Quán tưởng

 

Trăng tròn đêm nay, xin gọi hết muôn sao về cầu nguyện

Và định lực khiến trời rung đất chuyển

Tập trung về nơi điểm sáng của tự tâm

Có muôn loài làm chứng đây, đau thương đã ngập tràn rồi,

Mười phương nghe tiếng chuông khuya

Hãy chấp tay quán từ bi

Cho mật ngọt tình thương nơi trái tim ứa thành cam lộ

Giọt nước thanh lương, trên lòng đau thế gian, xóa tan sầu khổ

Từ đỉnh tâm linh cao chót vót

Cam lộ chảy về từng mạch

Thấm nhuận đồng xanh, ruộng mía, vườn dâu.

Con rắn hổ mang uống xong giọt sương khuya trên đầu ngọn cỏ,

Bỗng cảm thấy tiêu tan nọc độc trên lưỡi mình

Và những mũi tên tẩm thuốc của loài ma

nở thành bông hoa khi bay đến

Cam lộ vương như lai !

Cam lộ vương như lai !

Phép mầu hiển hiện :

Với hai cánh tay trẻ thơ mũm mĩm, em nghiêng đầu

thương yêu ôm con rắn vào lòng

Lá xanh vườn xưa, nắng lên trên tuyết trắng

Dòng Tào Khê vẫn hướng về phương Đông

Tịnh thủy trong bình là tịnh thủy trong lòng :

Cho súng đạn trần gian khuya nay rơi xuống tan thành cát bụi.

Một bông hoa nở rồi

Hai bông hoa nở rồi

Muôn bông hoa tím vàng lấm tấm trên thảm nhung đồng nội

Và thiên đường hé mở một lần với nụ cười trên đôi môi em thơ.

Nếu hỏi rằng “người muốn bao nhiêu “

Tôi sẽ xin rằng “tất cả “

Tôi tham lam hơn ngày xưa, tham lam tột độ,

Cả ngài, cả tôi

Cả người thiên hạ

Xuôi về, sáng hôm nay, trong duy  nhất nhiệm mầu.

Ôi những mảnh rời nhau, khổ đau,

Tách ra ngoài đại thể !

Đã từ lâu, ngàn vạn đời,

Chúng tôi tự tìm, sờ soạng, trong ngục tù giả trá an vui

Sáng hôm nay em tôi trở về quỳ dưới Phật đài

Mắt đầm đìa lệ,

Ôi những linh hồn đi tìm bến đỗ

(Hình bóng của tôi xưa

Phiêu lưu ngàn năm, một hôm sầu khổ, khao khát bến bờ)

Hãy để yên cho em quỳ lâu trên điện Phật

Cho lệ em thầm lặng chảy

Cho lệ em mặc sức tràn trề

Hãy để yên cho quỳ lâu thêm nữa

Đủ thì giờ cho lệ em khô ráo

Bởi vì người ơi, một sáng mai kia,

Tôi sẽ đến châm lửa vào túp lều nho nhỏ của em ở ven đồi

Túp lều duy nhất còn lại của đời em

Cho lửa cháy lên cao

Cho tan hoang tất cả

Cho chỗ nương tựa cuối cùng tan rã

Cũng như chiếc bè, trên đại dương, tan rã,

Để vỏ cứng hồn em, trong hỗn độn nhiệm mầu,

Sẽ vỡ toang. Tràn trề ánh sáng !

Tôi sẽ gặp em, bên ánh lửa hồng cháy rực của túp lều

Nước mắt sung sướng chan hòa

Tôi nhìn em

Và khi cầm tay em, tôi hỏi rằng : “em muốn bao nhiêu “

Tất nhiên em sẽ cười và sẽ xin rằng “tất cả “.


Giao cảm

 

Lặng lẽ chiên đàn nhả khói thơm

Đỉnh trầm xông ngát ý thiền môn

Lung linh nến ngọc ngời sao điểm

Thanh tịnh. Trần gian sạch tủi hờn.

Chầm chậm xuân về lòng đất chuyển

Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương

Tâm linh một thoáng bừng giao cảm

Lặng hết bao nhiêu lớp sóng cồn

Trời đất hân hoan mừng nắng dậy

Một đàn em nhỏ rộn yêu thương

Quần điều áo lục theo chân mẹ

Hái lộc mùa xuân chật ngả đường.


Duy thị nhất tâm


Thành trì em năm xưa

Ai đã hứa sẽ xây cho vững chãi ?

Sáng hôm nay những người cũ bỗng thấy bập bềnh phiêu giạt

trên sóng gió đại dương

Khổ đau xây cho loài người một trú địa cuối cùng,

Và nơi đó em sẽ ẩn náu qua đêm dài độc địa.

Hãy nhắc lại cho tôi nghe những lời năm xưa tôi đã hứa

Để tôi có thể còn có mặt ngày mai và làm chứng cho em

Những mũi tên cắm vào thân thể tôi vẫn còn đây, nguyên vẹn,

chưa bao giờ giao trả

Sửa soạn khu vườn xanh của em cho sây trái

Tôi cũng sẽ là một con chim như những con chim khác

Suốt đời chỉ muốn tìm tới chốn suối ngọt cây lành.

Hãy là chuyển luân thánh vương

Ngọn bút nội tâm em sẽ ký sắc lệnh đày khổ đau

ra ngoài vòng hiện hữu

Và gọi về từ muôn phương tản mác nào hoa, nào bướm,

Cho chồi non tuổi xanh căng nhựa sống,

Vũ trụ cười khi hai mắt em cười.


Ngôi sao nhỏ


Liên tiếp mười hôm trời nặng mây mù

Bên cửa sổ nhìn em, bốn phương mịt mờ không thấy

Em đi đâu ? Linh hồn tôi bỡ ngỡ

Như con chim con lạc vào một hải đảo đầy đặc sương mù

Mưa gió tơi bời mấy đêm

Kinh thành hoang lạnh, ướt bóng người đi đêm hè phố

Chúi đầu trên sách, bắt chước chàng thư sinh thuở trước

Những mong rộng mở chân trời tiềm thức, hiện bóng hình em

Mưa gió vẫn tơi bời

Đêm nay đầu chúi trên án thư

Ta không ngờ gió cuốn ngàn mây, trời quang, mưa tạnh,

Thao thức vừa nghe tiếng gọi

Giật mình nhìn ra, ta thấy bóng em bên cửa sổ :

Em đã trở về !

Ôi thương thay ngôi sao nhỏ ! Qua bao nhiêu mưa gió dập dồn

Em đã đi lạc về phương nao, tự bao giờ,

và đã khóc trên bao nhiêu cánh đồng xa lạ ?

Em đã về

Mắt còn ngơ ngác nhìn ta qua cửa sổ

Đi đâu trong bao nhiêu ngày mưa gió

Thân bé bỏng còn run

Vì ngợp gió vô biên ?

Nằm yên trong lòng cốc pha lê, mắt lệ cười buồn, em kể :

“Hôm nay thiên đình mở hội ngàn sao,

Trời quang, mưa tạnh,

Em đã về tận thiên cung đội sớ

Quỳ nơi điện ngọc

Xin cho đất cũ thanh bình

Cho hoạn nạn tai ương

Cho binh đao nước lửa

Cho bạo quyền hung ác

Ngừng tay trên mảnh đất nghèo khổ quê hương “.

Tiếng gọi của em vang thấu ngàn sao,

ngập ngừng từng giọt lưng chừng không gian muốn rụng,

Cho ta cảm ơn muôn trùng tinh đẩu

Những viên kim cương niềm tin bất diệt, những bông hoa

nở sáng trên cánh đồng tâm thức bao la.

Ngôi sao bé nhỏ đã về

Mắt tôi đầm lệ

Tôi gọi tên tôi

Mà tâm tư chợt thấy rưng rưng.


Vòng tay nhận thức

 

Thử hữu cố bỉ hữu
Thử vô cố bỉ vô

Chuông ngân một đêm dài không ngủ

Hai bàn chân không, tì tay cửa sổ

Tôi đợi vườn cây hoa lá hiện hình.

Ánh sáng chưa về

Nhưng trong lòng đêm thâu

Tôi biết em còn đó

Trong lòng đêm thâu hay trong lòng bao la nhận thức

Tự bao giờ, em vẫn là duyên sở duyên.

Lát nữa bình minh về, và em sẽ thấy

Cả em, cả chân trời hồng

Và cả mầu trời xanh biếc

Mênh mang, vời vợi

Đều hiển hiện trong lòng mắt tôi

Xanh nghĩa là xanh cho ai

Hồng nghĩa là hồng cho ai

Nghiêng mình trên giòng nước trong, em hỏi

Hiện hữu ca lời duy  nhất nhiệm mầu

Tôi bỗng mỉm cười hồn nhiên trước đêm sâu

hồn nhiên trinh bạch

Tôi biết vì tôi còn đây nên em còn đó

Và hiện hữu em trở về bừng tỏa nơi nụ cười

huyền diệu của đêm nay.

Sải tay, tôi bơi đi

Bình yên

Trong giòng suối trong, im lặng,

Tiếng nước thì thầm bên tai, êm ái,

Tôi ngửa mặt nhìn trời cao, đầu tôi gối sóng

Còn kia, đúng rồi, mây trắng trời xanh

Xao xác lá thu trong rừng cây

Và ngây ngất hương thơm của cỏ rơm đồng nội

Kìa ngôi sao khuya đưa lối

Cho tôi trở về.

Tôi  biết  là em còn đó, vì tôi còn đây

Vòng tay nhận thức, vô lượng do tuần, nối liền diệt sinh năng sở

Và tôi đã thấy

Trong lòng đêm thâu hay trong lòng bao la nhận thức

Của em, cũng như của vườn hoa lá

Tôi đã tự bao giờ, vẫn là duyên thân sở duyên

Diệu hữu ca lời chân không mầu nhiệm.

Đêm thâu còn đang nguyên vẹn

Âm thanh hình bóng em về tràn đầy nơi hiện thể

Bởi vì đêm nay

Tì tay trên cửa sổ

Và chân không trên nền đất mát

Tôi còn đây, đang hiện hữu cho em.


Một mũi tên rơi hai cờ huyễn tượng

“Cũng như dòng suối về gặp đại dương

Ngày mai ra đi anh nhớ hát lên khúc ca mùa mới

Tiếng hát kia vẳng lại sẽ đủ sức tiễn tôi trên một đoạn đường”

Tôi sẽ không ra đi

Hoặc sẽ ra đi nhưng không bao giờ tôi đến

Nơi khởi hành có trăng mây gió nước, và nơi tôi đến đón chờ

cũng sẽ có hoa vàng trúc tím

Là lá là hoa, em đã có tôi từ vô thỉ

Và mầu xanh trời cao trong mắt em sẽ còn mãi mãi

Nhưng vì không thấy, thương tôi, em đã bao lần nhắc chuyện ra đi

Sáng nay sau giấc ngủ của trăng sao,

vũ trụ làm rơi những giọt nước mắt trong như pha lê,

Êm dịu sương khuya, hãy khóc cho hồn ngươi thêm đẹp

Nước mắt sẽ biến hồn hoang vu thành nơi vườn quê tươi sáng,

Thanh lương thấm lòng trái đất, nâng niu lộc mướt chồi non,

Ngày xưa những khi ngồi nhìn em khóc, tôi cũng đã ưng khóc

để được dỗ dành.

Ôi thiên nhiên

Bà mẹ tóc xanh, xanh mướt đất trời, nụ cười đem về

đầy bướm chim hoa lá,

Là lá là hoa, em đã có tôi từ vô thỉ

Và trong nhận thức mong manh em, tôi thực chưa bao giờ

từng hiện hữu tử sinh.

Em có nhớ ngày đầu tiên khi Mẹ đưa tôi về, nhờ  năm nhóm

nhiệm mầu, em mới trông thấy bóng hình tôi hiển lộ?

Ngày mai bóng hình mất đi

Em hãy mỉm cười

Và bình thản tìm tôi trở lại

Tìm tôi qua thanh sắc đã sinh và đã mất

Để thấy rằng tôi vẫn còn chân thực

Chưa bao giờ đi

Chưa bao giờ đến

Qua thời gian, qua nhận thức, qua chủ khách tồn sinh.

Tìm tôi và tiện dịp em tìm em

Nét khám phá nguyên sơ

Chỉ cho em thấy rằng em là bất diệt

Em sẽ thấy

Không có gì đi, mất

Và với một mũi tên thôi, em bắn rơi một lần hai lá cờ huyễn tượng

Chân như sẽ xuất hiện mầu nhiệm nơi tử sinh.

Tôi đang mỉm cười an nhiên trong phút giây hiện tại

Nụ cười nở mãi trong bài ca mùa Xuân bất tận

Trong nụ cười kia em cũng sẽ thấy em còn mãi

Bởi vì em quả thực chưa từng bao giờ hiện hữu

trong ảo tưởng tồn sinh.

Nụ cười hôm nay, ta sẽ nhìn thấy ngày mai

Tận cuối đường ảo tượng

Không có gì đã qua và đã mất

Không có gì sẽ qua và sẽ mất

Và suối chim khuyên em hôm nay

“Hãy vẫn cứ là bông hoa hát ca”.

 

Hoa mặt trời

 

Em đến đây, bằng đôi mắt hồn nhiên

Nhìn màu xanh của pháp thân hiển hiện

Dù thế giới tan tành

Nụ cười bông hoa cũng không bao giờ còn tan biến

Chúng ta đã được gì hôm qua

Và sẽ mất gì sáng nay ?

Em đến đây

Theo ngón tay tôi

Nhìn thẳng vào thế gian điểm tô bằng ảo tượng

Hoa mặt trời mọc rồi

Muôn hoa khác đều quay về quy ngưỡng.


Ruột đau chín khúc

1.

Tôi đến đây để cùng khóc với các anh các chị.

Xứ sở ta đau thương và cảnh tình ta bi đát.

Bàn tay tôi đây xin các anh nắm lấy, xin các em nắm lấy,

Tôi muốn được nói cùng các anh và các chị: dù sao thì chúng ta cũng phải can đảm để mà lo lắng cho trẻ thơ, cho ngày mai.

2.

Đã một tháng rưỡi trời sau khi nước rút, em tôi nhận được

của cứu trợ hai lần, một lần chưa đầy lon gạo.

Ba ngày mới có một bữa cơm. Chiều nay tới thăm em, tôi được em cho biết rằng tối nay em phải ăn đọt cau và bắp thối.

Thương thay cho em tôi

(Và cho biết bao chiếc đầu xanh vô tội

Một đàn trẻ con da vàng mặt bủng)

Đi kiết từ hơn một tuần nay, không thuốc không men.

Nước cuốn mất mẹ em rồi, nước cuốn mất cả cha em,

nước cuốn mất cả em em nữa

Trên chiếc đầu thơ ngây, khăn tang không có

Nhưng nắng chiều vàng vọt trên cánh đồng tan hoang

xác xơ khốn khổ

Đã là chiếc khăn tang phủ trọn tâm hồn tôi.

3.

Hãy tới đây mà chứng kiến cảnh những người thương của tôi trong trận bão lụt Giáp Thìn. Đến để ẵm trong tay em bé xanh xao đã rủi ro còn sống. Để thấy người cha trẻ sau khi tìm biết rằng vợ và bốn con đã chết, trong ba ngày ba đêm đã ngồi yên nhìn vào khoảng không, và thỉnh thoảng cười lên sằng sặc.

Ở xa xăm anh có nghe thấy tiếng cười ấy không ?

Hãy đến đây để thấy cụ già râu bạc, sau những ngày cô đơn

tuyệt đối trên mảnh đất hoang, đã quỳ xuống đỡ lấy nắm cơm cứu trợ trên tay một em thiếu nhi ngơ ngác.

Cụ đã quỳ trước  tình thương, trong khi em bé khóc

“Cụ ơi, con chỉ bằng cháu của cụ mà thôi  ”

Nhưng dù sao thông điệp tình thương đã tới nơi rồi

Tôi có quyền đặt lòng tin nơi ngày mai nhân loại.

4.

Chồng chị đã mất rồi, con chị đã mất rồi,

Vườn dâu tan nát

Bếp lửa làm sao nhóm lại, mảnh đất nghèo ơi ?

Trời cho, rồi trời lấy lại,

Tôi sợ chị tôi chiều nay không còn kiên nhẫn,

Mà mở miệng ra, nguyền rủa hiện sinh mình.

Tôi khóc khi nghe chị nói rằng :

“Tuy một phút khó khăn

Mà khỏe thay những gia đình chết trọn”.

Nhưng hôm nay còn tôi, còn anh, còn bạn

Ta chung lưng gánh đầy hiện hữu trên hai vai

Hãy nương vào nhau, và gắng đừng bật lên tiếng khóc;

con đường còn dài,

Vì thế hệ tương lai, hãy cúi đầu đi tới.

5.

Người nông dân ngửng đầu lên khi nghe lời tôi hỏi

Và chua xót trả lời, không e dè, ngần ngại :

“Tôi ghét cả hai bên

Tôi không theo quốc gia

Tôi không theo giải phóng

Tôi chỉ theo người cho tôi sự sống”

Cuộc tồn sinh ! ôi tủi nhục không chừng !

6.

Trên thượng lưu sông Thu Bồn

Đứng giữa dòng

Tôi cắt đầu ngón tay cho giọt máu đào rơi,

hòa tan vào dòng nước

Máu tôi đã được hòa với dòng sông

Thôi hãy nằm im

Tất cả những ai đã vong thân oan ức !

Còn những người sống, và còn dòng sông đây –

Nghe tiếng trẻ thơ từ muôn trùng đồng vọng

Tôi đã trở về giữa những thành núi cao

Để đêm nay nhìn đỉnh núi nghiêng đầu nghe dòng sông kể chuyện

Chúng tôi còn đây, trong cuộc đời hằng chuyển,

sẽ xin đứng bên nhau mà dựng lại quê hương

7.

Có những Trì Địa tay còn lấm mực nhà trường

Xẻng cuốc trên tay

Đào đất bắc cầu

Cúi xuống vừa khóc vừa chôn những thây người sình thối

Có những bóng hình Quan Thế Âm, với vừng trán thơ ngây vô tội

Áo nâu

Chân đất

Nón lá che đầu

Lặng lẽ đặt từng bước chân non trên vùng đá sạn thương đau

Chui vào những túp lều con mới dựng

Bất chấp hiểm nguy quốc gia, việt cộng

Tìm tới

Những người thoi thóp

Đang ngửa cổ chờ trông

8.

Tôi đã thấy rồi bàn tay các em

Tuy bé nhỏ, nhưng hiền như tơ trời Đâu La Miên thuở trước

Vừa đưa ra để ẵm lấy trẻ thơ

Thì đứa bé bỗng nhiên lặng thinh, nín khóc

Và mắt người mẹ khốn khổ sáng lên như hai viên bích ngọc

Khi nhìn hộp sữa đã được từ nghìn trùng sông nước

đem đến cho con

9.

Tôi ngồi đây, trước cánh cửa thiên đường

Đương khép chặt

Tôi cúi đầu mong đợi

Nơi vườn cũ chắc hương cau còn nhẹ tỏa

Nhưng các em sao lặng lẽ chiều nay

Hãy cất tiếng lên, trên mảnh đất đau thương này

Cất tiếng lên, cho chim xanh ngàn nơi bay về quy tụ

Cho nước non này mãi còn cẩm tú

Nói lên đi em

Hiện hữu sẽ bừng sinh sau  ngôn thuyết  nhiệm mầu.

 

Chiến tranh

 

Xin hãy nghe tôi đây

Làng tôi hôm qua chỉ vì có sáu người Việt Cộng về

Mà đã bị dội bom – hoàn toàn tan nát !

Cả làng tôi chết sạch

Nền hoang ngơ ngác

Lũy tre xác xơ

Miếu thờ ngã gục

Tôi về đây trong mây nước rưng rưng.

Có trăng sao mười phương

Có nhân loại, có anh em đây

Cho tôi cất cao lời tố cáo cuộc chiến tranh bẩn thỉu này

Cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, dã man, thảm khốc,

Ai xô chúng tôi vào vũng lầy chết chóc ?

Xin làm chứng cho tôi

Hãy nghe tôi đây

Tôi nói rằng  tôi không công nhận cuộc chiến tranh này

Chưa bao giờ và không bao giờ công nhận cuộc chiến tranh này

Tôi muốn nhắc lại một ngàn lần, trước khi tôi bị giết

Hãy nghe tôi, như nghe chim đỗ quyên,

Vì anh em

Nhỏ giọt máu trên cành hoa mà kêu lên tiếng kêu bi thương thống thiết

Tất cả các anh hãy quay báng súng về đập vào khối đen hận thù tham vọng

Hãy đưa bàn tay của các anh ra mà chở che cho sự sống

Kẻ thù của chúng ta là cuồng tín, là bạo tàn

Là tham lam, là vu khống

Kẻ thù chúng ta không phải con người

– dù  con người  gọi là Việt cộng –

Giết  con người  đi rồi, chúng ta ở với ai ?

Hãy đuổi chúng đi, những đàn âm binh từ muôn phương tràn tới

Gieo rắc vô minh, hận thù

Sầu thương vời vợi

Anh em giết nhau tủi nhục quá chừng

Cuộc chém giết vô nghĩa quá rồi, oan khuất nhiều rồi

Anh có nghe không ?


Sáu chiếc chèo tay


Thuyền đi từ bến sông lầm lạc

Gió cuốn mang xa một cánh buồm

Sáu chiếc chèo tay khua nước bạc

Đi từ mây nước gọi hoàng hôn

Mưa rơi từng hạt trên mui vắng

Như tiếng than van của mọi trời

Sóng nở thành hoa trên mặt nước

Sắc hoàng hôn, tím, ngã chơi vơi

Sáu chiếc chèo tay mang nhịp sống

Đưa thuyền tách khỏi bến mê mờ

Qua ngàn lớp sóng trần xô đẩy

Hướng thẳng về nơi bản thể xưa

Đây rồi : tràn lan trên đất yêu

Ngàn bông hoa lạ nở trong chiều

Hương thơm lúa chín say mùi rạ

Sắc thắm mây hồng quyện tiếng tiêu

Thuyền đến bên sông : ngừng nhịp nước

Quay nhìn bến cũ lúc ra đi

Thì đâu ? nơi cõi xa xăm ấy

Là cả mênh mông chẳng thấy gì !

Đã xa hun hút bờ mê vọng

Sóng gió trần gian cũng lặng rồi

Phương xa ngây ngất trời hương khói

Bến bờ giải thoát hiện ngàn nơi.