Một lá ngô đồng rơi

Colchiques dans les prés


Một lá ngô đồng rơi

Có hay chăng người ơi

Một lá ngô đồng rơi

Thu đẹp đã về rồi

Lờ lững trên trời cao

Chiếu lên nước hồ xanh

Lờ lững trên trời cao

Mây bạc còn dựng thành

Rừng vi lô quạnh hiu

Sáo lên ru hồn ai

Rừng vi lô quạnh hiu

Nắng vàng ngập ruộng dài

Niềm thương trong lòng tôi

Thắm tươi không nhạt phai

Niềm thương trong lòng tôi

Thu đẹp vẫn còn hoài.

(Điệp khúc)

Ngàn chiếc lá còn rơi

Đỏ au hay vàng tươi

Ngàn chiếc lá rơi rơi

Bay vèo ngập cả trời.


Lưu chuyển


Gió lặng trưa nay

Bốn cây trắc bá một hàng

Bức tường gội nước thời gian loang lổ mỏi mòn

Chìm lắng bơ vơ hồn gạch đá

Trời xanh trời xanh ơi bình lặng

Tôi tới hôm nay thăm dò tuổi gạch

Những tảng đá chồng lên nhau

Kiên nhẫn tháng này năm nọ

Đợi chờ, thương biết mấy

Thịt da tôi trên nẻo đường sa mạc ghé qua mau

Để lại chút ấm lòng bàn tay, phập phồng trái tim nhịp thở

Bóng xưa xa hút rồi

Các ngươi còn ở đây chờ đợi.

Này, có phải ngày xưa ta đã qua đây

Trong một chu kỳ nào

Để hôm nay dừng bước chân ngẩn ngơ,

bâng khuâng tìm dấu chân kiếp trước ?

Ở khoảng không giữa lòng bàn tay tôi

Khi năm uẩn được trả về

Ngày mai còn có những nguyên tử nào quần tụ ?

Ai chết bên bức tường vôi gạch giữa trưa hè,

trong lúc trời lặng yên mỉm nụ cười xanh biếc ?

Gạch đá ơi, ai đi qua

Và ai còn ở lại ?

Tôi muốn chở ngươi đi cùng trong tốc độ

Nhưng tôi bỗng đã nghe rồi !

Có kẻ từng đi tìm khứ lai

Hãy chỉ cho tôi nơi nao là chỗ chân trời

Để tôi có thể thấy cùng với các ngươi, tự kiếp xa xôi nào,

lưu chuyển cùng trong tốc độ ? Cho tôi gọi về cây khế cây chanh năm cũ

Cùng với hôm nay hàng cây trắc bá

Dừng chân nơi đây

Cuộc hành trình kỳ lạ

Tuy mầu trời xanh bình lặng muôn đời còn đó

Nhưng mầu trời xanh bình lặng hôm nay ra đời.


Các anh đứng dậy


Con của tôi nằm

Trong nôi

Thiên thần bé nhỏ

Đất nước nằm trong cơn bão tố

Con tôi nằm

Trong cơn bão tố.

Tôi muốn làm sao

Đem thân yếu nhỏ

Che chở con tôi

Nhưng đất nước chuyển rung

Và chiếc nôi con tôi

Anh ơi

Chị ơi

Đã biết bao đêm

Thao thức lòng đời

Hôm qua và hôm nay

Trên dưới ngút rừng khói lửa

Bom đạn rung trời tiếng nổ

Các anh đứng lên

Vì thế hệ chúng nó

Cho tôi góp phần công quả

Các anh đứng dậy các anh ơi.


Đừng khóc


Buổi trưa hè

Tiếng phi cơ bay nặng

Sát mái nhà

Đe dọa bé thơ.

Cùng ngồi với em

Lòng ngực tôi muốn tung ra tan vỡ

Em nín lặng, ôm đầu

Tôi ra đi chiều nay

Tìm nàng tiên năm trước

Cứu quê hương ta

Can đảm lên

Còn tương lai đó

Trước buổi khuya, tôi sẽ trở về .

Vô khứ lai từ


Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi

Hương âm vô cải phát mao thôi

Nhi đồng tương kiến bất tương thức

Tiếu vấn lão tùng hà xứ lai

Lão tùng hà xứ lai

Tôi cũng đến từ nơi em đã đến

Nhưng em không nghĩ rằng chúng ta có quen nhau

Tôi vuốt bộ râu tuyết sáng nay

Lá non trên đọt cây

Một buổi mai

Mơn mởn sắc mầu

Thấy mình không hề quen hạt mầm năm trước

Thấy mình không quen gốc cũ

Làng cũ giọng không đổi

Hai mươi năm

Nay thành làng của em

Trước đôi mắt ngơ ngác kia

Tôi chỉ là ông khách lạ

Một cụ già chống gậy về làng

Buổi sáng mùa thu

Tới hay lui

Đi hay về

Trong chúng ta, ai không là người qua lại ?

Lão tùng hà xứ lai

Em không thấy

(Mà sao em thấy được

Bài hát ca dao xưa

Nếu giờ tôi có hát

Em cũng không nhìn nhận được tôi mà)

Em cười khi tôi nói

Đây là làng của tôi

Tôi cũng cười vang

Khi em nói tôi là người mới đến

Bụi tre

Bến nước

Đình làng

Còn đó – có đổi thay mà không đổi thay

(Duy giọng nói người làng không thay đổi)

Một gốc măng mới

Một mái ngói đỏ

Một con đường nhỏ

Một đứa trẻ thơ

Tôi về làm chi

Nào tôi có biết

Một thoáng hương xưa

Người lữ khách

Không chốn khởi hành

Và không nơi tới

Kẻ vãng lai tam giới

Là ai ?

Kiếp luân hồi xưa

Khoai sắn

Đồng cỏ

Toót rã rơm khô

Bạn về quê bạn

Tôi thấy khắp nơi

Em thơ

Mái ngói đỏ

Con đường nhỏ

Quá khứ tương lai nhìn mặt

Bên nớ bên ni là một

Nẻo về tiếp nối đường đi.


Pháp thể hằng hữu

 

Bờ sông vắng

Bờ sông nắng

Nắng trên hè phố

Nắng trên bức tranh

Nắng trên lòng sách

Sách cười trang chữ

Lặng lẽ giòng sông trôi

Lòng tôi với lòng sách

Lòng tôi với giòng sông

Nắng còn lưu hoa

Trên lòng sách

Thời gian

Tràn lan

Mênh mông


Vững cánh


Loạn cánh

Một buổi chiều gió lộng

Tan tác mây thu

Những bóng chim giã từ

Dư ảnh mùa xuân nắng ấm

Người đã từ lâu quỳ nơi giáo đường bình lặng

Bỗng dưng nghe qua hồn mùa

Chiều nay vang vang tiếng gọi

Lên đuờng vượt cánh đồng dài tuyết giá

Vững cánh chở niềm tin.

Dựng tượng tuổi thơ


Đứng nhìn bên khung cửa sổ sáng nay của cuộc đời

Tôi thấy em ngã xuống, rồi em đứng dậy mỉm miệng cười

Cầu nguyện cho em đừng để thân em lấm bụi thẹn thùng,

đừng để tâm em mang sẹo cô đơn vụng về yếu đuối

Mỗi lần ngã là một lần đứng dậy

Để trưởng thành

Để cuộc đời nhường một bước đi lên

Những mũi tên bắn vào thân thể em

Hãy để cho chúng rơi như lá thu đẹp lìa cành

Ngoạn mục trò chơi tuổi thơ con trẻ

Em có thấy khi chiều gió qua

Nước hồ trong thoáng gợn

Nhưng rồi nước hồ sau đó vẫn bình yên

Lặng chiếu bóng núi bóng trăng ?

Em đã trưởng thành rồi

Cho tôi xin thêm của cuộc đời một ít tháng năm

Vừa đủ dựng

Tượng tuổi thơ can đảm.


Nhập lưu

 

Mỗi ông thầy tu có một chỗ nơi góc chiếc chiếu để ngồi thiền

Hãy ngồi yên trên chỗ đó

Trái đất mang tất cả chúng ta đi

Và chỗ ngồi cũng như một chỗ ngồi trên toa xe lửa hạng nhì

Đến ga rồi thì ông thầy tu cũng phải đi xuống

Và chỗ ngồi đó sẽ được phủi bụi đi để cho người khác tới ngồi

Mỗi ông thầy tu ngồi trên tọa cụ nơi góc chiếc chiếu của mình

được bao lâu ?

Tuy thế hãy ngồi yên trên đó

Như sẽ không bao giờ phải nhường chỗ cho ai khác

Như sẽ không bao giờ có ga để xuống

Chiếc xe lửa

Chiếc xe  đầy lửa trong lòng nó

Sẽ đưa ông thầy tu về đâu ?

Mỗi ông thầy tu ngồi kết già trên tọa cụ nơi góc chiếu của mình

Bắt chước trái núi hùng vĩ

Trái núi sừng sững đứng đó

Nhưng trái núi cũng xoay tròn theo ông thầy tu

Chiếc xe lửa của chúng ta đang đi.

Sáng nay ông thầy tu ngồi vào chỗ ngồi của mình trên góc chiếu,

và mỉm cười

Tôi không có ngồi hoài đâu ông

Chiếc xe lửa khi tới ga sẽ không mang theo tôi

Một chiếc tọa cụ, hay là một bó cỏ tươi

Tôi ngồi xuống

Một lần này nữa thôi.


Sinh tử không hoa


Đêm nghe mưa gội

Linh hồn thức dậy

Trời thế gian ngập lụt

Biển sóng gầm ảo tượng

Trong phút giây chập chờn

Đường nét hôm nay

Ra vào thấp thoáng

Đưa anh về đâu ?

Không

Mầu nhiệm trong giây lát

Hạt mưa cười

Nghiêng đổ u sầu