Khi nhớ về Sư Thúc

Sư Thúc kính thương!

Chỉ còn mấy ngày nữa thôi là tới ngày kỵ Sư Thúc. Nhớ đến ngày đó trong con lại dâng lên một cảm xúc thật khó diễn tả. Dù cho con không được gần Sư Thúc nhiều nhưng với con, Sư Thúc là một người cha hiền, mẫu mực cho chúng con học hỏi và noi theo.

Con nhớ lắm, không thể nào quên được ngày 17/9/2008. Ngày ấy anh chị em chúng con được thầy Trung Hải và sư cô Như Hiếu dẫn ra Tổ Đình để xuất gia. Đây là lần đầu tiên con được ra Tổ Đình và cũng là lần đầu con được biết tới Huế. Trước khi ra Huế chúng con được “trang bị” rất kỹ. Nào là Huế là chiếc nôi Phật giáo nên mọi cử chỉ đi, đứng, nói năng, tiếp xử phải rất cẩn trọng, nếu không thì người ta nhìn vào thì kỳ lắm. Chỉ cần nghe chừng đó thôi anh chị em chúng con cũng đã run lắm rồi. Nhưng sau khi được ngồi chơi cùng Sư Thúc, được ở chùa Tổ mấy hôm thì cái run ấy trong con không còn nữa. Thay vào đó là một cảm giác thân thiện và gần gũi.

Một buổi chiều anh chị em chúng con được sư cô Như Hiếu dẫn lên thất Lắng Nghe để đảnh lễ Sư Thúc. Sư Thúc ngồi trên chiếc ghế tre đơn giản, chiếc bàn cũng bằng mây tre đan. Nhìn Sư Thúc, nhìn bộ bàn ghế sao con thấy thân quen quá, như thể từ lâu con đã ở nơi này. Chúng con ngồi bên Sư Thúc nghe kể chuyện. Sư Thúc kể chuyện hồi nhỏ Sư Thúc đi tu thì khó khăn như thế nào, cả về vật chất và tinh thần. Hồi còn làm điệu Sư Thúc phải học hành và làm việc ra sao. Chỉ cần nghe những câu chuyện về Sư Thúc như vậy thôi cũng đủ cho con nuôi lớn thêm tâm bồ đề, mới thấy mình bây giờ thật may mắn và sung sướng vì bao nhiêu khó khăn cha anh đi trước đã gánh vác  hết.

Sư Thúc đang đưa chúng con về với ngày xưa thì sư chú Mãn Đạt – thị giả của Sư Thúc bưng ra một ly nha đam nhưng sư chú không nói gì mà chỉ lẳng lặng đặt trên bàn. Sư Thúc không thấy ly nha đam nên đã quơ tay và ly nha đam đổ xuống bàn. Sư chú vội vàng tới xin lỗi Sư Thúc thì Sư Thúc chỉ nhỏ nhẹ: “Không sao đâu con à, đổ thì thôi!”. Chao ôi! Lúc đó con chưa có cạo đầu, được nghe một người thầy gọi đệ tử là con, con mới xúc động làm sao. Tiếng con sao mà ấm áp. Qua đó con càng thêm vững niềm tin vào con đường mình đã chọn.

Lầu tiên con được tham dự ngày quán niệm tại Tổ Đình, một cảm giác hạnh phúc thật khó quên. Tổ đình bình yên và mát dịu. Giờ thiền hành hôm đó Sư Thúc dẫn đại chúng đi thiền hành quanh hồ Sao Mai, hồ Sao Hôm rồi dừng chân ở nhà Thủy Tạ. Sư Thúc kêu hết anh chị em chúng con lại để chụp hình. Những kỷ niệm ấy mới đẹp làm sao. Ngày chúng con được xuống tóc, Sư Thúc là người thay Sư Ông truyền giới cho chúng con khi mạng bị rớt. Còn hạnh phúc nào hơn khi chúng con được Sư Thúc xoa đầu từng đứa. Quả thực, con đã khóc rất nhiều trong khi làm lễ xuất gia. Chúng con được chơi cùng Sư Thúc, cùng đại chúng ở Tổ Đình bảy ngày thì vô lại Bát Nhã.

Khi xa Sư Thúc rồi thì chúng con vẫn thường được nghe sư cô Như Hiếu kể chuyện về Sư Thúc. Rằng là khi sư cô cùng các anh chị em huynh đệ đi làm ruộng thì Sư Thúc ra thăm. Sư Thúc mang theo rất nhiều đồ ăn và nước uống. Sư Thúc cũng chỉ bày cách làm ruộng cho những ai chưa biết làm. Sư Thúc là một người làm ruộng, làm vườn rất giỏi. Có năm Huế bị mất mùa nhưng ruộng của chùa vẫn thu hoạch bình thường. Sư Thúc rất thương cây cối trong chùa nên ngày Sư Thúc tịch cây cối cũng buồn mà vàng úa đi nhiều.

Sư Thúc kính thương!

Bây giờ đây, mỗi khi gần đến ngày kỵ của Sư Thúc thì huynh đệ chúng con lại cùng nhau lên thất Sư Thúc để dọn dẹp, làm mới lại thất của Người. Con thấy mọi đồ dùng của Sư Thúc như đôi dép, cái mền, bộ bàn ghế… tất cả còn nguyên vẹn. Trong thất có treo một bức hình của Sư Thúc thật lớn, Sư Thúc đang cười thật tươi và con như thấy Sư Thúc đang cười với chúng con.

Con ý thức rằng dù ở đâu Sư Thúc vẫn luôn có mặt cho chúng con. Chỉ cần nghe những câu chuyện kể về Sư Thúc thôi chúng con cũng được nuôi dưỡng rất nhiều. Con biết rằng dù con có ở bất cứ nơi nào thì Sư Thúc vẫn có trong con. Pháp thân của Sư Thúc vẫn mãi còn đó và đó là bài pháp thoại không lời nhưng sống động nhất mà Sư Thúc dành cho tất cả chúng con khi nghĩ về Người.

Gió ngừng thổi
Chim ngừng bay
Khi hay tin người ra đi mãi mãi
Nhưng pháp thân người vẫn còn ở lại
Cho hôm nay và mãi mãi ngày sau.

Kể chuyện Người xưa

Sư em thương kính! Sư anh sẽ kể cho sư em nghe câu chuyện về một vị Thầy, câu chuyện này từ khi bắt đầu cho đến kết thúc là cả một đời người nhưng câu chuyện còn rất mới, mới như ngày hôm qua vậy đó. Vị Thầy mà sư anh muốn kể cho sư em nghe là Sư Thúc, một vị thầy khả kính trong lòng Tăng thân. Nếu có dịp về Huế và đi dọc theo con đường chạy dài từ Thuận An đến cửa Tư Hiền, sư em sẽ có dịp dừng chân lại thăm một ngôi làng nhỏ tên là Thanh Dương, thuộc xã Phú Dương, huyện Phú Vang. Ngôi làng ấy có một con sông lớn ở bên này và bên kia là biển rộng. Vào mùa hè, dân làng trồng thật nhiều hoa sen, có rất nhiều đầm sen lớn và mỗi đêm về hương sen tỏa ra thơm ngát, theo gió đem đến cho người dân trong làng những giấc ngủ bình yên. Chắc rằng thời thơ ấu, Sư Thúc có rất nhiều niềm vui và những kỷ niệm đẹp với ngôi làng này.

Hồi còn nhỏ, Sư Thúc có nhiều anh em để chơi vì gia đình có đến mười ba anh chị em, Sư Thúc là kế út. Sư Thúc biểu hiện vào ngày 12 tháng 03 năm Mậu Tý (1948) và được đặt tên là Phạm Trí. Bố và mẹ của Người đều là những người chân quê, chất phát, thật thà, cả hai đều là phật tử. Thân phụ tên là Phạm Tăng Khế, pháp danh Trừng Cơ, còn thân mẫu tên là Nguyễn Thị Biểu, pháp danh Nguyên Phong. Có lẽ thân phụ của Người là đệ tử năm giới của Sư Cố chùa Từ Hiếu. Đó là một gia đình có truyền thống Phật giáo lâu đời, cho nên ngay từ nhỏ Sư Thúc đã được tiếp xúc với phật pháp. Đến tuổi trưởng thành Người từ giã song thân đến chùa Từ Hiếu xin xuất gia làm đệ tử của Sư Cố Thanh Quý – Chân Thật, lúc ấy Sư Thúc tròn mười tám tuổi. Với bản chất thật thà và cần mẫn, Sư Thúc rất được Bổn sư và các huynh đệ đồng liêu thương yêu và tin tưởng.

Thời gian làm điệu là những ngày tháng thật vui. Sư Thúc kể có một lần các điệu thèm kẹo quá, thấy trong liêu Sư Cố có mấy gói mè xửng của mấy vị Phật tử đem lên cúng nhưng không ai dám xin. Thế rồi các điệu mới bàn cách làm sao để có kẹo ăn. Bàn tính xong đâu vào đấy các điệu giao trách nhiệm cho điệu thị giả. Sáng hôm sau trong khi quét dọn, chú điệu thị giả mới chắp tay thưa Sư Cố: “Bạch Thầy! Có mấy con kiến nó đã chui vào trong gói mè xửng và đang ăn bánh của Cố.” Thế là “thừa thần dư huệ”, chú điệu được đem gói mè xửng đó xuống chia cho các điệu. Thì ra, ngày hôm qua trong khi quét dọn điệu đã dùng một cái tăm xỉa răng làm thủng mấy lỗ nơi một gói mè xửng. May quá điệu làm việc đó mà không bị phát hiện. Có lẽ vì vậy mà sau này trong liêu phòng của Sư Thúc lúc nào cũng có bánh kẹo và mỗi lần các sư chú, các điệu, các sư cô lên thăm thì việc đầu tiên là Sư Thúc dạy chú thị giả đem bánh kẹo ra mời.

Làm điệu được hai năm thì Sư Cố viên tịch, khi đó Sư Thúc chưa thọ giới sadi, nhưng vì thấy Sư Thúc rất siêng năng trong công phu tu tập nên trước khi viên tịch Sư Cố đã có thưa chuyện với chư vị tôn túc trong sơn môn và đã được chư vị hứa khả. Một thời gian sau đó, Sư Thúc được thọ giới sadi ở chùa Trúc Lâm – Huế cùng với hai sư huynh nữa đều là đệ tử của Sư Cố. Sư Thúc được đặt pháp danh là Trừng Huệ, pháp tự là Chí Mậu. Sau khi nhận được giới pháp, Sư Thúc tu tập rất tinh chuyên dưới dự dẫn dắt của pháp huynh là Hòa thượng Chí Niệm. Sư Thúc có giọng tụng kinh rất hùng mà mãi cho đến khi lớn tuổi mà giọng tụng kinh của Người vẫn đậm đà như xưa. Đặc biệt, Sư Thúc có đôi lông mày rất đẹp làm tô thêm vẻ uy nghiêm, nhưng bù lại Người có nụ cười hiền từ làm cho ai cũng dễ mến. Đến năm hai mươi hai tuổi, tức là vào năm 1970, trong đại giới đàn Vĩnh Gia được tổ chức tại Phật Học Viện Phổ Đà – Đà Nẵng, Sư Thúc được thọ Cụ Túc – Bồ tát Giới. Trong đại giới đàn ấy, Hòa thượng Giác Nhiên làm Hòa thượng đàn đầu. Sau khi thọ giới, Sư Thúc vẫn tiếp tục ở lại học, cho đến năm 1975 thì trở về Huế nương chúng tu học và cùng chăm sóc chùa Tổ. Thời gian ấy rất khó khăn, biết bao nhiêu huynh đệ cùng trang lứa vì khó khăn của thời cuộc và chiến tranh mà không thể đi tiếp con đường tu, nhưng Sư Thúc vẫn giữ một tấm lòng sắt son nương tựa Tam Bảo.

Có sức khỏe và lòng nhiệt huyết của một người tu trẻ, Sư Thúc đã đảm trách những công việc nặng nhọc như tri ruộng và tri vườn. Hồi ấy, chùa Tổ nổi tiếng là một nơi làm vườn rất giỏi. Đến năm 1979, Hòa thượng Chí Niệm viên tịch. Sư Thúc đã được Tông môn ủy cử lên đảm trách điều hành Phật sự của Tổ đình và tiếp tăng độ chúng. Với nhiệt huyết sẵn có, Sư Thúc đã đem hết lòng của mình để phụng sự Tam Bảo, làm cho chùa Tổ trở nên xinh đẹp, ấm cúng, làm phát khởi niềm tin cho Phật tử và du khách mọi nơi mỗi khi trở về thăm viếng. Đến năm 1994, Người đã cùng với chư tôn đức ở Huế và nhiều vị giáo thọ khác mở Phật Học Viện tại Từ Hiếu. Mặc dù điều kiện rất khó khăn nhưng học viện đã đào tạo được hơn bốn khóa, mỗi khóa năm năm.

Một duyên lành rất lớn vào năm 2004, Sư Thúc đã đến thăm Làng Mai trong khóa An Cư năm 2004 – 2005, đại diện Tổ đình mời Sư Ông về thăm quê hương sau ba mươi chín năm xa cách. Năm ấy, Sư Ông đã ra tận sân bay để đón Sư Thúc làm cho ai cũng ngạc nhiên và xúc động. Sư Thúc kể rằng, khi gặp Sư Ông thì Sư Thúc thấy mình như là một chú điệu, không biết làm gì hơn, Sư Thúc đã chắp tay và lạy sụp xuống, Sư Ông đã cúi xuống đỡ Sư Thúc lên và nắm tay Sư Thúc đi ra xe. Những khoảnh khắc ấy thật sâu đậm mà ai đã chứng kiến thì chắc không thể nào quên. Thời gian ở Làng năm ấy là thời gian hạnh phúc nhất trong đời của Sư Thúc. Sư Thúc được gần gũi bên người sư huynh mà mình hằng yêu quý nhưng đã hơn bốn mươi năm chưa một lần thấy mặt. Sư Ông đã dẫn Sư Thúc đi chơi rất nhiều, khắp các xóm của Làng. Trong mấy mươi năm mãi lo phụng sự Tam Bảo, lo cho ruộng vườn để nuôi chúng tu học có khi nào Sư Thúc được thanh thản như vậy đâu. Chỉ khi được qua Làng Người mới có thật nhiều thời gian để đi chơi. Lần đó Sư Ông đã viết tặng Sư Thúc hai câu thơ:

“Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với điệu biết đời nào khôn.”

Sư Thúc nói: “Thầy thấm hai câu đó lắm!” Vì vậy mà khi về lại chùa Tổ Người cứ đọc cho các chú, các điệu nghe hoài. Cũng trong đại giới đàn năm đó Sư Thúc đã nhận truyền đăng và được Sư Ông trao kệ đắc pháp:

“Công phu chí cả nuôi từ quán
Nẻo về thịnh mậu núi Dương Xuân
Quyết tâm nuôi lớn tình huynh đệ
Đất thiên rạng rỡ bước siêu trần.”

Mãn mùa an cư, Sư Thúc trở về Việt Nam để cùng với chư tôn đức trong sơn môn chuẩn bị cho chuyến về thăm quê hương và Tổ đình của Sư Ông và Tăng thân Làng Mai. Sau khi Sư Ông rời Huế, thấu hiểu được ước mơ của những người tu trẻ, Sư Thúc đã cùng với tăng chúng chùa Tổ quyết định làm mới lại sự thực tập và xây dựng chùa Tổ thành một Tu viện đầu tiên ở Việt Nam tu học dưới sự hướng dẫn của Sư Ông và Sư Thúc là một cây đại thụ luôn luôn có mặt đó để làm chỗ nương tựa cho Tăng thân. Sau gần năm năm thực tập pháp môn mới, giờ đây chùa Tổ đã có hai chúng xuất gia nam và nữ hơn một trăm vị cùng tu học và cùng đi trên một con đường chung. Vậy là tâm nguyện của Sư Thúc với Tam Bảo cũng đã được tròn đầy khi thấy con cháu của mình biết tu học và thương yêu nhau như người một nhà, đó cũng là lúc Sư Thúc xả bỏ báo thân, vào ngày 18 tháng 06 năm Kỷ Sửu (2009). Sáu mươi hai tuổi đời và bốn mươi năm làm một người xuất gia, Sư Thúc đã để hết thời gian của mình để phụng sự Tam Bảo, xây dựng Tăng thân, làm cho Tổ đình ngày thêm hưng thịnh.Để hàng con cháu sau này luôn tưởng nhớ đến công hạnh của Sư Thúc, Sư Ông đã viết một câu đối tặng Sư Thúc. Câu đối đã được khắc lên bảo tháp Sư Thúc trong khuôn viên chùa Tổ:

“Từ Hiếu dưỡng chân tổ ấn trùng quang thiên tải chiếu
Mai Thôn đắc đạo sơn môn vĩnh chấn nhất thời hưng”

Sư em thương kính! Vậy là câu chuyện mà sư anh kể cho sư em nghe cũng đã hết nhưng câu chuyện này sẽ bước sang một trang mới, Sư Thúc là trang đầu trong rất nhiều trang có trước đó, còn các trang sau chúng ta sẽ viết tiếp. Nếu có dịp về thăm chùa Tổ sư em sẽ được tiếp xúc với Sư Thúc qua những hình tướng mới. Sư em sẽ thấy Sư Thúc qua sự có mặt của các thầy, các sư chú, sư cô và các điệu ở đó. Chùa Tổ vẫn còn đó, dấu ấn của chư liệt vị tổ sư vẫn còn có đó, chỉ cần đặt từng bước chân thật vững chãi và nhẹ nhàng trên mảnh đất thiêng ấy thì sư em sẽ tiếp nhận được rất nhiều năng lượng bình an của chư vị.

Mai Thôn, Mùa An Cư Kiết Đông 2009 – 2010.

Chân Minh Hy

Những bài có liên quan:

Vị trụ trì giỏi của Tổ đình

Quyết tâm nuôi lớn tình huynh đệ

(Hình ảnh trên: Sư Ông Làng Mai và Sư Thúc Chí Mậu trong chuyến về Việt Nam năm 2005 của Tăng đoàn Làng Mai)

Xây dựng tăng thân cùng Wake Up (phần II)

BBT trang nhà Làng Mai đã gặp gỡ và trao đổi với một số bạn trẻ trong phong trào WakeUp từ một số nước ở châu Âu khi các bạn đến tham dự khóa tu WakeUp tại Làng Mai. Các bạn trẻ Brian (Đức), Leni (Bỉ), Katharina (Đức) và Annika (Ireland) đã chia sẻ rất thật lòng về các mô thức xây dựng và sinh hoạt tăng thân khác nhau mà các bạn đã trải nghiệm. BBT xin giới thiệu bài phỏng vấn này tới các bạn đọc với mong ước là các bạn sẽ tìm thấy trong tư liệu này một vài thông tin cần thiết để bắt đầu nếu như các bạn có ý định xây dựng một tăng thân tại địa phương mình, nhất là các bạn ở xa các thành phố lớn. Cuộc trao đổi diễn ra bằng tiếng Anh, BBT chuyển ngữ sang tiếng Việt.

BBT: Cuộc sống của các bạn đã bận rộn rồi, xây dựng tăng thân có làm các bạn bận rộn thêm không?

Katharina: Đối với con thì nó tương tự khi tập một môn thể thao, mình hay lấy cớ: “Mệt quá, thôi ngủ cho khỏe!” hoặc “Thời tiết đẹp, nên đi chơi thì hơn”. Nhưng nếu chịu khó đi đến sân tập thì bao giờ sau đó mình cũng khỏe ra. Sinh hoạt tăng thân cũng vậy, có khi con nói: “Mình bận làm việc, không có thì giờ”, vậy mà luôn luôn sau khi kết thúc một buổi tu tập với tăng thân con cũng thấy đó là một việc tốt nhất mà mình đã làm. Con đã được thưởng 5 lần nhiều hơn công sức mình bỏ ra. Thật sự con cảm thấy đó là một đặc quyền mà mình được hưởng bởi vì con chỉ cần mở rộng cửa, pha một  bình trà là những người bạn thật dễ thương sẽ đến với con. Không dễ gì tìm được những người bạn có cùng tâm tư nguyện vọng như mình ở Berlin. Con đâu cần làm gì nhiều, con cũng không cần phải đầu tư gì nhiều hết cả. Chỉ cần hiến tặng một không gian sinh hoạt mà thôi.

Annika: Mối quan hệ giữa con với tăng thân hơi giống như mối quan hệ yêu đương, ví von như vậy thì hơi buồn cười, nhưng đó là cái hợp lý nhất mà con có thể nghĩ tới. Khi con mới vừa gặp tăng thân, con thật tình như đã …tìm được tình yêu. Một năng lượng dồi dào đi lên trong con, làm con lâng lâng như đi trên mây, năng lượng ấy tự nó tiếp tục dâng trào, có vẻ như không bao giờ kết thúc. Nó giúp con khi ấy có thể làm được những việc rất khó mà không thấy khó chút nào.

Khi ấy con đang dự định lấy bằng thạc sĩ và bắt buộc phải nhìn lại mình để buông cái ngã đi và với tay ra để nhận sự giúp đỡ của bạn bè. Cái ngã của con nói rằng con rất mạnh mẽ, con có thể làm được mọi việc. Nó ngăn con mở lời để nhờ giúp đỡ. Con biết con phải chăm sóc tốt cho con. Là con người, ai cũng có giới hạn. Con học cách mở lòng ra để chấp nhận giới hạn của mình, chấp nhận tình thương và sự giúp đỡ của những người thân xung quanh.

Không thể ngờ được là ở khắp nơi nhu cầu tu tập rất là cao. Người ta gửi thư tới nhờ chúng con hướng dẫn họ thành lập tăng thân tại các thành phố. Và con cũng biết là con không thể đồng thời có mặt ở khắp mọi nơi được.

Brian: Con không nghĩ là xây dựng tăng thân làm con bận rộn hay mệt mỏi hơn. Trái lại nữa là khác. Những công tác như tổ chức sinh hoạt thường lệ cho tăng thân hay chương trình Wake Up ở Đức là những việc đơn giản hơn nhiều  so với các dự án mà con phải thực hiện ở sở làm hay trong trường đại học. Tuy đơn giản nhưng vì mình làm trong tinh thần thực tập, và những người làm chung với mình cũng đang thực tập nên con thấy rất hay.

Ngày hôm qua, Wake Up Đức vừa sinh hoạt với nhau. Có mặt cùng nhau, trao đổi, chia sẻ, thưởng thức những giây phút yên lặng bên nhau, lắng nghe chuông. Chỉ vậy thôi mà con rất thích. Nó giúp con chuyển hóa rất nhiều những tập khí của mình. Thông thường khi tham dự các cuộc họp, người ta hay bị căng thẳng, “mình phải làm gì, phải nói gì trong cuộc họp đây…” Còn Wake Up thì cũng họp mặt nhưng lại không căng thẳng như vậy. Bạn có thể thử họp như Wake Up xem sao.

Leni: Đây là một câu hỏi rất thú vị đối với con. Đúng như vậy thật! Cuộc sống của chúng con phải nói là bận rộn. Con cũng thú thật là có khi Wake Up cũng làm con hơi bị quá tải. Con có quá nhiều việc để làm, đồng thời con cũng muốn dành thời gian để không làm gì cả. Và như các bạn biết rồi đó, tổ chức sinh hoạt cho Wake Up tốn khá nhiều thời gian. Phải tìm địa điểm, gởi thư mời, rồi phải lên chương trình nữa. Phải đầu tư thời gian và công sức vào đó. Thế nhưng đâu phải lúc nào con cũng có đủ khả năng để làm. Có khi con rất nhiệt tình, hăng hái và mọi việc diễn ra thật trôi chảy. Lúc khác thì khó khăn hơn, con phải rán hết sức để tổ chức cho lần sinh hoạt kế tiếp.

Về việc tự chăm sóc cho mình, xây dựng tăng thân Wake Up chính là con đang chăm  sóc tự thân. Thật vậy, đó là một việc tốt nhất mà con đã làm cho mình từ trước tới nay.

Việc tiếp đón và hướng dẫn tăng thân trong buổi sinh hoạt thỉnh thoảng cũng làm con hơi căng thẳng. Tuy thế, công bằng mà nói, có thể vì con lúc nào cũng muốn mọi việc thật hoàn hảo nên ôm hết mọi trách nhiệm. Vì thế con đang thực tập buông bỏ để có thể thưởng thức nhiều hơn. Con thấy mình chỉ cần hiến tặng mọi người không gian để họ đến tu tập mà không cần phải làm quá nhiều. Nhìn thấy nhóm nòng cốt càng lúc càng đông hơn chỉ sau một vài tháng, con rất vui. Bởi vì con biết con không cần lúc nào cũng phải tự cáng đáng công việc, khi nào năng lượng của con xuống thấp thì người khác cũng có thể làm được. Con học hỏi để biết cách mở lời nhờ người khác.

 

BBT: Nếu có ai đó muốn xây dựng một tăng thân, bạn sẽ cho họ những lời khuyên như thế nào?

Annika: Giữ cho mọi việc thật đơn giản. Đừng làm nhiều việc quá khi mới bắt đầu. Mình phải tự hỏi là mình thật sự muốn cái gì. Thầy Pháp Lưu có nói một câu mà con nhớ mãi. Thầy nói rằng làm Wake Up thế nào cũng được, miễn là các bạn phải cùng vui với nhau.

Nhóm Wake Up Dublin lúc mới bắt đầu rất nhỏ, có khi chỉ có 4 người, cùng sinh hoạt tại phòng khách của một thành viên. Nhỏ nên rất thân tình và dễ thương. Nhiều khi chúng con chỉ gặp nhau, mang thức ăn tới để cùng ăn và có mặt cùng nhau trong chánh niệm. Khi khác chúng con cùng đi xem hòa nhạc. Điều quan trọng là sự có mặt cho nhau và cùng thực tập một cái gì đơn giản. Thí dụ như hai ba người bạn gặp nhau tại một công viên để cùng đi thiền hành, hoặc gặp nhau mỗi tuần một lần để cùng ăn cơm im lặng. Chọn một pháp môn nào đó mà bạn thích và có tính cách nuôi dưỡng và thực tập pháp môn đó thường xuyên. Làm như thế bạn sẽ chế tác được niềm vui và năng lượng của chánh niệm  cho chính mình. Khi đó tự nhiên những người khác sẽ bị thu hút mà bạn không cần phải phí sức để thuyết phục họ tham gia. Chính vì thế con nghĩ rằng giữ cho mọi việc đơn giản và làm sao để mọi người có thể thưởng thức được sự thực tập là hai yếu tố quan trọng nhất.

Brian: Con cũng nghĩ thế, nhưng chắc là con có ba yếu tố. Thứ nhất là khi muốn thành lập tăng thân thì mình nên bắt đầu ngay. Đừng nên chờ đến khi có đủ mười người mới bắt đầu. Một người cũng được. Nếu có một người muốn thực tập thiền với mình thì mình nên bắt đầu ngay.

Thứ hai là đừng quá quan trọng chuyện chương trình sinh hoạt. Nếu bạn muốn tổ chức tại nhà, đừng nên lên chương trình quá chặt chẽ. Chỉ cần có trà, có gối ngồi thiền, thế là đủ rồi. Mời các bạn tới, và để cho mọi việc diễn ra một cách tự nhiên. Con thấy là nếu mình có ý sẵn thì mình sẽ không bao giờ thấy những cái khác dù là chúng sờ sờ ngay trước mặt mình. Có biết bao điều đẹp đẽ chỉ cần mở lòng ra và không chờ đợi mình sẽ thấy.

Yếu tố thứ ba có liên quan đến niềm vui. Đó là chúng ta cần phải ca hát. Con cũng không rõ lắm, có thể điều này có liên quan đến khoa học thần kinh chăng? Nhưng ca hát sẽ làm cho mọi người kết nối với nhau ngay từ phút ban đầu.

Katharina: Con cũng thấy như thế, tuy nhiên con rất cần có một sự sắp xếp chương trình nhất định, thí dụ như cho hướng dẫn tổng quát trước khi pháp đàm. Con thấy nếu không tạo ra một không gian nghiêm túc để chia sẻ thì người ta sẽ nói rất lan man. Vì thế con thích giới thiệu những điều căn bản về pháp đàm cho những người mới tới lần đầu.

Con biết mọi người có ý kiến rất khác nhau về facebook. Chúng con không quảng cáo nhiều về tăng thân, nhưng facebook là một phương tiện để truyền thông miễn phí và hữu hiệu. Wake Up Berlin có một facebook và nhờ đó rất nhiều người đã tìm đến với chúng con.

BBT: Các bạn có thể chia sẻ một chút về những khó khăn đã gặp phải trong quá trình xây dựng tăng thân và làm thế nào để đi ra khỏi những khó khăn đó. Các thầy các sư cô Làng Mai có thể giúp các bạn được những gì?

Katharina: Chúng con rất may mắn có được tăng thân Source of Compassion và ba giáo thọ ở Berlin nên được yểm trợ rất nhiều. Đúng ra là chúng con chưa sử dụng hết tiềm năng của sự hậu thuẫn ấy. Các cô chú ở tăng thân Source of Compassion đã tặng chúng con gối ngồi thiền, mà nếu mua thì rất tốn kém. Sau khóa tu này, con sẽ liên lạc với tăng thân người lớn ở địa phương thường hơn.

Nếu tổ chức được những khóa tu như các bạn ở Ireland thì hay quá. Ở Đức cũng có những khóa tu Wake Up nhưng nước Đức rộng lớn quá nên các khóa tu thường thường được tổ chức tại nhiều nơi. Nếu có các thầy các sư cô tại các khóa tu này thì sẽ giúp cho những người mới bắt đầu thực tập có cơ hội đi sâu hơn.

Leni: Trong những năm xây dựng Wake Up tại Bỉ, chúng con đã đi qua rất nhiều khó khăn. Thí dụ như khi những thành phần cốt cán của tăng thân không đến sinh hoạt nữa, hoặc khi chúng con không thể đi đến một quyết định thống nhất về việc mà tăng thân muốn làm. Thông thường thì có quá nhiều ý kiến khác biệt về một cách làm tối ưu. Có thể vì chúng con sống ở những vùng quá xa nhau nên không có điều kiện để bàn bạc rốt ráo về một vấn đề, dù là có vẻ như mọi người đang cùng nhau tìm ra cách tổ chức sinh hoạt cho tăng thân để ai cũng hạnh phúc.

Cá nhân con khi đó là một người chưa có sự bình ổn cho nên con đã tự gây sức ép cho mình. Con không biết mình có gì để hiến tặng cho người khác hay không, những gì mình làm có đúng hay không, tự hỏi không biết mình có làm bằng tấm lòng hay không. Rối rắm và nghi ngờ cản trở niềm vui trong con và làm năng lượng trong con bế tắc.

Sau đó con tâm sự với một chị trong tăng thân người lớn. Chị ấy nói là chị cũng đi qua những vấn đề tương tự và đó chính là một phần của sự thực tập. Có lúc con đã nghĩ đến việc bỏ cuộc nhưng sau đó con cũng nhận ra rằng đây chính là một phần của sự thực tập.

Annika: Chúng con cũng đi qua những khó khăn rất lớn. Sau 9 tháng sinh hoạt, chúng con đi qua khủng hoảng đầu tiên. Hai thành viên đã chỉ trích một vài người khác và lợi dụng pháp đàm để nói là họ không thích những người ở các tôn giáo khác. Khi chuyện ấy xảy ra trong tăng thân, nhiều người bắt đầu không đến sinh hoạt nữa. Họ không còn thấy hạnh phúc.

Đó là một giai đoạn rất khó khăn nhưng mới đầu chúng con chỉ ngồi yên, quan sát sự phản ứng ngấm ngầm của chính mình nhưng không hành động gì hết. Rồi đến một lúc nào đó con biết được là có ít nhất 7 người đã bỏ không đi sinh hoạt nữa. Khi đó con đã cầu cứu tăng thân người lớn để xin lời khuyên và sự yểm trợ cần thiết.

Điều quan trọng nhất làm con an tâm là sự yểm trợ của tăng thân, con không cần phải đương đầu với chuyện đó một mình. Trong những trường hợp khó khăn như vậy mình cần phải nhờ giúp đỡ, và hạnh phúc thay mọi người đã có mặt đó cho mình. Qua chuyện này con thấy sự có mặt của các huynh trưởng thật là quan trọng. Ngoài ra mình cũng có thể kết nối với Làng Mai để được yểm trợ khi có những khó khăn như thế.

BBT: Các bạn thật sự rất giỏi trong việc xây dựng tăng thân. Cảm ơn sự có mặt và những việc làm của các bạn. Các bạn quả là những người rất dũng cảm và hết lòng. Những chia sẻ của các bạn chắc chắn sẽ gây cảm hứng và giúp ích cho các bạn trẻ khi họ muốn chọn lựa cho mình một mô hình phù hợp khi xây dựng tăng thân tại địa phương. Rất cảm ơn sự chia sẻ của các bạn.

Facebooks:

Wake Up Ireland https://www.facebook.com/wkupireland?fref=ts

Wake Up Belgium https://www.facebook.com/wakeup.belgium

Wake Up London https://www.facebook.com/groups/79273052199/?fref=ts

Wake Up International https://www.facebook.com/wakeupint?fref=ts

Xây dựng tăng thân cùng Wake Up (phần I)

BBT trang nhà Làng Mai đã gặp gỡ và trao đổi với một số bạn trẻ trong phong trào WakeUp từ một số nước ở châu Âu khi các bạn đến tham dự khóa tu WakeUp tại Làng Mai. Các bạn trẻ Brian (Đức), Leni (Bỉ), Katharina (Đức) và Annika (Ireland) đã chia sẻ rất thật lòng về các mô thức xây dựng và sinh hoạt tăng thân khác nhau mà các bạn đã trải nghiệm.

BBT xin giới thiệu bài phỏng vấn này tới các bạn đọc với mong ước là các bạn sẽ tìm thấy trong tư liệu này một vài thông tin cần thiết để bắt đầu nếu như các bạn có ý định xây dựng một tăng thân tại địa phương mình, nhất là các bạn ở xa các thành phố lớn. Cuộc trao đổi diễn ra bằng tiếng Anh, BBT chuyển ngữ sang tiếng Việt.

 

BBT: Trước tiên xin các bạn giới thiệu một chút về bản thân.

Brian: Con là Brian đến từ nước Đức. Con lớn lên ở Hamburg. Hiện giờ con đang là sinh viên ở một trường đại học gần biên giới Pháp, Đức. Con chỉ mới làm quen với truyền thống Làng Mai và tham gia Wake Up vào tháng 6/2013 tại Viện  Phật Học Ứng Dụng Châu Âu (EIAB). Trong bài pháp thoại cuối của khóa tu, con rất ấn tượng khi Thầy nhắc đến sự quan trọng của việc tu tập với tăng thân. Vì vậy con dự định sẽ tìm hoặc xây dựng một tăng thân để cùng tu tập. Sau khi trở về, con đã mời vài người bạn gặp nhau mỗi tuần một lần để cùng tu tập, chúng con rất hứng khởi.

Katharina: Con là Katharina, 21 tuổi, đến từ Berlin. Một người bạn đã giới thiệu pháp môn thực tập Làng Mai cho con. Con gặp Sư Ông và tăng đoàn Làng Mai lần đầu tiên vào năm 2007. Từ đó đến nay con thường xuyên tham dự các khóa tu. Con cũng biết tăng thân rất là quan trọng nhưng khi ấy con chưa có đủ điều kiện để xây dựng một tăng thân. Mãi đến năm ngoái khi con đến Làng dự khóa tu 21 ngày, một thầy giáo thọ khuyên con nên tập trung vào việc xây dựng tăng thân. Tinh thần con lên cao nhờ sự khuyến khích, nâng đỡ và tin cậy của thầy. Sau khi trở lại Berlin, con đã cùng với một người bạn thành lập nên nhóm Wake Up Berlin. Con thấy khi mình có trách nhiệm chăm sóc tăng thân thì mình không lấy cớ này hay cớ nọ để vắng mặt. Nhóm Wake Up sinh hoạt tại phòng khách nhà con. Đó là một việc rất tốt để con duy trì sự thực tập của chính mình.

Leni: Con tên là Leni, đến từ Bỉ, thành phố con cư ngụ không xa thủ đô Bruxelle là bao. Con và một người bạn tên là Thomas, người đã từng sống 3 năm ở Làng Mai, cùng thành lập tăng thân Wake Up Bỉ khoảng 3 năm về trước. Cùng làm chung rất hay vì mình không hề bị cô đơn. Chúng con cũng nhận được sự yểm trợ và giúp đỡ từ các bạn khác nữa. Chúng con gặp nhau mỗi tháng một lần. Lần này đến dự khóa tu người trẻ con càng cảm thấy sự cần thiết của việc tiếp tục duy trì Wake Up tại Bỉ. Con thấy mình đầy năng lượng.

Annika: Con là Annika, sinh ra ở Đức nhưng từ 2007 đến nay con sống tại Dublin, Ireland. Con tu tập theo pháp môn Làng Mai từ năm 2006 nhưng không đều đặn lắm. Lễ Phục Sinh năm ngoái (2012), khi Thầy đến hoằng pháp tại Ireland, có một khóa tu đặc biệt dành cho người trẻ. Sau đó mọi người họp nhau lại bàn bạc về việc thành lập một tăng thân ở Dublin. Lần gặp mặt đầu tiên có 16 người tham gia. Từ đó chúng con đã có được một tăng thân Wake Up cùng nhau tu tập mỗi tuần một lần.

Mới đầu chúng con tổ chức buổi họp mặt hàng tuần luân phiên tại nhà mỗi thành viên. Sau đó Marie Carland giúp chúng con mượn một phòng họp ở Ospal. Marie Carland là thành viên của tăng thân “người lớn” có tên là Trái Tim Rộng Mở – Open Heart. Từ từ chúng con lớn lên và trở nên độc lập, không còn bé bỏng và được bảo bọc bởi tăng thân “người lớn” nhiều như trước nữa. Các cô chú trong Tăng thân Open Heart cũng rất mong muốn chúng con trưởng thành và tự lập. Bây giờ thì chúng con đã có thể đóng góp một phần nào với các cô chú, thí dụ như tự trả tiền mướn phòng họp, yểm trợ trong việc in ấn cho tăng thân ở Ireland … Chúng con bây giờ đã có thể tự đứng vững được mà không còn phải nạp năng lượng từ tăng thân người lớn nữa.

Cho đến nay (2014) chúng con đã tổ chức được ba khóa tu cho người trẻ tại Ireland. Một khóa tu vào tháng 10/ 2012, chỉ vài tháng sau ngày thành lập. Từ việc mướn địa điểm cho đến tìm người nấu nướng, gặp gỡ các nông dân để mua thực phẩm, sắp xếp xe cộ đưa đón quý thầy…

Bây giờ nhìn lại, con thấy khi ấy chúng con thật nhiều cảm hứng, làm mà không hề có một khái niệm rõ ràng là nó có tầm cỡ như thế nào. Thật là …liều! (cười). Đó là một khóa tu thật dễ thương. Rất nhiều người đã đến tham dự và thực tập chánh niệm lần đầu tiên. Chỉ trong vòng 4 ngày người ta đã đăng ký đầy hết. Một số lượng người đông gấp bốn lần như thế phải nằm trên danh sách chờ đợi.  Có vẻ như mọi người rất là khao khát được tham dự các khóa tu, và đó cũng là điều mà chúng con muốn cùng với quý thầy, quý sư cô hiến tặng. Mỗi khi chúng con muốn chia sẻ sự thực tập ra bên ngoài thì bao giờ cũng có rất đông người đáp ứng. Không biết họ tới từ đâu. Thật là ấn tượng.

Tuy vậy nhóm Wake Up vẫn còn rất khiêm tốn về số lượng. Đối với con, cái quan trọng là làm sao để duy trì sự thực tập của tăng thân. Con không thích tập trung vào việc quảng cáo hay những sinh hoạt có tính cách bề nổi như là in áo thun… Con thấy việc làm sao để chúng con gắn bó chặt chẽ và yểm trợ lẫn nhau trong sự thực tập mới là điều quan trọng. Đối với con, trong tăng thân, cái không có nhiều hào quang nhưng rất thiết yếu là sự yểm trợ của những người bạn đáng yêu có cùng chí nguyện, cùng quan niệm, cùng làm với con những việc bị coi là “không bình thường” trong cái nhìn của người đời. Ngoài xã hội hay ở nơi con làm việc, người ta hành xử và suy nghĩ rất khác.

Nhiều lúc con tự hỏi tại sao mình lại để lâu như vậy mới tìm ra được tăng thân quý giá này. Thực tập chung với người khác bao giờ cũng dễ dàng hơn. Chắc tại vì con không phải là một người thích hội đoàn. Con rất tri ân tăng thân.

 

Wake Up Ireland 2013

 

BBT: Ở Tây phương có rất nhiều chọn lựa trong đường hướng tâm linh, tại sao các bạn lại chọn pháp môn Làng Mai để thực tập?

Brian: Tháng sáu vừa qua, khi tới EIAB để dự khóa tu 1 tuần, con thấy mình đã thay đổi hoàn toàn nhờ vào sự thực tập. Con đã tìm được những công cụ để đem chiều hướng tâm linh vào đời sống hàng ngày. Không cần phải nói cái gì đúng hay cái gì sai, chỉ cần có mặt thật sự trong mỗi bước chân, mỗi bữa ăn trưa ở trường Đại học. Thường thường nếu thực tập không khéo mình sẽ trở nên rất khác với những người xung quanh và với môi trường. Pháp môn thực tập Làng Mai thật sự giúp con tránh khỏi sự xung đột đó vì mình đem nó vào trong mọi sinh hoạt mà không cần phải làm cái gì khác lạ. Khoảng 8, 9 tuần nay con không có vấn đề gì với bất cứ ai. Mọi người chung quanh con hạnh phúc hơn và con rất là vui vì điều đó.

Leni: Con cũng đã thực tập với nhiều truyền thống khác nhau như thiền Vipassana, thiền Tào Động, thiền Nhật Bản. Hiện tại, con vẫn là một thành viên rất tích cực trong nhóm thiền Tào Động ở địa phương. Con có nhiều tăng thân lắm. Thế nhưng con thích pháp môn của Làng Mai bởi vì mình có thể cảm được rất nhiều tình thương khi Thầy cho pháp thoại, khi tham dự các khóa tu và khi mình đến với tăng thân. Con cũng thích cái năng lượng dễ chịu và nhiều sáng tạo của tăng thân người lớn và tăng thân Wake Up ở Bỉ.

Cái mà con thích nhất, và cũng là cái làm con phải trở lại tăng thân và trở lại Làng Mai là thực tập pháp đàm. Pháp môn này rất quý bởi vì mình có thể chia sẻ với nhau từ trái tim, và nhờ thế mình có thể hiểu nhau rất sâu sắc. Con nghĩ người trẻ rất thèm được tiếp xúc và  kết nối với nhau như thế. Trong tăng thân, những tâm tư, nguyện vọng của các bạn có thể được giãi bày và lắng nghe một cách sâu sắc. Chúng con lắng nghe nỗi khổ niềm đau của nhau, và lắng nghe chính bản thân mình. Ở đó, chúng con có được một không gian rất bình yên.Trong thời hiện đại này, một không gian như thế rất hiếm hoi. Vì thế con rất cảm ơn sự có mặt của Làng Mai và các tăng thân khắp nơi ở châu Âu. Ngoài ra con còn thấy tăng thân là một niềm vui. Chúng con cùng hát, cùng sáng tác thiền ca. Rất là nuôi dưỡng.

Annika: Con cũng đồng ý như  thế. Chia sẻ pháp đàm là một pháp môn rất đặc biệt. Đó là một cơ hội để con phát khởi lòng cảm thông sâu sắc. Khi chia sẻ tâm tư với nhau, mình có thể thấy được những điểm dễ bị tổn thương, những niềm vui của nhau một cách sâu sắc và trung thực. Không dễ gì tìm được sự đồng cảm như thế trong cuộc sống bây giờ. Một người tuyệt vời đến mấy đi nữa cũng có lúc phải đi qua những thời điểm khó khăn nào đó trong đời. Ý thức được điều đó giúp con liên hệ với người khác một cách dễ dàng hơn và dần dần hiểu thêm về họ. Sự cảm thông của người khác đối với con cũng giúp cho con có thể là chính mình và chấp nhận bản thân. Thậm chí ngay trong môi trường làm việc, nơi mà mọi người không ai thực tập như con, con cũng có thể là chính mình mà không tìm cách để thuyết phục một ai. Con thực sự nương tựa nơi tình thương của tăng thân, nơi đó là gốc rễ tâm linh, nơi đó mọi người thấy được con người thật của con mà vẫn yêu thương và yểm trợ con. Đó thật sự là một sự trị liệu quý báu cho con. Rồi còn phải kể đến niềm vui, sự bao dung che chở của tăng thân nữa.

Con rất xúc động khi lần đó Thầy đến Ireland. Đây là một đất nước công giáo lâu đời nhưng con người thì lại mang nhiều thương tích và thất vọng về tôn giáo. Thế nhưng dù cha mẹ của mình có như thế nào đi nữa thì họ vẫn là cha mẹ của mình, họ vẫn là cội nguồn của mình. Thầy đã thật sự khuyến khích chúng con nhìn sâu và bảo tồn những giá trị tâm linh quý giá của chính tôn giáo mình. Những gì chưa đẹp, ta có thể thực tập để chuyển hóa chúng như chuyển rác thành hoa, như bùn để nuôi sen. Thầy không bao giờ bảo rằng mọi người phải trở thành Phật tử. Trong tăng thân con, có rất nhiều người Công giáo vẫn giữ đạo của họ, người Do Thái vẫn là người Do Thái Giáo, còn những người bạn Hồi giáo khi đến với tăng thân vẫn là người Hồi giáo. Con nghĩ là trong tăng thân, sự thực tập hòa đồng tôn giáo không phải là lý thuyết mà là một thực tế sống động. Và điều đó rất là đặc biệt.

Thông thường, con thấy khi bị tổn thương, chúng ta hay có khuynh hướng co rút lại. Thay vì làm như thế, chúng con thực tập để mở lòng ra. Lúc nào cũng có một con đường để cho mình đi ra. Con lớn lên từ Đông Đức, nơi không có tín ngưỡng tôn giáo, thay vào đó là niềm tin vào một lý tưởng. Sự lạm dụng quyền lực và những vấn đề có liên quan đến lý tưởng ấy đã để lại trong con nhiều thương tích và sự mất lòng tin. Vì thế, việc con có đủ niềm tin để gia nhập vào một đoàn thể tu học không phải là đơn giản. Sự tôn trọng hết mực và lòng từ bi thật sự mà con tìm thấy ở Thầy đã đánh động đưọc tâm tư con.

Katharina: Truyền thống Làng Mai thật sự là một thực thể sống động, luôn không ngừng phát triển và làm mới để có thể thích ứng với hoàn cảnh tâm lý và những khó khăn, thách thức của xã hội đương đại. Đó không phải là một giáo lý của 50, 100 hay 500 năm về trước. Con thấy Thầy thực sự rất hiện đại, lúc nào cũng cố gắng theo sát tình hình thế giới. Thầy nói về Barrack Obama, nói về những thời sự đang diễn ra khắp nơi. Và Thầy đã làm mới lại 5 giới quý báu, một điều mà con rất mang ơn. Hay nhất là không phải chỉ có 5 người đầy tuệ giác ngồi lại với nhau để làm việc ấy mà tăng thân đã thảo luận với một cộng đồng những người thực tập để cùng làm mới lại 5 giới. Con thấy thật tuyệt vời, đó chính là giáo lý tương tức được thể hiện trong đời sống hàng ngày. Tính nhập thế của tăng thân Làng Mai đã thực sự đánh động được rất nhiều người.

BBT: Các bạn gặp nhau có thường xuyên không? Và chương trình tiêu biểu của một buổi gặp mặt là như thế nào?

Katharina: Chúng con gặp nhau mỗi tối chủ nhật khoảng 2 tiếng đến 2 tiếng rưỡi. Chúng con không có chương trình cố định. Nếu có người mới thì chúng con sẽ bắt đầu với thiền hướng dẫn giúp cho họ bắt đầu một cách dễ dàng hơn. Nếu không có người mới, chúng con chỉ ngồi trong yên lặng và sau đó là pháp đàm. Tùy theo nhu cầu của nhóm mà có thêm các thực tập khác, thí dụ như nếu mọi người mệt mỏi quá thì sẽ có thiền buông thư. Và nếu thời tiết tốt thì sẽ có thiền hành ngoài trời. Ngoài ra còn có các thực tập khác nữa.

Leni: Ở Bỉ mỗi tháng một hay hai lần, chúng con gặp nhau trọn một ngày. Thường là mỗi tháng một lần. Vì chúng con sống tại các thành phố khác nhau trên khắp nước Bỉ nên phải lái xe đến địa điểm sinh hoạt. Đó là lý do tại sao chúng con chọn gặp nhau trọn một ngày cuối tuần. Bắt đầu lúc 10 giờ sáng đến 5, 6 giờ chiều. Ăn tối thì tùy, ai ở lại được thì ở. Thường thường chúng con không có chương trình cố định nhưng bao giờ cũng có thiền tọa và thiền trà. Chúng con ăn trưa trong im lặng một chút sau khi đọc kệ ngũ quán. Rất là thích. Thức ăn thì mỗi người mang một món đến để ăn chung. Buổi chiều, chúng con đi thiền hành, hoặc ca hát, thỉnh thoảng cùng nhau sáng tác thiền ca.

Buổi chiều chấm dứt bằng pháp đàm, đây là sinh hoạt mà con thích nhất trong ngày quán niệm. Sau khi chấm dứt, đôi khi con mời mọi người về nhà để sinh hoạt thêm khoảng 2 tiếng nữa. Nhưng đây chỉ là dịp để bạn bè chơi với nhau chứ không phải là sinh hoạt của Wake Up. Bạn nào thích thì con mời chứ không thông báo trên facebook. Con cũng rất thích phần sinh hoạt ngoại khóa này.

Annika: Ở Dublin thì chương trình sinh hoạt của tăng thân hơi cổ điển một chút. Mỗi tuần chúng con gặp nhau 2 tiếng, hoặc vào thứ Sáu hoặc Chủ Nhật. Lúc mới bắt đầu, chúng con gặp nhau tại nhà riêng, sau này đủ duyên thì dời về trung tâm Rose. Chúng con nghĩ rằng tốt hơn cả là nên tìm một địa điểm trung lập để sinh hoạt bởi vì mời một số đông người dù quen hay không quen đến nhà mình cùng một lúc cũng không được thoải mái lắm. Nhất là trên cương vị của một người hướng dẫn, có người không hoan hỷ lắm. Một nơi sinh hoạt có tính trung lập còn giúp những người mới tới lần đầu bớt ngại ngần.

Chúng con thường bắt đầu bằng 20 phút thiền hướng dẫn để giúp mọi người lắng xuống, tiếp theo là 10 phút kinh hành, rồi thêm 20 phút ngồi thiền trong yên lặng. Sau đó chúng con xem một DVD pháp thoại của Thầy, hoặc thay phiên đọc cho nhau nghe từ một quyển sách. Có rất là nhiều giọng đọc khác nhau, rất là thú vị, bởi vì chúng con đến từ nhiều nước khác nhau. Thỉnh thoảng chúng con cũng đọc sách từ khác truyền thống khác, thí dụ như của Pema Chodron. Đây là một tăng thân thực tập theo pháp môn Làng Mai, tuy nhiên chúng con cũng muốn học hỏi thêm từ những nguồn có tính cách nuôi dưỡng khác.

Bao giờ cũng có pháp đàm, và đó là sinh hoạt mà phần đông ai cũng thích. Cả những người đi đường ghé vào lần đầu tiên cũng rất thích chia sẻ. Đôi khi cũng có thiền buông thư. Chúng con đọc tụng 5 giới rất thường xuyên, đưa đến pháp đàm về việc tìm hiểu, hành trì và quan niệm của mọi người về 5 giới.

Chúng con cũng thực tập tưới hoa. Một huynh trưởng trong “tăng thân người lớn” có nói rằng đừng nên đợi đến khi có mâu thuẫn mới tưới hoa để làm mới, nên thực tập tưới hoa cho nhau khi chưa có những mâu thuẫn xảy ra. Như thế sẽ làm cho  hạnh phúc và niềm tin trong tăng thân tăng trưởng. Vì thế chúng con đã cố gắng học hỏi và thực tập phương pháp này rất hết lòng. Những người được tưới hoa đã thực sự nở ra như một bông hoa.

Thỉnh thoảng chúng con có một ngày quán niệm, tổ chức tại nhà riêng của một thành viên. Ngoài ra chúng con đã tổ chức một số khóa tu cho người trẻ đến từ khắp nơi ở Ireland.

 

(Còn tiếp)

Việt Wake Up Bắc Mỹ 2017

Xin chào các bạn trẻ,

Chúng tôi xin giới thiệu đến các bạn về chuyến đi Việt Wake Up của quý thầy và quý sư cô trẻ Làng Mai từ ngày 9.3 – 2.4.2017 tại Bắc Mỹ, hướng tới người trẻ Việt Nam từ 18 đến 38 tuổi, sinh ra hoặc lớn lên tại Bắc Mỹ.

Phong trào Wake Up do Sư Ông Làng Mai (Thiền Sư Thích Nhất Hạnh) thành lập vào năm 2008 và đã được quý thầy và quý cô Làng Mai hướng dẫn khắp nơi trên thế giới trong mấy năm qua. Và đây là lần thứ tư phong trào Wake Up được hướng dẫn đặc biệt cho người trẻ Việt Nam tại Bắc Mỹ.

Chuyến đi Việt Wake Up có mục đích:

  • Giới thiệu cho các bạn trẻ Việt Nam đến với phong trào Wake Up nhằm tạo nên một xã hội hạnh phúc, lành mạnh và từ bi.
  • Tạo cơ hội để các bạn trẻ học hỏi về các pháp môn tu học chánh niệm có công năng giúp các bạn trong cuộc sống hàng ngày, đặc biệt trong những năm trong đại học, sau đại học, trong việc lập nghiệp và tạo dựng gia đình.
  • Chia sẻ với các bạn các pháp môn có công năng nuôi dưỡng hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại, xử lý khó khăn, chuyển hóa khổ đau, và bắc nhịp cầu truyền thông giữa các thế hệ trong gia đình.
  • Cung cấp cho các bạn một lăng kính mới để khám phá lại gia tài văn hóa và tâm linh của tổ tiên để lại.

 

Chuyến đi Việt Wake Up 2017 sẽ được tổ chức tại các thành phố ở Bắc Mỹ như sau:

 

  • Toronto, Canada: từ ngày 9-12 tháng 3
  • Chicago, IL: từ ngày 16-19 tháng 3
  • Seattle, WA: từ ngày 23-26 tháng 3
  • Honolulu, HI: từ ngày 30 tháng 3 đến ngày 2 tháng 4

Nếu các bạn muốn biết thêm tin tức về chuyến đi Việt Wake Up này hoặc các bạn muốn đăng ký, xin viếng thăm trang nhà www.vietwakeup.org.

Khóa tu Việt Wake Up 2015: Tuổi trẻ, tình yêu và lý tưởng

 

Bạn mến,

Là một người trẻ, hẳn ai trong chúng ta cũng ấp ủ cho mình những ước mơ và hoài bão. Nhưng đã bao giờ chúng ta ngồi lại và thử xem mình thật sự muốn làm gì với cuộc đời mình, với tuổi trẻ của mình. Đâu là ước mơ sâu sâu sắc nhất của đời mình? Không lẽ mục đích của cuộc đời mình chỉ là chạy theo danh vọng, địa vị và những tiện nghi vật chất thôi sao?

Chúng ta khao khát tìm kiếm hạnh phúc và tình yêu chân thực. Nhưng hạnh phúc là gì? Tình yêu đích thực là gì? Ta tìm hạnh phúc, tìm tình yêu ở đâu? Phải chăng cái mà ta tìm kiếm đang nằm ở một tương lai xa xôi?

Đã đến lúc chúng ta cần dừng lại những rong ruổi, tìm cầu để trở về lắng nghe chính mình, để tìm lại chính mình. Chỉ khi nào chúng ta biết cách trở về với tự thân, chúng ta mới có hy vọng tìm được câu trả lời cho cuộc đời mình.

Khóa tu Wake Up dành cho người Việt trẻ ở châu Âu, được tổ chức tại Làng Mai từ ngày 16 – 23/10/2015, với chủ đề “Tuổi trẻ, tình yêu và lý tưởng” là cơ hội để chúng ta có mặt bên nhau, cùng nhau ngồi yên và thở những hơi thở trong lành, cùng đi những bước chân thiền hành trên đất Mẹ nhiệm mầu, cùng sẻ chia và lắng nghe những ước mơ, thao thức, những nỗi khổ, niềm đau của nhau. Tay trong tay, chúng ta sẽ cùng thắp lại ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, cùng khơi lại nguồn suối thương yêu trong trái tim mình.

Để ghi danh cho khóa tu, bạn có thể điền vào đơn ghi danh theo đường link sau:

https://docs.google.com/a/langmai.org/forms/d/1JYmOY7ouUh4DP5WM6Sg2SWyoQ_cbpd3lvl4JdavJAxk/viewform?c=0&w=1

Nếu có những câu hỏi về khóa tu, xin các bạn gửi email đến địa chỉ: pvviet@plumvillage.org. Quý thầy, quý sư cô rất hạnh phúc để đón chào các bạn và cùng chung bước với các bạn trên con đường trở về tìm lại chính mình!