Mắt Bụt

 

 

Gió reo ngoài ngõ vắng
Mùa huynh đệ đến rồi,
Tiếng cười anh xanh thắm
Dắt em về tinh khôi.
 
Có một dòng sông trôi
Hồng hào trên mặt đất,
Chắp tay lòng thành thật
Nở muôn đóa từ bi…
 
Lời thơ anh cho đi
Ấm muôn lòng thế giới,
Lặng im trà thơm đợi
Hạnh phúc về thênh thang.
 
Anh gieo một mùa vàng
Gọi vầng trăng về hiện,
Đi qua cồn cào biển
Anh hiểu lòng đại dương.
 
Đời đẹp nhờ mắt thương,
Thanh thản lòng bước tới,
Trong tin yêu ngày mới
Mắt Bụt cười nơi anh.
 
 
 

Gọi tên bốn mùa

Bốn mùa của hương sắc

Bốn mùa của vị thơm

Bốn mùa thay áo mới

Bốn mùa cứ xoay tròn

Bốn mùa của tĩnh tại

Bốn mùa của bình an

Hay bốn mùa hệ lụy

Hay bốn mùa đêm dài

Bốn mùa luôn có đó

Vì tôi luôn có đây

Bốn mùa luôn luôn hỏi

Bốn mùa luôn trả lời

Sáng nay, trời thay áo

Tuyết phủ đêm đông dài

Đưa tay vốc một nắm

Nấu trà cho ngày mai

Tuyết biến thành hồ thu

Trong veo không một dấu

Nước kéo thành mây bay

Lơ lửng giữa xuân này

Bã trà trong hai tay

Xin gieo vào lòng đất

Một chồi hoa bất diệt

Của tình thương ngọt ngào

Của tình thương dung chứa

Của tình thương lên cao

Của tình thương mời gọi

Của tình thương vẫy chào.

Sự sống trong tôi

Tôi nuôi mình bằng sông
                 bằng núi
bằng những cánh đồng
                           thẳng cánh cò bay
bằng biển cả bao la
              in dấu chân dài
                               trên bãi vắng
bằng những đêm thanh lắng
                          vằng vặc những
                                                sao trăng.
 
Tôi nuôi mình bằng những ngọn đồi
                         với mỗi sớm
                                      sương giăng
       bằng ánh lửa hồng mỗi sớm mai
                     xuất hiện
bằng những cánh đồng hoa đến mùa
                                       biểu hiện
                       bằng những con đường làng
                                                 in dấu ấn
                                                             tuổi thơ.
 
Tôi nuôi mình bằng những giấc mơ
Của ngàn đời giờ đây tiếp nối
Tiếng chim đầu ngày gọi nhau í ới
Truyền tin vui khắp các nẻo về.
 
    Lời thơ tiếng hát
    Nụ cười hồn nhiên
    Tấm lòng trung kiên
    Tình thương bè bạn.
 
Tôi nuôi mình bằng những điều
                       không giới hạn
Bằng bước chân của Thầy,
    Bằng hơi thở mẹ cha
        Bằng mạch sống của tổ tiên…
Có hiện hữu nào không làm nên   
            sự sống trong tôi?

Buổi sáng màu xanh

Màu xanh gõ cửa buổi sáng
Những cụm khói đã bay đi, các ngôi sao đã về trời,
để một mùa xuân hiển hiện rõ ràng, tinh sạch…
Tôi ngồi nghe im lặng gõ vào tim,
những ngày tháng trôi xa,
những tháng ngày chưa tới,
chỉ còn là phập phồng trong nhịp thở sáng nay
Một buổi sáng nhiều mây
Màu xanh là nắng,
để chim chóc vẫn lừng vang tiếng cười tiếng nói,
nghe một người ngồi yên…
Một buổi sáng thiên thu,
buổi sáng như thế, như thế đã ngàn lần.
Ta vẫn còn đi hoài, đi hoài trong chiều sâu hơi thở,
Ta vẫn còn nghe hoài, nghe hoài trong chiều sâu im lặng.
Đến tận ngọn nguồn nào…
Chợt nhớ mình là cây, là lá, là chim,…
Một buổi sáng bình yên
Một buổi sáng thật hiền
Buổi sáng ngồi một mình
Mà ngồi với nhau
Nghe nhau là tri kỷ
Ơi, buổi sáng màu xanh mở cửa khu rừng
Vẫn còn một góc trời để sóc nai hồn nhiên tung tăng, chạy nhảy,
để nghe suối nguồn vẫn ầm ào chảy về từ nguyên thủy,
từng tảng đá, cội cây… không nơi nào không là chốn linh thiêng.
Tạ ơn buổi sáng,
Xin về ngồi yên, ngồi yên trên đất Mẹ một miền,
tạ ơn màu xanh, những hồn cây, phách lá,…
đã nghiêng xuống đời, những buổi ngày cháy lòng cháy dạ,
tỏa mát cho đời, bầu không khí lành thơm.
Tạ ơn bao la, vẽ tiếp giấc thiên đường
Tạ ơn Người đã chảy dòng suối ngọt lành về,
cho muôn loài tắm mát
Để sớm mai trên suối đồi kia, Người có nghe,
rộn vang tiếng cười, tiếng hát.
Ấy là cuộc đời đã đáp lời, nguôi tiếng bi ai…      

Một vốc niềm vui

 
Bạn cười sớm nay chưa
Sao giăng giữa bao la
Lòng trời thênh thang quá
Mở tung cả lòng ta
 
Bạn cười sáng nay chưa
Sương mù dưới hiên hoa
Trà sen mình đang uống
Là hương quê bay xa
 
Bạn cười trưa nay chưa
Lá rừng đang múa ca
Giữa trùng trùng nắng gió
Muôn vẻ một nếp nhà
 
Bạn cười chiều nay chưa
Mây giăng đỉnh núi xa
Hoàng hôn vàng đồng cỏ
Một cõi mấy sơn hà
 
Bạn cười tối nay chưa
Tiếng chuông trầm ngân nga
Trăng non bên hiên vắng
Rạng rỡ nụ cười hòa
 
Bạn cười khuya nay chưa
Mưa rừng như sông sa
Đến đi trong khoảnh khắc
Hiên ngoài ta có ta.