Pháp thoại năm 2012

 

Pháp thoại mùa hè Xóm Trung năm 2012

Pháp thoại 23.07.2012- Hạnh phúc gia đình- Hiểu mới thương-  file.MP3
Pháp thoại 30.07.2012- Thiết Lập truyền thông file.MP3

 

Bếp lửa hồng

(Trích từ buổi bình thơ đêm Giao thừa Quý Tỵ – 10.02.2013 tại xóm Mới, Làng Mai)

Kính thưa đại chúng! Hôm nay là ngày ba mươi Tết (thật ra là hăm chín Tết do năm nay không có ba mươi). Bây giờ là 15h30’ chiều (giờ nước Pháp). Chỉ 2h30’ nữa Việt Nam đón giao thừa. Buổi bình thơ này là một buổi thực tập cho chúng ta có cơ hội nhìn trở lại. Có thể là trong năm chúng ta bận rộn. Và chúng ta không có thì giờ để nhìn lại chính chúng ta và cách sống của chúng ta. Giờ cuối năm là giờ linh thiêng. Chúng ta cần phải buông bỏ hết. Ngồi yên để nhìn lại, để chúng ta có một cơ hội sẽ làm hay hơn trong năm tới. Đề tài của chiều hôm nay là Bếp Lửa Hồng.

Bếp lửa hồng tượng trưng cho sự đoàn tụ, cho sự ấm áp, cho tình thương, cho hạnh phúc. Bếp lửa đó nằm ở đâu? Nó nằm ở đây (Pháp) hay ở bên nhà (Việt Nam)? Có những người trong chúng ta thật sự không có một bếp lửa. Nghĩ tới nhà thì chúng ta không có hạnh phúc. Tại vì chúng ta không có một bếp lửa hồng. Chúng ta chưa thật sự có một bếp lửa. Có thể trong gia đình còn có đủ mẹ cha và anh chị. Nhưng mà liệu tối hôm nay mọi người có nhìn mặt nhau được hay không, có nói chuyện với nhau được hay không? Có đủ tình thương không? Có đủ hạnh phúc không?

Bếp lửa là một hình ảnh thân quen. Chúng ta ai nấy đều mong muốn có một bếp lửa hồng, có một tổ ấm. Chính người xuất gia cũng vậy. Chúng ta cũng mong muốn có một chỗ ấm áp, ngồi chung với nhau trong tình huynh đệ. Huống hồ những người ở ngoài đời cuộc sống bận rộn, đi ngang qua bao khổ đau thì họ rất mong ước có một chỗ quay về để có thể cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Chúng ta đã hiểu rằng, chúng ta đã biết rằng nếu không có hiểu nhau thì chúng ta không thể thương nhau, chấp nhận nhau được. Mà trong đạo Bụt, Đức Thế Tôn dạy rất rõ. Nếu mình không hiểu được mình và thương được mình thì mình không thể hiểu được và thương được người khác, dù người đó là bố của mình, mẹ của mình hay là anh chị em của mình hay là người đồng bào của mình. Vì vậy cho nên từ Hiểu và từ Thương rất quan trọng.

Chất lửa phải từ trong trái tim đi ra. Đạo Bụt dạy chúng ta làm ra lửa, làm ra tình thương, làm ra sự hiểu biết. Và khi chúng ta học giáo lý đạo Bụt thì chúng ta có thể chế tác được lửa, ngọn lửa ở trong trái tim của chúng ta. Đó là ngọn lửa của thương yêu, của hạnh phúc. Và nếu chúng ta có ngọn lửa đó rồi thì chúng ta mới châm cho trái tim của những người khác.

Gánh nước đêm ba mươi

Đối với văn hoá Việt Nam, hình ảnh ngọn lửa đi đôi với hình ảnh của gánh nước. Gánh nước đêm ba mươi. Có nhiều địa phương ở Việt Nam, đêm ba mươi gánh nước là một nghi lễ. Dù cho mấy cái chum, cái lu trong nhà đầy rồi thì mình vẫn phải đi gánh nước ở giếng như thường. Và đêm ba mươi người ta gặp nhau ngoài giếng, gánh một gánh cuối cùng và người ta kể chuyện cho nhau nghe. Người ta nói hy vọng của nhau đối với năm mới sắp tới. Do đó gánh nước đêm ba mươi trở thành một đề tài thi ca.

Nếu chúng ta sinh ra trong thời đại mới này thì chúng ta nên biết là ở trong nhà ngày xưa có người em gái, người mẹ đi ra giếng gánh cho đầy chum, đầy lu, đầy vại. Đó là chuyện phải làm trong ngày Tết. Cũng như tây phương người ta đổ xăng, đổ dầu cho đầy. Lu nước, chum nước tượng trưng cho những tiện nghi về vật chất. Nếu trong nhà đầy nước thì có nghĩa là chúng ta có nhà ở, có cơm ăn, có áo mặc, chúng ta có lương bổng đàng hoàng. Chúng ta có ruộng vườn, trâu bò, ao cá. Vì vậy tối ba mươi thế nào cũng phải có những chum nước đầy, vại nước đầy. Điều này người nào làm cũng được. Không cần phải là người giàu. Bất cứ người nào dù nghèo cách mấy cũng có thể lấy thùng đi gánh một đôi nước về. Đó là điều bình đẳng. Và giếng trong làng đóng vai một vị Đại Bồ Tát cung cấp nước cho tất cả dân ở trong làng mà không hề kỳ thị. Người giàu cũng nước đó. Người nghèo cũng nước đó. Người già cũng nước đó. Người trẻ cũng nước đó. Người sang cũng nước đó và người hèn cũng nước đó. Vậy nên nhìn vào cái giếng chúng ta có thể thấy đó là một vị Bồ Tát không kỳ thị, không phân biệt, là một nguồn sống, nguồn hạnh phúc cho cả làng.

Thi sĩ Nguyễn Nhã Tiên có viết bài thơ Khúc Quê nói về chuyện đi gánh nước đêm 30. Có thể là chúng ta chưa từng thấy, chưa từng nghe, chưa từng làm. Nhưng chúng ta phải biết được chuyện ngày xưa cha ông của chúng ta ăn Tết như thế nào. Và lệ đi gánh nước đêm ba mươi là một nghi lễ. Dầu cho nước trong nhà đã đầy rồi thì vẫn phải đi gánh như thường. Nó có nghĩa là mối quan tâm hàng đầu của mình là làm thế nào để có được điều kiện vật chất đầy đủ để mà sống. Đó là mối quan tâm đầu tiên của con người.

Khúc quê

 Em va gàu vào giếng khuya gọi ngàn đêm thức giấc
Bếp lửa thức xa xôi rực đỏ một góc trời
Ngọn gió thức ngoài đường chập chùng cung bậc
Trừ tịch thức gọi người đủ mặt lứa đôi
Đập vỡ thời gian hoa lửa rơi rơi
Mọi ẩn nấp xô bật tường rêu nhú lời cỏ biếc
Bấc se se ngập ngừng ngoài sân đợi tết
Nước tràn mái tràn thùng em gánh tiếp niềm tin
Giếng ngời ngời gương mặt của đêm đêm cháy sáng
Đêm giũ mình bóng tối
Những cát bụi không còn nơi ẩn trốn
Hạnh phúc từ ngực người nhuộm thắm cỏ hoa
Cả ngàn nhà nước từ giếng chia ra
Cười nói dội vang vang hồi âm của đất
Có một thiên đường đêm ba mươi rất thật
Trừ tịch chia đều mọi ngõ trầm hương
Khói bay trong nhà khói bay hàng hiên về em nhé
Giao thừa đang điểm
Có một tiếng gàu bỏ quên ngoài giếng

Chạm vào tôi ngân mãi khúc quê mùa !

Mối quan tâm thứ hai là làm sao để có một bếp lửa hồng. Nghĩa là phải có tình thương, phải có niềm tin, phải có hạnh phúc. Và cái bếp lửa hồng này từ đâu mà có? Ai cung cấp cho mình sức nóng đó? Ai cung cấp cho mình ngọn lửa đó? Làm thế nào để thắp lên ngọn lửa trong trái tim? Làm thế nào để thắp trái tim của mình lên?

 “Thắp tim lên” là cách dùng từ của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ.

Ai là người sẽ thắp trái tim của mình lên?

Ai là người giúp cho mình hiểu, mình thương để mình có thể hiểu và thương người khác?

Đó là ngôi chùa ở trong làng.

Ngôi chùa, trung tâm thực tập là nơi người ta tinh luyện, tu tập để người ta chế tác ra cái hiểu và cái thương. Những khoá tu của chúng ta ở Làng Mai đã được tổ chức ở khắp Âu châu, Mỹ châu và các châu khác. Những khoá tu đó đem lại rất nhiều niềm tin cho người ta về tương lai. Có nhiều người khi mới tới với khoá tu họ rất là đau khổ. Họ có nhiều tuyệt vọng, chia rẽ, hận thù, kỳ thị. Họ không có đủ chất liệu thương yêu và tin cậy. Nhưng mà sau một khoá tu năm ngày, bảy ngày thì tự nhiên họ thấy có sự chuyển hoá. Và họ mỉm cười được. Mắt họ sáng lên. Như vậy chúng ta – những người tổ chức khoá tu, hướng dẫn tu học – chúng ta đã châm (mồi) lửa vào trong trái tim của họ để cho họ đem về nhà. Vì vậy cho nên trung tâm tu tập là một vị Bồ Tát.

Nếu mình được tham dự vào chuyện giữ bếp lửa hồng đó thì mình là người có hạnh phúc. Mình giữ bếp lửa hồng đó không phải cho chính mình mà thôi. Mình giữ cho dân cả xóm, cả tỉnh, cả nước. Do đó việc có cơ duyên tới với nhau, sống chung trong tình huynh đệ làm nên một bếp lửa hồng để mình có dư lửa cho chính mình, để có dư lửa phân phát cho người chung quanh là hạnh phúc của những người tu.

Xem thêm >>Pháp thoại bình thơ đêm Giao thừa- Bếp lửa hồng 2013<<

Triển lãm thư pháp và sách của thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Bangkok, Thái Lan

Ngày 27.01.2019, Tăng thân Làng Mai với hơn 80 quý thầy quý sư cô đã đến trung tâm văn hóa và nghệ thuật Bangkok (Bangkok Art and Culture Center – BACC) để làm lễ khai mạc triển lãm thư pháp và sách của Sư Ông Làng Mai. Đây là cuộc triển lãm đầu tiên được phối hợp giữa sách và thư pháp có tầm vóc quy mô quốc tế tại Châu Á. Hơn 600 cuốn sách với nhiều ngôn ngữ khác nhau và 73 tấm thư pháp đã được chọn lọc và trình bày.

Đến tham dự buổi lễ có sự hiện diện của sư cô Chân Không, sư cô Chân Đức (Đức), sư cô Chân Diệu Nghiêm (Pháp), thầy Pháp Khâm… Ngoài ra còn có sự tham dự của thầy phó hiệu trưởng trường Đại Học Mahachulalonkon, Bangkok, cũng như rất nhiều quan khách đến từ nhiều nước. Rất nhiều thiền sinh Việt cũng sắp xếp thời gian đến tham dự chương trình đặc biệt này.

Trước đó, ngày 23.01.2019, buổi triển lãm đã được mở cửa vào chào đón người tham quan, đồng thời có diễn ra buổi phỏng vấn giữa các đài, các tờ báo nổi tiếng của Bangkok, Thái Lan  đối với quý thầy quý sư cô Tăng thân Làng Mai. Sư cô Chân Không, sư cô Bội Nghiêm, thầy Pháp Khâm, thầy Pháp Nguyện cùng với một số sư cô người Thái đại diện Tăng thân trả lời phỏng vấn về đời sống, hạnh phúc Tăng thân và nghệ thuật chánh niệm qua thư pháp. Tờ Nation, một trong hai tờ báo lớn nhất tại Thái Lan cũng đã đưa tin về sự kiện (http://www.nationmultimedia.com/detail/lifestyle/30363232).

Bắt đầu chương trình khai mạc, ban tổ chức chiếu một đoạn phim ngắn nói về cuộc đời và sự cống hiến của Sư Ông Làng Mai đối với Phật giáo, đất nước Việt Nam và ảnh hưởng của Người cũng như Tăng thân Làng Mai trên toàn thế giới. Đoạn phim mang đến rất nhiều cảm xúc cho người xem. Đoạn phim thứ hai là chia sẻ của Sư Ông Làng Mai và thị giả của Sư Ông về nghệ thuật viết thư pháp trong chánh niệm.

Sau những lời chia sẻ và cảm tạ của ban tổ chức do thầy Pháp Nguyện đại diện, đại chúng có cơ hội thưởng thức một chương trình âm nhạc nhỏ do quý thầy quý sư chú xóm Trời Quang hòa nhạc cùng với sinh viên khoa âm nhạc trường đại học Mahidol với những bài hát thiền ca quen thuộc và đậm chất tâm linh của Tăng thân Làng Mai.

Sau buổi hòa nhạc, sư cô Diệu Nghiêm chia sẻ với toàn thính chúng về sự thực tập thiền hành và niềm hạnh phúc, an lạc mà mình có thể đạt được bằng những bước chân của mình. Sau đó, sư cô hướng dẫn đại chúng cùng đi thiền hành đến khu vực triển lãm. Sự có mặt của năng lượng chánh niệm nơi mỗi bước chân trong khuôn viên trung tâm mang lại rất nhiều năng lượng cho những người xung quanh. Buổi khai mạc kết hợp với phần cắt băng khánh thành chính thức sự kiện triển lãm.

Dựng nêu, chợ hoa, gói bánh chưng, bánh tét

Đã từ lâu, tứ chúng Làng Mai vẫn giữ gìn truyền thống dựng nêu, chợ hoa, gói bánh trong những ngày giáp Tết. Và ngày 27.1 vừa qua, tứ chúng Làng Mai đã có một ngày sinh hoạt chung đầy ý nghĩa. Đây cũng là một cơ hội để mọi người được trở về để tiếp xúc với nét đẹp của văn hoá Việt Nam.