Đừng khóc


Buổi trưa hè

Tiếng phi cơ bay nặng

Sát mái nhà

Đe dọa bé thơ.

Cùng ngồi với em

Lòng ngực tôi muốn tung ra tan vỡ

Em nín lặng, ôm đầu

Tôi ra đi chiều nay

Tìm nàng tiên năm trước

Cứu quê hương ta

Can đảm lên

Còn tương lai đó

Trước buổi khuya, tôi sẽ trở về .

Vô khứ lai từ


Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi

Hương âm vô cải phát mao thôi

Nhi đồng tương kiến bất tương thức

Tiếu vấn lão tùng hà xứ lai

Lão tùng hà xứ lai

Tôi cũng đến từ nơi em đã đến

Nhưng em không nghĩ rằng chúng ta có quen nhau

Tôi vuốt bộ râu tuyết sáng nay

Lá non trên đọt cây

Một buổi mai

Mơn mởn sắc mầu

Thấy mình không hề quen hạt mầm năm trước

Thấy mình không quen gốc cũ

Làng cũ giọng không đổi

Hai mươi năm

Nay thành làng của em

Trước đôi mắt ngơ ngác kia

Tôi chỉ là ông khách lạ

Một cụ già chống gậy về làng

Buổi sáng mùa thu

Tới hay lui

Đi hay về

Trong chúng ta, ai không là người qua lại ?

Lão tùng hà xứ lai

Em không thấy

(Mà sao em thấy được

Bài hát ca dao xưa

Nếu giờ tôi có hát

Em cũng không nhìn nhận được tôi mà)

Em cười khi tôi nói

Đây là làng của tôi

Tôi cũng cười vang

Khi em nói tôi là người mới đến

Bụi tre

Bến nước

Đình làng

Còn đó – có đổi thay mà không đổi thay

(Duy giọng nói người làng không thay đổi)

Một gốc măng mới

Một mái ngói đỏ

Một con đường nhỏ

Một đứa trẻ thơ

Tôi về làm chi

Nào tôi có biết

Một thoáng hương xưa

Người lữ khách

Không chốn khởi hành

Và không nơi tới

Kẻ vãng lai tam giới

Là ai ?

Kiếp luân hồi xưa

Khoai sắn

Đồng cỏ

Toót rã rơm khô

Bạn về quê bạn

Tôi thấy khắp nơi

Em thơ

Mái ngói đỏ

Con đường nhỏ

Quá khứ tương lai nhìn mặt

Bên nớ bên ni là một

Nẻo về tiếp nối đường đi.


Pháp thể hằng hữu

 

Bờ sông vắng

Bờ sông nắng

Nắng trên hè phố

Nắng trên bức tranh

Nắng trên lòng sách

Sách cười trang chữ

Lặng lẽ giòng sông trôi

Lòng tôi với lòng sách

Lòng tôi với giòng sông

Nắng còn lưu hoa

Trên lòng sách

Thời gian

Tràn lan

Mênh mông


Vững cánh


Loạn cánh

Một buổi chiều gió lộng

Tan tác mây thu

Những bóng chim giã từ

Dư ảnh mùa xuân nắng ấm

Người đã từ lâu quỳ nơi giáo đường bình lặng

Bỗng dưng nghe qua hồn mùa

Chiều nay vang vang tiếng gọi

Lên đuờng vượt cánh đồng dài tuyết giá

Vững cánh chở niềm tin.

Dựng tượng tuổi thơ


Đứng nhìn bên khung cửa sổ sáng nay của cuộc đời

Tôi thấy em ngã xuống, rồi em đứng dậy mỉm miệng cười

Cầu nguyện cho em đừng để thân em lấm bụi thẹn thùng,

đừng để tâm em mang sẹo cô đơn vụng về yếu đuối

Mỗi lần ngã là một lần đứng dậy

Để trưởng thành

Để cuộc đời nhường một bước đi lên

Những mũi tên bắn vào thân thể em

Hãy để cho chúng rơi như lá thu đẹp lìa cành

Ngoạn mục trò chơi tuổi thơ con trẻ

Em có thấy khi chiều gió qua

Nước hồ trong thoáng gợn

Nhưng rồi nước hồ sau đó vẫn bình yên

Lặng chiếu bóng núi bóng trăng ?

Em đã trưởng thành rồi

Cho tôi xin thêm của cuộc đời một ít tháng năm

Vừa đủ dựng

Tượng tuổi thơ can đảm.


Nhập lưu

 

Mỗi ông thầy tu có một chỗ nơi góc chiếc chiếu để ngồi thiền

Hãy ngồi yên trên chỗ đó

Trái đất mang tất cả chúng ta đi

Và chỗ ngồi cũng như một chỗ ngồi trên toa xe lửa hạng nhì

Đến ga rồi thì ông thầy tu cũng phải đi xuống

Và chỗ ngồi đó sẽ được phủi bụi đi để cho người khác tới ngồi

Mỗi ông thầy tu ngồi trên tọa cụ nơi góc chiếc chiếu của mình

được bao lâu ?

Tuy thế hãy ngồi yên trên đó

Như sẽ không bao giờ phải nhường chỗ cho ai khác

Như sẽ không bao giờ có ga để xuống

Chiếc xe lửa

Chiếc xe  đầy lửa trong lòng nó

Sẽ đưa ông thầy tu về đâu ?

Mỗi ông thầy tu ngồi kết già trên tọa cụ nơi góc chiếu của mình

Bắt chước trái núi hùng vĩ

Trái núi sừng sững đứng đó

Nhưng trái núi cũng xoay tròn theo ông thầy tu

Chiếc xe lửa của chúng ta đang đi.

Sáng nay ông thầy tu ngồi vào chỗ ngồi của mình trên góc chiếu,

và mỉm cười

Tôi không có ngồi hoài đâu ông

Chiếc xe lửa khi tới ga sẽ không mang theo tôi

Một chiếc tọa cụ, hay là một bó cỏ tươi

Tôi ngồi xuống

Một lần này nữa thôi.


Sinh tử không hoa


Đêm nghe mưa gội

Linh hồn thức dậy

Trời thế gian ngập lụt

Biển sóng gầm ảo tượng

Trong phút giây chập chờn

Đường nét hôm nay

Ra vào thấp thoáng

Đưa anh về đâu ?

Không

Mầu nhiệm trong giây lát

Hạt mưa cười

Nghiêng đổ u sầu


Những giọt không


Mát lòng, nhờ

Những giọt không

Bỗng đâu thuyền đã

Sang sông

Tới bờ !

Cát mềm, bãi vắng

Nguyền xưa…

Xin trả về cho non sông cho nhân loại cho đồng bào


Bốn đứa em chết đêm qua

Một đứa tên Hy

Một đứa tên Tuấn

Một đứa tên Thơ

Một đứa tên Lành

Tôi xin cáo với đồng bào, với đất nước,

Với các chị các anh.

Bốn đứa con trai, đầu còn rất xanh

Hai năm trước

Chúng nghe lời tôi

Ra đi, vào lòng đất nước

Mong gieo rắc tin yêu

Xây dựng hòa bình

Xương các em là xương tôi

Thịt các em là thịt tôi

Xương tôi tan

Thịt tôi nát

Nửa đêm chúng bắt các em

Đầu trần chân đất

Đi tới bờ sông

Chúng bắt các em quỳ xuống

Chúng hỏi

Có phải Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội không

Các em nói có

Chúng bắn các em ngã quỵ bên bờ sông

Chúng bắn tôi ngã quỵ bên bờ sông

Có mặt đồng bào

Có mặt các chị các anh

Máu của các em, tôi xin trả về cho non sông

Xương của các em, tôi xin trả về cho non sông

Máu xương đó trinh nguyên

Chưa bao giờ làm hoen ố giống Lạc Hồng

Còn những bàn tay các em, tôi xin trả về cho nhân loại

Trái tim các em, tôi xin trả về cho nhân loại

Những bàn tay kia chưa bao giờ gây tàn hại

Những trái tim kia từ thơ ấu chưa bao giờ nhận gửi máu hờn căm

Còn da các em đây, xin gửi trả về cho đồng bào

Các em chưa bao giờ chấp nhận

Việc nồi da mà xáo thịt

Xin hãy dùng những mảnh da của các em đây mà vá lại

Những đường rách, những vết cắt rướm máu

trên thân hình dân tộc thương đau.


Đại trượng phu


Cửa tùng đôi cánh khép

Một mũi tên sáng loáng lìa dây cung

Lao vút tới

Mặt trời nổ tung

Đầy sân hoa cam rụng

Phảng phất

Bóng vô cùng.