Vần thơ đâu của riêng ai

Sáng nay
Trời gió nhẹ
Mây trắng, nắng vàng
Đường rộng thênh thang
Thảnh thơi
Bước tới
 
Ta mượn
Mượn đất trời
Một hơi thở
Rồi trả lại đất trời
Một hơi thở
 
Bên hè đường
Nụ hoa
Chợt hé
Một vần thơ, ai viết
Vần thơ này
Đâu phải của riêng ai?

Bồ đoàn sen nở

 
 
Bông sen nhỏ mong manh
Trên bồ đoàn buổi sớm
Đám lá vàng tung tăng
Bên đường khuya trăng sáng.
 
Ta mở rộng lòng tay
Thả xưa về quá khứ
Ta tháo tung lòng say
Trả sau về tương lai.
 
Hương trời trong vạt áo
Thành mây che đường dài
Phương Khê là đâu nữa ?
Ngọn trúc, giọt sương mai.

Con tằm

Tằm đã tặng đời những sợi tơ óng ả
Sau bao ngày làm kén cuộn tròn
Từng tầu lá dâu xanh nuốt ngọt mềm

Được đất mẹ trời cha nuôi dưỡng
Tằm vui chơi tung tăng trong hạnh phúc
Sống một đời dài, ngắn chẳng bận tâm

Chợt một hôm
Kìa! Kén mọng tơ vàng
Một đời tằm chưa hề sao lãng
Hiến tặng nhân gian bao tinh túy của mình
Ôi! Những sợi tơ vàng diễm ảo
Hơn một lần đã trói được sơn lâm
Ôi! Tơ vàng ơi! Tơ vàng ơi!
Nàng có chờ, có đợi
Những bàn tay khéo léo mang về

May vá lại cuộc đời rách nát
Nâng tơ về đừng để hổ đời tơ

Tơ vàng ơi! Tơ vàng ơi!
Nàng đã đi vào huyền thoại loài người
Đang luân hồi còn mãi mãi đó đây!

Tằm trong tơ
Tơ trong tằm

Tơ trong hơi thở nhẹ
Tơ trong bước chân an

Tơ trong  ngọn lá, nụ hoa
Tơ trong nắng sáng mưa chiều
Tơ trong hạt sương mai lóng lánh
Tơ trong rừng phong ngập lá thu vàng
Tơ trong vạn nẻo đường, đang dắt lối con đi.

 

Mở cửa trái tim

Nắng ngàn mơ trên những đỉnh cây
Chiều Khao Yai chập chờn bóng núi
Dốc đèo quanh co hoa vàng đưa lối
Lữ khách ngâp ngừng …một thoáng quê hương!


Mảnh trăng non ẩn hiện đưa đường
Mây trắng thong dong theo về Tu viện
Sao đêm đầy trời,  bên nhau nhận diện
Hạnh phúc bây giờ … có ở nơi đây!

Chùm hoa ti gôn tim tím trên tay
Bao nhiêu dáng tim đong đầy ước hẹn
Hoa mở cánh sắc màu nguyên vẹn
Có đâu mà chia cách phân ly!

Em nhẹ nhàng từng bước dạo chơi
Tim mở cửa…biển lòng cao rộng
Tim mở cửa…tình khơi gió lộng
Nghiêng xuống đời thơm cánh hoa tim!

(Bài thơ này được viết khi tác giả qua trung tâm Làng Mai Thái Lan tu học một tháng. Khi ngắm giàn hoa ti-gôn ở tu viện, tác giả có cái nhìn rất hạnh phúc về loài hoa này, hơi khác với cái nhìn về “Một loài hoa dáng như tim vỡ…” của nhà thơ TTKH, vì vậy tác giả xin chia sẻ cùng bạn đọc).