Ở nhà Như Lai

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con không biết nhờ phước duyên nào mà kiếp này con đã được may mắn làm đệ tử đức Thế Tôn và tham dự vào sự nghiệp của Ngài. Con biết gia đình tâm linh của con rất lớn, có các vị Bồ tát, các vị Thánh tăng và biết bao nhiêu thế hệ Phật tử xuất gia cũng như tại gia đang có mặt trên khắp thế giới. Con biết được sinh ra trong đạo pháp của đức Như Lai thì con được ở nhà Như Lai, mặc áo Như Lai, ăn cơm Như Lai và làm những công việc mà Như Lai đang làm. Con xin nguyện sống như thế nào mà trong mỗi giây phút của đời sống hàng ngày con thấy được rằng con đang được ở nhà Như Lai, mặc áo Như Lai, ăn cơm Như Lai và làm công việc của Như Lai giao phó.

Con biết là mỗi khi con ngồi cho có chánh niệm, lưng thẳng, thân và tâm thoải mái, có nụ cười tỉnh thức trên môi là con đang ngồi trong nhà Như Lai. Không những khi ngồi trong thiền đường con mới ngồi trong nhà Như Lai mà khi ngồi ở lớp học, công viên, sân ga, trong một buổi họp, trong lúc sử dụng máy vi tính hay lái xe, con cũng có thể ngồi trong nhà Như Lai. Nếu con biết cách ngồi thì ngồi ở đâu con cũng ngồi trong nhà Như Lai. Mỗi khi con trở về với hơi thở, chế tác được niệm và định trong khi thở thì con được nuôi dưỡng bởi năng lượng an lạc, khi ấy là con đang ở trong nhà Như Lai. Đi đâu mà bước những bước chân vững chãi, thảnh thơi và an lạc là con cũng đang đi qua lại trong nhà Như Lai. Làm bếp, giặt áo, dọn dẹp, con cũng không ra khỏi nhà Như Lai. Là người tại gia hay người xuất gia con cũng có quyền sống hai mươi bốn giờ một ngày trong nhà Như Lai.

Áo của con, dù không phải áo tăng già lê hay áo tràng, cũng là áo của Như Lai. Con mặc áo chánh niệm, con mặc áo trì giới, con mặc áo tam quy, con mặc áo của nếp sống đơn giản và khiêm cung, đó là con mặc áo Như Lai. Không có thứ áo nào mặc đẹp và ấm bằng áo của Như Lai.

Mỗi khi con ăn cơm, con làm phát hiện tâm hành của sự biết ơn, con nuôi dưỡng được đức Thế Tôn trong con, con nuôi dưỡng được thầy và tăng thân con trong con, con nuôi dưỡng được tổ tiên cha mẹ con trong con, đó là con đang ăn cơm Như Lai. Ăn cơm Như Lai con nuôi dưỡng được cả thân và cả tâm cho con và cho các thế hệ đi trước cũng như cho các thế hệ sau con. Ngồi thảnh thơi, và ăn trong chánh niệm là con được Thế Tôn nuôi dưỡng và con cũng đang nuôi dưỡng Thế Tôn và cả gia đình tâm linh lẫn huyết thống của con.

Là người xuất gia, con biết rằng từ giờ phút con tiếp nhận ba y và một chiếc bình bát là con sẽ không còn sợ đói, sợ lạnh và sợ không có nhà để ở, tại vì con đã được chấp nhận vào ở nhà Như Lai, để được mặc áo Như Lai và ăn cơm Như Lai. Con biết nếu con chấp trì giới luật và uy nghi, thì tứ chúng sẽ nuôi con, cho con cơm ăn, cho con áo mặc, tại vì con đã được chấp nhận là con của đức Như Lai, và con không còn lo sợ đói, sợ rét và tứ cố vô thân.

Con biết chừng nào con còn biết ơn thì chừng đó con còn có hạnh phúc. Con biết ơn vì con đã được hạnh ngộ tam bảo và được Tam bảo cứu vớt, nuôi dưỡng và che chở. Con biết ơn cha mẹ, ơn thầy, ơn bè bạn, ơn chúng sinh. Con biết ơn tất cả những ai đã tạo cho con khung cảnh và điều kiện để con có thể tu tập, chuyển hóa, độ người và giúp đời. Con nguyện sống tinh cần và tỉnh thức để luôn luôn nhớ rằng con là kẻ may mắn và con đang có rất nhiều điều kiện thuận lợi để tu tập và để có hạnh phúc. Con xin thực tập để ý thức biết ơn được thắp sáng trong con, để con đừng bao giờ trở nên kẻ vô ơn, bạc bẽo, chỉ biết bất mãn và chê trách mà không thấy được những điều kiện của hạnh phúc mà con đang có. Con nguyện không bao giờ dám quên công ơn cha mẹ, công ơn thầy tổ, công ơn bằng hữu và mọi loài chúng sanh. Chánh niệm giúp cho con biết ơn, giúp cho con nhớ rằng con không phải là người vô ơn bất nghĩa, và giúp cho con tiếp tục sống hạnh phúc trong từng giây phút của đời sống hàng ngày.

Địa Xúc

Xin đức Thế Tôn, bậc hiểu thấu thế gian, các vị thánh tăng và tổ tiên chứng minh cho con trong khi con lạy xuống ba lạy. (C)

Ăn cơm với Bụt, với Tăng thân

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, trong khi ăn con còn tự căn dặn mình là chỉ nên ăn những thức ăn có tác dụng nuôi dưỡng và ngăn ngừa tật bệnh. Con đã có kinh nghiệm về sự thật “bệnh tùng khẩu nhập”, vì vậy khi đi chợ, khi nấu và khi ăn con biết con phải phát khởi chánh niệm để đừng đưa vào cơ thể những thức ăn có thể tạo ra sự nặng nề và bệnh tật, dù những thức ăn ấy rất hấp dẫn đối với con. Dù chúng có ngon mấy mà chúng không lành thì chúng con cũng sẽ không ăn. Ăn những thức ăn ấy vào, chúng con sẽ đày đọa cơ thể chúng con và làm cho tổ tiên và con cháu trong con nặng nề và bị đày đọa.

Bạch đức Thế Tôn, trong khi ăn cơm con cũng quán chiếu rằng đời sống của con có một mục đích, đó là tu học để chuyển hóa phiền não và độ thoát cho đời. Rồi con tiếp nhận thức ăn với ý thức ấy. Vì muốn đi tới trên con đường thực tập hiểu và thương, nên con tiếp nhận thức ăn này với lòng biết ơn.

Kính bạch đức Thế Tôn, được ngồi ăn cơm trong tăng thân để nuôi dưỡng hạnh phúc và từ bi như thế, con rất trân quý giờ phút của những bữa ăn. Con ngồi rất thẳng, rất thoải mái, và con tập ăn như thế nào để có hạnh phúc và thảnh thơi trong khi ăn. Con ăn chậm rãi, con biết con đang ăn gì, và con nhai kỹ thức ăn, thường là con nhai tới ba mươi lần đến khi thức ăn trở thành chất đề hồ thật ngon ngọt con mới nuốt. Thỉnh thoảng con dừng lại và tiếp xúc với gia đình tâm linh hay gia đình huyết thống có mặt quanh con. Năng lượng chánh niệm và chánh định hùng hậu của tăng thân đang bảo hộ và nâng đỡ con, trong khi ăn con cũng chế tác năng lượng niệm và định để nuôi dưỡng tăng thân.

Con biết đức Thế Tôn đã ngồi ăn như thế với tăng đoàn nguyên thủy, và chắc chắn là các vị xuất gia ngày xưa đã có rất nhiều hạnh phúc được ngồi ăn cơm với Thế Tôn, dù ở trên núi Linh Thứu, trong vườn Trúc Lâm, ở tu viện Cấp Cô Độc hay tại rừng Đại Lâm gần thành phố Vaisali. Con biết ngày hôm nay trong khi ngồi ăn cơm với đại chúng, nếu con có đủ niệm và định thì con cũng thấy được là con đang được ngồi ăn cơm với đức Thế Tôn, và con thấy đức Thế Tôn đang nhìn con mỉm cười. Là người xuất gia, con xin hứa với Thế Tôn là con sẽ chỉ ăn cơm với đại chúng để sự thực tập của con được vững chãi, con nguyện tránh việc ăn riêng trong phòng và ăn ngoài những bữa ăn của đại chúng. Dù tăng thân cho phép con ăn riêng vì có bệnh hoặc có công tác đi xa không về kịp, con cũng sẽ thực tập ăn trong chánh niệm giống như ăn với đức Thế Tôn và với tăng thân.

Con xin hứa với đức Thế Tôn là con sẽ bỏ thói ăn vặt, mỗi khi thấy có phiền não như cô đơn hay lo lắng trỗi dậy, con sẽ thực tập hơi thở chánh niệm để nhận diện và ôm ấp chúng mà không tìm tới tủ lạnh, lấy thức ăn để che lấp sự trống trải hoặc lo lắng trong con.

Địa Xúc

Con xin phép đức Thế Tôn cho con lạy xuống ba lạy để sám hối những lỗi lầm về ăn uống mà con đã phạm, và phát nguyện rằng con sẽ ăn uống theo lời đức Thế Tôn chỉ dạy để làm gương cho đàn con cháu của chúng con. (C)

Ăn cơm với lòng biết ơn

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, mỗi khi ngồi xuống ăn cơm, con xin nguyện làm phát khởi niềm biết ơn trong con. Con biết giờ ăn cơm cũng là giờ thiền quán, và trong khi ăn cơm không những con nuôi dưỡng hình hài con mà còn nuôi dưỡng tâm thức con. Trong khi chắp tay, con theo dõi hơi thở để đưa thân tâm về một mối, và trong trạng thái thanh thản và chú tâm ấy, con sẽ nhìn vào các thức ăn trên bàn hoặc trong bát con. Con quán niệm:

Thức ăn này là tặng phẩm của đất trời, của muôn loài và công phu lao tác.

Dù con là người cư sĩ, mỗi ngày đi làm để có tiền lương mua gạo và thức ăn cho con và cho gia đình, thì con cũng không nghĩ rằng cơm này là của con, do con làm ra. Con nhìn vào bát cơm, và thấy rất rõ đó là tặng phẩm của đất trời. Ruộng lúa, vườn rau, nắng, mưa, phân bón và sức lao động của người nông dân là những gì con thấy khi con nhìn vào thức ăn. Con có thể nhìn thấy đồng lúa xanh, người thợ gặt, người xay lúa, người nấu cơm. Con có thể thấy những hạt đậu gieo xuống đất để trở thành cây đậu. Con có thấy được vườn táo, vườn mận, vườn cà chua và những người thợ đang làm việc trong ấy. Con có thể thấy những con ong con bướm đi từ chiếc hoa này tới chiếc hoa khác. Con thấy muôn loài trong vũ trụ đã góp sức để làm ra trái táo hoặc trái mận con đang cầm trong tay, hoặc đọt rau luộc mà con đang chấm vào chén nước tương.

Con thấy mưa và mặt trời. Mặt trời không chỉ ở trên trời mà còn ở dưới đất, ở trong con và ở muôn loài nữa. Ánh nắng mặt trời sưởi ấm đất Mẹ và nhờ có ánh nắng mặt trời mà đất Mẹ mới tạo nên sự sống. Nếu mặt trời biến mất thì tất cả sự sống trên trái đất đều phải chấm dứt. Lòng con tràn đầy sự biết ơn, và cũng tràn đầy hạnh phúc. Trong khi nhai cơm và thức ăn, con nuôi dưỡng ý thức và hạnh phúc ấy mà không để tâm vướng bận vào chuyện quá khứ, chuyện tương lai hay vào những lo toan dự tính. Mỗi miếng cơm con ăn nuôi dưỡng con, tổ tiên con đang có mặt trong con và con cháu con đã có mặt trong con.

Ăn cơm trong bản môn

Nuôi sống cả tổ tiên

Mở đường cho con cháu

Cùng tìm hướng đi lên.

Con nuôi dưỡng con bằng đoàn thực và bằng xúc thực. Đoàn thực là cơm và thức ăn đem cho cơ thể con chất dinh dưỡng, xúc thực là niềm vui và lòng từ bi mà con tiếp xúc được trong khi ăn.

Ăn trong chánh niệm, chế tác được lòng từ bi, sự thảnh thơi và niềm vui như thế, con nuôi dưỡng được cả tăng thân con và gia đình con.

Xin nguyện ăn trong chánh niệm để xứng đáng thọ nhận thức ăn này.

Là người xuất gia, nhìn vào thức ăn, con cũng thấy thức ăn là tặng phẩm của cả đất trời, là công phu lao tác, là phẩm vật cúng dường của người áo trắng và cũng là cơm của Bụt cho con ăn. Ngày con xuất gia, Bụt cho con một chiếc bình bát và Bụt dạy có bình bát này thì con không còn sợ đói nữa nếu con tu tập cho nghiêm chỉnh. Vì vậy mỗi khi ăn cơm xong cầm bình bát hướng về Ngài con cũng dâng lời cảm tạ: “Cám ơn Bụt đã cho con ăn cơm.” Khi con nói câu này lòng con tràn đầy niềm biết ơn. Biết ơn Bụt tức là biết ơn trời đất, vạn vật và công phu lao tác của nhiều người, trong đó có người sáng nay đã nấu cơm cho con ăn.

Khi ăn, xin nhận diện và chuyển hóa những tâm hành xấu, nhất là tâm tham ăn.

Con biết ăn uống không có chừng mực, ăn quá nhiều thì có hại cho sức khỏe và cho sự tu tập của con. Khi sắp hàng lấy thức ăn hoặc khi sớt thức ăn vào bát, con xin nhớ thực tập điều này. Là người xuất gia, con biết cái bình bát của con là ứng lượng khí, và con tập chỉ lấy lượng thức ăn vừa đủ cho con thôi, không vì thấy thức ăn ngon mà lấy nhiều hơn…

Địa Xúc

Cho con xin lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn, bậc xứng đáng được cúng dường, để cảm tạ đất trời, vạn vật, và mọi loài chúng sanh và để con nuôi lớn được hạnh phúc trong con. (C)

Làm bếp trong chánh niệm

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con đã thấy trong nhà bếp có hình của sứ giả Giám Trai[1]. Mỗi khi bắt đầu làm bếp, con đốt một cây hương để khởi đầu cho một buổi thực tập nấu cơm trong chánh niệm, và nhà bếp cũng trở thành một thiền đường ấm áp của con. Con sẽ sắp đặt để con có thể có đủ thì giờ mà nấu cơm trong sự ung dung, không cần hấp tấp. Cho nước chảy vào chậu rửa rau, con quán chiếu về nước để thấy được tính nhiệm mầu của nước. Con thấy được nước từ nguồn suối cao hay từ lòng đất sâu đã chảy về tới tận nhà bếp của con. Con biết trên trái đất có những vùng thiếu nước và dân chúng phải đi nhiều cây số dưới nắng nung người mới gánh được một gánh nước đem về. Ở đây, nước có mặt bất cứ lúc nào con vặn vòi nước. Khi nước bị cắt trong vài giờ đồng hồ con đã thấy lúng túng. Cho nên con biết trân quý nước. Con cũng biết trân quý điện, điện để thắp đèn hoặc để đun nước. Con chỉ cần ý thức là đang có nước, đang có điện là niềm vui của con được phát hiện ngay. Nhìn trái cà chua, nhìn củ cà rốt, nhìn miếng đậu hũ con cũng có thể quán chiếu để thấy được sự mầu nhiệm của chúng và cội nguồn của chúng. Pha trà, con có thể quán chiếu để thấy được những đồi trà trên cao nguyên miền Bắc hoặc những dãy đồi mù sương ở miền Trung.

Khi xắt gọt, xào nấu, con cũng sẽ làm trong chánh niệm và với tình thương. Con biết nếu con làm việc trong tình thương thì con sẽ không mệt mỏi. Còn nếu con nghĩ rằng mình đang bị bắt buộc nấu bếp cho người khác thì con sẽ mất hết niềm vui. Được nấu cơm nuôi sống tăng thân hay gia đình, đó là một hạnh phúc. Con ý thức rằng năng lượng của tình thương chế tác được trong khi con đang nấu ăn đi thẳng vào những món ăn mà con nấu. Con hứa sẽ không nói chuyện trong nhà bếp, nhất là không nói những chuyện thị phi không dính líu gì hết tới việc làm hạnh phúc cho tăng thân. Con sẽ làm việc im lặng với những người khác nhưng mỗi chúng con đều có thể làm trong chánh niệm, tình thương và niềm vui.

Địa Xúc

Con xin lạy xuống ba lạy trước Bồ tát sứ giả Giám Trai để Bồ tát chứng minh cho con trong sự phát nguyện thực tập này. (C)

[1] Bồ tát ở nhà trù (nhà bếp) của mỗi tu viện hay chốn già lam để trông nom việc ăn uống cho chúng tăng.

Chánh niệm trong mọi sinh hoạt hàng ngày

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, trong thời gian hóa thân Thích Ca Mâu Ni của Ngài còn tại thế, đức Thế Tôn đã để hết cuộc đời để làm việc độ sinh. Hồi ấy không có máy bay, tàu thủy, xe lửa hay xe buýt. Vậy mà đức Thế Tôn đã có mặt nhiều lần trong bao nhiêu quốc gia miền lưu vực sông Hằng. Đức Thế Tôn đã chỉ đi bộ. Mà bước chân nào Ngài cũng đi trong chánh niệm. Ngài đem tới mọi nơi năng lượng vững chãi và thảnh thơi của Ngài. Ngài đã thực tập phép hiện pháp lạc trú trong bốn mươi lăm năm hành đạo và hóa độ. Ngài đã độ từ vua quan, tướng lãnh, đạo sĩ, thương gia, trí thức, phú hộ, nông dân cho đến tướng cướp, gái làng chơi và người đổ thùng. Sự nghiệp của Ngài rất vĩ đại và đã được tiếp nối lâu dài trong tương lai. Chúng con là đệ tử của Ngài, chúng con nguyện hết lòng thực tập để tham dự vào sự nghiệp ấy. Chúng con nguyện học theo phép hiện pháp lạc trú, không những có hạnh phúc trong lúc thực tập thiền ngồi, thiền đi, nói năng, lắng nghe, ăn cơm trong chánh niệm mà còn trong lúc làm việc nữa. Chúng con nguyện thực tập chánh niệm trong lúc nấu cơm, giặt áo, quét sân, trồng rau, lái xe, đi chợ, đi làm, sản xuất và tiêu thụ. Trong khi lái xe, con sẽ không để tâm suy nghĩ đến chuyện quá khứ và tương lai hoặc để những dự án hay những niềm lo lắng kéo con đi. Con theo dõi hơi thở để thấy rằng ông nội con cũng đang lái xe với con, dù ngày xưa ông nội chưa từng biết lái xe. Con thấy ông nội con trong con một cách rõ ràng và con có thể nhìn với mắt của ông nội con để quán sát. Con cũng có thể thấy đức Thế Tôn đang lái xe cho con, và Thế Tôn lái xe rất chánh niệm. Mỗi khi dừng lại ở đèn đỏ, con nhìn đèn đỏ mỉm cười, dựa lưng vào ghế, buông thư và trở về với hơi thở. Đèn đỏ như một tiếng chuông chánh niệm nhắc con trở về với giây phút hiện tại. Con mỉm cười và biết ơn đèn đỏ như một người bạn tu nhắc con trở về chánh niệm. Khi đường kẹt xe, con sẽ biết thở và mỉm cười, thực tập đã về, đã tới. Sự sống có mặt trong giây phút hiện tại, mỗi hơi thở của con đưa con về giây phút hiện tại để tiếp xúc với sự sống. Con biết lái xe như vậy con không bị căng thẳng mà lại có niềm vui và cơ hội quán chiếu. Khi có người khác lái xe cho con, thì ngồi trên xe con cũng thực tập như thế. Con theo dõi hơi thở và có cơ hội tiếp xúc với đồng ruộng, đồi nương hay sông biển bên ngoài. Con sẽ tìm cách khéo léo nhắc người lái xe và những người khác ngồi trong xe thực tập với con, để cho trong suốt chuyến đi chúng con có dịp chế tác được chánh niệm, chánh định và niềm vui. Sự sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại, và hơi thở chánh niệm mang chúng con về lại với giây phút này để tiếp xúc thật sự với những mầu nhiệm của sự sống, để thực tập được hiện pháp lạc trú như đức Thế Tôn.

Địa Xúc

Con xin cung kính lạy xuống trước đức Thế Tôn, bậc tỉnh thức toàn vẹn, và trước Tôn giả Ca Diếp, người đã tiếp nhận pháp nhãn từ đức Thế Tôn. (C)

Ngồi như Bụt ngồi

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn! Con rất ao ước được ngồi yên trong một tư thế vững chãi và hùng tráng như tư thế ngồi của đức Thế Tôn. Là đệ tử của đức Thế Tôn, con cũng muốn có phong độ và dáng dấp của Ngài. Con đã được dạy ngồi thiền, lưng thật thẳng mà không cứng, đầu ngay ngắn không cúi xuống cũng không ngửa ra, hai vai buông thư và hai tay đặt nhẹ nhàng lên nhau. Con cảm thấy vừa vững chãi vừa buông thư trong tư thế ấy. Con biết trong thời đại mà con đang sống, phần lớn người ta đều bận rộn, ít ai có cơ hội ngồi yên một cách thảnh thơi. Con nguyện sẽ thực tập thiền ngồi như thế nào để có hạnh phúc và tự do ngay trong khi ngồi. Dù trong tư thế kết già, bán già hay ngồi trên ghế với hai bàn chân đặt thẳng trên nền đất, con cũng sẽ tập ngồi như một con người tự do, tập ngồi làm sao để thân tâm lắng đọng và an tĩnh. Với hơi thở chánh niệm, con điều chỉnh thế ngồi giúp cho cơ thể con lắng dịu và an tịnh. Với hơi thở chánh niệm, con nhận diện và làm lắng dịu lại những cảm thọ hoặc cảm xúc trong con. Với hơi thở chánh niệm, con thắp sáng ý thức là con đang có cơ duyên đem thân và tâm về một mối, và làm phát sinh cảm thọ hỷ lạc. Với hơi thở chánh niệm, con quán chiếu tri giác và những tâm hành khác khi chúng biểu hiện và nhìn sâu vào bản chất của chúng để có thể thấy được những nguồn gốc phát sinh của chúng.

Bạch đức Thế Tôn, con sẽ không xem sự thực tập ngồi thiền là một nỗ lực gò bó thân tâm có tính cách cưỡng ép, là một thứ lao động nhọc nhằn để đi tới một kết quả hạnh phúc nào đó trong tương lai. Con nguyện tập ngồi như thế nào mà có thể có an lạc và được nuôi dưỡng trong khi ngồi. Trong các thế hệ tổ tiên huyết thống con, có những vị chưa bao giờ nếm được pháp lạc của sự ngồi thiền, con xin nguyện cũng ngồi cho các vị ấy. Con xin ngồi cho cha, cho mẹ, cho anh, cho chị và cho các em của con. Nếu con được nuôi dưỡng bằng sự thực tập thiền ngồi thì các vị ấy trong con cũng được nuôi dưỡng. Mỗi hơi thở, mỗi giây phút quán chiếu, mỗi nụ cười trong giờ thiền ngồi đều có thể trở nên một tặng phẩm cho họ và cho con, có công năng nuôi dưỡng con và nuôi dưỡng họ cùng một lúc. Con xin nhớ đi ngủ sớm để buổi khuya thức dậy ngồi thiền con không buồn ngủ. Nếu có buồn ngủ con sẽ xin phép tăng thân cho con ngồi lên trong tư thế quỳ để đưa thân tâm trở về trạng thái tỉnh táo, để không lãng phí giờ ngồi thiền của con bằng cách ngủ gục.

Trong giờ ăn cơm, uống trà, nghe pháp thoại, dự pháp đàm, con cũng sẽ tập ngồi vững chãi và ung dung như khi con ngồi thiền. Con sẽ không ngồi ngả nghiêng hoặc dựa vào tường như trong quá khứ. Trên đồi cao, ngoài bãi biển, dưới gốc cây, trên tảng đá, trong phòng khách, trên xe buýt, trong một cuộc biểu tình chống chiến tranh hay trong một cuộc tuyệt thực cho nhân quyền, con cũng sẽ tập ngồi như thế. Con nguyện sẽ không tới ngồi trong quán rượu, nơi dâm phòng, chốn bài bạc, nơi người ta đang nói điều thị phi, trừ khi con có đại nguyện đi tới những nơi ấy để độ người.

Con nguyện sẽ ngồi như đức Thế Tôn và ngồi cho đức Thế Tôn, người đã sinh ra con trong đời sống tâm linh này. Con ý thức được rằng nếu mọi người trên thế gian đều có khả năng ngồi yên thì hòa bình và hạnh phúc sẽ chắc chắn đến với trái đất.

Địa Xúc

Con xin lạy xuống trước đức Thế Tôn và trước Tôn giả Baddhiya, người đã thưởng thức niềm hỷ lạc thật sự trong khi ngồi thiền. (C)

Đi như Bụt đi

Khải Bạch

Lạy đức Thế Tôn, Ngài đã từng bước đi trên hành tinh này như một con người tự do, con cũng muốn bước đi trên hành tinh này như một con người tự do. Con biết là nếu con mong muốn, với tất cả trái tim, con cũng có thể làm được như Ngài. Chung quanh con có những người không bước đi được như thế. Họ chỉ biết chạy. Chạy về tương lai, bởi vì họ nghĩ hạnh phúc không thể có trong giây phút hiện tại. Họ đi trên đất nhưng tâm họ để trên mây. Họ đi như những người mộng du, không biết là họ đi đâu.

Bạch đức Thế Tôn, con nguyện noi gương đức Thế Tôn luôn luôn bước đi như một người tỉnh thức. Con nguyện trong bước chân nào, bàn chân con cũng chấm được vào mặt đất, và con ý thức được là con đang bước trên thật địa chứ không phải đang đi trong một giấc mơ. Đi như thế con có thể tiếp xúc được với tất cả những nhiệm mầu của vũ trụ. Con nguyện bước đi như thế nào mà bàn chân con có thể in lên mặt đất dấu ấn của thảnh thơi và của an lạc. Con biết những bước chân như thế sẽ có công năng trị liệu cho thân tâm con và cho cả trái đất.

Trong khi đi thiền ngoài trời với tăng thân,con nguyện sẽ ý thức được rằng con đang có hạnh phúc được đi với tăng thân, con sẽ tập đi không phải như một giọt nước mà như một dòng sông. Với hơi thở và bước chân, con chế tác năng lượng chánh niệm và chánh định để góp phần vào năng lượng chánh niệm hùng hậu của tăng thân. Con sẽ mở thân tâm con ra để năng lượng tập thể này đi vào trong con, bảo hộ con và đưa con đi như một dòng sông. Con biết trao gởi thân tâm của con và những niềm đau của con cho tăng thân ôm ấp và trị liệu, như vậy trong khi đi thiền tập con sẽ được nuôi dưỡng và chuyển hóa rất nhiều. Trong thiền đường, mỗi khi đi thiền hành con cũng sẽ đi như thế, mỗi bước chân được phối hợp với một hơi thở vào hay với một hơi thở ra. Con nguyện đi như thế nào để mỗi bước chân có thể nuôi dưỡng được con và tăng thân con bằng năng lượng thảnh thơi và vững chãi.

Địa Xúc

Con xin được lạy xuống trước đức Thế Tôn, trước đức Bồ tát Trì Địa để khắc sâu vào trong trái tim con lời phát nguyện là luôn đi như Bụt đi và đi như một dòng sông. (C)

Thiền đi

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, trong quá khứ con có tập khí đi như bị ma đuổi, đi chỉ biết mong cho mau tới, vì vậy cho nên con không biết sống trong giây phút hiện tại, không có cơ hội nhiều để được sống ung dung và tự tại. Từ ngày con học được phép thiền đi, con đã được chuyển hóa nhiều. Nhưng sự thực tập thiền đi của con vẫn chưa được vững chãi như con muốn, và không phải bước chân nào của con cũng được bước trong chánh niệm. Con thấy bao nhiêu người quanh con không có khả năng sống trong giây phút hiện tại vì họ chưa có cơ hội thực tập thiền đi. Con được đức Thế Tôn chỉ dạy là sự sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại, vì vậy con muốn mỗi bước chân của con đều mang con trở về với giây phút hiện tại. Con muốn bước chân nào của con cũng mang lại thêm cho con năng lượng vững chãi và thảnh thơi, bước chân nào của con cũng giúp con tiếp xúc được sâu sắc với sự sống và những mầu nhiệm của sự sống. Con nguyện là mỗi khi bước đi, con sẽ chú tâm vào hơi thở, vào sự tiếp xúc giữa bàn chân với mặt đất mầu nhiệm. Con sẽ không nói chuyện trong khi đi. Nếu cần nói gì thì con sẽ ngừng lại, đem hết tâm ý vào câu nói hoặc vào sự lắng nghe. Và nói xong hoặc nghe xong, con mới tiếp tục cất bước. Nếu người đang đi với con chưa hiểu được sự thực tập này thì con sẽ dừng lại và chia sẻ với họ sự thực tập ấy, để trong khi bước đi con có thể để trọn tâm ý vào từng bước chân, để ý thức rõ rệt là mình đang giẫm chân trên thật địa, để có thể tiếp xúc sâu sắc với những mầu nhiệm của sự sống biểu hiện trên hình hài của đất Mẹ. Những mầu nhiệm của sự sống có mặt ngay trong giờ phút này, từ nụ hoa, hạt sỏi, dòng suối, con sóc, tiếng chim cho đến gió trăng và tinh tú. Con biết rằng còn sống, còn có đủ cả hai chân khỏe mạnh và đang bước đi thảnh thơi trên mặt đất là một phép lạ, là địa hành thần thông.

Bạch đức Thế Tôn, con xin hứa với Thế Tôn là con sẽ tổ chức đời sống của con như thế nào để mỗi khi con cần di chuyển bằng hai chân là con có thể áp dụng pháp môn thiền đi, dù quãng đường di chuyển ngắn hay dài. Từ phòng ngủ đi ra phòng tắm, từ nhà bếp đi xuống nhà vệ sinh, từ tầng dưới leo lên tầng trên, từ cổng nhà đi ra bến xe, mỗi khi bước đi là con sẽ áp dụng pháp môn thiền đi. Trong công viên, ngoài bờ sông, tại phi trường hay nơi siêu thị, ở đâu con cũng sẽ áp dụng pháp môn thiền đi. Con nguyện chế tác và làm tỏa chiếu năng lượng ung dung, thảnh thơi, vững chãi và an lạc bất cứ nơi nào con đi qua. Mỗi bước chân như thế đều có khả năng nuôi dưỡng và trị liệu, mỗi bước chân như thế có thể đem con về với đất Mẹ, nơi vô số các vị Bụt và Bồ tát đã được sinh ra và đã thành đạo, đã giáo hóa. Đất Mẹ là một Tịnh độ xinh đẹp tuyệt vời.

Bạch đức Thế Tôn, Ngài cũng là một người con của đất Mẹ, đã nhận trái đất này làm quê hương. Ngày xưa đức Thế Tôn đã thanh thản rong chơi trong bao nhiêu quốc gia vùng lưu vực sông Hằng, đến đâu Ngài cũng lưu lại dấu chân an lạc và thảnh thơi của mình, nơi nào Ngài bước qua cũng đều trở nên thánh địa. Chúng con cũng muốn sử dụng hai bàn chân của Ngài để bước đi những bước chân như thế trên khắp năm châu. Chúng con đang có mặt khắp nơi và chúng con nguyện ngày nào cũng thực tập thiền đi để cho tất cả trái đất này trở nên thánh địa. Chúng con biết chỉ cần hết lòng thực tập thiền đi, chúng con cũng đã có thể tiếp nối được sự nghiệp của Bụt và của tăng đoàn nguyên thủy tới một mức độ tốt đẹp rồi. Con nhớ vua Ba Tư Nặc đã từng bạch với đức Thế Tôn là mỗi khi thấy tăng đoàn của đức Thế Tôn di chuyển trong chánh niệm, vững chãi và thảnh thơi là vua lại có niềm tin lớn nơi đức Thế Tôn. Chúng con nguyện cũng sẽ làm được như tăng đoàn nguyên thủy, để những người nào trông thấy chúng con đang di chuyển cũng phát sinh được niềm kính ngưỡng đối với Ngài.

Địa Xúc

Xin Thế Tôn cho con lạy xuống để tiếp xúc với Thế Tôn và với các vị Bồ tát Trì Địa và Địa Tạng. (C)

Xin Thế Tôn cho con lạy xuống để tiếp xúc với Tôn giả Assaji[1], nguồn cảm hứng cho bao nhiêu người nhờ vào sự thực tập thiền đi của thầy. (C)

[1] Tiếng Hán Việt là A thấp bà trí, A xả bà thệ, A xà du, hoặc Mã thắng. Assaji là một trong năm vị đệ tử xuất gia đầu tiên của Bụt ở Vườn Nai. Thấy phong độ ung dung và giải thoát của Đại đức, thầy Xá Lợi Phất rất lấy làm cảm phục và phát khởi niềm tin. Thầy Xá Lợi Phất liền đi theo Đại đức để tìm hiểu và sau đó, cùng với người bạn thân là Mục Kiền Liên, tìm đến Bụt để xin làm đệ tử của Ngài.

Xin tham khảo thêm Đường Xưa Mây Trắng, chương 29, nhà xuất bản Phương Đông và Công ty Sách Phương Nam, 2017.

Chăm sóc giây phút hiện tại là xây dựng tương lai

 

Khải bạch,
Kính lạy đức Thế Tôn, con nhớ đức Thế Tôn đã từng dạy là chúng con không nên tiếc nuối quá khứ mà cũng không nên tự đánh mất mình trong những lo lắng và sợ hãi đối với tương lai. Con thấy chung quanh con có rất nhiều người đang tự đánh mất mình trong những lo lắng và sợ hãi về tương lai. Những lo lắng và sợ hãi đó khiến cho họ không có khả năng an trú và sống sâu sắc những phút giây hiện tại. Con nghĩ rằng chúng con có quyền và có thể lập những dự án cho tương lai và đặt nền tảng xây dựng tương lai mà không cần tự đánh mất mình trong những lo lắng và sợ hãi về tương lai. Thật ra, chúng con biết chất liệu làm ra tương lai là hiện tại. Con biết nếu con đang xử lý hiện tại với tất cả tuệ giác và trái tim của con, thì con không cần phải lo lắng gì cho tương lai nữa, vì con đang làm tất cả những gì con có thể làm cho tương lai rồi. Lo lắng và sợ hãi là những năng lượng tiêu cực làm chướng ngại cho sự xây dựng hạnh phúc trong hiện tại và trong tương lai, vì vậy con biết rằng tập sống chánh niệm trong giờ phút hiện tại, sống cho vững chãi, thảnh thơi, chế tác thêm năng lượng hiểu biết và thương yêu là con không còn phải lo lắng gì nữa cả.
 
Thế giới ngày mai sẽ đi về đâu và con cháu của chúng con sẽ có một cơ hội sống hạnh phúc và thảnh thơi hay không, điều này tùy thuộc vào cách thức chúng con xử lý hiện tại. Nếu chúng con không tập sống đơn giản, không cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện trong một nếp sống đơn giản mà có tình huynh đệ, thì chúng con và con cháu chúng con sẽ không có một tương lai.
 
Lạy đức Thế Tôn, nếu chúng con biết xử lý hiện tại, nếu chúng con biết sống sâu sắc những giây phút hiện tại, tránh không nghĩ, không nói và không làm những gì tiêu cực trong những giây phút ấy mà chỉ nghĩ, nói và làm những gì có thể đem lại hiểu biết, thương yêu, an lạc, hòa điệu và thảnh thơi cho hiện tại, thì đó là con đã làm tất cả những gì con có thể làm để xây dựng một tương lai tươi sáng rồi.
 
Lạy đức Thế Tôn, con nguyện sống như thế nào để ý thức sáng tỏ này được thắp sáng trong mỗi giây phút của đời sống hàng ngày của con và để ý thức sáng tỏ ấy cũng được thắp sáng nơi tâm thức của mỗi người đồng loại. Con nghĩ đó là nếp sống cao quý nhất giúp cho chúng con tiếp nối được tuệ giác và hạnh nguyện của đức Thế Tôn.
 
Địa Xúc
Con kính xin lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn, bậc đầy đủ công hạnh và tuệ giác, và con xin hứa nuôi dưỡng ý thức này. (C)
 

Dừng lại – Hiện pháp lạc trú

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, có những người trong chúng con phải lái xe hoặc đi tàu điện một giờ mới tới sở làm và làm việc xong phải tốn thêm một giờ đồng hồ nữa mới về tới nhà. Về tới nhà đã mệt mà còn phải chăm sóc cho gia đình, nấu cơm và dọn dẹp nữa. Ngày này sang ngày khác chúng con sống như thế, luôn luôn bận rộn, lại phải lo trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại và tiền thuế… Ngoài ra còn có các vấn đề như đau ốm, thuốc men, thất nghiệp, tai nạn dọc đường… khiến cho chúng con phải sống một cuộc sống có nhiều áp lực, một cuộc sống nhiều lo âu và sợ hãi. Nhiều người trong chúng con lúc nào cũng sống gấp gáp, đang làm công việc này thì muốn làm cho mau xong để làm việc khác. Mà công việc thì cứ hiện ra tới tấp, việc này chưa xong thì việc khác đã tới. Rồi chúng con lại bị ràng buộc vào thói quen: không làm việc thì không chịu nổi, do đó mà cả cuộc đời trở nên bận rộn, một trăm năm đi vèo qua như một giấc mơ. Chúng con đã lang thang như những đứa con cùng tử, giẫm đạp lên giây phút hiện tại để chạy theo ảo ảnh của một hạnh phúc xa vời. Giờ đây nhờ giáo lý hiện pháp lạc trú của đức Thế Tôn, chúng con đã bắt đầu bừng tỉnh. Chúng con không muốn sống một cuộc sống như thế. Chúng con muốn sống thảnh thơi và sống sâu sắc trong mỗi giây phút của sự sống hàng ngày. Chúng con muốn làm việc ít lại, và làm việc như thế nào để mỗi giây phút đều đem tới niềm vui.

Bạch đức Thế Tôn, Tịnh độ đang có mặt ngay đây cho chúng con. Hơi thở chánh niệm sẽ làm biểu hiện cõi Tịnh độ ngay trong giờ phút hiện tại. Chúng con xin hứa là từ đây, chúng con sẽ thực tập để hơi thở nào cũng đưa chúng con về được với giây phút hiện tại, về được với sự sống, về được với quê hương đích thực của chúng con.

Châu báu chất đầy thế giới

Tôi đem tặng bạn sáng nay

Một vốc kim cương sáng chói

Long lanh suốt cả đêm ngày

Mỗi phút một viên ngọc quý

Tóm thâu đất nước trời mây

Chỉ cần một hơi thở nhẹ

Là bao phép lạ hiển bày

Chim hót thông reo hoa nở

Trời xanh mây trắng là đây

Ánh mắt thương yêu sáng tỏ

Nụ cười ý thức đong đầy

Này người giàu sang bậc nhất

Tha phương cầu thực xưa nay

Hãy thôi làm thân cùng tử

Về đi, tiếp nhận gia tài

Hãy dâng cho nhau hạnh phúc

Và an trú phút giây này

Hãy buông thả dòng sầu khổ

Về nâng sự sống trên tay.

Địa Xúc

Con xin lạy xuống ba lạy để thật sự dừng lại và để tiếp xúc sâu sắc với những mầu nhiệm của sự sống trong con và chung quanh con. (C)