Đi đâu rồi cũng về

Xóm Mới 18.01.2013

Đi đâu rồi cũng về, trong Tăng thân, anh em ta về, ngồi bên Thầy, rong chơi ngày nắng đầy…”

Lời bài hát cứ ngân lên trong con khi cầm bút viết cho Thầy.

Thầy ơi, con đã về rồi trong Tăng thân, về bên Thầy, và đang rong chơi những ngày thật đẹp.

Con rất thích không khí tĩnh lặng đầu ngày, trong khung cảnh đó con thấy mình dễ yên lắng để trở về với mình hơn. Thắp lên ngọn bạch lạp tự nhiên con thấy vui và trân quí. Một đời bạch lạp cũng như một kiếp sống, từ giây phút được thắp lên cho đến lúc kết thúc, mỗi giây phút đều là những giây phút của sự hiến tặng, hiến tặng ánh sáng, hiến tặng niềm vui, không đòi hỏi, không kỳ thị. Con cũng muốn sống như ngọn bạch lạp kia trong Tăng thân, tuy nhỏ nhoi nhưng hạnh phúc và không suy tính.

Khi còn nhỏ, nhà hàng xóm bên cạnh nhà con thường mở nhạc rất lớn. Có những bài hát không hiểu sao lại mang âm điệu buồn bã khôn nguôi. Và vô tình những lời nhạc đó đã đi vào trong tâm thức non nớt của bọn con nít chúng con vẫn hay vui chơi trong xóm, thỉnh thoảng lại cùng nhau hát nghêu ngao mà chẳng có đứa nào hiểu “mô tê” gì.

Bây giờ con vẫn nhớ vài câu như:

Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong bên chỗ tôi ngồi mọc lên thật nhiều hoa cỏ
Cây mắc cỡ đau gì mà rũ lá
Tôi gập người trên bóng tôi…”

hay:

Tôi còn trẻ, tôi không muốn bỏ ngang đời
Nhưng cuộc đời đã làm tôi sợ hãi
Tôi còn trẻ, tôi không muốn oán trách ai
Dù tim tôi đã nhỏ máu thương đời…”

Hồi đó, con thấy khó hiểu quá. Tại sao người ta lại buồn quá như vậy, tại sao lại muốn bỏ ngang đời, và tại sao cuộc đời lại làm cho người ta sợ hãi? Trong khi mình đi học, chơi đùa với bạn bè lại thấy vui ghê. Lâu lâu được bố dẫn đi xem phim và ăn kem thì thấy sướng ơi là sướng.

Nhưng rồi năm tháng lớn lên trong Tăng thân, con dần hiểu hơn những gì ngày xưa còn thơ bé con chưa hiểu được.

Con may mắn năm 16 tuổi được đọc quyển sách “Nói với người xuất gia trẻ tuổi” của Thầy. Những lời Thầy dạy như những hạt mưa xuân tưới lên hạt giống bồ đề vô tình ngủ quên trong con, nhờ đó mà con đã trở thành một vị xuất sĩ hạnh phúc như ngày hôm nay.

Trong môi trường Tăng thân, được hành trì giới luật và uy nghi, mỗi ngày đều thực tập ngồi sao cho vững, cho buông thư, đi đứng sao cho có bình an nhẹ nhàng, nói năng hành xử như thế nào cho có từ ái bao dung, làm việc gì cũng phải cẩn trọng để đem lại niềm vui cho mình và cho người. Cho nên, đâu cần làm gì cũng đã được che chở và nuôi dưỡng rồi.

Bạn bè con bên ngoài, phần lớn đều đã lập gia đình. Mỗi lần có cơ hội gặp lại, người thì than thở khổ quá vì đời sống miếng cơm manh áo, chẳng còn thì giờ đâu nữa mà nghĩ đến chuyện thương ai, lo cho ai ngoài bản thân mình. Người thì đầy đủ của tiền sung túc mà vợ chồng lại không muốn nhìn, không nói chuyện được với nhau. Người khác, nếu không muốn ràng buộc trong mối quan hệ lứa đôi, thì lại thấy mệt mỏi vì áp lực công việc và những xã giao, đối đãi trong cuộc sống… ít ai có khả năng dừng lại để tiếp xúc và tìm được niềm vui từ những điều nhỏ nhặt xung quanh mình. Đôi khi người ta biết là khổ đó, lao đao đó, nhưng mà người ta vẫn không dám buông bỏ, để rồi cứ lặn ngụp trong “thú đau thương” hoài. Vì vậy, mỗi lần nghe Thầy giảng về thức thực trong kinh Tử Nhục là con thích và “thấm” lắm lận.

Mùa đông này trong pháp thoại, Thầy đưa ra hình ảnh về “con bò”, loại động vật ưa nhai lại. Con bò gặm cỏ để dành, rồi lại ợ lên nhai đi nhai lại. Thầy hỏi mình thấy mình có giống con bò không, có thường nhai đi nhai lại những giận hờn, buồn tủi, chán nản của mình không, mình có khá hơn con bò không…?

Chúng con nghe Thầy hỏi, mắt mở to, thật sự chấn động và mắc cỡ vô cùng, vì thật sự con thấy mình thỉnh thoảng cũng giống y chang những chú bò kia, cứ ưa nhai tới nhai lui toàn những chuyện đâu đâu.

Sau buổi pháp thoại đó, lúc đi thiền hành, con nhủ lòng phải quyết tâm thực tập cho đàng hoàng, từ ngày đó đến giờ con thấy mình có khá hơn, con vui lắm Thầy.

Con trân quý từng ngày được sống ở Làng, bên Thầy, trong Đại chúng lớn, đây quả thật là thời kỳ vàng son trong đời tu của con. Tăng thân mình trải rộng khắp nơi, hôm nay mình ở đây, nhưng ngày mai có thể mình sẽ đến nơi khác. Ý thức đó giúp cho con luôn sống hết lòng và thương mến những gì đang có.

Từ ngày qua Làng tâm con cởi mở hơn, chuyển hóa được một ít tập khí, học hỏi thêm được nhiều điều, nhưng mà trong con vẫn còn tồn tại nhiều thói quen chưa đẹp lắm. Bên cạnh niềm vui được sống và tu tập giúp đời cùng các anh chị em, năm vừa rồi con cũng có một vài “trục trặc” trong lòng với một sư chị của con.

Con nghĩ thiệt là xấu hổ với Thầy quá, là người tu mà con cứ ôm ấp sự buồn phiền, giận hờn hoài thì đâu có được, con phải cố gắng thương sư chị con. Nhưng rồi con nghĩ lại, mình làm sao mà cố gắng thương, cố gắng chấp nhận hay tha thứ được. Tình thương không thể nào gượng ép, kể cả sự tu tập chuyển hóa cũng vậy. Cách hay nhất là con nên trở về với chính mình, làm lắng dịu lại thân tâm, thở cho bình an và thực tập nhìn sâu để có thể hiểu được bản chất của mọi sự, chỉ có vậy con mới có khả năng thương được con và thương được người. Khi lòng an bình hơn con viết vào nhật ký như thế này:

Thầy ơi, dần dà rồi con bỗng nhiên quen mặt hơn với nỗi buồn, dù đời sống với tất cả những gì đẹp đẽ vẫn đang mời gọi cho con bước vào sâu hơn với niềm vui.

Mùa xuân đẹp hơn bất cứ một cuộc tình nào, và đất trời đã lại tha thứ cho con thêm một lần. Những mỏi mệt đã được rũ xuống như một ngày không cần ai đến thăm.

Có gì đã cho đi, có gì còn giữ lại, để ngày tháng cứ xoay vần với những nỗi nhớ thương không hiện hình. Bạn bè còn bao phủ quanh đời líu lo những lời tình nghĩa, để một lúc nào đó lặng nhìn thấy mình phản chiếu trong nhau với biết bao nỗi niềm tin yêu lẫn thất vọng. Nhưng dù sao cuộc đời vẫn còn nhiều ngày rất đáng sống, và phải sống cho đẹp. Đẹp hơn.

Đó không phải là bổn phận hay trách nhiệm, lẽ tự nhiên khi đã hồn nhiên sinh ra trong đời để tự nguyện thương nhau.

Sáng làm biếng, ngủ vùi trong chăn ấm cũng vui, mà thức dậy sớm để thấy những vì sao lấp lánh đang mỉm cười thì cũng chẳng phí chút nào, nếu không muốn nói là quá thú vị. Một góc ngồi nhỏ nhắn, một góc đời bình yên để lặng nhìn mình và… nhìn gì tùy thích. Một buổi sáng như vậy ai cũng có như một đặc ân của đất trời không thiên vị riêng ai. Một buổi sớm ngon lành quá đỗi, lẽ nào không dọn dẹp lòng mình cho sạch sẽ và tươi mới hơn.

Con đang sống những ngày khá vui với tuổi con, độ tuổi không còn quá nhỏ dại để hấp tấp vội vàng trong mọi việc, nhưng dường như cũng chưa đủ lớn để khôn ngoan trong mọi quyết định của đời mình. Nhưng dù sao đó cũng là tuổi con và con đang sống vui trong đó.

Còn vài ngày nữa là Thầy và một số quý thầy quý sư cô sẽ đi Anh cho khóa tu bên đó. Con thấy thương Thầy vì nhiều lẽ như đã thương chị rất nhiều cho một hướng đi chung.

Con sẽ viết cho Sư chị vài dòng để buông bỏ đi những buồn phiền trong con. Một lá thư đủ để nói những điều cần nói, sẽ không có chút giận hờn trách móc nào. Giận và trách nhau làm gì nữa, khi nhìn lại có ai buồn ai vui hơn ai đâu. Những ân tình dù sao cũng nặng lòng hơn những vụng về đã có. Đời sống đã đủ mệt, xin hiến tặng cho nhau thêm niềm vui. Hãy giữ gìn cho nhau những góc lành lặn trong tâm hồn và nếu được, xin nguyện không làm khổ nhau thêm. Mùa xuân đang về và hãy để những chú chim bay đi, như những niềm đau xin gởi về cho sông núi.

Một buổi sớm như mọi buổi sớm xin lòng mới lại.”

Viết xuống được những dòng đó, lòng con nhẹ hẳn và con viết thư cho Sư chị con. Sau lần đó con học được rằng chỉ cần lòng mình an bình thì mọi thứ sẽ đến với mình rất nhẹ nhàng.

Lần nào viết thư cho Thầy con cũng viết dài hết, không biết Thầy đọc có mệt không? Con mừng vì con may mắn còn có đôi bàn tay khỏe mạnh, lành lặn để giặt áo, nấu cơm, chơi cầu lông và viết thư cho Thầy.

Ông bà tổ tiên, Bụt và Thầy đã trao truyền cho con một đời sống tâm linh thật đẹp, con rất biết ơn và nguyện sẽ giữ gìn đời sống đẹp đẽ này cho con và cho mọi người.

Cám ơn Thầy và Tăng thân đã chấp nhận yêu thương và kiên nhẫn dạy dỗ cho con lớn lên.

Kính thương,

Con

Chân Uyển Nghiêm

Pháp thoại năm 2004

Tải về dạng mp3

 

Khoá tu Mùa Xuân tại Làng Mai-2004

0107-03-2004Tinh hoa một nếp sống ý vịmp3
0227-05-2004Lịch sử chùa Từ Hiếump3

Khoá tu Mùa Hè tại Làng Mai-2004

0312-07-2004Cha mẹ ở trong con – con ở trong cha mẹmp3
0413-07-2004Xây dựng gia đình văn minhmp3
0516-07-2004Tưới tẩm hạt giống tốt (Xây dựng gia đình văn minh)mp3
0619-07-2004
Phát nguyện làm mớimp3
0720-07-2004Bàn tay mẹmp3
0823-07-2004Sự sống trong từng giấy phút hiện tạimp3
0926-07-2004Giúp con chọn lọc hai nền văn hoámp3
1027-07-2004Em muốn là gì cho đờimp3
1130-07-2004Tình yêu chân thậtmp3
1202-08-2004Dục lạc và an lạcmp3
1303-08-2004Nhìn sâu gốc rễ khổ đaump3


Khoá tu cho người nói Tiếng Việt- 2004 tại Làng Mai

142004-08-16Thực tập nói lời yêu thươngmp3
152004-08-18Tưới tẩm hạt giống an tịnhmp3
162004-08-18Lắng nghe với trái tim từ bimp3
172004-08-20Đi tìm hạnh phúc trong hôn nhân dị giáo và dị tộcmp3
182004-08-21Vấn đáp (Chọn lọc 4 loại thực phẩm cho thân tâm)mp3
192004-08-22Chết đi về đâu?mp3

Khoà tu mùa thu tại Làng Mai-2004

202004.09.09Đi như chòm saomp3
212004.09.12Tam thường bất túcmp3
222004.09.16Pháp thoại chuẩn bị khoá an cư kiết Đôngmp3
232004.09.19Thực tập với giông tố trong tamp3
24 2004-12-23Tứ quả Làng Maimp3 
252004-12-26Như lý tác ýmp3 
262004-12-30Thiên taimp3

Lễ Tự tứ kết thúc An cư kiết thu 2018

Sáng ngày 12/12/2018, lễ Tự tứ kiết thúc khóa An cư kết thu 2018 của Đạo tràng Mai Thôn đã diễn ra tại thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân, xóm Thượng. Đây là một ngày vui lớn của cả Tăng đoàn.

Và sau đây là một vài hình ảnh của buổi lễ:

Lá rụng về cội

 

 

“Lá rụng về cội” có lẽ là cách diễn đạt phù hợp nhất khi nhắc tới sự trở về của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Về Nhà – tổ đình Từ Hiếu  – ngôi nhà tâm linh nơi Thiền sư đã xuất gia khi 16 tuổi.

Ngồi trên xe lăn sau di chứng xuất huyết não, ánh mắt Sư Ông vẫn tinh anh và đầy nội lực. Từng cử chỉ giao tiếp bằng cách ra dấu vẫn gãy gọn, rồi Sư Ông quan sát chung quanh, như Người từng viết: Ngồi cho yên để bắt đầu thấy rõ.

Sự Yên ấy, tôi đã từng được trải nghiệm với Thiền sư, trong những lần hạnh ngộ từ năm 2005 đến 2008. Tôi được tham dự trực tiếp các cuộc hội kiến giữa Thiền sư với chư tôn giáo phẩm lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cũng như những buổi pháp thoại và thiền hành do Thiền sư trực tiếp hướng dẫn giới trí thức, doanh nhân trong nước.

Trong hai chương trình “Thở và cười” tại TP HCM và Hội An, Sư Ông đều truyền năng lượng bình an và tỉnh giác cho mọi người bằng động tác đặt bàn tay phải lên tim mình rồi hướng xuống thính chúng trong hội trường. Khi Sư Ông ngồi trong tư thế tọa thiền kiết già và pháp thoại, một sự an yên bao trùm khán phòng rộng lớn. Tôi cảm thấy dòng suối an lành chảy tràn trong mình và không muốn phá vỡ trạng thái ấy. Tôi nhìn quanh, hàng trăm người đều lắng yên, chăm chú.

“Ngồi cho yên để bắt đầu thấy rõ” hay nói cách khác là nghệ thuật ngồi yên là một trong những đề tài cốt lõi được Sư Ông thuyết giảng nhiều nhất trong những lần tôi diện kiến.

Thầy diễn giảng: “Khi ta rót nước táo vào ly và nước táo đang bị vẩn đục, muốn có được ly nước táo thơm, trong để uống thì ta phải đặt nó xuống mặt bàn khoảng từ năm đến mười phút, để những cặn bã li ti trong ly nước táo chìm lắng xuống. Cũng vậy, nếu mình cho phép cơ thể mình ngồi thật yên giữ thân ngay thẳng, buông thư, theo dõi hơi thở chánh niệm thì thân và tâm mình sẽ được lắng dịu trở lại”.

Ngồi yên và tận hưởng hơi thở, ý thức rằng mình đang còn sống là một hạnh phúc lớn. Ngồi yên và không cố gắng để trở thành một người nào khác. Khi những tâm tư của mình lắng đọng, mình sẽ tiếp xúc được với những nhiệm mầu của sự sống đang có mặt.

Trò chuyện với Sư Ông, giới doanh nhân Việt Nam chia sẻ rằng họ quá bận rộn, luôn chạy đua với thời gian, với núi công việc không biết bao giờ vơi. Có người tâm sự, không một ai có thể thay thế công việc của họ, họ không có thời gian để dùng bữa điểm tâm sáng cùng với vợ, chồng, con; hoặc ăn chung bữa cơm gia đình. Thầy nói, chính vì có những người như bị ma đuổi, không ý thức được mỗi bước chân, bữa ăn của mình, nên “ta phải nâng đỡ nhau để thực tập dừng lại”. Nếu lỡ hẹn với giây phút hiện tại, tức là ta đánh mất sự sống.

Chúng ta ai cũng hiểu được điều ấy. Nhưng vấn đề là trong đời sống hàng ngày ta vẫn hành xử như chưa từng tiếp xúc với giáo lý mầu nhiệm này. Đó là vì tập khí lo lắng, rong ruổi và sợ hãi trong ta quá sâu dày. Thiền sư đã bày cho chúng tôi phương pháp đối trị với phiền não và sự mất chánh niệm qua từng hành vi, cử chỉ. Rằng quê hương đích thực của ta là bây giờ và ở đây, là nơi hải đảo của tự thân. “Mỗi ngày, mỗi người nên dành cho mình từ năm mười phút cho tới hai ba mươi phút để nhận diện lại chính mình. Ngồi cho yên để ăn mừng sự sống”, Thiền sư nói.

Sư Ông hướng dẫn chúng tôi ăn cơm trong chánh niệm – tức sự im lặng tuyệt đối; nhai thật kỹ món ăn, nuốt chậm rãi từng miếng, ý thức được mình đang ăn cơm. Sư Ông hướng dẫn mọi người đi thiền hành trên bãi cỏ tại Văn Thánh và trên bờ biển Hội An.

Giới trí thức, doanh nhân từ mấy chục năm nay, vốn chỉ có cơ hội biết Thiền sư qua sách, băng đĩa nên khi có cơ hội nghe pháp thoại trực tiếp thì ai nấy rạng ngời, vui sướng. Các vị giáo thọ Làng Mai cũng tham vấn tâm lý cho từng người, hướng dẫn thiền buông thư cho hơn 500 vị, dạy họ cách nằm trên bãi cỏ và quán niệm hơi thở. Có người “không chịu nổi” nổi cảm giác êm ái, đã ngủ ngon lành.

Chúng tôi ra về, biết ơn và hoan hỉ, hấp thụ được nhiều năng lượng của sự tỉnh thức, biết thở và biết cười hơn. Giờ đây, mỗi khi nhìn hình ảnh những hạt thóc đang nẩy mầm trong lòng cái bát, hình ảnh biểu trưng “Thở và cười”, tôi lại mỉm cười với chính mình.

Nhiều người Việt Nam sau đó bày tỏ sự mong muốn có thêm các chương trình với Thầy hơn nữa, nhưng rất đáng tiếc, do một số lý do, từ năm 2009, chương trình bị dừng lại.

Nhưng bây giờ, quê hương lại đón Sư Ông về hẳn, như câu kệ rất nổi tiếng của Người:

Đã về, đã tới

Bây giờ, ở đây

Vững chãi, thảnh thơi

Quay về nương tựa.

Kể từ năm 2014, sức khỏe Sư Ông Làng Mai đã khác đi sau cơn xuất huyết não, dù đã “hồi phục một cách kỳ diệu” theo lời các bác sĩ Mỹ. Đối với một người tu thiền, ngộ thiền, sống thiền an nhiên như Sư Ông thì việc bức bách về thân bệnh chỉ là một trong những biểu hiện cần và có trong bốn quá trình “sanh, trụ, dị, diệt” hoặc “thành, trụ, hoại, không” mà Đức Phật chỉ rõ, thế gian đều tuần tự trải qua.

Hành trình ở tuổi 93 như Sư Ông Làng Mai là sự trở về cội nguồn tâm linh “không sanh, không diệt, không sợ hãi”, là hiện thực hóa niềm ao ước thâm sâu mấy mươi năm của một Người vô sự.

Tôi hẹn lòng sẽ sớm đi thăm Chùa Từ Hiếu, để được hấp thụ sự an yên vô giá ngày nào Sư Ông Làng Mai đã trao tặng cho tôi, cũng như đã phụng hiến cho nhân loại trong suốt hơn 40 năm gieo trồng hạt giống trí tuệ và chánh niệm.

 

Cư sĩ Phổ Tâm

Nguồn: https://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/su-ong-lang-mai-3832455.html

Khoá tu mùa xuân 2019

 

 

Mùa tuôn dậy luôn là thời điểm bạn mỉm cười, ngỡ ngàng trước những đổi thay, những biểu hiện diệu kỳ của đất Mẹ. Những thảm cỏ mềm, những cánh cúc trắng, những đoá bồ công anh vàng rực trong cỏ biếc cùng muôn loài hoa, nụ lá… cùng không gian trong lành và ấm áp là tiếng gọi của mùa xuân. Nếu may mắn thì bạn còn được chiêm ngưỡng những đoá thuỷ tiên nơi Pháp Thân Tạng khi bạn tới Làng Mai trong thời điểm gian này.

Thực tập có mặt và tiếp xúc với thiên nhiên là một trong những thực tập có công năng trị liệu và giúp cho niềm hạnh phúc nội tại của chúng ta được biểu hiện vững bền. Thời khoá tu học của khoá tu mùa xuân tại Làng Mai dành nhiều thời gian cho những hoạt động ngoài trời,  giúp đại chúng nuôi dưỡng tình thương, niềm vui và cái thấy về sự tương tức giữa muôn loài.

Thời gian của khoá tu mùa xuân: Từ ngày 15.03 – 21.06.2019

Ngôn ngữ chính: tiếng Anh, tiếng Pháp (các bài pháp thoại có phiên dịch trực tiếp sang tiếng Việt)

 

Đăng ký khoá tu:

 

Xóm Mới: dành cho phụ nữ độc thân và các cặp vợ chồng

 

Xóm Hạ: dành cho phụ nữ độc thân và các cặp vợ chồng

 

Xóm Thượng: dành cho nam độc thân và các cặp vợ chồng

 

* Xin đọc thêm thông tin tổng quát khi đến tham khóa tu tại Làng Mai ở đây: https://langmai.org/cong-tam-quan/toi-tham-lang-mai/thong-tin-chung-ve-khoa-tu-tai-lang-mai

Tuần lễ đón Noel và Năm Mới

 

Năm nay, tại Làng Mai Pháp chúng ta sẽ đón Noel và Năm Mới ngoài khoá An cư. Thời khoá dành cho hai tuần lễ đặc biệt này hứa hẹn sẽ mang lại nhiều niềm vui và sự thư giãn cho mọi người về tham dự. Đồng thời, cũng như mọi năm, đây luôn là thời gian rất ấm áp của sự trở về; trở về tự thân, trở về ngôi nhà quê hương, ngôi nhà tuổi thơ…

 

 

Thời gian:

Tuần lễ Noel: Từ ngày 21.12 đến 28.12. 2018

Tuần lễ đón Năm Mới: Từ ngày 28.12. 2018 đến ngày 04.01.2019

 

Ngôn ngữ chính: tiếng Anh, tiếng Pháp (các bài pháp thoại có phiên dịch trực tiếp sang tiếng Việt)

 

Ngày đón khách và đưa khách:

  • Tuần lễ Noel:

– Đón khách: thứ sáu, ngày 21.12.2018

– Đưa khách: thứ sáu, ngày 28.12.2018

  • Tuần lễ Năm Mới:

– Đón khách: thứ sáu, ngày 28.12.2019

–   Đưa khách: thứ sáu, ngày 04.01.2019

 

  • Các bạn thiền sinh có thể đăng ký cho một hoặc cả hai tuần
  • Quý thầy xóm Thượng rất tiếc phải thông báo: xóm Thượng năm nay không đón được các thiền sinh nam độc thân trong tuần lễ đón Năm Mới vì vào thời gian đó xóm Thượng có khoá tu dành riêng. Xin được đón các bạn vào dịp lễ Năm Mới của năm tới!

 

Đăng ký tham dự:

Xóm Mới: dành cho phụ nữ độc thân và cặp vợ chồng

 

Xóm Hạ: dành cho phụ nữ độc thân và cặp vợ chồng

 

Xóm Thượng: dành cho nam độc thân và cặp vợ chồng

 

* Xin đọc thêm thông tin tổng quát khi đến tham khóa tu tại Làng Mai ở đây: https://langmai.org/cong-tam-quan/toi-tham-lang-mai/thong-tin-chung-ve-khoa-tu-tai-lang-mai

Khoá tu mùa đông đầu năm 2019

 

Khoá tu mùa đông hàng năm tại Làng Mai Pháp thường diễn ra từ giữa tháng 11 năm trước và kéo dài đến giữa tháng 2 năm sau và cũng thường là khoá An cư trong năm. Năm 2018 này, tứ chúng Làng Mai tổ chức khoá An cư kiết thu từ giữa tháng 9 đến giữa tháng 12 nên khoá tu mùa đông bắt đầu trễ hơn và thời gian ngắn hơn.

Tại Pháp, mùa đông là thời gian cây đã trút lá, thiên nhiên trong giai đoạn trở về âm thầm tự nuôi dưỡng và sẽ biểu hiện tươi đẹp trong mùa xuân. Cái đẹp hùng tráng và tĩnh lặng của sự trở về này cũng hoà trong sự thực tập của đại chúng trong khoá tu mùa đông. Mời các bạn cùng quý thầy, quý sư cô tận hưởng khoảng thời gian tuy không dài như mọi năm nhưng vẫn vô cùng quý giá này.

 

Thời gian: từ ngày 18.01 đến 01.02.2019

Ngôn ngữ: tiếng Anh, tiếng Pháp (các pháp thoại có phiên dịch sang tiếng Việt)

Đăng ký tham dự:

Xóm Mới: Dành cho phụ nữ độc thân và cặp vợ chồng

 

Xóm Hạ: Dành cho phụ nữ độc thân và cặp vợ chồng

 

Xóm Thượng: Dành cho nam độc thân và cặp vợ chồng

 

* Xin đọc thêm thông tin tổng quát khi đến tham khóa tu tại Làng Mai ở đây: https://langmai.org/cong-tam-quan/toi-tham-lang-mai/thong-tin-chung-ve-khoa-tu-tai-lang-mai