Tác giả: Áo Trắng
Buổi sớm mát trong
Chị của em, em đã kể cho chị về Bưởi – người con gái của lòng em. Nay em muốn tiếp tục với một người trẻ nữa. Một người thanh niên, một chàng trai Hà Thành. Tên anh là Bính. Nhưng trước hết, em xin được bày tỏ đôi chút về Thạch Lam.
Chị biết không, em nghĩ là mình còn rất lâu nữa mới có thể tiếp xúc được với thực tại của Hà Nội. Nhưng em đoan chắc rằng những áng văn tuyệt bích của nhà văn Tự Lực Văn Đoàn đã là nguồn cơn khởi đầu cho tình yêu thủ đô trào dâng trong em. Chút hiểu biết ít ỏi mà em có được về Tràng An cũng phần nhiều đến từ sự khai sáng của tác giả mang họ Nguyễn Tường này. Các câu chuyện của ông thường không có một kết cấu, chủ đề rõ ràng. Truyện mà không có chuyện. Hình thức có vẻ rỗng không nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là tình sâu nghĩa nặng. Em bắt được nhịp điệu của một trái tim tinh tế. Em nghe thấy vũ khúc của một tấm lòng cao thượng. Giọng kể nhẹ tênh, miên man và thi vị của Nguyễn Tường Vinh đã khiến cho con người và cảnh vật Hà Nội đi vào em tự lúc nào… Những Hà Nội băm mươi sáu phố phường, Bà mẹ Lê, Hai đứa trẻ, Dưới bóng hoàng lan và vô số những thanh âm vang động từ tâm hồn nhạy cảm đó đã tưới tẩm nhựa sống nơi em, nuôi lớn em qua bao tháng ngày thơ dại.
Em rất ưa thích một truyện ngắn trong tuyển tập Nắng Trong Vườn. Em vẫn thường xuyên đọc lại tác phẩm này. Tựa đề của nó là “Buổi sớm”. Đối với em, đây không khác gì một quyển tâm kinh, chị à. Có thể là em đã quá hấp tấp và vội vàng để có một nhận định như vậy. Nhưng chị có biết không, từng câu từng chữ của câu chuyện đã làm em rúng động, rụng rời. Mỗi dòng, mỗi trang như một phần đời mà em đã nếm trải. Có thể chị đã biết về câu chuyện này rồi. Nhưng hôm nay em mong chị sẽ cùng ngồi xuống với em. Thật thảnh thơi, em cùng chị sẽ tuyên đọc lại “Buổi Sớm”.
Trước khi ta bắt đầu, chị có thể thỉnh một tiếng chuông và duy trì hơi thở ý thức. (C)
Nhân vật chính tên là Bính. Chị cũng có thể thấy Thạch Lam trong đó. Và chị cũng có thể nhận ra có em nơi đây. Bính không thể nào là kết quả của một trí tưởng tượng. Ta phải thấy được Bính vẫn đang còn có mặt trong hiện tại…
Bính sinh ra trong một gia đình hạnh phúc. Anh thừa hưởng một nền giáo dục toàn bị. Một người con trai yêu sự sống như bao trái tim hai mươi khác. Nhưng rồi dòng đời đã vùi dập tâm hồn tươi trong đó. Chàng có những chí nguyện dở dang, những mộng tưởng không thành. Mất việc, hết tiền. Người con trai ấy chạy trốn kỷ niệm, tìm kiếm lãng quên trong rượu chè, ma túy và sắc dục. Tài sản của chàng lần hồi ra đi. Chàng nhiều lần vùng khỏi cánh tay mẹ già ngày đêm khóc thương con. Có lúc Bính cũng muốn mọi thứ phải khác đi. Chàng muốn có một sự khởi đầu mới. Nhưng câu trả lời chưa kịp đến thì cơn say thuốc, khoái cảm trụy lạc lại đánh gục chàng. Bính tiếp tục kéo lê đời mình, hành xác thân tâm trong những đêm dài tối tăm vô tận…
Và rồi một ngày kia, một buổi sáng thật mát trong và tĩnh lặng, Bính thức dậy sớm. Tự hỏi:
Mình đã sống như thế bao lâu nay rồi?
Chàng nhớ lại ngày xưa. Bính biết rằng trước đây mình hay dậy và rửa mặt thật sớm. Nước mưa mát lạnh đọng lại từ hôm qua khiến chàng tỉnh táo. Bính nhớ lại bao nhiêu những ước mơ đẹp đẽ, những nguyện vọng tinh khôi thuở nào. Lần đầu tiên trong nhiều năm, Bính mới nhìn lại bầu trời. Anh đặt những bước chân thầm lặng trong vườn nhà. Anh thấy lòng trong sạch và thanh cao. Anh thấy mình vẫn còn trẻ. Tình thương mẹ bắt đầu hé nụ nơi đáy tim. Bính cẩn trọng hái một đóa hồng nhung tươi thắm. Chàng thay nước, khe khẽ dâng hoa lên bàn thờ. Mẹ chàng vừa tụng xong mấy câu kinh Phật. Thanh âm vẫn trong nhẹ như xưa. Tay đặt tràng hạt xuống và khẽ gọi:
Sao dậy sớm thế, con?
Chị thương mến! Câu hỏi kết thúc tác phẩm không chỉ dành cho Bính. Nó có thể dành cho tất cả. Đó có thể là đối tượng để ta nhìn sâu, quán chiếu. Mình hỏi lại nhau: Vì sao Bình thức dậy sớm? Nếu đọc lại toàn bộ “Buổi Sớm” thì ta có thể phát hiện rất nhiều lời giải. Có thể là những tiếng kinh câu kệ mà mẹ chàng vẫn trì tụng hằng ngày. Có thể là làn nước mát lạnh buổi sớm mai. Tiếng chim bồ câu. Đoá hồng thơm. Tiếng người cười nói trong con hẻm nhỏ. Những gánh rau tươi xanh… Nhiều lắm, chị à. Đã có bao nhiêu nhân duyên, tăng thượng duyên, sở duyên duyên, đẳng vô gián duyên đã về tụ hội để làm cho Bính bừng tỉnh. Anh thức dậy, ý thức biết bao gốc rễ khổ đau trong đời sống mình và đặt một câu hỏi quyết định. Một câu hỏi rung chuyển đất trời:
Mình đã sống như thế bao lâu nay rồi?
Chị biết không, câu hỏi ấy với em quan trọng lắm. Nó có thể còn quan trọng hơn cả câu hỏi: Thế nào là tứ duyên? Vì chỉ một câu nghi vấn đó thôi mà đời Bình đã đổi thay, biến chuyển. Ai mà không ước mong mình sẽ có nhiều những “Buổi Sớm” xanh trong, tươi mát? Có ai lại muốn mơ ngủ giữa ban ngày, mộng du giữa đời thực? Dù thời gian có qua đi, không gian trở nên khác lạ, nhưng những khổ đau não phiền thì muôn đời vẫn luôn còn đó. Xã hội bây giờ có rất nhiều Bính như vậy lắm, chị à. Có biết bao nhiêu người con trai con gái tên là Bính trong cuộc đời. Họ có thể có dư năng lượng của tuổi trẻ. Lòng họ có thể đầy thừa những nhiệt huyết và thiện nguyện. Đôi mắt hướng về trăng sao. Bàn tay, đôi chân tìm đến vườn hoa nội cỏ. Nhưng trên những chuyến xe cuộc đời còn đó biết bao hầm hố của danh lợi, tài sắc, những bẫy sập của sự hưởng thụ, buông thả trá hình trong ly rượu thơm chiếc áo đẹp. Vị ngọt ngon và vẻ hào nhoáng của chúng có thể làm ung nhọt muôn khối óc nguyên khôi, bóp nghẹt bao trái tim thanh khiết. Và đâu chỉ có vậy, còn có những loài lang sói hổ beo rình rập, đợi chờ. Và ta thấy đã có biết bao người đã gục ngã. Một số may mắn hơn vẫn tiếp tục hành trình. Nhưng trong thân tâm là những cơn đau âm ỉ, những vết thương sâu kín. Những người thanh niên đó có thể ý thức được tình trạng của mình và muốn một sự chuyển hoá, đổi thay. Nhưng anh ấy hay cô ấy đâu biết phải làm sao. Họ không biết cách tự nuôi dưỡng cái hạnh nguyện thuở ban đầu. Họ chưa được học phương pháp chữa lành vết thương nơi tâm thức. Và rồi họ sống mòn, chết dần qua bốn mùa cỏ cây thay lá ra hoa .
Ý thức thôi thì vẫn chưa đủ. Chúng ta cần phải có một khung cảnh cho tâm thức. Chúng ta cần phải biết tìm kiếm những thức ăn cho tâm hồn. Ta cần phải tự nuôi dưỡng cho ý muốn hướng thượng trong ta. Chúng ta cần lắm những “Buổi sớm” cho Bính tỉnh cơn mê. Mình phải tạo dựng những bình minh, hừng đông để người con trai, con gái như Bính tan giấc mộng.
Bính sẽ làm gì tiếp theo? Đó sẽ là đề tài mà em theo đuổi. Chúng ta phải tiếp tục công trình của Thạch Lam. Em và chị phải viết những chương tiếp theo. Ta phải tiếp nối con đường của chú Sáu Nguyễn Tường Vinh, phải không chị! Em nghĩ là mình có thể làm được, chị à. Mình có cả một kho tàng kinh nghiệm và tuệ giác đang ẩn giấu trong nếp sống tâm linh dân tộc. Đâu chỉ có một viên ngọc lặng lẽ của Thạch Lam. Còn rất nhiều những châu báu khác đang đợi chờ đôi mắt ta nhận diện, bàn tay ta khai phá. Tất cả vẫn đang có mặt trong ngôi nhà văn hoá dân gian. Chỉ cần xoay tay là cánh cửa thần kỳ sẽ đưa ta tới với những tầng trời phương ngoại. Chỉ cần kéo nhẹ chiếc hộc bàn thì cỗ máy thời gian sẽ đưa ta về với những tháng ngày hoàng kim. Mình phải về thôi. Ta phải về….
Chiều về trên sông
Chị của em! Chiều nay, em ra ngồi ở bãi sông Hồng. Mỗi khi lòng phiền muộn, em lại về bên sông. Em không biết thói quen này hình thành từ khi nào? Phải chăng là một cách vô thức ai cũng có trong lòng mình hình ảnh một con sông? Ngồi giữa hoàng hôn thơm mát, trong không gian thanh vắng, tâm tư em trở nên lắng đọng, nhẹ nhõm. Cả một con nước lấp lánh đang êm nhẹ chảy, lững lờ trôi. Con sông bên ngoài cũng chỉ là một tạo tác của dòng tâm thức bên trong em, phải không chị? Vì em có mặt nên sông cũng có mặt. Sông chưa bao giờ rời bỏ em, luôn còn đó cho em. Chỉ cần em trở về với hơi thở, với hai nhịp vào ra thì cả thiên hà đại địa lại hiện hữu. Nhẹ nhàng và sâu lắng. Phù! Em vừa hít căng lồng ngực và thở ra một hơi thật chậm đó, chị à. Khí trời thoáng đãng. Bốn bề chỉ còn là màu nước sắc mây. Sông đã khác. Và em cũng đã khác đi chỉ trong một ánh chớp loè của thời gian. Em ngồi nghe tiếng chiều rơi. Chiếc thuyền nhỏ đã mang em sang bờ bên kia. Ngón sen em rộng mở, chắt chiu dòng mật ngọt loãng tan vào dạ. Bóng chiều cũng giang đôi tay rực rỡ ôm ấp ý thức em vào lòng. Chiều và em đi vào nhau, có trong nhau. Em đi trong ánh sáng. Em bơi giữa mặt trời. Con sông của quê hương yêu dấu. Con sông của tuổi thơ êm dịu. Em đã trở về sông Nhà Bè, sông Vàm Cỏ, sông Hương, sông Hàn. Và nay bao nhiêu bụi bám cát vương trên tấm thân hao gầy đang được tẩy xóa, gột rửa bởi sắc đỏ hồng huyền thoại, thần thánh. Màu sông đã đỏ vì mỏi đợi mòn trông người lữ khách xa quê trở về. Em đã về, đã đến. Bỏ lại sau lưng bao lo toan, tính toán, em lại là đứa bé hồn nhiên, nhỏ dại ngày nào. Đến bên sông là em đến với lòng chân thật, tính sáng soi. Không một lớp ngăn chia che dấu nào nữa. Em lại là chính em – con nai vàng ngơ ngác bên suối ngàn hiểu thấu thương sâu…
Mình thật may mắn, phải không chị! Giữa lòng thủ đô ồn ào và náo nhiệt vẫn còn đó một con sông, một bờ đê để ta có thể trở về, dừng lại và hít thở. Chỉ 5000 VND tiền đò ngang thôi là em có thể xa lìa thành thị để sống đời thôn dã. Trong vòng 30 phút thôi là em có thể rong chơi giữa hai bến tỉnh mê, đôi bờ mộng thực. Bãi đất phù sa nổi lên giữa sông Hồng này làm cho em nghĩ suy nhiều lắm. Nhiều lúc em cảm thấy đời sống mình đã quá xao động, có những bế tắc và khủng hoảng. Mình nghĩ mình phải ra đi, kiếm tìm một thung lũng hoang vắng, một vùng trời biển cô tịch nào đó. Nhưng khi lòng ta vẫn chưa thật an định thì liệu ta có thể tìm được bình yên hay không? Hay phải chăng ta chỉ có thể khám phá chốn tịnh lạc ở chính nơi mà ta đang quay cuồng, điên đảo? Mình đâu cần đi đâu xa. Ta đâu cần phải mang vác gì nhiều, phải không chị. Chỉ cần vài bước chân là em đã có thể giũ bỏ chiếc áo gấm hoa nơi phố phường để sống cuộc đời khoai sắn. Chỉ cần khoác lên người tấm áo nâu sồng dung dị là em có thể biệt ly bao thương tiếc, quên hết mọi u sầu. Em bắt đầu trồng vào lòng đất xốp những cây ngót rừng. Em đi gieo những hạt cải. Và em có thể nấu nước để luộc bí. Bông và ngọn bí em sẽ xào với tương và ăn chung với lạc vừng. Không hàng quán sang trọng, bề thế nào cho em thú vui này. Ăn giữa đất trời mây nước. Hương đồng gió nội sực nức tâm can.
Thật là lạ thường, phải không chị mến thương! Kề bên trung tâm thành phố, phù sa lại bồi đắp để cho ta có một mảnh đất màu mỡ, tươi tốt. Ở Bãi Giữa sông Hồng này, người nông dân ở các vùng lân cận đã tập trung về để canh tác hay làm thuê. Điện được tích trữ trong những bình ắc quy. Nước được truyền dẫn trong những ống nhựa dài ráp nối nhau một cách thủ công, tạm bợ. Ánh sáng của văn minh chưa có mặt ở nơi này. Nhưng em cũng đâu cần nhu yếu gì nhiều. Em chỉ mong cầu một điểm tựa để có buông xả thân tâm. Em chỉ cần một gốc cây, một bãi cỏ để có thể tiếp xúc với đất Mẹ. Chiều nay, em ngồi nhìn về Hà Nội. Bây giờ đang là giờ cao điểm, bao nhiêu người đang lấn chen giữa làn hơi bụi khói. Những người thương của em có thể trong phút giây này vẫn đang tranh đấu vật lộn để có thêm bát cơm manh áo. Em nghĩ về họ nhiều lắm, chị à. Em ra đến đây đâu phải để tìm quên hay tháo chạy. Em chỉ mong được vài giờ phút tĩnh lặng để nhìn lại mình. Em còn thiết tha với bờ bên kia lắm, chị ơi! Bên này, đâu phải là hang sâu hay động tối để em trốn tránh, ẩn náu thực tại. Em nào cần một động hoa vàng để thêu mơ dệt mộng. Em ra đi để một tìm kiếm một con đường, một lối thoát. Em ra đi để một ngày kia có thể quay trở về. Về với chị, về với những người dấu yêu…
Chị biết không, hơn một năm nay em đã dừng lại tất cả mọi công việc cá nhân. Em từ bỏ mọi quan hệ, các đối tác để đi vào đời. Em không mong sẽ ngước xem thế sự trong lăng kính của một chiếc Lexus nào đó. Chân em vẫn còn khỏe để có thể quẫy đạp giữa dòng đời. Em khước từ việc nhìn ngắm sự sống qua màn hình Ipad hay Kindle. Mắt em vẫn chưa đục để có thể thâu nhuận muôn vàn âm thanh, hình ảnh. Em không chống lại những tiện nghi hay công nghệ. Em vẫn còn mơ thấy chúng nhưng em biết rằng đuổi theo những đối tượng đó sẽ hao tổn bao thời gian, sức lực và tâm trí em. Ba bông hoa tươi thắm đó chỉ bừng nở một lần rồi sẽ mãi héo khô tàn lụi. Mình chỉ có một thời tuổi trẻ, phải không chị? Cho nên em phải lên đường. Em phải đi tới. Em vứt chiếc dép. Em bỏ đôi găng. Chân trần. Em tìm tới những làng mạc thiếu thốn, những thôn bản xa xôi. Tay trơn. Em đến với những người cùng khổ, những mảnh đời bất hạnh. Và em thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Em tìm thấy an lạc khi sáng cho người niềm vui, chiều giúp người bớt khổ. Em khám phá ra một sự thật rằng khổ đau đang có mặt, tràn đầy cả mười phương. Và nỗi niềm riêng mang của em có là gì khi đứng trước bể sầu rộng khắp. Và những chuyến đi của em vẫn còn tiếp diễn, chị à. Em đã đi quá xa rồi chăng? Em cũng không biết nữa. Em chỉ biết điểm khởi đầu của cuộc lữ hành ấy. Cách đây chỉ mới ba năm…
Đó là một ngày nắng đẹp, một buổi sáng mát trong. Em được giảng giải về năm phương pháp thực tập chánh niệm, ba sự quay về và tám hướng đi sáng đẹp trong cuộc đời. Trong em khi ấy chỉ còn là những tiếng vâng dạ vang vọng, những lời đồng ý ngân rung. Và em đã hết lòng hết dạ thực hiện. Rất nhanh chóng, em thấy đời sống mình thăng hoa và đẹp đẽ. Nếp sống theo tinh thần ngũ giới làm cho em cảm nhận mình có chủ quyền và tự do. Tuy vậy, những chướng ngại và lực cản dần dần xuất hiện.
Xã hội được tổ chức và hoạt động theo một hướng khác với lối đi mà em đã chọn. Và có đôi khi, em cảm thấy một phản lực rất lớn trĩu nặng trên đôi vai gầy guộc của mình. Giống như ta đang bơi ngược dòng nước vậy. Em trăn trở, thao thức để tìm kiếm một nghề nghiệp chân chính. Em tự hỏi mình thế nào là chánh mạng? Em không bằng lòng với những câu trả lời cạn cợt, qua loa. Em muốn một giải pháp hoàn chỉnh, một lời giải thoả đáng. Muốn được như vậy thì em biết rằng mình cần rất nhiều thời gian nữa, chị à. Và em cũng cần sự khôn khéo mới có thể sắp đặt và tổ chức đời sống mình theo con đường bát chánh. Chị ơi, phải chăng em đã đi quá xa rồi? Em cũng không biết nữa. Em đã từng nhìn lại. Có khi em muốn quay đầu. Nhưng em không thể nào đi lại đường xưa lối cũ được nữa, chị à. Trái táo hồn em đã chín. Táo chín cây thì táo phải lìa cành. Làm sao, làm sao em có thể quay lại được nữa? Việc thực tập hành trì năm giới của em như thế nào? Những khó khăn trong việc tìm kiếm một nghề nghiệp đúng tinh thần của Bụt dạy ra sao? Tất cả những vấn nghi, khắc khoải đó em sẽ kể cho chị trong một dịp khác, chị nhé. Đó sẽ là một lá thư dài nữa, chị à. Và chắc chắn sẽ không có những lời kể lể, khóc than. Vì chị biết không, trong những lúc khó khăn, cái đói, cái lạnh ập đến, nụ cười vẫn điệp khúc trên môi em. Lục bát vẫn tình tang trong cõi lòng. Em đã cất cao tiếng hát rồi đó. Chị có nghe không? Tiếng hát em là bằng chứng cho thấy em vẫn còn đó niềm tin và hy vọng. Con đường sáng rực em đã chọn dẫu rằng em chưa biết bước như thế nào? Có thể hơi khúc khuỷu, gập ghềnh. Nhưng em đâu cần phải lo sợ. Vì em vẫn còn đó những người thương. Em vẫn còn có chị, phải không chị thương mến của em! Trong giây phút này, trên đôi tay thon gầy của chị là trái tim, là tâm hồn em đó. Em mời chị lắng lòng nghe. Lắng lòng nghe. Chị có cảm nhận được không? Lời ca em đã bay lên rồi:
Bởi vì đời còn nhiều khi là thơ
Bởi vì tình còn nhiều khi là mơ
Hãy cất tiếng ca cho đời thôi buồn
Hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo.