Thiền đường Hơi Thở Nhẹ

Từ Hoa Quỳnh đến Hơi Thở Nhẹ

Lịch sử hình thành thiền đường Hơi thở nhẹ

Ngôi nhà bên dòng sông Marne

Tóm tắt sinh hoạt đầu năm 2013 và Chương trình tu học trong tháng 4, tháng 5 và tháng 6 tại thiền đường hơi thở nhẹ

Lịch sinh hoạt tại Thiền đường Hơi Thở Nhẹ tháng 5 tới tháng 9 năm 2013

(cập nhật ngày 04/07/2013) Thiền đường sẽ đóng cửa từ 05.07.2013 đến 21.07.2013 (Quý Sư cô về Làng tham dự khóa tu mùa hè) và làm biếng từ ngày 12.08.2013 đến 24.08.2013

Thiên đường cạnh sông Marne

Bài viết của một người trẻ chia sẻ về những hoa trái thực tập của em sau khi dự khóa tu (còn được gọi là trại hè) cho người trẻ diễn ra vào hai ngày 5 và 6 tháng Năm 2013 tại thiền đường Hơi Thở Nhẹ, Paris.

Khóa tu cho người “Ít trẻ”

Khóa tu 22-23.06.2013 tại Thiền đường Hơi Thở Nhẹ

Tạ ơn Thầy trong mỗi bước chân đi

“…Chúng tôi cẩn trọng hơn trong từng bước chân, nhẹ nhàng và tỉnh thức để cảm nhận mình quá may mắn được bơi lội trong không gian trong lành, tĩnh mặc nơi đây. Bỗng nhớ đến bài thơ “Qua ngõ vắng” mà Thầy đã làm cách đây hơn 30 năm…Hóa ra Thầy đã đi những bước cẩn trọng và tỉnh thức cho dân tộc, cho nhân loại từ lâu, lâu lắm. Và Người đã ân cần nhắc nhở chúng ta phải đi như thế để tự nuôi dưỡng mình và nuôi dưỡng gia đình, tổ tiên, đồng bào…Vậy mà mãi đến bây giờ mới chợt hiểu ra, chúng tôi chỉ biết sụp lạy cúi đầu.” – Chân Bảo Nguyện

Tay Thầy trong tay con

Chân Bảo Nguyện

Phiên chợ ngày mưa

Chân Bảo Nguyện

Khi người ta trẻ…

Những chia sẻ sau khóa tu: “Tuổi trẻ, tình yêu, lý tưởng” tại thiền đường Hơi Thở Nhẹ, ngày 22 – 25/5/2015

Sức mạnh của tình thương

Tu viện Mộc Lan (Magnolia) một khu đất rừng bằng phẳng nhiều cây sồi cổ thụ xanh tốt cao vòi vọi. Diện tích khoảng trên hai trăm mẫu tây, đất phì nhiêu. Mộc Lan nằm trong Batesville, Mississippi, cách thị xã Batesville chừng hai mươi phút lái xe, cách thành phố Memphis chừng bốn mươi lăm phút. Mộc Lan là tu viện trẻ nhất thuộc hệ thống Làng Mai ở Hoa Kỳ, sau Lộc Uyển (Deer Park, Escondido, California) và Bích Nham (Blue Cliff, NY). Vị thế Mộc Lan nằm vào vùng trung nguyên của Hoa Kỳ. Nếu nhìn tổng thể vị trí của ba tu viện Làng Mai Hoa Kỳ chúng ta sẽ thấy một thế chân vạt vững vàng.

Du khách và thiền sinh đến Mộc Lan lần đầu tiên sẽ không khỏi ngạc nhiên nếu được cho biết đây là tu viện trẻ mới chưa được mười năm nay. Những cơ ngơi tu học cho các thầy các sư cô đã đầy đủ tiện nghi. Các ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn mà mình hay gọi là cốc nằm rải rác trong các rừng cây cao. Khi mình nghe danh từ cốc thì hình dung những túp nhà lụp xụp, che tạm hay làm theo lối giả chiến, không có hàng lối trật tự. Ở đây “cốc” là một “bungalow” nhỏ cho vài ba thầy ở. Có hành lang phía trước, cửa kiếng thoáng mát, nhất là sàng gỗ vách gỗ được đánh bóng. Một dãy nhà tăng khách và thiền sinh đến tu học chứa khoảng vài trăm người. Khoá tu vừa qua tôi được nghe có khoảng một ngàn thiền sinh nhưng chỉ có vài căn lều rải rác trong rừng cho những người thích cắm trại. Điều muốn nói là là thiền đường Hải Triều Lên vừa xong, rộng mười ngàn square feet, vào bên trong còn ngửi được mùi gỗ mới. Trong khóa tu này Sư Ông đã cho treo hai câu kệ:

Nhìn Trúc Mộc Lên Xanh Nghe Hải Triều Lên Mấy Độ

Thấy Mai Lan Nở Rộ Nguyện Phát Túc Về Siêu Phương.

Thiền đường Hải Triều Lên là công trình kiến trúc của thầy Pháp Dung cùng tất cả phật tử địa phương và những phật tử từ phương xa đến như Florida, Texas…và đặc biệt nhất là hai anh chị Hoàng Trọng Nhân thiền sinh thuộc tăng thân Bồ Đề Toronto đã thường xuyên về đây chung tay xây dựng.

Tháp chuông An Trú là công trình kiến tạo của một thiền sinh trẻ. Anh đã đem công sức từ đầu đến khi hoàn tất. Tháp được dựng trên một nền móng cao, bốn trụ cột to bằng xi măng mới nhìn vào cứ tưởng là trụ bằng gỗ, lớp da bên ngoài không khác gì da gỗ, sơn màu huyết dụ.

Các cây sà ngang, kèo…đều bằng xi măng đúc với những đường nét cong chạm trổ tinh vi. Mái tháp là mái kép uốn cong. Dáng đứng của tháp chuông nhìn từ xa thật uy nghi với chiếc đại hồng chung được khắc những câu kệ chuông của Sư Ông. Trong khoá tu này tiếng đại hồng chung của tháp An Trú đã được Sư Ông thỉnh lên đầu tiên. Tháp tùng Sư Ông hôm đó hầu hết các thầy cô thường trú của tu viện và một số đông các thiền sinh về sớm tham dự.

Người xây dựng tháp chuông An Trú là một thanh niên trẻ, người nhỏ nhắn. Nhìn người rồi nhìn cái tháp đứng sừng sững chúng ta khó hình dung một con người nhỏ như vậy mà đã đúc những cột trụ, những mái rui kèo v.v.. đều có chạm trổ mỹ thuật theo dáng vẽ hoàn toàn Đông phương. Tôi đang đứng nhìn tháp chuông và suy nghĩ làm sao đưa những rui kèo to tướng đúc bằng xi măng, nặng hàng trăm ký lên đầu bốn cây trụ cột cũng bằng bê tông thì anh Nhân bạn đồng tu, thường xuyên làm việc với thanh niên này cho biết tất cả đều do sức lực của các thầy cô trong tu viện, mỗi người một tay cùng anh dựng nên, không thuê thợ ngoài.

Tháp An Trú

Ngoài công trình xây tháp anh còn đúc tượng Bụt, Bồ Tát và những hòn non bộ.. Tôi có đến cái láng làm việc của thanh niên này, ngỗn ngang những khuôn đúc, sạn cát xi măng…nhìn láng với mái bạt che tạm cũng đủ thấy công sức lao động của anh Bên cạnh tháp An Trú là một hồ sen. Sen đã mọc kín hết mặt nước. Hoa sen, ngó sen đang nở rộ vươn lên như đang cúng dường Bồ Tát Quan Thế Âm đứng hiền từ giữa hồ. Một chiếc cầu gỗ cong nối từ bờ vào hòn non bộ. Ven hồ vài cây liễu mọc cao rũ xuống đến tận mặt nước.

Rãi rác trong khuôn viên tu viện những tảng đá thật lớn được chở từ Colorado vì tại rừng Mộc Lan không có đá tảng.

Hôm nay, trong khoá tu Sức Mạnh Của Tình Thương tôi được về sống giữa một tăng thân mới mẽ, một tu viện trẻ trung nhưng phát triển mạnh và nhanh chóng đã cho tôi những suy nghĩ và những điều đáng nhớ.

Tôi phải dài giòng giới thiệu Mộc Lan để phần nào chứng minh những điều tôi suy nghĩ về Sức Mạnh Của Tình Thương. Ngày tôi về đây cùng sáu anh em tăng thân Toronto, vượt hơn ngàn cây số, lái xe trong mười sáu tiếng, Sư Ông và tăng đoàn Làng Mai vẫn còn ở Boston. Anh em chuẩn bị chiều hôm sau cùng đến phi trường Phoenix đón Sư Ông và tăng đoàn, nhưng lại đi đón trễ, đến nơi Sư Ông đã trên đường về Mộc Lan. Bù lại sáng hôm sau chúng tôi được ngồi ăn sáng với Sư Ông trong thiền đường mới Hải Triều Lên. Nhìn Sư Ông thật tươi thật khoẻ, mọi người đều ngạc nhiên bởi vì Sư Ông đã có hai tháng hoằng pháp ở các nước Á Châu. Tiếp đến khoá tu năm ngày cho hơn một ngàn hai trăm thiền sinh tây phương ngành giáo dục tại đại học Brock, St Catherine, Canada với chủ đề Happy

Teachers Can Change The World, một buổi chiều pháp thoại công cộng với chủ đề The Present Moment: Wisdom for Global Peace and Happiness, tại thính phòng Sony Center, cho năm ngàn người mà vé bán hết sạch.

Sư Ông không quên cộng đồng người Việt Canada đã hoan hỷ cho tổ chức một ngày quán niệm cũng tại Brock. University với trên một ngàn người tham dự. Trước khi đến Toronto các thầy ở tu viện Bích Nham cho hay có thể không có ngày quán niệm cho người Việt bởi sau thời gian hoằng pháp tại các nước Á Châu sức khoẻ Sư Ông rất kém. Và cũng nghe báo cáo khoá tu tại Đại Hàn đã làm sức khoẻ Sư Ông xuống thấp nhất. Vì vậy tăng thân Bồ Đề Toronto rất lúng túng với cộng đồng người Việt địa phương, tất cả chương trình và thông báo đã đăng tải, số lượng người ghi danh ngày càng cao với tốc độ nhanh. Thậm chí có những gia đình đăng ký cho con cái ở tận những tỉnh bang xa xôi phải đến bằng phương tiện máy bay. Tăng thân Toronto phải miễn cưỡng ra thông báo đình hoản ngày quán niệm. Các chùa địa phương cũng đã nhận thư cáo lỗi. May thay từ Làng Mai và Bích Nham có thư báo cho hay Sư Ông đã từ bi cho tổ chức ngày Quán Niệm như dự tính. Anh chị em tăng thân Bồ Đề thở những hơi thở nhẹ nhõm. Trong suốt khoá tu năm ngày, một buổi chiều pháp thoại công cộng, và ngày Quán Niệm Sư Ông rất tươi khoẻ đến ngạc nhiên, thậm chí anh chị em tăng thân được ngồi chung một bửa cơm chiều với Sư Ông và một số thầy cô tăng đoàn Làng Mai, cùng phần lớn các thầy trú trì các chùa địa phương. Trong bửa cơm chiều đó tăng thân được Sư Ông sách tấn tu học và nhắn nhủ duy trì tình huynh đệ, tặng cho hai thư pháp lớn: Tăng Thân Bồ Đề Toronto( Bodhi Community Of Mindfulness). Tất cả anh chị em Tiếp Hiện có mặt hôm đó rất cảm động và hạnh phúc. Sau mười ngày ở Toronto, thầy Pháp Chiếu ở tu viện Bích Nham, trưởng ban tiền trạm cho chuyến đi của Sư Ông cho anh em tăng thân biết Sư Ông rất hạnh phúc nhìn thấy sự tu học và tổ chức khoá tu. Cho nên, sức khoẻ Sư Ông đã tốt hơn trước khi đến rất nhiều.

Trời Mộc Lan buổi sáng thật mát. Đại chúng đã lần lượt kéo về tu viện ngày càng đông. Sư Ông và tăng đoàn Làng Mai đến từ Boston trước vài ngày khoá tu khai mạc. Sáng sớm khi sương còn trãi mỏng trên các ngọn sồi tôi đã thấy những bước chân thảnh thơi của Sư Ông và các thầy cô đi từ phía sau thiền đường Hải Triều Lên hướng lên đồi Tháp An Trú. Tiếng đại hồng chung được Sư Ông thỉnh trong sáng tinh sương. Không khí trong lành và yên tịnh của tu viện như có thêm sức mạnh chánh niệm từ tiếng chuông trầm hùng ấm áp. Con người và cảnh vật đều dừng lại. Tôi cùng đại chúng theo bước Sư Ông đi vòng quanh hồ sen nơi có tượng ngài Quan Thế Âm, mọi người lắng lòng cầu nguyện cho sự an lành.

Tăng đoàn Làng Mai bắt đầu khoá tu bằng bài Tụng Hồng Danh Đức Quan Thế Âm. Đại chúng nhiếp tâm lắng lòng cầu nguyện cho sự an lạc của tự thân và của mọi người. Bài pháp thoại đầu tiên Sư Ông nhắc nhở nhiều đến hơi thở chánh niệm. Hơi thở đưa tâm về với thân Tình Thương mới thể hiện. Tình thương ở đây không phải là tình thương mang đến hệ lụy cho nhau mà mang đến sự tươi mát, niềm vui, và lắng nghe những nỗi khổ niềm đau. Đó là Từ Bi Hỷ Xả. Người tu phải biết phát huy tâm từ bi bằng thực tập chánh niệm: Hơi thở chánh niệm, bước đi chánh niệm. Đứng trước người thương ta phải có mặt đích thực với người đó. Không có mặt thì đừng nói đến thương. Có mặt với cái tâm thất niệm thì cũng như không có mặt. Cho nên hơi thở chánh niệm quan trọng trong sự phát khởi tình thương.

PHÁT KHỞI TÌNH THƯƠNG

Bồ Tát Quán Thế Âm

Trong những bài pháp thoại Sư Ông đi sâu về các tâm hành. Chúng ta phải biết sự vận hành của các tâm sở, nhất là năm tâm sở biến hành Xúc Tác Ý Thọ Tưởng Tư. Năm tâm sở này luôn luôn xuất hiện trong tâm mình và chúng chi phối đời sống của mình. Trong năm tâm sở Sư Ông giảng kỷ về Thọ, Tưởng, Tư vì chính ba tâm sở này là điều kiện phát khởi tâm từ bi, tâm đem niềm vui và làm vơi nỗi khổ của người thân.Và cũng chính Thọ Tưởng Tư nếu ta không biết xử lý, sống trong thất niệm sẽ mang đến khổ đau cho mình và cho người thương. Trong trường hợp với người thân khi tiếp xúc có thể người đó nói năng không được dễ thương ta có một khổ Thọ phát sinh trong lòng vì chính mình nghĩ rằng người đó không dễ thương (Tưởng), rồi mình không thể gần gũi được và tìm cách xa lánh (). Nếu chúng ta không dùng chánh niệm để quán chiếu cho sâu tại sao người đó không ăn nói dễ thương với mình? Có khi mình hiểu lầm lời nói hay cử chỉ của người đó. Tai hại của sự hiểu lầm đánh mất cơ hội gần gũi để hiểu người đó, do đó tình thương không phát khởi ra được. Cho nên người tu phải luôn luôn tìm cách phát khởi tình thương bằng phương pháp Chánh Niệm, thở chánh niệm, đi trong chánh niệm, giữ gìn chánh niệm trong từng cử chỉ hành động.

Phương pháp phát khởi tình thương hay nhất Sư Ông giới thiệu với đại chúng là Năm Phương Pháp của Thầy Xá Lợi Phất. Thầy bày các bạn đồng tu rằng muốn phát khởi lòng thương đối với người mình nghĩ rằng người đó không thể thương được bằng năm phương pháp rất thực tế:

  • Một người hành động không dễ thương nhưng lời nói đễ thương thì mình cứ thương lời của người đó. Ví dụ như một miếng vải còn tốt bị dìm trong bùn hay phân trâu do bẩn. Nếu mình biết cách đem miếng vải về giặt sạch để dùng lại. (Vì ngày xưa có nhiều thầy mặc áo ca sa vá nhiều tấm (bá nạp). Đừng để tâm đến hành động mà chỉ nghĩ đến lời nói người đó.
  • Một người có hành động dễ thương nhưng lời nói không dễ thương dễ thương, thì mình nghĩ đến hành động người đó. Ví dụ một người đi giữa sa mạc khát nước, gặp một giếng nước rêu cỏ mọc đầy phía trên. Nếu người đó biết lấy tay vén cỏ thì sẽ thấy được nước trong phía dưới.
  • Một người hành động không dễ thương, lời nói cũng không dễ thương, nhưng trong tâm còn chút dễ thương, thì mình tìm cách thương chút dễ thương trong tâm người đó. Chẳng hạn như một người đi đường xa khát nước tình cờ thấy một lỗ chân trâu trong đó có một ít nước. Người đó chỉ cần quỳ gối xuống dùng chiếc lá múc chút nước trong lỗ chân trâu uống cho đở khát.
  • Một người hành động không dễ thương, lời nói không dễ thương mà trong tâm cũng không có chút dễ thương nào hết. Thì mình phải biết ngay rằng người đó vô cùng đau khổ, cô đơn. Vì vậy phải biết thương nỗi khổ đau của người đó. Ví dụ một người đi đường xa nơi hoang vắng mà bị bệnh không còn cách gì đi được nữa phải nằm giữa đường. May mắn gặp một người đi tới giúp đỡ dậy dìu đi đến thôn làng để cứu chữa. Vậy chúng ta gặp những người hoàn toàn không có chút dễ thương thì phải phát tâm thương để cứu vớt người đó ra khỏi nỗi khổ đau, cô đơn.
  • Một người mà hành động dễ thương lời nói dễ thương và tâm cũng rất dễ thương, nếu mình không thương được nguời đó chỉ vì mình ganh ghét với người đó. Một người đi giữa sa mạc lâu ngày nắng cháy khát nước nay gặp một hồ nước thật trong thật mát không bị cây cỏ che lấp, nếu người đó không chịu nhảy xuống tắm vục nước uống cho hết khát thì người đó là người ngu.
  • Năm phương pháp của thầy Xá Lợi Phất giúp chúng ta phát khởi tâm thương một cách thực tế, ai cũng có thể thực tập được.

    XỬ LÝ KHỔ ĐAU & CHẾ NGỰ NHỮNG CẢM XÚC MẠNH

    Khổ đau có thật, hiện diện trong đời sống. Khi có điều kiện nỗi khổ niềm đau xuất hiện. Nếu ta không biết cách xử lý niềm đau của chính mình cũng như của người chung quanh, ta chưa phải là người tu. Phải nhận diện khổ đau, đó là phương pháp Bụt dạy. Nhận diện để tìm ra nguyên nhân gốc rễ của nó bằng chánh niệm tự nhiên những cảm xúc mạnh do nỗi khổ làm phát sinh từ từ lắng dịu bớt và tan biến từ từ. Cũng giống như người mẹ ôm con vào lòng khi con khóc không cần biết tại sao đứa bé khóc. Tình thương của người mẹ làm đứa bé nín. Cảm xúc mạnh của chúng ta chẳng khác gì đứa bé đang khóc.

    Trong xã hội không biết bao nhiêu trường hợp bạo loạn xảy ra, người trong gia đình giết nhau, học sinh mang súng vào trường bắn hàng loạt bạn học của mình bởi vì không kiềm chế kiểm soát được những cảm xúc mạnh do nỗi khổ niềm đau chất chứa trong lòng. Họ đi tìm những hành động bạo loạn để làm vơi đi nỗi khổ đau đang chất chứa lâu nay trong lòng. Chỉ cần biết phương pháp xử lý và nhận diện cảm xúc mạnh bằng phương pháp dùng hơi thở chánh niệm, bước đi trong chánh niệm chúng ta tránh được những tai họa.

    Con người tuy nhỏ bé so với vũ trụ đất trời nhưng con người có đời sống tâm linh rất lớn. Con người có đến năm uẩn: Sắc Thọ Tưởng Hành Thức. Mỗi uẩn là một vùng rộng lớn để sống để tư duy, để cảm xúc. Nếu không biết cách duy trì sự sống tỉnh thức thì khó có thể xử lý đúng những cảm xúc mạnh khi chúng nỗi lên.

    NUÔI DƯỠNG TÂM TỪ BI

    Tình thương không phải lý thuyết mà phải biến thành hành động, cần phải thực tập miên mật và nuôi dưỡng ngày càng lớn càng mạnh. Sức mạnh của tình thương được làm lớn lên và nuôi dưỡng bằng phương pháp tu tập chánh niệm. Trước hết phải cần sự có mặt. Thương mà không có mặt cho nhau đó là lý thuyết, nói suông. Thương mà bỏ đi không phải là thương. Sự có mặt phải tươi mát, phải là bông hoa phải là núi vững chãi. Cho nên khi thở vào là hoa tươi mát, thở ra là núi vững vàng. Sự tươi mát và vững vàng làm cho người đối diện có niềm tin và họ được thừa hưởng sự tươi mát và vững chãi. Và nhờ đó những cảm xúc mạnh những nỗi khổ niềm đau dần dần được chuyển hoá, tan biến.

    Tình thương phải được nuôi dưỡng để thăng hoa thì Tình Thương mới có sức mạnh. Sự mầu nhiệm của tình thương là chuyển hoá được  những niềm đau nỗi khổ, những hiểu lầm, những giận hờn… và từ đó tránh được những tai hoạ. Phương pháp hay nhất để nuôi dưỡng  tình thương là đời sống tỉnh thức; luôn luôn giữ thân và tâm trong giây phút hiện tại bằng hơi thở và bước chân chánh niệm.

    Chân Tính Hải

    Nguồn: Phù Sa

    Khóa tu sức mạnh tình thương

    Tu Viện Mộc Lan là một tu viện thường trú còn gọi là Làng Mộc Lan, và tên khác là Magnolia Grove Mindfulness Practice Center. Tu Viện Mộc Lan ở thành phố Batesville, tiểu bang Mississippi, được thành lập do ước nguyện của một cộng đồng vì lòng Từ bi muốn xây dựng nên một trung tâm tu học theo phương pháp Chánh niệm của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.  Tu Viện Lộc Uyển và Tu Viện Bích Nham đã được thành lập ở Hoa Kỳ để duy trì phương pháp tu chánh niệm của Thiền sư, và bây giờ phương pháp ấy đang được cắm rễ tại Tu Viện Mộc Lan.

    Thương mời quý vị thân hữu về tham dự khóa tu dành cho người Việt với chủ đề: Sức mạnh tình thương cùng do Sư Ông Làng Mai và quý thầy quý sư cô tới từ Làng Mai và các tu viện của Làng Mai trên thế giới hướng dẫn. Về Mộc Lan cùng nhau tu tập, tận hưởng từng bước chân và hơi thở trong chánh niệm để tắm trong tình thương yêu chân thật.

    Sư Ông Làng Mai thường dạy: Điều quý giá nhất của khóa tu là năng lượng tập thể, nguồn năng lượng hùng hậu mà tự thân mỗi người không thể tự chế tác được. Với năng lượng thương yêu và bình an được chế tác từ sự thực tập của hàng trăm người đó, ta có thể nhìn thật sâu, thật rõ vào những khổ đau, ước vọng của mình để sống thực hơn với một trái tim mở rộng.

    Thiền sinh trong khóa tu được yêu cầu tham dự mọi sinh hoạt của thời khóa. Thiền tập sẽ được áp dụng trong mọi sinh hoạt hằng ngày như thiền hành, thiền tọa, tụng kinh, pháp đàm, nghe pháp thoại, tập hát, ăn cơm, uống trà, chấp tác (phụ bếp, tưới cây, rửa chén, quét dọn…).

    Các thiếu nhi (6-12 tuổi) và các thiếu niên (13-17 tuổi) sẽ có chương trình sinh hoạt riêng. Mong các bậc phụ huynh cùng về tham dự khóa tu với con em của mình.

    Nền tảng của một môi trường tu học là sự hành trì Năm Giới của mỗi cá nhân; xin quý vị cùng thực tập để giữ sự thanh tịnh và trang nghiêm trong suốt khóa tu.

    Kính mong quý vị cố gắng sắp xếp thời gian để cùng gia đình về dự khóa tu năm nay tại Mộc Lan. Với sự quyết tâm tu học và sự trợ lực của Tăng thân, nhất định quý vị và gia đình sẽ gặt hái được nhiều lợi lạc.

    Sen búp xin tặng người, những vị Bụt tương lai.

    Tăng thân Tu Viện Mộc Lan kính mời.

    Tu viện vẫn tiếp tục nhận đơn ghi danh cho khóa tu tiếng Việt. Xin quý vị đăng ký sớm. Quý vị có thể gởi đơn qua địa chỉ email của tu viện: office@magnoliagrovemonastery.org. Chỉ còn ít ngày nữa khóa tu sẽ bắt đầu. (Phòng ở, khu vực cấm lều và khách sạn vẫn còn cho thiền sinh đăng ký cho khóa tu “Sức Mạnh Tình Thương”). Để biết thêm chi tiết và tải đơn xuống để đăng ký, xin đọc thêm Khóa Tu Tiếng Việt

    Giờ ngày đến và ngày đi

    Xin quý vị sắp xếp để có mặt tại tu viện vào khoảng 1:00pm trưa đến 5:00pm chiều.  Đại chúng sẽ dùng tối với nhau vào lúc 5:30pm và chương trình hướng dẫn tổng quát sẽ bắt đầu vào 7:30pm tối. Khóa tu sẽ chấm dứt sau giờ dùng trưa vào lúc 1:30pm chiều vào ngày Chủ Nhật ngày 22/09/2013.

    Vấn Đề Di Chuyển

    Sân bay gần nhất tu viện là Memphis International Airport tại Tennessee.

    Đưa và đón từ sân bay/tu viện: Nếu quý vị cần giúp về việc đưa và đón thì xin viết thông tin chuyến bay của mình trong đơn ghi danh và tu viện sẽ sắp xếp với Maxwell Shuttle Service tại Memphis, TN để đưa đón quý vị. Để tiện cho việc đưa đón, nếu được khi mua vé may bay, xin quý vị mua vé đáp xuống sân bay Memphis trong khoảng thời gian 10:00am sáng đến 3:30pm chiều và rời sân bay Memphis vào ngày Chủ Nhật ngày 22/09/2013 vào khoảng thời gian 2:00pm chiều -5:00pm chiều.

    Chỗ ở và ăn uống

    Ban tổ chức sẽ cố gắng sắp xếp cho các vị trong cùng một gia đình ở chung một phòng. Mỗi phòng sẽ có từ 6 đến 10 người, tuỳ theo số người ghi danh nhiều hay ít. Xin ghi rõ nam/nữ và tuổi tác để tiện việc sắp xếp phòng ốc. Nếu quý vị nào thích ở lều thì xin đem lều riêng.

    Tất cả các phòng ngủ đều được sưởi ấm trong mùa lạnh và máy lạnh trong mùa hè.

    Ăn Uống

    Tu viện sẽ phục vụ 3 bữa ăn mỗi ngày. Các món ăn đều là món chay. Chúng tôi không thể cung cấp thức ăn riêng cho những người có nhu cầu đặc biệt về chế độ ăn uống hoặc y tế.

    Những gì cần mang theoPDFPrintE-mail
    Chuẩn bị đầy đủ các vật liệu cần mang theo

    Thiền sinh ngủ tại Mộc Lan được khuyến khích mang theo các vật liệu sau đây để được thoải mái hơn:

    • nước chai
    • đèn pin
    • đồng hồ báo thức
    • khăn tắm, khăn mặt
    • túi ngủ
    • vật dụng cá nhân
    • dầu gội đầu
    • xà phòng
    • dù
    • giày đi bộ /giày leo núi
    • quần áo rộng, thoải mái
    • quần áo đơn giản để làm việc chánh niệm
    • quần áo ấm và giày dép, đặc biệt vào mùa đông
    • mũ hay nón để che nắng trong mùa hè; mũ ấm vào mùa đông

    • khăn ăn bằng vải dùng trong các bữa ăn
    • Nên đem ống nghe và dây nối /Head phones and extension cord để nghe thông dịch qua tiếng Anh cho các em không hiểu tiếng Việt.
    • Nếu có thể, xin quý vị đem theo áo tràng.

     

    Không nên mang theo
    Xin đừng mang vào tu viện các trò chơi điện tử, xe đạp, thú vật, các thức ăn mặn, rượu, bia, thuốc lá và các nữ trang quý giá v.v…

    Các chuyến đi xuống  phố để mua sắm không được khuyến khích..

    Tu viện Mộc Lan

    Tu viện Mộc Lan là trung tâm tu học theo truyền thống Làng Mai, được thành lập bởi Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Ngày 12.10.2005 Sư Ông đã cùng các vị thân hữu địa phương đi thăm một khu đất rộng hơn 120 mẫu tây. Đây là mảnh đất do một vài vị thân hữu và gia đình nhiệt tình đóng góp để mua. Với phong cảnh đẹp và hội đủ những điều kiện thuận lợi cho việc thành lập tu viện, tháng 10 năm 2010, Mộc Lan chính thức được khởi công xây dựng và trở thành một trung tâm tu học với sự chấp thuận của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đúng với mong ước và nguyện vọng của tăng thân địa phương. Hiện tại, đã có hơn 25 vị xuất sĩ thuộc tăng thân Làng Mai đến thường trú tại tu viện Mộc Lan.

    Sự thực tập chánh niệm

    Chánh niệm là năng lượng giúp ta tỉnh thức và có mặt thực sự trong giây phút hiện tại. Năng lượng tỉnh thức này giúp ta tiếp xúc được với những mầu nhiệm của sự sống và chuyển hóa những gốc rễ của khổ đau trong ta.

    Trong các tu viện theo pháp môn của Làng Mai, chúng tôi thực tập theo hướng đạo Bụt Dấn thân (Engaged Buddhism), hay còn được gọi là Đạo Bụt Ứng dụng (Applied Buddhism), nghĩa là tất cả những sinh hoạt của đời sống hàng ngày đều là cơ hội để chúng tôi thực tập, chuyển hóa và trị liệu. Chúng tôi không chỉ thực tập trong khi ngồi thiền mà còn trong lúc đi, lúc đứng, lúc ăn cơm, làm việc, hay trong lúc ngồi chơi, uống trà bên nhau. Vì vậy, các bạn thiền sinh khi đến tu học cùng chúng tôi đều được tham gia vào các công việc của tăng thân như rửa chén, quét dọn, làm vườn, v.v.. Đây là những cơ hội để các bạn thực tập áp dụng chánh niệm vào đời sống thường nhật. Trong thời gian ở lại tu viện, các bạn được khuyến khích tham gia tất cả các thời khóa của tu viện, dành tất cả thời gian của mình cho việc thực tập chánh niệm.

    Ngày quán niệm

    Hàng tuần, vào thứ Năm và Chủ nhật, tu viện Mộc Lan đều tổ chức Ngày Quán niệm cho tất cả mọi người đến tham dự. Ngày Quán niệm bắt đầu từ 8h30 sáng với thời khóa thiền hành, sau đó các bạn sẽ được nghe pháp thoại trực tiếp của một vị Giáo thọ ở Mộc Lan hoặc nghe pháp thoại của Thầy Làng Mai qua băng giảng CD/DVD. Bữa trưa, mọi người sẽ ăn cơm chung trong im lặng. Thời khóa buổi chiều có thể là pháp đàm (ngồi vòng tròn và chia sẻ với nhau về sự thực tập) hoặc tụng giới (tụng Hai lời hứa (cho trẻ em); 5 Giới, 14 Giới Tiếp hiện). Nếu các bạn muốn tham dự Ngày Quán niệm thì xin thu xếp thời gian để tham gia trọn vẹn thời khóa của một ngày quán niệm, nếu có thể. Các bạn không phải đóng tiền để tham dự Ngày Quán niệm, tuy nhiên nếu muốn, các bạn vẫn có thể cúng dường cho tu viện tùy vào lòng hảo tâm của mình.

    Cơ hội đến tu học tại tu viện

    Các bạn có thể đến tu học theo thời khóa hàng ngày cùng với chúng tôi tại tu viện vào bất kỳ thời gian nào trong năm, ngoại trừ những lúc có khóa tu đặc biệt. Xin lưu ý rằng chúng tôi chỉ có thể bố trí xe để đưa, đón các bạn vào ngày thứ Sáu trong tuần; và xin đến trước 17giờ 30 nếu có thể. Mỗi sáng thứ Bảy, chúng tôi sẽ có buổi hướng dẫn tổng quát dành cho các bạn thiền sinh mới đến – đây là một buổi rất quan trọng mà các bạn cần tham dự để biết cách thực tập như thế nào cho có nhiều lợi lạc trong những ngày tu học ở đây.

    Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu muốn đến tu học tại tu viện Mộc Lan thì nên sắp xếp để có thể ở lại đây ít nhất một tuần, để giúp các bạn có thời gian làm quen với sự thực tập chánh niệm và biến sự thực tập này trở thành một phần thiết yếu trong đời sống hàng ngày. Tuy nhiên, nếu không thể ở một tuần, các bạn vẫn có thể tham dự chương trình tu học cuối tuần, bắt đầu từ tối thứ Sáu và kết thúc vào chiều Chủ nhật.

    Chúng tôi rất mong được đón tiếp và thực tập cùng với các bạn ở Xứ sở của Giây phút Hiện tại.

    http://www.magnoliavillage.org

    Tu viện Mộc Lan

    Tu viện Mộc Lan

    Magnolia Grove Monastery

    Sức mạnh của tình thương

    Tình thương phải được nuôi dưỡng để thăng hoa thì Tình Thương mới có sức mạnh. Sự mầu nhiệm của TÌNH THƯƠNG là chuyển hoá được tất cả những niềm đau nỗi khổ, những hiểu lầm, những giận hờn… và từ đó tránh được những tai hoạ. Phương pháp hay nhất để nuôi dưỡng tình thương là đời sống tỉnh thức; luôn luôn giữ thân và tâm trong giây phút hiện tại bằng hơi thở và bước chân chánh niệm.

    Tu viện Bích Nham

     

    thiền đường Đại Đồng

    Tu Viện Bích Nham nằm trong vùng Hudson Valley của Tiểu bang  New York, một vùng đất cây cối xanh tươi.  Tu Viện được thành lập vào tháng 5, năm 2007. Tu viện Bích Nham, như các tu viện khác của Đạo Tràng Mai Thôn, luôn mở cửa đón nhận tất cả quý đạo hữu xa gần và quý vị từ nhiều truyền thống khác về tu học theo phương pháp Đạo Bụt nhập thế .

    Tu Viện Bích Nham rộng  với 80 mẫu tây rừng cây thiên nhiên.  Không khí ở đây rất trong lành. Tu viện là một nơi tu học yên tĩnh cho các bạn thiền sinh .  Nằm gần thành phố New York và ở ngay giữa những đồi núi ngoạn mục của Tiểu bang New York , nơi đây đã trở  thành nơi lý tưởng để mọi người về tu học, chế tác niềm hỷ lạc, bình an và hài hoà trong đời sống.

    Tăng thân Tứ chúng , các thầy, các sư cô và các vị cận sự nam, cận sự nữ  tại Tu Viện Bích Nham xin chào đón quý vị tới Tu viện để cùng chúng tôi tu tập phương pháp chánh niệm trong đời sống hàng ngày.

    http://bluecliffmonastery.org

    Tu viện Lộc Uyển

    Tu viện Lộc UyểnTu viện Lộc Uyển

    Thiền đường Thái Bình Dương

    Tu Viện Lộc Uyển là một trung tâm thiền tập theo truyền thống Làng Mai. Tu viện nằm êm trong một thung lũng ẩn mình giữa những sườn đồi phía Tây Bắc thành phố Escondido, thuộc quận San Diego, tiểu bang California, với diện tích 400 mẫu Anh, có cảnh núi đồi hùng vĩ và những rừng cây cho nhiều bóng mát. Cách đây hơn hai ngàn sáu trăm năm, tại vườn Lộc Uyển, xứ Isipatana gần Benares (Ba-La-Nại, đức Bụt lần đầu tiên chuyển bánh xe pháp khai thị cho năm anh em ông Kiều Trần Như con đường đưa đến giác ngộ và giải thoát. Do một cơ duyên mầu nhiệm, hai ngàn sáu trăm năm sau, bánh xe pháp tiếp tục được luân chuyển tới một vùng đồi núi có cùng tên Lộc Uyển – Deer Park. Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Tu Viện Lộc Uyển cùng với sự ủng hộ của tứ chúng ở khắp nơi đã xây dựng nên một trung tâm tu học nơi đây. Tu viện đã chính thức được thành lập vào tháng 6 năm 2000. Đây là một sự sắp xếp của chư Tổ và ông bà Tổ tiên người Hoa Kỳ cũng như người Việt. Tu Viện gồm có hai xóm: Xóm Vững Chãi (Solidity Hamlet) dành cho các thầy, là vùng đất nằm phía trên đỉnh đồi, Xóm Trong Sáng (Clarity Hamlet) dành cho các sư cô, vùng đất dưới rừng sồi xanh mát. Cơ sở tuy còn đơn sơ, phòng ốc còn thiếu tiện nghi, nhưng với những bàn tay và tấm lòng của các thầy, các sư cô và các vị thân hữu cùng với năng lượng tu tập hàng ngày, Tu viện đã trở thành một nơi nương tựa cho tứ chúng về tu học. Với trên 40 vị xuất gia thường trú, Tu viện đã thường xuyên tổ chức các khóa tu học hằng năm. Về đến Lộc Uyển là về tới nhà, ngôi nhà tâm linh của tất cả mọi người. Vào những buổi sáng sớm leo lên đỉnh núi, ngồi tọa thiền trên những phiến đá bằng phẳng, tiếp xúc với đất trời và không khí trong lành, chúng ta sẽ có cơ hội trở về với chính mình trong giây phút hiện tại. Xin chúc quý vị thân hữu xa gần về đây có được những ngày tu học thật an lạc và thảnh thơi.

     

     

    http://deerparkmonastery.org

    Liên lạc với Ni xá Diệu Trạm

    Thôn Thượng 2, xã Thủy Xuân, huyện Hương Thủy, Thừa Thiên, Việt Nam.

    Điện thoại: +(84)816879755

    Email: dieutram.office@plumvillage.org

    Diệu Trạm Tổng Trì

    Mấy tuần nay, Huế lại oi bức, nhiệt độ đã lên đến gần 40oC. Bây giờ mây kéo đến đen nghịt, trời gầm gừ những tia sấm chớp lòe, những cơn gió mạnh thổi dạt đi những hàng tre bên hồ Sao Mai. Cơn mưa đổ ào xuống, không khí trở nên mát mẻ, tôi thấy dễ chịu trong người. Tôi chợt nghĩ: “Làm sao có thể tách rời con người với trời đất được nhỉ?”. Trời đã bắt đầu mưa nặng hạt hơn, tiếng hô canh của sư em cũng vang vọng như tiếng mưa rơi trên mái ngói. Ngồi trong tư thế hoa sen, tôi chiêm ngưỡng những sợi châu ngọc lóng lánh phản chiếu bởi ánh đèn bên ngoài thiền đường. Trước mắt tôi là những hàng châu ngọc lấp lánh thánh thót rơi xuống sân. Tôi nhắm mắt lại cho thân và tâm cùng hòa chung vào một nhịp thở với đất trời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không khí trong lành, cây cối khoác lên màu áo mới xanh tươi. Nghĩ đến những khó khăn đã đi qua cho chúng tôi trong thời gian đầu ở Huế, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi thấy mình được ngồi yên trong thiền đường Hương Cau của Ni Xá Diệu Trạm thuộc Tổ Đình Từ Hiếu.

    Ngày mới về Huế, tôi được các thầy giáo thọ cho biết đang có dự án xây một ni xá cho các sư cô đang tạm trú tại Tây Linh về tu học. Chúng tôi đã đi tìm đất ở vài nơi mà không được. Cuối cùng Sư Thúc nhượng lại miếng đất mà ngày trước Sư Thúc đã mua từ một cư sĩ dùng để trồng trọt cho chúng tôi để xây ni xá. Lúc ban đầu, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn trong việc xin giấy phép để xây cất. Nhờ ơn Bụt và chư Tổ, cuối cùng chúng tôi được cất giấy phép và công việc xây cất phải trên một năm mới hoàn tất theo ước nguyện là trước mùa An cư kiết Hạ năm 2009. Chúng tôi rời chùa Tây Linh về Diệu Trạm ở hẳn toàn bộ trước ngày an cư. Sư Thúc sức khỏe ngày càng yếu kém nhưng vẫn cố gắng có mặt cho chúng tôi ngày mới dọn về. Bệnh ung thư đã đi vào xương, Sư Thúc được bác sĩ căn dặn không được đi nhiều, nhưng vì thương chúng tôi, Sư Thúc dùng gậy chống để đi qua ni xá và làm lễ khấn trước khi chúng tôi dọn vào. Sư Thúc đã cầm gậy đi từng bước quanh ni xá, góp ý với tôi làm thế nào để chuẩn bị cho ngày khánh thành và an vị Phật.

    Sáng nay, ngày 21 tháng 4 âm lịch năm 2009, đại chúng hai chùa Diệu Trạm và Từ Hiếu bận rộn chuẩn bị cho lễ khai mạc Trai Đàn Chẩn Tế được tổ chức tại Tổ Đình Từ Hiếu. Mục đích của buổi lễ là cầu an cho Sư Thúc, đồng thời làm lễ tẩy tịnh và an vị Phật cho ni xá Diệu Trạm. Cờ Phật Giáo được treo đầy trên con đường từ Tổ Đình dọc theo bờ hồ Sao Mai đến cánh cửa cổng vào ni xá Diệu Trạm. Cờ được treo cùng khắp quanh ni xá. Quý sư cô y áo chỉnh tề đứng dọc hai bên đường chờ cung nghinh chư vị Tôn túc. Bên Từ Hiếu, băng role và cờ Phật Giáo cũng được treo cùng khắp, tôi và sư trụ trì chùa Tây Linh cùng quý thầy trong ban nghi lễ cung đón chư vị Tôn túc. Quý Ôn và quý Sư bà đã tới, rất nhiều chư vị Hòa thượng, Thượng tọa, Ni sư đều cùng có mặt.

    Buổi khai mạc diễn ra thật vô cùng long trọng với sự chứng minh của Hòa thượng Lam Sơn, Hòa thượng Phổ Hòa làm chủ lễ và sự hiện diện của rất nhiều chư vị Tôn túc. Giữa chừng buổi lễ, Hòa thượng Phổ Hòa và chư vị Tôn túc bắt đầu đi qua ni xá Diệu Trạm, mọi người vừa đi vừa niệm Bụt A Di Đà, lúc đó tôi thấy lòng mình vô cùng cảm động lẫn hồi hộp. Hai bên đường, các sư cô và các bác phật tử chắp tay hộ niệm theo. Tất cả đã đến trước tượng Bụt Thích Ca trong thiền đường Hương Cau thì tiếng niệm Bụt cũng vừa ngưng. Hòa thượng Phổ Hòa cất lên lời xướng: Diệu Trạm Tổng Trì Bất Động Tôn, Thủ Lăng Nghiêm Vương thế hy hữu…”, mọi người cùng hòa theo tiếng tụng kinh thật hùng tráng. Quý thầy bảo tôi lạy xuống giữa hai hàng Tôn túc. Thở thật sâu tôi nhẹ nhàng lạy xuống, tôi thấy mình không phải là người duy nhất đang lạy mà có cả gia đình huyết thống và tâm linh đang cùng tôi lạy xuống. Sau này tôi mới biết rằng lúc đó cũng có rất nhiều các sư em đang cùng tôi lạy xuống. Niềm hạnh phúc tràn dâng vì ước nguyện có một nơi để cho các sư cô tu học đã thành tựu. Ước nguyện của Thầy tôi, của Sư Thúc đã thành tựu. Không cần phải biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi biết một điều chắc chắn trong hiện tại là chư Bụt, chư Tổ, chư vị Tôn Túc ở Huế đang chứng giám cho sự có mặt của Diệu Trạm, sự có mặt của chúng tôi. Chúng tôi cung kính lạy xuống để tạ ơn Bụt, ơn Tổ, ơn Long Thần Hộ Pháp, ơn Tổ Tiên của vùng đất đã cho phép chúng tôi sống và tu tập ở đây. Sau bài tụng thì quý Ôn bắt đầu làm phép tẩy tịnh vòng quanh ni xá. Buổi lễ diễn ra thật trang nghiêm và cảm động.

    Buổi chiều ngày hôm sau chúng tôi cùng tham dự tụng kinh Địa Tạng với Ni bộ Huế. Mặc dù là phái nữ nhưng quý ni sư tụng kinh thật hùng hồn không thua gì phái nam. Nhân tiện đó tôi thỉnh quý Ni sư qua Diệu Trạm tụng cho một thời kinh. Thật cảm động khi quý sư đã không ngại tụng thêm một biến kinh cho Diệu Trạm và đi nhiễu Bụt trong thiền đường Hương Cau. Chấm dứt buổi chiều ngày hôm ấy, quý sư cùng ngồi lại và chúc mừng chúng tôi. Ngày cuối của buổi trai đàn, chúng tôi được cơ hội làm lễ cúng dường trai tăng chư vị Tôn túc. Những ngày ấy chúng tôi thấy hạnh phúc vô cùng vì được chư vị Tôn túc thương tưởng.

    “Ni xá Diệu Trạm đẹp lắm, cái chi cũng đẹp, thiền đường, nhà ăn, vườn hoa, v.v.. Một sư em đã nói với tôi như thế. Trong mắt tôi, Diệu Trạm thật hiền lành. Ni xá có hai dãy nhà gồm hai tầng lầu và một khoảng sân hẹp dài. Một dãy nhà có tầng dưới là phòng ở và tầng trên là thiền đường, còn dãy kia tầng dưới là nhà bếp và tầng trên là phòng ăn, trước sân và cạnh nhà có những cây mít đã có sẵn trái trước khi chúng tôi dọn về. Trước khi dọn về, các sư em đã xin cỏ ba lá về trồng khắp khu vườn hoa. Thầy Từ Giác đã đi xin rất nhiều loại cây, như cây cau, cây mân, cây ngô đồng về trồng trước sân. Riêng tôi, tôi cũng đi mua nhiều loại cây mà chị em chúng tôi đều ưa thích là cây ngọc lan, cây hoa hậu (kỷ niệm khi còn ở  chùa Tây Linh), cây phượng, cây bằng lăng, cây bồ đề, v.v..  Buồn cười nhất là mảnh đất có rộng lớn chi mô mà chị em chúng tôi đòi trồng đủ loại, thành ra mỗi loại chúng tôi chỉ trồng có một cây thôi.

    Cách ni xá Diệu Trạm và Từ Hiếu là một hàng rào và song cửa sắt được đóng chặt hàng ngày, trừ ngày quán niệm hay bên chùa Tổ có kỵ song cửa mới được mở.

    Chiều nay Sư Thúc và tôi đi dạo một vòng quanh ni xá để nghe Sư Thúc dạy bảo, Sư Thúc chỉ lên hàng rào và nói với tôi: “Các con trồng mồng tơi để leo cho đẹp”. Tôi về nhắn lại lời Sư Thúc dạy nhưng các sư em lại nhìn tôi cười nói: “Trồng mồng tơi thì ốt dột lắm sư mẹ ui!”. “Sao vậy?”, ngạc nhiên tôi hỏi thì các sư em lại tủm tỉm cười. Một sư em hát nho nhỏ: “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn…”. Ui chao ơi, thì ra là dzậy! Không lâu hàng rào hiện ra những dây bìm bìm đầy hoa tim tím, và những dây đậu rồng xum xuê sát cổng ra vào, chúng tôi tha hồ thưởng thức những đậu rồng xanh tươi ngọt mát dòn tan. Sư Thúc lại dặn dò: “Các con nên trồng nhiều hoa cho đẹp”. Các em tôi rất ngoan và thương Sư Thúc, không lâu hai bên đường vào ni xá lại đầy những loài hoa hồng, tím, đỏ xinh tươi.

    Ni xá mới thành lập mà tưởng chừng như lâu năm. Nhìn ngôi ni xá, tôi thấy ni xá đẹp quá chừng! Vì không phải là chùa nên ni xá không cần mái cong ngói rồng ngói phượng, cũng không có nhiều tượng Bụt, dù là nơi sinh hoạt tu tập sinh hoạt mỗi ngày. Tôi thấy Diệu Trạm đẹp vì có sự đóng góp chân thành của những đôi tay, khối óc và tình thương của các thầy cô trẻ và của nhiều người từ khắp nơi trên thế giới. Trong thời gian xây cất, chúng tôi cùng quý thầy bên Từ Hiếu đã chuyền tay nhau từng tảng đá, to có, nhỏ có, từng viên gạch ngói đỏ, chuyển từng xe cát, trồng từng bụi cây, những vòm hoa, từng vạt cỏ. Lúc nghỉ ngơi chúng tôi chia nhau từng miếng bánh, chén chè đậu xanh mát rượi, những nụ cười tươi tắn sau vành nón nghiêng che… Chúng tôi đã làm việc chung với nhau thật hòa hợp. Tôi không quên có những ngày trong mùa hè nắng cháy da người, sư em đã đèo tôi trên chiếc xe gắn máy để đi tìm mua vật liệu theo lời yêu cầu của ông thợ cả. Chúng tôi đã dầm mưa ngày đêm để chuyền cho xong những gói gạch cho kịp mùa nắng. Diệu Trạm đã dạy chúng tôi biết trân quý những gì mình đang tận hưởng, tất cả đều được làm bằng công phu lao tác, chứ không có gì tự nhiên mà ra cả.

    Về Diệu Trạm được gần hai tuần, Sư Thúc hỏi tôi: “Các sư cô dọn về Diệu Trạm được bao lâu rồi Hoa Nghiêm?”, “Thưa Sư Thúc, gần hai tuần rồi ạ”, “Các sư cô ở có hạnh phúc không?”. Tôi trả lời: “Thưa Sư Thúc, chúng con hạnh phúc vô cùng!”. Sư Thúc gật đầu: “Như vậy là tốt đó, Tổ Tiên nơi này đã yểm trợ các con rồi”.

    Ngày mới về, có một số các sư cô cảm thấy sợ vì quanh đây có nhiều ngôi mộ cổ. Riêng tôi, tôi cảm  được năng lượng thiêng liêng của vùng đất này rồi. Có Diệu Trạm, cư sĩ nữ về thăm chùa Tổ cũng có chỗ lưu trú lại thêm khi khu nhà khách nữ bên Từ Hiếu hết giường. Mẹ các sư cô cũng có chỗ ở khi lên thăm con hay muốn tu tập một thời gian.

    Mỗi buổi sáng sớm, sau giờ công phu khuya, chúng tôi thường im lặng thiền hành bên nhau lên đồi Dương Xuân, nơi đây tôi nhớ đến những kỷ niệm Thầy kể khi còn là điệu. Rồi chúng tôi cùng tập mười động tác chánh niệm. Nhìn các sư em đứng thẳng xen kẽ nhau giữa những cây thông, tất cả cùng giương cao đôi tay hướng thẳng lên bầu trời đang từ từ hừng sáng, những thân hình mảnh dẻ đứng bên nhau giống như những cây thông xanh khỏe mạnh trong khu rừng Dương Xuân đã trải qua những năm tháng nắng mưa. Chúng tôi cũng vậy. Chúng tôi đã đứng bên nhau trong thời gian khó khăn lúc ban đầu ra Huế, nhờ nương tựa vào nhau mới có được Diệu Trạm của ngày hôm nay.

    Chúng tôi bắt đầu ba tháng an cư ở Diệu Trạm, ngày nào chúng tôi cũng đắp y ăn quá đường. Các bác phật tử tăng thân của bác Siêu, tăng thân tiếp hiện ở Huế xin phép được cúng dường quá đường mỗi ngày thứ ba, chúng tôi rất vui khi có các bác cùng về tu tập.

    Một hôm, sư em vào thưa: “Sư mẹ ơi, có người muốn gặp”. Trước mặt tôi là một người đàn bà gầy ốm, trên tay bồng một đứa bé khẳng khiu, gương mặt hằn lên những nét lo âu, đôi mắt nhìn tôi như van xin một điều gì. “Cô gặp tôi có chuyện gì không?”. Người đàn bà chỉ tay vào đứa bé: “Thưa sư cô, xin sư cô cứu giúp con của con, nó bị bệnh u trong não cần  phải mổ mà con không có tiền để mổ, xin sư cô thương xót”. Nói xong người đàn bà đưa ra một tờ giấy như để chứng minh là mình nói thật. Tôi không nhìn tờ giấy và cũng không cần biết là đứa bé có bệnh thiệt hay không, tôi chỉ lặng lẽ đi lấy tiền trao cho người đàn bà. Từ ngày về Diệu Trạm tôi đã gặp trên 50 trường hợp tương tự như vậy. Lúc ban đầu tôi còn nghi ngờ nhưng tôi luôn gặp những con người trông đầy đau khổ, và trong trái tim tôi không cho phép mình làm ngơ trước những tình trạng như vậy. Vẫn còn rất nhiều người nghèo khổ trên đất nước đang bắt đầu phát triển, nếu như mình bị gạt thì tôi vẫn thấy hạnh phúc hơn là làm ngơ trước nỗi khổ của người khác.

    Niềm vui chưa được trọn vẹn thì Sư Thúc ngã bệnh nặng. Chúng tôi cùng quý thầy thay phiên nhau lên bệnh viện chăm sóc Sư Thúc. Đã biết con người không thể nào tránh khỏi sinh, lão, bệnh, tử nhưng nhìn gương mặt xanh xao và con người càng ngày càng gầy xuống của Sư Thúc tôi thấy lòng mình chùng xuống. Trước khi ra đi Sư Thúc muốn về chùa, mỗi ngày chúng tôi đều sang thăm người. Các thầy được chia phiên túc trực ngày đêm. Bác sĩ Cầu bảo: “Còn 24 giờ nữa thôi là Ôn sẽ đi”. Hai đêm đầu, tôi và quý sư nghỉ ngoài hiên Thất Lắng Nghe để hầu chuyện hữu sự của Sư Thúc. Nằm bên quý sư, tôi thấy thương cái tình của quý sư dành cho Sư Thúc. Trước giờ Sư Thúc ra đi, gia đình tâm linh và gia đình huyết thống của Sư Thúc đều có mặt đầy đủ. Sư Thúc đã ra đi thật bình an, Sư Bà Lưu Phương đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của Sư Thúc rồi chắp tay niệm Bụt. Hình ảnh này khiến tôi không cầm được nước mắt, tôi cảm được cái tình của một người sư chị đối với người sư đệ trong cái vuốt nhẹ đó. Thời gian ấy Bát Nhã bắt đầu xảy ra chuyện, tin buồn này tiếp đến tin buồn kia, nhờ có sự thực tập mà tôi vượt qua được những lo âu trong lòng.

    Đối với tôi, chùa không chỉ là một danh lam thắng cảnh, mà chùa là nơi để chúng ta được trở về để tu tập và chuyển hóa những gốc rễ của mọi khổ đau, nhận diện được con người thật xưa nay bị vô minh che lấp.

    “… Sáng hôm nay em tôi trở về quỳ dưới Phật đài

    mắt đầm đìa lệ,

    ôi những linh hồn đi tìm bến đỗ

    (hình bóng của tôi xưa

    phiêu lưu ngàn năm, một hôm sầu khổ, khao khát bến bờ)…

    (Trích thơ Sư Ông: Tôi sẽ tin rằng tất cả)

    Diệu Trạm là nơi chúng tôi tu tập chung với quý thầy bên Tổ Đình để chế tác năng lượng bình an, giúp cho nhiều người tu tập chuyển hóa những khổ đau, tiếp nối sự nghiệp của Bụt, Tổ và Thầy. Chúng tôi cũng sẽ không bao giờ quên ơn Sư Thúc, người đã thương yêu và lo lắng cho Diệu Trạm cho đến ngày Sư Thúc đi về cõi tịnh. Sư Thúc không còn nữa nhưng Sư Thúc còn mãi trong lòng của chúng tôi.

    Sư Thúc ơi, chúng con sẽ không bao giờ quên ơn Sư Thúc. Sư Thúc đã thương yêu và lo lắng cho Diệu Trạm cho đến ngày Sư Thúc đi về cõi tịnh. Diệu Trạm sẽ là nơi giúp cho nhiều người tu tập chuyển hóa những khổ đau, tiếp nối sự nghiệp của chư Bụt, chư Tổ, của Sư Ông và của Sư Thúc. Sư Thúc ơi, chúng con tự nguyện rằng sẽ hoàn thành ước nguyện của Sư Thúc hầu đền đáp công ơn Người đã dày công lo lắng cho chúng con.

    Huế bắt đầu vào mưa với những cơn mưa rất lớn, mưa liên tiếp mấy ngày trời. Hình như cơn bão cấp chín đang đi ngang qua Huế, Huế không bão nhưng cũng bị ảnh hưởng không ít. Rất nhiều cây cối bị ngã nghiêng. Chiều hôm nay mưa đã tạnh, cây cối, vạn vật được tắm sạch sau cơn mưa trông xanh mát hơn. Ánh nắng bớt gay gắt hơn. Tôi ngồi trước phòng mình, ăn chiều cùng sư cô Quy Nghiêm, nắng rơi nhẹ trong không gian xuyên qua những cây trúc tím. Không gian im lắng, đâu đây vài tiếng cười khúc khích nổi lên, tôi nghe lòng bình an. Tịnh độ là đây rồi, còn lo phiền chi nữa. Lo cho tương lai Diệu Trạm, lo cho tăng thân Bát Nhã, lo cho sức khỏe của Sư Ông, cho Sư Thúc đã về cõi tịnh độ rồi. Tất cả những sự lo âu sợ hãi không còn nữa trong giây phút hiện tại, giây phút này tôi đang an trú trong Hiện Pháp, trong tình huynh đệ.

    Sáng nay đi thiền hành, con đường được sương mù bao phủ cùng khắp. Tôi thường hay đi sau chót để được ngắm những tà áo nâu và những chiếc nón lá thấp thoáng hai bên đường. Đoàn người đi âm thầm trong sương mù khiến tôi nhớ những buổi thiền hành sáng sớm ở Diệu Trạm. Tôi đã rời Huế sang Thái Lan, nơi một trung tâm tu học nữa của Làng Mai thành hình. Diệu Trạm hay Thái Lan, nơi đâu cũng là Làng Mai, cũng là quê hương nuôi lớn pháp thân huệ mạng.

    Tôi khép hờ mắt, nghe trong tâm vang vọng lời kinh: “Diệu Trạm Tổng Trì Bất Động Tôn…”.