Con đang có mặt đây

Kính bạch tăng thân

Con rất biết ơn đại chúng về hai tuần lễ vừa qua đã cho phép con dần dần làm quen với Xóm Hạ và với lối sống chánh niệm ở đây. Con đã thật sự tận hưởng cuộc sống này và đã được làm quen với những người thật sự tốt bụng, dễ thương và rất thuần thành. Tuy vậy, không phải tất cả mọi thứ đều dễ dàng đối với con, bởi vì chánh niệm không có nghĩa là làm ngơ trước những cảm thọ và ký ức mà nếu có quyền chọn lựa thì con chẳng muốn có chút nào. Thường thường con hay trốn tránh chúng khi sống trong thất niệm. Con đã học hỏi được rất nhiều, và quý sư cô đã trao truyền cho con rất nhiều công cụ để xử lý tất cả những gì trồi lên trên bề mặt ý thức. Đó là những gì thật quý giá đối với sức khỏe và cho tương lai của con. Tuy nhiên, con vẫn còn rất nhiều cái cần học hỏi, vì vậy nếu quý sư cô hoan hỷ chấp thuận cho con ở lại thì con rất hạnh phúc để được tiếp tục ở lại thêm. Con có thể làm việc trong văn phòng hay bất cứ việc gì mà tăng thân cần.

Thực tập của con:

đá

An lạc từng bước chân

Trong mấy ngày đầu con phải cố gắng rất nhiều để có mặt trong giây phút hiện tại. Con có cảm giác như mình nhìn cái gì cũng qua một làn nước. Con không thể cảm nhận được mọi sự việc xảy ra một cách trực tiếp, ngoại trừ một vài trường hợp. Sau một thời gian thực tập ăn và đi trong chánh niệm, nhận được  sự yểm trợ bằng năng lượng của tăng thân con đã có thể thật sự tiếp xúc được với giây phút hiện tại. Trước tiên con tập để ý tới các giác quan và toàn thân khi ăn và khi đi để có mặt thật sự. Sau đó con thử tập trung tâm ý hoàn toàn vào một cử động thôi, thí dụ như nhấc cái nĩa lên hoặc đặt chân xuống một điểm nhất định trên mặt đất. Rồi con thử tập trung vào một cử động đồng thời với việc để ý tới các giác quan. Con cũng đang thực tập vô tướng bằng cách cố gắng không đặt tên cho cái gì hết, không phản ứng lại người khác hoặc với hoàn cảnh mà chỉ đơn thuần quán sát cảm xúc và ý nghĩ của mình (mà không hề có đặt tên cho nó).

Năm giới là một mặt khác trong sự hành trì của con, nhất là từ khi con được đọc những lời hướng dẫn cặn kẽ của Thầy. Con rất thích được ăn chay (thức ăn rất ngon) và khi có cơ hội để ăn sô cô la thì phần lớn con có thể từ chối không ăn. Trước đây, khi con cảm thấy không vui hoặc không khỏe trong người, con hay tìm an ủi trong việc ăn uống. Nhưng ở đây, con đã cố gắng thực tập ăn uống đàng hoàng hơn, chỉ lấy thức ăn vừa đủ. Con ăn sáng và ăn tối ít lại, ăn trưa nhiều hơn. Kết quả là con đã giảm cân. Ngoài ra, con còn thực tập lắng nghe sâu. Con thấy mình có thể lắng nghe bằng cả con người của mình, khi đó cả người nghe lẫn người nói đều được lợi lạc, dù là con vẫn còn đang trên đường học hỏi.

Kinh nghiệm và hoa trái thực tập:

Con thấy khi mình không đặt tên cho cái gì nữa thì mọi thứ bỗng trở nên thiêng liêng. Xấu hay tốt, tất cả đều là kinh nghiệm, đều trở thành quý giá. Và như vậy thì không có gì bị vất đi, tất cả đều còn đó như tự thân của chúng, không hề bị con can thiệp. Vì thế chúng bảo tồn được vẻ đẹp làm nên bởi phẩm chất, bằng sự hiện hữu và bằng đức hạnh của tự thân. Trong một bữa ăn con cố gắng không đặt tên cho bất cứ cái gì mà chỉ tập trung vào từng cử động mà thôi. Mỗi nhát cắt của con dao trở nên tuyệt đẹp, ánh sáng phản chiếu trên cái muỗng trở nên sống động trong từng cử động. Khi nhìn những hạt cơm, con thử không nhìn nó như cơm và tự nhiên tên của nó biến mất, nó trở thành một hiện hữu như nó đang là, không có hình tướng, không hề có sự phân chia hay cần được định nghĩa. Nội tâm của con lúc ấy cũng vậy, trong một khoảnh khắc nào đó chỉ còn lại định lực và thực tại, các chức năng của cơ thể và các đối tượng đều không hề bị tâm chi phối, không có sự tách biệt. Sự tách biệt chỉ là một khái niệm vô nghĩa mà thôi.

Một lần khác con đang thực tập vô tướng và có mặt trong giây phút hiện tại khi đang ăn, không hiểu sao con cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Có một người đi ngang qua trước mặt con, nhìn con một cái và trong khoảnh khắc ấy, con biết là cô ấy cũng có cùng một cảm thọ như con. Con không thể phân biệt được cảm xúc nào là của con và cảm xúc nào là của cô ấy. Con quan sát thật kỹ và nhận ra rằng những cái đó thật trống rỗng và không đáng để mình chạy theo. Cảm xúc của một người có thể được truyền cho người khác một cách thật dễ dàng, vì vậy chúng ta phải thật cẩn thận về những gì mình cho ra.

Con rất dễ bị mất quân bình khi có ai đó bực bội với con, hay khi con có cảm giác là họ đang như vậy. Vì con thực tập không dán nhãn hiệu lên bất cứ cái gì và ý thức rằng cái tưởng thường hay lừa gạt mình nên con không dám chắc là người khác đang cảm thấy như thế nào, dù có khi con cảm được năng lượng của họ một cách rõ ràng. Con cũng biết là sự trông chờ hay ước muốn của mình có thể hạn chế người kia và làm cho chính con đau khổ. Nói cho cùng thì con không thể nào thay đổi được người khác mà chỉ có thể thay đổi bản thân và cái tưởng của chính mình. Vì vậy con cố gắng quán sát phản ứng của mình và chịu trách nhiệm về tất cả những gì xảy ra bên trong con, ý thức rằng con có thể thay đổi nó bằng cách thay đổi cái tưởng của mình. Nói tóm lại, con chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của chính mình mà không dựa vào những yếu tố bên ngoài.

Ngoài ra con còn nhận thấy khi mình phản ứng, thay vì chọn cách hành xử một cách có chánh niệm, con thường hay để cho cảm xúc và tập khí kéo đi, những tập khí này dựa trên cái tưởng mà con có (mà cái tưởng thường sai lầm). Mình đặt tên cho chúng, làm cho cảm xúc mạnh lên thêm và tập khí lại càng được củng cố. Làm như vậy, mình tiêu xài năng lượng và nuôi nấng cái ngã vốn có gốc rễ từ tập khí và môi trường. Khi mình để cho mọi thứ lưu nhuận, không còn phản ứng, không đặt tên và không để tâm điều khiển, tức là mình không cho tâm tạo thức ăn cho bản ngã nữa, và vì vậy cái ngã sẽ biến mất mình sẽ trở nên hạnh phúc hơn. Con thấy những trải nghiệm trong hai tuần qua của con về sự thực tập chánh niệm, nhất là thực tập về vô tướng là một sự đe dọa khủng khiếp cho “cái ngã” mà con đã tự tạo ra và tạo thành những tập khí nữa. Tự ngã, tập khí và các chiến lược mà con đã chế tác ra có thể khá hữu ích trong việc xử lý một vấn đề cụ thể nào đó, nhưng sau đó chúng lại trở nên không cần thiết và bệnh hoạn. Có khi con cảm thấy thật bình an, nhưng sau đó con lại đi qua những giây phút lên lên xuống xuống thật kinh khủng (con biết nhiều thiền sinh khác cũng trải qua những kinh nghiệm tương tự). Chu kỳ này cứ lập đi lập lại như thế. Điều tối hậu của việc thực tập chánh niệm và vô tướng là sự vắng mặt của “tự ngã”. Vì vậy sự chống đối là một cái gì thật tự nhiên. Những bài pháp thoại của Thầy và của các vị khác đã giúp cho con đối trị với vấn đề này. Tuy vậy con vẫn đang còn phải thực tập với nó.

Con nhận thấy khi ăn trong chánh niệm thì hành động của mình không bị sai sử bởi suy nghĩ. Bộ óc đã quyết định sẵn việc cử động bàn tay, nhấc cái nĩa lên trước khi ta nghĩ về nó một cách cố ý. Từ ví dụ này, con tin là tập khí đã có sẵn trong cơ thể và trong tàng thức của con rồi. Nếu con không cẩn thận và không ý thức, có thể cách hành xử này sẽ diễn lại cả đời giống như những thói quen đã được tạo tác ra trong quá khứ. Hay để đối phó với những hoàn cảnh không còn tồn tại nữa.

Trong khi thiền tọa, con đã có thể cảm thấy mình là một với hơi thở. Có một lần con có cảm tưởng như mình đã trở thành toàn bộ hơi thở. Con thở ra và thấy giống như mình không bao giờ cần phải hít vào nữa. Cơ hồ như con có thể dừng hơi thở lại như thế trong giây phút ấy. Từ lúc ấy trở đi, hơi thở ra của con có vẻ rất dài. Dù con cảm thấy khỏe nhưng con không biết như thế là tốt hay không tốt, hay là không tốt cũng không xấu.

(Tất cả những trải nghiệm này là rất mới mẻ đối với con, và chúng vẫn còn là một quá trình mà con đang đi qua.)

Mục tiêu:

Mục tiêu của con là tiếp tục thực tập để trở về với giây phút hiện tại, vô tướng và ái ngữ. Con sẽ thắp sáng chánh niệm trước khi nói để có ý thức hơn về cái mà con muốn nói, đó là bước thứ nhất. Con rất có hứng khởi với phẩm Phổ Môn và tác dụng trị liệu mà hạnh ái ngữ của đức Quán Thế Âm mang lại nên muốn tìm hiểu thêm.

Con thấy mình đã tạo ra một số lỗi lầm vì có những cái phù hợp trong văn hóa của con lại không đúng oai nghi trong văn hóa Việt Nam. Vì vậy con muốn học hỏi thêm về vấn đề này để có truyền thông tốt hơn và sống chung hòa hợp hơn với mọi người trong tăng thân. Con chắc sẽ còn mắc phải những lỗi lầm khác nữa bởi vì đây là một sự thay đổi rất lớn trong lối sống của con. Hy vọng là mọi người sẽ thông cảm cho con trong vấn đề này. Dù còn rất nhiều điều mà con không biết về lối sống của người xuất gia và của người Việt, con đã kết bạn được với một vài người. Hy vọng con sẽ có cơ hội được cùng hát với quý sư cô và dạy hát cho một sư cô mà con quen biết. Con có hứa là sẽ giúp một vài sư cô học tiếng Anh và song song đó con được học một ít tiếng Việt với quý sư cô.

Làm mọi việc trong chánh niệm đã giúp con có mặt trong giờ phút hiện tại, cảm được hạnh phúc và có thêm nhiều năng lượng. Tuy vậy, hiện giờ con vẫn còn có một chút khó khăn trong việc giữ chánh niệm khi phải làm gì đó hơi nhanh. Con ăn hay đi vẫn còn chậm lắm. Nhanh hơn nhưng vẫn giữ được chánh niệm, đó có là một việc khả thi hay không?

Con cũng muốn cố gắng đến với những người mà thường thường con hay tránh né.

Một lần nữa con xin kính cảm ơn đại chúng về hai tuần lễ vừa qua, thật là một kinh nghiệm tuyệt vời. Con mong là con có thể tiếp tục cùng đi tới phía trước với đại chúng trên con đường này.

Thương kính

Con

Kris

Người nghệ sĩ với hành trình tâm linh

Thầy kính thương,

Con là Christopher Bono, một nhà soạn nhạc. Con đã được gặp và thiền ôm với Thầy trước đây! Cách đây bốn năm, con đã hỏi Thầy một câu hỏi: một người nghệ sĩ cần phải thực tập như thế nào khi người đó cảm thấy phần lớn những nỗ lực sáng tạo nghệ thuật của mình mang tính biệt lập, khép kín, chỉ dành cho riêng mình mà không chia sẻ với cuộc đời. Người đó có cảm giác những gì mình làm đều xuất phát từ sự ích kỷ trong chiều sâu tâm hồn.

Thầy mở đầu lời chia sẻ đầy ấn tượng bằng câu nói: “Âm nhạc là lời thơ, là tiếng hát của trái tim…” Rồi Thầy tiếp tục trao truyền cái thấy của mình về khả năng làm thay đổi trái tim và tâm hồn của thế giới bằng năng lượng tỉnh thức, khi mà sự sáng tạo nghệ thuật được kết tinh, được thoát thai từ nguồn năng lượng từ bi, hiểu biết, năng lượng của niệm, của định.

Con cũng tìm thấy câu trả lời tương tự trong trái tim mình. Nhưng được nghe những lời chia sẻ trực tiếp từ Thầy giúp con thêm vững tin và quyết tâm thiết lập một sự liên hệ mới, sâu sắc hơn với âm nhạc và với thế giới.

Kể từ đó, âm nhạc mà con sáng tác đã thay đổi rất nhiều. Con vô cùng ngạc nhiên và hạnh phúc, đồng thời cảm thấy mình thật nhỏ bé, khiêm nhường trước sức mạnh của âm nhạc, trước khả năng trị liệu và mang lại niềm vui, niềm cảm hứng cho mọi người.

Con sắp sửa hoàn thành xong một album nhạc có tựa đề “Bardo” (Thân trung ấm). Nội dung của album là một lời cầu nguyện và một câu chuyện kể về cuộc hành trình tâm linh của một người bạn thân của con đã tự tử ở tuổi 25. Khi đó con cũng mới 25 tuổi.

Chính vì cái chết của bạn con mà con đã khám phá ra được một con đường tích cực hơn, con đường của chánh niệm và hạnh phúc. Một năm sau cái chết của bạn, con rơi vào tình trạng tối tăm và tuyệt vọng. Thực ra, đã từ lâu con luôn sống trong tâm trạng tối tăm và bế tắc này, nhưng chính sau cái chết của bạn con, con cảm thấy mình gần như muốn tự tử theo. Nhưng lạ thay, trong một khoảnh khắc rất đặc biệt, tự nhiên trong con đi lên một ý nghĩ: “Phải có một cách nào đó để cảm nhận thế giới này khác với cách mà con đã sống trong 25 năm qua”. Chính trong giây phút mầu nhiệm đó, con đã đi tới giá sách của mình và tìm được cuốn sách “Không diệt không sinh, đừng sợ hãi” (No Death, No Fear) của Thầy. Con không nhớ bằng cách nào con có được quyển sách này, có lẽ là con đã mua nó 4 – 5 năm trước, vì thầy giáo dạy nhạc đầu tiên của con, một người mà con rất kính ngưỡng, lại đặc biệt yêu thích thiền tập. Nhưng trước lúc đó, con chưa bao giờ nghe đến tên Thầy.

con đã về con đã tớiKhi con bắt đầu đọc cuốn sách của Thầy, cuộc đời con hoàn toàn chuyển sang một hướng đi mới. Ngọn lửa thực tập bắt đầu được nhen nhóm từ ngày đó và được tiếp tục duy trì cho đến hôm nay, tính ra là đã được 8 năm rồi. Những lời dạy của Thầy đã thổi nguồn sinh khí mới vào cuộc đời con và con mãi mãi biết ơn Thầy – người đưa đường, dẫn lối cho con đến với bình an và thương yêu.

Con mong ước một ngày nào đó được chia sẻ album “Bardo” với Thầy, nhưng phải đến mùa xuân năm 2014 thì album này mới thực hiện xong. Trong lúc chờ đợi, con xin gửi đến Thầy hai tác phẩm hợp xướng mà con đã sáng tác: tác phẩm đầu tiên là bản hợp xướng The Heart Sutra’s Unexcelled Mantra (Linh chú Vô Thượng trong Bát Nhã Tâm Kinh). Nó hơi khác so những gì mà ta thường nghe, nhưng con hy vọng là Thầy sẽ thích sự mới lạ này.

Tác phẩm thứ hai là bản hợp xướng cho một trích đoạn trong tác phẩm Cộng hòa (Republic) của nhà triết học vĩ đại Plato. Con rất thích thú khi thấy rằng dù có sự khác biệt giữa các nền văn hóa nhưng cái thấy về thực tại giữa các nền văn hóa không hề có sự khác biệt. Con tìm được một trích đoạn khá thú vị trong tác phẩm Cộng hòa của Plato như sau: “Nhất thể tuyệt đối (Absolute Unity) là gì? Đó là con đường mà khi nghiên cứu cái Một sẽ làm chuyển đổi tâm ý ta và hướng toàn bộ tâm ý vào sự quán chiếu về Thực tại (True Being)[1].” Trong tác phẩm Cộng hòa, Plato viết ra những tư tưởng này khi đang tranh luận về Toán học. Tuy nhiên, đoạn văn này cũng có thể dễ dàng được nhìn nhận như một đoạn văn mô tả về cách thức đạt đến trạng thái Định (Samadhi) trong thiền.

Con hy vọng là Thầy sẽ thích những tác phẩm này. Con muốn cảm ơn Thầy về những niềm vui và sự tỉnh thức mà Thầy đã mang lại cho cuộc đời con. Con xin nguyện tiếp tục nỗ lực để đem năng lượng chánh niệm mà con chế tác được nhờ những lời dạy của Thầy đến với mọi người trên thế giới, thông qua mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi nốt nhạc, mỗi thanh âm. Con sẽ làm điều đó suốt cuộc đời này với tất cả con người của con.

Cảm ơn Thầy vì đã là một vị Thầy tuyệt vời của con! Con mãi mãi biết ơn và kính ngưỡng trước sức mạnh của chánh niệm và từ bi trong Thầy – đó luôn là niềm cảm hứng đối với con.

Với tất cả thương yêu trong trái tim mình,

Christopher Bono.



[1] “What is Absolute Unity? This is the way in which the study of one has the power of drawing and converting the mind to the contemplation of True Being.” – Plato’s “The Republic”


Dưới đây là nguyên bản tiếng Anh của lá thư:


Tay má trong tay con

Thương gửi Ba Má,

Ba má thương, đêm nay là đúng đêm rằm tháng bảy. Tháng này người ta gọi là Tháng Vu Lan và ngày rằm là ngày quan trọng nhất trong tháng đúng không ba má! Có lẽ giờ này tại quê hương mình mọi người đang nô nức đi khắp các chùa để được tham dự ngày đại lễ.

Con mặc dù đã là một người xuất gia và cũng đã từng tiếp xúc với Đạo Bụt trước đây, tuy nhiên con cũng khá thờ ơ về những hiểu biết các sự kiện Phật Giáo. Con chỉ biết rằng hôm nay hay là trong tháng bảy này thì tất cả những người con đều dốc lòng thúc liễm thân tâm hầu mong để hồi hướng những hoa trái ấy cho đấng sinh thành. Những vị ấy đã vì tình thương lớn dành cho con cái mà có thể họ đã phải chấp nhận gây ra nhiều nghiệp xấu ác trong cuộc đời. Tháng này chắc là ngày nào má cũng đi chùa để tụng kinh Vu Lan và hồi hướng sự bình an cho ông bà ngoại đúng không má! Ngày bà ngoại mất, con nhớ nhiều ngày sau đó má ngồi bất động nhìn xa xăm ra cửa sổ và rơm rớm nước mắt. Hình ảnh ấy làm con không khỏi chạnh lòng. Lúc ấy cái tâm bé bỏng và thờ ơ của con nó được đánh động nhiều lắm má biết không! Bên ngoại con biết rằng má là người thương bà nhất, chắc là những ngày tháng này má đang dành hết niệm và định của mình để gửi cho bà ngoại, cho ông ngoại. Cầu mong cho hai vị được an vui “bên ấy”.

Khi ngoại còn sống, ngoại hết mực chăm lo cho con cái, cung phụng chồng. Nhưng ông ngoại thì nào có biết trân quý sự có mặt quý giá ấy của bà đúng không má. Rồi khi bà mất, đó là một sự chấn động lớn đến tâm can của ông ngoại. Sau đó ông suy sụp nhiều lắm và rồi năm sau ông cũng ra đi theo bà ngoại. Hôm nay trăng sáng vằng vặc, con uống tách trà và đang ngồi ở bàn đá trước sân dãy cốc tranh để ngồi viết thư cho ba má. Con biết là giờ này đã rất khuya rồi. Tuy nhiên trước ánh trăng và không gian tĩnh mịch này con không thể nào bỏ qua mà đi ngủ được.

Ngày con từ biệt ba má để đi tập sự xuất gia cách nay đã hơn một năm rồi ba má nhỉ. Con đã viết cho ba má được năm lá thư rồi thì phải. Con nhớ khi con lớn lên, có nhiều cơ hội va chạm với cuộc sống, thì con chợt nhận ra rằng má là một ân nhân lớn trong cuộc đời con. Má xuất hiện như là một sự sắp đặt của ơn trên rồi cho con ra đời để con có được ngày hôm nay. Năm lá thư qua, lá nào con cũng nhắc đến má, cũng thực tập nói lời thương yêu và trân quý. Vì con biết rằng ngày xưa con đã không đủ mạnh dạn để làm điều đó. Trước ngày con “bước tới thảnh thơi” con mới thật sự đủ sức mạnh để nắm tay má và cùng má đi thiền hành trên đất Thái Lan này. Năng lượng của tăng thân thật là vĩ đại, nó đã giúp con có đủ nghị lực để làm điều ấy. Nhà mình có bốn người mà trong đó 3 người là nam rồi. Điều ấy huân tập cho bản thân một sự rụt rè nào đó, ngay cả mẹ của mình mà còn chưa một lần nắm tay huống hồ gì là nói được một lời nói thương yêu như là “má có biết là con thương má nhiều lắm hay không?” Vậy mà khi đi tu rồi thì mình lại làm được thật dễ dàng, chí ít là đã thể hiện được phần nào trong năm lá thư vừa qua.

tay má trong tay con, tay con trong tay má

Ôi ánh trăng đã bị mây che mất rồi, trời đã tối trở lại rồi, muỗi nó đốt con quá chừng rồi kìa! Ba má thương, thư này con có ý định là viết cho ba cơ! Con phải tập viết thư cho ba thôi. Con phải tập thương và trân quý cả hai người chứ không thể cứ nghĩ rằng, khi viết thư cho má hay nhắc tới má thì cũng đồng thời là viết thư cho ba và nhắc tới ba được. Vì con nghĩ có lẽ ba chưa từng nghe đến một tuệ giác rất mầu nhiều của Đạo Bụt đó là tính “tương tức”.

Tương tức ư, ba có thể hiểu rằng ví dụ khi con viết thư cho má, má đọc có niềm vui và có sự truyền thông với con thì tự dưng ba cũng sẽ có hạnh phúc cũng như là có sự truyền thông với con. Rồi ở một khía cạnh khác là hễ trong khi con đặt bút viết thư cho ba má mà lúc ấy con có bình an, có thảnh thơi thì tự nhiên khi đọc thư của con ba má cũng sẽ có được thảnh thơi và bình an. Đó là tương tức vậy!

Ba kính thương, con biết phải viết gì cho ba đây. Con nhớ là mỗi khi con ngồi chơi với các sư anh sư em, nghe các vị chia sẻ về gia đình của mình, sư anh sư em chia sẻ rằng sự thực tập của họ đã giúp chuyển hóa được gia đình của mình, “ba của mình giờ đây đã bỏ được rượu bia, thuốc lá cũng đã bỏ luôn rồi. Mẹ thì không còn đánh bạc nữa, mẹ biết đi chùa, rồi mẹ còn biết tổ chức cho mọi người có cơ hội tiếp xúc với con đường tâm linh nữa.” Con ngồi nghe im lặng, trầm ngâm và con không nói gì cả. Con thầm chúc mừng cho huynh đệ. Con chỉ nhận diện rằng sự tu tập của mình còn nhiều yếu kém, đã quyết tâm buông bỏ đời sống tục lụy để mặc áo nâu đi trên con đường chuyển hóa. Vậy mà những đam mê, những tham dục vẫn còn đó. Sự chuyển hóa vẫn còn ở tốc độ của của chú rùa đang “chạy bộ” trên đường cao tốc. Vậy thì làm sao mà mình dám mở lời “ba ơi, hút thuốc có hại cho sức khỏe của ba lắm, ba cố gắng giảm lại và có thể bỏ hẳn nó luôn nhe ba!” Làm sao con có thể nói lên được điều đó trong khi con vẫn còn đang chật vật và lặn ngụp xuống lên với những vướng mắc tương tợ ở một khía cạnh nào đó. Nhiều lần con đã hạ quyết tâm để tránh cách thức tiêu thụ thất niệm, nó làm hại đến sức khỏe của mình cũng như ảnh hưởng đến con đường tu học của mình. Vậy mà mười lần như mười con nào có đủ nghị lực để vượt qua. Khi điều kiện bình thường thì mình có bình an nhưng hễ duyên đến thì vẫn sa trở lại thói quen hay tập khí cũ.

Con nhớ khi con còn ở nhà, có lần má đã mở một “chiến dịch” làm rất dữ với ba hòng mong ba bỏ được thuốc lá. Thật hạnh phúc, ba đã bỏ được nó, cả nhà mừng rỡ. Tuy nhiên rồi cái “ngày không mong đợi” nó cũng đã đến. Không lâu sau đó, duyên đầy đủ, bạn bè rồi đồng nghiệp liên hoan cuối năm… cuối cùng ba cũng đã không thể quên đi được “người bạn chí cốt” hơn 25-30 năm ấy. Và sau đó ba lại còn tiêu thụ mạnh hơn trước nữa. Giờ đây cứ mỗi lần con thấy những “anh bạn” đam mê cũng như tham dục của mình xuất hiện thì lúc đó con chỉ thở, nhận diện rồi mỉm cười với chúng. Và lúc ấy con thấy ba cũng đang biểu hiện rất rõ ràng trong con. Con thấy rằng mình thương mình bao nhiêu thì mình cũng đang thương ba nhiều không kém. Con đã nói cho ba nghe về tương tức rồi đó. Ba có tin rằng hạnh phúc và sự chuyển hóa nó có cùng một đặc tính tương tức hay không? Nếu như tự thân con chuyển hóa được những tham đắm những đam mê của mình thì việc ba làm được điều đó cũng sẽ hoàn toàn là hiện thực. Ba có tin điều đó không? Đó là tuệ giác mà Bụt đã đạt được sau khi Ngài thành đạo. Tương tức là một thực tế luôn có mặt, con và ba sẽ thử cùng nhau kiểm chứng điều đó nhé! Con rất có niềm tin nơi tuệ giác ấy của Bụt. Sự thực ấy luôn là chân lý. Con chuyển hóa được tự thân thì đâu đó cũng đang là sự chuyển hóa cho ba và ngược lại nếu ba làm được điều ấy thì một kết quả tăng trưởng và đi lên cho con cũng sẽ là điều không thể không có được [Hihi]. Và con xin nhờ má làm “trọng tài” cho sự “đánh cược” này của hai cha con nhé.

Bây giờ đã khuya lắm rồi, chắc là con phải dừng bút ở đây thôi, mặc dù trong con vẫn còn rất nhiều hồi ức về sự thương yêu và nuôi nấng của ba khi con còn nhỏ. Có lẽ con nhớ nhất là những buổi sáng trời lạnh căm, ba chở con đi học trên một chiếc xe đạp “xanh xanh”. Ngày nào ba cũng thỉnh thoảng đưa tay ra phía sau và nắm lấy tay con. Một, có thể là ba xem con có còn “ngồi đó” hay không. Hai là ba đang giúp cho con tiếp nhận những cái ấm áp hiếm hoi trong cái buổi sáng lạnh buốc ấy. Trước khi đến trường thì ba dừng lại ở chiếc xe bán xôi bắp mua cho con một gói rồi cho con mấy đồng để mua nước uống. Thả con xuống trường thì ba quay trở lại trường của mình để lên lớp dạy học. Sau này chiếc xe đạp xanh xanh ấy ba đã cho con. Con tân trang lại cho nó trẻ trung rồi kể từ đó nó trở thành một người bạn đường thay thế cho ba (ở một mặt nào đó). Con đã mang nó bên mình cho đến trước ngày con lên đường đi tập sự xuất gia (gần hơn 11 năm ba nhỉ!). Khi con cho lại cô bán ve chai thì con đã nhắn cô rất kỹ rằng “chị hãy giữ nó mà sử dụng hay là cho em mình sử dụng chứ đừng có bán nó nhe chị, vì nó đã lỗi thời, bán không được bao nhiêu mà để sử dụng thì lợi ích hơn rất nhiều”.

Một đêm trăng xa quê hương, nơi mà con đã có thật nhiều tình thương của ba má.

Xóm Trời Quang, Pakchong, Thái Lan

Ngày 31.08.2012 (rằm tháng bảy Vu Lan)

Con của ba má – Con của Bụt, Thầy, Tổ

Sư Chú Chân Trời Linh Thứu

Thầy hãy tu giùm cho mạ!

Kính dâng lên mẹ vào mùa Vu Lan!

Mẹ là chiếc áo nâu

Đẹp hoài áo nâu
Ánh trăng theo núi phiêu bồng,
Trăm năm thoáng chớp ánh hồng phôi phai,
Vườn xưa thơm ngát hoa mai,
Lòng xuân mấy độ đẹp hoài áo nâu,
Trăng non đón giọt nắng đầu,
Sớm hôm tha thiết nguyện cầu Như Lai,
Buồn vui theo nắng trải dài,
Đường đi thanh thản chớ hoài nhớ thương.

Đây là bài thơ con làm lúc nhớ về mẹ. Mấy năm gần đây, bỗng nhiên, mẹ trở nên già yếu, vì thế con thường hay lo lắng, băn khoăn. Nhìn ánh trăng trôi bềnh bồng qua đồi núi, con lại nhớ về mẹ. Nỗi nhớ này mang theo một chút bồi hồi, một phần bất an, lo sợ. Cuộc đời này sao ngắn ngủi quá! Mới ngày nào đây, mẹ còn trẻ đẹp và khỏe mạnh. Mẹ có thể leo núi Lộc Uyển rất cừ. Vậy sao, giờ đây mẹ đã già đi nhiều lắm, hai bàn tay nhăn nheo, hơi thở yếu dần và sức khỏe thật mong manh. Ngày trước, lúc còn bé thơ, con được mẹ nâng niu, chăm sóc và yêu thương. Thế mà, thời gian thấm thoát trôi qua. Nay con đã bốn mươi bốn tuổi. Và mẹ đã ngoài bảy mươi tuổi. Đúng là trăm năm như ánh chớp, như nắng hồng phôi phai.
“Vườn xưa thơm ngát hoa mai” là nơi con xuất gia, có rất nhiều hoa mai trắng như tuyết, có hương thơm ngào ngạt. Nhớ tới Làng Mai là nhớ tới một trời kỷ niệm tươi đẹp nhất đời con. Một bên thương mẹ; một bên thương Thầy, thương tăng thân và nhớ vườn xưa hoa trắng. Con như là một mặt trăng bị xẻ làm đôi, và bên nào cũng đều thương thắm thiết cả. Cố nhiên, khi mẹ bị bệnh, thì mẹ luôn được ưu tiên hơn hết. Nhưng xa Thầy và tăng thân thì con lại mơ trở về với mảnh vườn xưa ấy. Con đi tu lúc còn trẻ cho nên đối với con chiếc áo nâu đẹp mãi, thương hoài.
“Lòng xuân mấy độ đẹp hoài áo nâu.”
Ở bên mẹ, chăm sóc cho mẹ, làm người con hiếu thảo thật là diễm phúc cho con, nhưng sự thực tập của con không được bền vững và sâu sắc. Bởi thế, con suy nghĩ rất nhiều nên ở lại bên mẹ trong lúc này hay trở về với tăng thân. Lúc mẹ mới ngã bệnh, con và em Hạnh chăm lo hết lòng, cho tới lúc xin trở về tu viện thì mẹ nói “không cho”. Mẹ bảo: “Thầy đi rồi, mạ sẽ đau khổ lắm! Ai sẽ dẫn mạ đi bộ, ai sẽ xoa bóp hai chân cho mạ, ai sẽ đắp mền cho mạ, ai sẽ tụng kinh cho mạ nghe mỗi chiều?” Nghe như thế, tuy bề ngoài con giữ vững được vẻ bình thản nhờ vào hơi thở ý thức, nhưng lòng con xúc động mạnh lắm. Và con muốn khóc! Nhưng làm sao con có thể khóc được trong lúc này? Con tiếp tục thở, tiếp tục bước từng bước chân để ôm ấp cảm xúc cho con và cho mẹ. Mẹ đi theo con vừa năn nỉ như muốn khóc. Sau cơn tai biến mẹ như là một em bé. Con cảm thấy thương mẹ quá. Con vẫn giữ được sự bình tĩnh và cứng cỏi của người tu. Con thưa rằng mẹ cho phép con trở về tu viện. Chỉ có môi trường tu viện và tăng thân mới nuôi dưỡng thân tâm con được nhẹ nhàng, thanh thoát. Từ đó con mới đủ khả năng cầu nguyện cho mẹ. Suy nghĩ một hồi lâu, mẹ đổi ý và dạy rằng: “Thôi, thầy hãy về tu viện mà tu giùm cho mạ. ‘Tu là cõi phúc, tình là giây oan.’” Mẹ ơi! Trong cơn tai biến, thế mà, mẹ vẫn đủ sáng suốt yểm trợ cho con, lại còn thốt lên câu Kiều bất hủ mà mẹ thường ưa đọc cho người khác nghe. Lần nữa, mẹ làm cho con cảm động đến thấm thía cả tâm hồn! Chiếc áo nâu này là của mẹ. Mẹ sinh con ra đời, nuôi nấng con, giáo dưỡng con và cho phép con đi tu. Tuy rằng, mẹ thương nhớ con đến đứt ruột cũng cam lòng.
Lúc này, mẹ cần tình thương, sự chăm sóc và sự gần gũi của những đứa con. Tình thương, sự chăm sóc và sự gần gũi đã có hai chị, anh và các cháu. Mọi người, ai cũng thương mẹ bằng một tình thương vô điều kiện. Vì vậy con mới cảm thấy an tâm trở về tu viện. Tuy vậy, con vẫn cảm thấy buồn vời vợi cả tâm hồn. Nỗi buồn này cứ kéo dài dăng dẳng, và con đang thực tập mỉm cười để nuôi dưỡng niềm vui sống. Con dành nhiều thì giờ đi thiền hành dọc hai bên sườn núi, ngắm mây trắng bay, nhìn bầu trời xanh ngắt, nói chuyện với bông hoa dại bên đường. Con mong các bông hoa bé nhỏ gửi năng lượng an lành cho mẹ mau mạnh khỏe. Khi màn đêm về, con leo lên ngồi yên trên đỉnh núi để tâm sự với trăng sao. Con cầu với trăng sao gửi ánh sáng cho tâm mẹ thêm tỉnh táo.

“Trăng non đón giọt nắng đầu,
Sớm hôm tha thiết nguyện cầu Như Lai,
Buồn vui theo nắng trải dài,
Đường đi thanh thản chớ hoài nhớ thương.”

Thầy Pháp Đăng trong lễ Vu Lan tại xóm Trung Làng Mai năm 2013

Bây giờ, con đã trở về với Làng Mai. Nơi đây con có Thầy, có tăng thân, có mảnh vườn hoa thơm ngát. Con tìm lại được một chút bình an và thanh thản trong tâm hồn. Con thường nhớ đi thiền hành cho mẹ, thở cho mẹ, ngồi thiền cho mẹ và cầu nguyện cho mẹ. Con đường ở rừng thông này sao mà mát mẻ và yên tĩnh quá, mẹ ạ! Con tự an ủi rằng hãy đi từng bước chân thanh thản cho mẹ, chớ có nên thương nhớ hoài làm chi. Mẹ có biết hay không? Sư Ông thường ưa đi thiền hành trên con đường này. Từ cốc ngồi yên đi xuống chùa Sơn Hạ, Sư Ông ngồi chơi trong ngôi nhà đá trắng bên bếp lửa hồng. Một hôm, đầu mùa an cư, Sư Ông đi tìm con để cùng với Người đi dạo chơi ở rừng thông này. Đi sau lưng Sư Ông, con cảm nhận rõ ràng sự an lạc, thanh tịnh toát ra từ con người của Sư Ông, và đồng thời rừng thông cũng trở nên thanh tịnh đến một cách lạ kỳ. Ngay giây phút ấy, con liền nghĩ tới mẹ. Con cầu nguyện cho mẹ bằng cách mời mẹ đi từng bước an nhiên, nhẹ nhàng với con. Con cảm thấy sung sướng lắm! Những ngày sau đó, con thường trở về đi trên con đường này để tiếp tục cầu nguyện cho mẹ. Rừng tùng mãi luôn thanh tịnh, con đường mòn vẫn in dấu chân an lạc của Sư Ông, con xin thành tâm gửi năng lượng này về cho mẹ. Mẹ hãy mở lòng ra để tiếp nhận và mỉm cười vui sướng đi.
Mẹ ơi! Tình thương là sự cầu nguyện, là hơi thở nhẹ, là bước chân an, là con đường thiền hành. Đạt được bình an thì tình thương cho mẹ sẽ trở nên trọn vẹn và đẹp hoài như chiếc áo nâu của con.
ThạchLang
Chân Pháp Đăng

Tri ân mẹ

Mẹ thương yêu nhất của con!

Chỉ cần nghĩ đến mẹ thôi, lòng con đã cảm thấy ấm áp rồi. Mẹ đã cho con quá nhiều điều mà con sẽ mang theo suốt cuộc đời. Con rất biết ơn mẹ vì mẹ đã thật hào phóng trong việc dành thời gian và dành cả cuộc đời mình để nuôi lớn Teresa và con. Con rất vui mỗi khi nghĩ đến tấm hình ba mẹ đang nắm tay nhau đi trên bãi biển. Trong bức hình, ba mẹ trông rất hạnh phúc, đầy sức sống và niềm vui. Con biết là cuộc sống đã trở nên thật khó khăn cho cả ba lẫn mẹ khi ba bị bệnh lao. Tuy vậy mẹ đã rất kiên cường, làm mọi cái mà mẹ thấy nên làm, ngay cả khi mẹ ở trong hoàn cảnh biệt lập và cô độc.

Suốt thời niên thiếu của con, mẹ đã luôn có mặt đó cho con. Khi con từ trường học hoặc từ lớp múa ba lê trở về nhà, bữa ăn có bánh pudding lúc nào cũng được chuẩn bị sẵn sàng cho cả nhà. Mẹ rất biết cách tạo nên không khí của một gia đình. Nhờ mẹ mà ngày nào cả nhà mình cũng đều quây quần để ăn điểm tâm và dùng bữa tối với nhau. Con biết không phải lúc nào mọi việc cũng dễ dàng khi mẹ phải chăm sóc hai đứa con gái nhỏ. Đôi khi mẹ cảm thấy thật cô đơn và còn bị hiểu lầm nữa. Vậy mà mẹ vẫn tiếp tục vượt qua những lúc lên xuống ấy. Con biết ơn mẹ lắm…

Con thấy gia đình mình là một gia đình hạnh phúc. Và đó là nhờ công của ba mẹ. Mẹ kể với con bà ngoại là một người có lòng kiên nhẫn rất lớn. Thế nhưng mẹ lại là một người biết cách đem mọi người trong gia đình lại với nhau, mẹ rất khéo trong việc tổ chức một buổi đi chơi dễ thương hoặc một kỳ nghỉ lễ thật là “siêu” cho cả nhà. Tính mẹ rất vui nên bạn bè hay khen trong gia đình mình lúc nào tiếng cười cũng vang lên rộn rã.

Con rất thích những thức ăn ngọt mà mẹ hay làm như là các loại mứt (dùng phết lên bánh mì), bánh pudding Giáng sinh và các loại bánh sinh nhật. Con cũng thích làm mấy thứ đó lắm, và con biết là con đã thừa hưởng sự khéo léo này từ mẹ.

Con rất hạnh phúc vì ba mẹ đã chọn sống ở nông thôn, trong một xóm nhỏ. Con đã được tự do chơi đùa thỏa thích trên các cánh đồng và con suối quanh nhà. Tại Làng Mai, con đã nghe kể nhiều về khổ đau gây nên bởi sự tan vỡ của các gia đình có liên quan đến bạo động, nghèo đói, giận dữ, v.v… Con thấy mình may mắn biết bao khi đã có được một môi trường gia đình ấm áp để lớn lên như thế.

Con thấy ân hận vì những nỗi đau và sự tổn thương không tránh khỏi mà con đã gây ra trong quá trình ba mẹ nuôi con khôn lớn. Con biết khi con đi qua tuổi dậy thì và tới tuổi trưởng thành, có những lúc con nổi giận và dỗi hờn nên đã làm khổ mẹ. Con cũng hối tiếc về việc đã làm cho mẹ lo lắng khi lối sống của con không đúng theo “tiêu chuẩn mẫu mực” (như ba thường nói).

Cảm ơn mẹ đã yểm trợ con tham dự các cuộc trình diễn thời trang ở London và Paris, giúp con sửa sang lại căn hộ ở Paris (bao gồm cả việc đi lượm các tấm thảm cũ ở dọc đường), và gần đây nhất là chính mẹ tham dự một khóa tu học chánh niệm. Mẹ đã yểm trợ con thật sự.

Mẹ thương nhất của con, mẹ thật là dễ yêu biết bao. Con rất thích việc tuần nào hai mẹ con mình cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Cảm ơn mẹ đã là chính mẹ.

Thương mẹ thật nhiều

Susan – Trăng Tam Muội

Mười năm … nhìn tới, nhìn lui…

Ban biên tập chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Anh: Let’s play

Thương gửi các anh chị em xuất sĩ Làng Mai!

Xóm Thượng đang vào mùa hè. Cây cối khoác áo xanh tươi khắp nơi. Những con đường duyên dáng vòng quanh Thệ Nhật Sơn một lần nữa lại phủ đầy bóng mát. Đã thấy một vài chiếc lều dựng sẵn cho các thiền sinh đến sớm. Họ là những cộng tác viên (staff) yểm trợ quý thầy trong khóa tu nên tình nguyện đến sớm hơn những người khác để chuẩn bị đâu đó sẵn sàng. Tăng thân xuất sĩ chỉ mới trở lại Làng cách đây hai tuần sau một tháng ở bên Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu (EIAB). Vậy mà xóm Thượng trông đã sạch sẽ gọn gàng rồi. Thứ Bảy vừa qua (29.06.2013), Xóm Thượng đã tổ chức Ngày Mở Cửa (Open House) thường niên để mời hàng xóm láng giềng và dân cư từ các vùng lân cận của vùng Dordogne đến thăm Làng cho biết. Còn xóm Hạ và xóm Mới thì tổ chức vào ngày Chủ Nhật (30.06.2013).

Sáng nay, Hội đồng Tỳ Kheo xóm Thượng đã có một cuộc họp để làm chương trình cho khóa tu mùa Hè. Buổi họp ngắn thôi nhưng rất hòa điệu. Tình huynh đệ có thể được cảm nhận một cách thật cụ thể – sinh động và đầy sức sống. Tôi ngồi đó, thỉnh thoảng nhắm mắt lại một chút để tận hưởng cái năng lượng đang hiển bày đó.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy cành lá của tăng thân đang đâm chồi nảy lộc và lớn mạnh trong mùa xuân này. Hiện tại có khoảng 20 người trẻ đang thực tập dài hạn tại xóm Thượng. Năm bạn trong số này đang có ý hướng xuất gia. Họ đến từ các quốc gia Thái lan, Ba lan, Mỹ, Anh và Tây Ban Nha. Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi đã chứng kiến sự chuyển biến này trong thời gian ở Làng. Đó là việc phần đông người xuất gia đến từ các nước châu Âu, là người da trắng hay đến từ các nước không châu Á khác. Thỉnh thoảng mới có một người Á châu. Điều này có thể thấy rõ trong 3 hay 4 đợt xuất gia gần đây, nhất là trong các nhóm xuất gia ở tại Làng. (Gia đình cây Trúc Tím, Gia đình cây Cúc Đại Đóa, Gia đình Cây Hoa Đỗ Quyên và Gia đình cây Hoa Kim Ngân)

Nhìn chung tại xóm Thượng, rất nhiều thầy đã có những bước tiến đáng kể trong sự thực tập. Thí dụ như khi đi thì không nói, đi một cách nhẹ nhàng và có hạnh phúc; thực tập im lặng vào các buổi tối cũng trở nên hùng tráng hơn, đủ để không trở thành cứng nhắc, ngay cả các buổi tối làm biếng. Về phương diện phụng sự, trong mùa này thầy Pháp Tại thay thế cho thầy Pháp Áo làm tri sự. Ai cũng rất hoan hỉ khi thấy thầy đi lại trong xóm phân chia công việc cho mọi người bằng vốn tiếng Anh hay nhất của thầy.

Sư chú Pháp Đan thì sửa chữa lại Thiền đường Trúc Lâm để quý thầy dùng làm văn phòng chùa. Đề án này làm cho rất nhiều khuôn mặt của quý thầy rạng rỡ nụ cười, nghĩ đến niềm vui khi sẽ làm việc ở đây – được có mặt cùng nhau trong không gian rộng rãi đó. Một bàn trà thấp được kê vào để quý thầy giải lao và thậm chí có cả một cái bồn tuyệt đẹp để rửa ly tách uống trà!

Quý thầy Pháp Lưu, Pháp Tài và Pháp Lý trong Chương trình làm việc với trẻ em đã mang về một cái lều tròn lớn có bề rộng 9m. Lều này sẽ được dùng làm thiền đường cho các em. Người bán lều cùng với hai người phụ tá hiện đang giúp dựng chiếc lều này. Đây là chiếc lều tròn thứ hai được dựng trong hệ thống chùa của Làng Mai. Chiếc thứ nhất là chiếc ở tu  viện Lộc Uyển.

Ngay sau khi từ Đức trở lại Làng chúng tôi đã được thưởng thức các loại rau xanh sạch trồng từ Nông trại Hạnh phúc (Happy Farm) do các bàn tay hết lòng chăm sóc của các anh Stuart, Daniel, Keith và nhiều người khác. Các bữa ăn của chúng tôi thật là sinh động với các loại rau xà lách trộn, yellow squash (một loại mướp hình dáng giống chiếc bánh tai yến màu vàng, có khi giống như trái dưa leo), cải xoăn, zukini (một loại mướp trông giống như trái dưa leo), bok choi, bông cải xanh, bông cải trắng và rất nhiều loại rau cải khác. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tăng thân đã trồng bông cải trắng thành công khi nhìn các bông cải tròn, to, hoàn toàn phát triển. Các hàng khoai tây đang nuôi củ, hấp thu nhiệt lượng và ánh nắng mặt trời, lá xanh rờn hứa hẹn một vụ bội thu vào mùa hè. Tôi để ý thấy khi quý thầy biết là rau củ đã được tăng thân canh tác theo lối hữu cơ thì họ chuẩn bị các món ăn một cách cẩn thận hơn và đơn giản hơn để giữ lại hương vị tự nhiên của chúng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Có rất nhiều tiến bộ đáng mừng của các xóm Làng Mai để báo cáo lại cho các bạn. Tuy nhiên tôi sẽ chia sẻ nhiều hơn về thời gian ở bên Đức, nơi mà chúng tôi đã tổ chức hai khóa tu, mỗi khóa sáu ngày cùng với một ngày quán niệm công cộng. Hai khóa tu này, một cho người nói tiếng Hòa lan, một cho người nói tiếng Đức một lần nữa mang lại nhiều chuyển hóa và bổ ích cho tất cả mọi người. Khó mà tin là EIAB chỉ mới được khởi công xây dựng năm năm về trước. Hiện tại một số đông quý thầy và sư cô người Việt đã qua hết các kỳ thi tiếng Đức, chỉ còn có một nhóm nữa là phải thi vào mùa thu này.

Cuối cùng thì tháp chuông đã được dựng lên. Khu vườn xung quanh tháp đã mang lại ánh sáng và một  năng lượng mới cho toàn khu vực. Cám ơn phong thủy của thầy Pháp Ấn!

Thật là hứng khởi khi nhìn thấy nhiều thầy và sư cô người Việt nói tiếng Đức rất lưu loát trong ngày khách đến và trong suốt khóa tu. Sư cô Bối Nghiêm và sư cô Thúc Nghiêm chia sẻ rất hay trong gia đình pháp đàm. Hai sư cô có đủ ngôn ngữ để diễn đạt rành mạch rõ ràng những gì cần chia sẻ. Tôi rất ấn tượng khi thấy sư cô Bối Nghiêm chia sẻ hay như vậy bởi vì 2 năm trước đây tôi có cơ hội học chung lớp với sư cô và khả năng tiếng Đức của sư cô rất khác với bây giờ. Tôi nói đùa với quý sư cô là mười, hai mươi năm sau, nếu Tăng thân tổ chức một buổi họp mặt tất cả các vị xuất gia ở Bát Nhã thì sẽ rất là thú vị bởi vì chúng tôi sẽ khám phá ra họ đã chuyển hóa và thích nghi với những môi trường mới nhiều đến mức nào. Một số hiện đang trưởng thành tại Hoa Kỳ, số khác thì ở Thái lan, Hong Kong, thậm chí cả ở bên Úc. Thật sự là họ đã được đem đi trồng ở khắp nơi từ vườn ươm Bát Nhã.

Lần này ở EIAB mọi người có vẻ ít nhắc tới tiền bạc, về việc gây quỹ, hoặc “cần sớm sửa chữa lại toàn bộ khu nhà”. Những căng thẳng không tránh khỏi đi đôi với những vấn đề này cũng không còn nữa. Tăng thân có vẻ như đã đâu vào đó và thoải mái hơn. Không cần phải nhắc đến cũng biết là những kinh nghiệm của EIAB trong 5 năm vừa qua đã đơm hoa kết trái, đã giúp cho khóa tu diễn ra một cách nhịp nhàng. Tôi chăm sóc các bạn thiền sinh cộng tác viên trong hai khóa tu Hòa lan và Đức nên đã có cơ hội được nghe những phản hồi rất tích cực của họ về các khóa tu.

Trong khóa tu dành cho người nói tiếng Đức, tôi bỗng nhận ra một điều là tăng thân của chúng ta sẽ không bao giờ hoàn hảo. Không bao giờ đến một lúc nào đó, chúng ta có thể buông thõng hai tay và nói: “Xong rồi, mọi việc đã xong hết rồi.” hoặc “Xong xuôi hết rồi, bây giờ chúng ta có thể thư giãn và thực tập được rồi.” Tôi ý thức rất rõ là Viện Phật Học vẫn còn cần rất nhiều đầu tư, tuy vậy bây giờ đây các khóa tu vẫn đang diễn ra, các khóa học đang nở rộ, và quý thầy quý sư cô đang không ngừng trưởng thành. Câu thần chú phải là “Hạnh phúc đủ” hay là “Hiện tại thì như vầy là đã đủ tốt rồi.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lần này đến đây tôi ý thức hơn về những chuyển hóa đang diễn ra và vai trò của viện Phật học trong việc chuyển hóa này. Lịch sử của tòa nhà này, sự đồ sộ và kiên cố của nó là một thử thách cho bất cứ ai đến nơi đây.

Trong bữa ăn chiều đầu tiên của khóa tu, có một phụ nữ người Hungary chia sẻ là cô rất phiền lòng về việc không được báo trước về lịch sử của tòa nhà. Cô nói rằng chúng ta phải có trách nhiệm báo cho thiền sinh biết về một việc có tầm quan trọng như thế. Có thể nhìn thấy trên khuôn mặt cô rất nhiều đau khổ. Cũng có thể hình dung một phần nào qua chia sẻ của cô về quá khứ đau khổ mà gia đình cô phải gánh chịu trong thời chiến tranh nước Đức. Cái quá khứ mà gia đình cô tránh nhắc đến bằng mọi giá. Thậm chí cô đã nghĩ đến việc bỏ khóa tu ra về. Thế nhưng cô đã ở lại, để cười, để  khóc. Vậy mà đến ngày về, cô phấn khởi thiền ôm với tất cả các thành viên trong gia đình pháp đàm để cám ơn họ đã có mặt cho cô. Nghiệp lực là một cái gì sinh động như vậy đó.

Chúng ta đang có mặt đúng nơi, đúng lúc. Vấn đề không phải là tòa nhà, cũng không phải về vấn đề tiền bạc, thậm chí cũng không phải về bao nhiêu khóa tu mà chúng ta đang và sẽ mở. Người phụ nữ ấy đã tìm ra được một cái gì đó. Nó không phải là vàng, cũng không phải là kim cương. Cái giá cô ấy bỏ ra để có được sự chuyển hóa là bao nhiêu? Có đáng cho chúng ta cố gắng hay không? Tôi nghĩ về Thầy và về Sư cô Chân Không, về công sức mà hai vị đã bỏ ra ở Việt Nam và nhiều nơi khác. Tôi chắc là có lúc họ cũng mệt mỏi lắm. Tôi muốn nói về con người lười biếng trong tôi, chỉ muốn lui lại phía sau, tìm sự thoải mái cho riêng mình, tránh né khó khăn và thử thách.

Sau 10 năm ở tại Lộc Uyển, tôi về lại Làng và đến thời điểm này tôi đã ở Làng Mai được 2 năm. Những gì đã xảy ra trong 10 năm vừa qua, trước đây thật khó mà hình dung được. Các trung tâm Làng Mai ở Hoa Kỳ, Bát Nhã, Hong Kong, Thái lan, viện Phật Học Ứng Dụng Âu Châu, chương trình người trẻ Wake Up, và còn nhiều nữa… Tôi thử sử dụng cặp mắt 10 năm của mình để tiên đoán cái gì sẽ xảy trong 10 năm tới nhưng tôi không thể đoán được. Tôi thấy mình cần phải mở lòng ra để đón nhận những khả năng vô tận có thể xảy ra. Vì không biết trước nên tôi có thể tận hưởng hiện tại một cách đích thực.

Gần đây Thầy đã tự tay viết một quyển sách. Tôi tình cờ có được một bản copy và đã khóc khi đọc nó. Không biết là bạn có nghe phong phanh về quyển sách này hay không. Nếu chưa thì chắc các bạn sẽ sớm được đọc thôi. Tựa đề của quyển sách là “Bây giờ mới thấy”. Đó là một thiền quán về thời gian dựa trên các câu thơ của Truyện Kiều và ngẫu hứng từ Being Time (Là thời gian) của Dogen. Tôi chia sẻ chuyện này với bạn vì nó đã gián tiếp làm tôi hứng khởi để viết lá thư này.

Trước khi dừng bút, tôi xin cảm ơn tất cả các anh chị em xuất sĩ thân thương đã cùng tôi đi trên con đường này. Tôi nguyền xin ở lại ngay bây giờ, và tôi sẽ tiếp tục ở lại thêm mười năm nữa. Chúng ta sẽ gặp nhau trên suốt con đường nhé.

Còn nữa, bên ngoài cửa sổ, các sư em của tôi đang ném bóng vào rổ. Bạn không thể nghĩ ngợi về quá khứ hoặc tương lai trong khi đang chơi bóng rổ được. Muốn chơi hết mình, bạn nên chỉ chơi thôi. Biết đâu chúng ta có thể xin Thầy thêm “Chánh Chơi” vào danh sách của các tâm hành. Tất cả trẻ con đều có thể làm cái này. Người lớn thì quên mất nó rồi, tuy vậy họ vẫn có thể nhớ lại được. Chỉ cần giúp họ một chút thôi.

Hẹn gặp bạn trên sân chơi nhé.

Thầy Pháp Dung

Bạn có thể chia sẻ lá thư này với người khác,
và nhớ viết về những gì đang xảy ra với bạn ở góc nhỏ của quả địa cầu, nơi mà bạn đang có mặt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hạnh phúc trong lòng Tăng thân

Là một sư cô tu học theo pháp môn Làng Mai, chúng tôi được đổi môi trường tu học khoảng ba, bốn năm một lần. Đổi sang một trung tâm khác để tu tập, học hỏi và phụng sự cùng với tăng thân ở đó. Đến đâu, tôi cũng coi đó là quê hương của mình. Năm ngoái, nhà tôi là Ni Xá Diệu Trạm, một trung tâm tu học của quý sư cô Làng Mai ở Huế. Năm ni, nhà của tôi đã là Xóm Mới, Làng Mai, nước Pháp rồi. Tôi thương Xóm Mới từ tháp chuông, Phật đường, sân chim, đồi mận cho tới vườn Bụt… Nơi mô trong Xóm Mới tôi cũng thương hết. Mỗi ngày được vô Phật đường để lạy Bụt, ngồi thiền và tụng kinh, tôi thấy hạnh phúc vì được trở về với gốc rễ tổ tiên, trở về với mình trong khung cảnh trang nghiêm và thanh tịnh.

hoadayzy

Đây là mùa xuân đầu tiên tôi được ở Làng. Mùa xuân nhưng trời vẫn còn lạnh, rứa mà chim đã về nhiều lắm rồi. Ngồi trong phòng học, thỉnh thoảng tôi ngồi yên nghe chim hót. Tiếng chim líu lo làm cho tâm tôi thư thái quá chừng.Tôi thích đi chơi với hoa. Hoa nở khắp nơi. Mấy chị em tôi hay lên đồi mận uống trà, ngồi giữa một thảm hoa màu vàng, màu tím… và trước mặt là một cánh đồng mận đầy những hoa là hoa. Chúng tôi nằm giữa những cánh đồng hoa và tưởng tượng mình đang ở trong truyện cổ tích. Không khí mùa xuân mát rượi và thơm lừng. Mỗi ngày, chúng tôi có một giờ để chơi thể thao và chúng tôi tha hồ để tận hưởng. Những sinh hoạt khác trong ngày, tôi cũng rất thích như ngồi thiền, pháp đàm, học giới, nấu ăn…

Tôi thích nếp sống đơn sơ mà bình dị nơi đây. Chúng tôi vừa làm việc để tạo điều kiện cho thiền sinh tu tập và chúng tôi cũng vừa sống cho mình. Thầy tôi dạy: “Mình đừng có đi tìm cái hạnh phúc to lớn mà nên đi tìm cái hạnh phúc nho nhỏ trong đời sống hàng ngày. Rửa chén là một niềm hạnh phúc, nấu ăn hay làm vườn cũng vậy”. Thực tập theo lời Thầy dạy nên tôi thương từng phút giây tôi sống trong tu viện. Tôi tưởng tượng khi phải đi xa, có lẽ là tôi sẽ nhớ Làng ghê lắm. Tôi nhớ cảnh, nhớ những sinh hoạt trong Làng và nhớ quý Thầy, quý sư cô. Đôi khi tôi tự hỏi không biết nhờ phước đức gì mà mình được sinh ra vào trong một thế giới toàn người dễ thương như ri! Thầy tôi thương học trò lắm và các sư anh, sư chị, sư em của tôi sống với nhau cũng hết sức dễ thương.

Tôi thích nhất được học cách dạy của Thầy và của quý thầy, quý sư cô, các sư anh, sư chị của tôi. Tôi đã từng kể cho Thầy tôi nghe cuộc đời của tôi hồi còn nhỏ. Tôi bị bế tắc và mặc cảm rất nhiều vì người lớn dùng bạo lực với tôi. Tôi kể cho Thầy nghe và phát nguyện sẽ học cách dạy sư em và chơi với sư em bằng tình thương của mình. Thầy dạy tôi phải nuôi dưỡng hạt giống của Thầy trong tôi, cưng các sư em của tôi như Thầy đã cưng đệ tử của người vậy. Một ngày nọ, tôi đang rửa chén thì Thầy hỏi: “Này con, mai mốt con lớn lên, con có đánh đệ tử của con không?”. Tôi thưa: “Dạ không, bạch Thầy”. Thầy nói tiếp: “Con mà đánh đệ tử của con tức là con đánh cháu của Thầy đó. Thôi con đánh Thầy luôn cho rồi”. Tôi cười vì thấy Thầy dễ thương quá. Thầy dạy thêm: “Nếu sau này con đánh đệ tử của con tức là hạt giống bạo động đang luân hồi đó. Còn khi con chấm dứt cái đó là con chấm dứt luân hồi. Cái gì tốt thì mình nên để cho nó luân hồi, cái gì xấu thì nên chấm dứt, hiểu không?”. Tôi hiểu liền và nhớ mãi bài học ngày hôm đó như một kỉ niệm đẹp của tôi với Thầy.

Chúng tôi thương nếp sống đơn giản và đạo hạnh của Thầy. Chúng tôi học từ Thầy qua thân giáo và pháp thoại. Chúng tôi còn hạnh phúc vì Thầy của chúng tôi dí dỏm và nói chuyện có duyên lắm. Thầy đã nói với chúng tôi rằng Thầy luôn luôn dùng tình cảm và lí tưởng để dạy học trò. Thầy mong muốn học trò cùng với Thầy tiếp tục con đường mà chư Tổ giao phó lại. Tình thầy trò của chúng tôi đẹp như rứa đó.

thay trò

Sống trong tăng thân điều tôi thích nhất là chơi với các sư em của mình. Mỗi khi được chăm sóc và nâng đỡ sư em, tôi cảm giác tôi đang tiếp nối Thầy, mang Thầy đi về tương lai. Nhưng tôi vẫn còn nhỏ lắm nên cơ hội được làm sư em nhiều hơn làm sư chị. Làm sư em tôi cũng thích. Tôi thích nhõng nhẽo các sư chị. Chơi với các sư chị, tôi được chỉ dạy và cho ăn bánh. Các sư chị có mặt và bảo hộ khi tôi có khó khăn. Tôi còn có nhiều sư bạn. Tôi gọi sư bạn bởi vì sư chị đó, sư em đó thường chia sẻ với tôi về những ước mơ, nguyện vọng và tâm tư tình cảm như những người bạn. Tôi chia sẻ với sư bạn và chúng tôi yểm trợ nhau để thực hiện những ước mơ của mình. Chúng tôi cũng xây dựng cho nhau những mảnh vườn tâm thật đẹp bằng cách soi sáng, khích lệ và tưới tẩm hạt giống lành trong mỗi người.

Gia đình xuất sĩ của tôi đẹp như rứa khi đi xa làm răng tôi không thể nhớ cho được. Mai này, được tăng thân cử đến một trung tâm khác, tôi lại tiếp tục sống với gia đình xuất sĩ nơi đó đẹp như tôi sống nơi này. Đi đâu tôi cũng nuôi dưỡng Thầy, nuôi dưỡng tăng thân trong tôi nên tôi luôn hạnh phúc.

Chân Hiểu Nghiêm

Con đã thấy con đường

Nam Mô Đức Bổn Sư Bụt Thích Ca Mâu Ni

Ni xá Diệu Trạm, ngày 5 tháng 10, năm 2012

Lời đầu tiên cho con đảnh lễ Sư Ông ba lạy trong tâm thức của con với lòng kính trọng và thương mến. Con tên là  Diệu Hà, nhà con ở Hải Phòng. Con xin gửi tới Sư Ông lòng biết ơn sâu sắc của con qua lá thư này. Con đã ở Diệu Trạm được hai tuần. Con là cư sĩ được biết đến Tăng thân qua khóa tu Mùa hè 30/4-1/5/2012. Đó là lúc con mới tốt nghiệp trường Học Viện Kĩ Thuật Quân Sự chuyên ngành Xây Dựng Dân Dụng và Công Nghiệp. Từ một người bạn cùng xóm trọ tại Hà Nội, con biết tới chùa Đình Quán, nên con và em trai đã có mặt để tham dự “Khóa tu bốn ngày”. Cảm xúc của con trước, trong và sau khóa tu thật tuyệt vời. Trời ơi! Con đã khóc trong tâm mình. Tại sao lại có một đạo Bụt thực sự tháo gỡ và trị liệu tinh thần như vậy? Sao mình đã kém may mắn trong suốt thời gian trước đó? Hai tám năm đã từng đến chùa truyền thống, rất kính Bụt, kính Tăng, mong cầu có một nơi mà mình có thể nương tựa tinh thần đích thực nhưng mà chưa gặp được. Con biết đến đạo Bụt và rất thích tụng kinh khi con mới học lớp hai thôi. Thời gian đó gia đình con ở Hongkong. Gia đình con vượt biên như Sư cô Chân Không có nhắc đến trong cuốn sách “52 năm theo Thầy học đạo và phụng sự”. Gia đình con ở Hongkong chín năm và hồi hương Việt Nam năm 1997. Con thắc mắc là tại sao suốt thời gian đó pháp môn Sư Ông không vào tới nơi con cư trú vậy? Con biết ở Hongkong, Sư Ông cũng có đạo tràng. Những người Việt Nam ở Hongkong khi gặp nhau thì mừng lắm chứ! Có lẽ là chưa có nhân duyên, dù con rất khao khát gặp dòng nước pháp trong lành nhưng chưa được.

Thời gian kể từ khi còn ở Việt Nam cho tới tháng 4/2012, con đã cố gắng tiếp cận nhiều chùa tại gần nơi con ở như Hải Phòng, Hà Nội nhưng con đến rồi lại đi. Con thấy dường như chưa phải là cái mà con muốn tìm cầu. Tình hình Phật giáo tại miền Bắc nói chung thì chắc là Sư Ông cũng biết rồi đó, là thế đó… Cho đến khi được tham dự khóa tu ngày Chủ nhật là ngày lễ lớn tại Đình Quán – Hà Nội, con như bừng tỉnh và khóc thút thít. Đây là cái mình cần tìm đây. Sao mà bao lâu nay mình không biết vậy? Sao mình kém duyên quá vậy? Con tủi thân nè hic hic… Con lại nghĩ, thôi đừng trách móc quá khứ, hãy vui lên. Quá khứ chưa gặp thì hiện tại được gặp, còn khóc lóc gì nữa, muộn vẫn hơn không. Nếu mình biết sống và thực tập pháp môn của Sư Ông ngày nào thì mình bớt khổ ngày đó. Nếu nhiều người cùng biết đến phương pháp trị liệu tinh thần này thì họ cũng vơi bớt đi biết bao nhiêu khổ đau như mình rồi. Và con đã thầm ước: “Sư Ông, các thầy, các sư cô ơi! Các vị là sứ giả tinh thần tuyệt vời lắm đó. Các vị hãy mau đến hóa độ cho thành phố Hải Phòng và rộng ra các tỉnh thành khác nữa. Nhiều nhà, nhiều thành phố và bản làng cần quý thầy, quý sư cô lắm. Xin hãy mang cơn gió mát lành tới cho những người khát khao đạo như con và để đem lại lợi lạc cho tất cả chúng sanh. Con biết Sư Ông tuổi đã cao, đã đi nhiều nơi, đã tạo phước báu vô lượng. Nhưng Sư Ông ơi, vẫn còn nhiều người cần đến Sư Ông lắm, cần đến những vị sứ giả của Người. Khi nhận được những cánh thư từ Việt Nam – Diệu Trạm thân thương, chan chứa biết bao lòng biết ơn, tình thương mến cùng lòng kính trọng tri ân sâu sắc đến Sư Ông, cầu mong Sư Ông thật mạnh khỏe, thật vui, sống thật lâu. Con cầu chúc cho Sư Ông những điều tốt lành nhất.

Sư Ông ạ! Ở Diệu Trạm, con nhận được những lời “gạ” đi tu nhiều lắm nhưng mà hạt giống đi tu của con vẫn còn mờ nhạt. Là cư sĩ tại gia, con tự thấy mình là người có chí cầu tiến, ham học hỏi. Con xin hứa sẽ cố gắng để con và cả gia đình luôn luôn hướng về đạo Bụt. Con nguyện sẽ tinh tiến trên con đường chuyển hóa để trị liệu, để biết thế nào là tịnh độ ngay trong cõi ta bà, và để cảm nhận thế nào là an lạc, thảnh thơi, là hiểu và thương, là ái ngữ và lắng nghe, là tập nhìn sâu vào lòng sự vật, là thở và cười… Sư Ông ơi! Bao nhiêu người viết thư cho Sư Ông, tình cảm và những lời chúc đến Sư Ông đều dạt dào và chan chứa như thế này, chắc từ phương trời xa xôi kia thư chưa tới mà Sư Ông đã nhận được hết rồi. Vì Sư Ông là người có khả năng đặc biệt mà, đâu cần mở từng trang, đọc từng chữ. Mặc dù con chưa một lần gặp Sư Ông nhưng khi viết thư này, con như đã nhận được tình thương từ xa của Sư Ông vậy. Ôi, một cảm xúc thật tuyệt vời!

Một lần nữa con kính chúc Sư Ông luôn khỏe và sống thọ. Con mong một ngày được gặp Sư Ông, được nhận nguồn năng lượng hiểu biết và thương yêu, từ bi rộng lớn và tâm bồ đề khoáng đạt của Sư Ông. Con kính lạy Sư Ông.

Con kính chào Sư Ông.

Phật tử: Đinh Thị Diệu Hà