Princeton

 

Vàng rụng Princeton

Mùa lá đổ

Xanh ngắt trời thu buổi sáng

Nao nao sương khói nhớ thương về

Chen lẫn rừng cây

Năm tháng xa vời,

Biển rộng sông dài,

Hình hài một mảnh

Đưa tay nghiêng mắt chào em thầm hẹn

“Nhớ mùa thu sau trở lại

Xin dâng hoa lá

Xin dâng trời xanh mây trắng cho người “

Princeton thì thầm.

Princeton, Princeton

Một sáng ta về nhớ cố nhân

Lá cản chân ta xào xạc

Đàn em bé nhỏ nô đùa bãi cỏ xanh non

Những bàn tay đưa cao, vẫy nhẹ,

Không tiếc thương, không vấn vương

Còn ta, còn ngươi,

Năm ngoái năm xưa trò chuyện

Xa ai, ai xa mà ta tiếc thương ?


Hòa bình


Sáng nay vừa thức dậy

Nghe tin em gục ngã

Nơi chiến trường

Nhưng trong khu vườn tôi, vô tình

Khóm tường vi vẫn nở thêm một đóa

Tôi vẫn sống, vẫn ăn và vẫn thở

Nhưng đến bao giờ mới được nói thẳng điều tôi ước mơ ?

Anh ấy chết sáng nay

Viết cho Anton Cerbu


Đi đâu ? mùa xuân sắp đến rồi

Anh không đợi nụ hoa đầu hé cánh.

Xác anh, ai chôn vùi đất lạnh ?

Đây là đâu ? vùng cô tịch hoang liêu ?

Có lẽ sáng nay tuyết rơi

Và điện thoại nơi nhà tôi vang động

Anh ra về, chúng tôi mang tiếc nuối,

Và hồn trẻ thơ nao nao

Hai mắt anh còn đó

Và sự nghiệp

Và cuộc đời

Cho tôi thấy nẻo anh về quang đãng

Ngày mai trong khung trời sáng

Tôi sẽ về đốt hương

Nơi thư phòng cũ

Và tập hợp lại đàn trẻ con năm xưa

Chúng tôi sẽ cùng hát ca,

Bài ca phương Đông chói rạng

Cùng cất cao tiếng cười

Tươi như nắng sớm

Cho khói trầm lên

Ấm áp linh hồn anh.


Mùa nhân loại mang áo mới


Tôi đến đây trong u tịch rừng sâu

Ngồi lắng hết tâm linh vào cảnh vật

Trời thanh tịnh quá ! nắng chiều đang tắt

Cả rừng cây lặng lẽ đứng trang nghiêm

Cảnh thiên nhiên trong giờ phút êm đềm

Đã xâm chiếm. Để tâm hồn xúc động,

Tôi suy nghĩ miên man về cuộc sống

Đầy đau thương sầu khổ của nhân gian :

Ai đã ra tay rẽ nghé, chia đàn ?

Trời ! cuộc sống tang thương và đẫm máu !

Tiếng sinh linh kêu mười phương chưa thấu

Tiếng say cuồng của bạo lực vô minh

Tôi ngồi yên nghe tất cả bất bình

Lắng đọng xuống hồn thiêng liêng, kết tụ

Gió kín đáo trong cây thầm ủ rũ

Rồi không gian bỗng chuyển ý trầm tư

Tôi ngồi yên như núi, lặng như chùa

Mãi an trú trong chiều sâu hơi thở

Đất mẹ còn đây thương yêu phòng hộ

Hẹn chữa lành muôn vạn nẻo sầu thương

Từ nguồn tâm, năng lượng đã lên đường

Gây chuyển biến sâu xa hồn vũ trụ :

Lao xao không gian muôn vàn tinh tú

Tôi bỗng nghe lòng đất nở hoa tươi

Trong thân cây nhựa mạnh thúc đâm chồi

Nước chảy xiết thêm giữa lòng thác suối

Mùa thiên nhiên đã về, mang áo mới !

Tôi nghe mênh mông nắng reo đồng nội

Đất vùng quê khoai sắn lên tươi xanh

Hoa nở, chim ca, trái nặng trên cành

Sung túc quá, một mùa xuân vũ trụ !

Tôi linh cảm thấy loài người muôn xứ

Đang đứng lên, chèo chống giữa phong ba

Ủ nguồn nhân nơi tin tưởng chói lòa

Lấp cạn hố phân chia và sầu khổ

Bông trí tuệ đang tưng bừng đua nở

Cây tình thương đang khoác áo xanh tươi

Hương tự do ướp lấy cánh hoa đời.

Tôi nghe không gian tiếng kêu rộn rã

Nghe vũ trụ tưng bừng trong cây lá

Cả loài người khoác áo mới tương thân

Và nơi đây, lấp loáng ánh sương trăng

Tiếng hoa lá hò reo bừng mạch sống.


Thế giới chúng ta

 

Nắng trên ngói reo vui

Và nắng trên bức tranh sáng nay đồng vọng

Tôi chế nắng bằng mầu

Nhờ mầu chuyền sức ấm

Tiếng hát của loài chim sứ giả

Sáng nay

Nói rằng thế giới chúng ta

Lại bắt đầu một chu kỳ tạo dựng.

 

Trầm hương tưởng niệm


Bảy năm

Trầm hương xa

Hình ảnh mẹ

Một sáng mùa thu lạnh nắng

Mẹ rủ áo ra về

Đau thương đầy vai trút nhẹ

Con không khóc ;

Cuộc đời xa lạ,

Ra đi tủi hờn rưng rưng

Gió bay áo con

Vàng nắng, đồi cao, trời xanh,

Nấm đất.

Những người còn ở lại sau chót

Cũng ra về.

Con nói chuyện cuộc đời

Lòng tan nát nhưng bình an

Hiện hữu đã quá nặng nề trên vai mẹ

Bảy năm

Thỉnh thoảng mẹ về, linh động

Hôm nay hai giọt nước mắt xót thương

Tủi hờn con chia với mẹ

Hiện hữu vai con còn gánh

Nhớ về hình ảnh mùa thu xa

Trầm hương xa

Gió thổi vi vu

Đồi cao ngợp nắng

Hôm nay con về

Ở lại với con hôm nay mẹ ơi

Ngày mai không biết về đâu phiêu bạt

Nhưng Mẹ vẫn còn

Ôi thương yêu ngàn năm

Cho con gục đầu nhớ nhung

Gọi về quê mẹ.


Quán tưởng

 

Trăng tròn đêm nay, xin gọi hết muôn sao về cầu nguyện

Và định lực khiến trời rung đất chuyển

Tập trung về nơi điểm sáng của tự tâm

Có muôn loài làm chứng đây, đau thương đã ngập tràn rồi,

Mười phương nghe tiếng chuông khuya

Hãy chấp tay quán từ bi

Cho mật ngọt tình thương nơi trái tim ứa thành cam lộ

Giọt nước thanh lương, trên lòng đau thế gian, xóa tan sầu khổ

Từ đỉnh tâm linh cao chót vót

Cam lộ chảy về từng mạch

Thấm nhuận đồng xanh, ruộng mía, vườn dâu.

Con rắn hổ mang uống xong giọt sương khuya trên đầu ngọn cỏ,

Bỗng cảm thấy tiêu tan nọc độc trên lưỡi mình

Và những mũi tên tẩm thuốc của loài ma

nở thành bông hoa khi bay đến

Cam lộ vương như lai !

Cam lộ vương như lai !

Phép mầu hiển hiện :

Với hai cánh tay trẻ thơ mũm mĩm, em nghiêng đầu

thương yêu ôm con rắn vào lòng

Lá xanh vườn xưa, nắng lên trên tuyết trắng

Dòng Tào Khê vẫn hướng về phương Đông

Tịnh thủy trong bình là tịnh thủy trong lòng :

Cho súng đạn trần gian khuya nay rơi xuống tan thành cát bụi.

Một bông hoa nở rồi

Hai bông hoa nở rồi

Muôn bông hoa tím vàng lấm tấm trên thảm nhung đồng nội

Và thiên đường hé mở một lần với nụ cười trên đôi môi em thơ.

Nếu hỏi rằng “người muốn bao nhiêu “

Tôi sẽ xin rằng “tất cả “

Tôi tham lam hơn ngày xưa, tham lam tột độ,

Cả ngài, cả tôi

Cả người thiên hạ

Xuôi về, sáng hôm nay, trong duy  nhất nhiệm mầu.

Ôi những mảnh rời nhau, khổ đau,

Tách ra ngoài đại thể !

Đã từ lâu, ngàn vạn đời,

Chúng tôi tự tìm, sờ soạng, trong ngục tù giả trá an vui

Sáng hôm nay em tôi trở về quỳ dưới Phật đài

Mắt đầm đìa lệ,

Ôi những linh hồn đi tìm bến đỗ

(Hình bóng của tôi xưa

Phiêu lưu ngàn năm, một hôm sầu khổ, khao khát bến bờ)

Hãy để yên cho em quỳ lâu trên điện Phật

Cho lệ em thầm lặng chảy

Cho lệ em mặc sức tràn trề

Hãy để yên cho quỳ lâu thêm nữa

Đủ thì giờ cho lệ em khô ráo

Bởi vì người ơi, một sáng mai kia,

Tôi sẽ đến châm lửa vào túp lều nho nhỏ của em ở ven đồi

Túp lều duy nhất còn lại của đời em

Cho lửa cháy lên cao

Cho tan hoang tất cả

Cho chỗ nương tựa cuối cùng tan rã

Cũng như chiếc bè, trên đại dương, tan rã,

Để vỏ cứng hồn em, trong hỗn độn nhiệm mầu,

Sẽ vỡ toang. Tràn trề ánh sáng !

Tôi sẽ gặp em, bên ánh lửa hồng cháy rực của túp lều

Nước mắt sung sướng chan hòa

Tôi nhìn em

Và khi cầm tay em, tôi hỏi rằng : “em muốn bao nhiêu “

Tất nhiên em sẽ cười và sẽ xin rằng “tất cả “.


Giao cảm

 

Lặng lẽ chiên đàn nhả khói thơm

Đỉnh trầm xông ngát ý thiền môn

Lung linh nến ngọc ngời sao điểm

Thanh tịnh. Trần gian sạch tủi hờn.

Chầm chậm xuân về lòng đất chuyển

Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương

Tâm linh một thoáng bừng giao cảm

Lặng hết bao nhiêu lớp sóng cồn

Trời đất hân hoan mừng nắng dậy

Một đàn em nhỏ rộn yêu thương

Quần điều áo lục theo chân mẹ

Hái lộc mùa xuân chật ngả đường.


Duy thị nhất tâm


Thành trì em năm xưa

Ai đã hứa sẽ xây cho vững chãi ?

Sáng hôm nay những người cũ bỗng thấy bập bềnh phiêu giạt

trên sóng gió đại dương

Khổ đau xây cho loài người một trú địa cuối cùng,

Và nơi đó em sẽ ẩn náu qua đêm dài độc địa.

Hãy nhắc lại cho tôi nghe những lời năm xưa tôi đã hứa

Để tôi có thể còn có mặt ngày mai và làm chứng cho em

Những mũi tên cắm vào thân thể tôi vẫn còn đây, nguyên vẹn,

chưa bao giờ giao trả

Sửa soạn khu vườn xanh của em cho sây trái

Tôi cũng sẽ là một con chim như những con chim khác

Suốt đời chỉ muốn tìm tới chốn suối ngọt cây lành.

Hãy là chuyển luân thánh vương

Ngọn bút nội tâm em sẽ ký sắc lệnh đày khổ đau

ra ngoài vòng hiện hữu

Và gọi về từ muôn phương tản mác nào hoa, nào bướm,

Cho chồi non tuổi xanh căng nhựa sống,

Vũ trụ cười khi hai mắt em cười.


Ngôi sao nhỏ


Liên tiếp mười hôm trời nặng mây mù

Bên cửa sổ nhìn em, bốn phương mịt mờ không thấy

Em đi đâu ? Linh hồn tôi bỡ ngỡ

Như con chim con lạc vào một hải đảo đầy đặc sương mù

Mưa gió tơi bời mấy đêm

Kinh thành hoang lạnh, ướt bóng người đi đêm hè phố

Chúi đầu trên sách, bắt chước chàng thư sinh thuở trước

Những mong rộng mở chân trời tiềm thức, hiện bóng hình em

Mưa gió vẫn tơi bời

Đêm nay đầu chúi trên án thư

Ta không ngờ gió cuốn ngàn mây, trời quang, mưa tạnh,

Thao thức vừa nghe tiếng gọi

Giật mình nhìn ra, ta thấy bóng em bên cửa sổ :

Em đã trở về !

Ôi thương thay ngôi sao nhỏ ! Qua bao nhiêu mưa gió dập dồn

Em đã đi lạc về phương nao, tự bao giờ,

và đã khóc trên bao nhiêu cánh đồng xa lạ ?

Em đã về

Mắt còn ngơ ngác nhìn ta qua cửa sổ

Đi đâu trong bao nhiêu ngày mưa gió

Thân bé bỏng còn run

Vì ngợp gió vô biên ?

Nằm yên trong lòng cốc pha lê, mắt lệ cười buồn, em kể :

“Hôm nay thiên đình mở hội ngàn sao,

Trời quang, mưa tạnh,

Em đã về tận thiên cung đội sớ

Quỳ nơi điện ngọc

Xin cho đất cũ thanh bình

Cho hoạn nạn tai ương

Cho binh đao nước lửa

Cho bạo quyền hung ác

Ngừng tay trên mảnh đất nghèo khổ quê hương “.

Tiếng gọi của em vang thấu ngàn sao,

ngập ngừng từng giọt lưng chừng không gian muốn rụng,

Cho ta cảm ơn muôn trùng tinh đẩu

Những viên kim cương niềm tin bất diệt, những bông hoa

nở sáng trên cánh đồng tâm thức bao la.

Ngôi sao bé nhỏ đã về

Mắt tôi đầm lệ

Tôi gọi tên tôi

Mà tâm tư chợt thấy rưng rưng.