Về nguồn

Đã về, đã tới, nơi đây

Tình như con nước vơi đầy, đầy vơi

Em xa, xa tít chân trời

Bây giờ Về Cội, là trôi mộng đời

Đã về đã tới, Em ơi!

Chơn  như tỏa sáng- góc trời mờ sương

Mỏi chân cỡi gió tha phương

Bây giờ tắm nắng thanh lương trăng ngời

Tâm nhiên rạng rỡ môi cười

Gặp Em hiện cả Đất Trời trong Ta!

 

Tâm Huyền

Ta đã làm gì cho quê ta ?

Tâm Huyền

 

Ta đã làm gì cho quê ta?

Một dấu hỏi vồng lên nghe lòng quặn thắt!

Như lưng còng của Mẹ

Như hình hài trẻ thơ thiếu cơm thiếu áo

Mà dài đêm dằn vặt

Đọng một dấu chấm than

Chấm lửng lưng Người…

Ôi quê hương!

Một quê đói nghèo xơ xác

Ôm lũy tre làng, gậm đá rã mồ hôi

Một bát canh rau nóng hổi

Ta quên sao dáng Mẹ ta cười

Bóng cha già đứng lặng giữa cươi*

Dẫy* rơm rạ tóc khô,

Với chiếc xảy* nhọn hoắt tay liền tay không nghỉ

Phơi  trần lưng cày luống cày lúa mới

Bàn chân lùi giữa trời trưa nắng xóa

Nuôi đàn con lớn dậy bao ngày.


 

Ta đã làm gì cho quê Ta?

Đã vá lành chưa vết thương hằn trên lưng Mẹ?

Ôi! Một dấu hỏi ngàn đêm

Mà sao không trả nổi

Thao thức…chừ thao thức…

Cứ xoáy mãi tim người

Gan héo, ruột lồi và mắt rớt con ngươi.

Nghe vẳng đâu đây

Tiếng cuốc đêm thâu

Tiếng ve sầu gọi hè không mỏi

Cơn gió rì rào

Vọng tiếng hò ai nhặt khoan vời vợi.

Ta chẳng đứng bên ni

Em chẳng qua bên  nớ

Mà sao lòng nghe chừng nức nở

Võng đưa êm ả giọng ơi à…

Gối tay Mẹ nút hoài bầu sữa cạn.

Bao năm rồi cách xa ly tán

Ta phải về tắm lại bến sông xưa

Làng cũ mến thương

Cao vút rặng dừa

Bưởi bòng mãi đu đưa trong gió lộng

Quê hương nay thuyền trôi lướt sóng

Bão tố qua rồi, trời ngớt cơn mưa

Ta phải về dựng lại mái tranh xưa

Để thờ Tiên linh liệt tổ

Để vơi dần nỗi nhớ niềm thương

Và sẽ hát cùng em

“Bài ca dao gởi Mẹ”

Giữa đình- chùa- miếu- vũ linh thiêng.

Ta phải về dìu em đến trường

Học lại bài ngày xưa ông cha dạy:

“Biết yêu thương và sống đời chân thực

Biết làm người dù khổ cực, gian lao

Biết lấy oán làm ân

Biết ơn cha nghĩa mẹ

Biết nghĩa thắm đồng bào”

Và muôn điều đạo lý thanh cao

Còn vương mãi trong rừng ca dao thuở nọ

Cho mắt em thơ sáng tỏ

Cho trí vượt trời cao

Để tự hào mang giòng giống Việt

Đừng bịt mắt, che tai, giả đò câm điếc

Chạy theo danh lợi bạc tiền

Giành nhau hốt những đồ rác rưởi

Của thiên hạ dư thừa

Mang nhãn hiệu văn  minh – mục rữa

Để Mẹ thương yêu  ngậm ngùi lệ ứa

Mà lãng quên kho báu ngàn đời

Của Tổ Tiên chắt chiu dành dụm.

Ta sẽ về ươm lại tình quê

Cho đất nở hoa tươi

Cho vườn xưa đơm quả ngọt

Cho em thơ chiều lên nghe chim chiền chiện hót

Thả cánh diều lơ lửng cuối sườn đê

Lắng tiếng chuông rơi, lá rụng sau hèsen búp từng cánh hé


Ôi! đẹp vô cùng một bức tranh

Một bức tranh mộc mạc, không màu

Sao mà yêu đến thế!

Hãy vẽ tiếp dùm ta em nhé!

Bởi tay gầy thấm mỏi

Bởi bút nhạt ngòi trơ


Đây là đâu? Em?

Em có thực… hay mơ?


*những từ địa phương


Em và Thu

Tôi và chị dạo chơi trong một buổi chiều cuối xuân, khi không còn những bông hoa ca hát ven đường, chỉ có vài ngọn gió vi vu, đủ để nghe thong thả. Chị ngỏ lời nhờ tôi viết lời tựa cho tập thơ đầu tiên của chị. Chà khó ghê! Chữ nghĩa không có, làm sao để  giới thiệu được những lời thơ đẹp mà tôi đã từng mến mộ. Thôi thì cứ viết, như thể chị để gió lật từng trang thơ vậy.

Thơ của chị đến từ rất thật, rất tự nhiên, tôi biết chị khi còn là một cô bé nhà quê tay lấm bùn, rồi trở thành một xuất sĩ. Chị sống và thực tập rất hết lòng … thơ ra từ đó. Rằng ai đã từng một lần ghé qua chắc cũng khó quên những lời thơ mộc mạc, chân thật, khi lành như mưa xuân, khi trong như giọt sương buổi sớm. Thơ chở bốn mùa rực rỡ, thơ mang tiếng cười rộn vui, thỉnh thoảng cũng có những giọt nước mắt trên mi nhưng rất ngọt ngào.

Tôi nói, đến để “ngắm” thơ chị, vì rằng khi đọc những dòng thơ tôi có cảm tưởng mọi cảnh vật như hiện ra trước mắt. Như được cùng chị dạo chơi trên đồi cỏ xanh của ngày tháng tư, hay cùng chị nhặt lá thu rơi ép vào trang vở, để khi thu khép lại rồi, vẫn còn nghe thu chín mênh mang.

Em cất giấu mùa thu trong trang vở

Còn trinh nguyên màu lá đẹp thắm xinh

Em gom nắng nhét đầy bao kẽ hở

Cho mùa đông nắng ấm vẫn nguyên lành”.

Những dòng thơ của chị đã mang cuộc sống bay vút lên cao…mong những ai tình cờ đọc nó đều hưởng được những giây phút trở về nhẹ nhàng, yêu thương.

Thảo Nhi.


EM VÀ THU
(Sư cô Huệ Tri)
Em cất giấu mùa thu trong trang vở

Còn trinh nguyên màu lá đẹp thắm xinh

Em gom nắng nhét đầy bao kẽ hở

Cho mùa đông nắng ấm vẫn nguyên lành

Ngày hôm qua ép thành trang kỷ niệm

Chở vui buồn bắt nhịp đến mai sau

Và hôm nay dù nắng nhạt phai màu

Vẫn còn đó nguyên sơ nồng hơi ấm


Dòng tất bật ẩn chứa nét thản nhiên

Đời tươi vui còn giấu nỗi ưu phiền

Xin nguyện cùng buồn vui qua năm tháng

Có khổ đau hạnh phúc mới vẹn toàn.

Tình Cha

Ngày xưa con bé ngây thơ

Cha luôn che chở vô bờ tình thương

Ngày đêm lo lắng canh trường

Tình cha như thế ai lường mà hay

Nuôi con cha phải cuốc cày

Chăm lo ruộng đất ươm cây tỉa trồng

Sớm hôm cha chỉ ngóng trông

Mưa hòa gió thuận cho bông kết đài

Cha là nắng ấm ban mai

Là dòng sông mát trải dài quê hương

Tình cha ấm áp thân thương

Xua tan bóng tối soi đường con đi

Thương con cha chẳng so bì

Làm người một kiếp chỉ vì đàn con

Con đi xa cha mỏi mòn

Đứng ngồi lo lắng trông con từng giờ

Nuôi con từ thuở ấu thơ

Công cha cao rộng vô bờ vô biên

Tình cha trải rộng khắp miền

Làm con xin nhớ đáp đền công cha.

(Em vẫn tinh khôi, thơ Mộc Lan gởi tặng bạn đọc nhân mùa Vu Lan )

Mẹ từ bi

 

Mãi còn đó bên đời con bóng mẹ

Ánh mắt hiền nhìn trần thế sầu bi

Mãi còn đó trong lòng con bóng mẹ

Đón con về sau những chuyến ra đi

 

Thất thểu lang thang vương vấn nghĩ suy

Bao ngày tháng mãi mê con tìm kiếm

Tận nơi đâu là chân như hoàn thiện

Tháng ngày dài con vẫn mãi ruổi rong

 

Có nhiều khi đứng dưới ánh mai hồng

Đời đẹp thế sao bờ mi ứa lệ

Con ngược xuôi giữa buồn vui trần thế

Lục lọi hoài đâu bản thể của con

 

Khắc khoải ưu tư tuổi trẻ hao mòn

Mà  ánh sáng Thế Tôn chưa rọi tới

Để đêm mơ con lo âu chới với

Ước mong về quỳ dưới bóng mẹ yêu

 

Về náu nương trong nắng sớm mưa chiều

Về hứng giọt cam lộ trên cành liễu

Về làm con dại khờ và non yếu

Phút giây này con dừng bước …mẹ yêu.

 

(Em vẫn tinh khôi, thơ Mộc Lan gởi tặng bạn đọc nhân mùa Vu Lan )

Thơ tình cho Trái Đất

 

Chân Trăng Yên Tử

 

Con thích ngắm trời sao

Và thường vươn tới các vì sao

Hái một tinh cầu, cho vào túi áo

Sáng nay thiền hành trên đường đất ướt

Bỗng ngỡ ngàng nhận ra

Con đang bước

Trên một vì sao

Mỗi hòn cuội nhỏ kia

Cũng là một vì sao

Và trong những lòng ngực quanh con

Tỏa chiếu muôn vì sao lấp lánh

Ôi con đang đi trên tinh cầu rực nắng

Có thảm lá vàng buông thả mộng bình an

Có tiếng chim te te, gà cục tác, dế râm ran

Những ngọn cỏ đẫm sương long lanh ngàn châu báu

Có sóng biển ì ầm vỗ bờ thương mến

Ngọn thác bạc nào ngạo nghễ chốn rừng sâu

Và những chiếc cầu vồng bắt giữa không gian

Nối đôi bờ của Hiểu và Thương

Con đi đâu, còn kiếm tìm chi nữa

Khi đã trở về dưới mái nhà xưa

Kìa hoa sứ trắng thơm thơm bàn tay mẹ

Miếng xôi đầu ngày ngọt dẻo vị thương yêu

Hạt nếp kể con nghe chuyện của phù sa

Của bông lúa phất phơ trong gió lộng

Con cò trắng gãi đầu bên trâu mộng

Vị ngọt trong mồ hôi bác nông phu

Con đâu cần làm một chuyến viễn du

Lên phi thuyền vượt ngàn năm ánh sáng

Trên một vì sao !

Trên một hành tinh bé nhỏ xa kia

Nơi một ngày chỉ dài bằng mấy phút

Có một Hoàng Tử Bé cô đơn

Chống cằm

Nhìn về Trái Đất

Và ước mơ vươn tới một vì sao!

Chùm thơ của Chân Trăng Yên Tử

Vũ trụ về trong một bát cơm

Em thấy chăng trong một bát cơm

Cả vũ trụ đang về mầu nhiệm

Hạt gạo trắng từ đồng chiêm thơm phức

Đất trời gom cho lúa trổ đòng đòng

Kìa em bé thơ ngây hai má đỏ hồng

Đang phụ cha gặt về thóc mới

Một chú chuột tìm cái ăn đỡ đói

Rủi ro sa vào bẫy của nhà nông

Con châu chấu xanh đang nhảy thong dong

Đâu biết sẽ rơi vào trong chiếc vợt

Và chiếc máy nào đang tuốt lúa

Sợi rơm bay sẽ thành nấm ngày sau

Ở ngoài sân hai đứa nhỏ đuổi nhau

Chui vào đụn rơm chơi trốn tìm buổi tối

Ló đẩu ra nhìn nhau cười nắc nẻ

Rồi nằm yên cùng ngắm trăng vàng

Trái trăng treo như một thiên đàng

Của lũ trẻ với Hằng Nga – Chú Cuội

Chúng có biết trong bát cơm gạo mới

Công của thủy triều đều đặn cũng nhờ trăng

Vũ trụ đang về em có thấy chăng

Từ hơi nóng mặt trời đến đám mây phiêu lãng

Từ ngọn gió lùa cho kết trái

Đến biết bao sinh diệt của muôn loài

Chỉ một hạt cơm vũ trụ đã đong đầy

Và chuyển hóa thành máu xương da thịt

Từ giọt mồ hôi của bao người rơi xuống

Thành giọt mồ hôi của em hôm nay

Xin mìm cười khi nâng bát trên tay

Để cảm ơn cuộc đời mầu nhiệm

Tôi có là chi mà khen ngon dở

Trước vô cùng vũ trụ ở trong tay!

02.08.2011

 

Thấy lá rơi

Chân Trăng Yên Tử

Lá rơi như nhát kiếm

Rạch đôi đường thời gian

Tử sinh trong một niệm

Ta ở đâu mà tìm.

21.07.2011

 

Thiền hành

Chân Trăng Yên Tử

Bước chân trên mặt đất

Là giọt giọt sương rơi

Thân tâm cùng có mặt

Là một với đất trời.

21.07.2011

 

Khúc hát tử sinh

Chân Trăng Yên Tử

Gió reo vui

Gió reo vui

Chào em, gió!

Lá rơi vui

Lá rơi vui

Chào em, lá!

Lá vàng rơi

Lá xanh rơi

Như nhịp gõ

Điệu tử sinh

Triệu tế bào

Vừa hoại diệt

Mới ra đời

Ai vừa diệt

Ai mới sinh

Ai cất bước

Đường rong chơi!

21.07.2011

 

Con kính bạch Sư Ông!

Con kính gửi đến thêm Sư Ông một bài thơ con mới làm:

Kiếp ngoại

Chân Trăng Yên Tử

Một kiếp vui sao!chẳng ngắn dài!

Thở còn thì thở, hết thời thôi

Trong bụng rỗng không, lòng chẳng bận

Lá nửa chừng rơi hóa bướm bay!

Cảm hứng khi con làm bài này là hai sự kiện. Một là khi con đang đi chợt nghe chuông và dừng lại thở. Nhìn cây tràm đung đưa xa xa, chợt con thấy lòng rỗng rang, thanh thản, không có một niệm yêu ghét, buồn giận v.v… gì. Cảm giác đó thật là nhẹ nhàng dễ chịu. Sự kiện thứ hai là khi con thấy một chiếc lá bay lên. Hóa ra nó là con bướm. Con thấy thật ra một chiếc lá cũng có thể chuyển hóa thành con bướm trong cái nhìn không sinh không diệt. nên chiếc lá rơi đã đẹp, mà chiếc lá hóa bướm càng đẹp.

Con mới làm bài thơ này ngày 6. 10. 2011, con kính dâng lên Sư Ông được vui.

Thấy Bụt

Con thấy Bụt rồi, ở ngay đây
Bụt trong ánh mắt, trong bàn tay
Mỗi khi Bụt thở là con thở

Bụt thường mỉm cười nhìn lá bay!

Những lúc đêm trường giấc ngủ say
Trong mê thảng thốt con cầu Bụt

Bụt vẫn bên mình nào có hay!

Bụt vẫn điềm nhiên, rất bình yên
Lặng lẽ bên con lúc não phiền
Những khi buồn giận hay đau khổ
Là phút ấm lòng thấy hướng đi!

Bụt thương con dầu tỉnh hay mê
Hiểu thấu tâm con nẻo đi về
Thiện ác chính tà đều rõ biết
Nhẫn nại dìu con vượt bến mê !

Vậy mà con nào có biết chi
Lang thang khắp chốn để tìm gì
Đâu hay Bụt tại tâm con đó
Khi biết dừng Bụt xuất hiện ngay!

Bụt không trong mà cũng chẳng ngoài
Khắp nơi tràn ngập ánh dương soi
Những khi thành thật, lòng chiêu cảm
Chư Bụt mười phương ứng hiện về!

Bụt vẫn hay ngồi ngắm hoa rơi
Có Bụt trong hoa cũng mỉm cười
Đất trời cỏ cây đều có Bụt
Sóng gầm thác lũ Bụt ngồi chơi
Thảnh thơi!


Chân Trăng Yên Tử – 05.09.2011

Cỏ nội

Xuân Khúc

xuankhuc68.JPG

Xuân đến, ô hay! Đóa cúc vàng

Mỉm cười trong nắng nhẹ hương bay

Rì rào gió nhạc lùa thoang thoảng

Trời xanh chim én lượn thênh thang


Xuân về rồi đó, có biết chăng?

Cỏ lá nhìn nhau vẫy đón mừng

Ngàn thu nét đẹp còn in dáng

Mở lòng tiếp nhận nắng long lanh.

Xuân đến cho lòng thấy nhẹ không

Trăng sao ánh rạng điểm tô trời

Mừng xuân về đến thêm sự sống

Vạn nẻo an vui ý xuân hồng.