Mùa lá chín

Mùa thu đầu tiên tại Làng Mai

Vài chiếc lá trên nhành phong đã bắt đầu chuyển màu, từ xanh sang ửng vàng rồi biến thành màu đỏ chín thật đẹp. Tháng ngày thoáng đi thật mau đang hằng in trên những chiếc lá trĩu cành. Ngày ở đây trôi rất nhanh, nhanh đến nổi những con người nhạy cảm với thời gian nhất cũng không thể bắt theo kịp được. Nắng và mưa thay nhau liên hoàn. Đêm tối ùa về đúng lúc cho những gì đang thay đổi mau lẹ của đất trời ngoài kia.

Trời bắt đầu lạnh dần. Những ngày nắng như ngắn hơn so với lúc chúng bắt đầu khởi nguyên. Và mưa phùn dày hơn, thấm rất nhẹ trên chiếc áo choàng màu khói hương nhuốm bụi thời gian của những vị thiền sư đang mặc. Khung cảnh chung quanh bỗng trở nên thật mềm và nhẹ. Cỏ hoa như khoác trên mình cùng chung một màu ướt lành lạnh nhẹ nhàng nên thơ đến lạ. Chắc phải thêm một lớp chăn nữa mới đủ ấm cho đêm nay.

Thu đẹp đã về rồi!

Sắp bước sang tuần thứ ba của tháng chín. Những người dân bản xứ nói tuần này sẽ là thời gian thu về rõ ràng nhất. Họ cũng nhắc tôi phải chăm sóc mình thật cẩn thận vào mùa này. Mới đầu tôi không hiểu gì, thì ra là trời trở lạnh nên sợ tôi không chịu nổi. Thú thật chịu nóng là sở trường nhưng lạnh thì chưa biết thế nào. Tôi cũng đang nuôi hy vọng mình sẽ được một lần hóa thành tuyết trong mùa đông này.

Sáng nào tôi cũng được đánh thức bằng tiếng chim hót. Có thật nhiều tiếng chim thật hiền và lạ quanh đây, chúng đã tụ họp nơi này như sau khi được trải nghiệm đời sống của những kẻ lữ hành du mục. Những con chim nhỏ xíu cứ đậu trên cành của bụi trúc tím và hót ríu rít vào tai tôi. Có những hôm trời chưa sáng, tôi trùm chăn quanh mình, rồi bước ra ngoài khi đất trời còn im ỉm nằm chìm trong màn sương dày đang giăng kín bên hiên trước cửa phòng. Tôi đã ngồi thật yên, đợi mặt trời lên và chờ để nghe những tiếng chim kia.

Mưa phùn nhiều nên lạnh. Lạnh cùng với cái nắng dìu dịu khiến lá cây già đi rồi chín dần. Lần lượt những chiếc lá thay nhau chuyển màu. Không khí chuyển mùa đang quyện mình vào chén trà nóng. Khói và hương trà cũng hòa lẫn vào cùng nhau với những chiếc lá đang chịu lạnh và bắt đầu chuyển màu ngoài kia. Tôi đã bắt gặp trạng thái yên và lắng như thế này vài lần trong đời. Nhưng với không gian này dường như rất khác, khác không hẳn vì sự biến đổi của tâm lý tính hay vật lý tính, mà sự khác này đã di chuyển đến tôi như một nguồn năng lượng thật dồi dào đã được chế tác lâu ngày, nay đang bao phủ lên thân thể và tâm hồn tôi. Tôi vẫn giữ mình trong tư thế thật yên, tai nghe xôn xao những tiếng líu lo bên rặng tre ven rừng. Rót thêm một ít nước ấm vào chén, hương trà bay ngút lên cao trong tư thế của những vật thể vô hình. Tôi đã thưởng thức được khói hương trà tự do bay lên như thế với một vài tia nắng sớm vừa chớm hé ở tít đằng xa kia.

Tôi bắt đầu thấy quen dần với hoàn cảnh chung quanh. Cũng có vài thứ thật lạ lẫm trong mắt tôi khi mới tiếp xúc ban đầu, nhưng hầu như chỉ là vài sự so sánh khập khiễng của những nền văn hóa trong lối suy tư khác nhau. Ngày đầu tiên được xếp vào phòng ở chung với một người Indonexia, một người Italia và tôi là người thứ ba. Họ nói tôi còn nghe mùi Monhinga hơi nhiều. Đó là món ăn được ưa thích nhất của người dân Miến Điện, nó có mùi bún của quê mình và mùi cà ri Ấn Độ. Có thể họ nói đúng vì tôi thuộc mẫu người thường di cư đến những vùng có mùi quen thuộc như thế. Thật may sau đó, một khoảng thời gian làm biếng dài ngày đã cho phép tôi thích nghi được với không khí sinh hoạt nơi đây. Những buổi ngồi chơi, co ro vì lạnh và kể chuyện tâm tình cho nhau nghe như đã khiến chính tôi quên đi mình đang ở một nơi thật xa nào đó.

Những chiều gần đây, anh em Xóm Thượng hay kéo nhau về Sơn Hạ chơi. Sơn Hạ hiền và đẹp, đơn sơ nhưng nhẹ nhàng. Tôi  bắt gặp những chùm hoa thật lạ, nhiều màu chen lẫn vào nhau trên một chiếc xe kéo bằng gỗ, chúng được trang trí rất tự nhiên nằm im trên nền cỏ xanh mượt. Xung quanh là những cây thông, cây bạch dương và tùng bách đã có mặt ở đây nhiều năm, thân cây vươn thẳng to và cao đủ che mát cho cả khu vườn. Bên cạnh còn có cả hồ nước rong rêu phủ đầy nằm ở phía tây. Trước chiếc cầu có bảng gỗ ghi vài chữ: “Sơn hạ hữu tuyền, tạc chi tắc dũ, quê hương tình người, đất Bụt phương nam”.

Đốt lửa trại ở Sơn Hạ là lúc dễ khiến những người dân xứ núi chúng tôi thích thú nhất.  Trời đang trở lạnh, mưa phùn dày hơn nhưng lửa thì vẫn cháy kiên cường. Trống, ghitar, sáo trúc hòa chung với tiếng côn trùng với tất cả các giai điệu được đến từ nhiều nơi. Chúng được tấu lên một cách tự nhiên như không một lằn ngăn cách bởi vấn đề địa lý. Chúng tôi hát say sưa với nhau bên lửa đỏ, chia nhau từng ly trà ấm, đếm từng vì sao rơi và đợi trăng lên. Những ngày làm biếng đã đi qua thật êm và tuyệt vời như thế.

Sáng nay bước sang ngày mới của tuần thứ ba. Lạnh đến tê người, sương mù phủ kín khắp các lối đi, nên những chú chim kia không còn dậy sớm nữa. Tôi cũng thức giấc hơi trễ hơn mọi ngày. Một vài người bạn đứng từ phòng bên kia nói vội qua bên này “dậy trà sớm đi”. Còn gì tuyệt vời hơn thế khi thức giấc buổi sáng có người mời ta uống trà, ngồi yên và thưởng thức mùi hương của lá sage. Uống trà xong, chúng tôi thiền hành quanh triền đồi. Ngoài trời chớm bước sang thu, từng chiếc lá bắt đầu thay nhau chín đầy cành, khi gió đến thì rụng xuống trải đều uốn quanh theo đôi bên con đường sỏi. Cảnh tượng của chiếc lá phong chín khi rơi cũng tuyệt đẹp như bất kỳ một hình ảnh tuyệt mỹ nào khác. Sao mai vẫn còn ẩn mình sau màn sương sớm dày đặc đang giăng đầy trời. Mặt trời lên!

Thầy Hữu Tấn

Mùa mận chín

Xóm Mới, ngày 23.09.2013

Thầy kính thương!

Mấy hôm nay xóm Mới thơm lừng mùi mứt mận. Cảnh đại chúng cùng nhau làm việc, chỗ thì rửa mận, chỗ thì cắt mận, chỗ thì nấu mận…. ắt hẳn là nuôi dưỡng thiền sinh lắm. Bởi vì con thấy các bạn thiền sinh cứ đứng nhìn chị em con làm việc mà cười, sau đó thì vô phụ giúp.

Cách đây mấy ngày chị em con có đi hái mận ở nhà hàng xóm và nấu được rất nhiều mứt mận. Hôm nay là ngày làm biếng nhưng đại chúng vẫn cùng nhau đi hái mận. Nói là hái nhưng thật ra là đi mót mận ở nhà hàng xóm sau khi họ đã thu hoạch xong.

Để chuẩn bị cho  ngày hái mận thì chiều hôm đó sư chị tri sự đã làm xong rất nhiều cây khèo mận. Vì rất thương đại chúng nên đội nấu ăn đã nấu thật ngon và đầy đủ dưỡng chất  để các chị em có đủ sức làm việc như có lẩu, bánh canh và cả bánh bột lọc nữa…Trước khi đi làm việc, đại chúng có họp chúng để chia sẻ về cách hái mận và cũng để tri sự nói lời cảm ơn đại chúng. Con thấy mình chưa có làm gì mà đã được cảm ơn rồi, thật hạnh phúc biết bao!

Theo con đường mòn đại chúng đi ra đồi mận. Chẳng có ai đi tay không, người thì mang tấm bạt, người thì mang rổ, người thì đẩy xe rùa… Tiếng bước chân cũng rộn ràng niềm vui, một niềm vui khó tả. Dẫu rằng đồi mận của nhà người ta nhưng chị em con thương đồi mận này lắm, ai cũng hái thật nhẹ, khèo cho khéo để không bị gãy cành. Tấm bạt được giăng ra, bốn người cầm bốn góc, một người rung cho mận rụng. Tiếng trái mận rớt xuống bạt rào rào nghe thật thích như là mưa mận. Có các sư chị dùng cả lưới để hứng mận, thấy vậy nên nhiều người buột miệng nói: “Sao mà giống bắt cá quá vậy?” làm cho ai nghe cũng phải cười.

 

Buổi cơm trưa trong ngày hái mận thật vui. Chị em con chẳng ai hẹn ai, tất cả ra ngồi ăn chung dưới bóng mát của bụi tre. Vòng tròn cứ mở thêm mãi. Các bạn thiền sinh cũng tới ngồi cùng và hòa vào tiếng cười của chúng con.

Năm nay tuy mận mất mùa nhưng chỉ trong ngày làm biếng mà chúng con đã thu hoạch được hơn một tấn. Tất cả được mang đi sấy để dùng cho năm tới. Dưới gốc có nhiều  trái mận đã rụng từ lâu  và đang  trở thành chất dinh dưỡng để nuôi cho những trái mận mùa sau. Điều này làm con nhớ tới một bức tranh trong thiền đường Chuyển Hóa ở Xóm Thượng, trong đó có hình ảnh một cái cây đang gục xuống và cũng nơi đó một hạt mầm đang vươn lên như một sự tiếp nối không ngừng của sự sống. Con chưa hỏi ai đã vẽ nó nhưng con tin chắc là Thầy vẽ. Nét chữ, nét vẽ của Thầy thì không lẫn vào đâu được.

 

Để có được một hũ mứt mận phải trải qua nhiều công đoạn, nào là hái mận, rửa, cắt, nấu… Mỗi nhóm một khâu. Chỉ có khâu nấu là hơi cực một chút, còn các khâu còn lại thì rất đơn giản. Một nồi mận nấu khoảng tám tiếng đồng hồ, lửa nho nhỏ và khuấy đều tay. Mỗi khi có tiếng chuông thì ngưng tay thở, khi ấy ai cũng có cơ hội nhìn thấy nồi mận sôi ùng ục như là nấu cơm vậy. Chị em con thay phiên nhau khấy nên cũng không cực là bao. Khi mận đã quánh, chúng con cho vào hũ, đậy nắp lại và úp xuống để mận giữ được lâu. Mận nấu rất nhiều nên bao nhiêu hũ ở trên kho cũng không đủ, chị em con phải đi mượn thêm từ quý Thầy. Ba bếp ga được nấu liên tục, nồi này vừa xong thì đã có nồi khác đặt lên. Mùa mận năm nay ít hơn rất nhiều so với năm ngoái. Nhưng không sao, có nhiều thì làm nhiều, ít thì làm ít, quan trọng nhất là làm việc trong tinh thần vui vẻ và thương nhau. Thời gian này các bạn thiền sinh đến tu tập tuy không có dịp lễ gì đặc biệt nhưng mùa mận năm nay đã hiến tặng cho các bạn rất nhiều niềm vui. Chúng con có tặng cho các bạn thiền sinh những hũ mức nho nhỏ khi các bạn chia tay Làng làm các bạn cảm động quá trời.

Làng đang vào mùa thu, lá cây bắt đầu chuyển sang màu vàng. Còn một tháng nữa Thầy mới về nên chị em con ở nhà tận hưởng mùa thu dùm Thầy. Và điều quan trọng nhất là chị em con luôn thương yêu, nhắc nhở nhau trong sự thực tập để làm quà dâng Thầy khi Thầy về.

Chúng con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, đi khóa tu vui và sớm về với chúng con.

Kính thư

Các con của Thầy

Con đang sống một mùa thu kỳ diệu

Buổi sáng mùa thu nào cũng thật là kỳ diệu. Một màn sương mỏng giăng giăng trong chút se se lạnh. Lúc mẹ Đất chuẩn bị đón ánh sáng từ cha Mặt trời thì dì Trăng vẫn còn hiền dịu ở trên mái ngói, tỏa bóng xuống cả mảnh sân chim vuông vức. Làm sao mà không hạnh phúc cho được, bạn nhỉ! Chỉ cần đi từng bước chánh niệm qua khuôn viên ấy đến Phật đường cho buổi tọa thiền sớm, lòng người bỗng hòa làm một với lòng đất trời. Trong khoảnh khắc, một niềm giao cảm bừng lên, hạnh phúc.

Tuần này có một em sinh viên ngành văn học từ Mỹ qua Làng để học thiền. Em là người gốc Việt, rất giỏi tiếng tây. Vì ngành học có nhiều áp lực quá nên em bị trầm cảm. Bác sĩ tâm lý đưa cho em một đơn thuốc rất kỳ lạ: “Đi đến Làng Mai ở Pháp”. Bấy giờ Thầy và tăng đoàn lại đang ở Mỹ. Em về Làng, tìm lại được cho mình rất nhiều thứ: nụ cười của em, gốc rễ của em, tiếng mẹ đẻ của em, niềm vui của em, bình an, cảm hứng sáng tác, cách đi mới trên con đường vẫn cũ. Sáng nay, em ăn sáng với bánh mì Pháp có ngon không? Em có thấy miếng bánh mì giòn tan trong miệng em là tặng phẩm tuyệt vời của đất trời, của lòng người? Em hãy đừng ăn miếng suy nghĩ nữa, đừng ăn miếng lo lắng, đừng ăn miếng vội vàng, đừng ăn sự tưởng tượng, đó là những thức ăn nuôi dưỡng trầm cảm. Em hãy chỉ ăn miếng bánh mì giòn tan thôi, nhé em.

Vườn hoa của sư mẹ Bảo Nghiêm vẫn còn lung linh những cánh Thược Dược, cánh Hồng. Trong khi đó bên dưới lại lăn lóc bao nhiêu trái bí, trái bầu xanh um. Sư cô Hạnh Nghĩa vừa từ Thái Lan qua, cuốc đất rồi trồng bên cạnh đó mấy luống cải xanh, cải ngọt, ngò rí…Tôi thích ngắm nhìn vườn rau lớn lên từng chút từng chút, giống như là phép màu vi diệu. Sáng sáng chiều chiều, tôi ra tưới vườn và thực tập bài thi kệ:

 

Nước mát và mặt trời

Cùng làm nên màu xanh

Cam lộ của Bồ tát

Rưới xuống nơi sa mạc

Thành biển xanh mênh mông.

 

 

Bạn là chuyên gia nghiên cứu về trà từ Trung Quốc, bạn cũng tìm về Làng để học thiền, để tìm sự kết nối giữa trà học và thiền học. Bạn ngồi chơi trên chiếc xích đu gỗ, ngắm những bông hoa, cũng để ngắm sư cô làm việc trong chánh niệm. Trong lòng bạn có trà, trong lòng sư cô có thiền. Chúng ta đến với nhau. Bạn mỉm cười, tôi biết bạn đang hạnh phúc. Cuộc sống này thật là ý nghĩa khi mình biết mình đang hạnh phúc và mình cùng tận hưởng hạnh phúc cho nhau, nhỉ!

Lá phong đã chuyển sang màu đỏ nhạt rồi đó. Lá dâu, lá mận cũng chín vàng, đung đưa trên cành trước gió thu. Ngọn cỏ còn đẫm sương mai, lối thiền hành còn đầy bông hoa dại vàng rực, chúng ta đang sống trong mùa thu, cùng tận hưởng gió thu, trăng thu, sương thu, đất trời thu.

Sáng nay, sư chị và sư em cùng làm việc chánh niệm trong hồ sen. Mùa sen nở là mùa hạ. Mùa sen chín là mùa thu. Khi những tán lá sen chín vàng và tàn úa đi, đại chúng dọn hồ cho sạch, để giữ gìn rễ sen, củ sen cho mùa hè năm sau. Những hạt giống lành vẫn nằm yên dưới lớp bùn lầy kia, chỉ cần qua mùa đông băng giá và một một mùa xuân ấm áp thì những cánh sen hồng lại trở lại. Mùa đông cũng là mùa nghỉ ngơi của sen, của bùn, của những chú cá vàng. Dưới đáy sâu bùn lầy, tưởng sự sống là giá băng, nhưng không phải vậy, sự sống vẫn ở đó, chỉ đợi thêm một điều kiện nữa, chúng sẽ trở lại. Điều kiện đó là bạn nắng xuân. Chị em mình mang những đôi ủng thật cao, lội xuống hồ sen, nhổ lên những thân sen đã già và cả những cây cỏ sống cạnh sen. Mặt hồ trở lại yên tĩnh chỉ còn nước mát và bùn lầy dưới đáy. Thỉnh thoảng, mọi người bỗng nghe một tiếng ạch rồi sau đó là một tràn cười giòn tan, thì biết ngay là có một sư cô vừa té xuống bùn.

Các bạn thiền sinh rất thích nhìn quý sư cô làm việc chung và chơi chung với nhau. Có lẽ họ thưởng thức được tình huynh đệ mà chúng tôi chế tác ra trong lúc bên nhau. Tình huynh đệ là đẹp nhất mà. Thầy dạy dỗ chúng ta, Thầy trao truyền cho chúng ta, Thầy mong muốn chúng ta…tất cả cũng chỉ là xây dựng cho được tình huynh đệ. Có tình huynh đệ, chúng ta sẽ chảy ra biển lớn như là một dòng sông. Từng hạt nước nhỏ sẽ bốc hơi giữa dòng vì nắng, vì dốc cao, vì vực sâu… cô đơn và cực khổ lắm.

Chấp tác thật vui!

Mùa thu là mùa chín. Mùa thu là mùa rụng. Cây Hồ Đào nhà hàng xóm chín rụng đầy sân. Nhà hàng xóm sang mời quý sư cô đến nhặt về ăn dùm. Sư chị tri sự cử vài chị em sang đó kết thâm giao. Họ thấy quý sư cô làm việc trong chánh niệm đẹp quá chừng nên cứ lân la đem trà, đem nước ra mời, hỏi thăm đủ thứ chuyện, quên luôn cả việc để thời gian cho quý sư cô nhặt hạt.

Hạt hồ đào nướng lên thơm lắm, hoặc chỉ cần đập lớp vỏ cứng ra là có thể thưởng thức chất liệu béo, giòn và ngọt của nó rồi. Có đội nấu ăn, nấu một nồi cháo trắng, kho thêm hạt hồ đào thành món kho quẹt, làm đại chúng được đãi một bữa ngon tuyệt trần. Thiền sinh ăn cháo trắng với hạt hồ đào kho quẹt đó mà cứ xuýt xoa không hiểu vì sao món này ngon quá vậy. Thiền sinh khắp năm châu về Làng thì cứ ngất ngây vì những món chay do quý sư cô nấu. Có em sinh viên nói quý sư cô mà đi thi nấu ăn thì chỉ có đứng nhất, thức ăn vừa ngon lại vừa lành.

Mấy cây táo, cây sung trong vườn cũng chín rộ. Táo chua thì chấm muối, táo ngọt cắn ăn rất giòn. Sung chín ngọt ghê. Nhưng ăn nhiều sung thì sẽ bị chú aoutat viếng thăm khắp người. Chú sinh vật nhỏ bé ấy núp trong những tán lá, chú ưa ngọt nên mình ăn ngọt nhiều thì sẽ gặp chú. Aoutat cắn thì ngứa lắm, nếu gãi thì càng ngứa. May thay sư mẹ phát hiện được một loại kem sứt vô thì hết ngứa, cho nên đàn sư con tha hồ mà nhâm nhi trái chín mùa thu.

hai man

Mận ơi! Mận rụng rổ chị. Chị để chị… sấy, chứ chị không ăn!

Mùa thu năm trước có Thầy ở nhà cùng hái mận, thật là vui. Mùa thu này Thầy đang ở Mỹ với anh chị em bên đó rồi. Các sư con của Thầy ở Làng hái mận dùm cho Thầy. Hồi cuối xuân trước, đã có một đợt tuyết rơi trái mùa, thành thử nhiều chồi hoa bị lạnh cóng không thể nào nở nổi. Vậy nên mùa trái năm nay ít lắm, song bù lại trái nào cũng mập mạp rất đáng giá.

Hái xong một ngày, được đầy cả xe mận, vừa đem đi sấy khô, vừa bóc hạt ra để làm mứt ăn sáng với bánh mì. Sang năm Thầy sẽ ở nhà, khóa tu sẽ nhiều hơn, nên chị em cũng ráng thêm một chút để làm cho được nhiều mứt mận, để các bạn thiền sinh có cơ hội thưởng thức đặc sản của Làng. Thiền sinh thì mê mứt mận không cần giới thiệu. Nhất là được có cơ hội vừa hái mận, gọt mận, nấu mận rồi thưởng thức mứt mận trong mỗi buổi sáng với bánh mì thì hạnh phúc không thể nào mà kể.

Đợi vài đợt gió lạnh thêm nữa, để lá chín thật chín, màu lá chín đúng độ của nó sẽ rất là đẹp, ép khô thì để được lâu mà màu chẳng phai. Số lá chín mùa thu trước đã ép trong vở, tôi vẫn chưa dùng hết, đợi ai bên Thái Lan qua thì gởi về cho quý sư em cùng gia đình xuất gia bên đó. Lá phong chín vàng, chín đỏ mà ép khô thì làm thiệp đẹp lắm, ghi thêm câu thiền ngữ Thầy dạy vô thiệp nữa thì nó trở thành món quà quý giá với biết bao nhiêu là tình thương và tâm huyết.

Mùa thu cũng là mùa đi bộ. Thời khóa thể thao mỗi buổi chiều từ 16g30 đến 17g30 là giờ cho chị em chúng tôi đi bộ nhanh. Đi bộ rất tốt cho tim. Sau mười tiếng chuông thỉnh báo hiệu giờ thể thao thì chị em tôi bắt đầu khởi hành. Ai muốn đi nhanh thì đi vòng lớn, ai muốn đi chậm một chút thì đi vòng nhỏ. Dù vòng lớn hay nhỏ thì cũng được lên đồi, xuống dốc, tha hồ mà ngắm hoàng hôn. Những cánh đồng hoa hướng dương bây giờ đã gần thu hoạch rồi, nhìn nó không còn đẹp rực rỡ như lúc còn hoa nở nữa. Song những đài hạt nặng chín trĩu, đứng yên giữa đất trời, đợi người đến thu hoạch thì cũng thật là ý nghĩa. Cánh đồng nho chín rộ rồi, trái nho chín chuyển sang màu tím đậm, treo lủng lẳng trên cành, cả hàng dài, nhìn thật là thích. Thỉnh thoảng lại thấy mấy chú sóc, chú nai thơ thẩn trong vườn nho, cứ tưởng ta đang ở vườn thượng uyển.

Tối nay, sư chị hướng dẫn thiền tọa bằng tiếng anh. Lần đầu tiên sư chị ra hướng dẫn, đại chúng ai cũng vui. Mùa này ít thiền sinh hơn nên quý sư mẹ cho cơ hội để chị em mới học tiếng anh như chúng tôi có dịp thực tập và đem lợi lạc đến cho thiền sinh. Bữa nọ, sư chị làm văn phòng kể lại, có một thiền sinh đến làng nhưng không hiểu được tiếng Anh cũng không hiểu được tiếng Việt, quý sư cô không biết làm sao để giúp đỡ vì hai bên nói thế nào cũng không thể hiểu nhau, thiệt là thương quá. Pháp môn Thầy trao truyền thật rõ ràng, thật dễ dàng để thực tập, để hạnh phúc. Chị em chúng tôi biết rõ mình cần học thêm chút ngoại ngữ để giúp người ta, cũng để đưa Thầy đi về tương lai, để mình được là sư con xứng đáng của Thầy.

Mùa thu năm nay là vậy đó, bữa nọ trăng tròn ở xóm Hạ có tổ chức trung thu, múa lân và hát nhạc thiếu nhi, vui chi mà vui. Có sư em đi lại một bài quyền được học từ năm trước khi sư cha Từ Hải ở Chùa Tổ sang dạy, làm ai cũng thích. Ước gì sư cha lại sắp xếp được thời gian qua làng năm tới để dạy võ cho các sư con nữa. Hoặc sư cha Từ Hải bận thì mong có quý sư cha khác sang cũng được, nghe nói ở Tổ Đình Từ Hiếu, quý sư cha nào cũng giỏi võ, thật là thích. Xóm Thượng thì có thầy Pháp Tiến làm bánh trung thu, gởi xuống cho quý sư cô xóm Hạ và xóm Mới, mỗi chị em ai cũng được chia nửa cái bánh, ăn ngon quá chừng luôn.

Tối làm biếng, mấy chị em Sa di ni tổ chức tụng kinh sám hối, bữa này tiếng Anh thì bữa kia tiếng Việt, cứ thay phiên như vậy, cho đến ngày được thọ giới thức xoa, vài tuần sau cũng thấy quý sư chị Thức xoa đến sám hối chung, có thêm năng lượng, tụng kinh thêm hùng. Rồi sư chị Tỳ kheo ni cũng đến nữa, thành ra năng lượng tu học thiệt là vui. Trong mùa thu cứ sau mỗi giờ họp chúng là đại chúng được nghe đọc một chương uy nghi trong sách Bước Tới Thảnh Thơi, thứ tư hằng tuần thì được nghe Thanh Quy của tu viện.

Đợi thêm vài tuần nữa thì đại chúng sẽ đi vô rừng lượm hạt dẻ. Mùa thu là vậy đó, có nhiều hạt lắm, để mùa đông lại nhóm bếp nướng hạt, thơm lừng, hạt nổ tí tách, đại chúng cùng tu học bên nhau thật là vui. Đợi sang đông rồi mình sẽ kể chuyện mùa đông cho bạn nghe sau nha.

Trăng Mùa Thu

Xứ Nguyệt

Ngày hôm kia anh chào tạm biệt người thương để đi về bên kia núi. Nơi đó mùa thu đã bắt đầu với Trời Quang và Trăng Tỏ. Mây giăng kín lối và hoa cỏ phủ kín sương mai. Con Bạch thức dậy từ rất sớm kể cho anh nghe câu chuyện ngày xưa chị Hằng về thăm xứ Nguyệt…

Một chiều đầu thu, chị Hằng trở về thăm xứ Nguyệt. Gần đến ngày hội trăng rằm nên chị cũng cảm thấy trong lòng có chút bồi hồi và xao xuyến. Xứ Nguyệt im ắng trong chiều tà của ngày thứ hai “làm biếng”. Mặc dù vậy, chị được đón chào bởi những cô tiên áo nâu rất hiền hòa và dễ thương khiến bao mệt mỏi bởi chặng đường dài tan biến.

Phong cảnh rất hữu tình và thiền vị. Chị hít thật sâu, chậm rãi nhấp một ngụm trà và đưa mắt nhìn bốn phía. Bình yên quá! Tựa hồ như em bé được quà, chị cứ nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hít vào và thở ra để tận hưởng cái cảm xúc ngọt ngào đó. Bước nhẹ nhàng trên chiếc cầu gỗ băng qua thiền đường, chị phát giác hoa cỏ nở rộ xung quanh dưới chân mình.

Những ngày sau đó, chị nhanh chóng hòa nhịp vào cuộc sống của nơi này. Cách xứ Nguyệt một con đường với hoa cỏ mọc hai bên là lối về vùng đất của Trời Quang. Ngay chính giữa là nơi hội ngộ cho mỗi lần khất thực. Những bước chân nhẹ tênh, nét mặt tươi mát, ánh mắt, nụ cười và thỉnh thoảng có cả những trò đùa tinh nghịch hồn nhiên của các tiên chú, tiên cô đã giúp chị mỗi ngày một gắn bó và xích lại gần với chốn này. Ngày mới bắt đầu từ tinh mơ với ấm trà nóng, hồi chuông thức chúng và tiếng leng keng báo hiệu đối với chị như một vũ khúc lúc ban mai:

“Thức dậy miệng mỉm cười

Hăm bốn giờ tinh khôi

Xin nguyện sống trọn vẹn

Mắt thương nhìn cuộc đời”

Bạch là một chú chó dễ thương sống ở Xứ Nguyệt. Gọi là Bạch nhưng nhìn nó chỉ thấy màu vàng của đất đá và núi rừng mà thôi. Bạch cũng thức dậy từ rất sớm và thỉnh thoảng nó lại theo chị cùng với các cô tiên “dạo chơi” trên lối về “Hữu Tình Cốc”.

Hữu Tình Cốc  là cái nhà gỗ mái tranh nằm sát núi vẫn còn đang xây dở dang. Người dân của Xứ Nguyệt và Trời Quang dành nhiều tình thương và tâm huyết để dựng lên cái cốc này cho vị Thầy, vị Cha tâm linh đáng kính của mình. Cái tên này là do chị đặt ra cho riêng mình vì mỗi lần đặt chân đến đó, chị như nghe tiếng gọi của hồn thiêng sông núi gọi về. Mỗi buổi sáng thứ năm và chủ nhật, chị có cơ hội được ngồi yên dưới thảm cỏ còn đẫm hơi sương, mùi hương trầm hòa quyện mùi hoa cỏ, và chốc chốc lại nghe tiếng chim hót líu lo. Xung quanh chị là sự tĩnh mặc của ban mai nhưng tràn đầy năng lượng lan tỏa từ những vị tiên áo nâu đang ngồi bên cạnh mình.

 

Ngồi trong bình an

Hai tuần trôi qua với chị rất bình dị, đơn sơ nhưng thấm đượm rất nhiều nghĩa tình. Một đêm khuya nghe tiếng gõ cửa, chị nhận ra vị tiên già mang thuốc lại cho chị khi nghe tin chị bị cảm lạnh. Mấy ngày sau trước mỗi giờ đi ngủ chị đều được cô tiên trẻ lại bấm huyệt, xoa dầu. Bát cháo gạo lức, hủ chanh gừng, bình nấu nước nóng…xoa dịu cơn bệnh và chị phục hồi nhanh đến không ngờ.

Tham dự các lớp học, các buổi thiền trà, chia sẻ, chấp tác hay leo núi dã ngoại, chị đã được thưởng thức món ăn có giá trị nuôi dưỡng vô cùng. Đó chính là “tình huynh đệ” giúp Trời Quang và Trăng Tỏ mỗi ngày một xanh hơn, tươi mát hơn…Không còn ranh giới của sự phân biệt, mặc cảm hơn kém bằng, nơi đây tràn ngập năng lượng của sự bao dung, nâng đỡ và thương kính. Chị hiểu ra rằng chính tình thương lớn đã giúp cho Xứ Nguyệt và Trời Quang có được tự do lớn đến như vậy. Mấy ngày hôm đó, cơn mưa đầu mùa ào ạt xối xả. Có lúc, chị thích thú đưa tay hứng lấy những giọt mưa hiếm hoi của vùng đất này. Nhìn những bước chân chậm rãi và tự tại dưới trời mưa gió bão bùng, chị cũng hiểu ra thêm rằng chính tình thương lớn đã giúp cho xứ Nguyệt và Trời Quang có được vững chãi.

Thu về… ngày kỷ niệm của chị Hằng với người thương lại trùng hợp với ngày biểu hiện của Xứ Nguyệt và của cả Trời Quang. Cùng với tự do lớn của các vị tiên áo nâu, chị như cùng anh bay vào thiên thu cõi vĩnh hằng, thảnh thơi và bình an đến kỳ lạ.

Mỹ Hằng

Vu Lan trắng

Con đang thở nhẹ nhàng cho ba…

Con đang mỉm cười cho mẹ…”

Ba mẹ ơi, ba mẹ có biết rằng: Con thương ba mẹ lắm không?

Sáng nay trời trong veo, mây vắt lửng không trung, từng ngọn gió rơi khẽ vào lòng mát rượi. Sợi thương yêu nào đó dấy khởi, tơ hạnh phúc nào đó liệng ngang những ý nghĩ của con về ba mẹ. Lại tiếp nữa những mùa Vu Lan trắng…

Con bất chợt run rẩy, rồi đối diện với những khoảnh khắc ngày xưa đang ùa về trong thực tại: mười mấy năm trời rồi đó, ba mất đi. Mất mát đầu đời của một em bé bốn tuổi, có tàn nhẫn lắm không hở ba?

Con vẫn còn nhỏ lắm

Không hiểu rằng ba mất

Thân phận con khác đi

Thân phận trẻ mồ côi.

Mẹ nắm tay con đi suốt con đường làng tuổi nhỏ, con khờ khạo cũng đôi lần thèm được nắm tay ba, ôm ba quay tròn cười tít mắt. Con mở mắt nhìn qua song cửa, thấy bạn con được ba cõng tới trường…Ôi ngày đó! Nước mắt tèm lem gương mặt nhỏ, cố nghĩ ra: Vì sao ba mất? Con đi tìm, mà ba trốn con mãi?

Bảy tuổi đầu, con đứng khóc trên lớp vì lũ bạn trêu con: “Mày không có ba…” Lớn lên nữa, nào dứt cơn mê sảng, mẹ giật mình vì con hay bật dậy trong đêm…nước mắt hoen mi lúc nào chẳng rõ…Tất cả là tại ba đó, ba ơi! Con sụp quỳ trong thương nhớ, ôm thật kỹ những lời mẹ kể về ba…con sợ men đời giành giật và phai mờ hình dung ba của con!

Mẹ ôm con vào lòng, dắt con đi qua tuổi thơ vắng bóng ba bằng những lời ru ầu ơ êm dịu mà nghe nghẹn đắng, cay xè sống mũi:

Ầu ơ … ví dầu
Cầu ván đóng đinh
Cầu treo lắc lẻo
Gập ghềnh khó đi

Ầu ơ …
Khó đi mẹ dắt con đi…
Con đi trường học
Mẹ đi trường đời …”

Nét hồn nhiên làm hồng môi trẻ, lắm khi con hỏi: “Ba đâu rồi hở mẹ?” Mẹ lặng cười tê tái… “Ba đi xa rồi, thôi…ngủ đi con…” Giấc con say nào hay biết đâu bóng mẹ in hằn khắp ngõ giữa trưa hè, giữa mưa giông…nào hay biết vị đời chát chúa đang tràn ngập lòng mẹ. Mồ hôi và nước mắt, lo toan và gánh nặng mưu sinh chồng chất…vai mẹ hao gầy, đôi tay mẹ chai sần hết cả rồi… Chính mẹ đã thay ba cõng con đến lớp, lội qua con nước lũ tháng tám, tháng chín chốn quê nghèo. Cánh đồng nước mênh mông lênh láng như tình mẹ dành cho đứa con thơ và dốc hết yêu thương để ngăn những giọt nước mắt mồ côi chảy ròng trong đời con. Mẹ! Con ghét quyển từ điển của thế gian, nó rách nát quá, không có từ ngữ nào diễn bày cho thật đầy, thật sâu đức hy sinh, hạnh thương yêu vô tận của mẹ.

Con hứa ngoan ngoãn, con đủ khôn lớn để tự chăm sóc bản thân…con sẽ gánh vác cùng mẹ, con sẽ thay ba lau khô mồ hôi trên trán mẹ, hôn nhẹ lên đôi mắt mẹ còn nồng vị xót xa. Con thương mẹ lắm, mẹ đừng bỏ con đi…

Con đã quên đi mùi nhang khói, cố để mảnh tang trắng lụi tàn theo đống lửa, theo lớp đất phủ lên hình hài ba ngày đó. Mẹ! Mẹ đừng đi theo ba, vết thương trong lòng con sẽ đau rát, ai sẽ ôm con? Trái tim bị chẻ đôi, nhức nhối lắm, mẹ ơi… Ai sẽ chắp vá nguyên vẹn tình thương cho con?

Mất hút và tàn phai…con không còn gì, con vĩnh viễn chào xa tình yêu thiêng liêng đời người…khóa chốt thời gian cho tất cả chìm trong nước mắt, tờ giấy báo đỗ đại học cũng hoen nước…Con lạc lõng và bơ vơ lắm, ba mẹ biết không?

Con sợ đóa hoa trắng mùa Vu Lan năm nào…


Giờ…

Mùa Vu Lan đang gõ cánh cửa lòng con, mọi niềm đau trở nên mát dịu. Ba mẹ ơi, có một người đã cứu chữa vết thương, chắp vá lại thành những tin yêu trong đời sống của con và trao truyền một con đường đẹp màu tỉnh thức. Đã có đường đi rồi, con gái của ba mẹ không còn sợ hãi nữa… Sư Ông và Tăng thân đã dìu con qua khổ đau, năng lượng hạnh phúc trong con đong đầy mỗi giây phút hiện tại.

Con biết con là sự kết tinh tình yêu của ba mẹ, cũng chính vì tình yêu đích thực vuông tròn nên con được sinh ra trong thế gian này…

Con biết con là sự tiếp nối những hạt giống từ ái, đức hạnh, can đảm của ba mẹ nên con rất quý trọng và nguyện sống cho đẹp để thấy hoa trái hạnh phúc chỉ trong tích tắc thời gian…

Con biết “sự hiện hữu chỉ thật sự nhiệm màu khi tình thương khai mở và tâm hồn sáng trong như lưu ly để nhận chân sự thật rằng: một chút khổ, một chút bất hạnh là chất liệu nuôi dưỡng để hạnh phúc thăng hoa.”

Thế nên, ba mẹ ơi…

Con biết ba mẹ còn đó trong hình hài con đây, nên con rất hạnh phúc…con rất biết ơn! Con đang sống thành thực với giây phút hiện tại, con đang thở, con đang mỉm cười rất ngọt ngào, con đang bước đi rất dịu dàng…cho ba, cho mẹ và cho tất cả những người con thương và những người con chưa thương được…Con đã cởi dây khổ đau trói trái tim, để thấy ánh mặt trời tỏ rạng, để thấm thía lời Sư Ông dạy: “Ngày nào tôi mở được cửa trái tim, tôi sẽ nắm được phần thắng trong tay.”

Ba mẹ ơi, mầu nhiệm quá phải không ạ? Con gái được Tăng thân ôm ấp, che chở, cùng đi chung đường tìm về miền Chân-Thiện-Mỹ nên con không hề trống vắng, cô lẻ, buồn khổ…

Ba mẹ yên tâm nhé!

Con sẽ đối diện hết lòng với người cài hoa cho con trong mùa Vu Lan năm nay, rằng…

Hãy đưa cho em, những bông hoa trong rổ mây mà anh có…

Đóa hoa trắng ư? Em cảm ơn thật nhiều, em sẽ cài trang trọng lên ngực áo đóa hoa trắng…nhưng em đã cài nơi trái tim thiêng đóa hoa hồng vì ba mẹ chưa từng chết trong tâm thức em.

Đóa hoa hồng ư? Em xin nhận lấy, em sẽ cài trang trọng lên ngực áo đóa hoa hồng…vì ba mẹ còn biểu hiện “không có gì đã qua và đã mất, không có gì sẽ qua và sẽ mất.”

Con đang đón mùa Vu Lan trong tràn trề những niềm vui. Con sẽ bước đi tỉnh thức cho ba mẹ, quán chiếu thật sâu lời Sư Ông dạy: “Nếu bạn được cài bông trắng, nên quán chiếu là Cha hoặc Mẹ vẫn còn trong bạn và có mặt trong từng tế bào của cơ thể bạn. Đưa bàn tay lên nhìn, bạn sẽ thấy bàn tay ấy của bạn mà cũng là bàn tay của Cha, của Mẹ. Trong bàn tay bạn, có bàn tay của Cha, của Mẹ. Bạn hãy đưa bàn tay ấy đặt lên trán và sẽ thấy, đó là bàn tay của Mẹ hay của Cha đang đặt trên trán bạn. Thật là nhiệm mầu!”

Ba mẹ thấy không, trái tim con đang mỉm cười và “Ba Mẹ ơi, con đang tu tập có hạnh phúc với sự giúp đỡ của Sư Ông”.

Thương kính và trân trọng,

Thương tặng mọi người nhân mùa Vu Lan 2013,

Con,

Thongdong Mây

1:49pm- 17/8/2013

Trong Má có Bụt – Trong Má có Con

Còn nhớ 4 năm về trước, cái ngày không thể nào quên khi mà đứa con trai duy nhất của tôi đã vĩnh viễn ra đi khi mới 26 tuổi đời. Không để lại một lời nào để nhớ!… Ngày ấy, tôi chưa hề biết gì về Đạo Bụt cũng chưa biết gì về pháp môn Sư Ông Làng Mai. Những ngày tháng ấy thật là kinh khủng! Đó là địa ngục giữa trần gian, chỉ mong ai đó giúp mình chết đi thì sẽ biết ơn người ấy lắm!

Nhưng mà mọi việc đã đổi thay một cách mầu nhiệm… Một buổi chiều mưa như thác đổ ở Tu Viện Bát Nhã, Sư Cô Thanh Ý ngồi yên nghe từng tiếng nấc và từng lời kêu cứu của tôi: “Sư cô hãy giúp con làm sao để có thể tiếp tục sống!”. Lời khai thị của Sư Cô như một liều linh dược cấp cứu và giành lại sự sống cho một con người hoàn toàn tuyệt vọng…

Bốn năm tu học và thực tập pháp môn Làng Mai đã thay đổi cuộc đời tôi. Từ một con người chỉ muốn đi về cõi chết, tôi đã trở thành một con người khác. Có thể tự chuyển hoá những khổ đau phiền não, tự làm chủ những cảm xúc giận hờn, bức bối… để đem lại cho mình niềm vui và bình an trong cuộc sống. Tôi nhớ mãi lời dạy của Sư Ông: Dù trong bất cứ tình huống nào, khó khăn và đau khổ đến đâu cũng phải thực tập cho được bình an. Dù có chết cũng chết trong bình an. Lời dạy này của Sư Ông như một bảo bối mà lúc nào tôi cũng mang nó theo bên mình để thực tập, để sống tỉnh thức từng giây phút.

Những lúc khó khăn nhất tôi đều nương tựa vào quý thầy và quý sư cô, các bạn đồng tu. Bởi vì tôi biết mình chưa đủ lực để có thể hoàn toàn nương tựa hải đảo tự thân. Có một điều là càng ngày tôi càng thực chứng được những lời dạy của Sư Ông khi hết lòng thực tập. Một buổi chiều, khi người đưa thư trao cho tôi một phong bì lớn, có ghi nơi gửi là xóm Thượng Làng Mai Pháp Quốc. Người gửi là Thầy Pháp Toại. Tôi mở phong bì ra. Đó là một bức thư pháp của Sư Ông nhỏ nhắn, xinh xinh và dễ thương với dòng chữ : “trong má có Bụt – trong má có con”. Tôi bồi hồi xúc động bởi vì thật sự tôi đã cảm nhận được điều ấy. Con kính biết ơn Sư Ông, biết ơn Thầy!


Người ta thường nói: Tình mẫu tử, tình phụ tử rất thiêng liêng cao cả! Tôi là người cảm nhận điều này hơn ai hết. Khi mình còn trẻ, còn khoẻ mạnh thì cái ý niệm này đối với mình rất bình thường, không có gì đáng lưu tâm. Nhưng mà khi vô thường đến, nhất là khi sự chia ly đột ngột xảy ra thì mình mới hiểu hết sự thiêng liêng ấy.

Từ ngày con trai mất, tôi đã hết lòng thực tập những điều Sư Ông dạy, đi theo sự dìu dắt của quý thầy và quý sư cô nên tôi luôn tiếp xúc được với con trai mình. Tôi nhận ra một điều: Đúng là tình mẹ con, tình cha con là thứ tình cảm không ai có thể chia lìa. Dù người cha, người mẹ hay đứa con ấy có chết đi thì vẫn còn ở mãi trong nhau. Mẹ vẫn có thể chăm sóc cho con. Con vẫn có thể báo hiếu cho mẹ… Những lúc thiền hành, ngồi thiền, tụng kinh, ăn cơm chánh niệm… tôi luôn cảm nhận có con trai mình bên cạnh. Hai mẹ con cùng tu học. Sự bình an và hạnh phúc lan truyền từ mẹ sang con và từ con sang mẹ. Tôi vẫn thấy nụ cười rất tươi của con trai mình ở một nơi rất đẹp, rất bình an.

Có một điều thật lạ, những đứa học trò cấp 3 của con trai tôi dù không biết gì về pháp môn của Sư Ông, nhưng những cảm nhận của các em sao mà như một người đã thực tập pháp môn lâu lắm rồi vậy. Các em thường tâm sự với thầy trên FB : “ Chúng con nhớ thầy lắm! Thương thầy những lúc chúng con chưa ngoan, chưa chăm chỉ học tập, thầy dẫn chúng con đi ăn kem, khuyên nhủ chúng con, không bao giờ to tiếng rầy la chúng con. Thế mà chúng con chưa kịp nói với thầy rằng: Con thương thầy nhiều lắm! Thầy đâu có đi xa. Thầy đang ở trong mỗi chúng con. Thầy sẽ nâng bước khi chúng con vấp ngã, thầy sẽ mỉm cười khi chúng con thành công. Chúng con sẽ sống thật vui, thật hạnh phúc và sẽ tiếp nối công việc và tình thương của Thầy. Chúng con lúc nào cũng sẽ sống hết lòng với mọi người như thầy đã từng sống với chúng con. Gửi gió mang về nơi xa ấy có thầy của chúng con !”. Lời lẽ của những học sinh lớp 10 chỉ mới 15 tuổi mà như những người thấm nhuần Đạo Bụt và đang thực tập lời dạy của Bụt vậy. Những đứa học trò vẫn đến thăm mẹ của thầy. Những lúc ấy, tôi biết rằng có con trai mình đang ở trong các em và chính con trai tôi đã dẫn dắt học trò mình về thăm mẹ.


Trong số bạn bè của con trai tôi, H. Nam là người bạn thân nhất của nó và cũng là học trò cấp 3 mà tôi đã dạy. Nam đã nói: “ Con muốn thay Hải để lo cho thầy cô. Con là một thành viên của gia đình. Con không phải là người ngoài đâu“. Câu nói này đã làm tôi không cầm được nước mắt. Tôi biết rõ rằng: Dù không còn trên cõi đời này nữa, nhưng con trai tôi vẫn tìm cách báo hiếu cho cha mẹ theo cách của mình. Vậy là tôi có thêm một đứa con trai nữa, chứ tôi đâu có mất con trai! Ai bảo chết là hết? Không! Đối với tôi như chưa hề có cuộc chia ly nào cả. Con trai tôi vẫn ở cạnh bên tôi đó thôi.

Một điều kỳ diệu khác đã xảy ra. Trên trang Blog của mình, tôi đã trải lòng ra về sự thực tập pháp môn và thường tâm sự với con trai . Có một bạn rất bằng tuổi con trai tôi đã xúc động. Hai cô cháu kết bạn trên FB, bạn trai này cũng đang thực tập pháp môn sư ông. Trong một lần tâm sự với con trai, tôi có nói : “Mẹ nhớ mãi một buổi chiều mưa rất to, con đi dạy về đội mưa mang bánh xèo vào cho mẹ ăn khi mẹ đang nằm bệnh viện vì con biết mẹ rất thích bánh xèo. Chiếc bánh xèo hôm ấy chưa bao giờ ngon như vậy!” Đọc được điều này, cứ mỗi lần sinh nhật tôi là bạn trẻ ấy gửi một chiếc bánh xèo trên FB. Rồi hai cô cháu trở thành bạn đồng tu và lúc nào cũng rủ nhau đi tu. Có một lần thiền hành ở chùa Tuệ Uyển Long Thành, bạn ấy đã nắm tay tôi đi thiền hành. Lần ấy , tôi nghe hơi ấm của con trai tôi trong lòng bàn tay ấy. Tôi lại có thêm một đứa con trai nữa rồi! Cám ơn Cát Tường vì đã làm ấm áp thêm tình mẹ con trong cô.

Còn rất nhiều và rất nhiều điều nữa… Tất cả những điều mầu nhiệm ấy nằm trong tình thương lớn mà quý thầy cô và tăng thân đã dành cho tôi, đã ôm ấp tôi những lúc khó khăn nhất và cô đơn nhất. Nhưng mà vượt lên trên tất cả chính là vì: “Trong má có Bụt, trong má có con”. Hãy sống và thực tập hết lòng theo những gì Sư Ông dạy thì chắc chắn điều mầu nhiệm sẽ xảy ra thôi các bạn ạ. Xin tri ân vì tất cả…!

Mùa Vu Lan 2013

Tâm Tự Tại