Về nhà

(Lá thư gửi ba má trong Lễ bông hồng cài áo, khóa tu tiếng Việt “Mở Lối Yêu Thương” tại tu viện Bích Nham, Mỹ năm 2017)

Ba má thương!

Ngày xưa, mỗi lần bà ngoại hay kể là con sinh ra khi ba vẫn còn là sinh viên năm 3 đại học. Má gác lại sách vở dang dở trên giảng đường sư phạm, gác lại giấc mơ được đứng trên bục giảng và những lý tưởng, hoài bão một thời của tuổi trẻ cuồng say. Khi đứng giữa sự lựa chọn, má đã không ngần ngại chọn CON, để rồi một tay bế bồng, một tay vun vén gánh gồng cho ba đi học xa nhà. Bao nhiêu chuyến tàu từ Sài Gòn về Đà Nẵng rồi lại từ Đà Nẵng về Sài Gòn vội vã của ba cũng không lau hết những giọt nước mắt buồn tủi chảy ngược vào tim, cũng không an ủi được gánh nặng đè lên đôi vai gầy run run của má – người phụ nữ ba thương và yêu đã đánh dấu tuổi hai mươi của mình bằng một trách nhiệm thiêng liêng: Làm Mẹ!

Tuổi trẻ thì nông nổi, vẫn chưa sẵn sàng cho một gia đình mới, nên có những lần con sợ hãi vì tưởng rằng những cơn giận bộc phát của ba có thể nuốt chửng cả má, cả con và cả gia đình bé nhỏ của mình. Nhưng má đã đủ kiên nhẫn, đủ bao dung và đủ yêu thương để giúp ba xoa dịu đi những cơn giận mang từ ngoài cuộc sống về nhà, xoa dịu đi cái tôi của một người chủ trong gia đình nhưng nhiều lần bất lực trước sự lặt vặt, tủn mủn của cơm, áo, gạo, tiền…

Mười lăm tuổi – lần đầu tiên con đi học xa nhà. Lịch học dày đặc nên dù chỉ là hai tiếng chạy xe nhưng con chỉ về nhà ba tháng một lần. Những lần về là thấy ba má đứng dựa cửa đợi con, cái dáng liêu xiêu, trông ngóng ra ngõ nhìn thương lắm!

Mười tám tuổi, con bước chân vào giảng đường đại học. Thêm chặng đường bốn năm xa nhà. Con nhớ như in ngày thi đại học vào mùa hè đổ lửa năm ấy. Hai ba con chở nhau đến làng đại học ở Thủ Đức. Buổi tối, trước khi thi, biết tính con khó ngủ, ba ôm mền ra hành lang khách sạn nằm. Nói sao ba cũng không vào, lúc đó ba có biết là con cảm thấy áp lực về kỳ thi đại học kinh khủng như thế nào đâu? Nhất là nhìn ba và má kỳ vọng đến nỗi hai người làm gì cũng quên, lóng ngóng đến xót lòng xót ạ. Bởi con biết tình cảm ba má dành cho con quá lớn. Và chính con cũng không muốn làm cho hai người con thương thất vọng. Buổi trưa nghỉ giữa buổi hai môn thi, con nằm dưới tán cây giữa sân trường, đầu gối lên chân ba ngủ, ba vừa quạt vừa hỏi: “Có nóng không con, có ngủ được không con” – nhưng con thật sự không ngủ được. Trời không mưa nhưng sao ướt mắt con, ba ơi!

Hai mươi hai tuổi con lại đi xa. Lần này lại đến một nơi xa hơn, khó khăn hơn và nỗi nhớ cũng nhiều hơn. Ngày lên máy bay, ba cứ gọi điện thoại dặn dò cho tới khi máy bay sắp cất cánh rồi con mới tắt máy. Sau này má kể, ngày đó vừa cúp điện thoại xong là ba chạy đi kiếm một chỗ nào đó ở sân bay để tìm kiếm chuyến máy bay của Thảo, rồi cứ vậy đứng nhìn theo cho tới khi nó cất cánh rồi vút lên không trung, bay đi mất. Ba cứ đứng đó một hồi rồi mới về nhà. Cuộc đời này quá ngắn nhưng nỗi nhớ lại quá dài.

Con là một đứa nhiều hoài bão, nhiều dự tính, nhiều mơ ước và không bao giờ tự xem là đủ. Có phải cái tính quá cầu toàn, quá khắt khe với chính mình đã tự làm khó mình bao lâu nay?

Nhiều năm trước, khi vẫn còn bé nhỏ, lọt thỏm giữa một nơi xa lạ đất khách. Nguyên kì nghỉ Giáng Sinh, nhà nhà người người quây quần sum họp, còn đối với con, dịp lễ là lúc bon chen với công việc làm thêm. Trong cái lạnh tê tái giữa đông, có con bé người Việt Nam nép mình ở hàng ghế cuối trên chuyến xe bus cuối ngày, mắt nhìn mông lung ra những ánh đèn chớp nháy nhả ánh sáng xanh đỏ xuống nền tuyết trắng bên đường. Thi thoảng con đưa mắt nhìn vào những ngôi nhà sáng đèn có đông người cười nói, ăn uống bên ô cửa sổ gắn đèn lung linh. Ngả lưng ra ghế sau buổi làm mệt mỏi, mắt nhắm nghiền và có gì nóng hổi lại rơi hai bên má…

Mười hai năm con xa nhà. Con đi cũng đủ xa, đủ lâu để theo đuổi ước mơ của mình và cũng đủ cảm nhận thấm thía ý nghĩa của từ NHÀ! Giờ đây, nhiều lúc con đi làm về thật mệt mỏi, đến phòng chỉ muốn nằm vật ra sàn. Nhưng nằm rồi con cũng phải dậy để tự chuẩn bị cho mình bữa tối, rồi thì đồ ăn trưa ngày mai đi làm… Cái xứ gì mà tuyết, tuyết và tuyết miết thôi! Nó tĩnh lặng, yên ắng và lạnh lẽo quá! Con thèm một chút nắng ấm ở quê nhà. Chút nắng ấm có nụ cười và giọng nói của ba má, của gia đình, của những điều bình thường và giản đơn nhất. Chút nắng ấm trải dài trên con đường đất đỏ, nơi có rừng cao su xanh chạy dài tít tắp và hoa cà phê thơm ngan ngát đến nao lòng.

Ba má ơi, có những ngày con chỉ muốn gục ngã vì những khó khăn và sóng gió mà cuộc đời thật ngoài kia đem lại. Con bỗng thấy nhớ nhà đến chảy nước mắt, chỉ muốn như ngày xưa, bắt ngay chuyến xe về nhà tìm chút bình yên. Rồi lại hụt hẫng vì giờ khoảng cách là nửa vòng Trái Đất.

Về nhà là những phiền toái của thế giới bên ngoài bị bỏ lại phía sau. Là sẽ chẳng còn cảm giác ấm ức vì bị người đời bắt nạt hay cảm giác một mình bất an khi tỉnh giấc giữa đêm. Những ngày mệt mỏi cũng sẽ qua đi nhẹ nhàng. Con muốn được ngủ một giấc ngủ không mộng mị, không phải suy nghĩ đến công việc ngày mai, ngày kia hay những việc sẽ phải làm những ngày sau đó.

Bầu trời này rộng lớn quá! Con chỉ mới bước ra, con thấy sợ khi phải một mình quyết định mọi khó khăn. Con thấy sợ hãi rằng khi con chỉ mới bắt đầu mà chính cái lòng tự tôn bao lâu nay của con đã chùn bước. Ngày trước con háo hức bao nhiêu thì bây giờ lại thấy sợ bấy nhiêu. Có phải con đã quá lớn để không thể tiếp tục quay trở lại ngày xưa nữa không? Liệu rằng con có giống như lời một bài hát đã hát rằng:

” Mẹ ơi con muốn về nhà
Thèm vòng tay mẹ ôm con vào lòng
Mẹ ơi con muốn về nhà
Sao con càng lớn đường về càng xa…”

Và con biết, ở nơi xa này, cách duy nhất để yêu thương ba má, đó là con phải biết tự chăm sóc và yêu thương bản thân mình. Vì con chính là một phần máu thịt của ba má và hơn hết thảy, ba má cũng luôn ở trong con, trong từng tế bào, từng hơi thở, từng ánh mắt và từng nghĩ suy. Vậy nên, ba ơi, má ơi! “Con luôn thở cho ba và con luôn mỉm cười cho má”.

Lại một chặng đường mới, thử thách mới và kỳ vọng mới! Con đang cố hết sức để về thăm nhà – cũng giống như hồi xưa, cái thời sinh viên mà mỗi lần con vừa về tới ngõ là ba má chạy ra hớn hở: “Chị Hai tui về rồi hả bây? Đi xe mệt không con?”, rồi tay đỡ ba lô, giỏ xách của con gái đang mệt lả, xanh lét vì say xe. Lâu lắm rồi con không biết đến cái cảm giác trở về đó, nhưng nó sẽ không xa đâu. Con biết chắc như vậy.

Con
Phương Thảo
Luôn yêu thương ba má như đã từng!

Tu viện Bích Nham – một ngày đầu tháng 9 – 2017

Lầu chuông

Bạn có thể làm như các vị xuất sĩ và cư sĩ Làng Mai và hàng ngàn các thân hữu của các vị ấy trên thế giới là đem tiếng chuông chánh niệm đặt vào máy tính của bạn, để mỗi 15 phút, bạn có cơ hội dừng lại để thở, mỉm cười và tiếp xúc được với những nhiệm mầu của cuộc sống trong bạn và chung quanh bạn. Làm như thế bạn tránh được những căng thẳng, mệt mỏi và những đau nhức trong cơ thể, và có cơ hội nuôi dưỡng thân tâm mình.

Tiếng chuông này là tặng phẩm của Làng Mai gửi tới bạn. Bạn có thể lựa chọn những hướng dẫn sau để cài tiếng chuông vào thiết bị của bạn.

Tại Xóm Thượng, Làng Mai, Pháp:

 

 

Tại Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu (EIAB) Làng Mai tại Đức:

 

 

 

 

 

Tại sao lại cần thọ Tam Quy?

Tôi muốn thọ trì Năm Giới, nhưng tại sao lại cần thọ Tam Quy tức là Ba Sự Quay Về Nương Tựa Phật, Pháp và Tăng?

Đáp: Không có niềm tin vững chắc vào ba điều rất quý báu và căn bản là Phật, Pháp và Tăng (Tam Bảo), ta khó có thể thực tập Năm Giới được. Quy y Phật cũng có nghĩa là ‘‘Tự quy y Phật” có nghĩa là ta tin tưởng vững chắc vào khả năng giác ngộ của chính mình, khả năng chuyển hóa được những khó khăn và giải thoát được mọi khổ đau cho chính mình, tin rằng ta sẽ trở thành một nguồn suối an lạc cho mình và cho muôn loài. “Tự quy y Phật”, nói theo ngôn ngữ bình thường của Sư Ông Làng Mai là: ‘Về nương tựa Bụt trong con’. Bụt trong ta nghĩa là tiềm năng giác ngộ trong ta. Ta biết rằng Bụt Thích Ca Mâu Ni là Bổn sư, là Thầy gốc, bậc thầy rất sáng suốt và có lòng từ lớn, có thể dẫn dắt chúng ta vượt thoát những khó khăn trong cuộc đời. Ngài không phải là Thượng Đế để ban phước và tự quyết định cuộc đời của ta. Nương Bụt trong ta là có niềm tin vững chãi rằng nếu ta luyện cho ta mỗi ngày thì từ từ ta sẽ trở thành nguồn suối an lạc cho ta và mọi người xung quanh, ta sẽ trở thành một đức Phật.

Con về nương tựa Pháp’ có nghĩa là ta tin tưởng vào phương pháp mà Bụt Thích Ca Mâu Ni truyền trao lại từ kinh nghiệm của chính Ngài. Ngài đã làm được và đã thành công được trong sự chuyển hóa chính mình và trở nên sáng suốt giác ngộ hoàn toàn thì chúng ta cũng sẽ làm được để thoát khỏi tình trạng bế tắc của mình và của xã hội.

Con về nương tựa Tăng’ có nghĩa là ta tin tưởng vào sự trợ giúp lẫn nhau của các bạn cùng tu, để cùng tiến thêm trên con đường chuyển hóa những tập khí yếu kém trong thân tâm ta, tin tưởng vào tuệ giác cộng đồng của những người cùng nguyện đi trên con đường giải thoát những khổ đau như mình. Chúng ta cần có sự nâng đỡ và trao đổi kinh nghiệm tu tập với các bạn cùng tu để cái thấy của chúng ta ngày càng gần với thực tại và cách hành xử chúng ta ngày càng trở nên hài hòa hơn. Nương tựa nơi tập thể cùng tu tập chung, ta mới hy vọng có tuệ giác chung khá lớn, biết cách chuyển đổi những tình trạng bế tắc của gia đình, của xã hội và của đất nước mình cũng như của toàn cầu. Không có đức tin nơi ba sự nương tựa quý báu đó thì khó mà hành trì tốt Năm Giới.

 

Thọ lại Năm Giới có được không?

Tôi là Phật tử nhưng lúc tôi thọ Năm Giới, giới tướng không được rõ ràng như cách Sư Ông Thích Nhất Hạnh trình bày. Tôi có thể thọ lại không? Làm như vậy có phản thầy bổn sư của tôi không ?

 

Đáp: Nên thọ lại thưa bạn. Đây là cách rất hữu hiệu, bạn có thể đem năm giới này về thực tập một cách rõ ràng và sâu sắc hơn. Năm Giới là của Bụt dạy. Bổn sư của bạn vẫn là vị thầy gốc. Trình bày Giới theo cách mới chỉ nhằm giúp ta thực tập tốt lời dạy của Đức Thế Tôn trong bối cảnh của thời đại chúng ta. Bổn sư của bạn sẽ hài lòng khi bạn làm mới lại giới thể của Đức Thế Tôn. Như vậy đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni vẫn luôn luôn là vị thầy đầu tiên của bạn. Ngoài thầy bổn sư đưa ta vào đạo, chúng ta còn có thể có thêm nhiều vị thầy khác để học hỏi và làm tăng trưởng đời sống tâm linh của mình. Nhận giới lại trước một tăng thân đông đảo cùng thọ giới với bạn, là làm mới lại Năm Giới mà thầy bổn sư bạn đã trao, đó không phải là hành động phản phúc mà là có hiếu. Vì khi thầy bổn sư trao giới cho mình, thầy chỉ muốn mình trở nên người tốt, giữ giới cho giỏi chứ đâu có muốn mình là của riêng của thầy. Nhưng mà từ đó tới nay mình cứ trồi sụt hoài về việc tu tập. Bây giờ có cách trình bày giới rất rõ ràng, lại được buộc phải nương tựa và tu tập với một số bạn cùng tu để bàn bạc và tìm cách áp dụng từng giới vào đời sống khó khăn hằng ngày, điều này khiến bạn giữ giới giỏi, thầy bổn sư của bạn chắc chắn sẽ rất vui. Thọ năm giới theo lời chỉ dạy của Sư Ông Nhất Hạnh bạn phải thêm một điều kiện mới nữa là phải đọc tụng và bàn bạc thêm về từng giới với các bạn cùng tu mỗi tháng hai lần. Nếu không đọc tụng và pháp đàm trong vòng ba tháng thì buổi truyền giới xem như bị hủy bỏ. Thọ năm giới lại và đọc tụng thường xuyên sẽ giúp bạn được nhắc nhở, và nếu quán chiếu thường xuyên thêm, hành trì thường xuyên thêm, bạn sẽ làm đẹp thêm cuộc đời. Bạn chỉ cần ghi rõ tên quy y với vị thầy đầu tiên và tên thầy bổn sư để bạn không quên gốc rễ và vẫn là đệ tử của thầy bổn sư mình là đủ. Trong trường hợp bạn muốn vừa giữ gốc rễ làm đệ tử thầy bổn sư mà cũng vừa là đệ tử của Sư Ông Làng Mai thì mình xin thêm chữ TÂM trước tên thầy bổn sư mình cho để nhớ cả hai thầy. Ví dụ mình tên Diệu Phúc của bổn sư cho, thì quy quy y với Sư Ông sẽ có tên Tâm Diệu Phúc. Sư Ông là Trừng Quang Thích Nhất Hạnh. Trừng là thế hệ thứ 42 Dòng Thiền Lâm Tế và thế hệ thứ 8 Phái Liễu Quán. Mình bắt đấu chữ Tâm là thế hệ thứ 43 dòng thiền Lâm Tế và thế hệ thứ 9 Phái Liểu Quán là một trong những nhánh Việt Nam của Dòng Lâm Tế.

Thọ Năm Giới có phản bội Thượng Đế không?

Thú thật tôi chưa thấy phép tu tập nào hướng dẫn mình trở nên người lành và người tốt cụ thể bằng năm giới quý báu này, nhưng cha mẹ tôi theo đạo Thiên Chúa và bên nhà vợ tôi thì theo đạo Tin Lành. Chúng tôi đều tin có Thượng Đế, vậy nếu giữ năm giới thì có phản bội Thượng Đế hay không ?

 

Sư cô Chân Không chia sẻ:

Một cái cây không có rễ thì không thể sống nổi, bạn không thể phát triển tốt về mặt tâm linh nếu bạn không có gốc rễ. Bạn không nên bỏ đạo gốc của mình. Hãy lấy sự thực tập chánh niệm làm nền tảng. Chánh niệmdừng lại, nhìn kỹ, nhìn sâu, hiểu cho thấu với lòng từ bi. Với Năm Giới như những nguyên tắc chỉ đạo, và bằng chánh niệm bạn có thể nhìn sâu vào truyền thống gốc của bạn và khám phá ra những châu báu trong đó. Biết đâu bạn lại chẳng nhìn ra, ngay trong truyền thống mình, những giá trị chỉ đạo mà bạn có thể mang ra chia sẻ cùng những người theo và cả những người không theo đạo của bạn. Trong khi chờ đợi tìm ra trong đạo gốc của bạn những cách dạy tương đương, bạn nên đem năm tiêu chuẩn hành trì chánh niệm này về để thực tập và đọc tụng thường xuyên mỗi hai tuần, để giúp bạn mỗi ngày có thể sống gần với những gì thật đẹp (Mỹ), thật lành (Thiện) và thật thâm sâu (Chân). Nếu bạn cho rằng Thượng Đế là Chân Thiện Mỹ thì hành trì năm gìới để sống theo Chân Thiện Mỹ tức là bạn sẽ cảm thấy Thượng Đế đang có mặt trong bạn trong từng phút giây chánh niệm.

Người chủ trương duy vật có nhận Năm Giới được không?

Tôi thấy năm giới là phương pháp giúp mình tự rèn luyện thật hay. Tuy nhiên tôi được dạy dỗ rằng người tiến bộ thì không nên tin vị thần nào cả dù là Trời hay là Phật vì đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của con người. Vì thế, tôi không tin vào đạo nào và cũng không tin vào vị thần linh nào. Tôi chủ trương duy vật nhưng tôi muốn rèn luyện mình thành một người tốt của gia đình và của xã hội. Tôi nhận năm giới này được không ?

 

Đáp: Bạn không tin vào vị Trời hay vị Phật nào nhưng bạn cũng muốn rèn luyện mình thành một người tốt cho mình, cho gia đình mình và cho xã hội. Bạn muốn hành xử đúng mức, đúng những tiêu chuẩn thật đẹp, thật lành và thật sâu sắc. Bạn muốn sống cho cao thượng. Nhận năm giới sẽ giúp bạn sống mỗi ngày mỗi gần sự chân thật, sự tốt lành, sự đẹp đẽ (Chân Thiện Mỹ). Vậy là đủ, đâu cần tin Trời Phật gì? Có thể bạn là đảng viên một đảng nào đó và không tin Trời Phật, bạn theo chủ nghĩa duy vật, nhưng bạn đã nghe nói đến những bậc đàn anh, những bậc cha chú, sống rất xứng đáng, đã là những tấm gương cho đời, và họ là những người đảng viên. Vậy thì năm giới này là tiêu chuẩn sát thực tế nhất trong đời sống hàng ngày để cho bạn đi về hướng của toàn thật, toàn lành và toàn đẹp đó, nhất là khi mà các hình ảnh đẹp của các bậc cha anh đó chỉ là những ý niệm thôi, bạn chưa chứng kiến bằng mắt mình những cái hay đó một cách cụ thể. Vì thế những ý niệm Chân Thiện Mỹ đó ngày càng mờ nhạt trong đời sống quá bận rộn của bạn. Nếu không có những tiêu chuẩn chỉ đạo cần đọc, tụng (tự nhắc nhở mình) và quán chiếu thường xuyên mỗi tuần hay mỗi hai tuần chung với bạn bè thì bạn có thể tuột dốc từ từ mà chính bạn cũng không hay.

 

Con đang dan díu với một cô gái đã có chồng

Hỏi: Mấy năm qua con có quen với một người, thương nhưng không phải là tình yêu. Vì trái tim con không rung động và con đã chia tay. Chia tay xong con tưởng chừng sự trái ngang nay đã hết. Nay con gặp lại một nỗi buồn khác.
Thường cuối tuần con hay ra giúp việc ở tiệm cho chị con. Trong những người làm của chị, ai cũng đã có chồng nên con không giám đem lòng yêu thương một ai. Nhưng bỗng một hôm trong số người làm có người có chuyện không vui trong gia đình, sau khi làm xong chị ấy không chịu về nhà. Mà cứ khóc lóc và chị ấy mời con đi chơi để chị ấy tâm sự với con. Vì con đã có cảm tình sẵn, cộng thêm trong tâm hồn con lúc đó quá trống vắng, nên qua câu chuyện gia đình của cô, tụi con thường tâm sự và tình yêu giữa 2 đứa con đến với nhau thật nhanh chóng. Tuy rằng cô không có hạnh phúc với người chồng cô đang sống theo lời cô kể, nhưng để li dị với một người chồng không phải là một chuyện dÍ làm. Vì cô đã có một người con với người chồng đó. Cho nên tình yêu của 2 đứa con trong lúc này chỉ lén lút. Tụi con không có hành động gì quá xa, nhưng tâm hồn thì 2 đứa con đã thật sự yêu nhau. Lương tâm con đôi lúc cũng cắn rứt vì con không biết có phải là người phá vỡ hạnh phúc không. Có lần con hỏi cô, cô ấy nói con không có tội gì cả vì chuyện gia đình của cô lục đục đã xảy ra trước khi gặp con. Con nghĩ nếu cứ tình trạng này kéo dài mọi người cũng sẽ biết sự quan hệ giửa 2 đứa con. Và một trong 2 trường hợp có thể xảy ra. Một là cô ấy sẽ chia tay chồng cô ta để theo con, hai là sẽ tiếp tục chung sống với chồng cô ta và con phải là người ra đi. Có lúc con nói với cô ta con không muốn gặp mặt cô ta nữa, thì cô ta gọi phone cô ta nói cô ta không muốn đánh mất cái tình cảm con đang dành cho cô. Con thật sự yêu cô ấy nhưng con không biết phải làm sao.

Thầy Pháp Độ xin chia sẻ:

Trong đời sống của chúng tôi tại làng, thương yêu là một sự thực tập rất thiết thực trong sự tu tập hàng ngày. Một người mà thiếu chất liệu thương yêu thì cuộc sống của người đó sẽ thiếu sự tươi vui, nghèo nàn, cuộc sống người đó trở nên vô vị, vô cùng buồn tẻ, và rất cô đơn.

Con người cần có dưỡng khí và thức ăn thì mới sống được. Tình yêu cũng vậy em ạ, chất liệu để nuôi dưỡng một tình yêu là Hiểu và Thương, đó là Từ và Bi trong đạo Phật mà ta thường nghe.
Trong thư em tâm sự là đã thực sự yêu cô ấy, nhưng hoàn cảnh của cô ta hiện thời rất khó khăn nên hai em không thể tiến xa hơn.

Trong truyện Kiều, cụ Nguyễn Du kể lại, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp gỡ trong ngày hội Thanh Minh, hai người thầm yêu trộm nhớ nhau ngay sau lần gặp đầu. Sau đó chàng và nàng đứng ngồi không yên, mong đợi để được gần nhau tỏ bày tâm sự và trao cho nhau những lời gắn bó thương yêu. Nhưng khi có điều kiện gặp mặt để được trao đổi những lời thương yêu rồi thì tình cảnh của họ trở nên trái ngang, họ phải xa cách nhau trong suốt 15 năm trời:

Thúy Kiều sắc sảo khôn ngoan
Vô duyên là phận hồng nhan đã đành
Lại mang lấy một chữ tình
Khăng khăng mình buộc lấy mình vào trong
Vậy nên những chốn thong dong
Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng
Vô duyên là thiếu may mắn để có những điều kiện của hạnh phúc, mà hạnh phúc muốn có được thì mình phải tự nuôi dưỡng và chăm sóc và mới có được, chứ không phải từ trên trời rớt xuống. Đôi khi hạnh phúc có trong tay rồi, mà không biết gìn giữ, vun bồi thì một ngày nào đó, hạnh phúc sẽ chết dần mòn và tuột khỏi tầm tay.
Ma đưa lối, quỷ dẫn đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi

Ma quỷ ở đây là sự cô đơn, trống vắng. Như ta thường thấy những tâm hồn cô đơn, trống vắng luôn tìm đến với nhau, họ tưởng rằng có thể gặp nhau để mong khỏa lấp sự thiếu vắng. Nếu hai con người đau khổ đến với nhau thì chỉ làm tăng thêm sự đau khổ của nhau. Họ không tạo được hạnh phúc cho chính bản thân, thì làm sao họ có hạnh phúc để trao cho nhau.

Hết nạn ấy đến nạn kia
Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần…
Oan kia theo mãi với tình
Một mình mình biết, một mình mình hay
Làm cho sống đọa thác đày
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi

Khi mình biết mình đang đau khổ, đang cô đơn trống vắng, điều trước tiên là mình phải làm là nhận biết sự đau khổ đang có mặt để mình thấy được nguyên nhân. Có những nguyên nhân chủ quan và cũng có những nguyên nhân khách quan. Chính bản thân mình là nguyên nhân chính yếu của sự đau khổ, môi trường và những người xung quanh chỉ là chất xúc tác để đau khổ của mình phát triển. Nếu mình không có khả năng nhận diện, ôm ấp để chuyển hóa thì mình trở thành nạn nhân của chính mình.

Sau 15 năm xa cách nhau, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp lại. Dù rằng xưa kia đã thề nguyền trao duyên, nhưng giờ đây Kiều chỉ muốn giữ một tình bạn trong sạch. Kiều tâm sự với Kim Trọng:

Lại như những thói người ta
Vớt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa
Khéo là nhơ nhuốc bày trò
Còn tình đâu nữa mà thù đó thôi
Người yêu, ta xấu với người
Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau…
Còn nhiều ân ái chan chan
Hay gì vầy cánh hoa tàn mà chơi.

Khi mình thương ai, thì mình phải biết vun trồng và chăm sóc hạnh phúc của mình và đối tượng thương yêu của mình. Em đã làm được điều đó chưa? hay chỉ là những vụng dại thuở ban đầu. Tình yêu như vậy chỉ là sự biểu hiện của quyến luyến và ái dục thôi em ạ.
Để hiểu và thương bạn mình, em hãy tự đặt mình trong hoàn cảnh của cô ấy thử xem. Ngày thì mình đến với người mình thương, khi tối về nhà thì phải sống với một người khác. Con cô ta có được nuôi lớn bằng tình thương của người mẹ không? Ông chồng kia đối xử với cô ấy như thế nào, khi ông ta chỉ sống với một người thiếu vắng tâm hồn. Như vậy thì vết nứt rạn trong gia đình càng ngày càng lớn, dẫn đến chồng khổ, vợ khổ, con cũng khổ, cả gia đình cùng sống trong bể khổ do mỗi người đóng góp phần khổ đau của mình vào. Em có thể làm gì để giúp đỡ cô ấy bớt khổ? Liệu những lần tâm sự và gặp gỡ chuyện trò kia có khả năng hàn gắn vết rạn nứt trong gia đình và làm vơi đi khổ đau trong lòng không?
Dù cô ta có khó khăn với chồng đi nữa, nhưng cô ta còn có bổn phận làm mẹ, và mang ân nghĩa người vợ. Đó là điều em có thể giúp cho người bạn hiểu được để trở về gia đình, để xây dựng và vun bồi hạnh phúc gia đình cô ấy.
Những khó khăn mà em gặp phải, đó là những hành trang rất có giá trị cho em trong cuộc sống. Mong em có đủ sáng suốt nghị lực để xây dựng hạnh phúc cho chính mình và giúp cho những người bạn cũng có được hạnh phúc.
Cảm ơn em đã đến với Ban biên tập trang web Làng mai.

Giới luật

Con đang dan díu với một cô gái đã có chồng
Người chủ trương duy vật có nhận Năm Giới được không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Thọ Năm Giới có phản bội Thượng Đế không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Thọ lại Năm Giới có được không?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai
Tại sao lại cần thọ Tam Quy?
Sư cô Chân Không chia sẻ – Trích trong sách: Để có một tương lai

Khi lá xanh lìa cành

Câu hỏi:

Gần đây, chồng con đột ngột qua đời trong một tai nạn giao thông. Con còn hai đứa con trai nhỏ. Con giận cuộc đời đã không công bằng với chồng con, một người hiền lành, hay làm việc thiện. Con giận chồng đã không cẩn thận để tai nạn xảy ra. Con không thể đi ra khỏi khổ đau, sân hận và bị mất niềm tin vào cuộc sống. Con nghĩ con cần đi dự khóa tu ở Làng Mai.

Con đã cố gắng lãng tránh đau khổ nhưng con biết đó không phải là giải pháp. Con vẫn đi làm nhưng có nhiều lúc không kiểm soát được mình và để cơn giận bộc phát. Xin hãy giúp con.

Thầy Pháp Thuyên trả lời:

Chị thân mến,

Ít ai nghĩ đến việc cái chết sẽ xảy ra với một người trẻ. Nhất là khi người ấy hiền lành, tốt bụng, lại chính là người thân thương sống bên cạnh mình thì càng khó chấp nhận hơn. BBT xin được chia sẻ nổi đau cũng như gởi đến chị đôi lời khích lệ tinh thần. Mong rằng chị sớm lấy lại thăng bằng để còn chăm lo tốt cho hai đứa con thơ. Các cháu còn nhỏ và cũng đang mất cha, mất đi một chỗ dựa tinh thần, đừng để các cháu thiếu thốn thêm tình thương nơi người mẹ mà tội nghiệp.

Tạm thời, tình yêu thương đối với người chồng đã mất chị nên chuyển sang hết cho hai đứa con, dạy dỗ hết lòng và để tâm học hỏi giáo lý mà tu tập. Đó chính là chỗ dựa tinh thần và là nguồn sức mạnh sẽ giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn này. Một bước ngoặc hay một cú sốc trong đời có thể giúp mình thức tỉnh để đón nhận một thông điệp quan trọng nào đó chứ không hẳn hoàn toàn là tiêu cực hay vô nghĩa, vì vậy mà chị cũng đừng quá sầu đau.

Thời của Bụt có một câu chuyện được ghi lại như sau: Một hôm có một người góa phụ khóc lóc thảm thiết xin được gặp và cầu Bụt cứu giúp. Bà bồng trên tay đứa con thơ duy nhất của mình đã chết, mong Bụt làm cho nó sống lại, nếu không được thì bà cũng không còn tha thiết muốn sống nữa. Bụt nhìn bà đầy thương cảm rồi bảo sẽ giúp đứa bé sống lại với điều kiện là bà phải đi tìm và dẫn đến một người mà trong gia đình chưa từng có người thân nào chết. Mừng rỡ vì được Bụt hứa khả nên bà lập tức lên đường hỏi thăm.

Nhưng càng gõ cửa thì bà lại càng thất vọng, vì ai ai cũng lắc đầu bảo rằng họ đều có ít nhất một người thân đã mất. Thất thểu trở về gặp Bụt, bà kể lại sự tình. Bụt dạy bà sự sống là vô thường, mình không thể nào nắm bắt được. Ngay cả chính hình hài của mình một ngày kia rồi cũng sẽ già nua, bệnh tật và chết. Bà nghe xong bỗng nhiên tỉnh ngộ, dứt trừ được khổ đau.

Chị thân mến! Có một bài kinh mà quý thầy cũng như quý sư cô thường đọc tụng để luôn thắp sáng ý thức về vô thường. “Tôi thế nào cũng phải già, tôi không thể nào tránh thoát được cái già. Tôi thế nào cũng phải bệnh, tôi không thể nào tránh thoát được cái bệnh. Tôi thế nào cũng phải chết, tôi không thể nào tránh thoát được cái chết. Một mai này tôi phải lìa xa những gì thân yêu nhất.” Trong từng giây, từng phút, cái chết đang diễn ra ở khắp mọi nơi, với mọi lứa tuổi và nguyên nhân khác nhau. Nhưng thường thường chúng ta đã không ý thức về điều ấy nên khi sự việc xảy đến, tâm mình không thể nào chấp nhận được.

Suy nghĩ mông lung, giận dữ, buồn chán, tuyệt vọng… chỉ là chuỗi tiến trình tâm lý thường tình của khổ đau, hãy ý thức về nó nhưng đừng đi theo nó hay suy nghĩ thêm điều này điều nọ. Thay vào đó chị nên tập trung để ý đến hơi thở vào, hơi thở ra để trở về phút giây hiện tại, tỉnh thức với mọi thứ đang xảy ra trong chị và chung quanh chị. Chị có thể nhìn vào những bông hoa tươi đẹp trước mặt hay phóng tầm mắt ra xa, nhìn lên bầu trời với không gian mênh mông để lái mình trở về với thực tại. Khi một người xem những thước phim quá khổ đau thì sẽ thấy lòng nặng nề, nhưng khi ra khỏi rạp chiếu bóng thì người ấy thấy bầu trời vẫn trong xanh, ánh nắng vẫn ấm áp, chan hòa. Cảm xúc người đó đã được thay đổi. Giải pháp này xem như tạm thời để chị đừng quá chìm đắm vào những cảm xúc tiêu cực. Càng thực tập sâu sắc về hơi thở, buông thư thân tâm cho có bình an thì chị sẽ thấy được nhiều điều hơn.

Bên cạnh đó chị nên tìm các nguồn tư liệu hay pháp thoại để học hỏi tu tập thêm. Quyển sách Không Sinh Không Diệt, Đừng Sợ Hãi của Thầy Làng Mai đã được xuất bản ở Việt Nam có thể giúp được chị phần nào trong việc nhìn nhận về cái chết. Chị có thể liên hệ chùa Pháp Vân, số 1 Lê Thúc Hoạch, Bình Tân, Tp. HCM để biết thêm thông tin các khóa tu học ở tại đó hoặc ở Thái Lan. Cầu chúc chị sớm vượt qua khó khăn, lấy lại thăng bằng và niềm vui trong cuộc sống.

Thân mến chào chị

 

Một sư cô Làng Mai trả lời:

Em thân mến,

Sáng nay chị thức dậy sớm để trả lời thư em. Xin lỗi vì để em chờ hơi lâu. Tuy không trả lời em ngay nhưng câu hỏi của em vẫn thường là đề tài quán chiếu của chị.

Em à, chị biết tai nạn xảy ra là một điều bất hạnh cho em và hai cháu. Chị cảm được nỗi đau của em. Bởi vì ngay chính trong gia đình chị cũng từng có người thân mất vì tai nạn do sự bất cẩn của người khác. Em biết không, lúc ấy chị chưa biết thực tập pháp môn nên rất khổ, chị cũng đi qua giai đoạn trách móc, giận số phận không công bằng và đã khóc rất nhiều. Khi ấy chị chưa biết quay trở về với hơi thở chánh niệm, đi thiền hành hoặc ngồi thiền nên rất là mệt trong một khoảng thời gian dài. Lại bị ám ảnh về cái chết nên chị đã bị trầm cảm. Tuy nhiên sau này khi đã biết đến pháp môn, chị tập nhìn sâu, quán chiếu và vết thương đó của chị đã được chữa lành.

Còn em, rất may là em đã biết thực tập, dù em vẫn còn bị những cảm xúc mạnh trấn ngự, nhưng chị tin là dần dần em sẽ đi ra, em sẽ chuyển bùn thành sen như Sư Ông thường dạy. Em nên cho mình một chút thời gian, vì tai nạn mới xảy ra đây thôi, còn rất là mới, vết thương nào cũng cần thời gian để được chữa lành. Hiện giờ em buồn giận, trách móc, lo phiền, tất cả những cái đó rất  tự nhiên. Làm sao mà không buồn giận, lo phiền, trách móc được hở em. Trước đây em có hai người, bây giờ chỉ còn mình em. Em phải lo cho hai con, vẫn phải tiếp tục làm việc, trông nom mọi việc. Đương nhiên là em sẽ thấy rất cô đơn khi không có ai để cùng bàn bạc, cùng chia sẻ những lo toan. Đó là chưa kể những mất mát về tình cảm vợ chồng.

Chị thấy em rất dũng cảm. Dù đang đi qua tất cả những cái đó, em vẫn đi làm, vẫn lo cho hai con, vẫn biết tìm cho mình một hướng đi lành. Và điều quan trọng hơn hết là em không muốn bị chết cứng trong hoàn cảnh, em ý thức được cơn giận của mình bộc phát từ sự cô đơn, tuyệt vọng vì hoàn cảnh của em mà không đổ thừa cho công việc hay cho bạn đồng nghiệp. Chị cũng thấy em rất sáng suốt cho nên chị tin rằng em sẽ đi qua rất nhanh. Em có nhiều bùn để chuyển hóa như vậy, chắc chắn sau này em sẽ gặt hái được những đóa sen rất to, đẹp và thơm ngát nếu em quyết tâm thực tập trong mỗi giây mỗi phút của cuộc sống hàng ngày.

Nghe em nói chồng em là một người hiền lành, biết làm việc thiện, chị chắc hai em đã có một cuộc sống khá hạnh phúc cùng hai con, có đúng không ? Vì thế tuy cuộc sống chung đó ngắn ngủi nhưng lại rất xứng đáng, bởi vì có những người sống chung với nhau suốt cuộc đời nhưng họ luôn hục hặc, gây gỗ và làm khổ nhau, vậy mà vẫn không bỏ nhau được. Còn em, dù anh ấy phải ra đi sớm như vậy, nhưng anh ấy đã để lại cho em một kỷ niệm rất đẹp về cuộc sống vợ chồng. Sư Ông hay dạy những người bị bệnh nan y là dù cuộc sống của mình tuy ngắn thật, nhưng mình sống mỗi giây mỗi phút cho thật đầy, không phí hoài giây phút nào hết thì dù cho cuộc sống của mình có ngắn hơn người khác mình cũng vẫn thấy rất xứng đáng. Chị mong em có thể nhìn lại quãng thời gian sống với chồng và cảm thấy mình đã may mắn vô cùng khi có được một người chồng dễ thương, hiền và có tâm lành như anh ấy. Em có thể tự nhủ rằng: “Tuy ngắn ngủi nhưng rất là xứng đáng”.

Bây giờ chắc mỗi ngày em vẫn phải lái xe đưa hai cháu đi học, đi làm hay đi chợ. Em có đồng ý với chị là xe cộ ở bên mình đi rất vô trật tự, dù mình có cẩn thận đến mấy, người ta chạy ẩu thì mình vẫn bị họa như thường. Khi đi đường em sẽ thấy luật tương tức rất rõ ràng. Thế nhưng xung quanh ta có bao nhiêu người có ý thức về tương tức? Phần lớn ai ra đường cũng len lỏi, cũng chen lấn để xe mình vượt lên phía trước, ít ai nghĩ đến an nguy của người khác. Họ chưa chắc đã nghĩ đến an nguy của chính họ, nói gì nghĩ đến người khác. Tuy vậy, mình cũng không trách họ được, bởi vì họ đã sống, lớn lên và được đào luyện trong một môi trường như thế. Ngay chính chúng ta cũng vậy, rất nhiều khi ta quên tinh thần “thương người như thể thương thân”, có đúng không em? Mình là mọi người và mọi người chính là mình bởi vì chỉ cần một người bất cẩn là những người khác sẽ bị ảnh hưởng ngay.  Vi thế sự cẩn thận của mình không chỉ giúp cho mình mà còn giúp cho tất cả những người đi đường nữa.

Em à, hai cháu là kết quả của tình thương giữa em và anh ấy, em trân quý, tiếc thương anh ấy thì em càng cần có mặt cho hai con, bởi vì hai con chính là anh ấy, chính là em. Hai con là sự hiện hữu rất thật của anh ấy. Tuy nhiên trước khi em có mặt cho hai con, em cần chăm sóc cho chính mình trước. Chăm sóc chính em chính là chăm sóc cho hai con.

Chị mong rằng em có thể nương tựa vào hơi thở để tự chăm sóc cho mình. Hơi thở của em thật sự thân thiết, thân thiết với em hơn tất cả. Thực tế là không có anh ấy, không có hai con, em sẽ đau khổ cực kỳ, nhưng em vẫn có thể sống được, còn nếu không có hơi thở thì em sẽ không thể sống được dù chỉ là một giây một phút. Hơi thở rất là quý giá, bất cứ lúc nào em cần, em cũng có thể nương tựa được. Khi em cần giúp đỡ lúc nửa đêm hay lúc cô đơn nhất, lúc bạn bè vắng mặt, lúc chồng con không giúp được, không đến được, gọi đến hơi thở là em sẽ được đáp ứng ngay. Hơi thở là một người bạn trung kiên nhất của ta đó em ạ. Thực tập này trong đạo Bụt gọi là nương tựa hải đảo tự thân. Một người sống vững vàng và vui tươi là một người biết nương tựa hải đảo tự thân đó em. Dĩ nhiên là mình vẫn cần nương tựa người thương, bạn bè, nhưng mình phải học cách nương tựa vào mình là chính, để khi những cái kia không có thì mình vẫn có thể tự mình vượt qua khó khăn mà không bị đau khổ nhận chìm.

Khi nào tâm trách móc giận hờn nổi lên, em nhận diện nó và quay trở về hơi thở em nhé.

Thở vào tôi biết tôi đang thở vào

Thở ra tôi biết tôi đang thở ra

Hay

Thở vào một hơi ngắn tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở ra một hơi ngắn, tôi biết đó là một hơi thở ngắn

Thở vào một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Thở ra một hơi dài, tôi biết đó là một hơi thở dài

Tập thở như vậy thật miên mật, ngay cả lúc em đi, làm việc, ăn cơm, mặc áo…, sau một thời gian em sẽ thấy tâm mình bình lặng lại và em sẽ từ từ làm chủ được mình mà không để cơn giận bộc phát nữa.

Chị nghĩ em có thể đến Làng tu tập, nhưng đến làng không thôi vẫn chưa đủ. Em cần phải mang làng Mai về nhà bằng cách: thực tập chánh niệm trong mỗi nơi mỗi lúc trong cuộc sống hàng ngày, trong khi đi đứng nằm ngồi làm việc; bằng cách trở về hơi thở ý thức để điều phục cảm xúc và nuôi dưỡng hạnh phúc, nhận diện những điều kiện hạnh phúc khác trong cuộc sống của mình. Như thế em mới có thể vun trồng được những đóa sen từ bùn lầy đau khổ của mình. Chị tin là em có thể làm được.

Em có thể tham khảo thêm các kết nối này để biết mang thực tập chánh niệm vào cuộc sống :

http://langmai.org/thien-duong/thien-tap-cho-nguoi-ban-ron

http://langmai.org/thien-duong/hanh-phuc-la-con-duong

Chị tin là anh ấy vẫn còn ở cạnh em, vẫn đang yểm trợ cho em, dù không ở trong hình hài mà em từng biết. Miễn là em biết cách nhận ra anh ấy, miễn là em biết lắng tâm, có đủ bình an em sẽ nhận ra anh ấy trong nhiều hình thái. Giống như mình đang thương tiếc đám mây vì không thấy nó trên trời nữa, nhưng cơn mưa đang gọi mình « tôi đây, tôi là đám mây đây, bạn không thấy hay sao mà lại đau buồn ». Đám mây bây giờ là một cơn mưa đang rơi xuống tưới tẩm ruộng vườn.

Chị mong em học cách nhận diện những hạnh phúc có sẵn trong em, và chung quanh em. Em phải cho phép em tìm niềm vui trong sự tu tập, cho phép mình cười, cho phép mình thư giãn. Giống như khi một người đang bịnh nặng, đang cần được giải phẫu. Bác sĩ phải bồi dưỡng người đó trước bằng cách cho uống thuốc bổ để họ đủ sức đối đầu với cuộc phẫu thuật, nếu không người sẽ chết trên bàn mổ vì quá yếu sức. Em cũng vậy, hiện giờ em đau khổ, em cần phải được bồi dưỡng chứ không nên giải phẫu khổ đau ngay. Em cần thực tập thở, tập cười, tập buông thư và lấy lại sức, rồi khi nào em có đủ bình an, tươi mát khi ấy em có thể mời đau khổ lên để đối diện với nó. Cần nhất là em không nên để cho mặc cảm chiếm ngự, không nên nói là “anh ấy mới mất, làm sao mà mình có thể vui được, như vậy là có lỗi với anh ấy” Trong tinh thần tương tức, sự bình an, vững chãi và tươi mát của em chính là sự bình an vững chãi và tươi mát của anh ấy và các con.

Em cũng có thể thực tập 3 cái lạy mỗi ngày để thấy anh ấy với em và các con là một (và là một với nhiều cái khác nữa). Em thực tập lạy như thế một thời gian em sẽ thấy cái vui, cái bình an của em là cái vui, cái bình an của anh ấy và của các con. Em có trách nhiệm và nghĩa vụ trong việc thực tập để có được cái vui và cái bình an đó. Cho em, và cho những người em thương. Em có thể in 3 cái lạy ra rồi tự đọc và lạy xuống, trong khi lạy xuống em quán chiếu thêm về những gì vừa mới đọc và soi rọi nó vào trong hoàn cảnh của mình.

Thương chúc em thực tập thành công trong việc nương tựa hải đảo tự thân và tìm lại được niềm tin, niềm vui trong cuộc sống, làm nơi nương tựa cho chính mình và cho các con.

Thương quý và tin cậy.

Khi người thân mất


Con xin được hỏi:

Con vừa trở về sau năm ngày tham dự tu học tại Thái Lan cùng với Sư Ông và tăng thân, con cảm thấy thanh thản và hạnh phúc thật sự. Nhưng con lại được tin buồn là con gái của người bạn thân con đã qua đời một cách đột ngột vì bệnh tim. Năm nay cháu 21 tuổi, là con út trong gia đình, ngoan hiền và học rất giỏi. Ba mẹ và chị của cháu đều suy sụp tinh thần trong đau khổ tột cùng. Người mẹ sau mười ngày vẫn khóc than và ngã bệnh, mỗi đêm lén vào phòng con gái khóc mãi. Người cha hiện đang làm bác sĩ cũng gắng gượng đi làm nhưng sức khỏe và tinh thần đều bị sa sút. Đứa con gái lớn cũng đau khổ và đã bỏ việc hơn mười hai ngày. Quý thầy đến tụng kinh và có đưa người nhà mở cuốn băng niệm Bồ tát Quán Thế Âm suốt cả ngày, và hình như làm cho không khí người chết trong gia đình càng nặng nề thêm. Con nghĩ rằng gia đình của người bạn con thật sự cần một sự chia sẻ, một sự lắng nghe trong lúc đau buồn này. Vì vậy con kính xin quý thầy quý sư cô hãy chỉ dạy con cần phải làm gì; và cần phải hướng dẫn người bạn con đọc kinh gì để có thể giúp đỡ gia đình họ bình tĩnh lại, không bỏ quên thực tại cũng như công việc và bản thân vì một người thân thương đã mất. Con kính cám ơn quý thầy và quý sư cô.

Sư cô Đoan Nghiêm xin được chia sẻ cùng bạn:

nendo.jpgThưa chị,

Đoan Nghiêm xin lỗi là đã trả lời thư cho chị trễ. Câu hỏi này đã được gởi tới Đoan Nghiêm sáng ngày Đoan Nghiêm được nhận tin anh của mình đã mất ở xứ người, một cách đột ngột. Toàn thân và tâm như tê liệt, không biết phản ứng thế nào, không biết phải nói gì và đầu óc hoàn toàn là trống trải. Lúc đó, Đoan Nghiêm mới hiểu ‘sốc’ là như thế nào.

‘Sinh tử sự đại’,  nghĩa là chuyện sống chết là chuyện lớn mà mỗi người phải quán chiếu thường xuyên để khỏi phải bị những cú sốc khi phải đối diện với sự thật một khi người thân của mình từ từ từng người một rời mình ra đi (nếu mình sống lâu hơn họ), và hơn hết là chính bản thân mình cũng phải đến lúc ra đi. Đoan Nghiêm đã thường xuyên chuẩn bị cho mình chờ đón những cú sốc đó kể từ khi thân mẫu của mình ra đi. Nhưng ‘sốc’ vẫn là ‘sốc’ khi nó tới. Nói ra những điều này để chị hiểu rằng gia đình người bạn của chị đang bị ‘sốc’ nặng hơn Đoan Nghiêm nhiều lắm! Bởi vì họ đã không lường trước được những chuyện như vậy, cho nên họ đã không có sự chuẩn bị tâm lý. Tâm trạng của họ không chỉ thiếu vắng mà còn nuối tiếc, ray rức, bức xúc và nhiều thứ nữa lẫn lộn, khiến cho họ đã không thể một sớm một chiều bình tâm lại mà sống cuộc sống bình thường như trước kia. Chị hãy thông cảm mà cho họ thời gian thêm chút nữa.
Mặc dù lá thư này hồi âm trễ, nhưng Đoan Nghiêm vẫn muốn chia sẻ với chị vì mong mỏi mọi người sống hạnh phúc bên nhau khi chúng ta vẫn còn cơ hội gặp nhau, tới với nhau và sống với nhau. Hãy tha thứ tất cả và hãy cho nhau những gì đẹp nhất và lành nhất. Nếu có thể làm được những gì có thể làm cho người ta thương hạnh phúc thì đừng chừng chờ nữa, bởi vì không ai kể cả nhà bảo hiểm có thể đảm bảo cho chúng ta biết là ngày mai người đó sẽ còn đó chờ ta đem hạnh phúc đến cho họ không. Một ánh mắt hiểu biết và tha thứ; một lời nói ngọt ngào và cảm thông; một cánh tay sẵn sàng đưa ra để nâng đỡ cho người lầm bước, đó là những gì mình có thể làm được ngay ngày hôm nay trong khả năng của mình, mà không cần phải có nhiều tiền, không cần phải có bằng cấp hay địa vị, không cần phải nhà cao cửa rộng hay xe cộ bóng loáng. Nếu không may, người thân có ra đi, thì ta biết rõ là người đó đã đi trong niềm hân hoan, hạnh phúc, và ta cũng không hối tiếc, buồn tủi là ta đã không làm được gì cho người đó khi họ còn sinh tiền.

Càng sống lâu với nhau, sợi dây ràng buộc càng siết chặt nhau hơn, khổ đau sẽ càng lớn nếu không biết sống trọn vẹn cho nhau khi còn ở bên nhau. Vì vậy, không chỉ gia đình người bạn của chị, mà kể cả Đoan Nghiêm hay chị hay tất cả mọi người, nếu ngay bây giờ chúng ta vẫn còn hờ hững với sự thật là ‘một mai người ta thương sẽ rời bỏ ta’ thì niềm đau kia sẽ lớn tột cùng một khi sự thật đó tới gõ cửa nhà mình. Hãy làm những gì có thể làm, hãy nói những gì có thể nói để đem hạnh phúc đến cho người ta thương ngay bây giờ đi!

Chị có thể giúp gia đình bạn chị bằng cách nhắc nhở họ là đừng đánh mất luôn những người hiện còn đang ở bên cạnh họ. Đó là điều duy nhất mình có thể làm lúc này.

Hy vọng những lời trên có thể giúp chị chia sẻ được với gia đình người bạn.

Chào chị, chúc chị và gia đình một mùa Noel sắp tới nhiều hạnh phúc và ấm cúng.