Đừng biến mảnh vườn xanh xưa thành mồi ngon lửa dữ


Khói lửa dậy mười phương

Hoảng hốt cuồng phong

Thương đau ngập tràn về sông núi

Khóc các anh

Thương các em

Tôi còn đây, hồn và xác bồn chồn như đứng trên đống lửa

Mẹ thương đau, chiều rám hồng

Lòng như sa mạc, mắt khô không tìm ra lệ khóc

Chiều nay em về đâu ?

Bên hông tôi súng nổ

Lửa tên làm mẹ ruột gan bời bời héo hắt

Mái tóc điểm sương bao nhiêu lần ẩn nhục,

Bao đêm chong đèn cầu cho mưa tạnh gió êm ?

Tôi biết chiều nay chính Em sẽ bắn Tôi

Để lại vết thương cho Mẹ ôm ấp ngàn đời nhức nhối

Ôi tàn ác những ngọn cuồng phong từ phương nao thổi tới

Làm cho nhà tan cửa nát,

Ra đi, ruộng vườn khô cháy

Ngoảnh nhìn lui, ruột thắt gan khô

Ngực tôi đây, em bắn đi. Mạch máu của Mẹ truyền cho đây,

em cắt đi, để mà xây dựng nên lâu đài em mơ ước.

Anh nhân danh ai

Em nhân danh ai

Ôi hãy trở về nghe lời ru của Mẹ

Thương yêu ngọt bát canh Tần.

Những đêm bên ướt Mẹ nằm

Bên ráo Con lăn,

Từng miếng cơm nhai

Từng bầu sữa cạn

Bao nhiêu ngày

Bao nhiêu tháng

Bao nhiêu năm

Lo lắng cho con nên hình nên vóc

Sáng nay một viên đạn đồng làm Anh ngã gục

Một viên đạn đồng ghim vào giữa tim, thân Em lăn lóc

Mẹ sống làm sao được nữa, con ơi ?

Chị sống làm sao được nữa, em ơi ?

Thương đau chừng nào vơi, bên cạnh đĩa dầu hao xóm cũ ?

Anh nhân danh ai

Em nhân danh ai

Ôi hãy trở về quỳ sám hối dưới đôi chân Mẹ

Đừng biến mảnh vườn xanh xưa thành mồi ngon lửa dữ

Gió cuồng tàn bạo tha phương.

Ngực tôi đây, anh bắn đi, mạch máu của Mẹ truyền cho đây,

anh cắt đi, để mà xây dựng nên lâu đài anh mơ ước.

Mẹ là tình thương

Mẹ không là chủ nghĩa

Tình thương, mái tranh nghèo có cả anh em ta

Và chủ nghĩa, bức trường thành máu lửa.

Mẹ không có phe, đừng tự nhận anh về phía Mẹ

Mẹ không có phe, đừng tự nhận em về phía Mẹ

Mẹ không có phe

Ôi tôi thấy dáng điệu cầu xin xót thương rơi máu,

Mẹ đang chấp tay cầu khẩn anh em ta

Trưa nay tôi gục đầu trên miếng tre xanh lịch sử

Tình thương nơi ta, anh ơi, hình như sắp chết

Tình thương nơi ta, em ơi, hình như đã chết

Và như vậy, người Mẹ hiền thân yêu sẽ chết

Công trình máu lửa ta xây, sẽ là của ai đây ?


Chân dung

 

Gió sớm mai hồng lật những trang ngà

Tập thơ thời gian vô cùng dệt bằng tơ lụa không gian,

đóng bìa xanh rừng thẳm

Những trang thơ mênh mang lòng đại dương bát ngát

Tôi tìm bài thơ chân dung Em, nét chữ lung linh sắc hoa mầu lá

Trời cao đã cho đại dương sâu ngôi sao đẹp nhất của mình

Muôn đời mắt em ngời sáng

Trùng điệp sóng dồn về cát trắng

Trinh nguyên vừng trán phương Đông.

Gió mai thoảng về hơi thở

Cành lá thì thầm để rơi những giọt sương trời lác đác

Tây phương da trời là suối, những sợi tơ trời vén gọn,

để cho trăng nở tuyệt vời

Mưa, ôi những sáng tuôn mưa – trời đất chuyển mình,

dồn dập thét gào, những đọt cau xa oằn oại,

những con chim trong màn mưa bạc,

Tôi quỳ xuống rưng rưng. Tiếng gọi của em từ bản thể

vọng về, tôi gục đầu lắng hết tâm tư, mắt đầm lệ nhớ

Trưa, ôi những buổi trưa lắng vào tuyệt đối – trời cao xanh ngắt,

bâng khuâng nghe  tiếng gọi tôi về

Tiềm thức dâng tràn u hoài của thăng trầm mấy kiếp

Lá đón nắng hồng mai đến : chiếc áo tháng tư nhẹ sắc,

thoáng hương kỳ ảo mùa Xuân

Em khắp nơi

Và đôi bàn tay em, đôi bàn tay, hoa nở tuyệt vời trên sự sống

Phép mầu hiển hiện khi những ngón tay ngà hé mở :

Chim bồ câu xòe cánh trắng

Cao vút trời xanh hòa bình tỏa rạng – tiếng ngợi ca

vẳng lại tự những tinh cầu xa…

Đêm bình yên. Trời cao. Biển dâng từng đợt sóng

Và đợt sóng cao, to

Hào hùng hơn cả

Đang vươn mình tìm tới tận chân trời.

Nét chữ trăng sao trên tờ thơ mầu nhiệm

Em về : hoa hồng hé cánh

Tia nắng đầu reo vui trên mầu hoa đại còn đẫm ướt sương khuya

Nụ cười tới trên cánh hồng sen úp mi, hé nở :

Bờ xanh xanh, hương xa gọi về muôn huyễn tượng

Long lanh mặt trời chói rạng trong ngàn sương đọng giọt.

Mắt mờ hoen lệ

Trước nhiệm mầu biểu hiện

Tôi mỉm cười nhìn mây nước :

Bài thơ em hé vườn sáng chân như.


Về với em bé thơ ngây


Sương vương cành lá, bình minh đến

Tôi thấy em tôi mỉm miệng cười

Nắng sớm trong như hồn bích ngọc

Ngày xanh tuổi mộng nở xinh tươi

Ngây thơ mắt biếc hồn vô tội

Tràn ngập nhân gian vạn tiếng cười

Sầu đau nhân loại, như mây khói,

Phút chốc tan dần trong nắng mai.

Đau thương sầu hận ngàn muôn kiếp

Danh lợi phù vân, gợn nắng chiều,

Tôi thấy thiên đuờng đang mở cửa

Nâng hồn em nhỏ trái tim yêu

Về đi, lữ khách ! đường xa lắm

Cát bụi sầu thương vướng đã nhiều

Thanh thản ngủ trong lòng đạo cả

Cho hồn thơ ấu được nâng niu.


Bướm bay vườn cải hoa vàng

 

Mười năm vườn xưa xanh tốt

Hai mươi năm nắng dọi lều tranh

Mẹ tôi gọi tôi về

Bên bếp nước rửa chân

Hơ tay trên bếp lửa hồng

Đợi cơm chiều khi màn đêm buông xuống.

Tôi không bao giờ khôn lớn

Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm

Mới hôm qua đây, tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã

trong khu vườn cải hoa vàng

Mẹ và em còn đó

Gió chiều như hơi thở

Mơ gì một mảnh tương lai xa xôi ?

Gió mang tiếng ca. Ngày ra đi em dặn :

“Nếu ngày về thấy khung trời đổ nát,

thì tìm tôi trong tận đáy hồn anh”

Tôi đã về. Có tiếng hát ca, bàn tay trên liếp cửa

Hỏi rằng : “Có tôi hôm nay đây, tôi giúp được gì ?”

Gió thì thầm : em nên hát ca

Bởi vì hiện hữu nhiệm mầu

Hãy là đóa hoa, hãy là nụ cười,

Hạnh phúc có bao giờ được dựng xây bằng vôi với gạch ?

Hãy thôi là nguồn khổ đau cho nhau

Tôi tìm em.

(Như đêm giông tố loạn cuồng

Rừng sâu đen tối

Những cành cây sờ soạng

Đợi ánh chớp lòe ngắn ngủi

Thấy cần được hiện hữu bên nhau, tìm nhau)

Em hãy là đóa hoa đứng yên bên hàng dậu

Hãy là nụ cười, là một phần của hiện hữu nhiệm mầu.

Tôi đứng đây. Chúng ta không cần khởi hành

Quê hương chúng tôi đẹp như quê hương của tuổi thơ

Xin đừng ai xâm phạm – tôi vẫn còn hát ca.

Đầu còn gối trên thánh kinh, sáng nay tôi nghe xôn xao trong nắng mai vũ trụ đang được những con ong vàng

siêng năng bắt đầu khởi công tạo dựng

Công trình xây dựng ngàn đời

Nhưng công trình, em xem, đã được ngàn đời hoàn tất

Bánh xe mầu nhiệm chuyển hoài đưa chúng ta đi tới

Nắm lấy tay tôi, em sẽ thấy chúng ta đã cùng có mặt tự ngàn xưa

trong hiện hữu nhiệm mầu.

Tóc mẹ tôi còn xanh, và dài chấm gót

Áo em tôi phơi còn phất phơ bay trước dậu

Nắng sớm mùa thu

Tôi ở đây. Chính thực là vườn xưa

Những cây ổi trái chín thơm

Những lá bàng khô thắm

Đẹp

Rụng

Còn chạy chơi la cà trên sân gạch

Tiếng hát vẳng bên sông

Những gánh rơm thơm vàng óng ả

Trăng lên, quây quần trước ngõ

Vườn cải hoa vàng, chính mắt tôi vừa thấy sáng qua.

Tôi không ngủ mơ đâu,

Ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà

Em không về chơi trò bắt tìm nơi quá khứ

Chúng mình còn đây, hôm nay, và ngày mai nữa,

Đến đây

Khi khát ta cùng uống ở một giếng nước thơm trong.

Ai nói cho em nghe rằng Thượng Đế đã bằng lòng

cho con người khổ đau đứng dậy hợp tác cùng người ?

Chúng ta đã từng nắm tay nhau từ muôn vạn kiếp,

Khổ đau vì không tự biết là lá là hoa

Em hát ca đi. Bông cúc cười theo em bên hàng dậu,

Đừng bắt chúng tôi nhúng hai tay vào vôi cát,

Những ngôi sao trời không bao giờ xây ngục thất cho chính mình.

Để cho chúng tôi hát ca. Để cho chúng tôi là những đóa hoa.

Chúng tôi đang ở trong cuộc đời –

mắt chúng tôi chứng minh cho điều ấy.

Bàn tay cũng là hoa. Đừng biến bàn tay em tôi thành dây chằng

Thành khớp răng cưa

Thành móc sắt.

Hiện hữu không kêu gọi tình thương.

Hiện hữu không cần ai phải thương ai

Nhưng em phải là em, là đóa hoa, là bình minh hát ca,

không đắn đo suy tính

Xin ghi vào đây một tân ước nữa của tất cả chúng ta

Và xin vẫn nghe lời tôi như nghe suối reo, như nhìn trăng sáng

Em về, đưa Mẹ về cho tôi thăm

Cho tôi hát em nghe, để tóc em sẽ dài xanh như tóc Mẹ.


Lửa đốt em tôi

 

Lửa đốt cháy lòng tôi, đau thế gian,

Ngã gục người học tăng bé nhỏ

Em đốt Tuổi Xanh thành Lửa Đỏ

Cháy ngất trời cao ngọn đuốc

Rực về sông núi âm u

Ôi thịt xương em

Cho tôi quỳ ngàn năm bên đống tro yêu quý

Luyện phép linh thiêng

Biến em thành  hoa hồng trở lại

Những đóa sen búp đầu mùa chưa kịp hái

Chưa từng nở thấy ánh thiều quang

Tôi nghe rồi em, mưa gió phũ phàng,

Tôi nghe rồi em,

Từng tế bào rưng rưng trong cơ thể

Tôi nghe rồi, tiếng gọi em vang –

Không ai vô tâm đâu – địa ngục hay thiên đàng

Đều ngó về em, tim thế gian ngừng đập ;

Trời đất nhìn nhau : trời cao hay thấp ?

Tên em viết bằng chữ trăng sao.

Lửa đốt em tôi

Ôi là da là thịt

Em có đau không ? nước mắt tôi không đủ

Để tưới lên, mát dịu hồn bé nhỏ linh thiêng

Tôi còn đây, thương tích dẫu nặng nề,

Mang nguyện lớn chuyển trao về thế hệ.

Tôi còn đây, chúng tôi hứa chẳng bao giờ phản bội.

Em nghe không ? – chẳng bao giờ phản bội,

Vì tim em đã hóa trái tim tôi.


Xóm mới


Sáng hôm nay hộp diêm của tôi hết rồi

Bếp lạnh như trời cuối thu ướt lạnh

Tác phẩm dở dang còn đó

Tôi sang nhà láng giềng xin lửa

(Hồi bé chúng tôi thường hai đứa chạy xin)

Em hỏi tôi sẽ làm sao nếu nhà láng giềng không còn lửa

– Chúng tôi sẽ họp hai người hát ca

Nhớ lời em dặn “là những bông hoa”

Chúng tôi sẽ cầm đuốc đi bên nhau hướng về Xóm Mới

Em cũng cứ hát ca đi, trong khi chờ đợi,

Thế nào trong xóm ta cũng có nhà còn lửa

Thôi tôi xin mọi người đưa tay nói thực: có phải tất cả chúng ta đang tin ở điều đó như đang tin hôm nay

ở hiện hữu nhiệm mầu?

Tôi biết có những nhà nghèo, nhưng trấu hồng ngún cháy

ngày đêm trong bếp hồng âm ỉ

Tôi sẽ nhớ lời em không quấy động bếp lành

Một nắm rơm đặt vào

Đợi khói tỏa màu xanh

Em nhìn xem : chỉ một hơi thở nhẹ của hồn tôi thôi

cũng đủ gọi về lửa đỏ.

Anh về, người lữ khách hôm nay thấy lòng ấm áp

Một buổi chiều nhìn khói lam ấp ủ mái tranh thơ

Về Xóm Mới chúng tôi đi ! tất cả vẫn mong chờ

Em tôi vẫn còn trông nom chút lửa hồng bếp cũ

Mái chèo xuôi nước sông

Thuyền về không do dự

Sao đêm an lành thuyền anh đi mãi

Nhìn bóng chiều sa không ngại

Vì biết tình thương hôm nay còn đủ sưởi ấm ngày mai

Bếp tôi ấm rồi, mời anh về với chúng tôi thôi

Công phu cüa ai ngàn nåm bắc một nhịp cầu nối liền xa cách

Tác phẩm còn tươi nét mực

Lấy giọng trong lành, em tôi sẽ đọc lên cho chúng mình nghe

bên tiếng nổ tí tách của những cành lửa reo vui.


( tập thơ Nhất Hạnh –  Cho bồ câu trắng hiện)


Hãy nguyện cầu cho bóng tối thêm sâu hỡi ngàn sao lấp lánh


Thuyền đã ra đi, đại dương một sáng mai hồng

Tôi ở lại một mình

Đếm những dấu chân in trên nền cát trắng

Bao nhiêu người đã lo sợ ra đây

Cùng nguyện cầu cho trời yên bể lặng

Gió ơi, hãy mang lời cầu nguyện đi xa

Và xui giục cho trùng dương nổi sóng.

Hỡi đau thương, hãy lại đây cùng ta nhìn :

Người lái thuyền sáng hôm nay

Đang ngắm trời mây

Và thản nhiên cười trước sóng

Đã không nguyện cho trời yên bể lặng

Nhưng nguyện cầu cho chân cứng đá mềm

Hỡi đau thương, hãy lại gần đây thêm nữa

Với ta, hãy thôi đi chuỗi cười kiêu hãnh

Có ngươi, ta là tất cả,

Không có ngươi, ta chỉ là ta.

Hãy nguyện cầu cho bóng tối thêm sâu

Hỡi ngàn sao lấp lánh !

Ta muốn khi mặt trời vừa lên

Nắng mai sẽ xối chảy trên sườn đồi

Những dòng thủy tinh loáng bạc.

Ngày với đêm thù nghịch

Ngày với đêm tương sinh –

Từ ngàn vạn năm xưa, ánh sáng và bóng tối giao hình

Này em bé thơ ngây

Phải chăng em là một thiên thần vừa đọa ?

Đừng nhìn ta với nét nhăn trên trán

Em đang còn xa lạ

Hãy cười lên, hương ngát bình minh

Hãy cười lên, trăng núi an lành

Cười đi như thuở nào ta còn thơ dại

Xin em đừng nghe lời ta nói

Để rồi lòng em thắc mắc ngẩn ngơ

Ngày mai nếu có nghe

Hãy nghe lời ta như nghe suối reo

Hãy nghe lời ta như nghe chim hót

Như xem liễu lục bông hồng

Như ngắm hoa vàng trúc biếc

Như nhìn bạch vân minh nguyệt

Tiếng hát ca nhiệm mầu sáng nay

Đã thoát ra từ khổ đau của ngàn muôn kiếp sống

Ngàn đóa sen tinh khiết nhả hương

Đã nẩy sinh nơi bùn lầy nước đọng

Ta vẫn đứng chờ em.


Xin cúi đầu đưa về

 

 

Đây hai bàn tay tôi

Xin trả về cho em

Thành khẩn nguyện cầu xin đừng nghiến nát

 

Tôi đã trở về, như một kẻ đầu hàng ngoan ngoãn

Dù muôn khổ đau, lòng không oán thán,

Bởi vì dưới ngôi sao em tôi đã sinh ra,

Bởi vì em tôi mới sinh ra

Để vạn kiếp làm người trai khờ dại

 

Đây hai bàn tay tôi

Là trái tim

Là khối óc

Là cuộc đời

Là tất cả những gì còn sót lại

Những bàn tay không mang quyền phép lạ

Nhưng đã hơn một lần nhỏ máu trên cung bậc thương yêu.

 

Đây hai bàn tay tôi

Xin trả về cho em

Kẻ thương yêu, mẹ dạy, không bao giờ tính toán

Cỏ mộ úa vàng, cũng như hoa hồng đương lứa

Thương yêu muôn đời vẫn hạt sương trong

 

Đây hai bàn tay tôi

Xin cúi đầu đưa về

Em nhìn xem : những vết thương ngày xưa vẫn chưa lành dấu máu

Mười ngón đơn sơ hồn em xin đậu

Như những giọt sương ngời đầu ngọn cỏ rung rinh

 

Đây hai bàn tay tôi

Một kiếp luân hồi không xóa nhòa thương tích

Nụ cười còn đây, tôi không bao giờ oán trách

Còn đây tâm hồn thơ dại ngày xưa

 

Đây hai bàn tay xưa

Băng bó vẫn chưa lành

Tôi mang về trả lại

Thành khẩn nguyện cầu xin đừng nghiến nát

Nguyện cầu mười phương trăng sao chứng minh.

 

Vết thương nhân loại


Gió về hơi bấc căm căm lạnh

Chiều xuống nhanh chân phủ núi đồi

Ri rỉ thấm dần manh áo mỏng

Chất gì loang loảng. Máu ! trời ơi !

Vết thương nhân loại đà khơi mở

Trên chiếc tàn thân lấm bụi đời

Gió rét, chao ơi là buốt lạnh,

Lòng đau như cắt, lệ đầy vơi.

Ai gây chi lắm niềm cay đắng

Vũ trụ cầu van đến nghẹn lời !

Sâu độc đã vào, hoa lá úa

Rồi đây vàng võ một chiều thôi

Ôi vết thương sâu lòng nhân loại

Thuốc thang tìm kiếm đã bao hồi ?

Đau quá, cạn khô dần huyết mạch

Đừng sâu thêm nữa hỡi  người ơi.


Cho bồ câu trắng hiện