
Những nốt lặng



Em ơi!
Trái đất này
Nhiều con đường đẹp quá!
Tươi mát
Những khúc quanh
Thảnh thơi
Ngọn gió lành
Mà sao…
Bước chân em
Chưa một lần
Dừng lại
Nhìn một cành lá xanh.
Thở cho vui cửa vui nhà
Thở cho tĩnh lặng thân an ý bình
Thở cho trời đẹp trời xinh
Thở cho hoa nở bốn mùa tốt tươi
Thở cho ánh mắt biết cười
Thở cho hoa nở trên môi mỗi người
Thở cho em, thở cho tôi
Cho tan bớt khổ cho đời thêm vui.

Không đi, không đến, thôi tìm chạy
Đã tới, đã về, với bổn nhiên.
Lặng lẽ nơi này, tôi đứng yên
Dừng chân soi chiếu, tiếng chuông thiền
Thiên thu chuyển hóa thành giây phút
Hiện tại miên trường, sống tịch nhiên.
Lặng lẽ nơi này, góc nghỉ yên
Vầng trăng mới mọc, sáng soi thềm
Trong tôi hơi thở buông đều nhẹ
Thể nhập tình thương tới mọi miền.
Lặng lẽ nơi này, giấc ngủ yên
Trăng soi ngoài ngõ, Phật cười hiền
“Sao không tỉnh dậy, thời kinh sớm”
Mây đọng hiên ngoài, sương rớt thêm.
Lặng lẽ nơi đây, tĩnh tọa thiền
Đưa tâm về lại, định thân yên
Ngoài kia trăng lặn, mây rời núi
Để lại nơi này, một cõi riêng.
Lặng lẽ nơi này, không độc côi
Đồi xanh, cây cỏ , nắng reo vui
Chim ca, rừng thức, con đường nhỏ
Mầu nhiệm đất trời, đẹp quá thôi!
Lặng lẽ nơi này, bạn với ta
Tình thân huynh đệ, bốn phương nhà
Con đường huyền thoại, đi vào mộng
Hóa hiện thành thơ, hóa khúc ca.
( Kỷ niệm khóa tu mùa hè 2014 tại Làng Mai , Thenac, France )
Tâm Quang Từ
Mùa xuân đến Đêm lắng xuống ánh hồng lên rạng rỡ
Tặng cho đời những vị ngọt sắc hương.
Trời cha ơi! sao cảm thấy rất gần
Đất mẹ ơi! nhiệm mầu trong tất cả.
Con trở về đây, gần bên cha
Con trở về đây, vòng tay mẹ đong đầy
Tình huynh đệ bao trùm lên vạn nẻo
Tiếp bước Thầy thôi thúc cả trong tim.
Một buổi sáng như thế lại trở về
Rõ mặt….
Ngọn núi tuyết uy hùng đang ngự trị
Núi vẫn cứ là núi, bao la, vững chãi
Dù tuyết sương có phủ trắng thân hình.
Sáng nay….
Mặt trời hồng thấm đẫm cả sườn non
Trải lên thêm sắc màu tươi thắm
Anh em ta lại cùng nhau gieo hạt
Hạt hiểu thương gieo rắc khắp mọi miền.

Rửa bát thật thảnh thơi
Nước từ suối nguồn cao
Có những vùng xa xôi
Rửa bát trong thảnh thơi
|
|
Tình thương là tất cả
Mỗi lần nhìn vào gương Con nhớ lời mẹ kể Gia đình là tình thương Tất cả đều từ đó. Làm thật nhiều không khó Khó là có bao nhiêu Dù chỉ trong một điều Mà tình thương đầy ắp. Mỗi khi con nhớ mẹ Con nhìn đôi bàn tay Hạnh phúc ngay lúc này Đôi bàn tay của mẹ. Hạnh phúc, cơn gió nhẹ Niềm vui, ánh nắng chiều Con hạnh phúc bao nhiêu Tình thương là tất cả.
(Trí Đức) |
Hôm nay là ngày của 3 ngày cuối năm 2014:và cả đồng cỏ xanh tươi.
Nhờ tâm ta biết uống từng giọt linh hồn của vô thỉ vô chung.
(Viện Phật học Ứng dụng châu Âu – EIAB, ngày 27.12.2014)
Lời chia sẻ của tác giả: Một năm đi qua, một mùa hạ đi qua, và một mùa đông đang lặng lẽ đi qua: Tôi lại được nghe tiếng của nước reo hò trên đường về đại dương từ nguồn mạch nào trên đỉnh núi ngày xuân. Lại được chứng kiến cảnh: Tuyết từ đâu nơi đám mây thong dong vô tận xuống ve vuốt vỗ về bao cành cây trơ trụi, âm thầm, ấp ủ. Để một ngày kia, bỗng đâu nắng ấm về hôn lên thật nhẹ cho nàng bạch tuyết hóa thành sắc, thành hương; cho người đời ca tụng với cái tên thật kiêu: Nàng Xuân. Để cho ta muôn đời nhớ ơn bác đông già bao đời cặm cụi, kiên nhẫn, bao dung.

Cành lá xôn xao…
Để thế giới màu xanh từ mắt em hiển hiện

Những chồi non mong ngóng ánh dương lên
Cho nghi ngờ lắng dịu để yêu thương
Để từ bi lan tỏa chốn thâm u

Chân theo đường mòn