Nhật ký Tây Ban Nha (phần III)

Thầy và Tăng đoàn đến Barcelona

Sau hơn 10 ngày cho khóa tu ở Madrid, Thầy và tăng đoàn đã có mặt tại Barcelona vào lúc 20 giờ, thứ Ba, ngày 6/5. Barcelona là thành phố lớn thứ hai sau Madrid, và cũng là một trong những thành phố lớn ở Châu Âu. Thành phố nằm trong vùng Ðông Bắc nước Tây Ban Nha cạnh biển Ðịa Trung Hải. Barcelona là thành phố có lịch sử lâu đời với một chiều dài lịch sử gần 2,000 năm kể từ khi giành được độc lập từ đế quốc La Mã. Đây là thành phố cổ kính đã được hiện đại hóa lên từ sau thế vận hội Omlympic 1992. Kết nối những khu nhà cổ kính là một hệ thống đường phố, giao thông hiện đại, rộng lớn, sạch và  với nhiều loại cây xanh mát. Có khu phố đi bộ rộng thênh thang La Ramblas, nhà thờ Betlem, những khu phố cổ nhất “Le Barrio Gottico”, các di tích lịch sử quan trọng: Plaza Del Rey, Reial Plaza, thánh đường Plaza San Jaume nổi tiếng theo lối kiến trúc Gothic, các viện bảo tàng, Khải Hoàn Môn Arco de Triunfo …và còn nhiều nữa. Thành phố này luôn luôn tấp nập bởi du khách và cuộc sống bận rộn của xã hội hiện đại Châu Âu.

Trong suốt thời gian ở đây, Thầy và tăng đoàn đã được chào đón và nghỉ tại một tu viện nữ của đạo Công giáo. Cộng đồng nữ tu ở đây đã tiếp đón và chăm sóc quý thầy, quý sư cô rất chu đáo thể hiện được sự cởi mở và hòa hợp giữa các truyền thống. Trong tu viện có thiền đường zendo cho khoảng 100 người, trên bàn thờ có cả Bụt và chúa Jesus. Nhiều người đã đến đây thực tập thiền đều đặn. Từ tu viện đến địa điểm diễn ra khóa tu chừng 30 đến 45 phút đi xe.

Pháp thoại công cộng (Thứ năm 8/5)

Đầu tiên ban tổ chức dự định buổi pháp thoại công cộng sẽ diễn ra tại nhà thờ Santa Maria del mar cổ kính tọa lạc tại trung tâm thành phố. Nhưng vì sức chứa chỉ hơn 1000 người nên ban tổ chức đã chuyển sang trung tâm hội nghị Museu De Ciències Naturals. Trung tâm này rất hiện đại, sức chứa lên đến 3,200 người. Vé cũng được bán trên mạng và hết rất sớm, còn nhiều người muốn tham dự nhưng không được. Bảy giờ chiều pháp thoại bắt đầu, nhưng bốn giờ thiền sinh đã có mặt, và đông dần lên. Họ đã đứng xếp thành một vòng tròn rất lớn ngoài sân hội trường để chờ soát vé.

6 giờ 30 sư cô Hài Nghiêm, Sứ Nghiêm (người Pháp), Trì Nghiêm (người Úc) đã hướng dẫn thiền ca cho mọi người. Mái vòm của hội trường cao, chất lượng âm thanh tốt cộng với sự tham gia của hơn 3000 người đã tạo nên một âm hưởng thiền rất hùng tráng. 7 giờ Thầy hướng dẫn thính chúng thực tập lắng nghe nỗi khổ niềm đau của chính tự thân, của những người xung quanh và của thế giới khi tăng đoàn Làng Mai niệm danh hiệu bồ tát Quán Thế Âm bằng tiếng Phạn. Sau đó Tăng đoàn đã niệm danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm theo nhạc đệm bởi sự kết hợp của: cello, violin, ghi ta và trống do quý thầy, sư cô đảm trách. Tiếp theo Thầy cho pháp thoại về sự thực tập chánh niệm, về sự chuyển hóa những nỗi khổ niềm đau. Pháp thoại kết thúc vào lúc 8 giờ 45 phút.

Khóa tu dành cho các nhà giáo dục: “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ làm thay đổi thế giới” ( 9/5 – 11/5)

Khóa tu này đã được tổ chức tại trường đại học Barcelona (University of Barcelona). Đây là trường đại học có bề dày lịch sử trên 564 năm, và là một trong những trường uy tín của Tây Ban Nha và quốc tế. Khóa tu được yểm trợ bởi 60 quý thầy, quý sư cô Làng Mai. Ngoài ra còn có những vị thiền sinh đã gắn bó lâu năm với Làng Mai chia sẻ về những kinh nghiệm quý báu của họ trong việc ứng dụng thiền chánh niệm vào học đường.

Trong suốt 3 ngày của khóa tu, mọi người không chỉ thảo luận hay chia sẻ kinh nghiệm mà còn được hướng dẫn những thực tập cụ thể về chánh niệm để trị liệu thân tâm và về những kỹ năng truyền thông với mọi người. Nhiều người chia sẻ là khi được biết về lợi ích của chánh niệm trong cuộc sống, họ đã đăng ký các khóa học ngắn hạn về chánh niệm. Họ đã nghe nói và tiếp nhận rất nhiều định nghĩa về chánh niệm cùng với những chứng minh và kinh nghiệm, nhưng họ vẫn không thật sự cảm nhận được cho đến khi tham dự những khóa tu do Thầy và Tăng thân Làng Mai hướng dẫn. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì trong các khóa tu của Làng Mai, năng lượng tập thể hùng hậu luôn được chế tác bởi sự thực tập của quý thầy, quý sư cô và các bạn thiền sinh. Ngoài ra trong khóa tu thiền sinh không chỉ được trao truyền các phương pháp thực tập chánh niệm mà  họ còn có cơ hội áp dụng những gì được học ngay trong khóa tu. Khóa tu lần này cũng diễn ra trong tinh thần đó. Trong ba ngày, mọi người đã được nghe pháp thoại từ Thầy, thảo luận về thực tập chánh niệm trong nhà trường song song với việc thực tập chánh niệm qua các pháp môn căn bản như: thiền đi, thiền thở, thiền buông thư, ăn trong chánh niệm, pháp đàm…

Trong bài pháp thoại ngày 10.5, Thầy đã nói đến 5 phép thực tập chánh niệm trong đời sống hàng ngày phù hợp cho một cuộc sống bận rộn tại thành phố. Thí dụ như thiền điện thoại, thiền đi… Thầy chia sẻ với thiền sinh về sự thực tập thành công của giáo sư Henri Nguyễn Văn Kỷ Cương, người đã rất thành công trong việc đem sự thực tập chánh niệm vào trong lớp học. Ngoài ra Thầy còn dạy về bốn yếu tố của một tình yêu chân thật là từ, bi, hỷ, xả và bốn loại thực phẩm: đoàn thực, xúc thực, tư niệm thực và thức thực. Thiền sinh đã có rất nhiều hứng khởi khi đem các phương pháp được học ứng dụng ngay trong khóa tu. Bài pháp thoại này sau đó đã được một bạn thiền sinh Tây Ban Nha ghi chép lại rất chi tiết  và đưa lên facebook tnhspain cùng với rất nhiều hình ảnh.

Buổi ngồi thiền tập thể cho hòa bình (Flashmob 11/5)

Vào chiều chủ nhật, 11 tháng năm vào lúc 18:30 Thầy và tăng thân Làng Mai đã hướng dẫn buổi ngồi thiền tập thể (Flashmob) cho hòa bình tại Khải Hoàn Môn ARCO DE TRIUNFO. Buổi Flashmob này là sự kiện cuối của chuyến đi hoằng hóa Tây Ban Nha năm nay. Đây cũng là dịp để người dân Tây Ban Nha đúc kết, chiêm nghiệm và cũng để khắc sâu những lời dạy quý báu mà Thầy trao truyền trong suốt chuyến đi.

17giờ30, mọi người đã đến khá đông, và được hướng dẫn hát thiền ca. Mỗi hơi thở, mỗi lời ca nhịp nhàng giúp cho hàng ngàn người có thể hòa cùng nhịp đập với một cơ thể lớn. 18:30 đoàn thiền hành từ trường đại học Barcelona đến gồm có quý thầy và sư cô cùng 600 thiền sinh của khóa tu Chánh niệm dành cho các nhà giáo dục. Buổi Flashmop thu hút khoảng hơn 6000 người tham dự. Sư kiện này được tăng thân Tây Ban Nha tổ chức rất chuyên nghiệp và chu đáo. Có rất nhiều tình nguyện viên tham gia để giúp ổn định trật tự và cũng có rất nhiều các vị cảnh sát túc trực các ngã đường để bảo hộ.

18giờ45, Thầy và tăng đoàn ngồi tĩnh tọa trên lễ đài. Hàng ngàn người cũng ngồi yên lặng như thế trong vòng 20 phút tạo nên một năng lượng rất hùng tráng. Vì địa điểm của buổi Flashmob nằm ngay ở trung tâm thương mại nên có rất nhiều tiếng ồn bởi xe và người đi lại. Tiếng chuông trầm hùng cùng lời khai thị thiền hướng dẫn của Thầy như một sức mạnh giúp mọi người dừng lại mà không chạy theo cuộc sống ồn náo, huyên náo bên ngoài. Mọi người đã trao tặng cho nhau một điều quý giá nhất đó là sự tĩnh tại và bình an. Hầu hết thời gian mọi người đều chạy quá nhiều theo nhịp sống bận rộn nên dừng lại và thở sẽ mang lại sự an lạc nhiệm mầu.

Đây là cơ hội để mọi người tắt đài phát thanh luôn vang lên cả ngày trong tâm của mình. Sự yên lặng ở đây không có nghĩa là để chống lại bất cứ điều gì, nó đại diện cho hương vị hiểu biết và truyền thông. Sự yên lặng của mình sẽ minh chứng cho sự tự tại, bình an, và tình thương. Sự yên lặng và bình an đã được chuyển tải đến những nhà chức trách xã hội, những nhà trí thức, những nhà có nhiều quyền lực một thông điệp của sự khao khát sâu sắc về một xã hội dựa trên nền tảng của sự hiểu biết lẫn nhau, thương yêu và cùng hướng về hạnh phúc chân thực.

Mặc dù hôm đó trời gió rất nhiều có thể sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng Thầy vẫn có mặt đó cho mọi người bằng sự vững chãi của một bậc đạo sư. Thầy rất từ bi, đã chia sẻ về sự mầu nhiệm của việc lắng nghe danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm và tặng thính chúng một bài pháp thoại sau khi Tăng đoàn niệm danh hiệu Bồ tát.

Pháp thoại nhắn nhủ mọi người tinh cần thực tập chánh niệm, chuyển hóa khổ đau, tái lập truyền thông trong gia đình và với mọi người xung quanh. Pháp thoại kết thúc trong sự biết ơn và lòng hoan hỷ của hàng ngàn người tham dự. Sau khi Thầy rời khỏi khán đài, sư cô Chân Không đã hát tặng và động viên mọi người nên hòa giải với người thương của mình ngay tối hôm đó. Chắc chắn sau khi được tiếp nhận “mưa pháp”, mọi người sẽ có nhiều trị liệu và động lực để hòa giải với người thương của mình. Ngay sau đó có rất nhiều người, nhiều gia đình đã thiền ôm với nhau. Đứng trên khán đài nhìn xuống thấy hàng ngàn người thực tập như vậy thật cảm động. Khoảng 21:30, nhiều thiền sinh đã ở lại chào tạm biệt quý thầy, sư cô trong khi chờ xe buýt, và họ đã đứng đó cho đến khi tăng thân đi khuất.

Đây là lần đầu tiên tăng thân xuất sĩ có mặt đông như vậy tại Tây Ban Nha, đã đem lại nhiều hạnh phúc, niềm vui và sự động viên thực tập cho mọi người. Trong suốt chuyến đi, tăng đoàn đã nhận rất nhiều tấm lòng từ người Tây Ban Nha, từ việc giúp tổ chức khóa tu đến việc chăm sóc chỗ ăn nghỉ, phương tiện đi lại, những nơi tham quan có ý nghĩa lịch sử và đời sống đất nước này. Hy vọng mối lương duyên và thâm tình đó sẽ là điều kiện tốt giúp cho nhiều tăng thân thực tập chánh niệm được thành lập nơi đây.

Không đến cũng không đi (No coming, no going)

Sáng ngày 12. 5, Thầy và tăng đoàn đã tạm biệt thành phố Barcelona với trái tim ấm áp và tràn đầy niềm vui. Dường như tất cả quý thầy, quý sư cô, cũng như các bạn thiền sinh Tây Ban Nha đều trải nghiệm được sự chuyển hóa, trị liệu và niềm vui khi được thực tập cùng nhau như một tăng thân. Một bạn thiền sinh chia sẻ rằng: “Chuyến hoằng pháp lần này của Thầy và Tăng thân Làng Mai chưa kết thúc, đây chỉ mới là sự mở đầu cho mối nhân duyên gắn bó giữa Làng Mai và người dân Tây Ban Nha.


Nguồn: Các hình ảnh sử dụng trong bài viết này được lấy từ facebook tnhspain

Nhật ký Tây Ban Nha (phần III)

Nhật ký Tây Ban Nha (phần II)

Khoá tu Nghệ Thuật Sống Tỉnh Thức tại Madrid (từ ngày 30/4 – 4/5/2014)

Vào ngày 30/4/2014, từ lúc 3 giờ chiều, thiền sinh từ khắp các thành phố của Tây Ban Nha bắt đầu về đến Khu du lịch El Escorial (El Escorial Resort Park) để tham dự khoá tu “The Art of Being Awake” (Nghệ Thuật Sống Tỉnh Thức).  Khu du lịch El Escorial tọa lạc trên dãy núi Guadarrama, hướng Tây Bắc của thành phố Madrid, trên con đường M-600, cách thành phố Madrid khoảng 1 giờ lái xe.

Số thiền sinh tham dự khoá tu này có đến 600 người, trong đó có 60 người trẻ và 35 trẻ em. Phần lớn thiền sinh được ngủ trong bungalow (nhà gỗ một tầng), số còn lại thì ở lều trong khuôn viên của Khu du lịch. Nơi đây khá khang trang và mát mẻ.

Đây là khoá tu năm ngày, từ ngày 30 tháng 4 đến ngày 4 tháng 5. Thời khoá của khoá tu gồm có: buổi sáng ngồi thiền vào lúc 7 giờ; ăn sáng lúc 8 giờ; thiền hành lúc 9 giờ 30; nghe pháp thoại lúc 11 giờ; dùng trưa lúc 1 giờ 30; nghe thuyết trình về 5 Giới Tân Tu hoặc pháp môn Làm Mới, hoặc được hướng dẫn thực tập thiền buông thư lúc 3 giờ 30 (thời khoá khác nhau mỗi ngày trong giờ này); chia sẻ pháp đàm lúc 5 giờ 30; dùng cơm chiều lúc 7 giờ; ngồi thiền lúc 9 giờ; và thực tập im lặng hùng tráng sau giờ ngồi thiền cho đến sau buổi ăn sáng ngày hôm sau.

Được biết Thầy Làng Mai đã từng qua Tây Ban Nha giảng dạy vào thập niên 70. Khi đó tăng đoàn Làng Mai chưa được thành lập và mỗi lần Thầy đi qua Tây Ban Nha giảng dạy chỉ có một thị giả đi cùng. Nhưng lần này lại khác, Thầy dẫn cả một tăng đoàn gồm 57 vị xuất sĩ với nhiều quốc tịch khác nhau, đặc biệt là có sư chú Trời Hy Mã người Tây Ban Nha cũng được đi theo Thầy và Tăng thân để hoằng pháp trên chính quê hương yêu dấu của mình. Sư chú vô cùng hạnh phúc!  Tăng đoàn khá đông nên năng lượng rất hùng hậu!

Một anh thiền sinh người Tây Ban Nha tên Fran cũng là thành viên tình nguyện trong khóa tu này đã chia sẻ, “Con sinh ra và lớn lên trong vùng El Escorial. Đây là quê hương của con. Con rất hạnh phúc và biết ơn Thầy và tăng thân Làng Mai đã đến đây giảng dạy. Đây thật là phước đức và vinh dự lớn lao cho người Tây Ban Nha nói chung cũng như cho người dân địa phương trong vùng này nói riêng. Con xin gửi lòng tri ân sâu sắc của con đến Thầy và tăng đoàn” . Cũng như thế, có rất nhiều thiền sinh trong ngày khai mạc khóa tu đã chia sẻ với quý thầy và quý sư cô như vậy.

Sư chú Trời Hy Mã

Chuyến hoằng pháp năm nay tại Tây Ban Nha được tổ chức bởi tăng thân cư sĩ địa phương với sự hướng dẫn của thầy Pháp Lưu và thầy Pháp Liệu. Thầy Pháp Lưu là người Mỹ và thầy Pháp Liệu là người Pháp gốc Việt. Cả hai đều nói được tiếng Tây Ban Nha rất thông thạo.  Vì đây là lần đầu tiên tổ chức một khoá tu lớn cho Thầy tại đất nước Tây Ban Nha, nên Ban tổ chức không nghĩ là số người tham dự sẽ đông như những khóa tu mà Thầy và Tăng thân Làng Mai đã tổ chức ở những nơi khác (thường những khóa tu đó đều có hơn 1000 người tham dự). Họ nghĩ rằng chắc ít người Tây Ban Nha biết đến Thầy. Vì vậy mà Ban tổ chức chỉ tìm một địa điểm cho số lượng 600 người tham dự mà thôi. Nhưng một điều rất bất ngờ là khi đưa tin lên mạng để cho thiền sinh đăng ký thì chỉ trong 24 giờ là số người ghi danh đã đầy và kết quả lại có hơn 600 người khác nằm trong danh sách chờ đợi. Thật là một điều đáng tiếc cho những thiền sinh không được tham dự.

Thầy dùng ngọn lửa nhỏ để giảng về tính không sinh không diệt của vạn pháp

Chủ đề của khóa tu như chúng ta đã biết là “Nghệ Thuật Sống Tỉnh Thức”.  Tỉnh thức (chánh niệm) là một nguồn năng lượng giúp ta nhận diện những gì đang xảy ra trong thân tâm ta và xung quanh ta trong giây phút hiện tại. Sống tỉnh thức với những khổ đau, những điều mầu nhiệm của sự sống và những người thương xung quanh ta. Chánh niệm là nền tảng của nếp sống tỉnh thức. Khi ta có chánh niệm thì mọi lời nói, mọi hành động và mọi suy tư đều chứa đựng thương yêu, hòa giải và đem đến an vui hạnh phúc cho mình và cho người. Muốn làm được như thế thì ta phải biết xử lý những khổ đau của chính mình.

Thầy dạy: Ai trong chúng ta cũng có khổ đau trong lòng, vì vậy chúng ta cần học cách xử lý khổ đau. Biết cách xử lý khổ đau trong tự thân, chúng ta sẽ khổ đau rất ít và có thể sử dụng khổ đau một cách khéo léo để chế tác hiểu biết và thương yêu, làm hạnh phúc cho mình và cho kẻ khác. Xử lý được khổ đau trong tự thân, ta sẽ không làm khổ người khác và có thể giúp cho họ xử lý được khổ đau của họ. Phép thực tập này ai cũng cần học hỏi, dù người ấy thuộc về tôn giáo nào hoặc có lập trường chính trị nào cũng vậy.

Tối ngày 30 tháng 4, vào lúc 9 giờ, tại thiền đường của Khu du lịch El Escorial đã diễn ra lễ khai mạc khóa tu, mở đầu bằng sự thực tập trì niệm Hồng Danh Đức Bồ tát Quán Thế Âm (bằng tiếng Phạn). Sau đó, sư cô Tuệ Nghiêm (người Mỹ gốc Việt) và thầy Pháp Lưu (người Mỹ) – hai vị giáo thọ của Làng Mai – cho pháp thoại hướng dẫn tổng quát để toàn thể thiền sinh biết cách tham dự khoá tu như thế nào cho có nhiều hạnh phúc và chuyển hoá nhất.

Các em nhỏ tham dự khóa tu

Sau khóa tu này, thành phố kế tiếp mà Thầy và tăng đoàn sẽ đến là thành phố Barcelona. Nơi đây sẽ có một khóa tu cho giới giáo chức, một buổi pháp thoại công cộng và một buổi ngồi thiền công cộng (flash mob).

Để xem thêm hình ảnh về khóa tu tại El Escorial, xin bấm vào đây:

https://www.facebook.com/media/set/?set=a.10152210426209635.1073741829.7691064634&type=1

Bài viết có liên quan: Nhật ký Tây Ban Nha (phần I)

(còn tiếp)

Nhật ký Tây Ban Nha

Tăng thân cư sĩ Tây Ban Nha, Pháp, Ý, Đức, Hà Lan là những tăng thân có mặt hùng hậu nhất trong suốt một tháng khóa tu mùa hè mỗi năm tại Làng Mai. Từ bấy lâu, tăng thân cư sĩ Tây Ban Nha luôn mơ ước có ngày được đón Thầy và tăng đoàn Làng Mai đến hướng dẫn tu học cho người dân nước này. Sau bao nhiêu năm chờ đợi, giờ đây giấc mơ của họ đã thành hiện thực.

Tăng thân cư sĩ Tây Ban Nha đã tu tập và chuẩn bị hết lòng cho chuyến đi này. Điều đáng quý là tinh thần tu học và làm việc của họ rất đoàn kết và hòa hợp. Có một hình ảnh làm mọi người vô cùng cảm động, đó là ngày Thầy và Tăng đoàn đến Madrid, mỗi nhà cư sĩ đều chuẩn bị thêm trên bàn ăn chiều của gia đình một phần ăn để bày tỏ sự trân quý và lòng tôn kính của họ đối với sự có mặt của Thầy và Tăng đoàn tại đất nước này.

Pháp thoại đầu tiên tại Tây Ban Nha (ngày 27/4, tại Nhà hát lớn Lope de Vega)

Chủ nhật ngày 27/4 là ngày diễn ra pháp thoại công cộng tại Nhà hát lớn Teatro Lope De Vega. Sức chứa của nhà hát này là 1800 người. Khi công bố bán vé trên mạng thì chỉ trong một ngày, số vé đã bán hết. Rất nhiều người muốn đi nhưng không được. Trên hai phần ba khán giả là những người mới, chưa biết gì nhiều về pháp môn. Trước đó Ban tổ chức ở Madrid cố gắng tìm một nơi có sức chứa cỡ ba ngàn người tại trung tâm thủ đô nhưng không được nên đã chọn nhà hát này.

10 giờ 45, quý thầy và sư cô tập cho các bạn thiền sinh tập bài thiền ca “thở vào thở ra, là hoa tươi mát, là núi vững vàng, nước tĩnh lặng chiếu, không gian thênh thang”. Cùng với tiếng đệm đàn ghi ta, cả nhà hát đã vừa hát vừa tập thở. Khi hát  “inspirando, espirando”(thở vào thở ra) là tất cả mọi người đều thực tập thở và dùng đôi tay để thể hiện lời bài hát. Hơi thở, lời hát và động tác diễn tả được kết hợp một cách nhịp nhàng và hợp nhất. Vào lúc 11 giờ, Thầy bắt đầu bài pháp thoại về nghệ thuật chuyển hóa khổ đau.

Nếu biết cách khổ, mình sẽ khổ rất ít

Thầy chia sẻ rằng nếu chúng ta biết cách tận dụng khổ đau thì chúng ta có thể tạo ra hạnh phúc. Hạnh phúc và khổ đau cũng giống như bùn và sen.  Nếu không có bùn thì cũng không có sen. Nếu không có khổ đau thì cũng không có hạnh phúc. Sự thực tập chánh niệm là nhận diện khổ đau, nhìn sâu vào bản chất của khổ đau và học cách chăm sóc khổ đau trong ta. Học về nghệ thuật khổ đau để khổ đau ít hơn những người cùng hoàn cảnh như ta và cũng để tạo ra hạnh phúc cho chính mình và cho những người mà mình đã nguyện thương yêu.

Hầu hết chúng ta không biết cách khổ đau nên rất sợ khổ đau. Với năng lượng chánh niệm, chúng ta có đủ can đảm để trở về với tự thân, tiếp xúc khổ đau nơi chính mình. Nếu mình biết nghệ thuật thở và đi trong chánh niệm, khi đó mình có thể làm phát khởi năng lượng chánh niệm để trở về ôm ấp sự sợ hãi của mình và không bị tràn lấp bởi khổ đau. Với chánh niệm mình sẽ đủ mạnh để đối diện với khổ đau trong tự thân, để ôm ấp và nhìn kỹ bản chất của khổ đau. Nếu biết thực tập, mình có thể làm lắng dịu khổ đau, và cuối cùng chuyển hóa khổ đau để tạo ra hạnh phúc. Khổ đau trong ta có liên hệ tới khổ đau của cha mẹ, của ông bà tổ tiên. Chỉ cần dành một ít thời gian để nhìn kỹ khổ đau trong chính mình, ta sẽ hiểu được khổ đau của cha mẹ và tổ tiên. Khi đó, trong ta sẽ phát sinh một nguồn năng lượng từ bi có công năng trị liệu. Khi chúng ta bớt khổ và có thêm tình thương thì chúng ta sẽ dễ nhận diện khổ đau nơi người khác, hiểu họ hơn và có thể giúp họ bớt khổ.

Tiếp theo đó, Thầy hướng dẫn đại chúng thực tập khi lắng nghe  quý thầy, quý sư cô niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm bằng tiếng Phạn. Mục đích của sự thực tập là làm phát khởi nguồn năng lượng từ bi để có thể được trị liệu. Quý thầy quý sư cô sẽ niệm danh hiệu Bồ tát và tiếp xúc khổ đau nơi chính mình để làm phát sinh nguồn năng lượng từ bi. Khi niệm lần thứ hai, quý thầy quý sư cô sẽ tiếp xúc với khổ đau của những người trước mặt, bên trái và bên phải và cũng là để cho nguồn năng lượng từ bi phát khởi. Khi niệm lần thứ ba, nguồn năng lượng từ bi của tăng thân sẽ hùng mạnh hơn, bởi việc tiếp xúc với khổ đau khắp nơi trên thế giới. Thầy nhấn mạnh: “Mục đích của việc niệm danh hiệu Bồ tát không phải là để cầu nguyện ai đó mang năng lượng từ bi tới cho ta.” Sự thực tập chánh niệm để tiếp xúc với khổ đau trong tự thân và nơi người khác sẽ làm phát sinh năng lượng từ bi trong ta.

Trong suốt thời gian niệm danh hiệu Bồ tát Quan Thế Âm, đại chúng trở về theo dõi hơi thở, dừng suy nghĩ, để cho nguồn năng lượng chánh niệm và từ bi nuôi dưỡng thân và tâm. Mọi người có thể buông bỏ những căng thẳng trong thân. Thầy dạy đại chúng thực tập mở lòng ra để trở thành một giọt nước trong dòng sông, cho phép dòng sông ôm ấp và chuyên chở mình. Nếu có nỗi đau, phiền muộn, sợ hãi thì đây là cơ hội tốt để được trị liệu. Chỉ cần mở lòng ra là năng lượng từ bi của tăng thân có thể đi vào, ôm ấp và giúp chuyển hóa những khổ đau trong mình, chỉ cần vài phút là có thể bớt khổ. Thầy nói trong khi nghe niệm danh hiệu Bồ tát Quan Thế Âm, mình có thể khóc nếu cảm thấy quá khổ đau, nhưng phải khóc trong chánh niệm với sự có mặt hoàn toàn trong giây phút hiện tại.

Nghệ thuật sống tỉnh thức

Thầy chia sẻ về chánh niệm, về sự an trú trong giây phút hiện tại để không lỡ hẹn với sự sống. Nếu thực tập hơi thở chánh niệm, mình sẽ dừng được những suy nghĩ liên miên trong đầu. Chúng ta thường ở trong tình trạng: thân một nơi mà tâm một nẻo. Tâm bị lôi kéo theo những dự án trong tương lai hay những sợ hãi, khổ đau trong quá khứ. Chỉ cần một hơi thở nhẹ là tâm có thể trở về với thân. Nếu thiết lập thân tâm trong giây phút hiện tại, mình có thể tiếp xúc với những mầu nhiệm của sự sống, như trời xanh, mây trắng, chim hót, thông reo…Sự thực tập thiền đi, thiền thở giúp chúng ta trở về và có mặt trong giây phút hiện tại.

Thiết lập sự có mặt trong giây phút hiện tại, chúng ta có thể tiếp xúc với ngôi nhà đích thực trong tự thân. Ngôi nhà đích thực đó trước tiên là cơ thể của mình. Tiếp xúc sâu sắc sẽ thấy cơ thể mình chứa đựng cả vũ trụ. Cha mẹ, ông bà tổ tiên đang có mặt trong mỗi tế bào của mình. Vì vậy, chúng ta có thể tiếp xúc với tổ tiên tâm linh và huyết thống bất cứ khi nào mình muốn. Đất mẹ và trời cha cũng có mặt trong mỗi tế bào của cơ thể ta. Chỉ với một hơi thở nhẹ, chỉ khoảng 2 giây thôi, nhưng ta có thể khám phá ra nhiều điều. Trước tiên là ta nhận ra là ta đang có một thân thể khỏe mạnh, ta có thể tiếp xúc với những mầu nhiệm nơi tự thân và sự sống xung quanh. Vì thế sự thực tập chánh niệm có công năng chuyển hóa và trị liệu về hai mặt thân và tâm.

Khi làm việc trên máy tính hai giờ đồng hồ, chúng ta thường không ý thức về thân thể của mình. Trong trường hợp đó, chúng ta có thể dùng tiếng chuông chánh niệm để mang tâm về với thân. Các bạn có thể tìm thấy các phần mềm hỗ trợ này trên trang nhà Làng Mai. Cứ sau mười lăm hay nữa giờ đồng hồ, sẽ có tiếng chuông thỉnh lên để giúp mình dừng lại công việc, buông thư trên ghế và thở một cách thoải mái.

Thực tập chánh niệm có thể mang đến niềm vui và hạnh phúc bất cứ khi nào mình muốn. Nếu lấy một tờ giấy viết xuống những điều kiện hạnh phúc, thì một tờ cũng không đủ, 2 tờ cũng không đủ, 10 tờ cũng không đủ. Mình có rất nhiều điều kiện để hạnh phúc. Sở dĩ mình không nhận ra là do mình không có đủ chánh niệm. Chỉ một việc đơn giản thôi là khi mở vòi nước mình có thấy hạnh phúc không? Trên thế giới vẫn còn rất nhiều nơi, người ta phải đi tới vài dặm mới có thể có nước. Thầy còn nhắc chúng ta về những điều kiện căn bản, như còn cơ thể khỏe mạnh đây, hiện tại không nhức răng là một hạnh phúc lớn, còn đôi mắt sáng để nhìn thấy mình đang sống trong thiên đường của thế giới mầu nhiệm. Chúng ta có xu hướng nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở tương lai, đây là tập khí của chúng ta. Thật ra mình có nhiều hạnh phúc lắm. Đó là những gì mà Thầy luôn nhắc nhở mọi người.

Thầy còn chia sẻ là Thầy đã hơn tám mươi lăm tuổi, mà mỗi ngày Thầy vẫn còn có cơ hội bước đi những bước vững chãi và thảnh thơi. Với chánh niệm Thầy nhận ra là đôi chân Thầy vẫn còn khỏe và Thầy có thể nuôi dưỡng Thầy bằng việc đi như thế mỗi ngày.  Chánh niệm là suối nguồn của hạnh phúc.

Mỗi giây phút đều có thể trở thành mỗi giây phút vui tươi và hạnh phúc. Năng lượng chánh niệm luôn có trong ta, chỉ cần làm nó phát khởi bằng sự thực tập hơi thở chánh niệm và bước chân chánh niệm. Năng lượng này không chỉ giúp cho ta tiếp xúc với những điều kiện hạnh phúc, mà còn có công năng phục hồi lại sự tươi mát, vẻ đẹp và sức khỏe. Không những thế nó còn giúp cho ta ôm ấp và chuyển hóa khổ đau trong tự thân.

Bốn yếu tố mang lại hạnh phúc

“Một người không có sự tươi mát, vững chãi, tĩnh lặng và tự do thì không thể là người hạnh phúc” , Thầy chia sẻ về  bốn yếu tố mang đến hạnh phúc. Thầy dạy đại chúng phương pháp thiền sỏi để chế tác bốn yếu tố: tươi mát, vững chãi, tĩnh lặng và tự do trong tự thân. Nếu một người đang có đầy những lo lắng, giận hờn thì không thể nào có hạnh phúc. Nhiều người tin rằng hạnh phúc được làm bằng danh vọng, tiền tài, quyền lực và sắc dục. Nhưng nhìn xung quanh, nhiều người có  những thứ ấy nhưng họ đâu có hạnh phúc. Hạnh phúc thật sự được làm bằng hiểu biết và thương yêu. Ta không nên dành hết thời gian để chạy theo những thứ ấy mà phải dùng thời gian để vun trồng hiểu biết và thương yêu.

Hiểu biết là nền tảng căn bản của thương yêu. Nếu có hiểu biết, mình sẽ không muốn trừng phạt người mà mình nghĩ là nguyên nhân khiến mình khổ đau. Khi hiểu được những nỗi khổ niềm đau nơi người đó, những giận hờn sẽ tan biến. Mình sẽ không còn khổ đau về người đó nữa, trái lại mình còn muốn làm một điều gì đó giúp người ấy bớt khổ. Với hiểu biết và thương yêu mình sẽ có rất nhiều không gian trong trái tim. Mình có thể nhìn người làm mình khổ bằng đôi mắt từ bi. Bằng sự thực tập lắng nghe sâu và nói lời ái ngữ, chúng ta có thể hòa giải và khôi phục lại những mối liên hệ của mình. Thầy còn nhắn nhủ: “Đọc sách nói về chánh niệm vẫn chưa đủ, cần phải tham dự khóa tu chánh niệm khoảng 5 – 6 ngày mới đủ khả năng giúp ta hòa giải những khó khăn“. Hiểu biết về chánh niệm thì dễ, nhưng thực hành thì cần phải có một môi trường yểm trợ để cho tập khí chánh niệm trong ta được phát triển thuần thục.

Sau cùng Thầy cho mọi người có cơ hội đặt câu hỏi. Người đầu tiên đặt câu hỏi là một cô gái – trong buổi pháp thoại, cô là người phiên dịch cho những người bị khiếm thính đến dự buổi pháp thoại:Những gì học được sáng nay rất có giá trị và quan trọng cho con trong đời sống hàng ngày. Nhưng con không biết những thực tập này có tác dụng như thế nào trong hoàn cảnh có chiến tranh và xung đột?

Thầy trả lời: Mình không cần phải đợi có chiến tranh rồi mới thực tập. Nếu biết cách thực tập trong thời gian hòa bình thì đã ngăn chặn được chiến tranh xảy ra rồi. Chiến tranh xảy ra là do hằng ngày mình không biết thực tập. Thầy nói rằng Thầy đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh và rất khó để thực tập trong hoàn cảnh đó. Dưới bom đạn thì thật là khó để nói với nhau làm sao dừng lại cuộc chiến tranh. Vì vậy trong thời gian hòa bình, chúng ta nên thực tập chánh niệm để nhận biết rằng hòa bình đang có mặt. Hòa bình và chiến tranh tương tức với nhau. Nếu mình biết trân quý hòa bình thì mình sẽ không để cho chiến tranh xảy ra. Chúng ta phải nhắc nhau về điều kiện hạnh phúc trong thời bình để trân quý. Thực tế là khi có chiến tranh thì sự thực tập sẽ khó khăn hơn gấp trăm lần. Có nhiều người trẻ chưa từng đi qua chiến tranh nên không biết trân quý hòa bình mà họ đang có. Chúng ta nên nhắc cho các bạn trẻ đó thực tập chánh niệm. Sự giáo dục về hòa bình sẽ giúp cho họ hiểu và thấy được những khổ đau do chiến tranh gây ra.

Có một bạn trẻ đến từ Columbia đặt câu hỏi là: trong xã hội có rất nhiều hận thù, bạo động và tình dục đang tưới tẩm ta mỗi ngày, vậy ta phải thực tập như thế nào để không đánh mất mình? Đây là câu hỏi rất thực tế và Thầy đã trả lời: Nếu ta thực tập như một cá nhân thì tốt rồi, nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu ta biết thực tập với một nhóm người hay một tăng thân. Nếu xây dựng tăng thân và sống có niềm vui, có tình huynh đệ, và chứng nghiệm được rằng hạnh phúc không phải do tiền bạc, quyền lực, sắc dục mang lại thì chúng ta sẽ giúp được cho nhiều người thức tỉnh. Họ sẽ không chạy theo những đối tượng thèm khát, vì như thế họ sẽ khổ đau rất nhiều. Nếu chúng ta có cái thấy đúng về hạnh phúc thì chúng ta sẽ không đi về hướng sai lầm.

Có một người trẻ đã hỏi Thầy về vấn đề một xã hội hiện đại, anh ta hỏi rằng: Làm sao thực tập chánh niệm trong những tình huống căng thẳng? Thầy mỉm cười và nói: “Chỉ cần nhận diện và nói là mình đang bị căng thẳng.” (mọi người cười lên) “và mình không muốn cho trạng thái này tiếp tục. Không muốn để cho nó cuốn mình đi. Sự thực tập thiền thở sẽ giúp mình lắng dịu và buông bỏ những căng thẳng. Mình phải tự hỏi: mình có muốn sống như vậy không, có muốn đánh mất mình như vậy không? Thấy được như vậy sẽ giúp mình không chấp nhận hoàn cảnh đó. Với sự thực tập chánh niệm, mình có đủ can đảm vượt qua hoàn cảnh. Mình có thể nhờ sự trợ giúp của tăng thân, của quý thầy quý sư cô. Đôi khi hoàn cảnh căng thẳng như thế giúp kiểm tra lại khả năng chánh niệm của mình tới đâu” . Và còn vài câu hỏi của các bạn trẻ nữa. Thầy đều trả lời và làm cho các bạn rất hạnh phúc. Có người chỉ mới đọc sách Thầy vài ngày trước đó, và ước rằng Thầy có mặt ở đây để cô được học hỏi trực tiếp. Và Thầy đã xuất hiện giống như một phép mầu, điều này khiến cho cô ta cảm thấy rất sung sướng và biết ơn.

Hơn 2 giờ chiều, Thầy đã dừng buổi vấn đáp nhưng số người đặt câu hỏi còn nhiều. Thầy mời sư cô Chân Không hát. Sư cô đã hát bài le Sourire (Nụ cười) làm cho cả nhà hát thư giãn. Tuy đã 76 tuổi rồi mà giọng hát của sư cô vẫn còn trong trẻo như thời còn trẻ. Giọng hát đó chứa đựng một tâm nguyện tha thiết giúp người bớt nỗi sầu đau, đói nghèo… Vì thế đã không biết bao nhiêu người đồng cảm đã yểm trợ Sư cô rất nhiều trong các chương trình từ thiện, không những từ ngày còn chiến tranh mà bây giờ vẫn thế.

Thầy giảng xong, cả hội trường vang lên những tràng pháo tay để tỏ lòng tri ân và kính ngưỡng Thầy đã ban cho họ một cơn mưa pháp mát lành. Nét căng thẳng trên các khuôn mặt, sự ồn ào lăng xăng của mấy giờ trước đó đã nhường chỗ cho những nụ cười và năng lượng bình an tỏa ra từ thính chúng. Mọi người ra về với món quà Thầy trao, đó là Hạt giống chánh niệm. Hạt giống chánh niệm đã được gieo trồng trong đất tâm của mỗi người có mặt trong buổi pháp thoại hôm ấy, mong sao hạt giống ấy được chăm bón cho cây tình thương được lớn lên mỗi ngày để hiến tặng cho đời nhiều bóng mát thương yêu.

Ngồi thiền và Đi bộ cho hòa bình (Peace Walk)

Vào lúc 17 giờ cùng ngày (27/4), khoảng 100 người gồm quý thầy quý sư cô và tăng thân Madrid đã có mặt tại quảng trường lớn trước cung điện hoàng gia Palacio Reál của vua Juan Carlos II để hướng dẫn buổi Đi bộ cho hòa bình (Peace Walk). Đại chúng ngồi thiền im lặng. Dần dần có nhiều người đến tham dự, và số lượng đã lên đến gần 1000 người.

Trước khi bắt đầu buổi Đi bộ cho hòa bình, sư cô Chân Không hướng dẫn thiền ngồi cho đại chúng. Sư cô chia sẻ rằng ai cũng dễ thương, nhưng vì giận hờn, lo lắng, sầu muộn nên gương mặt ai cũng khô héo. Sự thực tập là làm sao ngồi cho an, cho vững để giúp ta làm lắng dịu thân tâm và phục hồi lại sự tươi mát của mình. Thời tiết mùa xuân mát và có gió nhẹ nên mọi người ngồi rất thoải mái.

Quảng trường rất lớn và có rất nhiều nhóm người khác nhau. Có nhóm chơi nhạc, nhóm du khách, nhóm người trẻ tụ tập cuối tuần v.v…Có thể nói rất nhiều loại âm thanh xen lẫn nhau nơi quảng trường này. Đặc biệt hôm ấy có một loại âm thanh làm cho biết bao nhiêu người phải ngạc nhiên, đúng như lời Thầy dạy trong buổi pháp thoại 2 tuần trước khi đi Tây Ban Nha, đó là âm thanh của sự thinh lặng (the sound of no sound). Sau 30 phút, buổi ngồi thiền kết thúc. Sự tĩnh lặng của một tập thể hùng tráng đã có công năng đem mọi người đến với nhau mà không cần một lời mời gọi.

Sau khi hướng dẫn mọi người tập thể dục, thầy Pháp Lưu chia sẻ về thiền đi. Do loa âm thanh khá nhỏ, không thể dùng cho một tập thể đông như thế nên đại chúng đã áp dụng phương pháp “truyền tin”, một người nói muôn người lặp lại (human microphone). Đứng giữa một quảng trường lớn như vậy mà cả ngàn người đều “dị khẩu đồng thanh” thì không chỉ những người đó được nghe mà những người khác cũng được ảnh hưởng. Đại chúng bắt đầu đi từng bước thảnh thơi đến đền Ai Cập (Templo de DeBod). Đây là ngôi đền đã có lịch sử 2.200 năm, được tặng và chuyên chở tới Tây Ban Nha năm 1968 bởi chính quyền Ai Cập, là biểu tượng của mối liên hệ hữu nghị giữa hai nước.

Để có được buổi đi thiền hành cho hòa bình giữa lòng thủ đô Madrid mà không ảnh hưởng nghiêm trọng đến giao thông, tăng thân Madrid đã phải bỏ ra rất nhiều công sức để liên lạc và xin phép chính quyền thành phố. Một lực lượng cảnh sát giao thông hùng hậu được cử đến, họ có mặt trước buổi đi thiền hành để ổn định giao thông. Họ đã tặng cho đại chúng một phần đường lớn trong hai phần đường của đại lộ. Có thể đây là lần đầu tiên người dân nơi đây thấy có một hiện tượng lạ như thế. Trước đó, như thường lệ mọi người và phương tiện vận chuyển qua lại tấp nập, vậy mà hôm nay đột nhiên cả đại lộ đều chậm lại. Khi những người đi bộ bên đường được biết là tăng thân đang đi thiền hành cho hòa bình thì rất nhiều người cũng đi theo.

Khi chúng tôi ngoái đầu nhìn lại thì đoàn người đã che kín gần 1 km. Số lượng đã gần 1000 người. Trong đoàn này không chỉ có người Tây Ban Nha mà còn nhiều người đến từ nhiều quốc gia khác, tất nhiên trong đó có người Việt. Buổi sáng Thầy dạy: “Tu tập trong thời chiến tranh khó hơn gấp trăm lần” . Thật vậy, bước đi những bước thảnh thơi, tự do và được sự yểm trợ của cảnh sát mọi người không lo lắng, sợ hãi nhiều như khi mình phải đi dưới mưa bom bão đạn, vì vậy ai cũng trân quý điều kiện hạnh phúc mình đang có. Đâu có dễ gì mà cả ngàn người tập trung lại và đi được những bước thảnh thơi trong im lặng. Đâu dễ gì cho những đất nước còn đang có những khó khăn, xung đột có được một buổi ngồi yên và đi cho hòa bình với sự yểm trợ của cảnh sát. Mọi người ai cũng biết rằng đi vững chãi, bình an như thế là đi cho mình, cho tổ tiên mình và cho cả thế giới.

Đoàn người tiến dần đến ngọn đồi, nơi có đền thờ Ai Cập. Lực lượng cảnh sát đã có mặt khắp nơi để yểm trợ giao thông. Phía trước đoàn người, cảnh sát mở đường cho đại chúng, họ cũng thực tập bước chậm rãi theo đoàn. Do được tổ chức khéo léo nên dòng người cứ tiếp tục bước đều mà không có vấn đề ùn tắc hay căng thẳng xảy ra. Phía bên kia phần đường xe vẫn tiếp tục di chuyển, nhưng có điều hôm nay, các vị “hộ pháp” đã hướng dẫn cho các phương tiện giao thông “thiền chạy” cho hòa bình, bằng cách ra dấu hiệu giảm tốc độ trước khi vào khu vực có đoàn người thiền hành.

Đại chúng chậm rãi bước lên đồi, hướng về phía đền thờ nhưng không dừng lại đó mà tiếp tục đi vào bên trong khuôn viên, nơi có một khoảng đất rộng với không gian bao la phía trước. Khi đại chúng đến gần rào chắn của ngọn đồi thì dừng lại và ngồi thiền 30 phút. Kết thúc buổi Đi bộ cho hòa bình, mọi người cùng hát thiền ca và nắm tay nhau. Đã đến giờ ra xe buýt mà không ai muốn chia tay. Đã 8 giờ tối rồi mà trời vẫn còn nắng và sáng như 4 giờ chiều ở Việt Nam vậy. Sau ba tiếng chuông, mọi người xá nhau và tạm biệt. Chúng tôi thấy có rất nhiều bạn trẻ đến cám ơn quý thầy quý sư cô đã cho họ có cơ hội tận hưởng sự bình an tuyệt vời như thế. Gương mặt ai cũng thư giãn rạng rỡ hẳn lên. Họ nói là sẽ đến Làng Mai trong một ngày gần đây.

Lại những cánh tay đưa lên vẫy chào thay lời tạm biệt. Đại chúng đã lên xe buýt mà bên dưới dòng người vẫn còn đứng đó đưa mắt hướng vào trong xe. Đúng là bốn biển đều là huynh đệ, những con người trước đây vài giờ đồng hồ chưa hề quen biết, và cho đến nay vẫn chưa hề biết đến tên nhau, nhưng từ trong sâu thẳm, tình nhân loại đã sống dậy một cách mạnh mẽ với năng lượng chia sẻ thương yêu. Ngày sắp qua nhưng tình người vẫn ở lại trong mỗi con người.

(còn tiếp)

Để xem thêm hình ảnh về buổi Ngồi thiền và Đi bộ cho hòa bình tại Madrid, xin bấm vào đây: https://www.facebook.com/media/set/?set=a.10152210145069635.1073741828.7691064634&type=1

Ngày chánh niệm khai giảng Khóa tu Mùa xuân

Tăng thân Làng Mai xin kính mời quý vị thân hữu xa gần về tham dự Ngày Chánh niệm khai giảng Khóa tu Mùa xuân tại Làng Mai vào ngày 13/3/2014. Sau đây là thời khóa của Ngày Chánh niệm:

 

08h30:

Ngồi thiền (15 phút) và Tụng kinh trước pháp thoại

09h00:

Pháp thoại khai xuân của Thầy Làng Mai

09h45:

Đại diện Viện Đại học Hồng Kông trao bằng Tiến sĩ Danh dự cho Thầy Làng Mai

(Bảy vị trong ban Giám Học Viện Đại Học Hong Kông đã bay từ Hồng Kông qua Làng để kính dâng cấp bằng danh dự đó cho Thầy Làng Mai. Nhân dịp này, Thầy sẽ có lời nhắn nhủ dành cho giới trẻ các trường đại học)

10h00 – 11h30:

Đối thoại về Tuổi trẻ ngày nay giữa Thầy Làng Mai và Ngài Viện Phó Viện Đại học Hồng Kông

11h30:

Thiền hành

12h30:

Ăn cơm trong chánh niệm tại thiền đường Nước Tĩnh

15h00:

Pháp đàm về đề tài: Tuổi trẻ hôm nay

16h30:

Kết thúc ngày chánh niệm

Về Làng vào dịp đầu xuân, quý vị thân hữu sẽ có cơ hội được tận hưởng những mầu nhiệm của đất trời với những bông hoa thủy tiên, hoa mận, hoa bồ công anh…đang khoe sắc rực rỡ. Tịnh Độ đang có mặt, bây giờ và ở đây!

Tăng thân Làng Mai.

Tưởng nhớ thầy Pháp Ý

Thầy Pháp Ý – một sư anh lớn trong Tăng thân Làng Mai – đã thị tịch vào sáng thứ Sáu ngày 7 tháng 2 năm 2014. Thầy ra đi nhẹ nhàng, thanh thản trong vòng tay thương yêu của tăng thân. Trong suốt 14 năm gắn bó với tăng thân, thầy đã sống trọn vẹn, hết lòng và hiến tặng cho đại chúng sự có mặt tươi mát, vững chãi cùng nụ cười hồn nhiên, chân thật của mình. Sau đây là những lời tâm tình, chia sẻ của Thầy Làng Mai và các huynh đệ dành cho thầy Pháp Ý:


Chia sẻ của Thầy Làng Mai (trong bài pháp thoại kết thúc khóa an cư kết đông 2013 – 2014 tại xóm Hạ):

“Mỗi buổi sáng ở xóm Thượng, thầy Pháp Ý đi ngồi thiền rất sớm. Thầy Pháp Ý là một trong những sư anh có mặt sớm nhất trong thiền đường. Mặc dù bị bệnh đã nhiều năm rồi, nhưng thầy tu học rất tinh chuyên, và biết trân quý những tháng ngày còn lại.

Mỗi bữa trưa ăn cơm ở tại nhà ăn, thầy Pháp Ứng ngồi ở bên tay mặt của Thầy, thầy Pháp Ý ngồi bên tay trái của Thầy. Trưa nào cũng vậy. Thường thường Thầy đều gắp thức ăn cho cả thầy Pháp Ứng và thầy Pháp Ý. Ngày chót là ngày 7/2, thầy vẫn đi lấy thức ăn sáng, nhưng đến 11h thì bị khó thở đột ngột và thầy ra đi rất mau.

Thầy Pháp Ý hồi còn trẻ đã là một Đảng viên của Đảng Cộng sản Ý, tranh đấu và chủ trương vô thần – không tin tưởng ở thần linh. Nhưng sau đó đi Ấn Độ, thầy được thọ giới sadi trong truyền thống Tây Tạng. Khi tới Làng Mai, xóm Thượng, thầy tới với tư cách một sa-di Tây Tạng. Và thầy được thay áo nâu của truyền thống Đại thừa ở Việt Nam. Sau nhiều năm tu học tại Làng Mai, Thầy được thọ giới lớn và được truyền đăng làm giáo thọ.

Mỗi lần được đi với Tăng đoàn về bên Ý để tổ chức khóa tu thì thầy hạnh phúc lắm. Thầy hướng dẫn tăng đoàn đi tham quan như là một người anh. Có một lần thầy giận Sư cô Chân Không. Không biết ai nói gì đó mà thầy giận sư cô Chân Không. Nghe như vậy, Thầy mới viết cho thầy Pháp Ý một lá thơ, chỉ có một hàng thôi và bảo thị giả đem vào Tăng xá cho thầy. Trong đó Thầy viết như thế này: “Này thầy Pháp Ý, thầy có biết người thương thầy nhất trong Làng này là ai không? Đó là sư cô Chân Không”. Thầy hết giận liền!

Trong lễ tẩy tịnh và cầu siêu cho thầy, mình có nói là: thân này không phải là tôi, hình hài này không phải là tôi. Tôi không bị hạn cuộc vào thân này, tôi là sự sống thênh thang. Và tôi vẫn tiếp tục đi như một dòng sông với Tăng thân về tương lai. Đúng như vậy! Thành ra trong đời sống hàng ngày, mình phải thấy được sự có mặt của thầy Pháp Ý – một sư anh lớn, đã xuất gia gần 20 năm, Thượng tọa Thích Chân Pháp Ý.”

 

Chia sẻ của thầy Pháp Đăng:

Thầy Pháp Ý thương,

Pháp Ý có nghĩa là ý của chánh pháp, đại ý của Phật Pháp. Chữ Ý cũng có nghĩa nước Ý, bởi thầy là người Ý.

Thầy đã đến với tăng thân Làng Mai vào một ngày đẹp trời của khóa tu mùa Hè năm 1999 trong hình dáng sadi cuốn y màu đỏ của truyền thống Tây Tạng, và chú Sadi ấy đã thương ngay cái khung cảnh và đời sống tu tập tại đây.

Mùa hè là mùa vui nhất ở Làng Mai, đi đâu cũng thấy nụ cười, bước chân, đến đâu cũng có người chia sẻ, pháp đàm, thiền trà, thiền ngồi, và có cả tiếng cười, tiếng hát và tiếng vui đùa của trẻ thơ.

Thầy sinh năm 1939, tập sự xuất gia năm 1992 (53 tuổi), thọ giới Sa Di năm 1994 (55 tuổi) tại Ấn Độ, pháp danh Tenzin Chojor. Thọ giới lớn ngày 8 tháng 12 năm 2000 trong đại giới đàn Năm 2000. Thầy được Sư Ông Làng Mai truyền đăng năm 2006 trong đại giới đàn Văn Lang với bài kệ truyền đăng:

Pháp hoa nở cánh siêu trần.
Tinh chuyên thủ Ý cao thâm tìm về.
Xa rồi bến hoặc bờ mê.
Thênh thang phương ngoại tình quê thỏa lòng.

Như thế đó, thầy ở lại với tăng thân cho đến lúc thu thần thị tịch vào sáng thứ Sáu ngày 7 tháng 2 năm 2014, một cách nhẹ nhàng, lặng lẽ, thảnh thơi, không có một tiếng rên siết, kêu la, sầu khổ.

Hôm thứ Năm (mùng 6/2) là ngày chánh niệm ở Xóm Thượng. Đang sắp hàng lấy thức ăn, thầy xuất hiện bên cạnh để nói việc gì đó với sư em Tự Tại, tôi vỗ vai thầy. Thầy quay qua, bàn tay tôi đã nắm chặt bàn tay của thầy. Cử chỉ này, hai anh em thường làm mỗi khi gặp nhau, tôi luôn bắt tay thầy với một nụ cười thật lớn. Thầy nói: “Ôi! Ông sư đệ”! Cười lớn, tôi trả lời: “Ồ! Lão sư huynh”. Hạnh phúc tuyệt vời vậy đó!

Mới ngày 23 trước tết Âm Lịch, thầy làm pizza thật ngon đãi đại chúng Xóm Thượng và Sơn Hạ! Ngồi gần bàn thức ăn, tôi thấy thầy tận tình đưa từng cái pizza cho mỗi người và nghe tiếng thầy rao lớn: “Pizza chay đây! Ai muốn ăn không?” Thật là dễ thương! Thỉnh thoảng, thầy còn đãi đại chúng món pasta Ý. Hai món này là hai món ngon nhất của thầy. Có thể nói rằng ở Làng Mai chưa ai làm hai món này ngon hơn thầy Pháp Ý.

Thầy tích cực tinh tấn trong sự thực tập hàng ngày, đặc biệt là các buổi họp. Buổi họp nào cũng mặt của thầy. Trong cuộc họp, có lúc thầy bộc lộ sự không đồng ý với người vừa phát biểu, có lúc thầy nổi nóng, nhưng thầy luôn biết nương tựa vào sự quyết định của tăng thân. Tính thẳng thắn, bộc phát ấy của thầy làm cho anh em chẳng biết nói gì hơn là cười huề. Tính tình ấy dễ sống, dễ hiểu nhau hơn, có phải không thầy?

Thầy cưng chiếc ghế ngồi thiền (a little bench) mà thầy thường dùng. Có lẽ, cái ghế này theo thầy mười mấy năm qua. Ai mà đụng tới cái ghế ấy là không xong! Tại sao? Tại vì thầy sẽ lấy lại cho bằng được. Điều này cũng dễ hiểu và dễ thương, bởi cái ghế ấy giúp thầy ngồi thiền có nhiều an lạc. Trước buổi lễ hỏa tán, mọi người đang xúc động bồi hồi tiễn đưa thể xác thầy vào lò thiêu, thầy Pháp Thạnh đưa chiếc ghế lên và nói rằng xin gửi chiếc ghế này cho thầy Pháp Ý ngồi thiền làm cho mọi người cười ầm lên.

Mùa xuân năm ngoái, thầy được đi theo Sư Ông chuyến hoàng pháp ở Hồng Kông. Thầy thật là hạnh phúc! Thầy đi chơi với anh em, ăn tiệm, ăn bánh sandwich, uống cafe… Thầy mua sắm thật nhiều thứ như trà, thuốc Bắc, miso, sâm, đến cả cái ấm nấu nước sôi bằng điện. Thầy nói với thầy Pháp Hải: “Tôi không thể chờ đợi để thấy cái ấm nấu nước sôi ấy.” (I can’t wait to see that water boiling cooker.) Có lần thầy Pháp Hải hỏi: “Thầy Pháp Ý, thầy có muốn đi nghe Pháp Thoại công cộng không?” (Do you want to go to the public talk, thầy Pháp Ý?) Thầy trả lời: “Tôi không đi đâu hết, tôi đã mua sắm đầy đủ rồi.” (I am not going anywhere. I got everything that I need.) Pháp Ý ơi! Thầy có biết thầy đang trở về với tuổi thơ không? Thích gì thì ăn nấy, vui cười thoải mái…

Thầy có nhiều thứ bệnh trong thân thể như cao máu, bệnh tim, thiếu bạch huyết cầu, u… Có lần, thầy bị bệnh khá nặng phải nằm lại bệnh viện. Anh em lo ngại thầy sẽ không vượt qua cơn bệnh lúc ấy. Ai ngờ, thầy phục hồi và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Từ ngày ấy, thầy trở nên con người dễ thương, cởi mở, gần gũi,… Nói chung, tăng thân có một thầy Pháp Ý hoàn toàn mới lạ. Thầy rất thương Sư Ông, sư cô Chân Không và tăng thân, đặc biệt thương các sư em.

Thầy đến với tăng thân một cách lặng lẽ mà ra đi cũng thầm lặng để lại trong lòng mọi người biết bao kỷ niệm đẹp, chứa cả bầu trời vui buồn, hờn giận lẫn thương yêu. Buổi sáng thầy tịch, thì buổi trưa Sư Ông và tăng thân có buổi lễ sái tịnh cầu siêu cho thầy. Sư Ông vừa đặt bàn tay trên trán thầy, vừa khai thị: “Pháp Ý mỉm cười đi! Đám mây không bao giờ chết. Đám mây chỉ trở thành mưa, thành tuyết…Pháp Ý đang có mặt trong Thầy, trong tăng thân, trong các sư anh, sư chị, sư em.”

Ôi! Lời khai thị của Sư Ông Làng Mai ngắn ngủi, đầy thương yêu mà sâu thẳm vô cùng, lời pháp nhũ ngọt ngào ấy thích hợp với thầy biết mấy! Hiếm có vị đệ tử nào được Sư Ông Làng Mai đặt bàn tay khi thị tịch kể cả sư anh Giác Thanh. Pháp Ý ơi! Thầy may mắn lắm! Thầy hãy mỉm cười đi, yên nghỉ nơi Chân Tâm tỏa sáng, nơi hiện tại tuyệt vời. Đại chúng sẽ gặp thầy nơi mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi nụ cười. Thầy thử nghe bài thơ ‘Mỗi Mũi Tên Rơi Hai Cờ Huyễn Tượng’ của bổn sư nhé:

“Cũng như dòng suối về gặp đại dương
Ngày mai ra đi anh nhớ hát lên khúc ca mùa mới
Tiếng hát kia vẳng lại sẽ đủ sức tiễn tôi trên một đoạn đường.”

Tôi sẽ không ra đi
Hoặc sẽ ra đi nhưng không bao giờ tôi đến
Nơi khởi hành có trăng mây gió nước, và nơi tôi đến đón chờ cũng sẽ có hoa vàng trúc tím.
Là lá là hoa, em đã có từ tôi từ vô thỉ
Và màu xanh trời cao trong mắt em sẽ còn mãi mãi
Nhưng vì không thấy, thương tôi, em đã bao lần nhắc chuyện ra đi…

Em có nhớ ngày đầu tiên khi Mẹ đưa tôi về, nhờ năm nhóm nhiệm mầu, em mới trông thấy bóng hình tôi hiển lộ?
Ngày mai bóng hình mất đi
Em hãy mỉm cười
Và bình thản tìm tôi trở lại
Tìm tôi qua thanh sắc đã sinh và đã mất
Để thấy rằng tôi vẫn còn chân thực
Chưa bao giờ đi
Chưa bao giờ đến
Qua thời gian, qua nhận thức, qua chủ khách tồn sinh.

Tìm tôi và tiện dịp em tìm em
Nét khám phá nguyên sơ
Chỉ cho em thấy rằng em là bất diệt
Em sẽ thấy
Không có gì đi, mất
Và với một mũi tên thôi, em bắn rơi một lần hai lá cờ huyễn tượng.

Chân như sẽ xuất hiện mầu nhiệm nơi tử sinh
Tôi đang mỉm cười an nhiên trong phút giây hiện tại
Nụ cười nở mãi trong bài ca mùa xuân bất tận
Trong nụ cười kia em cũng sẽ thấy em còn mãi
Bởi vì em quả thực chưa từng bao giờ hiện hữu trong ảo tưởng tồn sinh.

Và suối chim khuyên em hôm nay
“Hãy vẫn cứ là bông hoa hát ca.”

– Thơ từng ôm mặt trời từng hạt- trang 197- Sư Ông Làng Mai.

Chùa Sơn Hạ, Cốc An trú
Sư anh Pháp Đăng.

Chia sẻ của thầy Pháp Dung (được chuyển ngữ từ tiếng Anh):

Chào thầy Pháp Ý,

“Cuộc hội ngộ giữa chúng ta chưa thể kết thúc và cũng sẽ không bao giờ kết thúc!” Cuộc hội ngộ này sẽ tiếp diễn khi những chiếc lá sồi chao liệng trước gió, khi những sợi nắng vàng vắt ngang qua khoảng sân bóng chuyền xóm Thượng, và khi những bông hoa thủy tiên bắt đầu hé nở vào mùa xuân năm nay, và nhiều mùa xuân nữa.

Thầy vẫn còn đây với huynh đệ – nụ cười của thầy làm sáng cả khu tăng xá, những bước chân nhẹ nhàng của thầy dọc hành lang, và dĩ nhiên không ai có thể quên những lời chia sẻ rất thẳng thắn của thầy. Những lời chia sẻ phát xuất từ tình thương mà thầy dành cho Sư Ông, từ sự quan tâm thầy dành cho huynh đệ và mong muốn bảo vệ tăng thân. Dù sống ẩn mình với cánh cửa phòng luôn khép kín, thầy không thể giấu đi ước muốn tiếp cận, kết nối với mọi người và yêu thương mọi người trong đại chúng, dẫu biết rằng để làm được điều đó không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Cảm ơn thầy đã ở lại với tăng thân và mở cửa trái tim mình để một vài huynh đệ có cơ hội được cảm nhận sự dịu dàng và dễ bị tổn thương của thầy, tiếp xúc với thầy như một con người thật sự. Từ nay trở đi, mỗi khi một sư em chăm sóc cho một sư anh là có sự hiện diện của thầy; khi ai đó đi tìm cái ghế ngồi thiền bằng gỗ trong thiền đường là có thầy ở đó; khi các huynh đệ cùng nhau thưởng thức pasta hay pizza, thầy cũng sẽ có mặt với mọi người.

“Cuộc hội ngộ này sẽ luôn tiếp diễn.” Sự chuyển tiếp của thầy để đi vào một hình thái mới không giới hạn và không hình tướng thật sự làm tất cả mọi người cảm động. Rất nhanh và rất quả quyết. Có rất nhiều bình an và sự tùy thuận trong thân và tâm của thầy. Không có sự giằng co, cũng không có chút hoang mang nào hết. Ngay cả khi cảnh sát và nhân viên cứu thương bao quanh cũng thế.

Sáng hôm ấy, thầy đã ra đi trong sự hiện diện của huynh đệ, những người yêu thương thầy. Ai cũng bình an. Mọi người chia sẻ những giây phút cuối, những hơi thở cuối của thầy. Không ân hận, không nuối tiếc. Đại chúng tiếp tục thở cho thầy, thở cùng thầy và mở lòng mình ra với thầy. Các huynh đệ đều quyết tâm tiếp tục ở lại cùng tăng thân để xây dựng và bảo vệ, cũng như thầy đã từng làm, và tiếp tục công việc của thầy – đó là làm sao cho Xóm Thượng và tất cả các xóm khác trở thành ngôi nhà chung cho tất cả chúng ta.

Thầy đã thách thức mọi người đối diện với bản thân, đối diện với thầy và đối diện nhau một cách thật trung thực. Đại chúng xin nguyện sẽ tiếp tục tin cậy nhau hơn, không sợ hãi, mở lòng ra cho nhau, đến với nhau, như thầy đã làm sau khi từ Israel trở về. Chuyến đi Israel đã giúp cho thầy tiếp xúc với ngôi nhà đích thực trong trái tim thầy. Chuyến đi ấy đã chuyển hóa thầy và giúp cho trái tim thầy mềm lại. Thầy đã mang sự ấm áp và mềm dịu đó trong trái tim về chia sẻ với huynh đệ ở Xóm Thượng. Đại chúng vẫn còn nhớ rõ ngày thầy ra đón các anh em trở về từ chuyến hoằng pháp Bắc Mỹ. Thầy ôm các anh em như một người ông, người chú, như một sư anh. Thầy ôm mọi người và giữ họ trong vòng tay lâu hơn thường lệ một chút. Có một cái gì đó êm dịu hơn, một cái gì đó rất con người, rất thật – chính cái đó ở thầy sẽ được mọi người tiếp nối.

Tuyệt vời thay được sinh ra làm người, được tu tập và được sống cùng nhau cuộc sống của những người xuất sĩ. Hẹn gặp thầy trên những con đường cũng như trong nhà bếp của xóm Thượng – hay còn gọi là “dưới phố” theo cách nói hài hước của thầy.

Chia sẻ của sư cô Mai Nghiêm (được chuyển ngữ từ tiếng Pháp):

Sư cha kính thương,

Sáng nay chúng con nhận được tin: sư cha Pháp Ý đang tiếp tục cười với chúng con qua hình tướng của một đám mây.

Sư cha thương quý, nụ cười của sư cha vẫn còn đang vang vọng trên cánh rừng Thệ Nhật, làm cho mấy con chim bồ câu đang bay ngang qua cũng phải ngạc nhiên, còn mấy con quạ thì phải giương mắt nhìn nghiêng ngó.

Trong tâm trí các sư con, sư cha có vẻ vẫn còn đang nằm nghỉ ngơi trên giường, với một nụ cười không bao giờ tắt trên môi… và kia rồi, sư cha lại bắt đầu chọc phá như thường lệ: cùng mấy chú ếch trong hồ sen nhảy phóc lên làm nước văng tung tóe, cất cao tiếng hót cùng với mấy chú én mùa xuân đang đậu trên mấy hàng dây điện, hoặc trốn trong ánh mắt nghịch ngợm của một chú sóc đang từ trên một gốc cây cao nhìn xuống …. Tất cả những cái đó đều là cách sư cha cho chúng con biết: “Đừng tìm tôi ở hình hài đang nằm trên giường! Ở đó tôi chỉ để lại một bì thư thôi. Lá thư đã được gửi vào vũ trụ rồi – gửi bằng một đường nhanh hơn cả email! Đừng để phí một giây phút nào nữa! Hãy đọc lá thư đi!”

Sáng nay khi nhận được tin sư cha ra đi, con nhớ lại trong một bài pháp thoại dành cho xuất sĩ, Sư Ông có nói: “Thầy Pháp Ý có nụ cười đẹp quá!” Nụ cười của sư cha rạng rỡ như nụ cười bé thơ, giọng nói của sư cha ồm ồm như giọng của một ông gấu, mỗi lần gặp con là sư cha lại la lên: “Chào Caroline! Về đây ở phải khôn?” (Có bao giờ sư cha gọi pháp danh Mai Nghiêm của con đâu.) Rồi sư cha cười vang một cách thật dễ mến, tiếng cười dễ làm cho người khác phải xiêu lòng.

Sư cha thương mến, nụ cười của sư cha là nụ cười của một người đã đi qua bao hiểm nguy và giông tố của cuộc đời, vì vậy mà nó luôn tỏa sáng, rạng rỡ. Chính nụ cười ấy của sư cha sẽ luôn sống mãi trong lòng tăng thân.

Khi nhận được bức thư pháp của Sư Ông vào lúc gần trưa, con đã cười qua nước mắt. Đẹp làm sao khi nhìn những dòng thư pháp như đang tươi cười nhảy múa! Đẹp làm sao nét mực của Sư Ông, thật nhẹ nhưng thật hùng, chứa đầy sức sống và tình thương của một người thầy dành cho đệ tử: dòng máu của người cha tâm linh đang luân lưu mạnh mẽ trong huyết quản của người con. Nhìn bức thư pháp, con thấy rõ rằng: nụ cười của sư cha sẽ không bao giờ chết.

Con đang cười nụ cười của sư cha đó!

Sư con Mai Nghiêm.

 

Xem thêm một số hình ảnh về thầy Pháp Ý:

Thầy Pháp Ý làm pizza đãi đại chúng

Thầy Pháp Ý trong Khóa tu WakeUp ở Israel, 7-9/03/2013

Lễ tự tứ kết thúc khóa an cư kiết đông 2013 – 2014

Sáng ngày 13/02/2014, lễ Tự tứ kết thúc khóa an cư kết đông 2013 – 2014 của Đạo tràng Mai Thôn đã diễn ra tại thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân, Xóm Thượng. Đây là một ngày vui lớn của cả Tăng đoàn.

Trong mùa an cư năm nay, tại đạo tràng Mai Thôn có 199 vị xuất sĩ và 45 vị cư sĩ cùng an trú và tu tập miên mật trong 90 ngày. Có được ba tháng an cư và tu học cùng với Thầy và Tăng thân là một may mắn rất lớn, vì vậy mà tất cả đại chúng đều hết lòng thực tập, lấy việc phục hồi sức khỏe thể chất và sức khỏe tâm linh làm đối tượng tu tập như lời sách tấn của Thầy Làng Mai:

“Trong mùa an cư này, chúng ta phải xây dựng lại sức khỏe tâm linh cũng như sức khỏe thể chất. Chúng ta làm như vậy không chỉ là cho riêng chúng ta, mà làm cho tất cả mọi người. Tại vì nếu chúng ta không có một sức khỏe tâm linh và sức khỏe thể chất thì chúng ta không đi xa được.

Trong ba tháng này, thầy trò mình phải buông bỏ hết tất cả những cái như Internet, facebook để tập trung vào chuyện làm lại sức khỏe tâm linh và sức khỏe thể chất. Mình cần phải dồn tất cả năng lượng của mình để làm lại một sức khỏe như vậy, không tìm cách khỏa lấp những cô đơn của mình bằng cách chạy theo những tiếng gọi bên ngoài. Thành ra trong ba tháng an cư này, chúng ta sẽ lấy việc phục hồi sức khỏe của mình làm đối tượng tu tập.”

Một điểm đặc biệt của mùa an cư năm nay là đại chúng được nghe Thầy Làng Mai dạy về Duy biểu học, được tìm hiểu một cách tường tận về những ngóc ngách, đường đi lối về của tâm ý, nhờ vậy mà năng lượng và cảm hứng tu tập của đại chúng trong suốt mùa an cư này thật hùng hậu và tươi mới.

Trong lời soi sáng cho quý thầy, quý sư chú và các cận sự nam của chùa Pháp Vân, xóm Thượng và chùa Sơn Hạ, thầy Pháp Đăng chia sẻ rằng: “chưa có mùa đông nào chúng ta tu tập mạnh mẽ như năm nay. Mà cũng chưa có mùa đông nào chúng ta có nhiều tình thương cho nhau như mùa đông năm nay…Các thầy tu tập tiến bộ rất nhiều, suốt mùa đông không có khó khăn gì đáng kể mà niềm vui thì lại rất nhiều. Anh em gần gũi với nhau, có thì giờ ngồi chơi, ca hát, chơi bóng chuyền với nhau…”

Đại chúng xóm Hạ và xóm Mới cũng có một mùa an cư hạnh phúc trong tình huynh đệ, trong sự hòa hợp và nâng đỡ lẫn nhau. Các sư cô đã để hết lòng thực tập những lời Thầy dạy, nguyện nuôi dưỡng thân tâm bằng cách thực tập các pháp môn của Làng Mai mà không tìm cách chạy trốn hoặc khỏa lấp những khổ đau trong tự thân bằng những thiết bị điện tử. Trong mùa an cư năm nay, mỗi tuần đại chúng chùa Cam Lộ (xóm Hạ) và chùa Mai Hoa (xóm Trung) đều có một ngày không sử dụng máy tính, đó là ngày Chủ nhật trong tuần.

Kết thúc lễ Tự tứ, mỗi người trong đại chúng đều hân hoan đón nhận lá thư soi sáng mà đại chúng đã để vào đó tất cả tình thương với ước mong giúp cho mình chuyển hóa và có nhiều hạnh phúc trên con đường tu tập. Xin nguyện làm mới mình trong từng hơi thở chánh niệm, từng bước chân ý thức để xứng đáng là sự tiếp nối đẹp đẽ của Bụt, của Thầy và Tăng thân!

Các vị trú trì Tự tứ với Thầy Làng Mai

Thầy Làng Mai trao thư soi sáng cho các vị trú trì

Đại chúng thỉnh cầu tự tứ với các vị trú trì

Tứ chúng Làng Mai trong ngày Tự tứ

Lời chúc đầu năm của Thầy Làng Mai

 

Tôi xin chúc đại chúng một Năm Mới có nhiều tiến bộ trong sự tu tập và đạt được nhiều năng lượng an lạc, hạnh phúc cho bản thân, cho gia đình và đoàn thể của mình.

Tôi thấy rằng chúng ta là những người rất may mắn, tại vì chúng ta có một gia đình tâm linh, chúng ta có một tăng thân. Ngày xưa Đức Thế Tôn cũng có một tăng thân, và tăng thân của Đức Thế Tôn là sự nghiệp của Ngài. Ngài đã để hết tâm lực để xây dựng một tăng thân có thể đại diện cho Ngài và tiếp nối sự nghiệp của Ngài.

Chúng ta biết rằng tăng thân là đoàn thể của những người cùng một lý tưởng; trong tăng thân có tình huynh đệ và có hạnh phúc. Nếu mình đích thực là một tế bào trong cơ thể của tăng thân thì mỗi ngày mình đều có thể chế tác được năng lượng của niệm, định, tuệ, của bình an và hạnh phúc. Và chế tác ra như vậy là để mình tự nuôi mình, và để nuôi tất cả những thành phần khác của tăng thân.

Là một tế bào trong tăng thân là một vinh dự lớn. Nếu tế bào đó bị đẩy ra khỏi tăng thân thì đó là một sự mất mát rất lớn, cho nên nếu mình còn là một tế bào trong tăng thân thì mình có rất nhiều hạnh phúc. Có những người trong chúng ta không đủ phước cho nên đã bị cắt ly tăng thân. Không có tăng thân là một niềm đau rất lớn.

Những người trong chúng ta đang còn là những tế bào trong tăng thân, chúng ta phải thấy rằng chúng ta còn hạnh phúc, tại vì trong Tăng thân có Phật thân. Nếu mình là một tế bào trong tăng thân thì đồng thời mình cũng là một tế bào trong Phật thân. Vinh dự biết bao nhiêu khi được là một tế bào trong hình hài của Bụt, để nối tiếp sự nghiệp của Đức Thế Tôn.

Ngày xưa sau khi thành đạo, Đức Thế Tôn biết rõ là nếu không có tăng thân thì Ngài không làm được sự nghiệp của Ngài, cho nên ngay sau khi thành đạo, Ngài đã đi tìm những người cùng chí hướng để thành lập tăng thân. Và tăng thân của Ngài rất hùng hậu. Chúng ta biết rằng mỗi người trong chúng ta đều có một ước mơ. Và ước mơ đó không thể nào thực hiện được nếu không có tăng thân.

Tăng thân là một hình hài trong đó có nhiều tế bào, và tất cả tế bào đó đều cùng chung một lý tưởng, một ước mơ. Ước mơ đó là làm thế nào để cho cuộc đời này bớt khổ và có hạnh phúc thêm. Ước mơ đơn giản nhưng rất sâu sắc. Và chúng ta biết rằng dù có tài ba cách mấy mà không có tăng thân thì chúng ta cũng không thể nào thực hiện được ước mơ đó. Còn ở trong tăng thân như một tế bào của tăng thân, chúng ta đồng thời là một tế bào trong Phật thân và chúng ta đang tiếp nối sự nghiệp của Đức Thế Tôn. Chỉ cần nhắc nhở mình chuyện đó thôi, chúng ta đã tràn đầy hạnh phúc rồi. Chúng ta không cần đi kiếm một hạnh phúc nào khác nữa.

Trong tăng thân chúng ta đã có những người chứng được quả gọi là “đã về đã tới”, nghĩa là cảm thấy hạnh phúc khi sống trong tăng thân, không muốn đi tìm điều gì nữa, thấy mình mỗi ngày đang cùng với Tăng thân thực hiện được chí nguyện độ đời giúp người. Chúng ta tổ chức những ngày tu, những khóa tu, giúp cho người lớn, trẻ em, những người thuộc các tôn giáo khác có thể chuyển hóa để có thể hòa giải được với nhau. Đó là chuyện chúng ta được làm mỗi ngày.

Chúng ta thấy kết quả của sự tu học cũng như công trình phụng sự của chúng ta đang xảy ra mỗi ngày và cái đó nuôi dưỡng chúng ta. Vì thấy được điều đó cho nên chúng ta cảm thấy thoải mái trong Tăng thân, cảm thấy mình rất bình an ở trong Tăng thân và không muốn đi đâu nữa. Chúng ta chứng được quả mà Làng Mai gọi là “đã về đã tới”, không cần đi đâu nữa hết, không cần mong ước gì nữa vì những mong ước của mình đang từ từ được thực hiện mỗi ngày.

Thành ra hôm nay là ngày Tết, điều quan trọng nhất mà mình cần nhắc nhau là: chúng ta đang có rất nhiều may mắn; mỗi ngày chúng ta đang chế tác thêm bình an, hạnh phúc, tình huynh đệ, niệm, định và tuệ; và nhờ sự có mặt của Tăng thân mà chúng ta tiếp nối được sự nghiệp của Đức Thế Tôn. Thầy xin kính chúc tất cả đại chúng, xuất gia cũng như tại gia, suốt năm nay nên nhớ tới điều đó và chứng được quả “đã về đã tới” – điều này không khó mấy, nếu chứng được quả đó thì có hạnh phúc liền lập tức và mình có thể duy trì được hạnh phúc đó trong suốt cả năm. Nên nhớ cuộc đời vô thường.

Chúng ta biết rằng nhu yếu tu học trên thế giới rất lớn, mà Tăng đoàn của chúng ta – những người xuất gia và tại gia làm công việc tổ chức tu học – vẫn còn thiếu người. Chúng ta cần hàng ngàn vị giáo thọ nữa, cả xuất gia và tại gia, để có thể thỏa mãn nhu yếu tu học rất lớn trên thế giới. Do đó Thầy xin chúc quý vị một năm mới có thêm nhiều sư em, nhiều giáo thọ cư sĩ để chúng ta có thể thỏa mãn nhiều hơn nhu yếu tu học trên thế giới.

Chúng ta nên nhớ rằng: nếu chúng ta có tình huynh đệ, nếu chúng ta có hạnh phúc trong đời sống hàng ngày thì thế nào lý tưởng của chúng ta cũng sẽ được thành tựu viên mãn.



Câu đối Tết năm 2014

Thư pháp mới để in ra ăn Tết
Đây là những câu mà quý vị thân hữu có thể phóng lớn in trên giấy hồng điều để dán lên ăn Tết:

Tải về câu đối 2014 – Tết Giáp Ngọ

(dạng pdf gồm tiếng Anh, Pháp, Việt)

Năm mới ta cũng mới Người vui cảnh sẽ vuiNĂM MỚI TA CŨNG MỚI – NGƯỜI VUI CẢNH SẼ VUI
NEW YEAR NEW ME – JOY WITHIN JOY ALL AROUND

Câu này Thầy lấy cảm hứng từ Truyện Kiều. Trong Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du có nói: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, nói ngược lại thì người vui, thế nào cảnh cũng vui. Cho nên ta đừng lo về thế giới, về hoàn cảnh. Làm sao mà trong lòng mình có niềm vui, có hạnh phúc thì tự nhiên sẽ thấy hoàn cảnh sáng lên, không còn đen tối như trước nữa. Tất cả đều do tâm mà thôi.

Mình phải thực tập làm mới thân và tâm để trong lòng có niềm vui. Khi mình vui thì gia đình và xã hội cũng được hưởng. Gia đình sẽ vui hơn, xã hội sẽ vui hơn. Đó là sự thực tập cho Năm Mới.

Thầy cũng viết tặng cho các vị thân hữu lớn tuổi hai câu thơ:

“Con trân quý những tháng năm còn lại
Hạnh phúc cười trên nẻo đường con đi”

Mình là những bậc cha mẹ, mình đã lớn tuổi rồi. Trong thời niên thiếu, mình đã lãng phí tuổi trẻ, đã chạy theo những ảo ảnh của hạnh phúc. Giờ đây mình phải tỉnh dậy và phải thay đổi cách sống. Mình sống như thế nào để mỗi giây phút của sự sống trở nên sâu sắc, có hỷ, có lạc và có bình an.

Buổi sáng thức dậy, mình đọc bài kệ “Thức dậy miệng mỉm cười / Hai bốn giờ tinh khôi / Xin nguyện sống trọn vẹn / Mắt thương nhìn cuộc đời” để nhắc cho mình nhớ: mình còn ngày hôm nay để sống, đừng để phí 24 giờ bằng những tư duy, những câu nói và những hành động không ích lợi.

Mình phải đi như thế nào để có hạnh phúc. Mình phải thở như thế nào để có hạnh phúc. Mình phải ngồi như thế nào để có hạnh phúc. Mình phải ăn cơm như thế nào để có bình an và hạnh phúc. Mình phải rửa bát như thế nào để trong khi rửa bát có bình an và hạnh phúc. Mình phải chải răng như thế nào để trong khi chải răng cũng có được niềm vui. Đó là sự thực tập rất cụ thể của mình.

 

 

 

” Tuy đây không phải là hai câu đối mà chỉ là hai câu thơ nhưng quý vị có thể dán lên để trong năm mới mình biết trân quý những tháng ngày, những giây phút còn lại của cuộc đời mình. Mình phải sống như thế nào để mỗi giây phút trở thành một huyền thoại cho con cháu.”

Con trân quý những tháng năm còn lạiHạnh phúc cười trên nẻo đường con đi

Hai câu thơ này lấy từ bốn câu mà Thầy thường sử dụng khi đi bộ xuống Sơn Hạ mỗi ngày. Nếu muốn, quý vị có thể thực tập cùng Thầy. Khi đi xuống dốc hay đi ngang không leo dốc, thường thường khi thở vào, mình bước 3 bước, khi thở ra mình bước 5 bước. Thầy thở theo bài kệ sau:

Con đang bước / những bước chân huyền thoại
Con đang thở / những hơi thở truyền kỳ
Con đang sống / những phút giây kỳ diệu
Hạnh phúc cười / trên nẻo đường con đi.

Con đang bước những bước chân huyền thoại

Đây là một trong những bài kệ mà Thầy thường dùng trong khi đi thiền hành. Có nhiều bài lắm. Mình tha hồ làm ra bài gì cũng được, miễn là trong khi đi mình có bình an, có hạnh phúc. Nếu mỗi bước chân của mình có hạnh phúc thì cha mẹ, tổ tiên trong mình cũng có hạnh phúc. Rõ ràng là như vậy. Và mình là một đứa con có hiếu.

Mình cũng đi cho con cháu của mình. Nếu mình có hạnh phúc thì con cháu được nhờ. Nếu mình có khổ đau thì con cháu mình lãnh đủ. Do đó, mình đi cho cha mẹ, cho con cháu của mình. Bàn chân này không phải của riêng mình, mà là của cha, của mẹ, của tổ tiên và của con cháu mình nữa. Mình đi cho tất cả. Mình đi không phải như một cái ngã, mà mình đi cho cả một dòng họ, một tăng đoàn, một tập thể.

Mỗi ngày mình đều phải đi hết. Thay vì đi như bị ma đuổi thì mình đi như một vị Bụt, và mình là một sự tiếp nối xứng đáng của Bụt. Mình đừng mặc cảm. Khi mình đi một bước có chánh niệm, có bình an, có hạnh phúc thì trong khi đi, mình là một sự tiếp nối của Bụt, của Thầy. Không nên mặc cảm.

Nếu mình đi được như vậy thì mình là một tế bào xứng đáng của Tăng thân, mình đang nuôi Tăng thân bằng từng hơi thở truyền kỳ, bằng từng bước chân huyền thoại. Tăng thân là một cơ thể trong đó có những tế bào, và mình là một trong những tế bào tốt của Tăng thân. Mình nuôi Tăng thân của mình bằng hơi thở và bước chân hạnh phúc. Chuyện này không khó, nếu muốn thì mình sẽ làm được thôi.

Mỗi tế bào trong cơ thể mình cũng vậy, nó có sự sống riêng. Nó biết thở, biết nuôi dưỡng chính mình, biết tiếp thu những chất liệu bổ dưỡng để nuôi nó và biết thải ra những chất cặn thừa. Nếu những tế bào đó làm việc tốt thì không bao giờ hình hài mình bị ung thư hết. Nó nuôi dưỡng chính nó và nuôi dưỡng cả hình hài.

Cũng vậy, mình là một người trong Tăng thân, nếu mình biết thở, biết đi, nếu mình có bình an, có hỷ, có lạc thì không những mình tự nuôi mình bằng những cái đó mà mình còn nuôi cả Tăng thân. Mình là một tế bào của Tăng thân. Mà Tăng thân là gì? Tăng thân là sự tiếp nối của Phật thân. Nếu mình có thể làm một tế bào của Tăng thân thì mình cũng đồng thời là một tế bào của Phật thân. Ta không nên có mặc cảm. Chúng ta đi tìm Bụt ở đâu nữa?

Mình học 10 năm về Phật pháp, tốt nghiệp cao đẳng Phật giáo mà bước chân không chế tác được hỷ lạc, hơi thở không có hỷ lạc và bình an thì cũng vô ích thôi. Nhưng nếu làm được thì mình là một tế bào xứng đáng của Tăng thân, mình là một tế bào xứng đáng của Phật thân, và mình tiếp nối được sự nghiệp của Bụt. Điều này không khó như mình tưởng. Chỉ nhìn mình đi thôi là người khác phát khởi niềm tin rồi.

Xin chúc các vị thân hữu của trang nhà Làng Mai một năm mới 2014 (Giáp Ngọ) nhiều hạnh phúc.

Thầy Làng Mai

cau doi 2014 anh phap banner