Lập gia đình hay sống độc thân để dễ tu

Năm nay con 23 tuổi, con phát tâm tu học Phật pháp đã được 3 năm, con đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học ở Thành phố HCM. Từ khi ngộ đạo, con may mắn được gặp pháp môn Tịnh độ, tín nguyện trì danh niệm Phật cầu vãng sanh nơi cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà. Con phát nguyện một đời giữ giới, sống độc thân để hiếu dưỡng phụ mẫu và tu hành cho đến ngày tự tại ra đi. Ở nhà trọ có một anh để ý yêu con nhưng con không hề hay biết, con chỉ xem anh như một người anh trai (anh lớn hơn con hai tuổi). Khi ở bên anh con rất hồn nhiên không hề biết anh yêu mình. Con thường hay nói chuyện Phật pháp cho anh nghe, rủ anh đi chùa, rủ anh tụng kinh, niệm Phật. Chuyện gì đến rồi cũng đến, anh tỏ tình với con. Con cương quyết chối từ và nói rõ ý định của mình trên con đường tu đạo. Con đem chuyện này tâm sự cùng mẹ. mẹ không những không ủng hộ mà còn khuyên con lập gia đình để mẹ chết được yên lòng vì con gái của mẹ sẽ có người che chở, bảo vệ suốt đời. Qua lời nói của mẹ, con bắt đầu đắn đo, rồi anh tấn công quyết liệt, theo đuổi con, đưa rước con đi học. Con vẫn không nghĩ rằng người này sẽ là chồng mình, nhưng rồi tình cảm cứ len lỏi vào trái tim con từng ngày mà con không hề hay biết. Bây giờ con đã yêu anh, anh đã phát tâm ăn chay, giữ giới và tu hành theo con. Nhiều cô, cậu đồng tu thường khuyên con nên sống độc thân để tu học, lấy chồng khổ trăm bề. Gia đình anh cũng ăn chay chỉ còn anh với chị Hai anh là ăn mặn. Từ khi yêu con anh đã ăn chay theo lời con nói, tập ngồi thiền để niệm Phật, phóng sanh…nói chung, con nói gì anh cũng nghe. Con cũng không biết phải làm như thế nào mới đúng nữa, con đã chia tay 10 lần nhưng lần nào anh cũng khóc. Con không dám đương đầu với những mâu thuẫn trong lòng mình, không muốn xa anh nhưng con cũng không muốn lấy chồng…lấy chồng rồi đâu thể tự do để làm Phật sự, để có nhiều thời gian tu học. Lúc đó rồi con cái, ái ân,…cơm, áo, gạo, tiền…bao nhiêu điều vây bủa con. Một phần con lại mặc cảm với chú bác, anh chị, bạn bè đồng tu. Con phải làm sao mới đúng? Xin quý Thầy, quý Sư cô giúp con! A Di Đà Phật!

Sư cô Chân Không trả lời:

Con nên nói với anh chàng yêu con mà con cũng yêu  là tình yêu với chuyện lập gia đình là hai chuyện gần nhưng mà khác. Khi nào tình yêu thật chín, nhân duyên hình scck.jpgđầy đủ, con có nghề nghiệp, anh ấy có nghề nghiệp thì hai con có thể lập gia đình và cùng tu học, hoặc nếu cả hai cùng muốn xuất gia thì cũng có thể cùng đi xuất gia.

Hiện giờ hai con nên biết trân quý, giữ gìn tình bạn, tình yêu nhưng CHƯA đến lúc lập gia đình. Hiện giờ ở Tây Phương có nhiều anh chị yêu nhau hai ba năm rồi nhưng chưa cưới, họ biết là phải có đời sống tâm linh nữa thì tình yêu mới bền. Do đó nhiều cặp đã tìm tới tu tập ở Làng Mai, anh tập sự tu bên quý thầy, sống đời phạm hạnh, cô tập sự tu bên các sư cô sống phạm hạnh như các sư cô. Ở Làng mỗi tuần hai lần: thứ Năm và Chủ nhật hai bên nam và nữ gặp nhau cùng nghe pháp thoại của Sư Ông, ăn cơm trưa chung, dự pháp đàm chung rồi sau đó nam và quý thầy về tu viện của quý thầy còn nữ và các sư cô thì về tu viện các sư cô. Như vậy hai anh chị vẫn gặp nhau mỗi tuần hai lần để trao đổi tin tức, chia sẻ sự tu học và khó khăn v v… Sau một năm tập sự, hai người có thể quyết định xuất gia sống đời phạm hạnh, không lấy nhau như vợ chồng mà lại trở thành bạn đồng chí hướng, đồng phụng sự, đồng giữ phạm hạnh. Đó là trường hợp thầy Pháp Linh và sư cô Hiến Nghiêm (cả hai đều là người Anh). Cặp thứ hai là thầy Pháp Hiền và sư cô Hà Nghiêm (hai người đều là người Hoa Kỳ, cô thì đẹp như Đức mẹ …). Sau khi tu tám năm, sư cô Hà Nghiêm bỗng có nhu yếu làm mẹ quá nên xin ra đời và thầy Pháp Hiền cũng xin đi theo cô luôn!!! Thế là họ quyết định ra lập gia đình vì nhu yếu làm mẹ của sư cô Hà Nghiêm và nhu yếu làm cha của thầy Pháp Hiền lớn quá. Họ lập gia đình xong cho ra đời ba cháu. Tới khi có con rồi thì hai anh chị mới rầu và than thở với sư cô hoài là khó quá, không đơn giản như chúng con tưởng nhưng cũng OK!

Này con, con đừng từ chối không thương anh ấy, nhưng thương và làm vợ là hai chuyện khác. Trong tình bạn con cũng nên liên hệ rất giới hạn và không nên ngồi riêng hai người ở chỗ vắng để có thể bảo hộ cho nhau. Tập điều độ thôi, mỗi tuần chỉ nên gặp nhau một lần vì con cần dành thì giờ để học cho tới khi ra trường, có một nghề nuôi thân và nuôi gia đình (nếu chọn sống chung với anh ấy), còn bây giờ nên đầu tư thời gian để hai đứa học và tốt nghiệp xong đã.

Con nên cẩn thận. Con cũng nên thử quán chiếu như vầy: giả thử trong trường hợp chàng theo quá lâu, không được cưới mà nhu yếu làm chồng lớn quá nên đi tìm cô khác và chấm dứt theo con. Chừng đâu đó xong xuôi, con chịu cho anh cưới thì anh ấy đã ăn nằm với cô khác rồi và con… sẽ rất khó tính toán sao cho đúng đạo và đời. Nhưng cũng không biết được, có khi sự việc xảy ra như thế thì không chừng con lại đi tu dễ dàng hơn, (tưởng giếng sâu, em nối sợi dây dài, ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây! Ca dao Việt Nam đó con, có nghĩa là mình tưởng anh ta là người chung thủy nên chuẩn bị đàng hoàng cho anh ta nhưng ai ngờ giếng cạn là anh ta lại theo cô khác, con không thèm tiếc chi, chỉ tiếc cái tình con dành cho anh ấy!). Nếu chuyện xảy ra như vậy thì con sẽ bình an hơn vì anh hết yêu con. Con sẽ tập buông xả hết để sống đời tu cho nhẹ nhàng… Nếu nghĩ đến đây mà con quýnh lên sợ mất chàng thì con nên đồng ý cho chàng cưới sau khi cả hai tốt nghiệp và có được sở làm !!!

Nếu biết tu tại gia mà lại được quý thầy, quý sư cô Làng Mai hướng dẫn thì có gia đình cũng không khổ lắm đâu. Cũng vui lắm. Khi có con cái thì con có thể hướng dẫn cho các cháu cùng tu. Có những đứa con khát khao tu học cùng với bố mẹ lắm. Cả gia đình cùng tu rất là hạnh phúc. Ở Làng Mai mỗi năm trong khóa tu mùa Hè, hàng tuần có cả ngàn người về để cha mẹ con cái tu chung. Nếu cả gia đình cùng tham dự khóa tu thì sự thực tập của cả nhà sau đó như được hâm nóng lại, ba mẹ sẽ dễ thương với nhau và với con hơn, con cái cũng ngoan ngoãn hơn.

Nếu chọn con đường xuất gia,  gặp đúng thầy, đúng môi trường tu tốt thì thật là hạnh phúc, như diều gặp gió, bay lên cao từng ngày, hạnh phúc từng ngày. Đời tu cũng có khó khăn nhưng cái khó của người tu sánh với người đời thì ít lắm. Còn nếu đi tu không đúng môi trường thì con sẽ khổ dài dài và sẽ tiếc sao ngày xưa mình không ưng anh ấy v..v.

Khi nào con quyết định ra sao nhớ cho sư cô biết. CÓ ĐỜI SỐNG TÂM LINH  thì quyết định sao cũng vui hết. Nếu biết tu, biết làm mới tình thương mỗi tuần, bìết tụng năm phép tu tập chánh niệm mỗi tháng, đàm luận về 5 phép chánh niệm đó để có thể áp dụng vào đời sống hằng ngày… thì tình yêu sẽ bền. Tóm lại là PHẢI TU, TU CHO ĐÚNG CÁCH thì tu sẽ rất vui nhẹ nhàng. Làm cư sĩ có gia đình cũng rất vui. Làm xuất sĩ lại càng vui hơn.

Thương con lắm

Sư cô Chân Không

Làm sao để giúp bạn trai của con

Thưa các thầy và các sư cô,

Con năm nay 23 tuổi, sống ở thành phố Hồ Chí Minh.

Con chia tay người ấy được đúng một năm. Người ấy của con là một Phật tử. Khi quen người ấy chúng con thường hay đi chùa, lúc đó khi yêu nhau thì con nghĩ đi chùa cũng chỉ là dịp để chúng con được bên nhau thôi, con xin lỗi vì lúc đó con chưa hiểu biết được gì về Phật pháp. Khi chia tay anh ấy con rất đau khổ, gia đình con lại có biến, người thân con mất, con hoàn toàn tuyệt vọng trong cuộc sống vì ai cũng bỏ con mà đi cả… Trong thời gian 49 ngày cúng cơm cho cháu con ở chùa, con tự nhiên muốn phát tâm tìm hiểu về đạo Phật vì cảnh chùa lúc ấy là nơi con cảm thấy yên bình nhất. Con siêng đi chùa và tìm mua sách của thầy Nhất Hạnh về đọc, sau đó thì con lên mạng nghe pháp thoại. Nghe những bài giảng của các thầy, cô về cha mẹ, về đức từ bi, con khóc rất nhiều. Con cảm thấy trước nay con sống quá vô tình với những người đã thương yêu con, người yêu của con cũng vì không chịu nổi tính vô tâm và hay ghen của con mà bỏ đi… Con ân hận lắm… Con cứ đọc kinh, sám hối và hàng ngày tự mình rèn luyện để thay đổi bản thân. Cuộc sống của con dần khá hơn…

 

Khoảng thời gian gần đây con và người yêu con liên lạc lại với nhau. Anh ấy đang trong thời kì căng thẳng vì làm đồ án tốt nghiệp. Anh ấy tâm sự với con trong khoảng thời gian chia tay con anh ấy đã sống rất buông thả và xa rời Phật pháp, uống rượu, mê đắm sắc dục, tính khí cũng hung hãn và lạnh lùng hơn. Anh ấy rất đau khổ và anh ấy nói cần một người bên cạnh để giúp anh ấy cân bằng. Và người đó chính là con. Theo con hiểu, có thể anh ấy không còn yêu con nữa nhưng vẫn cần con để nhắc nhở cho anh ấy làm đúng, không đi sai đường nữa. Con rất thương anh ấy nên đã chấp nhận lời đề nghị đó dù biết trước rằng mình sẽ lại bị tổn thương lần nữa vì anh ấy có còn yêu con đâu nhưng vẫn cần con. Con nói chuyện, giúp anh ấy trong việc làm đồ án (con và anh ấy học cùng ngành nên rất hiểu công việc và năng lực của nhau), động viên tinh thần anh ấy rất nhiều. Sau một đợt chấm giai đoạn căng thẳng thì bỗng nhiên anh ấy lạnh lùng hẳn với con. Con có hỏi thẳng là bây giờ anh không muốn em phụ anh nữa đúng không thì anh ấy nói đúng.

 

Các thầy và các cô ơi, thật sự khi đã chuẩn bị tinh thần cho những việc này, con không đau khổ nhiều như một năm trước. Con chỉ thấy một nỗi chán nản tràn ngập. Con đã cố gắng học tu theo hạnh của Quan Thế Âm Bồ Tát, tập lắng nghe, tập yêu thương và quan tâm. Con cũng biết anh ấy quả tình rất đau khổ và căng thẳng trong giai đoạn này. Con chỉ muốn ở bên cạnh là nguồn động viên tinh thần cho anh ấy, mà không được nữa rồi. Con chẳng biết phải làm sao để anh ấy có thể nhận ra con mới là người chung thuỷ và sẵn sàng thương yêu anh ấy, vì bên cạnh anh ấy bây giờ có những người rất vô minh đang quyến rũ và lôi kéo. Con phải làm sao để đưa anh ấy về con đường chính đạo, để anh ấy bớt đau khổ và làm đồ án thật tốt vì thời gian không còn nhiều nữa.

 

Hôm nay con lên mạng đọc trang langmai.org, con cảm thấy mình cần được chuyện trò, con cần được ai đó lắng nghe những suy nghĩ của con. Vì con là một người rất ít khi chia sẻ chuyện thầm kín trong lòng. Mẹ con cứ sợ con khổ luỵ nên không đồng ý cho con tiếp tục mối quan hệ này. Nhưng con thấy con không khổ khi muốn giúp anh ấy, trái lại con thấy vui khi đưa tay cho một người đang chìm đắm. Nhưng giờ đây anh ấy không muốn nắm lấy tay con, thì con biết phải làm thế nào? có điều kì diệu nào không các thầy các cô ơi…

 

Con mong nhận được hồi âm từ các thầy cô. Con cám ơn vì tuy ở khoảng cách rất xa con vẫn thấy thầy, cô như đang bên cạnh và nghe con. Con vẫn còn chỗ để nương tựa vào…

 

Thầy Chân Pháp Đăng chia sẻ:

Thuy thân mến.

Cám ơn con tin quý thầy, quý sư cô mà tâm sự hết nỗi lòng. Hy vọng chia sẻ được như thế con sẽ vơi đi một phần nào khổ đau.

Con nói: “Anh ấy không còn thương con nữa.” Đúng như lời anh ấy trả lời câu hỏi của con. “Anh không muốn em phụ anh nữa.” Câu trả lời rõ ràng quá rồi sao con cứ dây dưa hoài cho khổ. Thuy ơi! Tình yêu đến từ trái tim, không thể miễn cưỡng được con ạ. Đồng ý, hai đứa con đã từng yêu nhau nhưng đã chia tay hơn một năm rồi. Nếu anh ấy thật sự muốn hàn gắn lại mối tình thì đã không đối xử với con như thế.

Hãy để anh ấy đi đường của anh. Con khổ đủ rồi sao con không tự về chăm sóc cho chính con. Con còn trẻ phải lo xây dựng tương lai cho mình. Con đừng bám riết mối tình đầu bởi vì mối tình nào cũng là cơ hội học hỏi, lớn lên trong tình yêu. Tình yêu không đơn thuần, đơn điệu đâu; nó là một quá trình học hỏi, tìm hiểu, kinh nghiệm để tìm ra người hợp tình, hợp ý, hợp lý tưởng….

Con nói: “Anh ấy rượu chè, say mê sắc dục, hung hãn, lạnh lùng.” Một người như anh có thể làm cho con hạnh phúc không? Thương yêu một người là để tìm hiểu chứ không hẳn là phải chiếm giữ người ấy. Muốn tình yêu trở thành đôi bạn chung thủy sống với nhau trọn đời, con phải chọn cho kỹ. Ngoài tình yêu ra còn có lý tưởng, tính tình, nghề nghiệp, sự nghiệp và hợp nhau nữa. Người kia phải tỏ ra là một người vững vàng, tự tin, bản lãnh, hiểu biết, chung thủy… Theo lời chia sẻ của con, anh ấy hoàn toàn không có khả năng đem lại hạnh phúc cho con mà có thể ngược lại. Vậy, con có còn muốn tiếp tục liên hệ với anh ấy nữa không? Trong vấn đề  này, thấy thấy lời đề nghị của mẹ con sáng suốt đấy.

Con có lòng tốt muốn giúp anh ấy lúc khó khăn thì con cứ tiếp tục nuôi dưỡng lòng  tốt ấy. Khi nào anh cầu cứu thì con cứ giúp nhưng đừng hiểu lầm giữa lòng tốt và tình yêu. Tình yêu là hai trái tim rung cùng một nhịp… Lòng tốt là thấy khổ thì muốn giúp, nhưng con phải tự xét lại lòng tốt của con. Biết bao nhiêu người khác đang đau khổ hơn anh ấy, sao con không giúp họ mà khổ vì một người.

Con nghĩ con giúp anh để anh thay đổi mà yêu con thì con lầm. Đó chỉ tình yêu miễn cưỡng, là một loại tình thương có tính toán, có điều kiện, Tình yêu đích thật không phải sự trao đổi đâu con. Con có biết không? Không ai có thể thay đổi được tính nết người khác, chỉ có người ấy tự thay đổi thôi con ạ.

Nếu con nhận rõ ràng về tình yêu thì con không còn khổ nữa. Cuộc đời thiếu gì người tốt đẹp hơn mà con phải khổ vì một người tầm thường. Chúc con có một đời sống tươi vui.

 

Thầy Pháp Đăng

Hình bóng người yêu cũ cứ bám lấy con

Hỏi: 5 năm trước, lúc con 25 tuổi, con có gặp một người mà con nghĩ là sẽ chẳng đời nào là người yêu của mình nhưng dần dần con đã rung động trước những kêu ngạo và mạnh mẽ của người ấy. Yêu nhau được hơn một năm thì chúng con lại chia tay nhau cũng chính vì  “se sẻ thì không bao giờ hiểu được tâm sự của đại bàng”

Con cũng biết miễn cưỡng trong tình yêu thì chỉ tệ hại thêm thôi. 3 năm đầu con rất đau khổ vì sống trong quyết tâm phải quên đi người đó nhưng dần con hiểu ra rằng tình yêu đó luôn tồn tại trong con cho dù con có muốn hay không. Con phải chấp nhận đối diện với sự thật trong thân tâm con chỉ mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Tình yêu của con như thế có đúng không? Giờ đây đã 5 năm trôi qua rồi mà hình bóng ấy cứ bám lấy con làm cho con không ngày nào thanh thản với ý nghĩ không biết giờ này anh ấy đang làm gì, có vui vẻ hạnh phúc không. Những câu hỏi ấy cứ chực chờ lơ lửng đâu đó cứ mỗi khi rời khỏi công việc, đặt lưng xuống là nó lại xuất hiện vây lấy con. Giờ con phải làm thế nào đây?

Sư cô Túc Nghiêm xin chia sẻ:

Bạn mến!

“Mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người ấy, mong rằng mỗi ngày trôi qua người ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc!” Ai lại chẳng mong cầu điều ấy đến với người khác, nhất là đối với người mình thương yêu. Rồi cũng đồng thời đang có một người cầu nguyện mỗi ngày cho bạn được như vậy đó! Bạn có tin không? Người ấy cũng đang dõi mắt nhìn từng bước chân của bạn đi, nhìn từng mỗi cái nhìn, cái cười cái nói của bạn …Người đó là ai? Là cha, là mẹ của bạn đó. Nếu bạn rầu rầu thì cha mẹ bạn cũng khó mà “vui vẻ hạnh phúc”, và “người ấy” lại càng khó cảm được lời cầu nguyện của bạn cho người ấy. Nếu bạn sống thật vui, thân thiện hiền lành với mọi người chung quanh, dễ dàng sẻ chia và giúp đỡ người khác, rộng lòng cảm thông đến những khó khăn của người khác, không câu nệ dù đó không phải là việc của mình … trái tim bạn theo đó mà dần dần được mở rộng, không còn lệ thuộc vào một hình ảnh “mạnh mẽ” đó nữa. Vì bạn cũng đang tập làm “đại bàng” mà! Đây không chỉ là lời cầu nguyện suông mà thực sự bạn đang hành động để bạn và mọi người được vui vẻ hạnh phúc. Nếu bạn sống với tấm lòng thoải mái vui vẻ như vậy thì dù có mong hay không, chính trong tâm hồn bạn cũng đầy ắp điều lành cho “người ấy ” rồi. Còn người ấy thực sự như thế nào thì còn tuỳ vào chính người ấy nữa. Điều đó nằm ngoài khả năng của bạn. Bởi vì bạn cũng đã sống hết lòng của mình cho một ngày và cho những gì bạn có thể làm rồi. Biết đâu nhờ vậy mà bạn khám phá ra những tình cảm của những người chung quanh đang dành cho bạn.

Bạn có thể hoạch định thêm vài môn hay vài khóa học để tiếp tục việc học của mình. Khi bạn thật sự bận rộn với việc học việc làm thì bạn sẽ không có thời giờ và năng lượng cho những vọng tưởng xa xăm kia nữa. Sở dĩ nó còn lởn vởn hoài vì bạn còn nuôi nó mỗi ngày mà thôi. Bạn đã quá mệt mỏi thì phải làm một quyết tâm là dừng lại. Mỗi khi hình ảnh kia xuất hiện trong tâm tư, thì bạn phải nhắc mạnh cho mình là phải dừng lại, không nghĩ một chút nào nữa hết. Dù là nghĩ tốt đi nữa. Nghĩ 5 năm rồi. Giờ có nghĩ cũng là nhai lại chuyện cũ mà thôi. Phải thật sự can đảm dừng lại. Vì nó đã và đang gặm nhấm hết tinh lực của bạn. Đang bào mòn nhựa sống, tuổi trẻ, sự tự do, sự sáng suốt của bạn. Bạn phải thương bạn! Bạn phải cứu bạn ! Chính bạn có thể gầy lại niềm vui cho mình mà! Bạn có đầy đủ khả năng đó. Bạn có chủ quyền làm điều đó. Khi tâm bạn an tĩnh, không bám víu thì sự sáng suốt sẽ có mặt thôi.

Bạn có thể thực tập theo dõi sự phồng xẹp của bụng khi thở vào/ ra trước khi vào giấc ngủ.

Thở vào – bụng phồng lên.
Thở ra – bụng xẹp xuống.

Hoàn toàn tập trung vào hơi thở và sự phồng xẹp của bụng. Nếu lỡ nghĩ lung tung thì nhắc là mình đang thực tập hơi thở với sự phồng xẹp của bụng. Không có chuyện gì quan trọng trong lúc này ngoài chuyện buông thư – theo dõi hơi thở – sự phồng xẹp của bụng.
Hoặc bạn có thể niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm” với hơi thở vào, sau đó thở ra – buông thư toàn thân và tiếp tục thở vào niệm “Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm”, thở ra – buông thư toàn thân.

Buông thư là buông hết những ý nghĩ và xúc động lắng xuống. Thư giãn hoàn toàn,  thân và tâm. Không bám víu vào bất kỳ một hình ảnh, một tư tưởng, một cảm thọ nào nữa. Những bài thực tập buông thư trước khi ngủ này ban đầu sẽ hơi khó cho bạn, nhưng nếu bạn làm được một hơi thở đầu thì bạn làm được hơi thở thứ hai. Dần dần tập luyện bạn sẽ quen thôi.

Đây là vài ý nhỏ. Quý Thầy và Sư cô khác có thể đóng góp thêm cho bạn. Chúc bạn mạnh mẽ, đầy quả cảm.

Giữ gìn tâm ý như thế nào?

Thưa thầy, thưa cô!

Con có dịp đọc được một bài viết trong đó có nói như sau: Trong kinh dạy rằng: “Làm trăm ngôi chùa Phật không bằng làm sống một người. Làm sống người trong mười phương thiên hạ không bằng gìn giữ tâm ý một ngày.” Con không hiểu giữ gìn tâm ý là giữ gìn như thế nào? Và tại sao giữ gìn tâm ý lại có được công đức lớn như vậy? Mong các thầy, các cô giúp con.

Con xin cảm ơn!

Thầy Tâm Quả chia sẻ:

Chào bạn.

Rất vui được trao đổi kinh nghiệm với bạn. Mình hy vọng một vài gợi ý của mình có thể giúp bạn thực tập cho vui.

Để gìn giữ tâm ý một ngày có nghĩa là gìn giữ tâm ý mình hoàn toàn thanh tịnh, (giải thoát) bình an, hạnh phúc trong một ngày mà không để sự đau buồn, bực bội, lo lắng, sầu đau lôi kéo mình hay những dự án về tương lai lôi mình đi rất xa. Nếu không, mình sẽ không có khả năng an trú trong giây phút hiện tại tuyệt vời. Nếu muốn gìn giữ tâm ý mình được nhẹ nhàng, bình an và hạnh phúc thì phải thực tập chánh niệm, nghĩa là phải có khả năng nhận diện được cái gì đang xảy ra cho bản thân mình và chung quanh mình đó gọi là chánh niệm. Nếu bạn có khả năng nhận diện được tâm hành của mình và biết nẻo về tâm ý của mình, thì bạn là người có chủ quyền, bạn không còn là nạn nhân của những suy nghĩ, cảm xúc của bạn, hơn thế nữa bạn sẽ giúp được rất nhiều người trong gia đình, xã hội, học đường.

Ví dụ, khi bạn có một tâm hành bực bội đang đi lên trong tâm, liền lập tức bạn biết là bạn đang có một tâm hành bực bội, thì bạn biết cần phải làm gì lúc đó để chăm sóc sự bực bội đó trong lòng mình, bạn sẽ không cho phép mình là nạn nhân của sự bực bội và cũng sẽ không cho phép mình vung vãi những bực bội đó lên người khác. Bạn biết rất rõ khi sự giận hờn, trách móc, chế ngự trong tâm hồn, mình sẽ đánh mất mình, đánh mất trí tuệ, và sự giận hờn này sẽ làm đổ vỡ sự liên hệ tốt đối với những người xung quanh. Nếu bạn giữ gìn được tâm ý của mình trong chánh niệm, thì bạn không những giúp đỡ được cho bạn mà còn cho rất nhiều người trong những tình huống khó khăn. Có rất nhiều người làm được rất nhiều công đức, nhưng vì không kiểm soát được chính mình trong một tình huống rất cần sự tỉnh thức, chỉ một phút nóng giận họ đã thiêu đốt cả rừng công đức (đây là lời Bụt đã nói) bằng một lời nói, bằng một ánh mắt, bằng một hành động.

Vậy thì khi bạn giận, thay vì nổi giận với người kia và làm cho người kia khổ để xoa dịu cơn giận trong lòng mình, thì bạn nên trở về với hơi thở của mình và thầm nói: ‘thở vào, tôi biết tôi đang giận; thở ra, tôi mỉm cười với cơn giận của tôi’, chỉ cần vài hơi thở như vậy thôi là bạn đã có thể làm lắng dịu cơn nóng giận của bạn rồi, tu như vậy sẽ đem lại sự chuyển hóa cho bạn và cho những người xung quanh bạn. Chính sự chuyển hóa này đem lại rất nhiều công đức. Sự chuyển hóa này còn khích lệ được nhiều người tu tập theo mình. Công đức vun bồi công đức.

Trong cuộc sống có rất nhiều người làm từ thiện, rất nhiều người đóng góp xây chùa… Đó cũng là công đức. Nhưng nếu anh giận, nếu chị giận, mà anh chị không thể kiểm soát được cơn giận của mình thì ngọn lửa sân của anh, của chị sẽ thiêu hủy cả rừng công đức của anh và của chị. Bởi vậy trong kinh có nói: “Làm trăm ngôi chùa không bằng làm sống một người. Làm sống một người trong mười phương thiên hạ không bằng gìn giữ tâm ý một ngày.”
Chúc bạn tu tập vui và thành công trên con đường của mình.

Tâm Quả

Nhìn sâu hơn nữa vào bản chất của khổ đau

Kính chào Quý Thầy và Quý Sư Cô Làng Mai,

Con là một người chuyên thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm theo huớng dẫn trang Langmai. Hiện nay con có một tri giác làm con cảm thấy khó hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Con thấy rằng mỗi thứ mình tiếp xúc xung quanh đều có dính dáng đến những khổ đau của người khác trong quá khứ nên con không cảm thấy hạnh phúc khi mình tiếp xúc với sự sống. Ví dụ như con đường con đang đi được làm từ những người công nhân làm đường, có thể khi làm đường người công nhân đó có thể có những khổ đau nên con đường con đang đi cũng có liên quan đến khổ đau của người khác. Suy rộng ra tất cả những gì mình tiếp xúc có liên quan đến khổ đau của những người làm ra nó nên con thấy cái mình tiếp xúc không còn mầu nhiệm nữa nên con không cảm thấy hạnh phúc với những cái mình đang tiếp xúc. Hiện nay con vẫn thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm để giữ tâm mình không đau khổ nhưng con khó hạnh phúc với tri giác hiện nay của mình. Kính mong Quý Thầy Cô soi sáng cho con có thể hiểu được tri giác của mình đúng hay sai để có thể sống đời sống của mình một cách sâu sắc.

Thương yêu và tin tưởng

Nhuận Sự

Trả lời: Sc Trăng Mai Thôn

Em thân mến,

Rất vui mừng vì em biết thực tập nhìn sâu để thấy, để thông cảm với nỗi đau của người khác, như vậy là tốt lắm. Nhìn thấy được như vậy mình sẽ nảy sinh ra một lòng biết ơn với những gì đang có sẵn ở chung quanh mình và trong chính bản thân mình, thí dụ như con đường mà em đang đi. Nếu biết rằng con đường được làm bằng mồ hôi và nước mắt của người khác thì mình sẽ đi trên con đường đó một cách cẩn trọng hơn, chánh niệm hơn và tràn đầy lòng biết ơn hơn. Mình sẽ trở nên trân quý tất cả những gì mình tiếp xúc. Ngoài những khổ đau, những người làm đường đó có lẽ cũng đã có những giây phút hạnh phúc trong đời, như tất cả chúng ta. Bát cơm manh áo mà họ và gia đình họ có được là nhờ họ có công việc làm đường đó. Có hạnh phúc nào mà từ trên trời rớt xuống đâu. Khổ đau và hạnh phúc như hai mặt của một bàn tay. Thấy được như vậy, trong tim mình sẽ ứa ra những giọt nước của hiểu biết và thương yêu. Mình không những thương được những gì dễ thương mà cả những gì khó thương mình cũng thương. Hãy học nhìn sâu hơn nữa vào bản chất của khổ đau em sẽ thấy được bản chất của hạnh phúc. Lúc đó em sẽ thấy mình thật may mắn đã tìm ra được con đường để khi mình khổ đau bế tắt mình sẽ không chỉ ngồi đó than vãn mà biết phải nhìn sự việc như thế nào để thoát ra.

Một khi em có cái thấy sâu sắc rồi thì em sẽ thấy mình có trách nhiệm phải sống  hạnh phúc để những gì em làm ra, em tạo tác ra bây giờ mang dấu ấn hạnh phúc của em, có vậy thì sau này con cháu chút chít chắt của em sẽ không bị bế tắt trong dòng suy nghĩ giống như em.

Em hãy thực tập thiền lạy trong quyển Sám Pháp Địa Xúc của Sư Ông Làng Mai để thấy mình là một tế bào trong sự sống mênh mông trùng trùng duyên khởi, để em thấy em và những gì chung quanh em thật là mầu nhiệm cho dù đó là khổ đau hay hạnh phúc.

Mong em thấy được sự mầu nhiệm trong cuộc sống hàng ngày, trong chính bản thân và gia đình. Hãy để cho lòng biết ơn mãi ngự trị trong lòng em. Sư Ông đã nói: “Ngày nào con còn biết ơn, ngày đó con còn hạnh phúc”.

Làm sao để chuyển hóa mặc cảm tội lỗi?

    Câu hỏi:

      Nam Mô A Di Đà Phật
      Con xin kính chào Sư Thầy cùng các Sư Cô!
      con là Phật tử, đã quy y tam bảo. Nhưng do hoàn cảnh công việc nên con ít khi được đi thỉnh nghe các Thầy thuyết giảng giáo Pháp. Do đó Phật tử con vẫn còn nhiều điều chưa tỏ, chưa thể thông suốt. Vì thế mà tâm con còn nhiều bấn loạn, dù đã cố gắng nhưng không tìm ra đường đi đúng để thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của cuộc sống. Giờ đây con tìm thấy trang web của Thầy, thực trong lòng thấy vui mừng vô cùng. Con xin Thầy cùng các Sư cô hãy lắng nghe tâm sự của con và cho con lời khuyên, để con có thể tìm được đường đi đúng cho cuộc đời mình.
      Con năm nay 27 tuổi. Từ nhỏ đến lớn, học hành chăm chỉ, là con người hiền lành, không bao giờ muốn gây sự hay làm hại bất cứ ai. Nhưng công việc hiện tại của con làm cho con có cảm giác tội lỗi, trái với những điều Đức Phật dạy. Con làm bên bộ phận kiểm định chất lượng của một công ty nước ngoài. Công việc của con là phải nhắc nhở công nhân thực hiện đúng các yêu cầu mà khách hàng đưa ra để đảm bảo chất lượng hàng hoá mình tốt. Con là người tìm ra những sai phạm của công nhân và nhắc nhở họ sửa chữa, để đảm bảo hàng hóa tốt, như thế công ty mới tồn tại lâu dài và mọi người mới có công ăn việc làm. Con làm việc với thái độ rất thân thiện, vì con luôn tôn trọng mọi người, dù họ chỉ là công nhân bình thường, nhưng họ là những người lao động chân chính và đáng được đối xử tử tế. Con không bao giờ có thái độ hách dịch hay lớn tiếng mắng mỏ. Nhưng vì những điều con nhắc nhở lại làm cho quản lý của họ không vui nên người quản lý có nhiều hình thức xử phạt công nhân. Dù con không trực tiếp phạt họ, nhưng điều này làm con rất buồn, tựa như chính tay con phạt họ vậy. Con đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn không tìm ra được câu giải đáp, liệu con có nên tiếp tục công việc này nữa không? Và con làm việc như thế là có gây ra tội lỗi không? Mà giờ để kiếm được một công việc ổn định thì thực sự rất khó khăn. Con đã bỏ nhiều sự hy sinh để có được vị trí công việc này. Con thật sự không biết phải làm sao Thầy ạ. Kính xin Thầy hãy cho giúp con được sáng tỏ để trong tâm con cảm thấy được bình an.
      Còn một chuyện nữa rất tế nhị, con cũng thành tâm kính xin Thầy cho con lời khuyên. Từ khi còn nhỏ đến khi đi học đại học, ra trường đi làm, con cũng chưa từng có người yêu, nhưng cách đây một năm, con có gặp một người cùng làm việc ở một công ty, thấy người đó hiền lành nên con cũng có tình cảm. Nhưng sau một thời gian tìm hiểu nhau, con thấy hai người không hợp nhau. Con muốn có tình cảm trong sáng nhưng anh ấy lại muốn chuyện quan hệ nam nữ. Thời gian đó con đã dại dột nên có những hành động âu yếm với anh ấy tuy là chỉ hành động bên ngoài nhưng con cảm thấy đó là tội lỗi vậy nên con đã chủ động chia tay tuy tự an ủi rằng, yêu nhau thì những hành động đó là bình thường. Nhưng con vẫn không thể thoát ra khỏi mặc cảm tội lỗi, con nghĩ mình là kẻ sống buông thả, không nghiêm túc, dễ dãi và sau này nếu con yêu một người khác và lấy làm chồng, con muốn thú nhận tất cả với người đó, nhưng con lại sợ họ không chấp nhận người con gái đã ngả vào vòng tay của người đàn ông trước. Con không muốn mình sống mãi trong sự lừa dối, nên con không dám đến với bất cứ ai. Con thực sự rất đau khổ vì từ trước con chỉ có một tâm niệm là sẽ yêu một người đứng đắn và lấy làm chồng, nhưng trong một phút yếu mềm mà con đã sa ngã. Bản chất con là người đứng đắn, không ham mê dục vọng, nhưng vì lần đầu tiếp xúc với tình yêu nên con đã hồ đồ, hành động sai trái. Con kính mong Thầy giúp cho con lời khuyên để con có thể bình tâm và tự tin bước tiếp.
      Con chân thành cảm ơn sự lắng nghe của Thầy.
      Con kính chúc Thầy và các Sư cô sức khoẻ và may mắn.
      Phật tử GP

      Sư cô Trăng Chùa Xưa chia sẻ:

      Thân gởi em GP!

      Sư chị đọc thư em và cảm thấy em thành thật và trong sáng. Em biết không, mỗi lần được nghe pháp thoại của Thầy là thêm một lần thân tâm sư chị được thanh lọc, làm mới và cảm thấy hạnh phúc quá chừng. Em cũng có thể nghe pháp thoại trực tuyến của Thầy giống như sư chị mỗi tuần vậy đó để được nuôi dưỡng niềm vui, hạnh phúc và gìn giữ được tâm trong sáng của mình em nhé. Trước khi đi xuất gia, sư chị thường tải pháp thoại của Thầy, mỗi tối sau khi xong việc, trở về với góc nhỏ của mình, chị thường ngồi yên nghe pháp thoại của Thầy chừng 30 phút, hoặc hơn, sau đó tự làm thiền buông thư cho mình trước khi đi ngủ, và đêm nào chị cũng ngủ thật ngon. Bây giờ chúng ta cũng đã có Chùa trực tuyến để hỗ trợ cho những thiền sinh bận rộn giống như em đó.

      Quán chiếu thư em viết, sư chị nhìn thấy bên trong em đang có một cô bé cần được chính em ôm ấp. Cô bé ấy đang có những lo lắng, suy tư, trăn trở và rất cần tình thương của em. Thiền tập có thể giúp cho em chăm sóc cô bé của em, giúp em lấy lại tự tin và sự tươi mát, thảnh thơi. Giống như sư chị đã chăm sóc cô bé trong sư chị. Sư chị chia sẻ kinh nghiệm của sư chị để em tham khảo nhé.

      Em à, mỗi ngày tâm chúng ta đều có những dòng ý nghĩ đi qua từ lúc chúng ta thức dậy đến lúc chúng ta đi ngủ hay cả trong giấc ngủ cũng vẫn làm việc rất “tích cực”. Cho nên dù không làm gì mà ta cũng kiệt sức vì những ý nghĩ không dừng đó. Ta bị nó trấn ngự và cứ lẩn quẩn trong đó, dằn co, bào chữa, trách móc, hối tiếc, hi vọng… Nó làm ta mất thời gian, mất tự tin, mất tươi mát và mất cảm hứng với bao nhiêu cái đẹp của cuộc sống xung quanh.

      Hơi thở chánh niệm, hơi thở ý thức sẽ giúp cho em nhận diện được những gì trong lòng em, giúp em ôm ấp nó và thở cùng nó, hiểu nó và thương nó. Việc thực tập thở rất dễ, em có thể lên trang nhà Làng Mai để đọc thêm từ những bài hướng dẫn hoặc nghe Thầy giảng trực tiếp cách thực tập 16 hơi thở ý thức (4 hơi thở cho thân, 4 hơi thở cho cảm thọ, 4 hơi thở cho tâm và 4 hơi thở cho đối tượng của tâm). Và khi em có thể dừng suy nghĩ lại được trong hơi thở ý thức đó là khi em bắt đầu làm chủ được mình và em sẽ biết mình nên làm gì và không nên làm gì. Với hơi thở ý thức sẽ giúp em đi ra được những tạp niệm đã làm em mệt mỏi và cái thấy của em sẽ sáng lên.

      Để giải quyết khó khăn trong công việc của em đối với công nhân và quản lý của họ, em có thể vận dụng thử phép thực tập Tưới Hoa khoảng 1 tuần, em sẽ thấy nó vừa giúp tâm em vui vẻ lên và năng lượng em truyền ra sẽ khỏe nhẹ hơn mà nó vẫn chứa đủ nội dung thật sự em muốn làm đối với công nhân và quản lý của họ. Tưới Hoa nghĩa là em công nhận những gì họ đã làm tốt trước, để họ có niềm vui và niềm tin vào những việc họ đã cống hiến cho công ty. Họ cũng cảm nhận được thiện cảm em dành cho họ, giúp cho họ bớt lo sợ, căng thẳng, đặc biệt là những người quản lý, họ cũng bớt áp lực và tránh hiểu lầm em. Họ sẽ hiểu nguyên nhân việc em muốn làm là nâng cao chất lượng sản phẩm chứ không phải chỉ trích nhân viên dưới quyền quản lý của họ.

      Những gì em làm trong công việc theo sư chị nghĩ là đúng và có thiện ý tốt, vì vậy em không nên từ bỏ công việc em đang làm, mà em chỉ cần thực tập thêm để làm tốt hơn, khéo léo hơn thôi em ạ. Em cũng nên dành chút thời gian để kết nối thêm với người quản lý công nhân để người ấy hiểu em thêm và em cũng hiểu thêm về người ấy. Bản thân người quản lý cũng có những khó khăn trong chính nội tâm họ, cuộc sống của họ, cho nên khi họ hành xử với mọi người xung quanh còn chưa khéo léo lắm.

      Ai cũng muốn mình đẹp và tốt trong mắt người khác, nhưng vì bận rộn công việc quá mà mọi người đã đánh mất mình và thường chỉ nói tới những việc cần phải làm thế này hay thế kia… nên dễ tạo ra những áp lực lên nhau. Vì vậy mà trong công việc chúng ta rất cần được nuôi dưỡng nhau bằng những nụ cười, năng lượng vui tươi. Nếu khi em thấy trong mình có cảm xúc không vui thì em nhớ đừng nói vội, hãy dừng lại thở vài ba hơi thở để buông thư và thiết lập lại trạng thái bình an trước đã, hoặc đi vài bước thiền hành cho lắng dịu cảm xúc không lành trước, đó là cách luyện tâm mình cho vững chãi và tươi mát mỗi ngày đó em ạ.

      Để thực tập dừng lại, ban đầu sư chị vừa thực tập hơi thở, vừa thực tập bước chân chánh niệm. Em có thể thực tập đi với hơi thở ý thức trong công ty, từ văn phòng của em đến văn phòng xưởng, hoặc nơi công viên gần nhà em ở, hoặc bất cứ nơi nào mà em thích. Khi đi em để tâm mình vào bước chân ý thức là cơ hội để trụ tâm về với thân, thân tâm của em được hợp nhất, em sẽ có sức mạnh tinh thần. Ban đầu sự thực tập của em còn mới, có thể có chút lạ lẫm, nhưng hãy tin chị, chỉ cần sau một thời gian thực tập miên mật, tự em sẽ thấy em đẹp ra như thế nào, vững chãi và tươi trẻ ra sao.

      Thầy đã cho các đệ tử một công thức để có một quyết định sáng suốt, công thức đó là: Khi mình làm ra một quyết định nào, tâm của mình lúc đó có tự do, thoải mái, trong lòng không bị trấn ngự bởi những lo lắng, buồn tủi, vội vã hay đam mê. Nếu em thấy có sự lo lắng, có trăn trở, có sự vội vã… thì em khoan hãy hành động, khoan hãy nói và khoan có những quyết định vội. Sư chị cũng muốn khuyên em có những chuyện mình hãy để nó vận hành theo cách của nó. Khi kết hợp được hơi thở và bước chân ý thức, em sẽ có khả năng làm chủ cảm xúc của mình hơn và em sẽ thực hiện được điều này dễ dàng hơn. Hơn nữa tập thở sâu cũng giúp em thanh lọc độc tố cho thân mình, giúp em cảm thấy nhẹ nhàng sảng khoái hơn.

      Bây giờ đến chuyện tình yêu nhé!

      Xã hội ngày nay có những phương tiện truyền thông và quảng cáo hiện đại thường tưới tẩm cho chúng ta những hạt giống bất thiện như ham muốn tình dục… với những quán cà phê đèn mờ dành cho các cặp tình nhân thì ngày càng mọc lên như nấm, những sân chơi lành mạnh lại hiếm dần. Rất nhiều bạn trẻ đang nằm trong sự ảnh hưởng đó khiến tình yêu mất dần đi sự trong sáng và những vun đắp giá trị tinh thần.

      Thầy luôn dạy, có hiểu mới có thương. Em và bạn em đều là nạn nhân của những truyền thông tiêu cực. Thay vì trách giận bạn ấy, em hãy thương bạn ấy. Bạn của em đã bị chính em từ bỏ vì không biết cách nuôi dưỡng một tình thương. Em nên cảm thấy tội nghiệp cho cả hai mới đúng, bởi vì cả hai đã bỏ lỡ cơ hội nuôi dưỡng những giá trị tinh thần bền vững trước khi đi sâu vào mối quan hệ với nhau. Tuy vậy em đã biết dừng lại đúng lúc, đó là điểm tích cực của em, thôi thì hãy cảm thông và tha thứ cho chính mình, em nhé!

      Bây giờ thì em đang hoàn toàn có tự do và có cơ hội làm mới lại tình thương của mình. Làm mới lại tâm thương yêu bằng chính sự vững chãi trong nội tâm mình qua cách thực tập chánh niệm em ạ. Trong tương lai, nếu có người thương, cả em và người em thương cần yểm trợ nhau, học hiểu nhau, học chia sẻ cho nhau nghe những niềm vui cùng nỗi khổ.

      Khó khăn vừa qua đã đến như là một chút bùn vậy đó em. Sen đẹp nhờ bùn, nếu không có bùn thì sen không mọc lên được, không tỏa hương thơm được. Em đã có một ít chất liệu để làm nên một tình thương đích thực rồi. Hãy thắp sáng ý thức để  không đi vào vết xe cũ. Quá khứ đã qua, em đừng bị nó lôi kéo và để nó làm cuộc sống hiện tại của em khó khăn hơn. Nếu cần chia sẻ với người bạn mới, em có thể cho người đó biết rằng, em đã từng quen một người con trai nhưng giữa hai người không hợp nhau, chưa hiểu nhau và chưa thể làm chổ dựa tinh thần được cho nhau nên không thể làm bạn đời với nhau được vì vậy mà em đã dừng lại. Tương lai là nhìn về phía trước và phải đi tới. Quá khứ chỉ là cái ngoái đầu lại nhưng không thể bước lùi. Để khám phá cuộc sống mới, em phải nhìn tới trước.

      Hãy nuôi dưỡng những giá trị tinh thần tươi đẹp trong em để hiến tặng cho chính em và người thương của em. Em hãy làm một suối nguồn của sự tươi trẻ, tự tin và những giá trị tinh thần đẹp, em nhé! Làm mới thân tâm bằng hơi thở và bước chân ý thức của em.

      Chúc em thiền tập vui và mau chóng chuyển hóa những khó khăn của em, chế tác được nhiều hiểu biết, thương yêu và hạnh phúc để hiến tặng cho mình và mọi người. Trong khi thực tập thở, thiền hành, làm mới… có gì khó khăn em cứ email về để được hướng dẫn thêm em nhé!

      Trân quý và tin tưởng

      Sư cô Trăng Chùa Xưa

      Hãy cho con biết đâu là chỗ của con!

      Câu hỏi:

      Cảm ơn cuộc đời nhiều lắm vì có đạo mà con đã biết tội và phước, biết về vô thường và hiểu rõ chính mình,sống đúng với chính mình… Và cũng từ đây con có thêm một người cha thứ 2, đó chính là Thầy con, vị thầy trụ trì chùa Làng. Từ những ngày đầu thầy được gặp Thầy, con thấy cuộc sống của Thầy ôi sao mà giản dị mà bình yên, yêu thương mà bao la bình đẳng khiến con cảm động và con gắn bó với Thầy. Từ đó, tình cảm con dành cho Thầy còn nhiều hơn cả cho gia đình và cho bố mình. Con cứ ngây thơ như vậy bên thầy suốt ba năm. Giờ được Thầy thương hơn lúc trước rất  nhiều nhưng con lại không thấy vui mà càng ngày lại càng thấy chút gì đó thất vọng cứ rơi rớt trong con. Tại con đã lớn nên tâm lí cũng thay đổi hay tại Thầy con đã thay đổi. Con cũng nghe lời khuyên các cô bảo rằng "tình thầy trò cũng là một cái tình trong chữ 'ái', con nên ít tiếp xúc vì Thầy con vẫn là một con người. Thầy con không phải là Phật". Con đã tin Thầy con là người Thầy, người cha vĩ đại! …

      ….Nhưng thầy thương con càng nhiều, con càng được tiếp xúc nhiều với thầy con càng thất vọng vì con đã bắt đầu nhận ra thầy có những lỗ hổng mà bấy lâu nay con không nhận ra… Nhưng không bao giờ con đánh mất chính mình đâu, con tin vào những gì Phật dạy, con tin vào chính mình, con phải sống thật với chính mình.

      Nhưng con phải làm sao với vấn đề này? Vì sao con phải khổ chứ? Nhưng con không thể xa Thầy được,con sợ mất Thầy…người con này phải làm gì đây? Con phải làm sao?

       

      la truc

       

       

      Sư cô Khải Nghiêm trả lời:

      Chào em,

      Trước hết  quý Thầy Cô rất biết ơn em đã là người hộ pháp nhé. Cuộc đời cần những người như em, nhất là những vị tu sỹ cũng cần có những người như em để thấy và giúp khi đang lâm vào khó khăn.

      Tuy nhiên, mình rất cần sự sáng suốt, lòng vị tha và điều quan trọng đó là một tình thương chân thật mới có thể giúp được. Tình thương chân thật là gì, đó là tình thương trong sáng, không hệ lụy, vướng mắc, tình thương không làm cho lòng mình lo sợ mất mát khi nghĩ tới, không làm cho mình mất ăn mất ngủ, không làm cho mình ngày đêm cứ bi lụy. Vậy thì em hãy nhìn cho thật kỹ vào tình thương của mình có những yếu tố đó không nhé. Nếu có, thì những khó khăn em đang có, những gì em muốn giúp sẽ chưa có kết quả đâu. Vì chính em đang là  người khó khăn và đau khổ.

      Với thời gian đầu khi gần gũi tu học với Thầy có thể là em có tình thương rất thơ ngây và trong  sáng với Thầy thật, vì Thầy có những yếu tố đẹp của người tu, vì Thầy cho em tình thương. Rồi sau đó lớn hơn chút nữa em vẫn còn hạnh phúc, vì Thầy vẫn còn xem em là “số Một”. Nhưng  rồi sau đó khi Thầy thương người khác hơn em chút xíu (như suy nghĩ của em) thì em thấy mình bị rơi vào “số Hai”, nên buồn, nên đau, nên tổn thương,… Em nhớ câu Pháp cú “…thương không được thì ghét, oán phải gặp cũng đau…” không? Vậy đó em. Những tâm trạng buồn đau của em cũng rất con người thôi, ai cũng đều có những tâm trạng này khi thương-ghét cả em à.

      Với Thầy, đúng, Thầy cũng là con người, Thầy vẫn còn những yếu tố thương-ghét, khi nghĩ vậy thì mĩnh sẽ cũng dễ chấp nhận và cảm thông. Chấp nhận chứ không phải đồng tình với những gì Thầy đang làm (nếu thực sự là sai với chánh pháp). Khi em hiểu và chấp nhận những yếu tố mang tính chất con người trong Thầy và trong mình thì sẽ nhẹ nhàng và bình an hơn nhiều lắm đó em.

      Là người Phật tử em hãy học và làm cho tốt những gì Đức thế Tôn dạy, giữ  lòng cho bình an, cho trong sáng. Khi muốn giúp ai thì phải tự giúp mình trước, nhìn lại những tư duy và hành động của mình trước khi nhìn vào lỗi người. Nếu Thầy có lỗi thì Thầy có Giới Luật sẽ ngăn chặn và giúp đỡ Thầy.

      Quý bác ở Chùa nói rất chính xác đó em, ai cũng có hạt giống Phật và cũng có hạt giống Ma trong đó. Cho nên mình phải tưới cho mình và cho những người chung quanh hạt giống nào lớn lên đây? Tất nhiên là hạt giống Phật phải không em! Vậy thì mình phải tưới tẩm hạt giống đẹp này trong mình và người quanh mình em nhé. Là Phật tử, người học pháp và hộ pháp mình phải biết học gì và làm gì để mới đúng nghĩa là Phật tử hộ pháp đây? Cách nói năng, ăn mặc của người Phật tử khi tới chùa cũng là cách hộ pháp. Có đôi lúc mình nói năng, ăn mặc không đoan nghiêm sẽ làm ảnh hưởng ít nhiều đến các vị Xuất Gia. Do đó, khi tới chùa, cần ý thức mình là người Phật tử, nên chọn những trang phục thế nào cho kín đáo, chính sự kín đáo làm tôn lên vẻ đẹp của người con Phật. Cái đẹp là cái gì kín đáo chứ không phải sự khoe khoang. Chính vì tất cả chúng đều là con người và đang trên con đường hoàn thiện mình, nên chúng ta cần bảo hộ cho nhau, nuôi dưỡng nhau để cùng tu. Nếu mình không biết bảo hộ cho nhau thì  chính mình sẽ khổ, và khi mình khổ thì người xung quanh mình cũng khổ thôi. Vì vậy mình rất ý tứ và cẩn trọng.

       

      Và, khi em muốn cứu người chết đuối thì ít nhất là phải biết bơi phải không em? Nếu không thì mình sẽ chết chìm trong khi cứu người. Có đôi lúc lòng thương thì có nhưng không đủ trí tuệ thì lại càng hại hơn, trước hết là làm cho chính mình khổ và làm khổ người khác.

      Vậy thì trước hết em hãy làm cho mình bình an trước nhé. An như thế nào đây? Khi trong lòng có sự bực bội, ganh tỵ, trách móc, đòi hỏi…em hãy ngồi xuống và gọi đúng tên của nó: chào bạn, bạn đang đến đó sao? Rồi em để hết tâm ý em vào hơi thở vào- thở ra của mình, em có thể để tay lên bụng, theo dõi sự phồng lên xẹp xuống theo hơi thở vào-ra của mình. Khi đặt hết tâm ý vào hơi thở thì những buồn giận, trách móc kia cũng sẽ lắng dịu xuống cùng với hơi thở của mình. Khi lòng đã yên lắng thật sự thì bình an cũng đang có mặt. Khi trong tâm có nhiều bình an thì những ganh tỵ, trách móc, buồn khổ, cô đơn cũng lắng dịu theo. Tuy nhiên, em cần phải nhớ và duy trì sự tập luyện này thường xuyên hơn, kể cả khi  lòng em đang bình an để khi những cơn  sóng trong  lòng xuất hiện thì mình mới nhớ tới phương pháp làm lắng dịu tâm ý này. Đây là nguồn thức ăn cho tâm ý của mình. Còn khi buồn đau mà cứ ngồi đó ôm lấy nỗi đau rồi hờn giận trách móc thì những đau buồn của mình nó cứ lớn hơn mà thôi, bởi vì mình đang nuôi nó mà. Cho nên cần ý thức rõ ràng là muốn nuôi mình bằng nguồn thức ăn nào em nhé?

      Khi đã có bình an thực sự, mọi hờn giận trách móc, nghi ngờ đã lắng dịu rồi thì em mới thưa chuyện với Thầy bằng sự kính trọng của một người đệ tử đối với người Thầy. Thưa với một tình thương của người học trò như vậy thì mới thành công được. Thành công ở đây không phải là Thầy phải hoặc sẽ thay đổi, thành công ở đây là em đã làm hết lòng của một người học trò, của một người đệ tử. Khi đã làm hết lòng rồi thì tâm mình sẽ nhẹ nhàng hơn cho dù kết quả là thế nào đi chăng nữa.

      Chị tin rằng em sẽ làm được điều này và là người hộ pháp giỏi.

      Chúc em thành công.

       

      http://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/giang-kinh/hoi-tho-nuoi-duong-va-tri-lieu/10.-tinh-thuong-chan-that

      Mất phương hướng và cô độc

       

      Em gởi thư này mong các Thầy và các Sư Cô giải đáp đáp các khúc mắc  mà em đang đối diện trong cuộc sống này.

      Em hiện tại đang rất mất phương hướng. Cuộc sống của em rất bí, ít có sự giao lưu với bên ngoài. Em luôn ý thức được điều này, nhưng không biết cách khắc phục, em đã sống cô độc và trầm cảm từ năm phổ thông trung học. Mặc dù gia đình luôn quan tâm, bố em là một người rất nghiêm khắc.

      Em rất khó gần, và không biết cách giao tiếp, không biết cách đón nhận tình cảm, mặc dù em rất muốn có bạn. Việc này dẫn đến trong công việc em luôn bị hiểu lầm, các đồng nghiệp không thích, em trầm trọng ngại giao tiếp với giới nữ

      Sự cô độc, giao tiếp kém và những hệ quả do giao tiếp kém thường dẫn đến những điều rất tồi tệ xảy ra với em, đã rất nhiều lần em nghĩ đến tự vẫn, nhưng rất may là vào những lúc như vậy em nghĩ đến bố me và thường có những may mắn hay niềm vui xuất hiện khiến em thay đổi nhưng qua thời gian tình hình tồi tệ trở lại.

      Em luôn ý thức rằng mình phải thay đổi và thay đổi bằng cách tự nghiên cứu mình. điều này không khó lắm đối với em, nhưng không thể thực hiện được những điều mà mình vạch ra do em luôn cảm thấy chán nản với thực tế cuộc sống mình.

      Mong các Thầy và các Cô giúp đỡ.

      Em chân thành cám ơn!

       

      Thầy Từ Hải chia sẻ

      Em thân mến!

      Qua sự chia sẻ của em, quý Thầy quý Sư cô thấy em có nhiều tích cực trong cuộc sống. Vì em đã nhận ra những yếu kém của mình, biết nương tựa vào gia đình, bố mẹ khi gặp phải khó khăn.

      Em ạ! Thực ra trong cuộc sống không có một ai, không có cái gì là vẹn toàn cả. Người này được mặt này thì khiếm khuyết mặt khác. Vì vậy, em không nên mặc cảm với vấn đề giao tiếp kém, và chán nản của mình. Để đi ra, em chỉ cần mở lòng ra để đến với mọi người, hoạt động thể dục thể thao nhiều, phải biết thưởng thức những mầu nhiệm của cuộc đời đem lại như: nắng vàng, trời xanh, mây bạc, những tiếng chim hót, thông reo, những con bướm vàng bay lượn và những đóa hoa… tất cả đều là tặng phẩm cho mình hạnh phúc, tin yêu. Và nhất là em hãy tự tin với những gì mình làm được. Thầy tin chắc rằng nếu em mở lòng ra thì những mặc cảm tự ti sẽ không còn hiện hữu trong em. Và đương nhiên mọi người cũng đón nhận được sự cởi mở từ trái tim mình mà xóa đi những hiểu lầm trong cuộc sống của em.

      Chúc em thành công.

      Con bị tật nguyền, con muốn có hạnh phúc như mọi người

      Hỏi: Con là con gái. Con bị tật nguyền từ khi mới sinh ra, lớn lên con mới thấy rất mặc cảm cho số phận mình. Năm nay con đã 21 tuổi, con không hiểu tình yêu là gì nhưng sao luôn vướng vào chuyện tình yêu. Con đã có mấy ngườ i bạn trai, không biết họ đến với con vì điều gì, nhưng họ từ từ ra đi mà con cũng không rõ lý do. Hiện tại con đang quen 1 người qua bạn bè giới thiệu. Chúng con ở xa nhau. Ban đầu, qua điện thoại, gửi hình, anh ấy nói rất thích tính tình của con. Rồi chúng con gặp nhau. Lúc đầu, anh ấy tỏ ra ân cần và con nghĩ rằng anh ấy chấp nhận được con. Nhưng sau đó con cảm thấy được sự thay đổi của anh ấy, mặc dù không nói ra. Con đã hỏi, và anh ấy nói rằng nếu con cho biết trước thì chắc anh ấy cũng sẽ chấp nhận được và còn quý trọng con hơn. Anh ấy nghĩ rằng con không coi trọng anh. Hiện tại thì chúng con vẫn liên lạc điện thoại nhưng anh ấy tỏ ra ít nói với con và con cũng thấy khó nói chuyện. Con rất muốn hỏi xem anh ấy còn yêu con nữa không nhưng không có cam đảm. Xin sư cô và sư chú cho con lời khuyên để con có thể tiếp tục cuộc sống. Con mang mặc cảm rất lớn và chỉ mong chết sớm được ngày nào hay ngày đó. Con đang sống ở Mỹ, không phải lo lắng gì về vật chất. Con biết chuyện tình cảm chẳng lớn lao gì nhưng vẫn mong có một hạnh phúc giống như mọi người đều có. Con hy vọng nhận được sự an ủi từ quý sư cô, sư chú.

      Sư cô Bội Nghiêm xin chia sẻ:

      Người Việt mình thường hay nói câu, “có tật có tài” và Bội Nghiêm thấy câu này đúng lắm. Chữ tật ở đây, theo Bội Nghiêm thấy, không phải chỉ là tật ở thân mà có thể là tật ở tâm nữa. Những phiền não, mặc cảm, giận hờn, ghét ghen, bực bội v.v. là những tật của tâm. Nếu mình biết chăm sóc, ôm ấp và nhận diện những cái tật này thì mình có tài lắm. Còn nếu mình tiếp tục cảm thấy bực bội, chán nản mỗi khi những tật xấu này biểu hiện lên trong tâm thì mình thấy cuộc sống này thật sự không có ý nghĩa gì cả và cái tật từ trong tâm sẽ dần dần biểu hiện trên thân thể mình. Cuối cùng mình vừa bị tật ở tâm và vừa bị tật ở thân. Bạn không nói rõ khuyết tật của bạn là gì nên cũng hơi khó để BN chia sẻ với bạn. Trước khi viết tiếp, BN xin chia sẻ với bạn một chuyện xảy ra đến với BN trước khi BN đi xuất gia. Có một hôm BN nhờ chị BN nhổ lông mày cho BN (wax eyebrow). Lúc chị làm xong, BN nhìn trong gương và chỉ muốn khóc mà thôi. Đôi lông mày của BN đã bị mất đi một nữa, trông rất kỳ cục. BN ngồi đó, đem hai bàn tay úp lên mặt và khóc. Vừa khóc và vừa nghĩ đến tại sao mình lại khóc. BN biết rõ rằng lúc đó mình khóc một cách rất vô lý và cạn cợt. Đột nhiên hình ảnh của một em bé bị tật nguyền ở trên mặt biểu hiện lên trong đầu. Em bé đó dù bị tật nguyền nhưng lại có một nụ cười rất dễ thương. Trong nụ cười đó, BN thấy được rằng em bé đó chấp nhận và thương mình lắm, dù mình không được may mắn như những người khác. Lúc đó BN ngừng khóc bởi vì mình đã thấy rằng cái “vết thương” trên nét mặt của mình không thấm gì so với những vết thương của những người khác. Dù có ý nghĩ như vậy nhưng BN cũng cảm thấy buồn mỗi khi nhìn vào gương và thấy đôi lông mày của mình không được bình thường như những ngày kia. Cứ mỗi lúc nhìn vào gương là nỗi buồn dâng lên, không thể cười nổi và buộc mình đi chợ mua ngòi viết để kẻ lên đôi lông mày để làm cho đôi lông mày nhìn được “bình thường.” Câu chuyện này đã giúp BN thấy rõ rằng mỗi khi mình có một vết thương trên thân thể, mình không biết nhìn vào vết thương đó với con mắt từ bi mà chỉ biết nhìn với con mắt buồn tủi, lạnh lùng. Nghĩ lại, BN thấy cái mà vết thương này cần là tình thương và sự ôm ấp, nó không cần gì khác.
      Đọc thư bạn, BN rất cảm động và thương bạn. Bạn bẩm sinh tật nguyền và bạn đã sống 21 năm với cái tật nguyền này. Ai mà không mặc cảm khi thấy mình không được may mắn như những người khác chứ. Nhưng nếu tiếp tục nghĩ như vậy thì nó đưa mình đi đâu? Nghĩ như vậy có khác gì tự phủ lấp lên mình khối cát phiền muộn và buồn khổ mà thôi. Có bao giờ bạn cảm thấy mình may mắn khi biết rằng tim mình còn đập bình thường không? Có bao giờ bạn cảm thấy mình hạnh phúc khi còn thấy được nụ cười của Ba Mẹ không? Mỗi đêm trước khi đi ngủ, bạn có cảm thấy sung sướng khi biết rằng tối này mình có giường êm, nệm ấm hay không? Cái tốt nhất bạn có thể làm bây giờ là nghĩ đến những điều kiện hạnh phúc bạn đang có, nghĩ đến những tế bào trong thân thể của bạn làm việc suốt ngày đêm để bạn có thể thở được, đi được, nói được, cười được, suy tư được, v.v… Bạn nên chú ý đến những thần phần khác trên thân thể của bạn. Đừng chú ý vào nơi mà cho bạn nhiều khổ đau và buồn tủi. Hay hơn nữa là bạn nên thực tập nhìn vào cái tật nguyền với con mặt từ bi. Bạn có thể nói chuyện với cái tật nguyền đó như thế này, “Em ơi, chị biết rằng em đang có mặt đó và chị đang có mặt với em đây. Em đừng cảm thấy cô đơn nhé. Chị với em là một. Hai chị em mình đã làm khổ nhau suốt 21 năm rồi. Hai chị em mình hãy làm mới lại quá khứ trong giây phút hiện tại nhé. Chị hứa với em rằng mỗi khi chị nhìn em, chị sẽ cười với em và sẽ hỏi em: “Hôm nay em có khỏe không?” Chị sẽ thương em như chị thương chị và em cũng nên thương chị như em thương em.” Nếu bạn nhìn vào một người khác đang bị tật nguyền thì trong lòng bạn cảm thấy như thế nào? Bạn có thương người đó không?
      Ai trong chúng ta cũng có nhu cầu muốn được thương yêu. Bạn có chia sẻ rằng trong quá khứ bạn đã có bạn trai nhưng rồi lại chia tay. Sư Ông thường dạy hiểu nhau mới thương nhau được. Nếu thương nhau mà không hiểu nhau thì mối liên hệ đó sẽ bị tan vỡ thôi. Khi yêu mình có khuynh hướng thương người kia nhiều hơn thương mình. Mình sẽ dành hết thời gian cho người kia và suy nghĩ về người kia suốt ngày suốt đêm. Nếu không nghĩ về người đó thì mình cảm thấy có tội. Mình cũng muốn người đó thương mình như mình thương người đó. Mình đòi hỏi càng nhiều thì mình sẽ có nhiều khổ đau. Làm như vậy là một sự sai lầm rất lớn và không dễ thương với chính mình. Nếu bạn tiếp tục cảm thấy mặc cảm và buồn tủi mỗi khi nghĩ về cái tật nguyền trên thân thể mình thì bạn sẽ không có niềm vui và hạnh phúc trong mối liên hệ bạn sẽ có với những người bạn trai khác trong tương lai. Lúc nào bạn có thể chấp nhận và thương yêu mình được, trong người bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và có nhiều từ bi đến với chính mình nhiều hơn. Nếu người bạn mà bạn đang quen không thể chấp nhận và thương bạn khi biết bạn tật nguyền thì người đó cũng bình thường như bao nhiêu người bình thường khác, họ chỉ chọn cái đẹp bên ngoài. Nhưng cũng đã có bao nhiêu người chọn cái đẹp bên ngoài để rồi cũng chia tay nhau một ngày nào đó. Và người ta nghiệm ra rằng, chỉ có cái đẹp của tâm hồn (cái nết) là giữ người ta lại với nhau bền bĩ nhất thôi. Nhưng cũng có thể khi gặp bạn lần đầu, người bạn trai của bạn hơi ‘shock’ và anh ấy cần thời gian. Bạn không nên tỏ vẻ phụ thuộc vào người bạn trai của bạn quá. Bạn phải vững mạnh lên và tự đem niềm vui và nụ cười đến cho chính mình mà không cần phụ thuộc vào người bạn đó. Thay vì ngồi đó lãng phí thời gian nghĩ về những nỗi buồn trong quá khứ, bạn có thể lấy thời gian đó để đi thăm và giúp đỡ những em bé mồ côi hoặc những người già neo đơn. Với lòng từ bi và tài năng của bạn, bạn có thể làm nhiều chuyện đẹp và lợi ích cho những em bé mồ côi, những người không có cơm để ăn mỗi ngày tại quê nhà.
      Có một bài hát của Trịnh Công Sơn BN rất thích đó là bài Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui. Trong bài này có một đoạn mà BN rất thích. BN xin chia sẻ đến bạn:
      Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
      Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
      Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
      Vì đất nước cần một trái tim
      BN xin chúc bạn có nhiều bình an trong từng hơi thở nhẹ và có nhiều niềm vui trong từng bước chân. Xin chúc bạn thành công.

      BBT thêm :

      Em thương,
      Có thể người bạn trai em hiểu lầm là em giấu giếm anh ấy, em gạt anh ấy,… (mà anh lại không chịu tìm hiểu lý do vì sao em không nói trước). Anh ấy có cái lý của anh ấy khi anh ấy hiểu lầm em. Em có cái lý của em khi em đã không nói. Chuyện người bạn trai em thay đổi hoàn toàn không dính líu gì tới cái tật nguyền của em cả. Chính em đã để mặc cảm khuyết tật làm em mất đi tự tin nơi con người của em. Chính cái mặc cảm đó của em đã can thiệp vào liên hệ giữa hai người. Uổng lắm. Em có biết, trên thế gian này có bao nhiêu cặp vợ chồng, bao nhiêu cặp trai gái đang yêu nhau mà khổ nhau, cho dù thân thể đôi bên lành lặn, cho dù gia thế trí thức, giàu có ? Ai lại không thích cái đẹp ? Nhưng giữ cái đẹp được bao lâu ? Có thể họ đến với nhau trong lúc này, nhưng ai dám bảo hiểm cho họ sống được với nhau suốt đời ? Sẽ không bao giờ có ai dám đứng ra làm cái hãng ‘Bảo hiểm hạnh phúc đời đời’ đâu em ạ ! Cái tật nguyền mà em đang mang có thể là thước đo tấm lòng của người anh hùng hảo hán. Nếu em có bạn trăm năm, đó là hạnh phúc của em, tại vì người đó đã thi đậu bài khảo sát ‘chấp nhận khuyết tật’ của nhau. Cũng như sư cô Bội Nghiêm chia sẻ, ai cũng có khuyết tật em ạ. Khuyết tật trên thân thể rất dễ nhận ra, nhưng với khuyết tật tâm hồn, có nhiều người phải trả một giá rất đắt mới nhận ra được, đó là khi họ về sống chung với nhau vài tháng, hay có với nhau vài mụn con em ạ ! Cho nên, người Việt mình mới rút tỉa kinh nghiệm qua câu thành ngữ : ‘cái nết đánh chết cái đẹp’.
      Em sinh ra, trên thân thể đã khiếm khuyết rồi, em đừng đánh mất cả phần hồn nữa em ạ. Cái đẹp của thân thể theo thời gian cũng tàn phai đi, nhưng cái đẹp của tâm hồn là bất biến. Em hãy học đem niềm vui tới cho mình, đem hạnh phúc tới cho gia đình, đó là những gì em sẽ hiến tặng cho người em thương sau này. Bây giờ cứ rầu rĩ hoài thì món quà nào em tặng cho những người em thương ? Hãy làm những gì có ích cho cuộc đời để cho cuộc đời mình ý nghĩa ! Đừng bao giờ bỏ cuộc em nhé ! Em và người con trai này nếu chưa có duyên với nhau thì thôi, em chỉ mới 21 tuổi thôi mà, đừng để người con trai này đóng khung cuộc đời của em quá sớm như vậy. Em cần một người hiểu em tận tường, thương em thật lòng, thì người này chưa hiểu đủ, chưa thương em đủ thì … thôi, em ạ ! Đừng ép người ta, tội nghiệp cho họ mà cũng tội nghiệp cho mình.
      Em nên biết rằng, trong liên hệ tình cảm, phải có quý trọng nhau, thành thật với nhau, rõ ràng với nhau thì đó là tôn trọng nhau, đó là sự cam kết lâu dài giữa nhau. Em nên mạnh dạn chia sẻ với người ta – nếu sau này em có quen người khác – về khuyết tật của mình mà không có gì phải mặc cảm, xấu hổ, hay cần phải che giấu, khi người kia thật sự muốn đi tới liên hệ với em. Đây là sự thử thách của chàng. Nếu chàng vượt qua, em sẽ có hoàng tử của lòng em. Không có gì mà em phải mặc cảm cả. Nha em !
      Thương, chào em.