Một đời người, một mùa xuân

(Thầy Chân Minh Hy)

Thệ Nhật Sơn, ngày 11 tháng 10 năm 2024

Hôm nay là Ngày tiếp nối của Sư Ông Làng Mai, đó là một cách gọi khác của ngày sinh nhật. Sư Ông thích gọi ngày tiếp nối hơn, vì nó giúp lấy đi ý niệm mình từ không mà trở nên có hay ý niệm về một cái ‘ta’ riêng biệt. Ăn mừng ngày tiếp nối Sư Ông tức là ăn mừng sự tiếp nối Sư Ông nơi mình. Nếu mình có tiếp nối được gì từ Sư Ông, thì mình hãy ăn mừng.

Viết đến đây, tôi cảm thấy rất xúc động bởi vì Sư Ông có quá nhiều thứ để chúng ta tiếp nối, mà chắc chắn là không một mình ai có thể tiếp nối hết được, dù đó là một tăng thân cũng không thể tiếp nối hết được. Sự nghiệp của Sư Ông không những chỉ đang được tiếp nối trong hiện tại mà sẽ biểu hiện dưới rất nhiều hình tướng trong tương lai, không phải vài trăm năm mà hàng nghìn năm. Chỉ cần nhìn vào lịch sử phát triển của đạo Bụt là có thể biết được. Bên cạnh đó, những yếu tố về địa lý, văn hóa và ngôn ngữ không còn là một trở ngại.

Tăng thân Làng Mai khắp nơi, xuất sĩ cũng như cư sĩ đang tổ chức ăn mừng ngày tiếp nối Sư Ông. Ở Làng Mai thì ba xóm sẽ tổ chức ăn mừng Ngày tiếp nối Sư Ông vào chiều mai trong ngày quán niệm của bốn chúng tại Xóm Hạ. Ăn mừng để nhớ về Sư Ông và để nuôi dưỡng mình trong sự có mặt của Tăng thân. Sư Ông biểu hiện thật rõ khi Tăng thân đến bên nhau, như cách mà Bụt Thích Ca đã gọi tất cả các pháp thân của mình trong mười phương trở về để mở cửa bảo tháp của Bụt Đa Bảo. Huynh đệ đến bên nhau là Thầy đã có mặt.

“Mình sẽ cùng nhau trăm ngàn đời nữa
Thành ngân hà sáng ngời giữa không gian
Còn gì cao quý hơn tình yêu ấy
Cùng trời cuối đất rọi khắp mọi nơi
Chiều chiều sớm sớm muối dưa chay lòng
Thầy mãi cùng con mơ giấc Đại Đồng”
 
 
Tranh vẽ của sư cô Trăng Sáng Tỏ
 
 

Đó là đoạn cuối trong trích đoạn Thầy mãi cùng con mơ giấc Đại Đồng trong Trường Ca Thầy Về của thầy Pháp Cẩn. Bài hát được các sư cô trẻ ở Diệu Trạm trình bày trong ngày tiếp nối Sư Ông hôm nay. Chắc chắn khi hát bài này các sư cô đã rất hạnh phúc, và vì thế cho nên người nghe cũng đã có rất nhiều hạnh phúc. Bài hát này lời ca rất trầm hùng không thua gì bài Thệ Nhật Yêu Thương do thầy Pháp Thiên sáng tác. Có những lúc cao vút, như câu:

“Cây bỗng ngừng, hương thắm nồng, ấm áp đất trời âm vang
Mây tan dần, tung gió ngàn, cháy lóe sáng vì sao băng.”
 
Cứ mỗi năm, đến ngày tiếp nối Sư Ông tôi lại thích nghe hai bài này. Nghe cho đến khi đã mới thôi. Có thể nói, cho đến bây giờ thì bài Thệ Nhật Yêu Thương là bài hát về Sư Ông được nhiều người tâm đắc nhất. Bản cover bài này mà tôi thích nhất là do quý thầy, sư cô Làng Mai hát vào năm 2019 trong ngày tiếp nối Sư Ông tại Xóm Mới. Hát đúng cái chất của bài hát.

 

“Vượt trùng khơi đến đây
Khơi nguồn dòng Tào Khê
Thấm mát đất trời Phương Tây
Thệ Nhật Sơn – vòng tay rừng thiêng ôm lấy người con đất Việt.”
 

Lời ca thật nhẹ nhàng, du dương như tiếng sóng vỗ dạt dào, như dòng Tào Khê, một dòng biếc chảy mãi về phương Đông, nhưng giờ đây được khơi nguồn ở phương Tây. Dòng cam lộ trong tịnh bình của đức Quan Âm có khả năng tẩy sạch dấu phong trần cho chúng sinh nay được khơi nguồn tại Thệ Nhật Sơn. Núi đồi, cho đến cây cỏ ở đây đã dang tay ôm lấy người con ưu tú của nước Việt. Vòng tay ấy đã lớn dần theo từng năm tháng để có thể ôm lấy huynh đệ khắp năm châu, là nơi trở về của không biết bao nhiêu người trong hơn bốn mươi năm qua. Có lẽ vì,

“Từ lâu lắm Thầy đã ở đây
Cống hiến bao đêm tuổi trẻ, ánh sáng khát khao vút lên
Tâm linh xưa vang vọng mãi …”
 

Thầy là người giữ gìn ngọn lửa tâm linh đã có từ ngàn xưa để soi đường cho tất cả chúng con ra khỏi rừng mê.

“Một am tranh tháng ngày thong dong bước
Bàn tay gieo hạt để mùa xuân nắng ấm”
 
Các bậc tổ sư từ xưa tới nay vẫn vậy, vẫn thích ở với một am tranh, có không gian, có núi đồi, có mây lồng trước sau, có rừng cây bao quanh. Sự bình dị và gần gũi ấy là nếp sống của các vị. Sư Ông đã sống đơn giản để có đủ thì giờ chăm sóc, vun bón những hạt giống tốt lành trong vườn tâm mọi người. Bàn tay yêu thương ấy có đủ sự cần mẫn, kiên nhẫn, đợi chờ. Thương yêu không bao giờ biết mỏi.
 
“Ngàn thủy tiên vươn mình trong nắng
Ngàn Bồ Tát tùng địa dõng xuất
Từ Pháp Thân Tạng mang lời thề năm xưa đi vào cuộc đời”
 
 

 
 

Bằng tình thương và trí tuệ, Sư Ông đã gọi chúng ta thức dậy, từ trong kho tàng của pháp thân với những lời nguyện xưa vàng đá, để cùng nhau đi vào cuộc đời. Bắt đầu với những bước chân thong dong gieo từng hạt nắng, Sư Ông làm sống dậy những mùa xuân để những mảnh vườn khô héo có thể hé nở những bông hoa thủy tiên tươi thắm, mỗi bông hoa như một vị bồ tát đem lý tưởng thương yêu đi vào cuộc sống, cho đến tùng địa dõng xuất, là một hình ảnh thật vi diệu, nói lên được cái dũng khí của một vị bồ tát.

“Đại dương sâu lan tràn nước mắt
Bàn tay yêu thương
Gọi nắng cho thêm hồng cánh đồng xanh mát thơm mùi mạ non
Hóa từ muối mặn đại dương.”
 

Nếu khổ đau là vô tận thì lòng từ bi của một vị Bồ tát cũng không có ngằn mé. Nếu cần tạo ra bao nhiêu cánh cửa mới để giúp cho mọi người trở về tiếp xúc với nếp sống tỉnh thức thì Sư Ông không bao giờ ngần ngại. Dù con đường có khó khăn thì tình thương ấy có dư để ôm lấy những chông gai. Cái đức lớn của một vị bồ tát là không sợ hãi trước khổ đau của cuộc đời, bởi vì trong ánh sáng của tương tức thì đại dương mênh mông cũng là cánh đồng xanh ngát, khổ đau và hạnh phúc tương tức.

“Đoàn quân nâu
An ban trường kiếm
Dù phong ba, bão táp hay biển lửa
Vững niềm tin sắt son
Khải hoàn ca
Khúc hát vô sinh.”
 

Cuộc đời dẫu có phong ba, bão táp thì ‘đoàn quân nâu’ sẽ dùng hơi thở chánh niệm làm thanh kiếm để chặt đứt những phiền não buột ràng mình và cho cuộc đời. ‘An ban thủ ý’ là tinh hoa của thiền tập đạo Bụt đã có từ ngàn xưa, nay được Sư Ông khai mở và trao truyền. “An ban là đại thừa của các vị Bụt dùng để tế độ chúng sanh đang lênh đênh chìm nổi.” Sư Ông cũng đã dùng cổ xe lớn ấy của các vị Bụt để đưa chúng ta vượt qua những núi sâu, biển lửa. Có thanh bảo kiếm trong tay rồi, chúng ta không còn lo sợ gì nữa.

Khúc hát vô sinh là khúc ca có khả năng làm sống dậy một mùa xuân. Sư Ông đã ca khúc hát ấy và chúng ta sẽ tiếp tục ca khúc hát ấy. Cuộc đời này cần lắm những mùa xuân. Nếu không có mùa xuân thì có gì đáng để chúng ta tạo dựng nữa đâu?

Mừng ngày Tiếp nối của Thầy

 

Thầy ơi,
Con đã đi tìm Thầy từ muôn vạn kiếp trước
Con đã đi tìm như thể đó là lời hẹn ước
Từ thuở nước non đang còn tuổi sơ sinh
 
Thầy ơi, 
Con đã đi tìm Thầy khi mặt trời vừa rạng ánh bình minh
Hay trong đêm tối con bàng hoàng thức giấc
Con đã tìm Thầy từ khi con còn là đất,
Là núi, là mây, là cây cỏ chốn rừng thiêng.
 
Con đã tìm Thầy như đi tìm chốn bình yên
Trong những nỗi khổ đau cùng cực nhất
Và rồi khi hạt mưa xuân thấm nhẹ trên mặt đất,
Con đã thấy Thầy trong hơi thở, bước chân con.
 
Thầy ơi, Thầy vẫn lặng lẽ ngồi thật yên, 
Cạnh bên con trong những lần con chênh vênh cùng tột.
Thầy đã bao giờ bỏ mặc con đâu.
(thơ – sư cô Trăng Từ Hiếu)
 

Ngày quán niệm Chủ nhật 13/10, Tứ chúng Làng Mai đã cùng có mặt với nhau mừng Ngày Tiếp nối của Thầy. Giờ phút này, chúng con bày tỏ niềm biết ơn sâu sắc đến Thầy. Người đã dạy cho chúng con nghệ thuật thương yêu và đã soi sáng con đường của nếp sống chánh niệm, tỉnh thức. Ngồi ở đây, chúng con cảm nhận nguồn năng lượng vững mạnh tuôn chảy êm đềm, nhẹ nhàng trong mỗi chúng con. Năng lượng của Thầy, tình thương và ước mong của Thầy vẫn còn đó rất rõ ràng. 

Thiền đường Hội Ngàn Sao như sáng hơn, đẹp hơn và ấm áp bởi nhiều bàn tay chăm sóc, trang trí của quý sư cô. Những quyển sách của Thầy với nhiều ấn bản ngôn ngữ khác nhau được triển lãm rất khéo léo và phong phú. Bên trái thiền đường là góc triển lãm thư pháp, nhiều bức thư pháp tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp được trưng bày rất thiền vị, hòa nhã. Cạnh đó là chiếc bàn viết thư pháp với các dụng cụ và lọ hoa nhỏ xinh đặt trên bàn. Bức hình vẽ Thầy cầm trên tay bông hồng vàng tươi, tô điểm phía sau. Thầy đã để lại cho chúng con vô vàn di sản quý giá qua các quyển sách, những bài pháp thoại và thiết thực nhất là Tăng thân.

 

 

“Có khi nhìn trời, nhìn trăng, nhìn sao, nhìn cây, nhìn cỏ, nhìn các sư cô, sư chú, Thầy thấy rằng: Thực tại đẹp hơn bất cứ giấc mơ nào mà mình có thể mơ tưởng. Thấy rõ ràng rằng sự thực tập của mình, con đường mình đi đã đem lại cho mình rất nhiều hạnh phúc. Được sống với tăng thân, được sống với các bạn từ mấy mươi nước tới, được sống với người tại gia và người xuất gia, cùng nhau thực tập con đường của vững chãi, của an lạc, của thảnh thơi, đó đã là một nguồn hạnh phúc lớn. Nó có thể lớn hơn bất cứ một ước mơ nào, vì đây không phải là ước mơ, đây là sự thực.”

Chúng con nguyện duy trì con đường ấy qua từng hơi thở, từng lời nói, cách suy nghĩ và hành động của chúng con. Sự có mặt của Thầy vẫn luôn luôn còn đó trong chúng con.

Có mặt cho nhau – Có mặt cho Thầy

Trong không khí ấm ấp quây quần bên Thầy, đại chúng đã mời Ni Trưởng Chân Không – một trong những sự tiếp nối đẹp của Thầy. Ni Trưởng là người đệ tử xuất gia đầu tiên của Thầy và đã đi theo con đường của Thầy hơn 60 năm. Ni Trưởng đã tiếp nối Thầy qua sự thực tập hướng dẫn pháp môn Làm mới và Thiền buông thư và đặc biệt là giọng hát của Ni Trưởng. Trong nhiều buổi pháp thoại công cộng và hội nghị, diễn thuyết, Thầy đã từng mời Ni Trưởng hát và bây giờ đại chúng xin mời Ni Trưởng cất tiếng hát để cúng dường lên Thầy và tăng thân. Ni Trưởng đã hát bài “Ý thức em mặt trời tỏ rạng” – bài hát Thầy tự sáng tác trong thời gian kêu gọi hoà bình và có nhiều đau khổ, tuyệt vọng từ bên ngoài. Bài hát này chỉ có những hình ảnh đẹp và thanh bình, sự tươi mát và những mầu nhiệm của cuộc sống sẽ tiếp tục nuôi dưỡng và trị liệu những thương tích trong lòng.

“Thức dậy hôm nay em thấy trời xanh
Chắp tay em cám ơn đời mầu nhiệm
Cho em hăm mươi bốn giờ tinh khôi
Cho em bầu trời bao la…” 

 

Sự có mặt của Ni Trưởng như cây đại thụ, luôn bao dung và che chở cho đại chúng được nương tựa nơi bóng mát từ bi. Giọng hát ngọt ngào, êm dịu của Ni Trưởng như dòng suối mát khiến cho mọi người cảm thấy rất gần gũi với Thầy. 

 

 

Sau đó, đại chúng mời thầy Pháp Hữu chia sẻ – người đã có nhiều cơ hội thân cận với Thầy trong nhiều năm. Thầy Pháp Hữu mở lời: Thầy luôn dạy rằng trong những ngày tưởng nhớ, chúng ta nên thực tập như thể thấy người mình thương vẫn đang hiện diện, không phải trong quá khứ mà là ngay trong giây phút hiện tại. Vì vậy, hôm nay con xin phép được nói chuyện với Thầy, vì Thầy đang có mặt trong từng hơi thở của tăng thân.

Con muốn bắt đầu với sự chánh niệm. Dù được ở bên một thiền sư, Thầy chưa bao giờ tạo áp lực hay ép con phải giống như Thầy. Người ta có thể tưởng tượng rằng khi ở gần Thầy, mình sẽ cảm thấy không đủ tốt, hoặc phải cố gắng để hoàn hảo. Nhưng điều Thầy luôn trao cho con là sự chăm sóc dịu dàng và một cách hiện diện rất nhẹ nhàng.

Một trong những việc đầu tiên mà những người thị giả phải học là pha trà. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng tâm trí của chúng con thường làm cho mọi thứ trở nên phức tạp. Con nhớ có một lần, Thầy bảo: “Pháp Hữu, pha cho Thầy một ấm trà.” Trong lòng con rất muốn làm một thị giả hoàn hảo, nên con vội vàng làm thật nhanh, và khi chuẩn bị rót trà, Thầy ra hiệu dừng lại. Ngay lúc đó, trong đầu con nảy ra những suy nghĩ như: “Mình không đủ giỏi, mình không chánh niệm.” Nhưng Thầy chỉ nhẹ nhàng nói: “Pháp Hữu, ấm trà cũng cần ngồi thiền. Bất cứ thứ gì ngồi thiền đều tốt hơn.” Rồi Thầy và con cùng ngồi với ấm trà, thở chánh niệm. Sau một lúc, Thầy nói: “Giờ thì được rồi. Đã có tuệ giác.” Chúng con cùng thưởng thức trà, và Thầy bảo con hãy nhớ khoảnh khắc này mỗi khi cuộc sống trở nên khó khăn. “Chỉ cần nhớ đến ấm trà. Bất cứ thứ gì ngồi thiền đều tốt hơn.” 

Thưa Thầy, qua bao nhiêu tháng năm ở trong tăng thân – tác phẩm tuyệt vời của Thầy – con đã nhìn thấy vẻ đẹp trong niềm tin của Thầy vào pháp môn, và cũng là trong chính bản thân con. Mỗi khi con đứng trước quyết định khó khăn, bị cảm xúc hay tức giận chi phối, con nghe giọng Thầy nhắc nhở: “Chỉ cần lắng nghe và để mọi thứ lắng xuống để con có thể nhìn rõ hơn.”

Và thưa Thầy, Thầy biết không? Con vẫn ở đây, 23 năm sau. Điều con trân quý nhất ở Thầy là sự bình dị. Chúng ta có thể có hình ảnh về một vị thiền sư vĩ đại, nhưng con yêu quý nhất những khoảnh khắc Thầy rất đời thường và vui vẻ. Sau một buổi giảng pháp kéo dài hai tiếng, Thầy trở về am thất và nói: “Thầy cần đi vào ‘happy room’,” rồi Thầy còn nói đùa với con về sự kiên nhẫn của Thầy. Những khoảnh khắc ấy, dù rất đơn giản, nhưng lại khiến con cảm thấy thật gần gũi với Thầy.

Chính qua những hành động bình dị đó, con nhận ra rằng những điều bình thường nhất lại là điều phi thường nhất. Nhiều khi con tự hỏi làm sao Thầy có thể hiền lành đến vậy, ngay cả khi đối diện với những học trò cứng đầu, hay những tình huống khó khăn. Có lúc, chính con cảm thấy tức giận thay cho Thầy vì nghĩ rằng chúng con chưa đạt tới tiêu chuẩn mà Thầy mong muốn. Thế nhưng, Thầy vẫn luôn chọn lòng từ bi. Dù trải qua biết bao thăng trầm trong cuộc sống, Thầy vẫn không chọn con đường cay đắng, mà luôn chọn tình yêu làm nền tảng.

Khi lớn lên bên Thầy, con không thực sự tin vào hòa bình, nhưng nhờ cách sống của Thầy, nhờ những hành động đơn giản mà Thầy đã trao truyền, con bắt đầu tin tưởng vào hòa bình. Ngay cả khi chúng con làm trái quy tắc, như khi chúng con tám chuyện trong lúc đi thiền hành cùng Thầy, sau 10 bước chân chánh niệm đầu tiên. Thầy cũng không la mắng mà lại dùng sự dịu dàng để chuyển hóa năng lượng, dạy chúng con biết yêu thương và hướng dẫn một cách nhẹ nhàng.

Thầy đã nhắc chúng con rằng giấc mơ của Thầy không chỉ là của riêng Thầy, mà Thầy đã trao truyền nó cho tất cả chúng con. Con cảm ơn Thầy vì đã cho chúng con được sống trong giấc mơ của Thầy, và cũng cho chúng con không gian để có giấc mơ của riêng mình. Thầy đã khuyến khích chúng con là chính mình, đón nhận sự độc đáo của mình, và trở nên xinh đẹp theo cách của riêng mỗi người.

Thầy ơi, con nghĩ rằng con có thể đại diện cho Thầy trong một câu nói: Chúng con sẽ tiếp tục cố gắng hết sức để nuôi dưỡng nhau và cùng nhau xây dựng tăng thân này.

 

Chúng con sẽ tiếp tục cố gắng hết sức để nuôi dưỡng nhau và cùng nhau xây dựng tăng thân

 

Có rất nhiều vị thiền sinh đã thay đổi cuộc sống của họ khi đưa sự thực tập vào cuộc sống hàng ngày, bạn Albert là một trong số đó. Albert chia sẻ: Tôi muốn dành vài phút để chia sẻ về sự chuyển hóa trong cuộc đời tôi và cách tôi gặp Thầy, trong bối cảnh mối quan hệ giữa tôi và ba tôi, Henning Karcher, người đã qua đời năm ngoái.

Chính ba tôi là người đầu tiên giới thiệu tôi đến Làng Mai và pháp môn của Thầy khi ông tặng tôi một trong những cuốn sách của Thầy, You are here. Đó là lúc tôi bắt đầu tự mình thực tập. Lớn lên ở nhiều quốc gia khác nhau vì công việc của bố mẹ – bố tôi là người Đức, còn mẹ tôi đến từ Philippines – câu hỏi về sự thuộc về hay không thuộc về luôn tồn tại trong tôi. Pháp môn của Thầy đã giúp tôi bắt đầu trở về với chính mình, tìm nơi nương tựa ở Tăng thân và cuối cùng là ở chính bản thân mình.

Tôi bắt đầu thực tập với các Tăng thân Wake Up ở Boston và New York. Vào năm 2018, tôi vô cùng biết ơn khi được gặp Thầy trực tiếp tại Làng Mai Thái Lan. Sư cô Chân Không cũng có mặt và đã mời các bạn cư sĩ dùng bữa sáng với Thầy, đó là một trải nghiệm rất xúc động đối với tôi.

Sau đó, để kỷ niệm 10 năm của EIAB, tôi đã tham dự một khóa tu cùng ba, nơi chúng tôi cùng trải nghiệm pháp môn của Thầy. Đó là một trải nghiệm rất mạnh mẽ khi được nghe giáo lý của Thầy bằng tiếng Đức, được dịch sang tiếng Anh, và chứng kiến sự nhiệt tình của ba tôi khi dịch từ tiếng Đức sang tiếng Anh.

Năm 2021, ba tôi bị bệnh và không bao giờ hồi phục hoàn toàn. Sự suy sụp của ba rất khó khăn, nhưng tôi đã chăm sóc ba với rất nhiều tình yêu thương. Trong những ngày cuối đời của ba tại bệnh viện, tôi đã mở bài niệm Bồ tát Quan Thế Âm để yểm trợ ba trong những ngày tháng cuối đời. Giờ đây, trong khóa tu mùa an cư này, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn khi được đến Làng Mai, nơi năng lượng từ bi của Thầy vẫn luôn hiện diện để hướng dẫn và yểm trợ cho chúng tôi.

 Thầy luôn có mặt để giúp chúng con vượt qua những thời khắc khó khăn, để yểm trợ chúng con, và để dạy chúng con cách yêu thương và ôm ấp chính mình. Thầy thường nói: “Nếu con muốn khóc, hãy khóc, và Thầy sẽ khóc cùng con. Những giọt nước mắt của con sẽ chữa lành tất cả.” Những lời này như thể hiện tinh thần của bài thơ Nhất Như mà Thầy đã viết: 

“Em hãy nhìn
Để thấy tôi có mặt
Nếu muốn khóc
Em hãy khóc đi
Biết rằng
Tôi cũng đang khóc cùng em
Nước mắt ấy
Sẽ chữa lành thương tích
Nước mắt em
Cũng là nước mắt tôi.”
 

Giây phút này, chúng con tràn ngập niềm biết ơn, vì chúng con may mắn đã có con đường và vẫn luôn có Thầy trong tăng thân. Có mặt cho Thầy cũng là cơ hội chúng con có mặt cho nhau. “Đã về, đã tới. Bây giờ ở đây…” 



Lễ đối thú An cư kiết đông 2024-2025

Sáng ngày 10 tháng 10, tứ chúng Làng Mai vân tập về thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân xóm Thượng để làm lễ đối thú An Cư kiết đông. Buổi lễ được bắt đầu trong không khí trang nghiêm và yên tĩnh của giờ tĩnh toạ bên nhau, ngồi yên để thấy rằng may mắn thay sự sống mầu nhiệm, sự bình an, sự an lạc trong phút giây này là tặng phẩm quý giá nhất chúng ta có thể hiến tặng cho thế giới, cho những người thân yêu và cho tất cả mọi loài.

Trong 90 ngày hạ thủ công phu, là thời gian ở yên, thời gian trở về thúc liễm thân tâm, đầu tư vào sự thực tập căn bản hằng ngày qua cách đi, đứng, nằm, ngồi để chuyển hoá những tập khí và vun bồi thêm chất liệu tâm linh trong mỗi người xuất sĩ. Hạnh phúc và may mắn thay khi những người con Bụt vẫn luôn gìn giữ và tiếp nối truyền thống này từ Bụt, từ Tăng đoàn Nguyên thuỷ và từ Thầy. Chúng con đang mang Bụt, Tổ và Thầy đi về tương lai. 

 

Lễ xuất gia Gia đình cây Hoa Mai Trắng 14.07.2024

Trong Kinh Pháp Cú Hán tạng có một bài kệ nói lên tinh thần dũng liệt phi thường của những người xuất sĩ trẻ:
 
“Thiếu tráng xả gia
Thịnh tu Phật giáo
Thị chiếu thế gian
Như nguyệt vân tiêu.”
 
Học hỏi từ bài kệ này, Sư Ông Làng Mai đã đặt cho thế hệ đệ tử tiếp nối những Pháp tự với chữ Trời và chữ Trăng. “Người xuất sĩ dù là còn trẻ nhưng hết lòng thực tập Phật pháp thì cũng giống như một mặt trăng soi sáng thế gian trong khung trời không có mây ám.” Những Sư chú, Sư cô trẻ ngày nào bây giờ đang tiếp nối công trình của Sư Ông, lãnh phần việc của một vị y chỉ sư dìu dắt và nâng đỡ các sư em y chỉ đệ, y chỉ muội. Tại Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan, quý vị xuất sĩ trẻ như là thầy Chân Trời Trong Sáng, sư cô Chân Trăng Ngàn Phương đang đóng vai trò gạch nối xưa-nay.
 
Lễ dẫn thỉnh, thầy y chỉ sư dẫn các sư em trình diện trước Tam bảo
 
Trước Bụt, chư Tổ và Thầy, các giới tử thành tâm một lòng quay về nương tựa
 
Và, dòng sông tiếp tục chảy. Các Sư cô, Sư chú mới vừa được xuất gia tại Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan (thuộc gia đình xuất gia Cây Hoa Mai Trắng) vào ngày 14/07/2024 với Pháp tự có chữ Hạnh cho quý Sư cô và chữ Nhất cho quý Sư chú là những minh chứng của những giọt nước long lanh hoà vào dòng lớn. Pháp tự của các Sư em thuộc gia đình Xuất gia Cây Hoa Mai Trắng này lần lượt là: Quý sư chú : Chân Nhất Hội, Chân Nhất Hậu, Chân Nhất Hoà, Chân Nhất Ngôn, Chân Nhất Minh, Chân Nhất Ngộ, Chân Nhất Phương, Chân Nhất Bảo. Quý sư cô: Chân Sắc Hạnh, Chân Sinh Hạnh, Chân Sách Hạnh.
 
Còn trẻ, ôm ấp chí nguyện giúp đời giúp người, lựa chọn một con đường thực tập lối sống giản dị chân thành, những Sư cô, Sư chú mới là thành viên mới nhưng đồng thời là nhựa sống nuôi dưỡng cả Tăng thân. Thực tập cùng Tăng thân, ta sớm thành tựu con đường hạnh phúc.
 
 
 
 
Buổi chiều cùng ngày, đại chúng đã tổ chức buổi thiền trà chào đón các sư em mới đã được chính thức là con của Bụt, con của Thầy và của Tăng thân.
 
 
 
 
 

Thầy vẫn luôn còn đó trong con

Trong thông điệp Ngày Tiếp nối, Thầy đã chia sẻ: “Các con phải thực sự tiếp nối Thầy trong từng hơi thở và từng bước chân. Suốt sáu mươi năm qua Thầy đã liên tục trao truyền những kinh nghiệm, những thao thức và những hoài vọng của Thầy cho bao nhiêu người qua cách Thầy nói năng, đi đứng, ăn uống và chấp tác trong chánh niệm, qua những cuốn sách Thầy đã viết, qua những lời Thầy thuyết giảng, hoặc trước quần chúng đông đảo, hoặc cho từng nhóm nhỏ hoặc cho từng người. Các con đã tiếp nối Thầy được đến bao nhiêu rồi?”

Để mừng ngày Tiếp nối của Thầy, BBT xin chia sẻ những mẩu chuyện, những hoa trái thực tập mà các vị đệ tử xuất gia và tại gia đang tiếp nối Thầy. Như là món quà dâng lên Thầy trong ngày đáng nhớ này.

Nước Bích lắng trong, ngàn sông có nước ngàn sông trăng hiện…

(Sư cô Chân Hoa Nghiêm)

Ngày tôi xin Sư Ông xuất gia, tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình thích đi tu vì đời sống ở Làng vui quá, không có gì phải lo lắng. Mỗi ngày được ngồi thiền, thiền hành với đại chúng, ăn cơm trong im lặng, và mỗi tuần được nghe Sư Ông cho pháp thoại. Tôi không tìm cầu một công việc hay tranh giành một địa vị gì quan trọng, cũng không nghĩ đến tiền bạc, cuộc đời thật đơn giản và hạnh phúc biết bao.

Có lần Sư Ông nói với tôi: “Ngoài kia, người ta có nhiều khổ đau lắm, họ rất cần sự giúp đỡ của mình con à. Cho nên con tu học cho đàng hoàng”. Tôi gật đầu chắp tay thưa: “Dạ”. Lúc đó tôi chỉ biết vâng dạ mà đầu óc của tôi thì rỗng không. Theo thời gian, tôi có cơ hội đi qua nhiều trung tâm, được tiếp xúc với nhiều nền văn hóa cũng như đời sống đa dạng của người dân địa phương. Dù khác biệt quốc gia, chủng tộc, màu da, tầng lớp, ở đâu con người cũng không tránh khỏi những khổ đau trong cuộc sống.

Tôi về Bích Nham đã được gần mười năm. Sống trong một cường quốc như nước Mỹ, tôi nghĩ rằng khổ đau sẽ ít hơn so với các nước nghèo trên thế giới. Nhưng tôi đã lầm. Khổ đau ở đây đầy ắp như biển Đại Tây Dương. Tôi đã tiếp xúc với gia đình có đứa con trai tự tử, có đứa con gái tự tử. Tôi lắng nghe những em thiền sinh có vết thương do cha mẹ lạm dụng tình dục hay lạm dụng bằng sự bạo động. Có những vị cảm thấy thật cô đơn trong đời sống của họ. Có những người trẻ đã từng sa lầy trong nghiện ngập, vui chơi trác táng, v.v. Dĩ nhiên là cũng có những mặt đẹp của cuộc sống. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là một đất nước dù hùng mạnh vẫn có mặt trái của nó.

Thời gian gần đây, ngày quán niệm mỗi tuần đều đông nghẹt người. Các thanh thiếu niên trẻ về càng lúc càng đông. Tôi hiểu được là nhu yếu tu học rất mạnh, vì thế giới càng ngày càng có nhiều xung đột, chiến tranh, nền kinh tế toàn cầu đang suy thoái, môi trường khí hậu thay đổi bất thường, thiên tai …; bệnh trầm cảm, căng thẳng khiến cho nhiều người trẻ tự tử. Thỉnh thoảng tôi nghe có người trẻ tự tử ở New York hay ở Washington D.C. Áp lực phải kinh khủng lắm mới khiến người ta tự kết liễu đời mình như vậy. Ngoài ra cũng có nhiều bệnh hoang tưởng trong xã hội.

Mới đây nhất tôi đã tiếp xúc trực tiếp với một thiếu nữ, em nói với tôi rằng: “Có một ác quỷ trong con cứ xúi giục con phải tự đâm mình hay treo cổ. Con sợ hãi quá nên chạy đến đây”. Tôi đã khuyên em niệm Bồ tát Quan Thế Âm khi tiếng nói đó vang lên trong đầu, đó là sự hoang tưởng thôi. Dù đã cố gắng giúp em, nhưng sau khi em rời khỏi Bích Nham, tôi nghe tin em đã tự đâm mình. May mắn là em đã được cứu thoát. Là cha mẹ, là anh chị của các em, chúng ta phải làm gì để giúp con em mình vượt qua cơn bão cảm xúc. Thiết nghĩ rằng đợi cơn bão đến rồi mới tìm phương cứu chữa thì có quá trễ hay không?

Khi tôi thấy quý thầy, quý sư cô trẻ tiếp xúc vui vẻ với các bạn trẻ, làm bạn đồng hành với họ trong sự thực tập cũng như trong công việc, tôi thấy lòng rất vui. Tôi mong Bích Nham có thêm nhiều quý thầy và quý sư cô trẻ về đây tu học.

 

 

Tôi thấy rõ sự có mặt của tôi ở nơi này. Tôi thấy rõ là mình không phải chỉ tu để đạt đến mục đích giác ngộ cho riêng cá nhân mình. Mà sự hiện hữu và sự thực tập của tôi là để giúp làm vơi bớt khổ đau cho những người đang cần đến sự giúp đỡ, cần đến sự thương yêu. Mỗi khi đi xa về, tôi cảm thấy Bích Nham là một chốn thật bình yên, là nhà của mình đây. Đêm nay trăng thật sáng ngoài khung cửa sổ làm tôi nhớ đến năm nào tôi đã cùng ngồi với Sư Ông trên một băng ghế dài ngắm trăng. Sư Ông nói với tôi: “Mình có tự do mới thấy được vầng trăng sáng…”.

Có phải Sư Ông muốn nói với tôi rằng chỉ khi nào mình không bận bịu chuyện gia đình, chuyện xã hội, trong lòng mình không chất chứa những ham muốn, mong cầu, phiền muộn thì lúc đó mình sẽ tiếp xúc được vầng trăng sáng? Như hai câu kệ Sư Ông đã viết tặng tu viện Bích Nham:

“Nước Bích lắng trong, ngàn sông có nước ngàn sông trăng hiện
Non Nham tú lệ, mỗi lần nhìn lại mỗi lần mới tinh”

Tôi muốn nói với Sư Ông: “Thầy thương kính của con, con rất hạnh phúc vì mỗi ngày con đã thấy rõ hướng đi và biết nơi mình đang đến. Lòng biết ơn của con đối với Thầy, với chư Tổ, với gia đình tâm linh, đối với cha mẹ, với gia đình huyết thống không bao giờ cạn trong con. Sang năm là Đại tường của Thầy, nhưng con biết rằng Thầy đang rong chơi trời phương ngoại, Thầy vẫn còn đó mãi trong lòng chúng con”.

Giấc mơ đại đồng

Phạm Minh Hương (Chân Thu Lâm)

Cuộc đời là một hành trình trải nghiệm và chế tác hạnh phúc hay khổ đau là tùy thuộc vào chính mình. Mãi khi đến Làng Mai con mới kinh nghiệm được điều đó.

Sư Ông có chia sẻ: tu tập là để mình trở nên đẹp hơn chứ không phải để trở thành một thầy tu trong gia đình hay một thầy tu trong công ty. Mình phải là một chủ tịch công ty có hiểu và có thương để thực hiện bổn phận mà cuộc đời đã trao tặng cho mình. Con thấy Sư Ông trong từng lời dạy, từng lời chia sẻ của quý thầy, quý sư cô; trong những câu kinh bằng tiếng Việt trong sáng; trong lời mỗi bài thiền ca; trong nếp thực tập chánh niệm của cuộc sống hàng ngày ở Làng. Những câu thư pháp bên con đường thiền hành đã đánh thức những hạt giống trong con. Con chợt nhận ra hạnh phúc từ những điều thật đơn giản nhưng vô cùng mầu nhiệm. Con có hỏi thầy Pháp Niệm: “Thưa thầy, điều gì là vĩ đại nhất ở Sư Ông? Thầy trả lời: “Di sản lớn nhất Sư Ông để lại là tăng thân. Sư Ông có một giấc mơ đại đồng, giấc mơ về hạnh phúc cho muôn loài và giấc mơ về sự giác ngộ tập thể.”

Con đã hiểu được sứ mệnh của con, sứ mệnh được tổ tiên trao truyền, sứ mệnh được Sư Ông đánh thức. Lúc đó ở Việt Nam, con thấy chưa có nhiều người hiểu được tầm vóc của Sư Ông và những gia tài tâm linh mà Sư Ông cùng Tăng thân đang gìn giữ cho đất nước. Con quay về Việt Nam và liên tục tổ chức các chuyến đi đến Làng Mai Thái Lan cùng với những người bạn, những doanh nhân đang tìm cầu một con đường để có thể làm đẹp bổn phận của mình. Từ một người muốn chạy trốn khỏi cuộc sống và trách nhiệm công việc, con đã tìm thấy con đường. Đó là con đường tiếp nối Sư Ông xây dựng một giấc mơ đại đồng. Giấc mơ trong đó các doanh nghiệp đều biết thực tập, phụng sự cho đất nước đi lên. Những vướng mắc trong con tự nhiên được cởi trói, những câu hỏi trong con tự được trả lời. Con không còn cần bất cứ lời giải đáp nào nữa.

 

Từ năm 2016, nhiều khóa tu Doanh nhân hạnh phúc được tổ chức. Rất nhiều lãnh đạo doanh nghiệp đã đưa thực tập chánh niệm vào công ty và con cũng học được rất nhiều từ những chia sẻ của họ. Trong các khóa tu, mọi người ai cũng rạng ngời hạnh phúc, biết ơn Bụt Tổ, biết ơn Sư Ông và quý thầy, quý sư cô Làng Mai đã mang đến cho doanh nhân sản phẩm của hạnh phúc đích thực.

Bây giờ, mỗi lần cùng quý thầy, quý sư cô tổ chức khóa tu Doanh nhân hạnh phúc, con đều được nếm niềm vui khôn tả khi thấy những người tham gia khóa tu thấy được những điều con đã thấy, hiểu được những điều Sư Ông dạy để chế tác niềm vui, đối diện và chuyển hóa được khổ đau. Tăng thân doanh nhân chúng con mỗi năm lại đón thêm những thành viên mới, có thêm gia đình tăng thân mới và hạt giống giác ngộ đã được lan tỏa ở chính quê hương tâm linh Việt Nam nơi Sư Ông đã luôn hướng về và dành trọn cuộc đời gìn giữ. Con đã có con đường. Con đường cùng tăng thân xây dựng giấc mơ đại đồng, cùng thực tập để hướng tới hạnh phúc và giác ngộ cho tất cả mọi người.

Bấy nhiêu thôi là đã đủ

(Thầy Chân Pháp Dung)

Về Việt Nam lần này, tôi dùng cuộc đời của Thầy làm đề tài quán chiếu cho mình. Tiếp xúc với môi trường Thầy đã từng sống, tìm hiểu những hoàn cảnh Thầy đã từng đi qua, và học hỏi từ những quyết định Thầy đã từng làm. Thầy chưa bao giờ muốn đệ tử trở nên giáo điều và sống theo một mớ những khuôn khổ cứng nhắc. Thầy chỉ muốn đệ tử có chánh niệm và biết phải làm gì để tự mình xử lý một cách nhu nhuyến trước sự thay đổi của hoàn cảnh.

Học và tìm hiểu cuộc đời của Thầy và của các vị tổ sư, chúng ta đem lịch sử soi chiếu vào hiện tại. Đó không phải là những gì xưa cũ chỉ thuộc về quá khứ. Bởi vì những điều đó có ảnh hưởng rất lớn lao đến hiện tại và định hình tương lai của chúng ta. Vì vậy chúng ta cần tự hỏi mình rằng cuộc đời của liệt vị vẫn tiếp tục liên quan đến thế hệ của chúng ta như thế nào. Đó là một câu hỏi rất quan trọng.

Thầy đã dạy chúng ta biết cách an trú trong xứ sở của giây phút hiện tại, một xứ sở không biên giới. Ngày hôm nay, ngồi giữa lòng một tăng thân xuất sĩ và cư sĩ đến từ hơn 30 quốc gia, chúng ta thực sự thấy được sự thực tập an trú trong giây phút hiện tại có thể giúp ta vượt thoát cả không gian lẫn thời gian như thế nào.

Khi cùng nhau đi thiền hành tại chùa Tổ, ta chỉ cần an trú trong từng bước chân và trong từng hơi thở ý thức. Ta không cần làm gì thêm nữa cả. Như vậy là chúng ta đang tiếp nối Thầy rồi. Khi người dân Việt Nam nhìn thấy một tăng đoàn quốc tế đang đi từng bước trong chánh niệm xung quanh hồ bán nguyệt, họ sẽ nhận ra ngay lập tức đó là những đệ tử của Thầy. Chúng ta chỉ cần làm bấy nhiêu thôi là đã đủ.

Tình Thầy là ánh trăng đầy

(Sư cô Chân Hội Nghiêm)

Lúc Thầy còn sống, con rất thích được ngồi yên bên Thầy nên mỗi khi có những giây phút rảnh con thường vào cốc Thầy, đảnh lễ Thầy rồi ngồi yên và đi kinh hành. Đứng nhìn ra khung cửa sổ, con ý thức Thầy cũng đã từng đứng đó ngắm mây, ngắm nắng, ngắm mưa, ngắm nhìn đồi thông, hoa cỏ. Con cảm nhận nguồn năng lượng bình yên sâu thẳm của Thầy vẫn còn đó. Cám ơn Thầy đã để lại cho chúng con nguồn năng lượng quý giá ấy. Dường như Thầy ra đi mà không mang theo một thứ gì cả. Thầy đã để lại tất cả cho chúng con như một gia tài vô giá. Nơi nào Thầy đi qua chúng con cũng cảm nhận được nguồn năng lượng bình an ấy. Cái giây phút linh thiêng khi sáu ngọn lửa châm vào nhục thân của Thầy trong buổi lễ Trà tỳ đã làm con vỡ oà. Vỡ oà để được bình an trở lại. Vỡ òa để thấy Thầy mới mẻ, dưới muôn vàn hình thức khác.

Thầy kính thương, Thầy thường ca ngợi:

Bụt là vầng trăng mát
Đi ngang trời thái không
Hồ tâm chúng sanh lặng
Trăng hiện bóng trong ngần.

Con thấy Thầy cũng là một vầng trăng mát. Mỗi lần gần ánh trăng ấy là con thấy mát mẻ thanh lương, bình an tĩnh tại, tự do và thanh thoát. Trăng trên trời còn có lúc tròn lúc khuyết, còn vầng trăng của Thầy thì không bao giờ vơi, khuyết. Quả thật tình Thầy là ánh trăng đầy.

Thở cười con bước theo thầy
Hiểu thương con thấy tràn đầy niềm vui
Hạt bồ đề, quyết đem vùi
Mai thành cổ thụ chở che cho đời
Bao dung tha thứ vun bồi
Thân tâm chuyển hóa luân hồi còn đâu
Thầy ơi, con nguyện khắc sâu
Anh em bốn biển năm châu là nhà
Cùng nhau chung sống thuận hòa
Uy nghi giới luật nở hoa nơi này
Tình Thầy là ánh trăng đầy
Tình huynh đệ, áng mây bay giữa trời
Ta có nhau tự muôn đời
Bây giờ tiếp nối rạng ngời tương lai.

Con sẽ tiếp nối Thầy điều gì nhỉ? Con nhớ ngày Thầy dạy con làm trụ trì, lúc đó hai thầy trò đang ngồi trong thư viện ở Sơn Cốc. Bói Kiều cho con xong Thầy bảo: “Làm trụ trì hay không không quan trọng. Cái quan trọng là con phải có tự do”. Con thấy con thực tập điều này chưa giỏi, nên con phát nguyện sẽ tiếp nối Thầy đức tính tự do, tự tại. Vì không có tự do thì con cũng sẽ không có bình an và hạnh phúc được, phải không Thầy! Cám ơn Thầy đã là Thầy của chúng con, đã dạy cho chúng con biết thở, biết cười, biết bước những bước chân an lạc thảnh thơi, biết sống một nếp sống tĩnh lặng, thiểu dục tri túc, biết thương yêu trân quý, biết nhẫn nại bao dung, biết sống sâu sắc trong giây phút hiện tại. Con sẽ luôn mang Thầy trong lòng, Thầy kính thương của tất cả chúng con.

Thương kính Thầy thật nhiều!
Con của Thầy.

Cùng Thầy gieo hạt hiểu thương

(Thư viết dâng Thầy nhân ngày tiếp nối 11/10/2024)

Lộc Uyển, ngày 05 tháng 10 năm 2024

Thầy kính thương!

Còn ít ngày nữa là kỷ niệm ngày của Thầy. Mấy hôm nay trong con đi lên vài hình ảnh kỷ niệm cũ ở Làng hồi Thầy còn khoẻ. Con nhớ có một lần quý sư cô xóm Hạ tập múa cùng nhau bài “Thầy đi tìm con” để làm quà dâng lên Thầy nhân ngày tiếp nối. Sư cô Thuần Tiến con đóng vai Thầy, sư cô mặc chiếc áo ấm y như của Thầy, đội mũ len, đi đôi guốc cũng giống của Thầy nữa. Ngay khi sư cô xuất hiện Thầy ngạc nhiên đến tròn xoe mắt, rồi Thầy mỉm cười nhẹ như hơi mắc cỡ tí. Đám nhỏ chúng con đứng làm hàng cây thông đung đưa trong gió nên thấy hết khoảnh khắc ấy và cùng nhìn nhau cười. Năm ấy Thầy đón sinh nhật cùng các sư con ở Sơn Cốc rất vui và ấm áp. Món quà sinh nhật mà Thầy nhận, có khi là bài múa, có khi là chiếc lồng đèn do các con tự đục lỗ bằng ống tre, bằng lon nước, có khi là mô hình của xóm Hạ, của Sơn Cốc được cắt dán hoặc dựng lên từ rong rêu, cỏ cây trong vườn… Thầy đều đón nhận bằng cả trái tim và nụ cười hiền.

Mỗi năm đến ngày tiếp nối Thầy, chúng con là nhân vật háo hức hơn cả, vì muốn được xem năm nay Thầy sẽ đón nhận món quà đặc biệt gì, vì năm nào cũng có bất ngờ hết. Và thật sự mỗi năm đại chúng ai cũng ồ, à với những món quà được dâng lên. Tuy không cao sang, không hoa lệ, nhưng thế mới thấy tài năng của huynh đệ và tình thương mà các con ở khắp nơi hướng về Thầy.

Mùa tiếp nối cuối cùng con được đón bên cạnh Thầy là lúc Thầy sắp về Thái Lan. Năm đó chúng con được đi chợ hoa cúc cùng Thầy, tuy Thầy không nói gì nhưng hình ảnh Thầy trò đi dạo cùng nhau ở vườn hoa thật đẹp.

 

 

Năm ấy xóm Hạ làm chung một quyển sổ album hình của từng sư con đã từng chụp cùng Thầy và viết thư tâm tình với Thầy. Đó là một kỷ niệm rất tuyệt vời khi con được lên ý tưởng và quý sư cô đã rất yểm trợ để cùng làm.

Có rất nhiều sư em nhỏ đã từng biết đến Thầy, đọc sách Thầy, nghe pháp thoại Thầy qua Youtube từ rất lâu. Thầy đã gieo nhân duyên với các sư em lâu lắm rồi Thầy ạ.

Đến sau này con mới được biết, ngôi làng được vinh danh là làng của “thầy tu và thầy giáo” – nơi con được sinh ra, lớn lên và thấm nhuần giáo pháp của Bụt, ngôi làng ấy được un đúc nhờ chương trình “Hiểu và Thương”, là ngôi làng thí điểm mà Thầy đã cùng các tấm lòng và trái tim không biên giới gầy dựng nên. Con càng thấm hơn việc “cứ gieo hạt giống” mà Thầy thường dạy. Việc của người tu là gieo những hạt giống lành, đủ duyên hạt giống sẽ nẩy mầm, không cần phải lo lắng, không cần phải mong cầu.

Con cũng thực tập theo lời Thầy dạy, sự nghiệp của mình là gieo xuống những hạt giống của chánh niệm, thương yêu và vui sống, hạt giống của an lành, không kỳ thị và không sợ hãi. Con cũng không mong cầu nó sẽ nẩy mầm khi nào, ở đâu, với ai,… bởi con thấy ngày xưa Thầy chỉ thấy cần làm, nên làm thôi, Thầy đâu có nghĩ tương lai sẽ có quá chừng sư con của Thầy được lớn lên từ đó.

Thầy biết không?

Trong tờ lịch bàn của ngày 11/10 năm nay là hình ảnh Thầy ngồi dưới gốc tùng ở Sơn Cốc và đang ngắm nhìn, đang lắng nghe các sư con của Thầy tập hát, tập tụng kinh cùng nhau. Xung quanh Thầy là những chậu cúc đồng đang khoe sắc. Con nhớ rõ hình ảnh năm ấy ở Sơn Cốc, Thầy ngồi xem sư em Pháp Linh tập tụng kinh bài mới ra lò cho đại chúng 3 xóm 4 chùa. Không khí rất vui và ấm áp. Trong tờ lịch có câu thơ:

“Nước bích lắng trong
ngàn sông có nước ngàn sông trăng hiện
Non nham tú lệ 
mỗi lần nhìn lại mỗi lần mới tinh”.
 

Con rất thích hai câu thơ này. Lần đầu tiên có sư em nhờ con viết thư pháp câu “Ngàn sông có nước ngàn sông trăng hiện”. Con đã rất đánh động rồi. Khi con đọc cả hai câu, trọn ý, con càng thích hơn.

“Mỗi lần nhìn lại, mỗi lần mới tinh”

Chính sự thực tập này đã cho con rất nhiều hứng khởi, rất nhiều niềm vui và tươi mới trong sự tu học và xây dựng tăng thân của mình. Lúc nào cũng cho con một cái nhìn rất mới để học hỏi, để làm mới, để cảm thấy thích thú và do đó sự tu học của con luôn được mới mỗi ngày Thầy ạ.

 

 

Tu việc Lộc Uyển sẽ đón chào hai sư em của Tăng thân. Dòng chảy vẫn cứ chảy, dòng sông vẫn cứ lưu nhuận như thế. Có lúc hùng hồn, mạnh mẽ, có lúc êm đềm, hài hoà, dịu nhẹ. Nhưng trong mạng mạch ấy, con thấy được pháp môn thực tập vẫn đang chạm đến trái tim của từng người.

Trong bài Sám pháp địa xúc sáng nay sư em con đọc, có rất nhiều đoạn hay và con cũng thấy được rằng “không biết nhờ phước duyên nào mà kiếp này không chỉ mình con, mà cả gia đình con được may mắn làm đệ tử Đức Thế Tôn, làm đệ tử Thầy và tham dự vào sự nghiệp của chư Bụt, chư Tổ và của Thầy”, Thầy ạ.

Mỗi lần quán tưởng đến việc con được làm một người tu, được làm đệ tử Thầy, được có một tuổi trẻ quấn quýt bên Thầy, được học, được chơi, được thương, được phụng sự theo đúng với trái tim mình mong muốn, con chỉ thấy mình quá đỗi may mắn trong cuộc đời. Những khó khăn, những buồn tủi kia cũng không còn là gì quá to lớn nữa. Càng thực tập con càng thấy buồn cười với chính mình, với một tuổi trẻ quá đỗi “máu lửa” mà cũng thiệt hay ho, cho con nhiều bài học nhớ đời, để càng ngày con càng dễ cảm thông, dễ thấu hiểu và tâm lý hơn. Con thấy mình chín từng ngày, từng chút một. Bỗng thấy thương thêm quý sư chị của mình.

Thầy thương kính!

Hôm nay Lộc Uyển nắng rất đẹp, trời xanh trong, chuẩn bị một chiếc nôi êm giữa núi rừng Đại Ẩn để đón chào hai sư em Chân Nhất Quang và Chân Nhất Trì, gia đình hoa Lilac (Ceanothus) biểu hiện ngày 06 tháng 10 năm 2024. Giờ phút này đại chúng hai xóm Trong Sáng và Vững Chãi đang rất háo hức gói quà cho hai sư em, chuẩn bị cho buổi lễ, con thấy Thầy cũng đang mỉm cười rất ấm áp để đón chào tin vui này ạ.

Hướng về Thầy với rất nhiều sự ấm áp và thương yêu.

Con của Thầy,

Chân Xướng Nghiêm.

Hành trình yêu thương sau cơn bão lũ

Với từng bước chân của sự hiểu biết và tình thương hướng về đồng bào miền núi phía Bắc, quý thầy, quý sư cô cùng một số nhà hảo tâm của chương trình “Hiểu và Thương” đã tận tay trao những phần quà đến nhiều gia đình có hoàn cảnh neo đơn, đặc biệt là các học sinh vùng cao. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tâm nguyện chia sẻ những khó khăn về cả vật chất lẫn tinh thần, đến từ nhiều thầy và sư cô đang tu học tại các tu viện khác nhau của Làng Mai, cũng như từ những người con Việt sống trong và ngoài nước.

Chương trình “Hiểu và Thương” trong đợt hỗ trợ này được thực hiện nhờ sự chung tay góp sức của nhiều Phật tử và người dân địa phương. Từ ngày 12/9 đến ngày 26/9, quý thầy và sư cô đã thay mặt chương trình đến thăm hỏi, trao quà, và dành thời gian động viên bà con khắc phục cuộc sống sau bão lũ và sạt lở đất nghiêm trọng tại huyện Phú Lương (tỉnh Thái Nguyên), huyện Bắc Hà (tỉnh Lào Cai) và tỉnh Hà Giang.

Bất chấp đoạn đường xa xôi, khó khăn và nguy hiểm, đoàn đã đến thăm hỏi, vui chơi, và trao nhiều phần quà thiết yếu cho các em nhỏ tại các trường mầm non, tiểu học ở huyện Bảo Yên, huyện Sapa (tỉnh Lào Cai) và huyện Văn Yên (tỉnh Yên Bái). Đoàn còn trao tặng thiết bị, đồ dùng cần thiết, hỗ trợ các dự án khoan giếng nước và xây dựng bếp ăn, giúp các thầy cô giáo vùng cao chăm sóc và giảng dạy học sinh tại các điểm trường bán trú và nội trú bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Những nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh đầy vui sướng của các em nhỏ vùng cao khi được học những bài hát mới, chơi đùa cùng quý thầy và sư cô, cầm trên tay những chiếc balo sắc màu yêu thích, những cuốn vở, bút viết hay thử đôi ủng mới để đi học trong những ngày mưa gió, và được ăn những bát cơm đầy ắp… đều mang lại niềm vui và hạnh phúc cho quý thầy, quý sư cô và tất cả những người chung tay góp sức cho chương trình “Hiểu và Thương.”

Trên suốt những đoạn đường đến các điểm trao quà, hình ảnh các đoàn xe cứu trợ từ nhiều tỉnh thành khắp cả nước đã nối dài những sợi dây tình thương, tạo nên sự gắn kết, tựa như những cánh tay nối dài. Đó là biểu hiện cụ thể của Bồ Tát ngàn mắt ngàn tay từ khắp mọi miền đất nước, hoặc là sự tiếp nối đẹp đẽ của những Thanh niên phụng sự năm xưa.

Trên những chiếc xe vượt núi đồi, với từng bước chân cẩn trọng, vững chãi và đầy tình thương, đoàn đã vượt qua những đoạn đường sạt lở, trong khi tiếng hát của các em nhỏ vẫn vang vọng khắp núi rừng: “Bên trái tôi đây là bạn tôi, anh em tôi; bên phải tôi đây là bạn tôi, anh em tôi; trước mặt tôi đây là bạn tôi, anh em tôi; xung quanh tôi đây là bạn tôi, anh em tôi…”

 

 

 

Bình an trong mỗi bước chân

Vào ngày 21 tháng 09, Ngày Quốc tế Hoà bình, tăng thân Làng Mai tại Jerusalem đã tổ chức một buổi đi thiền hành vì hòa bình để gửi năng lượng bình an và chữa lành đến Israel và Palestine, Ukraine, Sudan và tất cả các vùng đất bị chiến tranh tàn phá trên toàn thế giới. Cùng thời điểm đó, tất cả các tăng thân khắp nơi đều cùng nhau thực tập, chế tác sự bình an trong mỗi bước chân đi và thắp sáng ý thức chánh niệm trong từng hơi thở vào, ra. “Bình an trong từng hơi thở, bình an trong mỗi con người”. Hoà bình bắt đầu nơi chính tự thân, sự bình an, nhẹ nhàng của chính ta sẽ lan toả đến những người xung quanh và tất cả mọi người.

 

Đại chúng ở xóm Mới, Làng Mai Pháp

 

Buổi thiền hành tại tu viện Lộc Uyển, Mỹ

 

Đại chúng đã niệm danh niệm Bồ tát Quan Thế Âm; với nguồn năng lượng tập thể, chúng ta tạo nên sự hiểu biết, thương yêu để ôm ấp và chuyển hoá khổ đau do bạo động và chiến tranh gây ra. 

“Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm
Xin cùng con đi vào vùng chiến tranh
Chấm dứt đao binh, im hơi bom đạn
Xin cùng con đi vào vùng khổ bệnh
Đem theo linh dược cam lộ thanh lương
Xin cùng con đi vào cõi ma đói
Đem theo pháp thực của hiểu và thương
Xin cùng con đi vào vùng địa ngục
Giải trừ nhiệt não đem lại thanh lương
Xin cùng con đi vào vùng tranh chấp
Giải tỏa hận thù, khơi suối yêu thương.”

 

Thiền và nghệ thuật bảo hộ hành tinh

(Thầy Chân Trời Đức Niệm)

Chương trình tu học trực tuyến kéo dài bảy tuần với chủ đề “Thiền và Nghệ thuật bảo hộ hành tinh” (“Zen and the Art of Saving the Planet”, gọi tắt là ZASP), lần đầu tiên được xây dựng vào năm 2022 và chính thức mở ghi danh vào tháng 10 năm 2023. Dưới đây là bài chia sẻ của thầy Trời Đức Niệm về trải nghiệm của thầy khi tham gia yểm trợ cho chương trình tu học này cùng với 1600 thiền sinh đến từ hơn 50 quốc gia.

Tôi nhớ rất rõ trong khóa tu mùa hè đầu tiên của tôi ở Làng Mai năm 2013, Thầy chia sẻ trong buổi vấn đáp rằng: “Có thể trong 100 năm tới sẽ không còn con người trên hành tinh nữa nếu chúng ta vẫn tiếp tục sống theo cách như hiện nay”. Tôi rất ấn tượng không chỉ bởi vì Thầy trả lời rất rõ ràng về sự thật đó, mà đặc biệt vì cách Thầy chia sẻ. Dù phải nói ra một sự thật phũ phàng như vậy, nhưng con người Thầy toát lên một vẻ rất nhẹ nhàng và bình an, điều này để lại một ấn tượng sâu đậm mãi trong tôi.

Một câu hỏi lớn và cũng là công án của tôi:

Làm thế nào để tôi có đủ sự bình an nội tâm trong khi không phải nhắm mắt trước những khổ đau diễn ra khắp nơi vì sự biến đổi bất thường của khí hậu?

Trong những năm gần đây, ước nguyện trong tôi về bảo hộ hành tinh đã được biểu hiện thành những phương thức thật đẹp: Làng Mai hiện đang tổ chức những khóa học trực tuyến với chủ đề Thiền và nghệ thuật bảo hộ hành tinh cùng với những khóa tu về biến đổi khí hậu. Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ trải nghiệm của mình khi tham gia chương trình ZASP, cũng như sự quán chiếu về vai trò và những đóng góp của tăng thân Làng Mai đối với phong trào về biến đổi khí hậu. Tôi đã có dịp trao đổi với sư cô Hiến Nghiêm và nhà báo Jo Confino, chia sẻ của hai vị cũng sẽ được trích dẫn trong bài viết này.

 

Một cách nhìn mới

Các nhà khoa học đã nói rất rõ ràng: Loài người chúng ta chỉ còn khoảng vài năm nữa để hành động và duy trì nhiệt độ trái đất dưới 1.5°C, nếu chúng ta muốn tránh thảm họa khí hậu tàn phá và làm mất ổn định sự cân bằng vốn rất mong manh của các hệ sinh thái. Điều này đòi hỏi chúng ta phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình. Đọc những thông tin về tình trạng của trái đất và những thách thức lớn mà chúng ta phải đối diện khiến tôi có rất nhiều lo lắng và sợ hãi. Tuy nhiên, những chia sẻ cùng những tư liệu trong khóa học ZASP cho tôi thêm hy vọng và sự sáng tỏ, giúp tôi nhìn nhận tình trạng từ những góc nhìn mới.

Ngay từ đầu khóa học, các thành viên tham dự được tiếp nhận thông điệp cốt lõi từ Thầy:

“Tôi tin chắc rằng chúng ta không thể thay đổi thế giới nếu chúng ta không có khả năng thay đổi cách suy nghĩ và nhận thức của mình. Vì vậy, sự thức tỉnh và thay đổi của cộng đồng trong cách nghĩ và cách nhìn là điều đặc biệt quan trọng. Và việc học cách thay đổi nếp sống hằng ngày để có nhiều chánh niệm, nhiều bình an và thương yêu hơn trở nên cấp thiết. Chúng ta có thể làm điều đó ngay hôm nay.”


Trích bài phát biểu của Thầy tại Thượng viện Anh (House of Lords) ở London năm 2012.

 

Ý tưởng về khóa học ZASP đã được hình thành như thế nào?

Sư cô Hiến Nghiêm: Qua những khóa tu trực tuyến trong thời gian đại dịch Covid, chúng tôi nhận ra một điều là mọi người có thể thực tập ngay tại nhà và đạt được những chuyển hóa thực sự sâu sắc, đồng thời đây cũng là cơ hội để pháp môn Làng Mai đến được với nhiều người hơn. Có rất nhiều người từ Mông Cổ, Nam Phi và những nước châu Á chưa hề biết đến Làng Mai, nhưng rất thiết tha học hỏi Phật pháp. Khi Làng mở cửa trở lại đón thiền sinh tới thực tập năm 2023, chúng tôi thấy thật khó khăn để cùng lúc vừa tổ chức khóa tu trực tuyến, vừa hướng dẫn trực tiếp thiền sinh tới Làng thực tập.

Vì vậy chúng tôi muốn thử nghiệm một khóa học trong đó vừa có thể hướng dẫn số lượng lớn những người ở xa, vừa hướng dẫn những người trực tiếp đến Làng thực tập. Nhờ đó chúng tôi có thể hiện thực hóa ý tưởng của Thầy về một ngôi chùa điện tử. Chúng tôi tự hỏi làm sao mình có thể truyền tải những pháp môn thật sự sâu sắc qua khóa học trực tuyến? Tôi nghĩ rằng điều quan trọng là cần tiến hành khóa học dài hơn một chút so với thông thường. Lý do là những lời dạy của Thầy đối với vấn đề của trái đất thường rất sâu sắc và đầy uy lực, cho nên cần nhiều thời gian hơn để học hỏi, nghiền ngẫm và áp dụng thực tập.

Thông qua khóa học, chúng tôi muốn cung cấp cho mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, những tuệ giác mà họ có thể áp dụng vào công việc ở bất cứ nơi đâu trên thế giới. Chúng tôi cũng nhận được sự yểm trợ và kinh nghiệm từ Christiana Figueres (một trong những kiến trúc sư chính của Thỏa thuận Khí hậu Paris 2015 và cũng là học trò của Thầy) trong việc thiết kế khóa học để thật sự gắn kết và phù hợp với phong trào hoạt động về biến đổi khí hậu.

 

Tiếp xúc với sự tĩnh lặng và nhiệm mầu của cuộc sống

Lần đầu tiên tôi tham dự và trải nghiệm về khóa học là vào mùa thu năm 2023. Điều khiến tôi ấn tượng ngay lập tức là vẻ đẹp và sự tao nhã ở phần đầu mỗi video – tư liệu của khóa học. Cảnh những ngọn núi hùng vĩ phủ đầy tuyết, những hàng tre xanh đung đưa trong gió và tiếng triều dâng êm đềm hòa quyện với những âm thanh tuyệt diệu của đàn violon và đàn cello. Điều đó giúp tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng, bình an và những vẻ đẹp của cuộc sống – những tiếng chuông chánh niệm từ đất Mẹ gọi mời chúng ta dừng lại và quán chiếu.

Các bài pháp thoại ngắn của nhiều vị giáo thọ khác nhau chia sẻ một cách cô đọng những tuệ giác trực tiếp liên quan, và những thực tập bằng ví dụ sinh động từ chính cuộc sống của họ. Tôi rất thích bài chia sẻ của thầy Pháp Dung nói về vị tu sĩ, nghệ sĩ và chiến sĩ, và làm thế nào chúng ta nuôi dưỡng những phẩm chất đó trong con người mình. Tôi cần để cho chất liệu nghệ sĩ trong mình được biểu hiện nhiều hơn, ví dụ thỉnh thoảng chơi nhạc, nhờ đó sự sáng tạo và sự vui tươi trong tôi được nuôi dưỡng và cân bằng lại với tính nghiêm túc và tỉ mỉ của mình.

 

Ban tổ chức có được những tuệ giác gì khi thiết kế khóa học?

Sư cô Hiến Nghiêm: Chúng tôi – những vị tham gia thiết kế khóa học – đều có chung một cái thấy là nên chia sẻ những giáo pháp thâm sâu ngay từ đầu. Vì vậy, ngay từ tuần thứ hai của khóa học, chúng tôi đã mời mọi người cùng quán chiếu về nền văn minh của loài người đang đến chỗ bị diệt vong, cùng với những tuệ giác trong kinh Kim Cương, v.v. Chúng tôi có niềm tin là mọi người có khả năng tiếp nhận những giáo pháp thâm sâu đó. Chính Thầy cũng giảng những điều sâu sắc nhất về không sinh không diệt trong tất cả các khóa tu. Tôi thấy cần phải tiếp tục di sản của Thầy, không chỉ hướng dẫn những thực tập chánh niệm căn bản để đối diện với những cảm xúc mạnh, mà cần chia sẻ cho thiền sinh những tuệ giác thâm sâu để giúp họ chuyển hóa những cảm xúc đó.

 

 

Con đường chuyển hóa

Dưới đây là một vài phản hồi của những người tham gia khóa học, chia sẻ hành trình chuyển hóa của họ, và những giây phút họ chạm tới được tuệ giác thâm sâu trong bản thân:

“Tôi nhận ra rằng chỉ có tinh thần bất bạo động mới đối trị được với bạo động – trong bản thân tôi cũng như trong mối quan hệ gia đình; hy vọng điều này cũng đúng đối với các quốc gia và cộng đồng quốc tế. Thứ mạnh mẽ nhất trên đời không phải là vũ khí, dù là vũ khí nào đi chăng nữa, mà chính là trái tim của chúng ta.”
Một bạn trẻ đến từ Trung Hoa

“Khi một vài bộ phận trong cơ thể tôi đau nhức, vẫn còn có những bộ phận khác đang khỏe mạnh, cái thấy này thực sự giúp tôi nhẹ nhàng hơn. Đối với thiên nhiên và với phong trào hoạt động xã hội cũng giống như vậy. Tuy có những nỗi tuyệt vọng, nhưng ở nhiều nơi khác trên thế giới vẫn còn có niềm hy vọng, có những tấm lòng tận tụy, và những hoạt động giúp hành tinh này trở nên tươi đẹp hơn. Tôi học được rằng cả hai khía cạnh đó đều là hai mặt của cùng một đồng xu.”
Thiền sinh Columbia

“Thành quả lớn nhất tôi gặt hái được từ khóa học là tôi nhận được tất cả những công cụ cần thiết để trị liệu cho bản thân. Tôi có thể trở về kết nối với chánh niệm và với đất Mẹ bất cứ khi nào tôi cần. Cuộc sống của tôi trở nên chậm hơn, nhiều ý nghĩa hơn và nhiều màu sắc hơn kể từ khi tôi tham gia khóa học.”
Thiền sinh Nam Phi

“Khóa học này quả thật tuyệt vời và sâu sắc đối với tôi. Nhiều năm qua tôi đã giảng dạy và hướng dẫn sinh viên của tôi trong các hoạt động xã hội… Khóa học này giúp tôi nhận ra là tôi đang theo đuổi những giấc mơ và sự thức tỉnh xa vời mà không phải là thức tỉnh từ chính mình… Tôi thực sự thích thú với khóa học và có cảm hứng thay đổi những điều liên quan đến bài giảng của tôi… Những bài pháp thoại đánh động mỗi người, gợi lên những thử thách và sự tò mò, cùng với sự cởi mở. Sự có mặt trực tuyến của những xuất sĩ và giáo thọ cư sĩ dần dần trở nên thân thiện hơn sau mỗi ngày, mỗi tuần.”
Thiền sinh Hoa Kỳ

 

Làng Mai có vai trò và những đóng góp như thế nào trong phong trào hoạt động chống biến đổi khí hậu và bảo hộ trái đất?

Sư cô Hiến Nghiêm: Tôi nhớ có lần tôi hỏi Christiana Figueres: “Chúng tôi có thể giúp gì cho quý vị?”. Bà trả lời: “Quý thầy, quý sư cô chỉ cần tiếp tục duy trì hoạt động của Làng Mai. Phong trào chống biến đổi khí hậu cần một nơi nương tựa về mặt tâm linh, nơi chúng tôi có thể trở về chăm sóc bản thân và chăm sóc những người khác, cũng như tiếp xúc sâu sắc với sự bình an và trị liệu”.

Về cơ bản, cái mà Làng Mai có thể hiến tặng là tạo dựng một ngôi nhà tâm linh, nơi có những tấm lòng rộng mở, có sự can đảm và không sợ hãi, có khả năng nhìn sâu vào những vấn đề thực tế. Điều đó cũng có nghĩa rằng cùng với nhau như một tăng thân, chúng ta cần cập nhật thông tin về biến đổi khí hậu để hiểu rõ hơn tình hình thực tế. Nhờ đó, cùng với những nhà hoạt động, nhà nghiên cứu, nhà hoạch định chính sách, chúng ta có thể đưa ra những hiểu biết thực sự sâu sắc về nỗi khổ của họ, và cung cấp những pháp môn thực tập để ôm ấp nỗi khổ đó.

 

Vulture Peak, India, 2008, Photo Courtesy by Börje Tobiasson

 

Jo Confino: Tôi nghĩ điều quan trọng nhất ở đây là, hầu hết mọi người trong phong trào hoạt động chống biến đổi khí hậu đang cố gắng thay đổi những công nghệ và chính sách, họ làm tất cả những việc đó như những vấn đề bên ngoài họ. Họ không hề quan tâm tới những vấn đề nội tâm, hoặc không nhìn thấy những thay đổi nội tâm có khả năng tác động tới những thay đổi bên ngoài. Tôi nhận thấy rất nhiều nhà hoạt động trở nên kiệt sức, bất lực, họ luôn cảm thấy sức ép của thời gian. Họ cố gắng thuyết phục mọi người về sự cần thiết phải thay đổi. Điều này giống như đẩy một tảng đá lớn ngược lên triền núi dốc đứng. Họ thấy có quá nhiều việc cần phải làm, những gánh nặng đang đè trĩu lên vai họ. Họ rất đau buồn và thấy không thể thay đổi thực trạng, đó là tình trạng khủng hoảng hiện sinh trong mỗi cá nhân.

Trước thực trạng đó, Thầy và tăng thân Làng Mai đang đóng vai trò đồng hành, đưa ra phương thuốc trị liệu những vết thương đó, và chỉ ra rằng cách hay nhất ảnh hưởng đến thế giới là sống chậm lại. Thầy và tăng thân đưa ra những thực tập đơn giản nhưng thực tế để giúp mọi người ôm ấp nỗi khổ của họ và tìm ra lối thoát. Trong lúc vội vã và hoảng loạn để thay đổi, họ sẽ mất kết nối với xung quanh và trở nên căng thẳng, theo đúng nghĩa đen. Vì vậy, trong các khóa tu ở Làng Mai, việc đầu tiên các nhà hoạt động về biến đổi khí hậu được mời thực tập là dành thời gian cho nhau, buông thư thân và tâm, nhờ đó họ bắt đầu có thể có những tuệ giác mới. Họ nhận ra được tầm quan trọng của việc trở về nơi hải đảo tự thân – một nơi bình an và lắng dịu, nơi đó họ có thể lấy lại sức lực và năng lượng. Rất nhiều người trong số họ nói về tầm quan trọng của việc tái tạo và phục hồi thế giới tự nhiên nhưng họ không nhìn thấy giá trị của sự tái tạo, phục hồi đối với chính bản thân họ. Một điều khác nữa Làng Mai đang làm là tạo ra không gian và năng lượng của cộng đồng cùng nhau thực tập. Vì vậy khi tham dự những hội nghị như Hội nghị Thượng đỉnh về Biến đổi Khí hậu (COP), họ có thể sắp xếp thời gian để thực tập ngồi thiền, thiền hành, điều đó tạo cơ hội cho họ có những cái nhìn mới về thế giới, có những phương thức hành động mới và những cách thức mới để đi đến sự đồng thuận.

Lời dạy nào của Thầy có tác động lớn đối với những người hoạt động về biến đổi khí hậu?

Jo Confino: Một trong những lời dạy của Thầy thực sự giúp được nhiều người là về tính dị thục (sự chín muồi) của mọi hiện tượng trong sự sống. Rất nhiều người trong phong trào hoạt động về biến đổi khí hậu ngày càng gia tăng sự giận dữ, buồn chán và thất vọng vì họ đã hành động mà mãi không nhìn thấy kết quả. Lời dạy của Thầy về tính dị thục giúp mọi người thấy rằng chúng ta không thể xác định thời gian cụ thể khi nào một sự thay đổi có thể diễn ra, nhưng chúng ta có thể góp phần đem lại sự thay đổi. Điều này giúp mọi người có được sự bình an.

Điều thứ hai tôi thấy thực sự hữu ích là những lời dạy của Thầy về tích môn, bản môn, và sự buông bỏ. Mọi người nhận ra rằng buông bỏ thành quả không có nghĩa là chúng ta không còn quan tâm, không còn nỗ lực, mà thật sự chúng ta vẫn tiếp tục nỗ lực nhưng không bị kẹt vào ý niệm thành công hay thất bại. Thành công hay thất bại không phải là điều quan trọng, vấn đề là chúng ta cùng nhau tiếp nối và cùng làm những điều tốt nhất trong khả năng của mình để bảo hộ sự sống trên hành tinh.

Sư cô Hiến Nghiêm: Một vài người dẫn đầu trong hoạt động loại trừ nhiên liệu hóa thạch ở Hội nghị COP-28 vừa qua đã từng tham dự khóa tu về biến đổi khí hậu ở Làng Mai. Vì vậy sự can đảm kiên trì và chịu đựng, cũng như niềm tin và lý tưởng thực hiện những điều mới đến từ những người đã từng thực tập ở Làng Mai, rồi sau đó họ tiếp tục yểm trợ nhau. Nhiều người nói rằng điều này đã làm thay đổi cục diện tại Hội nghị, bởi vì giờ đây đã có những người có khả năng thở cùng nhau, cùng nhìn về lý tưởng, về tình trạng hiện tại và tinh thần đoàn kết. Điều đó bắt đầu thực sự ảnh hưởng đến chính cơ chế của Hội nghị.

Tiếp xúc với bình an và sự chấp nhận

Làm thế nào để có được sự bình an sâu lắng bên trong mà không nhắm mắt và bị choáng ngợp trước khổ đau do khủng hoảng khí hậu gây ra, đó là một công án mà tôi vẫn tiếp tục quán chiếu trong lòng. Nhìn sâu vào chủ đề này cùng với sự tham gia vào khóa học ZASP giúp tôi thấy được câu trả lời đang dần xuất hiện: Bằng cách chăm sóc cơ thể, cảm xúc và tâm thức của mình trong thời điểm hiện tại, bằng cách nhận thức được bản chất vô thường của bản thân và nền văn minh của chúng ta, đồng thời cho phép khổ đau trong bản thân và trên thế giới được ôm ấp bởi lòng từ bi trong trái tim, tôi có thể chạm đến sự bình an và chấp nhận. Tiếng chim hót cùng vẻ đẹp của đất Mẹ vẫn đang tiếp tục nuôi dưỡng trái tim tôi, mỗi khi tôi có mặt và tiếp xúc.

Tuy nhiên, nếu không hành động, tôi sẽ trải qua điều mà các nhà khoa học gọi là sự bất hòa về nhận thức (cognitive dissonance), một cảm giác bất an vì có một khoảng cách lớn giữa những gì chúng ta biết và những gì chúng ta làm – hay như Thầy nói: Tuệ giác cần đi liền với hành động. Vì vậy, chỉ khi tôi có thể đóng góp điều gì đó cụ thể để cứu hành tinh – chẳng hạn như hỗ trợ phong trào khí hậu bằng cách góp phần tổ khóa học ZASP hoặc các khóa tu về khí hậu – thì tôi mới có thể hoàn toàn bình yên, bởi vì trong thâm tâm tôi biết rằng tôi cũng như tăng thân chúng tôi đã cố gắng làm tốt nhất phần việc của mình.

 

Cùng lên đường chuyển hóa

Mỗi chúng ta đều có một sư anh, sư chị, sư em để chăm sóc. Tất cả chúng ta đều là đệ nhị thân của một người nào đó. Khi chăm sóc đệ nhị thân, ta phải thông minh, khéo léo tìm hiểu, phải có một cái thấy rõ ràng, phải biết người đó đang ở trong tình trạng nào. Nếu đệ nhị thân ta đang ở trong tình trạng báo động, hiểm nghèo thì ta phải biết ta cần làm gì, cần cầu cứu ai để giúp người đó không đi sâu vào tình trạng nguy hiểm. Nếu ta không biết được những điểm yếu kém và tích cực của đệ nhị thân thì ta không thể nào chăm sóc cho đệ nhị thân. Cũng như một bác sĩ, nếu không biết gì về bệnh nhân của mình thì không thể giúp được bệnh nhân. 

Chúng ta không nên chỉ thực tập về phương diện hình thức. Ta phải đem hết tâm hồn mình ra để nghiên cứu, tìm hiểu, quán chiếu và giúp đỡ đệ nhị thân của mình. Như thế mới gọi là tu. Sẽ rất đáng tiếc nếu đệ nhị thân của ta đang lâm vào tình trạng hiểm nghèo, cây kim đã vượt lên quá mức lằn đỏ mà ta vẫn nhởn nhơ, không hay biết. Vậy thì làm sao gọi ta là người chăm sóc đệ nhị thân được. Cho nên, cùng với đệ nhị thân của mình, ta phải ngồi xuống, bàn luận, phải giúp đệ nhị thân tìm ra một pháp môn để tự chăm sóc, tự bảo vệ khi người đó gặp hoàn cảnh khó khăn. Nếu cần, ta có thể cầu viện sư anh, sư chị để có thể làm việc này một cách đàng hoàng, nghiêm túc. Chúng ta không thể nào làm sơ sơ, hình thức, nửa vời. Lương tâm không cho phép chúng ta làm như vậy. Chăm sóc đệ nhị thân chu đáo cũng là ta đang chăm sóc chính mình. Nếu tất cả mọi người trong tăng thân đều biết chăm sóc đệ nhị thân một cách chu đáo thì tăng thân sẽ có bình an và hạnh phúc. 

Ví dụ có một người dễ bị rơi vào tình trạng tuyệt vọng, dễ bị thất vọng. Ta biết rằng trong người đó có hạt giống của sự tuyệt vọng và mỗi khi hạt giống tuyệt vọng bừng dậy thì người đó không còn chút năng lượng nào nữa, chỉ muốn bỏ cuộc, ra đi. Đối với người đó, đầu hàng, bỏ cuộc là giải pháp duy nhất bởi vì người đó có nhiều đau khổ. Nhưng như vậy không có nghĩa là trong con người đó chỉ có hạt giống của tuyệt vọng. Người đó có thể có những hạt giống rất tốt như tình thương, niềm vui, sự hiểu biết, lòng hy sinh, và đầy đủ các hạt giống tốt khác bởi vì trong quá khứ, người đó đã từng rất thương anh, thương chị, thương em, rất có hạnh phúc, biết hy sinh và biết lo lắng cho tăng thân. Ấy vậy mà khi hạt giống tuyệt vọng bùng lên thì tất cả những điều đẹp lành kia bị che lấp hết, người đó để cho bản thân bị kéo đi bởi năng lượng của sự tuyệt vọng. Trong trường hợp gặp chuyện bất như ý, ta có tri giác sai lầm rằng ở đây ta chịu không nổi nữa, muốn sống sót thì phải bỏ chỗ này mà đi.Thế là hạt giống tuyệt vọng biểu hiện và trùm lấp tất cả, không cho ta nhìn thấy bất cứ điều tốt đẹp nào khác nữa. Cũng như khi ta mở đài số 3 thì đài số 3 trùm lấp, không thể thấy được những đài số 2, số 1, số 10, hay số 15,… Cũng vậy, khi tâm hành của sự chán nản biểu hiện, ôm trùm thì tất cả những tâm hành khác đều lặn xuống. Ta để cho tâm hành chán nản kéo ta đi vào những nẻo đường tăm tối. Đó là thời điểm rất nguy hiểm. Bản thân ta, người chăm sóc ta và tăng thân phải có một pháp môn để đối trị. Ba cái đó hợp lại thì có thể cứu vãn được tình thế một cách rất mau chóng, có thể trong vòng vài giờ đồng hồ. 

Có lần thầy dạy cho một thiền sinh bên Mỹ, nên làm một tấm card dày, nhỏ cỡ thẻ tín dụng (credit card), luôn để trong túi. Trên tấm card viết ba câu giúp ta thực tập quán chiếu. Khi giận quá, đau khổ quá, thấy không sống sót được trong hoàn cảnh này, phải ly dị, phải bỏ đi, phải trở thành ma đói mới sống được, thì ta lấy tấm card đó ra, thở và nhìn sâu.

Câu đầu là: “Tôi đang giận. Giận cũng được chứ sao.”  (I am angry. It’s ok to be angry). Ai cũng giận, ta là con người nên ta cũng có quyền giận.

Câu thứ hai: “Nhưng không có nghĩa rằng trên đời này không có ai thương tôi hết.” (But that doesn’t mean there’s no one loves me). Câu thứ hai này là một sự thật mà ta thường không nhớ được. Cũng như khi đài số 3 đang chiếu một bộ phim rất tồi tệ, khiến ta xem thấy bực tức, muốn lấy búa đập nát máy truyền hình. Ta nghĩ rằng truyền hình chỉ có đài số 3, nhưng kỳ thực nếu bấm nút chuyển kênh thì đài số 3 biến mất và đài số 2 xuất hiện, có thể đang chiếu những chương trình rất nhẹ nhàng, tươi vui về động vật hay thiên nhiên. Tâm ta là đài truyền hình có muôn ngàn kênh, ta bấm kênh nào là kênh đó biểu hiện. “Nhưng không có nghĩa rằng trên đời này không có ai thương tôi hết.” Đây là một sự thật. Trong tăng thân, trong gia đình có những người rất thương ta, có những sư anh, sư chị, sư em rất thương ta dầu ta còn nhiều yếu kém. Ta có thể kiểm chứng được điều này. Trong quá khứ ta có những giây phút yếu đuối, có những giây phút không xứng đáng, nhưng những người anh, chị, em đó vẫn thương yêu, chấp nhận, ôm ấp, tha thứ cho ta. Cho nên, ta không thể nói là không có ai thương ta. Vì vậy, hành xử theo kiểu dại dột, u mê, vô trách nhiệm tức là đang phụ bạc tình thương yêu của những người khác. Anh, chị, em của ta nghĩ thế nào nếu ta hành động như vậy? 

Anh, chị, em thương và chấp nhận ta, nhưng ta có thương, có chấp nhận họ hay không? Vì vậy câu thứ ba là: “Vấn đề bây giờ là tôi có tự thương tôi được không, và tôi có tự chăm sóc cho mình được hay không để đáp lại tình thương của những người khác?” (The matter is whether I love myself, I know how to take care of myself in moments like this?) Như vậy, ta thấy bổn phận của ta, thấy hành động dại dột của ta sẽ làm cho ba mẹ, thầy, anh, chị, em ta đau khổ. Ta cư xử như một người vô tình. Ta không đáp ứng được tình thương, sự chấp nhận, ôm ấp của mọi người.

Khi cây kim nằm dưới lằn đỏ nguy hiểm thì phải đem ra sử dụng ngay. Điều ta cần ghi nhớ là đừng bao giờ để cho cây kim vượt qua lằn đỏ rồi mới hành động. Khi trong lòng ta bắt đầu có năng lượng của sự chán nản, bực tức thì ta đừng tiếp tục chịu trận, đừng ráng nuốt xuống, đừng gồng mình, đừng đè nén. Làm như vậy là không thông minh. Ráng nuốt xuống và chịu trận không phải là pháp môn đức Thế Tôn dạy, đức Thế Tôn dạy phương pháp thông minh chứ không phải phương pháp lao tác cực nhọc. Vì đè nén, gồng ép, nuốt xuống thì cây kim sẽ vượt lên lằn đỏ rất mau. Ta không nên áp dụng cách ấy mà nên dùng sự thông minh, kinh nghiệm và cầu cứu đến tăng thân. Tăng thân sẽ hiểu, sẽ ôm ấp, sẽ cho ta một cơ hội, một hoàn cảnh, một phương pháp để ta có thể trở về trạng thái bình thường trong thời gian nhanh chóng. Một bên là sự cố gắng thực tập của cá nhân, một bên là sự thực tập của tăng thân thì sẽ tạo ra hoàn cảnh rất bình yên. 

Thỉnh thoảng trong tăng thân xảy ra trường hợp một người lâm vào tình trạng khủng hoảng, nhiều khi một năm, hai năm mới xảy ra một lần. Và mỗi khi xảy ra điều này thì tất cả mọi người trong chúng đều bị dao động, khổ sở. Do đó, ta phải thực tập như một tăng thân, phải quán chiếu chung với nhau để ngăn ngừa tình trạng, đừng để nó xảy ra rồi mới tìm cách chữa trị. Chúng ta luôn phải có một phong vũ biểu để mỗi khi lằn mức của sự báo động bắt đầu hiện ra thì phải lập tức hành động, đừng để tình hình trở nên quá nghiêm trọng. Điều này không chỉ là sự thực tập của đương sự mà là của cả tăng thân. Ta phải học chăm sóc mọi thành phần của tăng thân theo phương pháp này. Ta phải trình bày hoàn cảnh của ta cho tăng thân biết. Đứng về phương diện thân, ta có những báo động nào về cơ thể, về bệnh tật, chứ không thể một ngày nào đó tuyên bố: “Tôi bị thấp khớp, tôi phải đi liền bây giờ!”. Ta bị thấp khớp trong năm năm hay bảy năm mà tăng thân không hề biết gì hết. Ta không nên hành động như vậy. 

Có một sư anh kể rằng, với bệnh dị ứng của mình, sau khi áp dụng phương pháp ăn uống mới, là không sử dụng thực phẩm từ sữa thì những cơn đau do dị ứng bớt đi đến 70%. Đó là một bước tiến lớn và mọi người đều mừng cho sư anh. Những người đang đau khổ vì dị ứng tại sao không thử phương pháp này. Chúng ta sẽ yểm trợ cho những người đó, như trong bữa ăn thì ta đừng để người đó phải ăn thức ăn có thành phần từ sữa và ta tìm những món khác thay thế. 

Tất cả những điều này thuộc về sự thực tập của tăng thân. Mỗi cá nhân phải trình bày cho tăng thân biết những điểm yếu nào về phương diện cơ thể và những điểm yếu nào về phương diện tâm. Ta chia sẻ cho tăng thân biết, mỗi khi lâm vào tình trạng khó khăn về thân hay về tâm thì ta thực tập như thế nào và tăng thân có thể giúp ta như thế nào? Mỗi người phải có bản đồ, có cẩm nang chữa trị rất rõ ràng mà tăng thân phải biết. Khi chăm sóc đệ nhị thân, ta phải hỏi han, phải biết về chuyện đó. Nếu hoàn toàn mù tịt thì người đó đâu phải là đệ nhị thân của ta nữa. Đệ nhị thân của ta phải chia sẻ với ta. Đôi khi ta không giỏi, nhưng ta vẫn chăm sóc được, bởi vì ta có sư anh, sư chị, những người biết rõ về phương diện này hơn ta, và ta có thể đến cầu cứu. Tuy người này là đệ nhị thân của ta nhưng cả đại chúng đều phải chăm sóc người này. Chúng ta phải đưa sự thực tập của mình đến sự chín chắn chứ đừng chỉ làm nửa vời, đừng làm một phần tư, một phần năm, một phần ba. Ta phải tự nhắc mình và tăng thân phải nhắc giúp ta là bệnh tật đó, buồn đau đó chỉ là một phần nhỏ của toàn thể sự thật. 

Cũng như trong một khu vườn, có một cái cây đang vàng úa, có thể chết, nhưng không phải vì cái cây đang vàng úa đó mà ta đau khổ, bỏ qua cả vườn cây. Ta phải thấy rằng ngoài cây chết đó ra, ta còn hàng trăm cây khác đang tươi tốt, xanh mát, đẹp đẽ nên ta không bao giờ bỏ vườn cây. Ta phải đưa mắt nhìn toàn thể vườn cây. Chúng ta cũng vậy, ta có một tâm hành tiêu cực, một nỗi khổ đau nào đó, nhưng đồng thời ta cũng có những tâm hành rất tích cực, những niềm vui, hạnh phúc lớn, vậy tại sao ta lại để tâm hành tiêu cực kéo ta đi. Đứng về phương diện cá nhân của hành giả, và đứng ở phương diện tăng thân, hai bên phải giúp nhau để thấy rằng, ta là một vườn cây xinh đẹp rộng lớn, chứ không phải chỉ là một cái cây hay một tâm hành nhỏ. 

Trong chúng ta có không ít những người có bản chất yếu ớt, không đủ vững chãi. Nếu đưa những người này ra ngoài cuộc đời thì họ rất khó sống, bởi vì yếu tố vững chãi trong họ không đủ để đứng vững trước cuộc đời đầy sóng gió. Nếu ta là một người như vậy nhưng khi sống trong tăng thân, biết đan mình vào trong mạng lưới của tăng thân thì tự nhiên có những yếu tố vững chãi nâng đỡ ta và ta được hưởng sự vững chãi của tăng thân, tự nhiên ta có hạnh phúc và sống được. Sự thông minh nằm ở chỗ ta chấp nhận điểm yếu của ta và biết đan những cái yếu của ta vào trong những cái mạnh khác để ta có thể sống với cái yếu mà cái yếu đó không ảnh hưởng xấu đến ta. Đây là một sự thực tập rất quan trọng.

Đứng về phương diện cơ thể cũng vậy, nếu ta biết một bộ phận nào đó trong cơ thể đang yếu, ta phải biết giữ gìn và chăm sóc những bộ phận liên quan còn khỏe mạnh. Nhờ vậy, bộ phận yếu đó cũng được chăm sóc để không trở nên quá trầm trọng. Trong y lý của Đông y, tâm, can, tỳ, phế, thận liên hệ với nhau rất mật thiết. Khi gan (can) yếu thì nó không nâng đỡ và nuôi dưỡng được tỳ, và gan lọc không được tốt thì sự tiêu hóa của ta cũng kém. Can nâng đỡ tỳ và tỳ là bộ phận căn bản nâng đỡ phế (phổi), cho nên tỳ yếu thì phế yếu, phế yếu thì thận yếu, và thận yếu thì tâm (tim) sẽ yếu. Nếu ta có một bộ phận yếu thì phải làm sao để hai bộ phận hai bên đừng yếu. Nó chưa yếu thì đừng làm cho nó yếu. Ví dụ khi tỳ yếu thì phải làm sao để gan, phổi đừng yếu. Nếu biết chăm sóc gan, đừng ăn những thức làm gan khổ sở nhiều quá, như chocolate, mỡ, uống những thuốc hại gan thì gan sẽ không đến nỗi nào. Trong khi tỳ đã yếu, mà ta cũng không biết chăm sóc gan cho đàng hoàng, thì gan sẽ không nâng đỡ được tỳ. Phế cũng vậy, ta cần phải làm gì đó để giúp cho hai lá phổi của ta, như mỗi ngày phải thiền hành cho nhiều, phải thở không khí trong sạch, không được hút thuốc. Khi ta chăm sóc tốt cho gan và phổi thì tuy tỳ yếu nhưng ta vẫn có thể sống tốt được. 

Cũng vậy, nếu có những điểm yếu về tâm như dễ giận dữ, trầm cảm, tuyệt vọng thì ta phải biết đan điểm đó vào giữa những điểm khác và chăm sóc chúng cho vững thì điểm yếu đó sẽ không đến nỗi yếu quá và ta có thể sống được. Có những người có nhiều lo lắng, giận hờn, thiếu thảnh thơi, hoặc có một trong những điều đó, nhưng có sự thực tập, được sống trong sự nâng đỡ của tăng thân thì tuy rằng sự yếu kém vẫn còn nhưng người đó vẫn sống hạnh phúc như thường. Rất lạ. Không cần chuyển hóa ngay lập tức, cứ để nó ở đó mà ta vẫn đủ hạnh phúc. Tuy không đè nén, không gồng ép, không thúc đẩy nhưng sự chuyển hóa sẽ vẫn từ từ xảy ra một cách tự nhiên. Năm bảy năm sau có thể có sự thay đổi rất lớn, người đó tự nhiên trở nên bình tĩnh, vững chãi và thảnh thơi. 

Vì vậy sự thực tập của ta là biết chăm sóc và giữ gìn, phải để những yếu tố khỏe mạnh chăm sóc thêm những phần yếu kém, phải giúp những cái đẹp có cơ hội biểu hiện để từ từ ôm ấp và chuyển hóa được những yếu tố chưa đẹp. Theo sự thực tập này, mỗi chúng ta phải gọi được tên những điểm yếu kém cũng như những điểm không yếu kém về thân. “Thận của con tuy yếu, nhưng tâm và phế chưa đến nỗi nào. Con thường nuôi dưỡng tâm và phế để nâng đỡ thận. Đó là sự thực tập hằng ngày của con. Thầy, các anh chị thấy thế nào? Con có thể làm gì để sự thực tập được khá hơn lên?” hoặc: “Con có bệnh về đường ruột, vì vậy con biết con phải chăm sóc gan, phổi của con. Về gan thì con ăn uống, giữ gìn thế này, về phổi thì con thực tập thế kia, để gan, phổi đủ mạnh có thể nâng đỡ tỳ của con.” Ta phải biết và tăng thân phải biết. Đó là đứng về phương diện thân. 

Về phương diện tâm cũng vậy, ta phải gọi đúng tên những điểm yếu kém và không yếu kém. Ta trình cho thầy và tăng thân biết để thầy và tăng thân chỉ dạy, soi sáng thêm cho ta. “Con nghĩ là về phía con, con có thể làm những điều này…, về phía thầy và tăng thân có thể giúp con làm những việc kia,… Những lúc con khó khăn thì con mong tăng thân có thể làm,… hoặc không làm,…” Mỗi người phải nói ra rõ ràng như vậy, giấy trắng mực đen, và anh chị em nên biết để có thể giúp được. Tuy ta không thể chăm sóc tất cả các thân của ta, ta chỉ đang chăm sóc cho đệ nhị thân của ta, nhưng đệ nhị thân đang chăm sóc đệ tam thân, vì vậy ta đang sống như một mạng lưới của tăng thân.

Cuối cùng là công phu phải đều đặn, nghĩa là đừng đợi đến khi có vấn đề, đừng đợi đến khi cây kim lên đến lằn đỏ rồi mới thực tập; ta phải thực tập hằng ngày, một cách dễ chịu, tức là thực tập theo phương pháp hiện pháp lạc trú thì những yếu kém đó sẽ tự nhiên chuyển hóa dù ta không muốn chuyển hóa. Công phu phải đều đặn hằng ngày, không gồng ép, không dụng sức quá mức. Công phu phải nhẹ nhàng, tinh cần và hạnh phúc sẽ đưa sự chuyển hóa đi tới một cách tự nhiên. Mỗi khi pháp đàm, chúng ta phải chia sẻ để tìm ra cách có thể thực hiện được việc này. Mỗi chúng ta phải tự làm bác sĩ cho mình và phải thấy tăng thân có thể làm được gì để giúp ta cũng như ta có thể làm gì để giúp cho những thành phần khác của tăng thân. Chúng ta phải là một mạng lưới thì chúng ta mới thành công được.