Dậy đi chú tiểu


Tiếng gì giục giã đêm sương

Trăng khuya tỉnh giấc trong vườn lạnh tanh

Mịt mờ sương bạc vây quanh

Tiếng chim gióng một trên cành cây cao

Trời khuya vắng bóng ngàn sao

Sông ngân hà lạc phương nào biết không ?

Lặng nghe, tiếng dế não nùng

Mọi loài say cả giấc nồng thê lương…

Dậy đi chú tiểu, dộng chuông,

Cho hồn vơi bớt nỗi buồn mênh mông

Cho mau lên ! rạng trời đông

Cho ngân dìu dặt ở lòng muôn sao

Dậy đi thôi, hỡi trời cao

Trăng mây lẳng lặng phương nào lắng nghe

Tiếng chuông thức tỉnh nguồn mê

Gọi hồn tử sĩ nặng thề trong sương

Trời hôm nay nhạt sắc hương

Còn chờ ở chú mở đường bình minh

Dậy đi thôi, tiếng chuông linh

Chú khua lên, với giọng kinh ngạt ngào

Khua lên cho lá lao xao

Và trăng khuya nhạt bớt màu u vương

Dậy thôi, chú tiểu, dộng chuông

Cho hồn vơi bớt nỗi buồn mênh mông .

Đường quê


Đường quê đi mãi về vô tận

Thầm kín trong tôi gợi quốc hồn :

Hương lúa mùa thu, theo gió quyện

Mang về sầu muộn khóc cô thôn.

Gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

Trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

Rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

Hoa rụng. Âm thầm, hoa cô đơn…

Đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

Một chuyến đò qua ngập lá vàng

Dân quê đâu khúc thanh bình cũ

Uất ức ngàn câu gợi khốc tàn ;

Nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

Một mùa trăng loạn, mấy cô đơn ?

Rưng rưng nếp gió mang trời lạnh

Khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

Phất phơ lau sậy đồng hoang vắng

Kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

Ai thấy đời tươi trên lá thắm

Vườn cau xanh ngắt mộng quê hương ?

Hỡi ơi ! bao kẻ còn luân lạc

Chưa trở về nghe tiếng gọi đàn :

Say trong ảo mộng phù hoa mãi

Nức nở phiếm đời rơi tiếng than !

Đường quê đi mãi trong vô tận

Thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

Mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

Nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

Rau khoai xanh tốt trên nương cũ

Cờ bắp phất phơ tận cuối làng

Cô gái đồng quê về lối xóm

Tươi cười gánh cả một hoàng hôn

Tình yêu non nước về trên lá

Nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

Hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

Mỗi một mùa Xuân lại nhả hương !


Mùa xuân cũ


Xuân năm ấy, một mùa Xuân đẹp

Gió mang về khôn xiết hân hoan

Mây lành muôn hướng rộn ràng

Mưa rơi là cả ngọc vàng trân châu

Xuân năm ấy địa cầu rúng động

Nhạc trời ngân, sức sống tưng bừng

Bình minh vừa lại sáng trưng

Tiếng Tần già hót vọng từng trời cao

Xuân năm ấy hoa đào đẹp quá

Nở khắp nơi, xa lạ mặc lòng

Thuyền tiên nhẹ lướt dòng sông

Cánh hoa đào thắm rải cùng nước non

Trời đẹp lắm, hương xông ngào ngạt

Khắp trời Xuân tiếng hát trong thanh

Pháp âm huyền diệu thanh bình

Niềm vui Kỳ thọ, Thứu đình muôn xưa

Mùa Xuân ấy Đạo vừa chớm nở

Hoa Ưu đàm mấy thuở hóa sinh ?

Đạo mầu chói rạng, anh linh

Sầu đau giải tỏa, bất bình tiêu tan

Tiếng chuông sớm hòa vang trong gió

Lan xa dần khắp ngõ hương thôn

Hồng chung vọng bến linh hồn

Thiết tha gọi những ai còn mê say

Trong nắng sớm ngàn cây rủ rỉ

Niềm hân hoan, thanh khí nhẹ nhàng

Pháp tòa cao, tiếng ngọc vàng

Êm như tiếng suối nhẹ tràn cỏ lau

Xuân năm ấy muôn mầu tươi sáng

Bước chân Người tỏa rạng uy nghi

Ca tỳ la, bóng từ bi

Bao trùm sông núi, đường đi ngạt ngào

Thường thấp thoáng trong hào quang ấy

Những bóng vàng qua lại thướt tha

Lâng lâng nguồn giải thoát ca

Bồ đề cây lá xum hòa tốt tươi

Xuân năm ấy nhìn trời xa thẳm

Đức Từ Bi gieo lắm nhân lành

Mùa Xuân đạo lý thanh bình

Mùa Xuân lợi lạc hữu tình, chúng sanh

Nhưng một độ, xây thành Tượng pháp

Mùa Xuân qua, từng tháp dựng lên

Hóa thân đã ẩn xa miền

Ngày ngày có kẻ đón thuyền chạy xuôi…

Rồi khuất hẳn : đây đời mạt pháp

Chúng sinh linh dày đạp lên nhau

Đau thương khắp cả năm châu

Tang thương dần chảy nhuộm mầu máu pha

Mùa Đông đến, chan hòa lệ nóng

Tiếng sinh linh đồng vọng ngàn xa

Lắm khi mưa lạnh trăng tà

Bao hồn tử sĩ khóc òa chân mây…

Hôm nay buồn quá không khuây

Nhớ mùa Xuân thắm đượm đầy nét thơ.


Rừng Sa La

 

Gió hiu hắt. Nắng vàng rơi, nhẹ lắm

Chiều lung linh trên huyền ảo núi rừng

Hoàng hôn về. Ánh sáng vẫn ngập ngừng

Chưa muốn tắt trên đồi cao. Chói lọi…

Đấng Thiện Thệ nhìn mây trời trôi nổi

Và mỉm cười : “Ta hãy ẩn hóa thân

Thu đã tàn. Theo với ánh tà dương

Ngưng hóa độ ta vẫn còn hóa độ”

Rừng thơm ngát. Hoa Sa La rực rỡ

Rụng tơi bời dâng muôn sắc ngàn hương

Nước từ bi thấm nhuận vạn nẻo đường

Đến cây cỏ cũng đem lòng trìu mến.

Thôi ta đi. Cuộc tương phùng hứa hẹn

Mùa xuân sau. Nay tạm ẩn hóa thân

Pháp thể kia là vô thượng tinh thần

Thể chất ấy là nhân duyên giả hợp.

Giới và luật chính là thầy bất diệt

Của muôn đời. Trong mạt pháp điêu linh

Ta sẽ về dưới vạn thể, muôn hình

Để cứu độ cho trần gian nguy khổ.

Chúng tỳ khưu! Các ngươi đừng luyến mộ

Thân vô thường như bọt nổi mưa sa

Giáo pháp kia, suối vi diệu, chan hòa

Là phép nhiệm để cứu đời tham trước.

Các ngươi nhớ hãy tự mình thắp đuốc

Để cùng đi trong đêm tối mịt mù

Ánh từ quang là cả một nguồn thơ

Hãy chiếu dọi vào cõi đời tăm tối.

Đạo sáng ấy ta đã tìm sôi nổi

Trong bao năm khổ hạnh chốn thâm sơn

Chúng tỳ khưu nên thận trọng bảo tồn

Để hiện tại và tương lai chiếu sáng.

“Kìa thái dương trên đồi cao sắp lặn

Thôi ta đi”. Gió nấc như khóc than

Và không gian mất hết cả huy hoàng

Cảm xúc quá, ta gạt thầm giọt lệ.

Đến nay, mấy nghìn năm, bao thế hệ,

Đông lại về với gió núi mưa ngàn

Ai đã về trong trần gian máu lệ

Và hóa thân cứu muôn loại lầm than ?

 

Mùa xuân vô ý


Đây một mùa Xuân thầm lặng tới

Để một mùa Đông thầm lặng đi

Chiều về sắc núi in quan tái

Tím ngắt trần gian hoa loạn ly

Nhè nhẹ vết thương thuần sắc máu

Buồn như hình ảnh của phân kỳ

Mùa Xuân vô ý đem hương thắm

Về chận đường tôi. Mất lối đi !

Đau quá, hồn tôi tràn giá lạnh

Bơ vơ run tợ tiếng cầm ti

Lắng nghe trong gió mùa Xuân đến

Tràn ngập nhân gian vạn tiếng bi.

Chầm chậm sương mai vừa hé dậy

Gió đàn tâm sự ướt đôi mi

Chao ôi, bến nước thờ ơ quá

Một chuyến về, sau một chuyến đi !

Đường quê mấy ngả qua sông núi

Lặng lẽ cùng tôi nói những gì ?

Nghe chăng Xuân ý ngàn phương dậy

Đang phổ lòng tôi khúc hận ly ?


Cam Lộ tán

 

Đầu cành dương liễu vương cam lộ

Một giọt mười phương rưới cũng đầy

Bao nhiêu trần lụy tiêu tan hết

Đàn tràng thanh tịnh ở ngay đây .

Pháp Hoa tán

Đêm tụng kinh Pháp Hoa

Tiếng xao động tinh hà

Địa cầu vừa tỉnh thức

Lòng đất bỗng đơm hoa

Đêm tụng kinh Pháp Hoa

Bảo tháp hiện chói lòa

Khắp trời Bồ Tát hiện

Tay Bụt trong tay ta.

Kim Cương thỉnh

Làm sao vượt sinh tử

Đạt được thân Kim Cương ?

Tu tập theo lối nào

Quét được muôn huyễn tướng ?

Xin Bụt đem lòng thương

Mở bày kho bí tạng

Vì tất cả chúng con

Đem pháp mầu diễn xướng !