trời Tây.

 

Giới Đàn Tình Huynh Đệ mở bày

Tăng thân khắp chốn trở về đây

Tiếp nhận truyền trao hương giới quyện

Đàn tràng thanh tịnh quý hóa thay.

 

Vui thay về dự Đại Giới Đàn

Tình Huynh Đệ quả thật chứa chan

Chư tôn thiền đức đều quy tụ

Mai thôn Pháp quốc rợp ánh vàng.

 

Mừng thay huynh đệ sống một nhà

Việt Nam Pháp quốc đâu còn xa

Giới pháp truyền trao đăng tục diệm

Ba mươi năm kỷ niệm chặng đường qua.

 

Xóm Hạ, Làng Mai

25.02.2012

Ni sư Chân Như Minh

 

Hoa tuyết về

 


Kiếp xưa em là hạt mưa

Rơi vào lòng đất mẹ hiền

Kiếp xưa em là hạt mưa

Cho mầm ngày xuân vươn lên.


Kiếp xưa em là hạt mưa

Thả mình vào dòng suối nhỏ

Hòa mình vào con sông lặng

Rồi cùng về với biển xanh.


Kiếp xưa em là biển xanh

Ngày ngày vỗ về bờ cát

Có khi em là hạt nước

Nô đùa với tia nắng hè.


Rồi vui em bay lên cao

Thênh thang trong không gian tĩnh mặc

Em vui khi thành mây trắng

Thong dong, bình thản giữa đất trời

Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng…

Bình an, bình an, bình an…


Kiếp xưa em là bạch vân

Mang đi sự sống nhiệm mầu

Có khi  em là hạt mưa

Đậu trên chiếc lá thu vàng.


Kiếp nay em là hoa tuyết

Reo vui giữa gió đông về

Dầu bên trời có se lạnh

Em về trong trẻo tiếng cười vang

Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng…

Bình an, bình an, bình an…


Kiếp xưa em là mây

Kiếp nay em là tuyết!

 

Lời yêu thương khi sống cùng thiên nhiên, sư cô Tuyết Nghiêm gửi tặng quý bạn hữu


Xuân hội ngộ

 

Chị hỏi tôi xuân tha phương có nhớ mẹ?

Tôi mỉm cười, mẹ đang có nơi đây

Tình thương đầy mẹ như áng mây bay

Lòng dạ vẫn lời thề non hẹn biển.

 

Mẹ, mẹ tôi đó trong ngụm trà sáng nay

Chén xuân đầy hương thiền môn dịu tỏa

Ba tôi đây lời ru xưa còn đọng

Khúc ca ngâm tôi cất giữ ngày xuân.

 

Chị lại hỏi tôi xuân có nhớ cố hương?

Nhớ phố hoa, nhớ trời đông đoàn tụ

Tôi mĩm cười đây hoa xuân đương nụ

Chim đã về tấu khúc nhạc mùa xuân.

 

Hoa mai vàng chợt nở rộ trước sân

Xâu pháo đỏ bỗng reo vui đầu ngõ

Đôi tay nào đem xuân về trong gió

Đôi mắt nào ôm lấy tết Việt xưa.

 

Quê hương đây tiếng chuông trống giao thừa

Quê hương đây điệu dân ca ai hát

Vui bên nhau hạt dưa, bánh chưng nhạt

Mứt trái xum vầy khúc hát Việt Nam.

 

Quê hương là đây từng hơi thở An Ban

Ly trà nóng càng thắm xuân đoàn tụ

Quê hương đây bước chân về quê cũ

Nắm tay cùng khai thông suối từ bi.

 

Anh đã có đây lắng tiếng chung kì

Chị đã có đây lặng yên giờ hội ngộ

Em đã có đây với niềm đau nỗi khổ

Tôi có đây hạnh phúc đượm phút giây.

 

Em lại hỏi tôi xuân nay có nhớ Thầy

Hơi thở nhẹ xuân này xuân tiếp nối

Thầy có đây thơm hương tình tỉ muội

Thầy có đây vui ngắm dòng sông trôi.

 

Tôi cúi đầu trước ân nghĩa thâm sâu

Bên thềm xuân nén tâm hương mới đốt

Hương trần gian lòng trước sau vẫn một

Đôi bàn tay tôi hứng giọt xuân an.

 

Vầng thơ này nét bút ngày quang sang

Sẽ có mặt và lắng nghe sâu sắc

Chị thấy không phút giây này tĩnh mặc

Ta gặp nhau cùng hội ngộ mùa xuân.

 

(Kính tặng ba mẹ và chị em phút giao thừa)

Con, Tuyết Nghiêm

Vũ trụ về trong một bát cơm

Em thấy chăng trong một bát cơm

Cả vũ trụ đang về mầu nhiệm

Hạt gạo trắng từ đồng chiêm thơm phức

Đất trời gom cho lúa trổ đòng đòng

Kìa em bé thơ ngây hai má đỏ hồng

Đang phụ cha gặt về thóc mới

Một chú chuột tìm cái ăn đỡ đói

Rủi ro sa vào cái bẫy của nhà nông

 

Con châu chấu xanh đang nhảy thong dong

Đâu biết sẽ rơi vào trong chiếc vợt

Và chiếc máy nào đang tuốt lúa

Sợi rơm bay sẽ thành nấm ngày sau

Ở ngoài sân hai đứa nhỏ đuổi nhau

Chui vào đụn rơm chơi trốn tìm buổi tối

Ló đầu ra nhìn nhau cười nắc nẻ

Rồi nằm yên cùng ngắm trăng vàng

Trái trăng treo như một thiên đàng

Của lũ trẻ với Hằng Nga-Chú Cuội

Chúng có biết trong bát cơm gạo mới

Công của thủy triều đều đặn cũng nhờ trăng

Vũ trụ đang về em có thấy chăng

Từ hơi nóng mặt trời đến đám mây phiêu lãng

Từ ngọn gió lùa cho hoa kết trái

Đến biết bao sinh diệt của muôn loài

Chỉ một hạt cơm vũ trụ đã đong đầy

Và chuyển hóa thành máu xương da thịt

Từ giọt mồ hôi của bao người rơi xuống

Thành giọt mồ hôi em của hôm nay

Xin mỉm cười nâng bát trên tay

Để cảm ơn cuộc đời mầu nhiệm

Tôi có là chi mà chê khen ngon dở

Trước vô cùng vũ  trụ ở trong tay!

 

*Sư cô Trăng Bình An*

Lời thầm thì của đất

 

Tinh khôi chân em bước

Đất trời như hân hoan

Em bước chân tiếp xúc

Với đất rất là khẽ

Đất thì thầm nhè nhẹ

Dưới mỗi bước chân em.

 

Đất với em là một

Thân quen tự độ nào

Mà cho em chia sẻ

Niềm đau.

 

Để đất ôm ấp và chuyển hóa

Để em nhận diện và chế tác

Cho niềm vui nhân lên

Cho nỗi buồn trừ bớt

Vẫn thong dong vững chãi

Dưới từng bước chân em.

 

Ôi mầu nhiệm cuộc sống

Hạnh phúc đây thật rồi

Có chi mô mà vội

Về đây rồi! Lo chi.

 

 

Sư cô Văn Nghiêm

Tri Kỷ

 

Xin thắp lên ánh sáng cho bừng tỉnh những tối tăm

Tạ ơn Người đã chảy vào đời dòng tâm linh mầu nhiệm

Đêm nay, cho con ngồi lại đây,

bên một góc trời yên vắng

Thầm gọi tên Người – tri kỷ tự vô biên

 

Hơi thở con đang nối lại nhịp với mạch đêm

Trời sao xa buốt giá

Bỗng nghe thoáng chút ngậm ngùi

Một khung trời bình yên vẫn mở vào lòng đêm khơi

Mang ý thức về ôm lấy niềm hờn tủi

 

Người vẫn còn đó

Tràn ngập niềm bao dung

Có ánh mắt nào của con không phải là ánh mắt của Người ?

Có giọt lệ nào của con không phải là giọt lệ của Người ?

Đã từng nhìn, từng xót xa,

từng khổ đau hay hạnh phúc….

 

Đêm nay xin quay về, nhìn thấu tận nguồn cơn

Cùng ngắm những dòng sông trôi qua –

những dòng sông trở về, lặng lẽ

Và cùng thở cho cõi lòng lắng nhẹ

Khơi mạch nguồn trong lại suối từ tâm…

 

Tạ ơn Đời, còn đó những tri âm…

vui như ngày hỏi han, ấm lại trời đông giá

những con mắt tâm linh vẫn dạt dào từ muôn ngả

những đôi tai nghe suốt cõi lặng thinh

những bàn tay thắp sáng lại niềm tin

và đôi chân dẫn lối về một miền tươi sáng…

 

Tạ ơn Người, tạ ơn Đời

xin chắp tay hướng về

nguyện dốc lòng tu học

để mỗi mỗi phút giây

sẽ còn thương, còn nhớ Con Người…

Bưởi

Thu ca

 

Em có thấy không
Nắng đang ôm em vào lòng
Con đường không còn xa ngái nữa
Em có thấy không
Bàn chân em nhỏ nhẹ
Đất dịu dàng
Đất hôn đôi bàn chân

Đừng tưởng đất im lìm
Đất đang cho em nhiều bình an lắm đó
Em có thấy lòng mình đã mở
Em có thấy gió mát nhẹ như ru
Em hãy thử đi,
ôm thử một ngọn gió như mẹ ôm em ngày xưa
Em có thấy lòng không còn trĩu nặng
Vết thương nào cũng có thể trở nên dịu mát
Khi nụ cười trở về lại trên môi

 

Tôi đã thấy rồi
Không còn những đơn côi
Tôi thấy nụ cười trên môi em đã nở
Tôi thấy mắt em lung linh mặt trời sáng tỏ
Tôi thấy ấm áp bên em

Tôi biết em đã thắp một ngọn nến yêu thương
Em nâng niu một giọt nắng trong lòng tay bé nhỏ
Em vuốt ve một búp xanh vừa hé
Bông tóc tiên nào cười với tinh khôi

Rồi một ngày ánh sáng bừng lên
Ngọn nến hoá mặt trời trong tim em thức dậy
Em không còn nhỏ bé
Đôi cánh tay em không còn ngượng nghịu
Em ôm trọn vào lòng những nỗi đau
Em biến mình thành nắng ấm cho tôi
Em là đất lặng yên
tặng tôi một bông hoa xanh như trời xanh tháng tám
Em tan thành nước mát
Ta trở về với đại dương

 

Tâm Từ Dung
04.09.09

Nếu còn một ngày để sống

(Viết sau khi nghe bài hát cùng tên ở xóm lều EIAB tháng 5 – 2011)

Thầy thường nói mỗi chúng ta ai cũng có 24 giờ mỗi ngày, phẩm chất đời sống của chúng ta phụ thuộc vào cách mình sử dụng 24 giờ đó như thế nào? Là tu sĩ chúng tôi nguyện “Thức dậy mỉm miệng cười

Hai bốn giờ tinh khôi

Xin nguyện sống trọn vẹn

Mắt thương nhìn cuộc đời”.

Thế giới chúng ta đang sống đang xảy ra nhiều hiểm họa bất ngờ, và ai cũng có thể thấy rằng tai nạn có thể xảy ra cho mình bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Tôi còn trẻ nhưng tôi cũng học sống bằng cách tự cấp “visa 1 ngày” cho mình để sống cho trọn vẹn, cho “đáng sống”, hạnh phúc không phải vì mình sẽ chết ngày mai mà hạnh phúc vì mình còn đang được biểu hiện, đang là sự tiếp nối và đang giữ gìn sự sống dưới muôn vàn hình thức.

 

Nếu còn một ngày để sống

Tôi sẽ sống như mọi ngày

Thức dậy khi bình minh gọi

Mỉm cười với tia nắng mai

Những gì tốt nhất có thể làm cho ngày hôm nay?

Là yêu thương và san sẻ

Học bỏ đi những buồn chán trong lòng

Để nhận ra quanh mình còn có những niềm vui.

 

Nếu còn một ngày để sống

Tôi sẽ lại ra vườn ngắm những nhành lá non hay hạt đậu nảy mầm

Để thấy sự nhiệm mầu của đất

Luôn ấp ôm cho sự sống sinh sôi

 

Nếu còn một ngày để sống

Cùng chị em tôi sẽ đi thăm dòng sông

Từ muôn đời nước vẫn chảy trôi

Từ cao xuống thấp

Chia đều khổ đau – hạnh phúc

Cho đôi bờ dù bên bồi – bên lở.

 

Nếu còn một ngày để sống

Tôi sẽ hát ca cùng lũ chim trên mái nhà

Đang miệt mài làm tổ

Bất chấp hiểm nguy, dông gió

Xây tổ ấm thật xinh cho những chú chim non mới đạp vỏ chào đời

 

Nếu còn một ngày để sống

Cùng đệ huynh đi dạo lên đồi

Ngắm mặt trời huy hoàng đang lặn

Đàn quạ rủ nhau về tổ

Nơi cánh rừng xa

Và bình mình mở ra cho những ai ở nửa kia trái đất

Em thấy không sự sống có bao giờ ngừng lại

Cho cả những ai chỉ được sống một ngày.

Thành phố với những bức tường lợp đá

ngoinhalopda.JPG

Có:

Ngôi nhà xinh với những đường hoa lượn vòng nhấp nhô trong sương

Nắng, gió nhuộm màu cho những đóa hoa mỉm cười bên khung cửa sổ

Cây cổ thụ nghiêng mình soi bóng trên những bãi cỏ xanh đầy nắng sáng, nắng chiều

Đàn quạ tự do bay lượn và làm tổ trên những tàn cây cao

Chim líu lo ca hát suốt ngày.

Nhưng:

Trong không gian tôi nghe tiếng chuông đại hồng (vô thanh) vang lên hùng tráng

Mỗi sớm mỗi chiều, tiếng gọi của thương yêu xua tan sầu hận, uất ức, khổ đau nằm sâu trong lòng mảnh đất mà chiến tranh, kỳ thị mới đi qua.

Để cho:

Thành phố xin đẹp tôi tới ngày hôm nay (còn vương nhiều nước mắt) có thể nở được nụ cười trên những gương mặt khắc khổ, già nua

Cái gì tổ tiên đã làm ngày hôm qua?

Những gì chúng ta có thể tiếp nối ngày hôm nay?

Hãy chỉ cho tôi đâu là đường biên giữa khổ đau và hạnh phúc, thiên đàng và địa ngục.

Để tôi lấy làm dây thả cho cánh diều tự do bay lên

Tiếng sáo vi vu tôi nghe trên đồi cao chiều nay

Gọi tôi về hiện tại

dechoem.JPGQuá khứ đã đi qua

Dù quá khứ hào hùng hay tồi tệ

Thì những đứa trẻ vẫn cần thương yêu để thực sự làm người

Chim vẫn cần không gian để gian rộng cánh bay

Còn chúng ta cần đứng bên nhau để dựng lại những gì đã gãy đổ

“Cho một thế giới tốt đẹp hơn”.


Sư cô Hoàn Nghiêm

Viết ngày 28.05.2011 trong khóa tu dành cho người Hòa Lan, tại EIAB

Về giữa bao la

 

thobaola_Buoi.jpgBao la ơi,

Cho tôi thả mình giữa lòng bao la

trên những cánh đồng mênh mông

nơi mặt hồ lung linh gợn sóng

giữa bầu trời cao xanh lồng lộng.


Cho tôi là gió, là mây, là nước, là chim

gọi chào những ngọn lá, cành hoa lời chào bè bạn

cho tôi lắng lòng nghe từng âm thanh vang trên im lặng

và mỉm cười lặng thầm đáp tiếng tri âm

cho tôi thả bàn tay vào giữa nước non xanh

để thấy muôn trùng đã về với muôn trùng từ vạn kiếp…


Bao la ơi,

Theo tôi về chơi giữa mùa xuân

ngập nắng

Tôi đã theo suốt chiều dài hơi thở em

ngắm những mầm lá lên xanh

(dáng hình “nụ cười thiên thu” còn đó)

Ô hay giữa rộng lượng đất trời

từ tiều tụy nào, đời sống đã theo em quay trở lại


Bao la ơi

Tạ ơn không gian mở ra cho cõi lòng bé dại

Ta về thả khói chân mây

Ta về cười với những buồn vui nhỏ hẹp giữa bàn tay

Tạ ơn em có mặt, tự bao giờ, ở đó.

Bao la ơi,

Sáng nay tôi bỗng nghe tiếng hải triều đập dồn vang,

mở ngõ…

Mắt sáng

Tim trong

Chưa từng là một giọt yếu đuối, nhỏ nhoi…

Em có nghe tiếng tôi cười qua gió ngàn

ào ạt những tầng không, kẽ lá

Như tôi đang thấy em, trời xanh mắt biếc,

mỗi cái nhìn mỗi mỗi nét nguyên sơ…

Ôi, hai ngàn sáu trăm năm,

dấu thời gian bát ngát

Người và cuộc sống vẫn chờ…

Ta đi thôi em,

đừng để tháng ngày thêm trôi mỏi…

Bao la ơi,

bao la ơi…

giữa lòng bao la, ta không còn nhớ gió ngàn khơi…


04.04.2011