Mở bàn tay ra

Mở bàn tay ra cho hạt sương rơi
Mở bàn tay ra đón nhận tình người
Chỉ ngồi nghe thôi giúp người ta vui
Chỉ ngồi yên thôi là tâm bình an rồi
Mở bàn tay ra đón chào nắng mai
Mở rộng trái tim là yêu thương mọi người
Chỉ mỉm cười thôi nét mặt tươi vui
Chỉ mỉm cười thôi là đã buông thư rồi
Mở bàn tay ra nắm chặt người thương
Mở bàn tay ra kẻo nó vô thường
Nương vào hơi thở lòng thật bình yên
Chỉ thở sâu thôi cảm xúc lắng dịu liền
Mở lòng rộng ra chấp nhận ý chung
Chỉ cần buông thôi là hạnh phúc quá chừng
Ôi! Cuộc đời này khác gì hạt sương rơi
Thời gian dần trôi đã tan biến hết rồi.

Để tôi mãi còn mỉm cười

Với quạnh quẽ cô đơn, tôi thở

Giữa đám đông muôn trùng, tôi thở, tôi thở

Khi khó khăn giăng mắc, tôi thở

Và đều đều cuộc sống, tôi thở

Có vui sướng chứa chan, tôi thở

Đến hạnh phúc cực kỳ, tôi thở, tôi thở

Và mọi sự, mọi việc bình thản tới lui

Để tôi mãi còn mỉm cười.

Không đề

Vui mấy rồi cũng qua

Buồn mấy rồi cũng hết

Vui làm chi cho nhiều

Buồn chi nhiều cho mệt

Vui với trà nắng sớm

Buồn rơi hạt sương thu

Đời êm như hơi thở

Trong tương tức nhiệm mầu.

Vần thơ đâu của riêng ai

Sáng nay
Trời gió nhẹ
Mây trắng, nắng vàng
Đường rộng thênh thang
Thảnh thơi
Bước tới
 
Ta mượn
Mượn đất trời
Một hơi thở
Rồi trả lại đất trời
Một hơi thở
 
Bên hè đường
Nụ hoa
Chợt hé
Một vần thơ, ai viết
Vần thơ này
Đâu phải của riêng ai?