Gọi trăng

 
Vầng trăng xưa  vẫn còn đây
Nghìn năm một ánh trăng đầy đó thôi
Tình chung dâng trọn kiếp người
Hương sen thoảng nhẹ về nơi cung hằng.
 
Bát y xông ngát hương trầm
Tóc xanh hóa đượm mây lồng mười phương
Đất trời khai hội yêu thương
Cùng ta chung nhịp lên đường trăng ơi!
 
Nâu sồng đi giữa cuộc đời
Trăng thanh soi bước rạng ngời đường xưa
Chiên đàn gió gởi hương đưa
Vườn tâm ngàn cánh hoa vừa nở tung.
 
Bờ xa nối lại bến gần
Chắp bàn tay ấm tình thâm muôn đời
Trùng dương nào có xa xôi
Buồm trăng vượt sóng đón người gió sương.
 
Long lanh sóng nhịp thuyền hương
Non mây tỉnh mộng mở đường gọi trăng
Lòng quê ấp ủ duyên lành
Chày khua giã gạo đêm trăng hội thề.

Nụ hoa dại

Sáng nay
Trời gió nhẹ
Mây trắng, nắng vàng
Đường rộng thênh thang
Thảnh thơi
Chân bước tới
 
Ta mượn
Mượn đất trời
Một hơi thở
Rồi trả lại đất trời
Một hơi thở
 
Bên hè đường
Nụ hoa dại
Chợt hé
Một vần thơ, ai viết
Vần thơ này
Đâu phải của riêng ai?

Thênh thang

 
 
Nắng ban mai đang thở
Trên cành lê hoa cũng thở
Em bước đi trong khi gió gọi nắng về.
Thảnh thơi em đếm hoa rụng trên lối
Hiện hữu theo em thì thầm đếm gót ngọt ngào.
Không gian thăm thẳm, bờ mé tuyệt vô
Lòng rộn rã mở tung đón im lặng bình minh
Mặc cho gió mai rẽ tóc bờ vai
Nhập định nghĩa là không có gì vội vã
Vì em biết sáng hôm nay hiện hu tuyệt vời.
 
Thở nhẹ
Bước nhẹ
Dấu chân chim in trên nền hoa
Hoa lê màu tím tươi dẫu có dẫm lên cảm giác nhung mượt mà.
Toàn thân em biến thành hoa.
Và một ngày kia hoa thành rác,
em cũng thảnh thơi như bước chân sáng nay.
Cỏ còn ngậm sương nên bàn chân em mát
Từng sợi thần kinh đưa nước tẩm khắp trên từng thớ thịt da mềm.
 
Một bước
Hai bước
Đã là muôn triệu bước tiếp nối tự ngàn xưa.
Bước này của mẹ
Bước này của cha.
Và của tổ tiên, ông bà em từ vô thỉ.
Sáng nay em bước để ngàn đời sau còn bước
Em chợt bắt gặp mảng mây trắng vắt ngang trời xanh.
Nụ cười nở tự nhiên thanh thản.
Mây trắng, giọt nắng ấm, sương long lanh trên ngọn cỏ
Chỉ là hoá thân sung mãn.
Không có giọt sương long lanh làm ướt mát chân em
Thì làm gì có tản mây bềnh bồng nơi vô biên xứ.
 
Nắng đã gọi sương về cùng mây
Vẫy tay chào để hẹn em gặp lại ở những buớc ngày sau.
 
 
 

Đừng bỏ chạy trước khổ đau

Lại trở về sau một chuyến đi
Điều con học được còn nhiều hơn phần đời con đã sống
Con – người đàn bà chưa già nhưng không còn trẻ nữa
Nửa đời đi qua nhiều giông tố
Góp gom khốn khó
Một sớm bên chùa thả khổ vào mây.
Qua nửa đời người con như lại được hồi sinh
Chân trần lướt trên thảm cỏ như ngày đầu chui ra từ bụng mẹ
Tỉnh thức u mê
Tỉnh thức dại khờ.
Này hờn giận
Này thứ tha
Này bôn ba
Này khốn khổ
Này kiếp người chóng vánh
Này đời dài lê thê
Này hơi thở
Này xuôi tay
Này khổ đau
Này hạnh phúc
Này còn – này mất
Này phụ – này tham
Qua đêm rồi mai trời lại sáng
Can cớ chi mà lòng dạ héo sầu
Bầu trời kia đang rộn ràng chim hót
Bên này là rặng lá trổ bông
Mênh mông xa bỗng hóa thật gần
Miền đau khổ mọc lên mầm xanh mới
Lời Sư Ông thì thầm vẫy gọi:
Này con
Nếu khổ đau là một đám bùn
Con hãy quan sát cho kỹ  để trồng lên cây hạnh phúc
Nếu đau khổ xin đừng chạy trốn
Con hãy bình tĩnh  mà nghĩ suy can cớ, cặn nguồn
Ắt con sẽ tìm ra đường đi tiếp
Có con đường nào mà đi thẳng tắp
Có cơn bão nào mà thiếu phong ba
Có cơn mưa nào không làm ướt áo
Có cây sen nào từ sỏi đá đơm hoa
Mở lòng ra con sẽ thấy nhiều điều mầu nhiệm
Thở vào thật sâu để lắng đọng
Thở ra thật chậm để hóa giải lòng mình
Rồi con sẽ thấy cuộc đời này chẳng có gì con không làm được
Thiền
Thở
Chậm
Khẽ
Nghe con!

Dáng Thầy

Sơn Hạ* chiều nay lá rụng đầy
Con đuờng huyền thoại nắng xiên quay
Dáng gầy, nón lá, âm thầm bước
Vững chãi bàn chân, phép lạ bày.

Đôi mắt Thầy như thoáng nét cười
Lá vàng, lá đỏ, lá thu rơi
Đất trời xoay chuyển, thu đông hạ
Trước thất Ngồi yên, ngẫm cuộc đời.

Dẫu có ngày kia vắng bóng Thầy
Trong con vẫn nhớ áng mây bay
Bao giờ mây chết không Thầy hỉ?
Để thấy Thầy trong mỗi hiện bày.

Đất Việt, trời Nam, nhớ dáng Thầy
Đường lên Bát Nhã, áo nâu bay
Nghiêng nghiêng vành nón, cười thanh thản
Để mãi trong con nỗ̉i tiếc đầy.

Mây Pháp giờ đây, tỏa khắp nơi
Thầy ơi, Thầy đã hóa thân rồi
Dòng sông chảy mãi, xuôi về biển
Để lại tình thương với mọi người.

Sẽ có ngày nao trở lại Làng
Vườn xưa, Bụt cũ, vắng mênh mang
Vô thường hai chữ con chưa thuộc
Ray rức, Thầy ơi, luống ngỡ ngàng!

Xóm Thượng hồng chung, thỉnh nhặt khoan
Nghe trong chiều muộn, bóng thu sang
Vàng phai sắc lá, vàng tươi nắng
Lưu giữ hồn con, ánh đạo vàng.

Con vẫn hằng mong bóng dáng Thầy
Khoan thai, chậm bước, dưới sương mai
Bên hồ sen ngát, hương bay tỏa
Lắng đọng thiên thu, nét rạng ngời!

(Viết để kỷ niệm ngày Tiếp nối của Sư Ông và để nhớ về Làng Mai)


*Sơn Hạ : ngôi chùa nằm dưới xóm Thượng, Làng Mai, Pháp.

* Tranh vẽ: Nắng Mới