Lễ xuất gia cây Bàng 23.01.2024

Gia đình xuất gia cây Bàng được biểu hiện trong tuần lễ Đại Tường của Sư Ông giữa tiết trời Xuân xứ Huế. Chúng con ý thức rằng Sư Ông vẫn ngồi đó, có mặt cho đại nguyện của các em. Dòng chảy của Tăng thân vẫn luân lưu, tiếp tục. Lý tưởng xuất gia để giúp mình, giúp người, làm đẹp thêm cho quê hương, cho cuộc đời vẫn còn được tiếp nối trong trái tim và nhiệt huyết của người trẻ.

Lễ dẫn thỉnh cho 11 sư em tương lai trong gia đình xuất gia cây Bàng được diễn ra trong tình gia đình ấm cúng tại thiền đường Hương Cau vào buổi trưa ngày 20.01.2024. 

Trong thiền đường Hương Cau, sáng sớm ngày 23.01.2024, Tăng thân đã tổ chức lễ xuất gia cho 11 sư em. Đây có lẽ là lễ xuất gia có nhiều xuất sĩ hộ niệm nhất tại Làng Mai từ trước đến nay. Với sự có mặt của nhiều vị xuất sĩ khắp các trung tâm Làng Mai trở về tham dự lễ Đại Tường và cũng chào đón các sư em mới gia nhập vào dòng chảy Tăng thân.

 Gia đình xuất gia cây Bàng thuộc thế hệ thứ 44 của Tông Lâm Tế và thế hệ thứ 10 của pháp phái Liễu Quán, gồm các sư chú Chân Nhất Trú, sư cô Chân Mật Hạnh, sư cô Chân An Hạnh, sư cô Chân Hiếu Hạnh, sư cô Chân Lập Hạnh, sư chú Chân Nhất Âm, sư cô Chân Quán Hạnh, sư cô Chân Đoan Hạnh, sư cô Chân Khánh Hạnh, sư chú Chân Nhất Lạc, sư chú Chân Nhất Giới.

 

Giờ phút linh thiêng đã đến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quý thầy, quý sư cô lớn thực hiện nghi thức xuống tóc trong biển âm thanh niệm Bồ tát hùng tráng của đại chúng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xem thêm:

Hình ảnh lễ xuất gia cây Bàng

Soutra de la Pleine Conscience de la Respiration

Ainsi ai-je entendu le Bouddha enseigner, un jour où il demeurait encore à Sāvatthī, dans le Parc de Jeta, avec nombre de ses grands disciples renommés comme Sāriputta, Mahāmoggallāna, Mahākassapa, Mahākaccāyana, Mahākotthita, Mahākapphina, Mahācunda, Anuruddhā, Revata, Ānanda, etc. Dans la communauté des bhikkhus, les plus anciens s’occupaient des plus jeunes et leur enseignaient. Certains enseignaient à une dizaine d’entre eux, d’autres à une vingtaine, d’autres encore à une trentaine ou une quarantaine… Ainsi, les jeunes bhikkhus faisaient petit à petit beaucoup de progrès…

Le soir de la pleine lune du quatrième mois, assis à l’extérieur, entouré de l’assemblée des moines, le Bouddha leur dit après les avoir silencieusement observés un moment :

« Chers bhikkhus, notre communauté est réellement pure. Elle a une bonne qualité de pratique. En son sein, il n’y a pas de bavardage arrogant et futile. Elle est digne d’offrandes, de respect et d’être considérée comme un champ de mérites. 

« Ô bhikkhus, il y en a parmi vous qui ont réalisé le fruit d’Arahat, détruit toute affliction, déposé tout fardeau et atteint la compréhension et l’émancipation. D’autres ont tranché les cinq premiers liens, réalisé le fruit du non-retour et ne retourneront plus dans le cycle des naissances et des morts. Il y a ceux qui se sont libérés des trois premiers liens et ont réalisé le fruit d’unique-retour. Ils ont maîtrisé le domaine grossier des afflictions comme l’avidité, la colère et l’ignorance, et ne doivent retourner qu’une seule fois dans le cycle des naissances et des morts. D’autres se sont libérés des trois premiers liens et ont atteint le fruit de l’entrée-dans-le-courant, se dirigeant fermement vers l’état d’Éveil. Il y a ceux qui pratiquent les quatre établissements de la pleine conscience. Il y a ceux qui pratiquent les quatre efforts justes, les quatre pouvoirs miraculeux, les cinq facultés, les cinq énergies, les sept facteurs d’Éveil ou le noble chemin octuple. Il y a ceux qui pratiquent la bonté aimante ou la compassion, ceux qui pratiquent la joie ou la non-discrimination, les neuf contemplations ou la contemplation sur l’impermanence. Et d’autres pratiquent aussi la pleine conscience de la respiration.

« Ô moines, la pleine conscience de la respiration apportera de grands fruits et de grands bienfaits, si elle est développée et pratiquée continuellement. Elle mènera à la réalisation des quatre établissements de la pleine conscience. Si les quatre établissements de la pleine conscience sont développés et pratiqués sans interruption, ils conduiront à la réussite dans la pratique des sept facteurs d’Éveil. Si les sept facteurs d’Éveil sont développés et pratiqués assidûment, ils aboutiront à la compréhension et à la libération.

« Comment développer et pratiquer continuellement la pleine conscience de la respiration afin que cette pratique produise de grands fruits et de grands bienfaits ? 

« Cela se passe ainsi, moines : le pratiquant va dans la forêt ou au pied d’un arbre, dans un endroit désert. Il s’assied dans la posture du lotus, le corps droit et stable, la pleine conscience solidement établie devant lui. Lorsqu’il inspire, il sait qu’il inspire; lorsqu’il expire, il sait qu’il expire.

1. « Quand j’inspire longuement, je sais que j’inspire longuement. Quand j’expire longuement, je sais que j’expire longuement. » C’est ainsi qu’il pratique.

2. « Quand j’inspire brièvement, je sais que j’inspire brièvement. Quand j’expire brièvement, je sais que j’expire brièvement. » C’est ainsi qu’il pratique.

3. « J’inspire et je suis conscient de tout mon corps. J’expire et je suis conscient de tout mon corps. » C’est ainsi qu’il pratique.

4. « J’inspire et je détends tout mon corps. J’expire et je détends tout mon corps. » C’est ainsi qu’il pratique. 

5. « J’inspire et je me sens joyeux. J’expire et je me sens joyeux. » C’est ainsi qu’il pratique.

6. « J’inspire et je me sens heureux. J’expire et je me sens heureux. » C’est ainsi qu’il pratique.

7. « J’inspire et je suis conscient de mes sensations. J’expire et je suis conscient de mes sensations. » C’est ainsi qu’il pratique.

8. « J’inspire et je calme mes formations mentales. J’expire et je calme mes formations mentales. » C’est ainsi qu’il pratique. 

 9. « J’inspire et je suis conscient de mes formations mentales. J’expire et je suis conscient de mes formations mentales. » C’est ainsi qu’il pratique. 

10. « J’inspire et je rends mon esprit joyeux et heureux. J’expire et je rends mon esprit joyeux et heureux. » C’est ainsi qu’il pratique. 

      11. « J’inspire et je concentre mon esprit. J’expire et je concentre mon esprit. » C’est ainsi qu’il pratique. 

12. « J’inspire et je libère mon esprit. J’expire et je libère mon esprit. » C’est ainsi qu’il pratique. 

13. « J’inspire et je contemple la nature de l’impermanence de toute chose. J’expire et je contemple la nature de l’impermanence de toute chose. » C’est ainsi qu’il pratique. 

14. « J’inspire et je contemple la nature de toute chose qui ne mérite ni désir ni attachement. J’expire et je contemple la nature de toute chose qui ne mérite ni désir ni attachement. » C’est ainsi qu’il pratique. 

15. « J’inspire et je contemple la nature de non-naissance et de non-mort de toute chose. J’expire et je contemple la nature de non-naissance et de non-mort de toute chose. » C’est ainsi qu’il pratique. 

16. « J’inspire et je contemple le lâcher prise. J’expire et je contemple le lâcher prise. » C’est ainsi qu’il pratique. 

« Développée et pratiquée continuellement selon ces instructions, la pleine conscience de la respiration produira de grands fruits et de grands bienfaits.

« Comment développer et pratiquer régulièrement la pleine conscience de la respiration, afin de réussir la pratique des quatre établissements de la pleine conscience ?

« Lorsque le pratiquant inspire ou expire, longuement ou brièvement, tout en étant conscient de sa respiration et de tout son corps, ou conscient qu’il calme tout son corps, il s’établit alors dans la contemplation du corps dans le corps avec application, en pleine conscience, comprenant clairement son état, libre de tout attachement et de toute aversion pour cette vie. Dans ce cas, inspirer et expirer en pleine conscience appartient au premier établissement de la pleine conscience : le corps.

« Lorsque le pratiquant inspire ou expire, tout en étant conscient de la joie et du bonheur, conscient de ses formations mentales ou en calmant ses formations mentales, il s’établit dans l’observation des sensations dans les sensations, avec application, en pleine conscience, comprenant clairement son état, libre de tout attachement et de toute aversion pour cette vie. Les sensations vécues dans ces respirations conscientes appartiennent au second établissement de la pleine conscience : la sensation.

« Lorsque le pratiquant inspire ou expire tout en étant conscient de son esprit, en calmant son esprit, en rassemblant son esprit dans la concentration, en désenchaînant son esprit pour le libérer, il s’établit dans l’observation de l’esprit dans l’esprit, avec application, en pleine conscience, comprenant clairement son état, libre de tout attachement et de toute aversion pour cette vie. Ces exercices de respiration consciente appartiennent au troisième établissement de la pleine conscience : l’esprit. Sans la pleine conscience de la respiration, il serait impossible de développer la pleine conscience et la compréhension.

« Lorsque le pratiquant inspire ou expire tout en contemplant la nature de l’impermanence de tout phénomène, la nature de toute chose qui ne mérite ni désir ni attachement, la nature de non-naissance et de non-mort de toute chose ou le lâcher prise, à ce moment-là, il s’établit dans la contemplation des objets de l’esprit dans les objets de l’esprit, avec application, en pleine conscience, comprenant clairement son état, libre de tout attachement et de toute aversion pour cette vie. Ces exercices de respiration consciente appartiennent au quatrième établissement de la pleine conscience : le dharma.

« Si la pleine conscience de la respiration est développée et pratiquée continuellement, elle conduira au parfait accomplissement des quatre établissements de la pleine conscience.

« Et si les quatre établissements de la pleine conscience sont développés et pratiqués de façon continue, ils conduiront à la parfaite réalisation des sept facteurs d’Éveil. De quelle manière ?

« Lorsque le pratiquant demeure paisiblement sans distraction dans la contemplation du corps dans le corps, des sensations dans les sensations, de l’esprit dans l’esprit et des objets de l’esprit dans les objets de l’esprit, avec application, en pleine conscience, comprenant clairement son état, libre de tout attachement et de toute aversion pour cette vie, il maintient imperturbablement sa pleine conscience avec solidité et constance. Il atteint alors le premier facteur d’Éveil : la pleine conscience. Ce facteur croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Lorsque le pratiquant demeure paisiblement sans distraction dans la pleine conscience pour méditer et analyser profondément tout dharma, alors naît et se développe en lui le second facteur d’Éveil : l’investigation des dharmas. Celui-ci croîtra progressivement jusqu’à la perfection.

« Lorsque le pratiquant demeure paisiblement sans distraction dans la contemplation et analyse tout dharma de manière continue et stable, alors naît et se développe en lui le troisième facteur d’Éveil : l’énergie. Celui-ci croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Lorsque le pratiquant demeure constamment et imperturbablement dans la pratique avec énergie, alors naît et se développe en lui le quatrième  facteur d’Éveil : la joie et le bonheur supra-mondains. Ce facteur croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Une fois qu’il demeure sans distraction dans l’état de la joie et du bonheur, le pratiquant sent son corps et son esprit légers et pacifiés grâce à la naissance et au développement du cinquième facteur d’Éveil : la légèreté. Celui-ci croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Lorsque son corps et son esprit sont légers et pacifiés, le pratiquant peut entrer facilement dans la concentration. À ce moment-là, le sixième facteur d’Éveil est né et se développe en lui : la concentration. Celui-ci croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Une fois qu’il demeure vraiment dans la concentration, le pratiquant cesse de discriminer et de comparer. Ainsi, le septième facteur d’Éveil est produit et se développe en lui : l’équanimité. Celui-ci croîtra progressivement jusqu’à la perfection. 

« Voici comment les quatre établissements de la pleine conscience, s’ils sont développés et pratiqués assidûment, conduiront à la réalisation parfaite des sept facteurs d’Éveil. Mais comment les sept facteurs d’Éveil, lorsqu’ils sont développés et pratiqués régulièrement, peuvent-ils conduire au parfait accomplissement de la compréhension et de la libération ?

« Si le pratiquant suit le chemin des sept facteurs d’Éveil, retiré dans la tranquillité, contemplant continuellement la nature de non-naissance et de non-mort de tous les dharmas et de la liberté, il atteindra la capacité du lâcher-prise. Ceci sera le résultat de la pratique des sept facteurs d’Éveil et conduira à l’accomplissement parfait de la compréhension et de la libération. » 

C’est ce que l’Éveillé déclara. Et chacun dans l’assemblée fut empli de joie et de gratitude à l’écoute de ses enseignements.

Discourse on the Full Awareness of Breathing

I

I heard these words of the Buddha one time when he was staying in ­Savatthi in the Eastern Park, with many well-known and accomplished disciples, including Sāriputta, Mahāmoggallāna, Mahākassapa, Mahākaccāyana, Mahākotthita, Mahākapphina, Mahācunda, Anuruddhā, Revata, and Ānanda. The senior bhikkhus in the community were diligently instructing bhikkhus who were new to the practice—some instructing ten bhikkhus, some twenty, some thirty, and some forty; and in this way the bhikkhus who were new to the practice gradually made great progress.

That night the moon was full, and the Pavarana Ceremony was held to mark the end of the rainy-season retreat. Lord Buddha, the Awakened One, was sitting in the open air, and his disciples were gathered around him. After looking over the assembly, he began to speak:

“O bhikkhus, our community is pure and good. At its heart, it is without useless and boastful talk, and therefore it deserves to receive offerings and be considered a field of merit and worthy of respect.

“O bhikkhus, there are bhikkhus in this assembly who have realized the fruit of arhatship, destroyed every root of affliction, laid aside every burden, and attained right understanding and emancipation. There are also bhikkhus who have cut off the first five internal knots and realized the fruit of never returning to the cycle of birth and death. 

“There are those who have thrown off the first three internal knots and realized the fruit of returning once more. They have cut off the roots of greed, hatred, and ignorance, and will only need to return to the cycle of birth and death one more time. There are those who have thrown off the three internal knots and attained the fruit of stream-enterer, coursing steadily to the awakened state. There are those who practice the Four Establishments of Mindfulness. There are those who practice the Four Right Efforts, and those who practice the Four Bases of Success. There are those who practice the Five Faculties, those who practice the Five Powers, those who practice the Seven Factors of Awakening, and those who practice the Noble Eightfold Path. There are those who practice loving kindness, those who practice compassion, those who practice joy, and those who practice equanimity. There are those who practice the Nine Contemplations, and those who practice the observation of impermanence. There are also bhikkhus who practice Full Awareness of Breathing.”

II

“O bhikkhus, Full Awareness of Breathing, if developed and practiced continuously, will be rewarding and bring great advantages. It will lead to success in practicing the Four Establishments of Mindfulness. If the Four Establishments of Mindfulness are developed and practiced continuously, it will lead to success in the practice of the Seven Factors of Awaking. The Seven Factors of Awakening, if developed and practiced continuously, will give rise to understanding and liberation of the mind.

“What is the way to develop and practice continuously Full Awareness of Breathing so that the practice will be rewarding and offer great benefit?

“It is like this, bhikkhus: the practitioner goes into the forest or to the foot of a tree, or to any deserted place, sits stably in the lotus position, holding their body quite straight, and practices like this:

‘Breathing in, I know I am breathing in. Breathing out, I know I am breathing out.’

‘Breathing in a long or short breath, I know I am breathing in a long or short breath. Breathing out a long or short breath, I know I am breathing out a long or short breath. They practice like this. 

‘Breathing in, I am aware of my whole body. Breathing out, I am aware of my whole body.’ They practice like this.

‘Breathing in, I calm my whole body. Breathing out, I calm my whole body.’ They practice like this.

‘Breathing in, I feel joyful. Breathing out, I feel joyful.’ They practice like this.

‘Breathing in, I feel happy. Breathing out, I feel happy.’ They practice like this.

‘Breathing in, I am aware of the mental formation. Breathing out, I am aware of the mental formation.’ They practice like this.

‘Breathing in, I calm the mental formation. Breathing out, I calm the mental formation.’ They practice like this.

‘Breathing in, I am aware of my mind. Breathing out, I am aware of my mind.’ They practice like this.

‘Breathing in, I make my mind happy. Breathing out, I make my mind happy.’ They practice like this.

‘Breathing in, I concentrate my mind. Breathing out, I concentrate my mind.’ They practice like this.

‘Breathing in, I liberate my mind. Breathing out, I liberate my mind.’ They practice like this.

‘Breathing in, I observe the impermanent nature of all dharmas. Breathing out, I observe the impermanent nature of all dharmas.’ They practice like this.

‘Breathing in, I observe that no phenomenon is worthy of craving and attachment. Breathing out, I observe that no phenomenon is worthy of craving and attachment.’ They practice like this.

‘Breathing in, I observe the no-birth, no-death nature of all phenomena. Breathing out, I observe the no-birth, no-death nature of all phenomena.’ They practice like this.

‘Breathing in, I observe letting go. Breathing out, I observe letting go.’ They practice like this.

“Full Awareness of Breathing, if developed and practiced continuously according to these instructions, will be rewarding and of great benefit.”

III

“In what way does one develop and continuously practice Full Awareness of Breathing, in order to succeed in the practice of the Four Establishments of Mindfulness?

“When the practitioner breathes in or out a long or a short breath, aware of their breath or whole body, or aware that they are making their whole body calm and at peace, they abide peacefully in the observation of the body in the body, persevering, fully awake, clearly understanding their state, gone beyond all attachment and aversion to this life. These exercises of breathing with full awareness belong to the First Establishment of Mindfulness, the body.

“When the practitioner breathes in or out, aware of joy or happiness, of the mental formations, or to make the mental formations peaceful, they abide peacefully in the observation of the feelings in the feelings, persevering, fully awake, clearly understanding their state, gone beyond all attachment and aversion to this life. These exercises of breathing with Full Awareness belong to the Second Establishment of Mindfulness, the feelings.

“When the practitioner breathes in or out with the awareness of the mind, or to make the mind happy, to collect the mind in concentration, or to free and liberate the mind, they abide peacefully in the observation of the mind in the mind, persevering, fully awake, clearly understanding their state, gone beyond all attachment and aversion to this life. These exercises of breathing with Full Awareness belong to the Third Establishment of Mindfulness, the mind. Without Full Awareness of Breathing, there can be no development of mindfulness and understanding.

“When the practitioner breathes in or breathes out and contemplates impermanence or that no phenomenon is worthy of craving and attachment, or the no-birth, no-death nature of all phenomena, or letting go, they abide peacefully in the observations of the objects of mind in the objects of mind, persevering, fully awake, clearly understanding their state, gone beyond all attachment and aversion to this life. These exercises of breathing with Full Awareness belong to the Fourth Establishment of Mindfulness, the objects of mind.

“The practice of Full Awareness of Breathing, if developed and practiced continuously, will lead to perfect accomplishment of the Four Establishments of Mindfulness.”

iv

“Moreover, if they are developed and continuously practiced, the Four Establishments of Mindfulness will lead to perfect accomplishment of the Seven Factors of Awakening. How is this so?

“When the practitioner abides in the practice of observing the body in the body, the feelings in the feelings, the mind in the mind, and the objects of mind in the objects of mind, diligent, fully awake, clearly understanding their state, gone beyond all attachment and aversion to this life, at that point mindfulness is maintained in a sustained and steadfast way, and they will attain the First Factor of Awakening, namely mindfulness. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When the practitioner abides in mindfulness and can contemplate and investigate objects of mind, then the Second Factor of Awakening will be born and developed, the factor of investigating objects of mind. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When the practitioner abides in the contemplation and investigation of objects of mind in a sustained, diligent, and steadfast way, the Third Factor of Awakening will be born and developed, the factor of energy. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When the practitioner abides in the practice of diligence in a sustained and steadfast way, the Fourth Factor of Awakening will be born and developed, the factor of spiritual joy. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When the practitioner can abide in the state of spiritual joy, they will feel their body and mind light and at peace. At this point the Fifth Factor of Awakening will be born and developed, the factor of ease. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When both body and mind are at ease, the practitioner can easily enter into concentration. At this point the Sixth Factor of Awakening will be born and developed, the factor of concentration. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“When the practitioner is abiding in concentration they will cease discriminating and comparing. At this point the Seventh Factor of Awakening will be born and developed, the factor of equanimity. With cultivation this factor will in time come to fulfilment.

“This is how the Four Establishments of Mindfulness, if developed and practiced continuously, will lead to perfect accomplishment of the Seven Factors of Awakening.”

V

“How will the Seven Factors of Awakening, if developed and practiced continuously, lead to the accomplishment of understanding and liberation?

“The practitioner cultivates the Seven Factors of Awakening, living in quiet seclusion, meditating diligently on the non-desirable and no-birth, no-death nature of all things in order to perfect the ability to let go. That is how the cultivation and development of the Seven Factors of Awakening will lead to the accomplishment of understanding and liberation.”

VI

This is what the Lord, the Awakened One, said; and everyone in the assembly felt delight at having heard his teachings.

Ānāpānassatisuttaṃ

Evaṃ me sutaṃ – ekaṃ samayaṃ bhagavā sāvatthiyaṃ viharati pubbārāme migāramātupāsāde sambahulehi abhiññātehi abhiññātehi therehi sāvakehi saddhiṃ – āyasmatā ca sāriputtena āyasmatā ca mahāmoggallānena [mahāmoggalānena (ka.)] āyasmatā ca mahākassapena āyasmatā ca mahākaccāyanena āyasmatā ca mahākoṭṭhikena āyasmatā ca mahākappinena āyasmatā ca mahācundena āyasmatā ca anuruddhena āyasmatā ca revatena āyasmatā ca ānandena, aññehi ca abhiññātehi abhiññātehi therehi sāvakehi saddhiṃ.

Tena kho pana samayena therā bhikkhū nave bhikkhū ovadanti anusāsanti. Appekacce therā bhikkhū dasapi bhikkhū ovadanti anusāsanti, appekacce therā bhikkhū vīsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti, appekacce therā bhikkhū tiṃsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti, appekacce therā bhikkhū cattārīsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti. Te ca navā bhikkhū therehi bhikkhūhi ovadiyamānā anusāsiyamānā uḷāraṃ pubbenāparaṃ visesaṃ jānanti [pajānanti (syā. kaṃ.), sañjānanti (ka.)].

Tena kho pana samayena bhagavā tadahuposathe pannarase pavāraṇāya puṇṇāya puṇṇamāya rattiyā bhikkhusaṅghaparivuto abbhokāse nisinno hoti. Atha kho bhagavā tuṇhībhūtaṃ tuṇhībhūtaṃ bhikkhusaṅghaṃ anuviloketvā bhikkhū āmantesi – ‘‘āraddhosmi, bhikkhave, imāya paṭipadāya; āraddhacittosmi, bhikkhave, imāya paṭipadāya. Tasmātiha, bhikkhave, bhiyyosomattāya vīriyaṃ ārabhatha appattassa pattiyā, anadhigatassa adhigamāya , asacchikatassa sacchikiriyāya. Idhevāhaṃ sāvatthiyaṃ komudiṃ cātumāsiniṃ āgamessāmī’’ti. Assosuṃ kho jānapadā bhikkhū – ‘‘bhagavā kira tattheva sāvatthiyaṃ komudiṃ cātumāsiniṃ āgamessatī’’ti. Te jānapadā bhikkhū sāvatthiṃ [sāvatthiyaṃ (syā. kaṃ. pī. ka.)] osaranti bhagavantaṃ dassanāya. Te ca kho therā bhikkhū bhiyyosomattāya nave bhikkhū ovadanti anusāsanti. Appekacce therā bhikkhū dasapi bhikkhū ovadanti anusāsanti, appekacce therā bhikkhū vīsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti , appekacce therā bhikkhū tiṃsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti, appekacce therā bhikkhū cattārīsampi bhikkhū ovadanti anusāsanti. Te ca navā bhikkhū therehi bhikkhūhi ovadiyamānā anusāsiyamānā uḷāraṃ pubbenāparaṃ visesaṃ jānanti.

Tena kho pana samayena bhagavā tadahuposathe pannarase komudiyā cātumāsiniyā puṇṇāya puṇṇamāya rattiyā bhikkhusaṅghaparivuto abbhokāse nisinno hoti. Atha kho bhagavā tuṇhībhūtaṃ tuṇhībhūtaṃ bhikkhusaṅghaṃ anuviloketvā bhikkhū āmantesi – ‘‘apalāpāyaṃ, bhikkhave, parisā; nippalāpāyaṃ, bhikkhave, parisā; suddhā sāre [suddhasāre patiṭṭhitā (syā. kaṃ. pī.)] patiṭṭhitā. Tathārūpo ayaṃ, bhikkhave, bhikkhusaṅgho; tathārūpā ayaṃ, bhikkhave, parisā yathārūpā parisā āhuneyyā pāhuneyyā dakkhiṇeyyā añjalikaraṇīyā anuttaraṃ puññakkhettaṃ lokassa. Tathārūpo ayaṃ, bhikkhave, bhikkhusaṅgho; tathārūpā ayaṃ, bhikkhave, parisā yathārūpāya parisāya appaṃ dinnaṃ bahu hoti, bahu dinnaṃ bahutaraṃ. Tathārūpo ayaṃ, bhikkhave, bhikkhusaṅgho; tathārūpā ayaṃ, bhikkhave, parisā yathārūpā parisā dullabhā dassanāya lokassa. Tathārūpo ayaṃ, bhikkhave, bhikkhusaṅgho; tathārūpā ayaṃ, bhikkhave, parisā yathārūpaṃ parisaṃ alaṃ yojanagaṇanāni dassanāya gantuṃ puṭosenāpi’’ [puṭosenāpi, tathārūpo ayaṃ bhikkhave bhikkhusaṃgho, tathārūpā ayaṃ parisā (sī. pī. ka.)].

 ‘‘Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe arahanto khīṇāsavā vusitavanto katakaraṇīyā ohitabhārā anuppattasadatthā parikkhīṇabhavasaṃyojanā sammadaññāvimuttā – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe . Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe pañcannaṃ orambhāgiyānaṃ saṃyojanānaṃ parikkhayā opapātikā tattha parinibbāyino anāvattidhammā tasmā lokā – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe. Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe tiṇṇaṃ saṃyojanānaṃ parikkhayā rāgadosamohānaṃ tanuttā sakadāgāmino sakideva [sakiṃ deva (ka.)] imaṃ lokaṃ āgantvā dukkhassantaṃ karissanti – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe . Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe tiṇṇaṃ saṃyojanānaṃ parikkhayā sotāpannā avinipātadhammā niyatā sambodhiparāyanā – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe.

‘‘Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe catunnaṃ satipaṭṭhānānaṃ bhāvanānuyogamanuyuttā viharanti – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe. Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe catunnaṃ sammappadhānānaṃ bhāvanānuyogamanuyuttā viharanti…pe… catunnaṃ iddhipādānaṃ… pañcannaṃ indriyānaṃ… pañcannaṃ balānaṃ… sattannaṃ bojjhaṅgānaṃ… ariyassa aṭṭhaṅgikassa maggassa bhāvanānuyogamanuyuttā viharanti – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe. Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe mettābhāvanānuyogamanuyuttā viharanti… karuṇābhāvanānuyogamanuyuttā viharanti… muditābhāvanānuyogamanuyuttā viharanti… upekkhābhāvanānuyogamanuyuttā viharanti… asubhabhāvanānuyogamanuyuttā viharanti… aniccasaññābhāvanānuyogamanuyuttā viharanti – evarūpāpi, bhikkhave, santi bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe. Santi, bhikkhave, bhikkhū imasmiṃ bhikkhusaṅghe ānāpānassatibhāvanānuyogamanuyuttā viharanti. Ānāpānassati, bhikkhave, bhāvitā bahulīkatā mahapphalā hoti mahānisaṃsā. Ānāpānassati, bhikkhave, bhāvitā bahulīkatā cattāro satipaṭṭhāne paripūreti. Cattāro satipaṭṭhānā bhāvitā bahulīkatā satta bojjhaṅge paripūrenti. Satta bojjhaṅgā bhāvitā bahulīkatā vijjāvimuttiṃ paripūrenti.

 ‘‘Kathaṃ bhāvitā ca, bhikkhave, ānāpānassati kathaṃ bahulīkatā mahapphalā hoti mahānisaṃsā? Idha, bhikkhave, bhikkhu araññagato vā rukkhamūlagato vā suññāgāragato vā nisīdati pallaṅkaṃ ābhujitvā ujuṃ kāyaṃ paṇidhāya parimukhaṃ satiṃ upaṭṭhapetvā. So satova assasati satova [sato (sī. syā. kaṃ. pī.)] passasati.

‘‘Dīghaṃ vā assasanto ‘dīghaṃ assasāmī’ti pajānāti, dīghaṃ vā passasanto ‘dīghaṃ passasāmī’ti pajānāti; rassaṃ vā assasanto ‘rassaṃ assasāmī’ti pajānāti, rassaṃ vā passasanto ‘rassaṃ passasāmī’ti pajānāti; ‘sabbakāyapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘sabbakāyapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘passambhayaṃ kāyasaṅkhāraṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘passambhayaṃ kāyasaṅkhāraṃ passasissāmī’ti sikkhati.

 ‘‘Pītipaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘pītipaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘sukhapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘sukhapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘cittasaṅkhārapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘cittasaṅkhārapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘passambhayaṃ cittasaṅkhāraṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘passambhayaṃ cittasaṅkhāraṃ passasissāmī’ti sikkhati.

‘‘‘Cittapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘cittapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘abhippamodayaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘abhippamodayaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati ; ‘samādahaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘samādahaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati; ‘vimocayaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘vimocayaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati.

‘‘Aniccānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘aniccānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘virāgānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘virāgānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘nirodhānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘nirodhānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘paṭinissaggānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘paṭinissaggānupassī passasissāmī’ti sikkhati. Evaṃ bhāvitā kho, bhikkhave, ānāpānassati evaṃ bahulīkatā mahapphalā hoti mahānisaṃsā.

 ‘‘Kathaṃ bhāvitā ca, bhikkhave, ānāpānassati kathaṃ bahulīkatā cattāro satipaṭṭhāne paripūreti? Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu dīghaṃ vā assasanto ‘dīghaṃ assasāmī’ti pajānāti, dīghaṃ vā passasanto ‘dīghaṃ passasāmī’ti pajānāti; rassaṃ vā assasanto ‘rassaṃ assasāmī’ti pajānāti, rassaṃ vā passasanto ‘rassaṃ passasāmī’ti pajānāti; ‘sabbakāyapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘sabbakāyapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘passambhayaṃ kāyasaṅkhāraṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘passambhayaṃ kāyasaṅkhāraṃ passasissāmī’ti sikkhati; kāye kāyānupassī, bhikkhave, tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ. Kāyesu kāyaññatarāhaṃ, bhikkhave, evaṃ vadāmi yadidaṃ – assāsapassāsā. Tasmātiha, bhikkhave, kāye kāyānupassī tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ.

‘‘Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu ‘pītipaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘pītipaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘sukhapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘sukhapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘cittasaṅkhārapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘cittasaṅkhārapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘passambhayaṃ cittasaṅkhāraṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘passambhayaṃ cittasaṅkhāraṃ passasissāmī’ti sikkhati; vedanāsu vedanānupassī, bhikkhave, tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ. Vedanāsu vedanāññatarāhaṃ, bhikkhave, evaṃ vadāmi yadidaṃ – assāsapassāsānaṃ sādhukaṃ manasikāraṃ. Tasmātiha, bhikkhave, vedanāsu vedanānupassī tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ.

‘‘Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu ‘cittapaṭisaṃvedī assasissāmī’ti sikkhati, ‘cittapaṭisaṃvedī passasissāmī’ti sikkhati; ‘abhippamodayaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘abhippamodayaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati; ‘samādahaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘samādahaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati; ‘vimocayaṃ cittaṃ assasissāmī’ti sikkhati, ‘vimocayaṃ cittaṃ passasissāmī’ti sikkhati; citte cittānupassī, bhikkhave, tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ. Nāhaṃ, bhikkhave, muṭṭhassatissa asampajānassa ānāpānassatiṃ vadāmi. Tasmātiha, bhikkhave, citte cittānupassī tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ.

‘‘Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu ‘aniccānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘aniccānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘virāgānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘virāgānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘nirodhānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘nirodhānupassī passasissāmī’ti sikkhati; ‘paṭinissaggānupassī assasissāmī’ti sikkhati, ‘paṭinissaggānupassī passasissāmī’ti sikkhati; dhammesu dhammānupassī, bhikkhave, tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ. So yaṃ taṃ abhijjhādomanassānaṃ pahānaṃ taṃ paññāya disvā sādhukaṃ ajjhupekkhitā hoti. Tasmātiha, bhikkhave, dhammesu dhammānupassī tasmiṃ samaye bhikkhu viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ.

‘‘Evaṃ bhāvitā kho, bhikkhave, ānāpānassati evaṃ bahulīkatā cattāro satipaṭṭhāne paripūreti.

 ‘‘Kathaṃ bhāvitā ca, bhikkhave, cattāro satipaṭṭhānā kathaṃ bahulīkatā satta bojjhaṅge paripūrenti? Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu kāye kāyānupassī viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ, upaṭṭhitāssa tasmiṃ samaye sati hoti asammuṭṭhā [appammuṭṭhā (syā. kaṃ.)]. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno upaṭṭhitā sati hoti asammuṭṭhā, satisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti. Satisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, satisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘So tathāsato viharanto taṃ dhammaṃ paññāya pavicinati pavicayati [pavicarati (sī. syā. kaṃ. pī.)] parivīmaṃsaṃ āpajjati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu tathāsato viharanto taṃ dhammaṃ paññāya pavicinati pavicayati parivīmaṃsaṃ āpajjati, dhammavicayasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, dhammavicayasambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, dhammavicayasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Tassa taṃ dhammaṃ paññāya pavicinato pavicayato parivīmaṃsaṃ āpajjato āraddhaṃ hoti vīriyaṃ asallīnaṃ. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno taṃ dhammaṃ paññāya pavicinato pavicayato parivīmaṃsaṃ āpajjato āraddhaṃ hoti vīriyaṃ asallīnaṃ, vīriyasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, vīriyasambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, vīriyasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Āraddhavīriyassa uppajjati pīti nirāmisā. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno āraddhavīriyassa uppajjati pīti nirāmisā, pītisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, pītisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, pītisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Pītimanassa kāyopi passambhati, cittampi passambhati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno pītimanassa kāyopi passambhati, cittampi passambhati, passaddhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, passaddhisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, passaddhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Passaddhakāyassa sukhino cittaṃ samādhiyati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno passaddhakāyassa sukhino cittaṃ samādhiyati, samādhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, samādhisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, samādhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘So tathāsamāhitaṃ cittaṃ sādhukaṃ ajjhupekkhitā hoti. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu tathāsamāhitaṃ cittaṃ sādhukaṃ ajjhupekkhitā hoti, upekkhāsambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, upekkhāsambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, upekkhāsambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

 ‘‘Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu vedanāsu…pe… citte… dhammesu dhammānupassī viharati ātāpī sampajāno satimā vineyya loke abhijjhādomanassaṃ, upaṭṭhitāssa tasmiṃ samaye sati hoti asammuṭṭhā. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno upaṭṭhitā sati hoti asammuṭṭhā, satisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, satisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, satisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘So tathāsato viharanto taṃ dhammaṃ paññāya pavicinati pavicayati parivīmaṃsaṃ āpajjati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu tathāsato viharanto taṃ dhammaṃ paññāya pavicinati pavicayati parivīmaṃsaṃ āpajjati, dhammavicayasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, dhammavicayasambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, dhammavicayasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Tassa taṃ dhammaṃ paññāya pavicinato pavicayato parivīmaṃsaṃ āpajjato āraddhaṃ hoti vīriyaṃ asallīnaṃ. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno taṃ dhammaṃ paññāya pavicinato pavicayato parivīmaṃsaṃ āpajjato āraddhaṃ hoti vīriyaṃ asallīnaṃ, vīriyasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, vīriyasambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, vīriyasambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Āraddhavīriyassa uppajjati pīti nirāmisā. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno āraddhavīriyassa uppajjati pīti nirāmisā, pītisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, pītisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, pītisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Pītimanassa kāyopi passambhati, cittampi passambhati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno pītimanassa kāyopi passambhati, cittampi passambhati, passaddhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, passaddhisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, passaddhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘Passaddhakāyassa sukhino cittaṃ samādhiyati. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhuno passaddhakāyassa sukhino cittaṃ samādhiyati, samādhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, samādhisambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, samādhisambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati.

‘‘So tathāsamāhitaṃ cittaṃ sādhukaṃ ajjhupekkhitā hoti. Yasmiṃ samaye, bhikkhave, bhikkhu tathāsamāhitaṃ cittaṃ sādhukaṃ ajjhupekkhitā hoti, upekkhāsambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno āraddho hoti, upekkhāsambojjhaṅgaṃ tasmiṃ samaye bhikkhu bhāveti, upekkhāsambojjhaṅgo tasmiṃ samaye bhikkhuno bhāvanāpāripūriṃ gacchati. Evaṃ bhāvitā kho, bhikkhave, cattāro satipaṭṭhānā evaṃ bahulīkatā satta sambojjhaṅge paripūrenti.

 ‘‘Kathaṃ bhāvitā ca, bhikkhave, satta bojjhaṅgā kathaṃ bahulīkatā vijjāvimuttiṃ paripūrenti ? Idha, bhikkhave, bhikkhu satisambojjhaṅgaṃ bhāveti vivekanissitaṃ virāganissitaṃ nirodhanissitaṃ vossaggapariṇāmiṃ. Dhammavicayasambojjhaṅgaṃ bhāveti…pe… vīriyasambojjhaṅgaṃ bhāveti… pītisambojjhaṅgaṃ bhāveti… passaddhisambojjhaṅgaṃ bhāveti… samādhisambojjhaṅgaṃ bhāveti… upekkhāsambojjhaṅgaṃ bhāveti vivekanissitaṃ virāganissitaṃ nirodhanissitaṃ vossaggapariṇāmiṃ. Evaṃ bhāvitā kho, bhikkhave, satta bojjhaṅgā evaṃ bahulīkatā vijjāvimuttiṃ paripūrentī’’ti.

Idamavoca bhagavā. Attamanā te bhikkhū bhagavato bhāsitaṃ abhinandunti.

Ānāpānassatisuttaṃ niṭṭhitaṃ aṭṭhamaṃ.

Kinh quán niệm hơi thở

Nguồn gốc

Kinh này được dịch từ tạng Pāḷi, tên kinh là Ānāpānasati Sutta, dịch theo chữ Hán là Nhập tức xuất tức niệm kinh. Kinh này là kinh 118 của Trung bộ (Majjhima Nikāya). Trong tạng Hán, nếu ta góp chung các kinh số 815, 803 và 810 của bộ Tạp A hàm (kinh 99 của tạng kinh Ðại chánh) lại thì sẽ có nội dung tương đương với kinh này. Quán niệm hơi thở là một trong những thiền kinh căn bản nhất của đạo Bụt nguyên thủy. Muốn học hỏi cách thức thực tập kinh này trong đời sống hằng ngày để tự nuôi dưỡng, trị liệu và chuyển hóa, xin tham khảo sách Kinh Quán niệm hơi thở (1999, Nxb Lá Bối) Hơi thở nuôi dưỡng hơi thở trị liệu (2022, Nxb Hồng Đức) của Thích Nhất Hạnh.

Giảng kinh

(Phiên tả Pháp thoại ngày 08 tháng 02 năm 1998, tại xóm Thượng, Làng Mai, Pháp) 

Bài tụng Hạnh phúc, có thể dịch sang tiếng Anh là The Chanting About Happiness. Chúng ta có những hạt giống hạnh phúc trong ta, bài tụng này giúp ta tiếp xúc, tưới tẩm những hạt giống đó và nhận diện những điều kiện của hạnh phúc hiện đang có. Khi tụng bài này mà cảm thấy hạnh phúc là ta hành trì đúng, không cảm thấy hạnh phúc là đang hành trì chưa đúng. Đức Thế Tôn thường dạy về hiện pháp lạc trú, phương pháp sống an lạc ngay trong giây phút hiện tại. Giáo pháp này rất rõ ràng trong toàn bộ kinh điển. Nhưng lạ thay, trong nhiều chùa chúng ta rất ít khi được nghe danh từ “hiện pháp lạc trú”. Trong kinh Bát niệm, văn bản tiếng Pāḷi (Tăng chi bộ, chương Tám pháp, phẩm Gia chủ, kinh Tôn giả Anuruddhā, kinh số 10) và tiếng Hán (Trung A hàm, phẩm Trường Thọ Vương, kinh số 74) danh từ “hiện pháp lạc trú” được lặp lại gần mười lần. 

Chúng ta có hạnh phúc là nhờ chuyển hóa được những khổ đau trong ta, dù cho những khổ đau ấy vẫn còn, nhưng nếu ta biết tiếp xúc với những hạt giống hạnh phúc trong ta thì ta cũng có khả năng hạnh phúc. Ta không cần chuyển hóa hết khổ đau thì mới có hạnh phúc. Giáo lý đới nghiệp vãng sinh của Tịnh độ dạy rằng người ta có thể sinh về Tịnh độ dù mang theo nghiệp của mình. Đới nghiệp là mang theo nghiệp của mình. Không hẳn phải chuyển hết tất cả nghiệp thì ta mới được vãng sinh. Hình ảnh được dùng làm ví dụ là một chiếc thuyền. Khi thả một hòn đá xuống sông, nó sẽ chìm. Thả một hòn đá nhỏ hơn, nó cũng chìm xuống sông. Nhưng nếu chúng ta có một chiếc thuyền nhỏ, đặt hòn đá đó lên thuyền thì hòn đá sẽ không chìm xuống sông nữa. Nếu chiếc thuyền lớn hơn, chúng ta có thể chất lên hàng trăm kí lô đá mà chiếc thuyền vẫn không chìm. Đới nghiệp vãng sinh là vậy, nghĩa là dù có khổ đau trong thân tâm, dù vẫn còn mang nghiệp, ta vẫn có thể sống hạnh phúc, không bị chìm vào sông mê, biển khổ. Có nghiệp nhưng vẫn không chìm, đó là hiện pháp lạc trú. Ta không cần chuyển hóa hết tất cả những nội kết mà vẫn có thể sống an lạc và hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại.      

Chúng con được ngồi đây

Trong  phút giây hiện tại

Bao bọc bởi tăng thân

Thấy mình thật may mắn.

Trong khi đọc bốn câu này, ta thấy được rằng ta đang thực sự ngồi đây, đang an trú trong giờ phút hiện tại, không bị quá khứ, tương lai lôi kéo. Trong lúc này, ta càng thêm vững chãi bởi vì ta đang được bao bọc bởi tăng thân, và tăng thân cũng đang an trú trong hiện tại. Pháp môn của chúng ta là có mặt đích thực bây giờ và ở đây. Thiền tập trước hết là làm cho ta thực sự có mặt bây giờ và ở đây. Trong bốn câu đầu tiên của bài tụng, ta đã thực tập thiền: không truy tìm quá khứ, không tưởng tới tương lai, biết an trú trong hiện tại. Tăng thân đang giữ gìn cho ta an trú trong hiện tại bởi vì tăng thân cũng đang làm như vậy. Đó là hiện pháp lạc trú. Vì vậy, ta cảm thấy mình thật may mắn. 

Chúng con được ngồi đây: ngồi đây để cho sự sống có mặt. Nhiều lúc thân xác ta đang ở đó, nhưng tâm ta không có mặt và sự sống không có mặt thực sự với ta vào thời điểm đó. Ngồi vững chãi để tiếp xúc với sự sống trong ta và quanh ta, đó đã là sự thực tập đích thực của thiền, gọi là thiền tọa, 座禅, tiếng Nhật là Zazen. Ta ngồi thế hoa sen, hoa cúc, hoa cam hay hoa gì cũng được, miễn là ta thực sự có mặt trong giây phút hiện tại, bây giờ và ở đây, đó là thiền ngồi. Tiếp xúc được với những mầu nhiệm của sự sống thì hạnh phúc tự nhiên có mặt và những lo âu, khắc khoải, khổ đau vắng mặt. 

Năm ngoái, Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela đến thăm Tổng thống Pháp. Khi báo chí phỏng vấn, hỏi rằng bây giờ tổng thống muốn cái gì nhất. Ông trả lời rằng, bây giờ điều ông muốn nhất là được ngồi cho yên, không cần phải làm gì cả. Bởi vì từ lúc được thả ra khỏi tù, ông chưa bao giờ có cơ hội ngồi xuống, ngồi một cách thảnh thơi, khỏi phải lo cái này cái kia và có thể an trú trong hiện tại. Rất tội nghiệp! Bao nhiêu năm rồi, Tổng thống Mandela đã được ngồi yên đâu. Trong khi đó, ngày nào chúng ta cũng được ngồi thiền buổi sáng, ngồi dùng điểm tâm, ngồi ăn cơm trưa, ngồi thiền buổi tối,… Điều mà các vị tổng thống cần là thiền tọa. Bây giờ, Tổng thống Mỹ Bill Clinton cũng đang ngồi trên đống lửa, bởi vì đất nước đang có quá nhiều vấn đề. Nếu không được ngồi yên thì họ làm sao nuôi dưỡng được năng lượng vững chãi và hạnh phúc. 

Nuôi dưỡng được hạnh phúc, vững chãi, ta mới có thể cống hiến cái hay nhất và đẹp nhất cho nhân loại. Vì vậy, ngồi yên là một hành động rất cách mạng. Người ta thường bảo nhau: “Anh phải làm cái gì đi chứ, cứ ngồi ì ra đó sao được!” (Don’t just sit there, do something!) Trong khi đó, phương pháp của chúng ta là ngược lại. Đừng lúc nào cũng kiếm cái gì đó để làm, ngồi cho yên! Anh đã làm cái này cái nọ suốt cuộc đời rồi, nó chẳng đưa tới đâu cả. Vậy hãy ngồi yên! (Don’t just do something, sit there! You have done something all your life, it has not led anywhere. So, sit there!) Đây là sự thực tập căn bản. Ngồi vững chãi, thảnh thơi, an trú trong hiện tại và có hạnh phúc, đó là sự thực tập hằng ngày. 

Giờ này, ta không ngồi trong quán rượu, không đi mua sắm trong siêu thị mà được ngồi một cách vững chãi, thảnh thơi và xung quanh có một tăng thân vững chãi cũng đang ngồi như ta. Ta thấy mình thực sự may mắn vì đã tiếp xúc được với hạt giống niềm vui trong ta. 

Sinh ra được làm người

Con sớm gặp chánh pháp

Hạt bồ đề tưới tẩm

Lại có duyên được sống

Hòa hợp trong tăng thân.

Đó là những điều may mắn mà ta đã có, đang có, nhưng có thể ta quên. Vì vậy, ta tự nhắc lại và tiếp xúc với những điều kiện đó thì hạnh phúc của ta được tưới tẩm. Sinh ra được làm người là một may mắn lớn. Bởi vì làm người là có cơ hội để thực tập chánh pháp. Con sớm gặp chánh pháp. Có thể có những người không bao giờ được gặp chánh pháp, vậy mà ta đã được gặp chánh pháp. Hạt bồ đề tưới tẩm. Mỗi ngày con có cơ hội để hạt giống hiểu biết, thương yêu trong con được tưới tẩm. Tưới tẩm ở đây là việc hành trì hằng ngày, thiền thở, thiền đi, thiền ngồi, thiền ăn cơm, thiền buông thư,… Lại có duyên được sống hòa hợp trong tăng thân. Chúng ta biết rằng không có tăng thân thì sự thực tập rất khó khăn. Vì vậy, được may mắn sống và thực tập trong dòng sông tăng thân sẽ giúp cho sự thực tập của ta trở nên rất tự nhiên và dễ dàng. Đôi khi, ở trong dòng sông ấy ta cảm thấy mình không thực tập gì cả nhưng thực chất sự chuyển hóa vẫn âm thầm diễn ra.  

Năng lượng của tăng đoàn

Giới luật và uy nghi     

Đang bảo hộ cho con

Không để gây lầm lỗi

Không bị nghiệp xấu đẩy

Đi về nẻo tối tăm.

Tăng đoàn là một tăng thân chuyên chở được năng lượng tu học, năng lượng này rất dễ nhận thấy. Mỗi khi vào tu viện Rừng Phong, tiếp xúc với các sư cô, sư chú, người ta sẽ cảm nhận có một nguồn năng lượng mà ở ngoài phố không có được. Điều này xảy ra rất tự nhiên. Năng lượng này có mặt không phải vì các sư cô, sư chú mặc chiếc áo người tu mà vì người ta cảm thấy có sự thực tập, có an lạc, vững chãi, thảnh thơi và hạnh phúc. Dù chưa nghe thuyết pháp, chưa được thiền hành, thiền tọa, chỉ mới bước vào sân tu viện thôi là đã cảm nhận được năng lượng đó rồi. Năng lượng đó có được là do sự thực tập hằng ngày của mỗi người trong đại chúng. 

Năng lượng của tăng đoàn là yếu tố thứ nhất, giới luật và uy nghi là yếu tố thứ hai. Giới luật và uy nghi là sự che chở, hộ trì, bảo vệ. Nếu thực tập theo giới luật và uy nghi, ta sẽ không rơi vào tai nạn. Phần lớn những tai nạn xảy ra là do chúng ta không thực tập giới và uy nghi (mindfulness trainingsmindful manners). Thành ra, giới luật, uy nghi và năng lượng của tăng đoàn là chiếc thuyền chuyên chở ta, giúp cho ta không chìm xuống sông mê, biển khổ. Buông giới, buông uy nghi, buông tăng đoàn ra là ta dại dột, vì làm như thế ta có thể chìm nghỉm. 

Không để gây lầm lỗi

Không bị nghiệp xấu đẩy

Đi về nẻo tối tăm.

Nghiệp xấu là năng lượng của tập khí trong ta, năng lượng đó thúc đẩy ta đi về nẻo tối tăm. Nhờ có tăng đoàn, có giới luật, có uy nghi, ta không đi về những nẻo đó. Nẻo tối tăm là ác đạo, địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh. Trong chúng ta có hạt giống của địa ngục, ma đói, súc sinh… và năng lượng của tập khí xấu có thể đẩy ta đi tới cuộc sống không lành mạnh. Năng lượng của tăng đoàn, giới luật và uy nghi làm cho những hạt giống xấu không bao giờ phát triển được và ta sẽ không còn bị thúc đẩy đi về ba nẻo đường xấu ác – là tam ác đạo (địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh) đó nữa.

Lại được cùng bạn hiền

Đi trên đường chân thiện

Có ánh sáng chiếu soi

Của Bụt và Bồ tát.

Bạn hiền đây là những thiện hữu tri thức. Trong đời sống tu tập mà có bạn tu là hạnh phúc nhất. Người ta nói ăn cơm có canh, tu hành có bạn. Thời tiết ở Việt Nam rất nóng, ăn cơm không có canh thì nuốt không vô, dù chỉ là nước rau muống luộc. Các thầy thường bỏ thêm vào nước luộc rau muống nửa trái cà chua, một chút muối là thành món canh. Những buổi trưa trời nắng chang chang, cơm mau bị khô, nhờ có canh mà “lùa” được cơm vào bao tử. Vì vậy, trên bước đường tu tập, nếu có được một, hai, ba người bạn thì nên biết rằng chúng ta rất may mắn, rất hạnh phúc.

Đi trên đường chân thiện. Chân là đúng, thiện là lành. Có ánh sáng chiếu soi, của Bụt và Bồ tát. Ánh sáng này là ánh sáng của chánh niệm và là sức hộ niệm của Bụt và Bồ tát. Bụt và Bồ tát có mặt khắp nơi trên thế giới và cũng có mặt trong tâm ta. Nếu tiếp xúc được với niệm lực của Bụt và Bồ tát, ta sẽ rất vững vàng. Ánh sáng chiếu soi có thể từ trong ta đi ra và ở ngoài đi vào cùng một lúc. Bụt và Bồ tát không lúc nào không có mặt. Chúng ta có hạt giống của Bụt và Bồ tát trong tự thân, bởi vì ta là con của Bụt, là học trò của Bồ tát. Nếu muốn sử dụng ánh sáng đó, ta chỉ cần lấy ra bấm một cái như khi sử dụng đèn pin, ánh sáng sẽ luôn có mặt. 

Tuy có mặt trong con

Những hạt giống khổ đau

Phiền não và tập khí

Nhưng chánh niệm hiện tiền

Vẫn thường luôn biểu hiện

Giúp cho con tiếp xúc

Với những gì mầu nhiệm

Có mặt trong tự thân

Và có mặt quanh con.

Tuy ta có hạt giống của khổ đau, phiền não (kleśa, affliction) và tập khí (vāsanā) nhưng những chướng ngại đó không ngăn cản chánh niệm hiện tiền vẫn thường luôn biểu hiện. Ta sống trong tăng thân, sống trong khung cảnh tu học, ta có những điều kiện để chánh niệm được hiện tiền. Trong ngày, có biết bao nhiêu điều kiện để giúp cho chánh niệm được thắp lên, đưa ta về có mặt trong hiện tại. Có mặt trong hiện tại được gọi là hiện tiền. Mỗi khi nghe tiếng chuông, thấy sư anh bước đi thảnh thơi, thấy sư em mỉm cười, hay đến thời khóa tụng kinh thì chánh niệm hiện tiền ngay lập tức. Chánh niệm biểu hiện được thì ta có thể tiếp xúc với những mầu nhiệm trong ta và xung quanh ta. Những mầu nhiệm đó giúp ta nhớ lại rằng cuộc đời không phải chỉ có khổ đau. Trong vườn ta có rất nhiều cây xanh tươi chứ không phải chỉ có một vài cây khô chết. Đây là điều rất quan trọng. Ta sống được là nhờ những điều đó. Ta đau khổ, giận hờn nhưng ta vẫn có những người thương. Ta phải nhớ như vậy. Những điều kiện đó giúp ta tỉnh thức và duy trì chánh niệm, đó cũng là những điều kiện của sự giác ngộ – gọi là giác duyên. Trong một tu viện, ta thiết kế thế nào để những điều kiện đó được đầy đủ, để mỗi giây phút ta được thức tỉnh và chánh niệm được thắp sáng, giúp ta thấy được những mầu nhiệm, những tích cực trong ta và xung quanh ta.

Sáu căn còn đầy đủ

Mắt thấy được trời xanh

Tai nghe tiếng chim hót

Mũi ngửi thấy hương trầm

Lưỡi nếm được pháp vị

Thế ngồi con vững chãi

Ý hợp nhất với thân.

Nếu không có Thế Tôn

Nếu không có diệu Pháp

Nếu không có Tăng đoàn

Làm sao con may mắn

Được pháp lạc hôm nay?

Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý không có căn nào bị hư hại. Mắt đang còn sáng, mũi chưa bị nghẹt, tai chưa bị điếc, ý chưa điên loạn,… như vậy là lục căn cụ túc. Có người vì thiếu may mắn mà một trong sáu căn không đầy đủ, gọi là lục căn bất cụ. Đó là một tai nạn. Nếu chúng ta vẫn còn sáu căn đầy đủ, đó là một điều kiện thuận lợi cho sự tu học. 

Làm sao con may mắn, được pháp lạc hôm nay nếu không có Bụt, Pháp và Tăng? Đó là sự biết ơn của ta đối với Tam bảo. Nhờ Bụt, Pháp và Tăng mà ta thực tập được thân tâm nhất như (ý hợp nhất với thân). Ta biết ngồi cho vững chãi, và một khi thân đã vững chãi thì tâm cũng vững vàng. Cho nên tiếp xúc được với sự thật đó chúng ta lại có thêm hạnh phúc.  

Công phu tu tập này

Con cũng xin hành trì

Cho gia đình, dòng họ

Cho thế hệ tương lai

Và cả cho xã hội.

Điều này rất quan trọng. Ta đừng tưởng ta tu như vậy là tu riêng cho bản thân. Tất cả các thế hệ tổ tiên đều đang có mặt trong ta. Ta mỉm cười được thì các thế hệ tổ tiên, con cháu trong ta đều đang mỉm cười. Ta tha thứ được thì cha mẹ ta tha thứ được. Sự có mặt của ta tại tu viện rất quan trọng. Cho nên, ta không có quyền thất bại. Ta tu cho cả gia đình, dòng họ ta. Ta là một yếu tố làm vững chãi lại dòng sống của tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Ta tu tập vững chãi thì gia đình ta được ổn định. Điều này chắc chắn có thật. Mỗi bước chân ta đi là đi cho ông bà, cha mẹ, cho con cháu, cho học trò tương lai của ta. Mỗi hơi thở có chánh niệm, ta thở cho tất cả các thế hệ quá khứ và tương lai. Ta không tu cho riêng một cá nhân ta, ta không có một cái ngã riêng biệt. 

Ta không có quyền chịu thua, không có quyền bỏ cuộc. Bỏ cuộc nửa chừng thì sẽ “hư bột hư đường” và tất cả các thế hệ tổ tiên, gia đình, con cháu sẽ lãnh đủ. Ta phải thành công, và phải thành công ngay ngày hôm nay, trong mỗi giây mỗi phút! Ngày hôm nay ta cởi bỏ được một nỗi buồn phiền, đó là một chiến công rất oanh liệt đối với tổ tiên và các thế hệ tương lai. Mỗi ngày ta đều cố gắng đạt được những thành quả tốt đẹp như vậy. Đức Thế Tôn có lấy ví dụ một ông thầy tu với một con báo. Con báo đuổi theo bắt được con này con kia, thì người tu cũng phải có những thắng lợi liên tiếp trong đời sống hằng ngày của mình. Người tu phải nhanh nhẹn, tu tập thông minh, khéo léo, chuyển hóa được tập khí xấu này, nắm được quyền tự chủ đối với tâm hành bất thiện kia,… Đó là những tháo gỡ, những thành công trong sự tu học hằng ngày của ta. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi nụ cười, mỗi sự tha thứ là một sự thành công. Chúng ta phải thành công liên tiếp nhiều lần trong một ngày như vậy. Và mỗi lần thành công, ta hồi hướng cho tất cả.   

Niềm an lạc của con

Là vốn liếng tu tập

Con xin nguyền vun bón

Tưới tẩm và nuôi dưỡng

Bằng chánh niệm hàng ngày.

Tu tập không phải là hướng tới một cái gì trừu tượng, mà là đầu tư cho vốn liếng càng ngày càng lớn. Ta vun bón, tưới tẩm và nuôi dưỡng mình bằng sự thực tập chánh niệm hằng ngày qua cách ta đi đứng, thở, ăn cơm và tiếp xử với mọi người. Tu là làm những điều đơn giản như vậy. Đừng nghĩ rằng tu là phải làm cái gì cao siêu như phải đi vào tứ thiền, tứ vô sắc định. Tu là đặt mỗi cử chỉ, mỗi lời nói, mỗi ý tưởng của đời sống hằng ngày trong ánh sáng chánh niệm.

Trong xã hội của con

Bao nhiêu người đau khổ

Chìm đắm trong năm dục

Ganh ghét và hận thù.

Thấy được những cảnh ấy

Con quyết tâm hành trì

Điều phục những tâm hành

Tham đắm và giận ghét

Tập khả năng lắng nghe

Và sử dụng ái ngữ

Để thiết lập truyền thông

Tạo nên sự hiểu biết

Chấp nhận và thương yêu.

Nhiều khi chúng ta đang ở trong tháp ngà mà không biết rằng chúng sinh trong cõi đời đang đau khổ cùng cực. Có những người đến tu viện từ những nơi rất xa. Tiếp xúc với họ, ta thấy được những khổ đau lớn lao của con người trong xã hội hiện tại. Chính vì khổ đau đang tràn ngập cho nên ta phải tu tập để có thể độ thoát được cho họ. Ngày nay, trường hợp người trẻ tự tử chiếm con số rất lớn. Theo thống kê, số người tự tử mỗi ngày nhiều hơn số người chết vì tai nạn giao thông, trong số đó có rất nhiều người trẻ. Người trẻ không chịu đựng nổi vì không biết con đường thoát khỏi khổ đau và nghĩ rằng chỉ có cái chết mới làm cho mình hết khổ. Theo đài France Info, tại Pháp, một năm có 12.000 người tự tử, phần lớn là người trẻ. Người ta khổ nhưng không biết được bản chất của nỗi khổ, không thấy được con đường thoát khổ, cho nên cách duy nhất để thoát khổ là tự tử. Đau khổ ở đời rất hiện thực, vì vậy ta phải tu tập tinh cần để có được một chiếc thuyền đi cứu người. Chúng ta không thể sử dụng thì giờ của ta một cách dại dột, ta phải biết lợi dụng môi trường tốt, hoàn cảnh tốt để thành công trong sự tu tập.

Chúng ta thấy rất rõ, khả năng lắng nghe và sử dụng ái ngữ là điều chúng ta phải tu tập. Nếu thực tập được khả năng lắng nghe và sử dụng ái ngữ thì có thể thiết lập lại truyền thông, khi ấy hiểu biết và thương yêu bắt đầu có mặt. Chứng bệnh lớn nhất của thời đại là giữa con người và con người không thiết lập được quan hệ truyền thông. Sự truyền thông không còn giữa cha với con, giữa vợ với chồng, giữa anh với em. Cho nên tham đắm, giận ghét trở thành những khổ đau rất lớn. Hầu hết chúng ta đều đã đánh mất khả năng lắng nghe người khác. Nội lực chúng ta yếu nên không lắng nghe được, mỗi khi nghe thì ta khổ và dễ nổi giận. Để lắng nghe người khác, ta cần thực tập rất nhiều. Cũng vậy, hầu hết chúng ta đã đánh mất khả năng sử dụng ái ngữ. Trong lời nói chúng ta có sự trách móc, chua chát, hận thù, phán xét, vì vậy chỉ sau vài phút lắng nghe là người kia sinh tâm bực bội và bỏ đi, không thể nào lắng nghe được nữa. Do đó, truyền thông bị cắt đứt, dẫn tới đau khổ rất nhiều. Không có truyền thông thì không có hiểu biết, thương yêu. Và để giải thoát mọi khổ đau người ta đã chọn con đường tự tử. Cho nên, sự thực tập lắng nghe và ái ngữ rất quan trọng, ta phải thực tập cho được. Đó là hai chìa khóa để mở lại cánh cửa truyền thông. Có truyền thông mới hy vọng có hiểu biết và thương yêu.

Như đức Bồ tát kia

Con nguyện xin tập nhìn

Mọi người chung quanh con

Bằng con mắt từ bi

Bằng tâm tình hiểu biết

Con xin tập lắng nghe

Bằng lỗ tai xót thương

Bằng tấm lòng lân mẫn

Nhìn và nghe như thế

Là hạnh của Bồ tát.

Bồ tát kia là Bồ tát Quan Thế Âm, có thể nghe bằng lỗ tai xót thương, bằng trái tim lân mẫn. Bồ tát kia là Bồ tát Văn Thù, có thể nhìn bằng con mắt từ bi. Chúng ta đã học trong Bốn lời quán nguyện rằng đức Quan Thế Âm cũng như đức Văn Thù Sư Lợi là những nhân vật biết nhìn và biết nghe. Chúng ta cũng có hạt giống biết nhìn và biết nghe trong ta. Nếu mỗi ngày chúng ta thực tập để biết nhìn và biết nghe bằng trái tim thương yêu thì ta có thể hồi phục được khả năng lắng nghe và ái ngữ của ta. Thực tập thế nào để càng ngày chúng ta có thể lắng nghe giỏi hơn, có thể nhìn thấy rõ hơn bằng con mắt từ bi. Mắt thương nhìn cuộc đời là một câu trong kinh Pháp hoa. Tai thương nghe cuộc đời. Đó là sự thực tập của chúng ta. Làm thế nào để mỗi ngày ta tiến bộ được chút ít trên con đường thực tập. Tâm hồn ta rộng mở, có nhiều từ bi, hiểu biết hơn là nhờ chúng ta nhìn và nghe. Tu đâu phải là bịt mắt, bịt tai lại. Tu là phải mở mắt ra, phải căng tai lên để nhìn và để nghe. Năng lượng nghe, nhìn đó là năng lượng của chánh niệm, của từ bi.  

Có thể làm vơi nhẹ

Khổ đau trong lòng người

Đem lại niềm an lạc

Về cho cả hai phía.

Đó là bố thí Ba la mật, bố thí mà không cần phải có tiền bạc, lương thực. Chúng ta chỉ cần lắng nghe và nhìn với đôi mắt thương là người khác bớt khổ rất nhiều rồi. Chúng ta đừng hà tiện yêu thương. Có hai con mắt, hai lỗ tai, tại sao không sử dụng để giúp cho người khác bớt khổ? Ta là ai? Tại sao ta có mặc cảm? Tại sao ta không làm được như Bồ tát Quan Thế Âm? Ta cũng có hai lỗ tai như Bồ tát, tại sao ta không dùng hai lỗ tai từ bi để lắng nghe và giúp cho người kia bớt khổ? Anh có khả năng nghe không? Chị có khả năng nghe không? Em có khả năng nghe không? Tại sao không lắng nghe đi? Tại sao không làm Bồ tát ngay hôm nay đi? Anh có khả năng nhìn không? Chị có khả năng nhìn không? Em có khả năng nhìn không? Tại sao không sử dụng đôi mắt của mình để nhìn với lòng xót thương? Nhìn được như vậy thì thương yêu bao trùm và sẽ làm cho người kia bớt khổ. Nhìn đi, nhìn bằng đôi mắt hiểu biết và thương yêu! Nghe đi, nghe bằng đôi tai của hiểu biết và thương yêu! Làm được như vậy, chúng ta lập tức trở thành một vị Bồ tát ngay trong giây phút hiện tại.

Chúng con ý thức rằng

Chính phiền não si mê

Làm cho thế giới này

Trở thành nơi hỏa ngục.

Chúng ta vừa học kinh Bát đại nhân giác, trong đó có câu: ngu si sinh tử. Câu này có nghĩa là “vô minh chính là nguồn gốc của tất cả sinh tử”. Vô minh ở đây là tri giác sai lầm (wrong perceptions). Như vậy, chính những tri giác sai lầm làm cho thế giới này trở thành nơi hỏa ngục.

Nếu tu tập chuyển hóa

Chế tác được hiểu biết

Cảm thông và thương yêu

Chúng con sẽ tạo được

Tịnh độ ngay nơi này.

Đọc những câu kinh này, trong ta cảm thấy phát sinh năng lượng và sức mạnh. Chúng ta thấy rõ ràng Tịnh độ được làm bằng chất liệu hiểu biết và thương yêu. Tại sao ta không làm Bồ tát Quan Thế Âm, Bồ tát Phổ Hiền ngay ngày hôm nay mà phải đợi đến ngày mai, ngày mốt? Ta có mắt, có tai, đừng đợi đến khi mắt ta mờ, tai ta lãng rồi mới làm Bồ tát! Tại sao không tập nhìn, tập nghe để hiểu và để thương ngay ngày hôm nay? Tại sao ta có mặc cảm?  

Dù cuộc đời vô thường

Dù sinh lão bệnh tử

Đã có đường đi rồi

Con không còn lo sợ.

Bốn câu này mang đến cho chúng ta sự hân hoan. Người đau khổ là người không biết mình đang đi về đâu, phải đi về đâu. Khi biết rằng ta có một con đường và ta đang đích thực đi trên con đường đó thì ta có sự an tâm, không còn lo sợ nữa. Sự an tâm đó đem lại cho ta một niềm vui lớn. Biết đường đi và biết rằng ta đang đi trên con đường đó là một hạnh phúc rất lớn. Vì vậy, không cần phải tới nơi mới có hạnh phúc, đi từng bước là đã có hạnh phúc rồi. Đây là bản chất của một thánh quả gọi là Nhập lưu, stream entrance. Ta có đức tin và vững chãi bước đi trên con đường của mình, từ đó ta tham dự vào dòng của các bậc thánh.

Hạnh phúc thay được sống

Trong tăng đoàn Thế Tôn

Được hành trì giới định

Sống vững chãi thảnh thơi

Trong từng giây từng phút

Của cuộc sống hằng ngày.

Được tham dự vào tăng đoàn, được hành trì giới định tuệ, được học sống vững chãi, thảnh thơi trong từng giây phút, ta còn đòi hỏi gì nữa? Ta có đòi hỏi một chức tước hay quyền hành gì đâu. Nhiều người cho rằng có chức tước, quyền hành là đạt được hạnh phúc. Đối với người xuất gia, nhận lãnh trách nhiệm làm trụ trì, làm giáo thọ, làm chúng trưởng là cơ hội để mang lại hạnh phúc cho bao người. . Đó không phải là một danh vị để mưu cầu, đó là phương tiện để tạo hạnh phúc chứ không phải là điều kiện để hạnh phúc. Ý thức rằng được sống trong tăng đoàn hơn 2.600 năm của đức Thế Tôn, được hành trì giới, định, được học sống vững chãi, thảnh thơi từng giây phút trong đời sống hằng ngày là hạnh phúc lớn nhất. Chúng ta đã học, đang học và sẽ học về những phương pháp sống vững chãi, thảnh thơi từng giây phút trong cuộc sống hằng ngày để vun bồi những điều kiện đầy đủ và thiết yếu cho hạnh phúc. Những điều kiện ấy đang có mặt quanh ta và ta thực tập thế nào để tiếp xúc được với những hạnh phúc đó.

Và trực tiếp tham gia

Vào sự nghiệp độ sinh

Của Bụt và Bồ tát!

Sự nghiệp này là một doanh nghiệp (enterprise) rất lớn, đáng để cho ta đầu tư cả thân tâm và cả cuộc đời ta vào đó. Được tham dự vào sự nghiệp độ sinh của Bụt và Bồ tát là một hạnh phúc rất lớn mà ta có thể làm được ngay ngày hôm nay. Ta không cần phải đợi đến ngày mai ngày mốt, hay đến khi đã tu sáu năm, tám năm thì mới làm.

Giờ phút này quý báu

Niềm biết ơn tràn dâng

Xin lạy đức Thế Tôn

Chứng minh và nhiếp thọ.

Giờ phút nào cũng quý báu. Được ngồi với nhau và ôn lại những hạnh phúc mà chúng ta đang có, đó là một điều mầu nhiệm. Sự thực tập đó tưới tẩm những hạt giống hạnh phúc trong ta. Ngay trong thời gian đồng tụng với nhau bài này, chúng ta đang thực sự có hạnh phúc.