Thắp sáng niềm tin

Đừng để niềm tin vụt tàn
 
Đừng để tình thương lạc hướng
 
Đứng giữa dòng bão tố
 
Giữ thân vững vàng
 
Giữa trùng khơi biển khổ
 
Giữ lấy tâm an
 
Giữ lấy!
 
Lối về còn thênh thang chờ đợi
 
Dù trời còn bão tuyết
 
Dù rét lạnh đêm đen
 
Nhưng sao trăng vẫn còn
 
Nguyên vẹn tinh anh
 
Hãy thắp đuốc niềm tin
 
Thắp ngọn đèn lí trí
 
Soi cho mình hướng đi
 
Lối về
 
Vẫn hằng luôn chờ đợi
 
Dù bao năm lạc lối
 
Thất thểu lang thang
 
Đường về nguồn cội
 
Vẫn nở thắm hoa vàng
 
Có nắng vàng gió mát
 
Chỉ cần trở về
 
Là quê hương bát ngát
 
Hiện rõ mắt trong
 
Bão tố, cuồng phong
 
Tuyết phủ, ngày đông
 
Sẽ biến thành cam lộ
 
Tưới vào đất tâm
 
Cho bình an hiện rõ
 
Quê hương ngàn đời
 
Vẫn một lối thong dong.
 

Khơi nguồn

 

 

Trăng thu nửa ánh treo đầu ngõ

Lá chín rơi đầy lòng ngẩn ngơ

Tình trăng hồn lá vui hòa điệu

Lạc bước em về giữa trang thơ

Ai mang yên bình về khơi mở

Cho hồn nhiên tựa ánh trăng mơ

Đêm qua trăng lá vun mầm sống

Để sớm mai này mạch sống dâng.

Nắng mới trên từng ngọn cỏ xanh

Một ngày mới lên
Một tờ lá mới
Nắng trong vườn sau

Thở… đi em

Ta cùng dắt nhau
Dạo từng bước mới
Ngắm hoa vườn sau

Cười… đi em!

Nắng mới…
Trên từng ngọn cỏ xanh
Chim hót vang trên cành
Gió đưa nhẹ mây bay

Bước chân nào thảnh thơi.

Một ngày cuối thu
Một rừng lá chín
Vẫy tay chào nhau

Hẹn… mùa sau

Ta chừ có nhau
Vui ngày nắng mới
Phút giây nầy đây
Tuyệt… vời thay!

Gọi trăng

 
Vầng trăng xưa  vẫn còn đây
Nghìn năm một ánh trăng đầy đó thôi
Tình chung dâng trọn kiếp người
Hương sen thoảng nhẹ về nơi cung hằng.
 
Bát y xông ngát hương trầm
Tóc xanh hóa đượm mây lồng mười phương
Đất trời khai hội yêu thương
Cùng ta chung nhịp lên đường trăng ơi!
 
Nâu sồng đi giữa cuộc đời
Trăng thanh soi bước rạng ngời đường xưa
Chiên đàn gió gởi hương đưa
Vườn tâm ngàn cánh hoa vừa nở tung.
 
Bờ xa nối lại bến gần
Chắp bàn tay ấm tình thâm muôn đời
Trùng dương nào có xa xôi
Buồm trăng vượt sóng đón người gió sương.
 
Long lanh sóng nhịp thuyền hương
Non mây tỉnh mộng mở đường gọi trăng
Lòng quê ấp ủ duyên lành
Chày khua giã gạo đêm trăng hội thề.

Nụ hoa dại

Sáng nay
Trời gió nhẹ
Mây trắng, nắng vàng
Đường rộng thênh thang
Thảnh thơi
Chân bước tới
 
Ta mượn
Mượn đất trời
Một hơi thở
Rồi trả lại đất trời
Một hơi thở
 
Bên hè đường
Nụ hoa dại
Chợt hé
Một vần thơ, ai viết
Vần thơ này
Đâu phải của riêng ai?